Chương 11: TRUY ĐUỔI – KIẾM NGÂN!

Ngoại truyện Vạn Đạo Thần Chủ / Chương 11: TRUY ĐUỔI – KIẾM NGÂN!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 11: TRUY ĐUỔI – KIẾM NGÂN! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Vạn Đạo Thần ChủChương 11: TRUY ĐUỔI – KIẾM NGÂN!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Rời khỏi một vùng hiểm địa gọi là Loạn Ma Thần Vực, Thư Vân đã lĩnh ngộ toàn bộ Ma Đạo Quy Tắc chí cao tại nơi đây.

Vạn Đạo Thần Chủ tiếp tục hành trình độc bộ vạn giới trên lưng đôi Bỉ Dực Điểu.

Mà theo năm tháng ở bên cạnh một vị chủ nhân như nàng, Bỉ Dực Điểu cũng đã trở thành một cặp Thần Thú Siêu Thần Đỉnh Cấp tinh thông nhiều loại Quy Tắc nhất thế gian.

Dù có là Yêu Tộc cấp độ Bất Hủ, chưa chắc nắm giữ nhiều Quy Tắc hơn đôi Bỉ Dực Điểu này, lòng tôn kính và sự trung thành của chúng nó đối với Thư Vân càng ăn sâu vào linh hồn, vào máu huyết.

Mười năm, trăm năm, rồi lại ngàn năm trôi qua nhanh chóng như cái chớp mắt của bậc đại năng.

Trong suốt chiều dài thời gian đằng đẵng ấy, bước chân và hình bóng Vạn Đạo Thần Chủ đã in dấu lên khắp các hiểm địa, cấm khu cổ xưa nhất của thiên địa.

Nàng đi qua Lôi Đình Hải Nhãn để tắm mình trong diệt thế tử lôi, thấu triệt bản chất của sự hủy diệt và sinh ra…

Nàng ngự trị trên đỉnh Luân Hồi Bí Khu để nhìn thấu quy luật luân hồi của linh hồn, nàng thậm chí còn đặt chân vào dòng sông thời gian để cảm ngộ Quy Tắc Tuế Nguyệt, cảm thụ năm tháng trôi qua một cách bất tận…

Sau khi đã hoàn toàn tinh thông toàn bộ hàng vạn loại quy tắc tự nhiên ẩn chứa bên trong Vạn Đạo Lưu Ly Bình, tâm cảnh của Thư Vân đã đạt đến trạng thái viên mãn không một vết gợn.

Nhưng cũng chính vào lúc này, nàng chợt nhận ra một lộ trình mới…

Vạn Đạo Lưu Ly Bình tuy là đệ nhất thần vật chứa đựng Quy Tắc vạn đạo, nhưng thiên địa rộng lớn, diễn hóa vô cùng, vẫn có một số ít Bất Hủ Thần Vật được sinh ra từ những đại khí vận dị biệt, sở hữu loại quy tắc độc nhất vô nhị mà ngay cả Lưu Ly Bình cũng chưa từng sở hữu.

Bởi lẽ mỗi kiện Bất Hủ Thần Vật đều có điểm độc đáo riêng của chúng, Vạn Đạo Lưu Ly Bình không phải vạn năm, nó vẫn có những thiếu khuyết về mặt Quy Tắc.

Với sự cuồng nhiệt và chấp niệm vĩnh hằng, Thư Vân quyết định truy cầu những Quy Tắc mới – không thuộc về Vạn Đạo Lưu Ly Bình, cũng không thuộc về hoàn cảnh tự nhiên trong thiên địa.

Nơi nàng hướng đến, được gọi là Thiên Cổ Sơn.

Thiên Cổ Sơn không phải là một ngọn núi bình thường, mà là một siêu cấp địa mạch được hình thành từ thủa hồng hoang khai thiên lập địa.

Nơi đây quanh năm được bao phủ bởi những tầng mây màu đồng cổ, long khí hóa hình thành những con cự long dài vạn trượng lượn lờ quanh các vách đá. Áp lực ở nơi này khủng khiếp đến mức, tu sĩ dưới cảnh giới Siêu Thần thậm chí không thể ngự không phi hành, chỉ có thể từng bước gian nan, leo lên đỉnh núi.

Tuy nhiên, điều khiến Thiên Cổ Sơn trở thành tâm điểm của toàn bộ Chung Cực Giới từ khi Bất Hủ Thời Đại mở ra không phải là địa thế hiểm trở, mà là sự hiện diện của một tòa cổ tháp tọa lạc ngay trên đỉnh núi.

Bất Hủ Thần Tháp!

Đó là một trong số cực kỳ hiếm hoi các Bất Hủ Thần Vật công khai xuất hiện giữa thiên địa, không hề che giấu khí tức của mình như muốn tuyên bố với toàn thế gian rằng:

“Ta ngự trị ở đây! Kẻ có bản lĩnh hãy đến chinh phục!”

Tòa tháp cao chín tầng, toàn thân được đúc bằng một loại nguyên liệu thần bí mang màu đồng cổ kính, mặt tháp khắc đầy những phù văn đại đạo tự sinh tự diệt.

Từ thân tháp, một luồng ánh sáng vĩnh hằng xuyên thủng tầng mây, nối liền thẳng lên các tầng trời, tỏa ra một khí tức Bất Hủ cường đại, uy nghiêm đến mức khiến chúng sinh triều bái.

Nó sừng sững trên đỉnh Thiên Cổ, sừng sững qua tháng năm, bất chấp sự ăn mòn của thời gian, bất chấp vật đổi sao trời.

Nó là biểu tượng của sự Bất Hủ!

Đương nhiên, tiếng tăm của Bất Hủ Thần Tháp đã thu hút không biết bao nhiêu vị đại năng tuyệt thế, những lão quái vật sống lâu đời, hay những thiên tài có khí vận nghịch thiên của các đại tộc tìm đến.

Kẻ nào đủ bản lĩnh leo lên đỉnh Thiên Cổ Sơn, tiến vào trong tháp… đều có thể tham gia khảo nghiệm, có cơ hội nhận chủ.

Tuy nhiên, liên tục là những thất bại thảm hại.

“Lại một vị Siêu Thần Viên Mãn lão tổ của Long tộc bị đánh văng ra rồi! cũng không biết là khảo nghiệm gì!”

“Tâm cảnh của những kẻ thất bại, không gánh vác nổi đâu!”

“Ai… Tiêu chuẩn của Bất Hủ Thần Tháp quá mức khắc nghiệt, hàng vạn năm qua… cường giả đến đây đông như trẩy hội, bọn hắn đều có cùng kết cục!”

Giữa những tiếng bàn tán xôn xao và ánh mắt tuyệt vọng của vô số cường giả đang tụ tập quanh chân núi, không gian bỗng nhiên đại biến.

GÁY…!!!

Một tiếng chim hót trong trẻo, xé toạc tiếng gió gào rít tại Thiên Cổ Sơn.

Từ trong từng đám mây, đôi Bỉ Dực Điểu khổng lồ xuất hiện, từng tia đạo vận như ngân hà chiếu rọi bát phương.

Trên lưng thần điểu, một nữ tử áo tím đứng thẳng. Tà váy nàng bay nhẹ trong gió, dải lụa mỏng che khuôn mặt không thể che giấu đi khí chất khuynh quốc khuynh thành, mỹ khắp càn khôn.

Ánh mắt nàng bình thản như nước hồ thu, nhưng mỗi cái chau mày lại khiến quy tắc thiên địa xung quanh tự động cộng minh, nịnh nọt nhảy múa.

“Đó là…” Cảnh tượng này, chợt thu hút vô số đạo ánh mắt.

“Linh hồn ta run rẩy, tâm cảnh sụp đổ khi nhìn thấy nàng!” Một vị Ma Đầu giết người như ngoé run rẩy toàn thân.

“Bần tăng muốn hoàn tục!” Một vị cao tăng Siêu Thần kích động cởi xuống xâu chuỗi trên cổ.

“Không có mị công, không tu mị lực… nhưng có thể điên đảo chúng sinh!” Một bậc hiền triết đưa ra đánh giá.

“Trời ạ, ta có bức hoạ của nàng… chính là nữ Bất Hủ trong truyền thuyết!” Lại có kẻ si mê lấy ra một bức tranh từ trong ngực, sau khi mở ra quan sát, chỉ thấy thần vật bên ngoài vượt quá vạn lần trong tranh vẽ.

Nhưng dù là thế, hắn vẫn có thể nhận ra và thốt lên:

“Vạn Đạo Thần Chủ!”

Toàn bộ các vị đại năng đang ngồi xếp bằng dưới chân núi đều đồng loạt đứng dậy, ánh mắt tràn ngập sự kính sợ, ngưỡng vọng vị nữ thần đã trở thành huyền thoại của Bất Hủ Thời Đại này.

Tại sao lại là huyền thoại? nếu chỉ có dung nhan tuyệt sắc, điều đó là không đủ…

Sự đáng sợ của Thư Vân đó là chiến tích bất bại ở những nơi nàng đi qua, đã có rất nhiều Bất Hủ Thần tuyên chiến, luận bàn nhưng đều bại trong tay nàng.

Đáng nói hơn, số ít được nàng chỉ điểm càng là thực lực đại tăng.

Thậm chí, một số kẻ hâm mộ của nàng trong quá khứ… chỉ vì truy cầu bước chân nàng, thành công đột phá Bất Hủ!

Đây chính là lý do vì sao… Vạn Đạo Thần Chủ được xem là nhân vật huyền thoại trong hàng ngũ Bất Hủ Thần.

Thư Vân không nhìn xuống chúng sinh bên dưới.

Ánh mắt nàng khóa chặt vào tòa Bất Hủ Thần Tháp cổ kính trước mặt. Nàng cảm nhận được bên trong tòa tháp kia, ẩn chứa một loại quy tắc vô cùng đặc thù – Bất Hủ Quy Tắc nguyên thủy nhất.

Rõ ràng, đây là loại Quy Tắc tượng trưng cho sự Bất Hủ… trường tồn qua năm tháng.

“Cho dù tất cả Quy Tắc của ta cộng lại, cũng không có khả năng phòng ngự sánh bằng Bất Hủ Quy Tắc của Bất Hủ Thần Tháp!” Thư Vân trong lòng đánh giá.

Bất Hủ Quy Tắc – là loại Quy Tắc có khả năng phòng ngự đỉnh nhất trong nhận thức của nàng.

“Bổn tọa đến đây không phải để tham gia khảo nghiệm của ngươi.” Thư Vân nhẹ nhàng cất lời, thanh âm thanh tao nhưng vang vọng khắp càn khôn:

“Ta đến, là để thu phục ngươi, mượn Bất Hủ Quy Tắc của ngươi để chinh phục vạn đạo.”

Nàng chậm rãi đưa tay ra, biển quy tắc vô biên vô tận từ trên người nàng bộc phát, hóa thành một bàn tay khổng lồ, muốn bao trùm lấy toàn bộ tòa tháp chín tầng.

“Trời ạ, quá kinh khủng!” Tình huống này khiến tất cả chúng sinh hãi hùng khiếp vía.

Người khác đến đây đều phải tuân theo ý chí của Bất Hủ Thần Tháp, chấp nhận khảo nghiệm để được nó tán thành.

Còn Thư Vân, nàng muốn cường thế chiếm hữu!

Đây chính là tư cách và quyền năng của kẻ mạnh!

ONG!

Cảm nhận được ý đồ của Thư Vân, Bất Hủ Thần Tháp bỗng nhiên chấn động dữ dội. Thần quang màu đồng cổ từ thân tháp bộc phát mạnh mẽ xông ra.

Loại Thần Quang này ngưng tụ thành một tôn Đại Đỉnh to hơn cả Thiên Cổ Sơn khiến chúng sinh bàng hoàng.

Chưa ai từng thấy thủ đoạn như thế của Bất Hủ Thần Tháp.

Đại Đỉnh này thô bạo đập vào thương khung, nghiền nát bàn tay Quy Tắc do Thư Vân tạo thành.

Cùng lúc đó, một ý chí vĩ đại, kiêu ngạo vô cùng từ sâu trong thần tháp thức tỉnh. Ý chí này biến thành một thanh âm thánh thót, vang lên thẳng trong thức hải của Thư Vân:

“Vạn Đạo Thần Chủ! Ngươi quả thật là thiên tài vạn cổ quy nhất, là tồn tại nghịch thiên nhất ta từng chứng kiến, có lẽ sẽ đủ tư cách để được ta đồng hành. Thế nhưng… ngươi đã nắm giữ Vạn Đạo Lưu Ly Bình!”

Thanh âm của thần tháp mang theo sự bất khuất và kiêu ngạo đến cực điểm:

“Thiên địa chí cao, thần vật có linh, bản tháp có lòng kiêu hãnh của riêng mình! Ta thà vĩnh viễn không có chủ, thà phủ bụi giữa dòng thời gian, cũng tuyệt đối không nhận chung một chủ, hãy từ bỏ ý tưởng chinh phục ta!”

Lời vừa dứt, Bất Hủ Thần Tháp bỗng nhiên tỏa ra một luồng sáng chói lòa làm mù mắt tất cả mọi người.

Không gian xung quanh Thiên Cổ Sơn trong phút chốc bị vặn vẹo đến mức biến dạng hoàn toàn.

Bất Hủ Thần Tháp phát động lực lượng, cưỡng ép thi triển đại thần thông na di không gian ở cấp độ tối cao.

Nó muốn trốn!

Với tư cách Thần Vật, nó không hề thua kém Vạn Đạo Lưu Ly Bình chút nào.

Nhưng mà… Thần Vật cần có chủ nhân mới phát huy tối đa tác dụng.

Vạn Đạo Lưu Ly Bình và Vạn Đạo Thần Chủ là tổ hợp hoàn mỹ, trong khi Bất Hủ Thần Tháp chưa tìm thấy chủ nhân của mình.

Làm sao có thể ngạnh kháng trực diện?

Nếu tiếp tục ở lại Thiên Cổ Sơn, nó sớm muộn cũng sẽ bị nàng luyện hóa cưỡng chế. Vì vậy, lựa chọn duy nhất của nó là rời bỏ nơi này, đi một nơi xa xôi nào đó chờ đợi chủ nhân xuất thế…

ROẸT!

Một vệt sáng khổng lồ vạch phá bầu trời, tòa tháp chín tầng cao vạn trượng bỗng nhiên thu nhỏ lại thành một điểm sáng, trực tiếp đâm xuyên qua vách ngăn không gian Chung Cực Giới, biến mất không tì vết.

Toàn bộ Thiên Cổ Sơn vốn dĩ uy nghiêm, nay chỉ còn lại một hố sâu hoắm khổng lồ, đất đá hỗn loạn.

“Na di càn khôn? Bất Hủ Thần Tháp còn có năng lực này? Quá đáng sợ!”

Chúng sinh dưới chân núi ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, ai nấy đều trợn mắt há mồm.

Nhưng càng đáng nói hơn chính là… Bất Hủ Thần Tháp vốn kiêu ngạo vô song, tồn tại vĩnh hằng, vậy mà hôm nay, chỉ vì một câu nói của Thư Vân, nó lại trực tiếp dời nhà bỏ chạy?

Thư Vân nhìn vào khoảng không vô tận nơi thần tháp vừa biến mất, cánh môi nàng khẽ cong lên thành một nụ cười đầy hứng thú:

“Muốn trốn? Trước mặt bổn tọa, thiên địa này không có nơi nào ngươi có thể ẩn thân.”

Vạn Đạo Lưu Ly Bình xuất hiện trên lòng bàn tay ngọc ngà, tỏa ra hào quang vạn trượng.

Các sợi dây xích quy tắc vô hình từ miệng bình bắn ra, quấn chặt lấy những tàn dư khí tức không gian mà Bất Hủ Thần Tháp để lại, cảm thụ và lĩnh ngộ triệt để Không Gian Quy Tắc… truy tung Bất Hủ Thần Tháp.

Thư Vân lập tức khóa chặt được vị trí hiện tại của thần tháp, dù nó đã na di qua ức vạn dặm.

Thư Vân thu hồi Bỉ Dực Điểu, dùng chính thủ đoạn của bản thân, mở ra Không Gian Chi Môn, đặt chân bước vào.

Truy lùng Bất Hủ Thần Tháp…

Nàng vốn không phải người dễ bỏ cuộc…

Cuộc truy đuổi này, không ai ngờ rằng lại kéo dài đằng đẵng suốt hàng vạn năm…

Bất Hủ Thần Tháp sở hữu năng lực na di càn khôn đáng sợ và khả năng phòng ngự gần như tuyệt đối.

Mỗi khi Thư Vân sắp sửa đuổi kịp, nó lại không tiếc tiêu hao lực lượng để thi triển đại na di, nhảy vọt qua các vị diện, các hoang mạc tinh không, thậm chí là lặn sâu vào bên trong các dòng chảy hỗn độn của hư không loạn lưu mà lẫn trốn.

Ở những nơi được xem là hiểm địa đáng sợ nhất, hoàn cảnh khốc liệt nhất… vẫn không thể bào mòn lớp vỏ ngoài của toà tháp này.

Băng qua Hỗn Độn Tinh Không, Bất Hủ Thần Tháp như một ngôi sao băng khổng lồ, đập nát hàng ngàn tiểu tinh cầu trên đường đi để cản trở Thư Vân.

Thư Vân duỗi tay, Thời Không Quy Tắc vận hành làm chậm lại tốc độ bay của thần tháp, dải lụa quy tắc của nàng quấn lên thân tháp nhưng lại bị lực lượng Bất Hủ mạnh mẽ chấn văng ra, Thần tháp lại lách mình, biến mất vào một hố đen vũ trụ.

Giằng co kéo tới Tử Vong Chi Hải, Thần tháp lặn sâu xuống đáy biển đầy rẫy oán linh hung hiểm, dùng áp lực của biển sâu để che giấu khí tức.

Thư Vân đến, nàng không nói một lời, điều động Hỏa Đạo Quy Tắc đỉnh phong, ngọn lửa cuồng nộ thiêu đốt khiến toàn bộ Tử Vong Chi Hải bốc hơi sạch sẽ, bức bách thần tháp phải run rẩy lao ra khỏi mặt nước, tiếp tục điên cuồng chạy trốn.

Ở một vị diện hoang sơ chưa được khai phá, Bất Hủ Thần Tháp thu liễm toàn bộ khí tức, giấu vào trong sa mạc mênh mông.

Thư Vân hàng lâm, Sinh Mệnh Quy Tắc thẩm thấu, toàn bộ sa mạc trở thành thảo nguyên xanh thẳm, lộ ra hạt cát duy nhất không bị tác động.

Bất Hủ Thần Tháp lại phải na di mà trốn…

Không biết qua bao lâu sau, giữa một vùng thời không vô định, Thư Vân vẫn truy đuổi gắt gao.

“Vạn Đạo Thần Chủ! Ngươi rốt cuộc có thôi đi không?! Ngươi đã có Lưu Ly Bình, hà cớ gì cứ phải dồn ép bản tháp đến bước đường cùng này?!” Linh tính của Thần Tháp quát lên, mang theo sự mệt mỏi và bất lực tột cùng.

Vạn năm nó chưa từng được nghỉ ngơi một ngày nào, liên tục bị nàng bám đuôi như một hình bóng không thể xua tan.

Thư Vân đứng giữa không trung, điềm nhiên lên tiếng “Bổn tọa đã nói, ta cần Bất Hủ Quy Tắc, ngươi kiêu ngạo không muốn nhận chủ, ta tôn trọng điều đó… ta chỉ cần Bất Hủ Quy Tắc!”

“Nằm mơ! Đó là loại quy tắc độc nhất vô nhị mà chỉ chủ nhân của bản tháp mới được phép sở hữu!” Thần tháp hung hãn đáp trả.

“Vậy thì… ta chỉ đành cậy mạnh!” Thư Vân nâng tay, Vạn Đạo Lưu Ly Bình xoay tròn, sẵn sàng phát động công kích.

KENG!

Nhưng đúng lúc này, một tiếng kiếm ngân động thiên xé toạc càn khôn.

Ngay khi tiếng kiếm ngân này vọng lên… Vạn Đạo Lưu Ly Bình trong tay Thư Vấn chấn động kịch liệt.

Thư Vân hơi đổi sắc mặt…

Thật nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên nàng phát hiện Vạn Đạo Lưu Ly Bình mất bình tĩnh.

Giống như… gặp phải thiên địch!

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com