Chương 13: ĐÀI TRANG VÀ BÁCH THẾ!

Ngoại truyện Vạn Đạo Thần Chủ / Chương 13: ĐÀI TRANG VÀ BÁCH THẾ!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 13: ĐÀI TRANG VÀ BÁCH THẾ! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ Chương 13: ĐÀI TRANG VÀ BÁCH THẾ! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Sau khi Diệt Quy Thần Chủ ngự kiếm rời đi, vùng càn khôn vốn dĩ bị bẻ gãy, đổ nát dần rơi vào trạng thái tịch mịch.
Những mảnh vỡ thời không lơ lửng như những tinh thể thủy tinh vỡ vụn, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo, thê lương của một chiến trường cấp cấp độ Bất Hủ.
Thư Vân đứng giữa hư không bao la, tà áo lay động theo những làn gió tàn dư của kiếm khí.
Mái tóc nàng, vốn rực rỡ kim quang từ Chiến Đạo Quy Tắc, nay thu liễm lại thành một màu tím huyền ảo như thác nước đổ xuống vai. Nàng nhẹ nhàng nâng bàn tay ngọc ngà lên, Vạn Đạo Lưu Ly Bình trên lòng bàn tay nàng khẽ run nhẹ, phát ra những tiếng ngân nga.
Đó không còn là sự căm phẫn như lúc đối diện với Tiệt Đạo Kiếm, mà là một sự mệt mỏi xen lẫn chút kiêu hãnh của một hộ thân thần vật vừa trải qua một trận sinh tử chiến.
“Ngươi cũng mệt rồi sao?” — Thư Vân khẽ truyền niệm ý vào trong bình, thanh âm nhu hòa như nước:
“Tiệt Đạo Kiếm quả thực là một thanh hung binh thiên sinh để diệt đạo. Diệt Quy Thần Chủ kia cũng là một kiếm tu có đại nghị lực, đại cơ duyên… Nhưng lần tới gặp lại, nàng ta sẽ không còn cơ hội thảnh thơi rút lui như vậy nữa.”
Thư Vân hiểu rõ, tu hành tới cảnh giới Bất Hủ Thần, muốn chân chính tiêu diệt một vị tồn tại cùng cấp là điều vô cùng nan giải, trừ phi có sự chênh lệch áp đảo về mặt đại đạo hoặc sở hữu những cấm kỵ thủ đoạn có thể phong tỏa vạn cổ thời không.
Trận chiến vừa rồi tuy nàng chiếm chút thượng phong nhờ vào sự liên miên bất tuyệt của các quy tắc, nhưng đối phương một lòng muốn đi, ngự kiếm phi hành với tốc độ của Tiệt Đạo Kiếm thì nàng cũng khó lòng lưu giữ.
“Giá như ta có Bất Hủ Thần Tháp, kết quả đã khác…”
Nàng khẽ thở ra một hơi dài, điều động Luân Hồi Quy Tắc và Sinh Mệnh Quy Tắc chuyển hóa một vòng quanh thân thể.
Vết thương vô hình do kiếm khí của Tiệt Đạo Kiếm lưu lại trong nguyên thần nhanh chóng bị ma diệt, trả lại cho nàng một trạng thái đỉnh phong hoàn mỹ nhất.
Nếu có Bất Hủ Quy Tắc của Bất Hủ Thần Tháp phong toả càn khôn, dù Tiệt Đạo Kiếm có lợi hại đến đâu… muốn chém nát Bất Hủ Quy Tắc cũng không dễ dàng.
“Tiếc rằng Tháp đã đi xa, nhân quả chưa tới, cưỡng cầu vô ích.” Thư Vân nhàn nhạt.
Nàng khẽ đưa tay búng nhẹ vào hư không, một đạo ấn ký thần bí bỗng chốc hóa thành một dải lụa ánh sáng xé toạc màn đêm tối tăm của vũ trụ.
GÁY!
Một tiếng hót trong trẻo, mang theo uy áp của hồng hoang dị thú từ viễn cổ vang vọng tới.
Từ trong vết nứt của không gian, bóng hình đôi chim huyễn lệ, sải cánh khổng lồ bay ra.
Đó là Bỉ Dực Điểu — thần thú tọa kỵ của Thư Vân.
Nó bay đến bên cạnh nàng, dịu dàng cúi thấp đầu xuống, dùng chiếc mỏ sắc bén khẽ cọ vào vai nàng như một sự lấy lòng và an ủi sau trận chiến lớn.
Thư Vân mỉm cười nhẹ nhàng, gót ngọc khẽ nhón, thân hình như một chiếc lá rụng đáp xuống lưng rộng của Bỉ Dực Điểu, hạ lệnh:
“Ngao du thế gian, tìm kiếm những thứ thuộc về nhân quả của chúng ta.”
GÁY!
Bỉ Dực Điểu vỗ mạnh đôi cánh khổng lồ, tạo thành hai luồng vòi rồng không gian cuốn phăng mọi mảnh vỡ vật chất xung quanh, hóa thành một vệt sáng rực rỡ, mang theo Vạn Đạo Thần Chủ như lưu tinh phi vũ…
Thời gian trong hư không vô định là một khái niệm vô cùng mờ nhạt, có thể đã trôi qua vài tháng, cũng có thể đã là thương hải tang điền.
Thư Vân ngồi xếp bằng trên lưng Bỉ Dực Điểu, tâm thần hoàn toàn đắm chìm vào trong trạng thái ngộ đạo.
Vạn Đạo Lưu Ly Bình lơ lửng trước ngực nàng, thỉnh thoảng lại hấp thu một vài tia quy tắc tàn dư trôi nổi trong vũ trụ, cảm thấy không có gì mới liền thả ra…
Bỗng nhiên, cả hai cái đầu của Bỉ Dực Điểu cùng lúc phát ra tiếng kêu vang dội, tốc độ bay của nó đột ngột giảm xuống.
Đôi mắt Thư Vân khẽ mở ra, bắn ra hai đạo thần mang xuyên thấu qua tầng tầng sương mù dày đặc của hư không.
Nàng cảm nhận được rồi!
Ở phía xa xăm, nơi trung tâm của một vùng xoáy hư không khổng lồ đang điên cuồng xoay chuyển, có một nguồn năng lượng cổ xưa đang khuếch tán ra xung quanh.
Đó là một thứ mang theo Căn Nguyên Quy Tắc cực kỳ cường đại! Thứ ánh sáng phát ra từ nơi đó không phải là một màu đơn sắc, mà là hàng vạn tia sáng đan xen, mỗi một tia sáng đều mang theo một loại dao động quy tắc hoàn chỉnh, sinh sinh bất diệt.
Số lượng quy tắc tụ hội tại nơi đó nhiều tới mức khiến cho Vạn Đạo Lưu Ly Bình bắt đầu phát ra những tiếng vang phấn khích, dường như muốn lập tức lao tới nuốt chửng lấy vùng không gian kia.
Có thể nó không phải những Quy Tắc mới lạ… nhưng với nguồn Quy Tắc khổng lồ như thế, vẫn là tài nguyên đỉnh cấp có thể giúp thực lực chủ nhân tăng thêm một bậc.
“Nơi đó… rốt cuộc là bảo địa gì? Tại sao lại tích tụ nhiều quy tắc thuần khiết đến như thế?” Thư Vân trong lòng khẽ động, đôi lông mày thanh tú hơi nhướn lên.
Bỉ Dực Điểu hưng phấn lao vọt đi, nó biết nơi đó chứa đựng cơ duyên to lớn…
Tuy nhiên, khi Bỉ Dực Điểu tiến lại gần rìa của vùng xoáy, Thư Vân nhận ra nàng không phải là người duy nhất tìm đến nơi này.
Ở phía đối diện của vùng xoáy, giữa những làn huyền khí mờ ảo, một bóng hình đang lẳng lặng đứng đó, tựa như một bức tượng thần bằng ngọc thạch được tạo hóa điêu khắc tỉ mỉ từ những gì đẹp nhất của tạo hoá…
Đó là một vị mỹ nhân tuyệt đại phong hoa!
Dù Thư Vân có là Vạn Đạo Thần Chủ, được vô số nam nhân tôn sùng… thì phản ứng đầu tiên khi chứng kiến người đối diện, vẫn không nhịn được kinh diễm.
Diệt Quy Thần Chủ là mỹ nhân khó gặp, nhưng so với người trước mặt này… vẫn kém hơn ít nhất hai bậc.
Lần đầu tiên, Thư Vân tán thưởng trước nhan sắc của một người khác.
Nàng đứng trên một đóa thanh liên khổng lồ, toàn thân tỏa ra một thứ khí chất siêu phàm thoát tục, không nhiễm một hạt bụi trần.
Nếu như Thư Vân mang vẻ đẹp của một vị Thần Nữ bá đạo, thống ngự vạn đạo, tràn đầy chiến ý và sự kiêu hãnh, thì nữ tử đối diện lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, thâm thúy như đại dương sâu thẳm, cao quý và ưu nhã tới mức khiến người ta chỉ dám đứng xa chiêm ngưỡng chứ không khinh nhờn.
Khí chất của hai người đối lập nhưng lại có một sự cân bằng kỳ diệu, giống như hai ánh sao chói mắt nhất giữa vô tận tinh không.
Lơ lửng bên cạnh nữ tử là một kiện vật phẩm phát ra hào quang huyền diệu…
Đó là một quyển sách cổ đậm nét xa xưa, bìa sách làm bằng chất liệu không rõ tên, bên trên có khắc ba chữ cổ tự toát ra vạn trượng thần uy:
BÁCH THẾ THƯ!
Mỗi một trang của cuốn sách cổ này đang khẽ mở ra rồi khép lại một cách tự nhiên.
Thư Vân chỉ cần liếc nhìn một cái liền nhìn thấu hư thực bên trong, càng khiến nội tâm nàng chấn động…
Mỗi một trang sách của Bách Thế Thư thế mà lại tự thành một phương thế giới độc lập, trong phương thế giới đó có núi non, sông ngòi, có nhật nguyệt tinh thần và quan trọng nhất là chứa đựng một loại Quy Tắc Hoàn Chỉnh làm nền móng cho thế giới đó tồn tại!
Có bao nhiêu trang sách chính là có bấy nhiêu thế giới và những Quy Tắc thuộc về riêng nó.
Đây là một kiện đỉnh cấp Bất Hủ Thần Vật!
Dựa theo kinh nghiệm và cảm ứng của mình, Thư Vân dám khẳng định quyển sách này không yếu hơn Vạn Đạo Lưu Ly Bình của mình.
Nữ tử kia lúc này cũng cảm ứng được sự xuất hiện của Thư Vân. Nàng chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đẹp như mặt hồ thu không một chút gợn sóng.
Khi nhìn thấy Vạn Đạo Lưu Ly Bình trong tay đối phương, ánh mắt nàng mới khẽ lóe lên một tia dị sắc kinh ngạc.
“Vạn Đạo Thần Chủ — Thư Vân?” Giọng nói trong veo vang lên, thánh thót và êm dịu như tiếng đàn hạc giữa đêm khuya, có chút lễ độ nhưng cũng đầy hứng thú.
Danh tiếng của Vạn Đạo Thần Chủ như sấm bên tai, có thể suy đoán ra được…
“Chính là bổn toạ.” Thư Vân đứng trên lưng Bỉ Dực Điểu, chắp tay sau lưng, nhàn nhạt đáp lễ. “Không ngờ ở nơi hư vô vắng vẻ này lại có thể gặp được một vị đồng đạo chấp chưởng Quy Tắc Chi Đạo, không rõ đạo hữu tên gì?”
“Diệp Đài Trang!”
Nữ tử chậm rãi phun ra ba chữ.
Cái tên này liền để lại ấn tượng trong lòng Thư Vân…
Nó mang một nét thơ, một nét hoài cổ nhưng lại hoàn mỹ đến vậy.
Diệp Đài Trang nhẹ nhàng nâng bàn tay ngọc lên, Bách Thế Thư liền ngoan ngoãn đáp xuống, lơ lửng trên những ngón tay thon thả của nàng.
“Có vẻ so với dung nhan, thực lực của Diệp cô nương mới là thứ khiến thiên địa cảm thán!” Thư Vân đánh giá:
“Nhân vật như nàng, đủ để khuynh đảo thế gian.”
“Thần Chủ quá khen. Đài Trang vốn chủ tu đa dạng quy tắc, mượn trăm đời thế giới trong thư tịch để hoàn thiện Đạo của chính mình…. nay cảm ứng được vùng hư không này có biến động của Căn Nguyên Quy Tắc nên mới tìm đến, không ngờ gặp được Thư Vân đạo hữu.” Diệp Đài Trang khẽ thở dài, thanh âm mang theo chút tiếc nuối:
“Nguồn quy tắc ở đây tuy lớn, nhưng tin rằng vật toả ra nó chỉ có một, không thể chia đôi… nàng nghĩ sao?”
Thư Vân cười nhẹ, nụ cười mang theo sự tự tin tuyệt đối của một bậc cường giả:
“Ý của Diệp cô nương, bổn toạ hiểu rõ. Người tu đạo chúng ta, bảo vật hay cơ duyên chưa bao giờ có chuyện nhường nhịn. Quy tắc của thế gian này rất đơn giản: Kẻ mạnh sẽ có được tất cả.”
“Đã như vậy…” Diệp Đài Trang khẽ cúi đầu, khí chất ưu nhã bỗng chốc trở nên sắc bén vô cùng, Bách Thế Thư quanh thân nàng đột ngột bộc phát ra luồng ánh sáng chói lòa, che lấp cả ánh sáng của các tinh tú xung quanh.
Môi đỏ hé mở, kiên định và hưng phấn:
“Đài Trang xin được thỉnh giáo vạn đạo thần thông của Thần Chủ!”
ẦM!
Không cần thêm một lời dư thừa nào nữa, không gian xung quanh hai vị nữ tử tối cao lập tức bị bóp méo dữ dội.
Trận chiến giữa hai vị Bất Hủ Thần cùng tinh thông đa dạng quy tắc chính là một cuộc va chạm độc nhất vô nhị…
Diệp Đài Trang xuất thủ, vẫy ngón tay ngọc, Bách Thế Thư lập tức lật mở trang đầu tiên.
“Trang thứ nhất: Xích Viêm Đại Thế!”
VÙ!
Từ trong trang sách cổ, một luồng hỏa diễm màu đỏ thẫm tinh thuần nhất bộc phát ra.
Đó không phải là ngọn lửa phàm trần, mà là Hỏa Chi Quy Tắc ở cấp độ Bất Hủ.
Ngọn lửa hóa thành một con Hỏa Long khổng lồ dài vạn trượng, gầm thét lao thẳng về phía Thư Vân, nhiệt độ cao tới mức thiêu rụi cả những sợi tơ không gian xung quanh thành tro bụi.
“Đến rất tốt!”
Thư Vân không hề né tránh, nàng khẽ nâng Vạn Đạo Lưu Ly Bình lên.
“Hủy Diệt Quy Tắc, Ma Diệt!” Thư Vân lạnh lùng quát lên.
Từ trong miệng Vạn Đạo Lưu Ly Bình, một năng lượng mang theo hơi thở của sự chấm dứt, hủy diệt tuôn trào ra như lũ lụt vỡ đê.
Luồng hắc ám này va chạm trực diện với Hỏa Long của Diệp Đài Trang.
OÀNH OÀNH…
Hai loại quy tắc cực đoan điên cuồng cắn nuốt lẫn nhau, tạo thành những tiếng nổ đập tan màn đêm của hư không.
Con Hỏa Long vạn trượng kia dưới sức mạnh ma diệt của Hủy Diệt Quy Tắc dần dần bị thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành những đốm lửa tàn lụi rồi biến mất hoàn toàn.
Diệp Đài Trang sắc mặt vẫn không đổi, dường như nàng đã sớm dự liệu được đòn này không thể làm khó được Thư Vân, ngón tay nàng tiếp tục lật mạnh cuốn sách cổ.
Bách Thế Thư liên tục toả ra thần quang rực rỡ…
“Trang thứ mười, trang thứ hai mươi, trang thứ ba mươi… Thế Giới Cộng Minh!”
Từng trang sách cùng lúc phát ra hào quang, các phương thế giới hoàn chỉnh đồng thời hiển hiện phía sau lưng Diệp Đài Trang.
Có thế giới ngập tràn kiếm khí sắc bén mang theo Kiếm Đạo Quy Tắc.
Có thế giới lôi đình dày đặc, mang theo Bất Hủ Thần Lôi.
Lại có thế giới lạnh lẽo u hàn, đóng băng vạn vật dựa vào Cực Băng Quy Tắc.
Hàng loạt thế giới hiển lộ quyền năng, kinh khủng không thể miêu tả.
Những lực lượng quy tắc cấp Bất Hủ này dưới sự khống chế tinh diệu của Diệp Đài Trang không hề xung đột lẫn nhau, mà ngược lại đan xen, dung hợp lại thành một chiêu Bách Thế Công cực kỳ đáng sợ…
Oanh tạc tứ phía, phong toả bát phương…
Đối mặt với chiêu thức này, chiến ý trong mắt Thư Vân càng thêm sôi trào.
Nàng bước ra một bước khỏi lưng Bỉ Dực Điểu, đứng thẳng giữa hư không vô định.
“Năng lực dung hợp thế giới của Bách Thế Thư quả thực huyền diệu. Nhưng nếu so về số lượng và sự biến hóa của Quy Tắc, bổn toạ không ngại!”
“Vạn Quy Diễn Biến — Bách Tượng Trấn Vũ Trận!”
Thư Vân hai tay kết ấn cực nhanh, đầu ngón tay hình thành tàn ảnh…
Theo chuyển động của nàng, Vạn Đạo Lưu Ly Bình run lên bần bật, hàng trăm loại Quy Tắc gào thét lao ra, hoá thành thực chất.
Thậm chí, chúng nó ngưng kết thành những Đại Tượng khổng lồ đại diện cho Thần Thú Bốn Phương…
Thanh Long – Chu Tước – Bạch Hổ – Huyền Vũ.
Bốn con thú do quy tắc thuần túy ngưng tụ thành hiện ra bốn phương Đông, Tây, Nam, Bắc, tạo thành một tòa đại trận có thể trấn áp vũ trụ.
Trong đó đương nhiên không thiếu Trận Đạo Quy Tắc tự diễn hoá, hoà cùng Phù Đạo Quy Tắc sẵn sàng nổ tung.
Bách Tượng Trấn Vũ Trận gào thét, tấn công khắp xung quanh…
“UỲNH OÀNH… BÙM…”
Dư ba kinh hoàng bộc phát, không gian trong vòng mười vạn dặm hoàn toàn sụp đổ…
Sự liên miên bất tuyệt, sinh sinh tương khắc của các loại quy tắc dưới sự điều khiển của Thư Vân đã hoàn toàn hóa giải đòn tấn công phối hợp của Diệp Đài Trang một cách đơn giản.
Nhưng cuộc chiến của hai người, đủ để ma diệt Bất Hủ Thần nếu xui xẻo rơi vào.
“Khả năng thống ngự quy tắc của nàng quả nhiên là thiên hạ vô song.” Diệp Đài Trang khẽ thốt lên, trong giọng nói đã mang theo vài phần ngưng trọng.
Nàng nhận ra, cho dù mình có dùng bao nhiêu loại quy tắc tấn công, Thư Vân đều có thể ngay lập tức diễn hóa ra những loại quy tắc tương khắc để khắc chế một cách hoàn hảo.
Đây chính là sự yêu nghiệt tuyệt đối của Vạn Đạo Thần Chủ.
“Nhưng trận chiến này, Đài Trang không thể thua!”
Diệp Đài Trang cắn nhẹ đầu ngón tay, một giọt Bất Hủ Thần Huyết đỏ tươi như hồng ngọc rơi vào trang sách cuối cùng của Bách Thế Thư.
“BÁCH THẾ LUÂN HỒI, ĐẠI ĐẠO QUY KHƯ!”
“OÀNH!”
Cuốn sách cổ hoàn toàn mở toang ra.
Một trăm phương thế giới từ trong trang sách bay ra ngoài, không còn là những ảo ảnh hay năng lượng nữa, mà là một trăm hình chiếu thế giới chân thật nhất!

Một trăm thế giới này xếp thành một vòng tròn khổng lồ xung quanh Thư Vân, bắt đầu xoay chuyển với tốc độ cực hạn.
Thời không xung quanh Thư Vân hoàn toàn bị đông cứng, ngay cả dòng chảy thời gian cũng ngừng hoạt động.
Nàng cảm thấy cơ thể mình như đang gánh chịu trọng lượng của hàng trăm đại thế giới cùng lúc trấn áp, mỗi một tế bào, mỗi một ý niệm đều đang bị một trăm loại quy tắc khác nhau điên cuồng giằng xé, muốn phân thây nàng ra thành trăm mảnh.
“Chiêu thức thật khủng khiếp!” Thư Vân sắc mặt nghiêm túc chưa từng có.
Nàng có thể cảm nhận được niềm kiêu hãnh và ý chí bất khuất của Diệp Đài Trang hoà trong chiêu thức này.
Đây là đòn dốc toàn lực của một vị Học Giả tối cao…
“Tuy nhiên… muốn dùng trăm thế giới để vây khốn vạn đạo của bổn toạ? Vẫn chưa đủ!” Thư Vân cười dài một tiếng, đầy tự tin và bản lĩnh.
“Vạn Đạo Thần Thế – Khai!”
Vạn Đạo Lưu Ly Bình bạo phát đến cực hạn, Vạn Đạo Thần Thế lấy Thư Vân làm trung tâm bành trướng…
Từ trong miệng bình, không còn là từng luồng quy tắc riêng lẻ nữa, mà là một dòng chảy tạo thành sông lớn — Đại Đạo Trường Hà!
Dòng sông này chứa đựng hàng vạn loại quy tắc lớn nhỏ trong trời đất, đan xen chặt chẽ vào nhau.
Dưới sự cường hóa của Vạn Đạo Thần Thế, tất cả quy tắc của Thư Vân trở nên kiên cố không thể phá vỡ.
Nàng đứng giữa dòng trường hà, tay điểm thiên khung:
“Phá cho bổn toạ!”
Đại Đạo Trường Hải luân chuyển điên cuồng, càn quét hàng trăm thế giới dung hợp đan xen…
“XOẸT… RẮC… RẮC…”
Một trăm thế giới của Bách Thế Thư tuy mạnh, nhưng đối mặt với sự bao la, vô hạn và cuồn cuộn không dứt của Đại Đạo Trường Hà thì lại trở nên nhỏ bé.
Sức mạnh của Thư Vân cho ngươi chém, cho ngươi nghiền nát, nhưng chém mãi không hết, nghiền mãi không phá.
Ngược lại, Đại Đạo Trường Hà đi đến đâu, quy tắc của Diệp Đài Trang bị đồng hóa và phản phệ đến đó.
BÙM!
Cho đến cuối cùng, một trăm phương thế giới của Diệp Đài Trang đồng loạt nổ tung, hóa thành những luồng sáng tàn dư bay ngược trở lại vào trong Bách Thế Thư.
“PHỐC!”
Diệp Đài Trang sắc mặt trắng bệch, nàng bay ngược liên tiếp mấy vạn dặm trên hư không, khóe miệng rỉ ra một vệt tiên huyết.
Bách Thế Thư mờ nhạt đi trông thấy, dường như chịu tổn thương không nhỏ.
Chiến cuộc đã kết thúc, Thư Vân đứng chắp tay, dòng sông đại đạo quanh thân từ từ thu liễm lại vào trong bình.
Làn da của nàng cũng hơi tái đi, hiển nhiên tổn hao không ít lực lượng cho một chiêu vừa rồi.
Diệp Đài Trang nhẹ nhàng đưa tay lau đi vệt máu nơi khóe môi, ánh mắt nhìn Thư Vân không có sự oán hận, mà chỉ có một sự kính phục sâu sắc.
Nàng khẽ ôm lấy Bách Thế Thư, khom người hành lễ với Thư Vân:
“Vạn Đạo Thần Chủ quả nhiên danh bất hư truyền. Sự yêu nghiệt và thâm thúy trong việc khống chế quy tắc của Thần Chủ, Đài Trang cam bái hạ phong, trận chiến này, là ta thua… nhận được bài học rất giá trị.”
Thư Vân nhàn nhạt gật đầu, giọng nói mang theo sự công nhận: “Diệp cô nương cũng rất xuất sắc, nếu không phải bổn toạ tiến vào Bất Hủ sớm hơn… e rằng không dễ thắng như vậy.”
Dựa vào khí tức, Thư Vận nhận ra Diệp Đài Trang vừa đột phá Bất Hủ Thần không lâu…
Với tiềm năng như thế, tương lai sau này… Diệp Đài Trang sẽ là đối thủ đáng gờm.
“Cơ duyên trong vùng hư không này, thuộc về Thần Chủ.” Diệp Đài Trang không hề dây dưa, nàng là một người có kiêu hãnh của riêng mình, thua chính là thua, không phân biệt đột phá sớm hay muộn.
Nàng quay người bước lên đóa thanh liên, hóa thành một ánh trăng sáng, ung dung rời đi…
“Một trận chiến này, thật sự đáng!”
Thư Vân nhìn theo bóng lưng của Diệp Đài Trang cho đến khi khuất hẳn, sau đó mới quay đầu nhìn về phía tâm điểm của vòng xoáy quy tắc ở phía trước.
Thu Bỉ Dực Điểu vào ống tay áo…
Càng đi vào sâu, áp lực quy tắc càng lớn, nhưng đối với Thư Vân lúc này thì không thành vấn đề.
Khi tiến tới điểm tận cùng của vùng hư không vô định, một cảnh tượng hoành tráng hiện ra trước mắt nàng.
Giữa một vùng không gian trống rỗng, được bao bọc bởi hàng triệu vạn sợi tơ quy tắc lấp lánh như kén tằm, có một vật thể nhỏ bé đang lơ lửng.
Đó là một hạt giống!
Hạt giống này chỉ to bằng nắm tay trẻ con, toàn thân có màu vàng sậm cổ kính, bề mặt xù xì nhưng trên đó lại khắc đầy những đường vân thiên sinh tự nhiên đầy bí ẩn.

Từ trong hạt giống này, từng luồng, từng luồng quy tắc thuần khiết nhất đang liên tục được sinh sản ra ngoài như hơi thở, cung cấp năng lượng cho toàn bộ vùng xoáy hư không này.
“Đây là…” Thư Vân hít sâu một hơi khí lạnh, trái tim của một vị Bất Hủ Thần bấy lâu nay bình lặng bỗng nhiên đập rộn ràng liên hồi.
Nàng nhận ra nguồn gốc của hạt giống này từ trong những ghi chép cổ xưa của đại đạo.
“Thiên Mệnh Nguyên Chủng – Hoàng Trung Lý!” Khí linh của Vạn Đạo Lưu Ly Bình cũng kinh dị thốt lên:
“Thật sự là đồ tốt đấy!”
Đây chính là hạt giống của cây Hoàng Trung Lý — một trong những đại Thiên Mệnh Nguyên Chủng tối cao của thời kỳ hỗn độn khai thiên lập địa!
Theo truyền thuyết, Hoàng Trung Lý mất rất lâu để kết hoa, mất rất lâu để ra quả… nhưng mỗi một quả Hoàng Trung Lý đều chứa đựng một viên quy tắc đại đạo hoàn chỉnh của thiên địa.
Mà hạt giống này, chỉ cần bồi dưỡng và chăm sóc… sẽ mọc thành Hoàng Trung Lý.
“Thật là một đại cơ duyên kinh người!” Thư Vân ánh mắt rực sáng.
Nếu như nàng có thể luyện hóa và nuôi dưỡng hạt giống Hoàng Trung Lý này vào trong Vạn Đạo Lưu Ly Bình, tương lai vào một ngày nào đó… nó sẽ trở thành át chủ bài, gia tăng chiến lực của nàng.
“Diệp Đài Trang đã bỏ lỡ nó… mà ta, là người được chọn!”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com