Chương 16: TỬ – SINH!

Ngoại truyện Vạn Đạo Thần Chủ / Chương 16: TỬ – SINH!
Chapter Trước Chapter Sau

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 16: TỬ – SINH! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ Chương 16: TỬ – SINH! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Không gian cô lập rạn nứt thành từng mảng lớn như những tấm gương vỡ, để lộ ra những khoảng không đen ngòm của vùng vô định.

Áp lực từ năm tôn Bất Hủ Pháp Tướng khổng lồ như năm tầng trời sụp đổ, điên cuồng nghiền ép lên thân thể thê mỹ của Thư Vân.

Tử y của nàng đã bị nhuộm thẫm bởi máu tươi, từng giọt huyết dịch Bất Hủ chứa đại đạo huy hoàng rơi xuống hư không rồi dần dần tan biến…

Thần lực trong đan điền vơi cạn với tốc độ chóng mặt, Vạn Đạo Quy Tắc xuất hiện từng vết rách do bị năm kiện Bất Hủ Thần Vật viễn cổ đồng loạt trấn áp.

Vạn Đạo Lưu Ly Bình trên tay nàng không ngừng rung động, phát ra những tiếng kêu vút cao đầy bi tráng, như một khúc tang ca giữa càn khôn vắng lặng.

Thư Vân ngước nhìn các Pháp Tướng vĩ ngạn ảnh khổng lồ đang che lấp cả càn khôn trước mắt. Khóe miệng nàng rỉ máu, tử y rách tả tơi để lộ làn da trắng ngần nay đã chi chít vết thương rớm máu.

Vạn Đạo Lưu Ly Bình không ngừng xoay tròn, phóng thích sức mạnh, cố gắng hấp thụ Quy Tắc của đối thủ.

Nhưng Bất Hủ Thần Vật của năm tên quái vật cũng bạo phát khí thế áp chế lấy nó.

Một đấu năm, thật quá khó khăn! Nguyên Lực tiêu hao quá nửa, tinh thần cũng xuất hiện dấu hiệu uể oải.

Vạn Đạo Lưu Ly Bình phẫn nộ, càng nhiều là bất lực.

Thế nhưng, trong đôi mắt màu tím tuyệt mỹ của Thư Vân, không có khái niệm từ bỏ…

Ngược lại, một ngọn lửa điên cuồng và quyết tuyệt chưa từng có đang âm thầm bùng cháy trong sâu thẳm.

Tìm đường sống trong chỗ chết!

Năm vị cự đầu đứng trên đỉnh đầu pháp tướng của chính mình, từ trên cao nhìn xuống nàng với ánh mắt lạnh lùng, vô tình như nhìn một con kiến hôi đang giãy giụa trong vũng bùn của số phận.

“Thư Vân, chống cự vô ích!” Tán Giả thanh âm như sấm động, truyền khắp vạn lý càn khôn cô lập:

“Đừng nói là trước khi đến đây, ngươi đã hao tổn một phần mười tu vi… dù là thời kỳ toàn thịnh, cũng chỉ có con đường chết mà thôi.”

“Vạn Đạo Thần Chủ, kết cục của ngươi đã được định đoạt từ khi thiên địa khai mở. Nghịch thiên cải mệnh, chung quy chỉ là một giấc mộng hão huyền!” Thiên Cổ Tộc Lão lạnh lùng phụ họa, Thiên Tộc Đỉnh trên đầu lão lay chuyển, hàng vạn hư ảnh hung thú rít gào, sẵn sàng nuốt chửng chút sinh cơ cuối cùng của nàng.

Thư Vân ngước nhìn những tồn tại hùng mạnh kia, vết máu trên khóe môi vẽ nên một nụ cười ngạo nghệ đến cực điểm.

Đẹp nhưng đầy thê lương…

Đôi mắt màu tím tuyệt mỹ của nàng không có lấy một tia rung động hay sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa chiến ý và quyết tâm điên cuồng đang bùng cháy dữ dội.

Trong tâm khảm nàng, hình ảnh Hỗn Đạo Nhi nước mắt lưng tròng lúc chia ly, tiếng khóc nghẹn ngào gọi hai tiếng “Chủ nhân” vẫn còn văng vẳng bên tai.

Tiếng gào thét bi thương của đôi Bỉ Dực Điểu xin được đồng sinh cộng tử, và cả tiếng kêu thống khổ, đau đớn đến cực điểm của Quy Giới Chi Linh khi bị nàng cưỡng ép cắt đứt liên kết khế ước vạn năm, bóng dáng phụ thân bao dung ngày nào, luôn ủng hộ nàng trong mọi hoàn cảnh… tất cả những hồi ức ấm áp ấy cuộn trào lên như dòng suối nóng, sưởi ấm linh hồn đang lạnh giá của nàng.

Hiện thực thế giới thì đã sao? Ý chí của trời thì đã sao?

Thư Vân ta, nghịch thiên mà chiến!

Một giọt nước mắt trong suốt khẽ lăn dài trên gò má nhuốm máu của Thư Vân, trượt xuống cằm rồi hoà tan như lưu ly.

Đó không phải là giọt nước mắt của sự sợ hãi, mà là sự giải thoát và kiên định đến tận cùng.

Một mình nàng gánh chịu tử cục này, đổi lại một đường sống cho chúng sinh nàng thủ hộ, việc này đáng giá!

“Khuất phục? Trong từ điển của Thư Vân ta, chưa từng có hai chữ này!”

Nàng biết, đã đến lúc phải đánh cược tất cả vào một chiêu cuối cùng. Tìm đường sống trong chỗ chết, hoặc là kéo theo cả năm kẻ này cùng chôn thây tại đây!

“Vạn Đạo Thần Thế — Khai cho bổn tọa!”

Thư Vân hét lớn, hai tay kết ấn nhanh như hoa nở, Vạn Đạo Lưu Ly Bình đột ngột bay ngược lên đỉnh đầu nàng, từ trong miệng bình, toàn bộ vạn loại quy tắc mà nàng tích lũy suốt vạn năm qua tuôn trào ra ngoài không giữ lại một chút nào.

Kiếm Đạo, Thời Không, Diệt Vong, Sinh Tử, Luân Hồi, Trận Đạo… Hàng vạn sợi xích quy tắc đủ màu sắc đan xen chặt chẽ, hóa thành một vùng thế giới đại đạo độc lập quanh thân nàng.

Thế nhưng, bấy nhiêu vẫn chưa đủ để xoay chuyển cục diện trước những Bất Hủ Thần cao cao tại thượng này.

“Thiêu đốt huyết – hồn! Thư Vân không một chút do dự, tiếp tục quát lên quyết tuyệt.

Năng lượng sinh mệnh lực bên trong cơ thể nàng bắt đầu bùng cháy điên cuồng.

Mái tóc dài màu tím đặc trưng của nàng trong nháy mắt biến thành một màu trắng xóa như tuyết hoang sơ, từng sợi tóc bay múa giữa hư không mang theo ngọn lửa linh hồn rực cháy.

Huyết dịch Bất Hủ bên trong huyết quản sôi sục, hóa thành nguồn năng lượng bạo ngược vô biên rót vào trong Vạn Đạo Thần Thế.

OÀNH!!!

Lực lượng của Thư Vân trong tích tắc này tăng vọt lên một tầm cao chưa từng có, thậm chí vượt qua cả giới hạn thông thường của Bất Hủ Thần có thể làm được…

“Thế Sát!”

Vạn Đạo Thần Thế bành trướng mãnh liệt, hóa thành một cột sáng hỗn độn khổng lồ oanh tạc năm tôn Bất Hủ Pháp Tướng, chấn cho cả đám lão quái phải đồng loạt lùi lại một bước, sắc mặt biến đổi kịch liệt.

“Điên rồi! Nữ nhân này điên rồi! Nàng ta đang tự hủy căn cơ!” Đao Kiếm Song Tuyệt kinh hãi hét lên, tôn Chiến Thần Đao Kiếm của họ bị cột sáng hỗn độn quét qua, xuất hiện vô số vết nứt rạn.

“Đừng hoảng loạn! Khống chế pháp tướng, thi triển đòn công kích mạnh nhất! Nàng ta không kiên trì được bao lâu!” Tán Giả sắc mặt vặn vẹo, thúc giục Ngũ Tổ Đại Đạo Bát đến cực hạn.

Bất Hủ Pháp Tướng dưới sự điên cuồng của các cự đầu cũng bắt đầu bộc phát ra đòn sát thủ cuối cùng.

Ngũ Tổ Đạo Thế của Tán Giả hóa thành năm dòng thác khai thiên diệt địa đè xuống…

Các loại Thần Thú, Ma Thú của Thiên Cổ Tộc Lão hợp lực bắn ra hàng nghìn Vũ Kỹ.

Đao Kiếm Song Tuyệt thúc giục tất cả lực lượng, đao kiếm hợp bích, chém ra một vùng Loạn Đao Kiếm Hải như đại dương cuồng nộ được hình thành từ đao mang và kiếm ảnh.

Bất Hủ Tổ Khôi của Ngự Khôi Thần Tổ biến thành một quả cầu Phù Trận hủy diệt lao thẳng tới.

Những công kích mạnh nhất của năm vị cự đầu, đập mạnh vào Vạn Đạo Thần Thế của Thư Vân.

OÀNH ĐOÀNG!!!

Một tiếng nổ kinh hoàng chưa từng có vang lên, chấn động lan tỏa khắp các ngóc ngách của càn khôn cô lập.

Vạn Đạo Thần Thế của Thư Vân liên tục rung chuyển, từng loại quy tắc bị mài mòn và vỡ vụn dưới sức tấn công điên cuồng của đối phương.

Thân hình Thư Vân run rẩy dữ dội, xương cốt toàn thân phát ra tiếng gãy vụn răng rắc, nhưng nàng vẫn cắn chặt răng, dùng ý chí linh hồn bất khuất để duy trì thần thế, ngạnh kháng với năm người.

Vạn Đạo Lưu Ly Bình chấp nhận phá vỡ giới hạn, hiến tế ý chí, cường hoá Vạn Đạo Thần Thế.

Trận chiến rơi vào thế giằng co đầy thảm khốc.

Một bên là năm vị cự đầu lâu đời dốc toàn lực lượng pháp tướng, một bên là Vạn Đạo Thần Chủ độc hành thiêu đốt hết thảy sinh mệnh.

Không gian xung quanh họ hoàn toàn biến thành một vùng tàn tích, nơi một chút không khí cũng chẳng còn sót lại.

Tuy nhiên, vào ngay thời khắc mấu chốt nhất, khi Thư Vân đang dần chiếm lại một chút chủ động nhờ vào sự quyết liệt của mình, thì dị biến phát sinh…

Hư không phía trên đỉnh đầu họ đột ngột nứt ra một khe hở khổng lồ.

Từ trong khe hở ấy, một con mắt to lớn vô tình chậm rãi mở ra.

Đó chính là Chung Cực Giới Linh — ý chí tối cao.

Không một lời cảnh báo, con mắt kia bắn ra một luồng ánh sáng mang theo quyền năng thế giới của Chung Cực Giới, trực tiếp rót vào cơ thể của năm vị cự đầu cùng pháp tướng của họ.

“Ha ha ha! Ý chí thiên địa chúc phúc! Thư Vân, ngươi triệt để xong đời rồi!” Tán Giả cuồng hỷ gào thét.

Được sự trợ giúp từ sức mạnh của Chung Cực Giới, năm tôn Bất Hủ Pháp Tướng lập tức khôi phục toàn bộ tổn thương, thậm chí uy lực tăng vọt gấp bội.

Luồng áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, trực tiếp bóp nghẹt mọi hy vọng của Thư Vân, dồn nàng vào một tử cục không thể hóa giải.

Răng rắc…

Vạn Đạo Thần Thế hoàn toàn vỡ tan thành vô số đốm sáng nhỏ như lệ thuỷ tinh…

Các loại công kích hủy diệt xuyên qua hư không, đập thẳng vào Vạn Đạo Lưu Ly Bình đang chắn phía trước Thư Vân.

Mỗi đòn tấn công này, đủ khiến một Bất Hủ bình thường thần hình câu diệt.

BÙM! OÀNH!

Tiếng nổ chói tai vang lên, kiện Bất Hủ Thần Vật đã đi theo Thư Vân suốt vạn năm qua, chịu đựng năm nguồn sức mạnh tối cao phối hợp cùng quyền năng thế giới, rốt cuộc không thể chống đỡ được nữa.

Trên thân bình lưu ly xuất hiện vô số vết rạn, rồi nổ tung thành hàng loạt mảnh nhỏ lấp lánh như những vì sao rơi rụng…

Một kiện Bất Hủ Thần Vật hàng đầu thiên địa, rốt cuộc vỡ tan.

Vụ nổ kinh khủng đến mức phá vỡ vùng càn khôn độc lập này, khiến từng mảnh văng ra khắp nơi, lưu lạc vạn cổ…

“Lưu Ly Bình…” Thư Vân đồng tử co rút, trái tim nàng thắt lại khi chứng kiến thần vật hộ mệnh của mình vỡ nát.

Dư chấn từ vụ nổ đánh mạnh vào lồng ngực nàng, khiến nhục thân Bất Hủ của nàng gần như sụp đổ, máu tuôn như suối, hơi thở sinh mệnh suy kiệt như đèn dầu trong gió tuyết…

Nhóm lão quái vật thu hồi pháp tướng, đứng vây quanh Thư Vân lúc này đang quỳ một gối giữa hư không, thở hổn hển.

Thân xác nàng đầy rẫy vết thương, mái tóc trắng xóa bay lộn xộn, trông vô cùng thê lương nhưng ánh mắt thì vẫn ngập tràn sự không cam lòng và ngạo cốt.

“Kết thúc rồi, Vạn Đạo Thần Chủ. Thân xác và vạn đạo còn lại của ngươi, sẽ là hoàn mỹ.” Tán Giả chậm rãi bước tới, đưa tay muốn bắt lấy nàng.

Thư Vân nhắm mắt…

Nàng không cam tâm ngã xuống theo cách uất ức như thế này! Nàng là Vạn Đạo Thần Chủ, dù có chết cũng phải do tự mình định đoạt, tuyệt đối không để kẻ thù đạt được mục đích!

Tâm thế của một cường giả, kiên quyết không để số phận rơi vào tay bất cứ ai.

Dù đó có là trời, là đất hay là Chung Cực Giới vĩ đại.

Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Thư Vân điên cuồng vận chuyển toàn bộ những mảnh vỡ quy tắc còn sót lại trong đan điền.

Nàng đem Kiếm Đạo, Thời Không, Diệt Vong, Nguyên Tố, Quỷ Đạo, Ma Đạo, Độc Đạo… tất cả mọi loại đạo pháp của bản thân, cưỡng ép dung hợp chúng lại vào một điểm duy nhất, nhằm kích hoạt năng lực tối cao của Âm Dương Quy Tắc mà nàng vừa mới chạm đến giới hạn.

Âm Dương nghịch chuyển, sinh tử luân hồi!

“Nghịch chuyển càn khôn — Luân Hồi Khai!” Thư Vân nội tâm nhẹ niệm.

Từ trong ngực nàng, một vòng xoáy Âm Dương màu đen trắng khổng lồ ngầm vận chuyển…

Thư Vân dùng chút ý thức cuối cùng, cưỡng ép tách ly một phần linh hồn tinh thuần nhất của mình tiến vào vòng xoáy Âm Dương.

Luồng tàn hồn này vừa xuất hiện liền bị lực lượng Âm Dương bao bọc, hóa thành một vệt sáng trốn vào trong vòng xoáy luân hồi, xé toạc ranh giới giữa Dương Thế và Âm Gian…

Để đảm bảo Chung Cực Giới Linh không thể truy vết nhân quả, Thư Vân đã tự mình chém đứt toàn bộ ký ức của phần linh hồn này, biến nó thành một tờ giấy trắng hoàn toàn, nhập vào luân hồi, đầu thai chuyển thế đến một nơi hoàn toàn xa lạ.

Toàn bộ quá trình diễn ra một cách lặng lẽ, không ai cảm ứng được… kể cả Giới Linh!

Bởi vì khi Linh Hồn nhập Âm, đã thoát ly sự chưởng khống của Dương Thế.

Theo đó, phần lớn thân xác Bất Hủ và linh hồn còn lại của Thư Vân do không còn linh hồn làm chủ đạo, liền biến thành một cái xác không hồn, ngã xuống nơi hư không cô lập.

Tán Giả nhìn thi thể của Thư Vân, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, nhưng ngay sau đó lại hừ lạnh một tiếng: “Thật kiên cường…”

“Một đời Vạn Đạo Thần Chủ, danh bất hư truyền!” Bốn vị còn lại cũng nặng nề thở ra:

“Xem ra quy mô của Hộ Dương Giáo cần phải mở rộng, chúng ta cũng nên nỗ lực gia tăng số Bất Hủ Thần Vật của mình…”

Nói xong, bọn hắn thu lấy thân xác của Thư Vân mang đi, chuẩn bị cho quá trình luyện hóa lâu dài trong tương lai.

Vạn Đạo Thần Chủ – tình nhân trong mộng của hàng loạt Bất Hủ Thần, ra đi theo cách như vậy.

Trận đại chiến cấp Bất Hủ kết thúc, Vạn Đạo Thần Chủ diệt vong… thế giới vẫn cứ vận hành, dòng chảy của lịch sử vẫn tiếp tục…

Khi Vạn Đạo Lưu Ly Bình vỡ nát, những mảnh vụn mang theo năng lượng quy tắc kinh hoàng đã phá vỡ không gian cô lập, hóa thành những vệt sao băng lấp lánh, lưu lạc khắp nơi trong hỗn độn vô tận và các ngóc ngách của Chung Cực Giới.

Những mảnh vụn này trong tương lai sẽ trở thành những cơ duyên tối cao cho chúng sinh, nhưng cũng là minh chứng cho một đoạn lịch sử bi tráng…

Cùng lúc đó, hạt giống Hoàng Trung Lý vốn được Thư Vân nuôi dưỡng bấy lâu nay bên trong bình, dưới sự kích thích của năng lượng bạo ngược và máu của Thư Vân, đã lặng lẽ nảy mầm từ bao giờ, biến thành một gốc cây non nhỏ nhắn, xanh mướt cũng lưu lạc vào vết rách thời không…

Gốc cây nhỏ bị cuốn vào dòng loạn lưu hỗn độn, bắt đầu cuộc hành trình trôi dạt vô định của mình.

Dựa vào một chút linh tính mơ hồ còn sót lại từ hơi thở quen thuộc, nó không ngừng xuyên qua các tầng không gian, tìm kiếm một bến đỗ an toàn nào đó…

Không biết đã qua bao nhiêu thời gian, gốc cây non kia trôi qua vô số hoang sơ cổ giới, những vũ trụ hoang tàn, các đại thế giới bao la… cuối cùng bị thu hút bởi một phương thế giới non trẻ, tràn ngập sinh cơ…

Nơi đó được gọi là Nguyên Giới.

Cùng thời điểm đó…

Thiên địa Nguyên Giới đột nhiên xuất hiện dị tượng, vạn hoa đua nở, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp nơi… quy tắc cuồn cuộn kéo đến.

Trong một nơi nào đó, tiếng khóc chào đời oa oa của một bé gái sơ sinh vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của màn đêm.

Đứa trẻ ấy có một đôi mắt màu tím nhạt vô cùng trong trẻo, ngây thơ, đáng yêu như búp bê bằng sứ… lại có đôi nét uy nghiêm khó tả bằng lời.

Một sinh mệnh mới đã bắt đầu, một vòng luân hồi mới lại mở ra giữa càn khôn vô tận…

Vạn Đạo Thần Chủ đã vĩnh viễn nằm xuống…

Hay tất cả chỉ là một điểm bắt đầu?

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com