Chương 10: NƠI NÀNG ĐI QUA!

Ngoại truyện Vạn Đạo Thần Chủ / Chương 10: NƠI NÀNG ĐI QUA!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 10: NƠI NÀNG ĐI QUA! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Vạn Đạo Thần ChủChương 10: NƠI NÀNG ĐI QUA!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Khoảnh khắc đôi Bỉ Dực Điểu hóa thành luồng linh quang rực rỡ, thiêu đốt đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ đối phương, một tiếng nổ oanh tạc vang lên trong tâm thức của Thư Vân.
Nàng đứng đó, giữa tán cổ thụ xanh, nhưng linh hồn như đã vượt ra ngoài hư không, chứng kiến sự giao thoa mãnh liệt nhất của nhân gian tình cảm.
Nhiều năm, nàng nhìn thấu Thiên Cơ, nắm giữ Sinh Tử, nhưng chưa bao giờ hiểu được tại sao chúng sinh lại cam tâm tình nguyện vì một chữ “tình” mà từ bỏ trường sinh.
Giờ đây, nhìn linh hồn hòa quyện của đôi thần điểu đâm xuyên thủng đầu lâu Ma Long, nàng rốt cuộc đã chạm tay vào mảnh ghép cuối cùng của Hữu Tình Quy Tắc.
Quy tắc này không sắc bén như Kiếm Đạo, không bạo liệt như Hỏa Đạo, nhưng nó lại bền bỉ và vĩnh hằng hơn bất cứ lực lượng nào.
Thì ra… “Tình” không chỉ có ở nhân loại như nàng từng nghĩ.
Vạn vật… đều hữu tình!
Khoảnh khắc ấy, Thư Vân dù chỉ có một thân một mình, chưa từng yêu ai… nhưng vẫn ngộ ra Tình Đạo Quy Tắc – Hữu Tình Chi Đạo.
NGAO!
Con Ma Long kia tuy bị trọng thương, nhưng tu vi Siêu Thần Viên Mãn không phải hư danh.
Nó gầm lên đau đớn, ma long lực đen kịt từ vết thương phun trào như núi lửa, ăn mòn cả không gian xung quanh.

Trong cơn điên loạn, nó vung vuốt rồng khổng lồ, muốn nghiền nát linh hồn mỏng manh của đôi Bỉ Dực Điểu đang dần tiêu tán.
Dù sau một kích này, kết quả có thể là đồng quy vu tận.
Bỉ Dực Điểu đã làm nên kỳ tích, vượt cấp trong Siêu Thần Cảnh mà kéo theo Ma Long chôn cùng.
Ngay lúc hai luồng linh hồn Bỉ Dực chấp nhận số phận, giọng nói trong trẻo cất lên:
“Chữ tình quả thật khiến người ta kính nể, nhưng các ngươi không đáng bị hủy diệt dưới tay một con nghiệt súc chỉ biết đến dục vọng.”
Thanh âm của Thư Vân thanh tao nhưng mang theo uy nghiêm bất khả xâm phạm của một vị Bất Hủ Thần.
Nàng bước ra từ hư không, mỗi bước chân đi tới, hoa sen tím nở rộ dưới gót ngọc, xua tan Ma Long Lực đầy trời.
Ma Long cảm nhận được một áp lực kinh thiên động địa, đôi mắt đỏ ngầu của nó co rụt lại khi nhìn thấy nữ tử áo tím.
Nó sợ hãi, cảm giác bất lực sinh ra, sự tuyệt vọng dù đã sẵn sàng liều mạng vẫn không thể tránh khỏi.
Thư Vân chỉ nhẹ nhàng nâng tay… Quy Tắc hình thành dải lụa xuyên qua hư không.
Dải lụa ấy trông có vẻ mềm mại, nhưng khi chạm vào Ma Long nó lại quấn lấy…
Trong phút chốc, con rồng đen khổng lồ vốn hung hãn lại trở nên đờ đẫn, rồi tan rã thành tro bụi dưới sự tác động của quy tắc chí cao.
Nó bị xoá sổ khỏi thiên địa theo đúng nghĩa đen.
Chỉ có Thế Giới Bản Nguyên vừa mất chủ là lao đi trong hoảng loạn…
Một long tộc thượng cổ Siêu Thần Viên Mãn, trước mặt Vạn Đạo Thần Chủ chẳng khác nào con sâu cái kiến.
“Đa tạ các ngươi giúp bổn toạ ngộ Tình!”
Thư Vân nhìn về phía linh hồn của đôi Bỉ Dực Điểu, cánh môi nhẹ cong.
Đại đạo đúng với một câu chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.
Dù nàng có là Bất Hủ Thần cao cao tại thượng, tiêu hao mấy kiếp phàm trần không thể thấm nổi một chữ “tình”… lại vô thức ngộ ra chỉ trong khoảnh khắc chứng kiến sự đồng sinh cộng tử của đôi chim điểu.
Chúng giờ chỉ còn là hai đốm sáng lập lờ, yếu ớt đến mức chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng đủ để tan biến vĩnh viễn vào luân hồi.
“Bổn tọa làm sao để các ngươi hồn phi phách tán?”
Thư Vân lật tay, tỏa ra hào quang vạn trượng.
Nàng điều động quyền năng Bất Hủ, huy động Sinh Mệnh Quy Tắc kết hợp với Thời Không Quy Tắc.
“Ngưng!”
Không gian xung quanh đôi điểu bắt đầu quay ngược lại.
Những giọt máu đã rơi, những chiếc lông vũ đã cháy thành tro, tất cả đều thần kỳ bay ngược trở lại, kết hợp với linh hồn đang tan vỡ.
Dưới quyền năng của một Bất Hủ Thần tinh thông vạn đạo, một màn nghịch thiên cải mệnh diễn ra. Đôi Bỉ Dực Điểu không những khôi phục nhục thân, mà huyết mạch của chúng còn được tinh lọc bởi tinh hoa từ Vạn Đạo Lưu Ly Bình, rạng rỡ và cường đại hơn trước gấp bội.
Khí tức của chúng… càng là kéo căng, đạt đến trạng thái như khi dung hợp.
Đôi điểu lại gắn chặt vào nhau sau khi hồi sinh, bay lượn vòng quanh Thư Vân, tiếng gáy không còn bi thương mà tràn ngập sự biết ơn và thần phục:
“Nếu ân nhân không chê, phu thê chúng ta nguyện ý đời đời kiếp kiếp làm toạ kỵ của ngài, vĩnh viễn không đổi!”
Chúng đáp xuống trước mặt nàng, cúi thấp đầu, ý muốn dâng hiến linh hồn khế ước.
Thư Vân mỉm cười, vẻ đẹp ấy khiến thiên địa mất đi màu sắc:
“Bỉ Dực Điểu… một ngày thế gian này nếu còn tình, các ngươi chính là bất diệt.”
Nàng điểm đầu ngón tay lên khế ước linh hồn.
Nhận chủ hoàn tất.
Thư Vân nhẹ nhàng bước lên lưng đôi thần điểu. Chúng vỗ cánh, mang theo hào quang tím biếc lướt đi giữa tầng mây.
Ngay cả chính bản thân nàng và Bỉ Dực Điểu cũng không hề biết rằng…
Lời hứa trung thành hôm nay của Bỉ Dực Điểu chính là vĩnh hằng.
Mà một câu thế gian còn tình, Bỉ Dực bất diệt cũng sẽ ứng nghiệm theo cách riêng của nó…
Việc lĩnh ngộ được Tình Đạo khiến tâm cảnh của Thư Vân đạt đến một tầm cao mới. Nàng nhận ra rằng, Vạn Đạo không chỉ là sức mạnh để chiến đấu, mà còn là sự thấu hiểu về bản chất của sự sống.
Vô Tình giúp nàng lý trí, đứng ngoài hồng trần để quan sát.
Hữu Tình giúp nàng thấu cảm, dùng sức mạnh để bảo vệ và kiến tạo.
Hai thái cực này hòa quyện, khiến khí tức của nàng trở nên thâm trầm, khó đoán hơn bao giờ hết, vốn đã mạnh nay lại càng mạnh hơn.
Trên lưng tọa kỵ, Thư Vân nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những vùng đất cổ xưa và những loại quy tắc kỳ bí khác đang chờ đợi.
“Vạn Đạo Thần Chủ… con đường này, ta chỉ mới đi được một phần mười.”
Tiếng chim gáy vang vọng khắp các châu lục, báo hiệu cho sự xuất hiện của một vị nữ thần không chỉ mạnh mẽ nhất, mà còn thấu hiểu nhân gian nhất.
Bất Hủ Thời Đại vốn dĩ đã rực rỡ, nay lại thêm phần huyền thoại về một bóng ảnh áo tím cưỡi đôi chim liền cánh, đi tìm định nghĩa thật sự của “Đạo”.
Trong lòng nàng lúc này, đột nhiên hiện lên một suy nghĩ thoáng qua: Nếu Tình Đạo đã thành, vậy nam nhân có thể khiến ta động lòng, liệu đang ở nơi nào trong vạn giới mênh mông này?
Câu hỏi này… e rằng phải chờ rất lâu, rất lâu… mới có được đáp án.

Thấm thoát, lại là mười năm trôi qua.
Đây là một phiến băng thiên tuyết địa, sương giá ngập trời, hàn khí trùng thiên…
Khắp nơi thuần màu trắng xoá, nhiệt độ lạnh đến mức đóng băng từng phiến không gian, tạo nên cảnh tượng phản chiếu như những tấm gương lộng lẫy.
Ngàn vạn dặm, đều là băng tuyết… nơi các chủng loài yêu thú, thiên tài địa bảo thuộc Băng Hệ sinh tồn như thiên đường.
Tại nơi cao nhất của đỉnh băng sơn, Thư Vân khoanh chân ngồi xếp bằng, cảm thụ từng dòng chảy Quy Tắc đang toả khắp càn khôn.
Tuy rằng Vạn Đạo Lưu Ly Bình vốn đã sở hữu đủ loại Quy Tắc tự nhiên như Băng Hệ.
Tuy nhiên, Băng Đạo không chỉ có một loại…
Chẳng hạn như Băng Không Quy Tắc có thể đông cứng không gian, Cổ Băng Quy Tắc là những loại hàn băng vĩnh cửu đã tồn tại từ khi hình thành thế giới… lại chẳng hạn như một số Băng Thuộc Tính biến dị, chúng đều có Quy Tắc vận hành riêng.
Ở những nơi đặt chân đến, Thư Vân đều muốn tự thân trải nghiệm, lĩnh ngộ mọi thứ…
Quá trình này khiến Đạo của nàng không bị phụ thuộc và giới hạn vào mỗi Vạn Đạo Lưu Ly Bình, mà thay vào đó cả không giới hạn…
Giữa gió tuyết đầy trời, một đạo thân ảnh cố gắng leo lên đỉnh tuyết sơn.
Đây là một nam tử diện mục tuấn lãng, thân mặc bạch y đẫm máu, làn da như ngọc, ánh mắt mang theo nồng đậm hận thù và khao khát…
Hắn là Hàn Phi Vũ, tu sĩ Thần Đạo chủ tu Băng Hệ…
Vừa bị kẻ thù diệt môn, Hàn Phi Vũ may mắn thoát khốn…
Nghe nói nơi này được xưng là hiểm địa băng hàn, là thiên đường của Băng Tu… liền bất chấp nguy hiểm mà tìm đến tìm kiếm cơ duyên thuộc về bản thân.

Cảm ứng được đỉnh tuyết sơn có dị động khác thường, Hàn Phi Vũ bất chấp mà leo lên.
Một ngày, ba ngày, mười ngày, một tháng…
Dù là Thần Đạo Cảnh, phải mất một tháng ròng hắn mới lên đến cận đỉnh núi tuyết.
Khoảnh khắc ấy, trái tim của Hàn Phi Vũ rung động dữ dội, hai mắt sáng bừng, linh hồn run rẩy.
Đẹp… đẹp đến nghẹt thở.
Trước mắt hắn là thần tích…
Vẻ đẹp của Thư Vân như một truyền thuyết trong nội tâm của Hàn Phi Vũ vào lúc này.
Dù có lụa mỏng che nhẹ khuôn mặt, cái loại khí chất khuynh thế hồng nhan, loạn cổ nữ thần vẫn khiến tâm cảnh của nam tử sắp sụp đổ.
Hàn Phi Vũ muốn mở miệng gọi một tiếng, muốn bước chân đến gần vị trí của nàng…
Nhưng trong nội tâm hắn, lại dâng lên cảm giác tự ti…
Nàng như thiên sơn tuyết liên, hắn như đầm lầy dưới cốc.
Không thể chạm đến… không thể với tới.
Đột nhiên, một tia Băng Đạo Quy Tắc vô thức toả ra…
Ngay lập tức, Hàn Phi Vũ cảm giác được tu vi vốn gặp bình cảnh của mình có dấu hiệu đột phá.
Hắn giật mình, ánh mắt càng không dám tin nhìn lấy đạo thân ảnh đang xếp bằng trong tà váy tím kia…
Nàng chẳng những đẹp đến mức làm hắn tự ti, mà tu vi càng là ở cấp độ vượt qua hiểu biết của hắn.
Chỉ một thoáng Quy Tắc từ nàng tu luyện toả ra, lại khiến hắn phá đi bình cảnh kẹt lại bấy lâu?
“Nàng cũng đang ngộ Băng Đạo Quy Tắc… đây chính là cơ duyên của ta rồi!” Hàn Phi Vũ nhanh trí, liền ở giữa sườn núi tìm nơi ngồi xếp bằng.
Hắn vận chuyển công pháp, tiến vào tu luyện…
Có thể nói, Hàn Phi Vũ đang dùng “ké” Băng Đạo Quy Tắc mà Thư Vân vô tình toả ra…
Một năm, Băng Đạo của hắn tiến triển vượt bậc.
Hai năm, tu vi Thần Đạo liên tục đột phá tiểu cảnh giới.
Ba năm đạt đến Thần Đạo Viên Mãn, lại chấp chưởng cả Quy Tắc cấp độ Siêu Thần…
Hàn Phi Vũ không thể ức chế nổi hưng phấn…
Chỉ cần mình không ngừng, không ngừng mạnh lên… sẽ có thể đuổi kịp nữ thần rồi.
Một ngày này, Thư Vân rời khỏi trạng thái tu luyện, ánh mắt khẽ mở.
Nàng tiêu hao vài năm, đã chưởng khống vài chục loại Băng Đạo Quy Tắc khác nhau, nơi này không còn gì lưu luyến hay giữ bước chân nàng.
GÁY!
Bỉ Dực Điểu xuất hiện dưới thân, Thư Vân thả người lên lưng toạ kỵ…
“Không!” Hàn Phi Vũ rùng mình, vội vàng mở mắt bừng tỉnh như vừa đánh mất thứ gì đó quan trọng.
Hắn điên cuồng bay theo, điên cuồng gào thét… điên cuồng níu kéo dù chỉ là một cái nhìn của nàng.
Nhưng tốc độ của Bỉ Dực Điểu quá nhanh, chỉ thoáng chốc đã vượt khỏi tầm mắt của Hàn Phi Vũ.
Mà vị nữ thần kia… từ đầu đến cuối vẫn chưa nhìn lấy hắn dù chỉ một lần.
Có lẽ ở trong mắt nàng, hắn cũng như đám yêu thú xung quanh, hắn cũng như những đoá hoa tuyết, hắn chỉ như những loại tài nguyên…
Không thể gây nên sự chú ý…
Hàn Phi Vũ quỳ gối trong tuyết, tưởng niệm bóng hình như vừa thoáng qua, điên cuồng ghi khắc hình tượng nàng vào tâm trí.
Bỉ Dực Điểu, áo dài tím, Quy Tắc cường đại…
“Hàn Phi Vũ ta xin thề, đời này sẽ đột phá Bất Hủ Thần để xứng đáng với nàng!” Hắn bấu chặt móng tay vào da thịt, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ mặt tuyết, kiên quyết gầm lên:
“Không phải nàng không cưới!”
Nam tử cố chấp vì tình nhân trong mộng, rồi sẽ có một ngày thật sự thành công.
Hắn trở thành Cực Hàn Băng Đế danh chấn thiên hạ, nhưng vì lỡ mất tình nhân mà lựa chọn lâm vào ngủ say…
Và đương nhiên, thế gian không chỉ có một mình Cực Hàn Băng Đế si tình như vậy…
Theo thời gian trôi, từ những nơi Thư Vân đặt chân đến để lĩnh ngộ quy tắc, thân ảnh cao quý, thần bí lại tuyệt mỹ của nàng đều vô tình ghi khắc thật sâu vào nội tâm của những nam nhân từng may mắn nhìn thấy.
Dù chỉ là thoáng qua, dù vô tình bắt gặp, hay cố ý đuổi theo vì sự tò mò…
Không có một ngoại lệ, tất cả nam nhân đều bị Vạn Đạo Thần Chủ cướp mất hồn, si mê không dứt.
Trong số đó… rồi sẽ có những kẻ đột phá Bất Hủ Thần trong tương lai, thậm chí có những kẻ đã đạt đến Bất Hủ Thần.
Nàng chẳng làm gì cả, để rồi vô số nam nhân nguyện ý dùng cả đời chỉ để chờ một cái liếc mắt, một lần quay đầu.
Mà Thư Vân… từ đầu đến cuối vẫn không có khái niệm động tình.
Chí hướng và lý tưởng của nàng…
Luôn là Vạn Đạo!

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com