Chương 15: ĐƠN ĐỘC!

Ngoại truyện Vạn Đạo Thần Chủ / Chương 15: ĐƠN ĐỘC!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 15: ĐƠN ĐỘC! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ Chương 15: ĐƠN ĐỘC! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Cơn gió hỗn độn rít gào qua các khe nứt thời không, mang theo tử khí trầm luân của dòng lịch sử dài đằng đẳng…

Thư Vân đứng trên đỉnh ngọn núi hoang sơ, tử y bay phần phật trong gió dữ.

Đôi mắt nàng, vốn dĩ chứa đựng sự bao la của vạn đạo, nay lại trầm tĩnh đến đáng sợ.

Thiên Cơ Quy Tắc kết hợp cùng Âm Dương Quy Tắc vẫn không ngừng chấn động trong ý thức, phác họa ra một viễn cảnh nhuốm máu.

Năm đạo nhân ảnh vĩ ngạn kia đã bắt đầu di chuyển, khóa chặt vào vị trí của nàng.

Bọn chúng dường như được thiên địa ủng hộ…

“Trời muốn ta chết…” Thư Vân lẩm bẩm, thanh âm như gió nhẹ mây trôi.

Đạt đến cấp độ của nàng, sinh tử đã không còn là vấn đề quan trọng.

Nàng biết, trận chiến này không thể tránh khỏi. Và nàng cũng biết, một khi năm vị cự đầu kia tự thân xuất thế, đó sẽ là một cuộc vây sát long trời lở đất, không chết không thôi.

“Các ngươi nhắm vào bổn toạ, rốt cuộc là vì lý do gì đây?” Thư Vân ánh mắt suy tư, thanh âm thanh thúy nhưng lạnh thấu xương tủy:

“Nhưng mệnh của ta do ta, không cho trời!”

Ngạo nghễ không có nghĩa là ngu muội.

Thư Vân là Vạn Đạo Thần Chủ, nắm giữ tu vi Bất Hủ, tâm trí nàng vượt xa người thường.

Nàng nhìn xuống đan điền mình, nơi Thế Giới Bản Nguyên của Quy Giới đang toả sáng…

Đó là nơi chứa nhiều hồi ức, là thế giới thuộc về nàng, là nơi giúp nàng tiến vào Siêu Thần… càng là nơi có vô vàn sinh mệnh mà nàng muốn thủ hộ.

Nếu nàng ngã xuống ở đây, Quy Giới Bản Nguyên sẽ bị dư chấn của trận chiến đỉnh cấp nghiền nát thành tro bụi.

“Đến lúc phải dàn xếp hậu sự rồi.” Nàng thầm nghĩ.

Thoại âm vừa xuống, Thư Vân triệt để cắt đứt liên kết giữa mình và Quy Giới Bản Nguyên.

“Giới Chủ!” Quy Giới Chi Linh hoảng sợ đến cực điểm.

Mà không chỉ nó, toàn bộ chúng sinh của Quy Giới đều đang hoang mang tột cùng…

Thiên địa thế giới bắt đầu co rút lại, lượng Nguyên Khí và Quy Tắc trong trời đất dần trở nên suy yếu.

Những năm qua, khi là Thế Giới của Vạn Đạo Thần Chủ, Quy Giới có thể được xem là một trong những phương đại thế giới huy hoàng nhất hỗn độn.

Thế mà hôm nay… Giới Chủ lại quyết định từ bỏ bọn hắn rồi sao?

“Đi thôi, vì an toàn của các ngươi…” Thư Vân điểm tay, Quy Giới Bản Nguyên bị nàng trục xuất ra khỏi cơ thể.

Tiếp tục hít một hơi, hai tay kết ấn, đan điền phát ra một tiếng vang, lại có mối liên kết bị cắt đứt…

Từ trong cơ thể nàng, một luồng ánh đen tím, thuần khiết nhu hòa tách ly ra ngoài.

Luồng ánh sáng ấy biến ảo, cuối cùng ngưng tụ thành hình dáng một thiếu nữ nhỏ nhắn, dung mạo tuyệt trần, nhưng trên người lại tràn ngập hơi thở hỗn độn nguyên thủy nhất.

Đó chính là Đạo Hỗn Độn của nàng – Hỗn Đạo Nhi.

“Chủ nhân…” Hỗn Đạo Nhi vừa xuất hiện, đôi mắt to tròn đã ngập tràn sự lo lắng, nước mắt lưng tròng.

Nàng gắn bó với Thư Vân từng ấy thời gian, làm sao không cảm nhận được cái nơi mà chủ nhân mình sắp đến sẽ là thập tử vô sinh.

Nàng vốn là một phần đại đạo của Thư Vân, tự nhiên cảm nhận được tử cục mà chủ nhân sắp phải đối mặt.

Điều này khiến Hỗn Đạo Nhi thống khổ, nhưng càng nhiều hơn là bất lực tột cùng.

Thư Vân đưa tay xoa đầu Hỗn Đạo Nhi, ánh mắt hiếm khi lộ ra một tia ôn nhu: “Hỗn Đạo Nhi, nghe lời bổn tọa. Ngươi lập tức mang theo Quy Giới, di chuyển vào sâu trong Loạn Không Giới Vực.”

“Nhưng chủ nhân, Loạn Không Giới Vực là nơi nguy hiểm nhất Chung Cực Giới, loạn lưu thời không ở đó ngay cả Bất Hủ cũng dễ dàng bị lạc hướng!” Hỗn Đạo Nhi nghẹn ngào nói.

“Chính vì nguy hiểm, những kẻ kia mới không thể tìm ra.” Thư Vân bình thản đáp:

“Ngươi trốn ở đó… Nếu bổn tọa chiến thắng trở về, ta sẽ đến đón ngươi. Bằng không… ngươi hãy tự mình chấp chưởng Quy Giới, tiếp tục tu luyện, vĩnh viễn không được xuất thế cho đến khi nghe về tin tức của ta.”

“Ta sẽ cho ngươi một phần lực lượng, đủ tiến vào Loạn Không Giới Vực ẩn nấp.”

Không đợi Hỗn Đạo Nhi kịp phản đối, Thư Vân phất tay áo một cái.

Không gian pháp tắc bộc phát, cưỡng ép bao bọc lấy phương càn khôn của Quy Giới Bản Nguyên cùng Hỗn Đạo Nhi, hóa thành một hạt bụi sáng nhỏ nhoi, xé toạc hư không, lao thẳng vào vùng loạn lưu thời không điên cuồng nhất của Loạn Không Giới Vực.

Kèm theo luồng không gian pháp tắc ấy, là một phần mười tu vi của Thư Vân… đủ để dịch chuyển một phương đại thế giới giữa hỗn độn vô tận.

Bất chấp sự đau khổ và lưu luyến của Hỗn Đạo Nhi và sinh linh Quy Giới, Thư Vân không còn lựa chọn nào khác…

Vẫn chưa dừng ở đó, nàng quay sang nhìn Bỉ Dực Điểu đang bay trên đỉnh đầu không xa.

Đôi thần thú trung thành, chung tình đang nhìn nàng với ánh mắt bi thương, hai cái miệng phát ra tiếng kêu trầm thấp như muốn xin được đi cùng chiến đấu:

“Chủ nhân… chúng ta nguyện ý đồng sinh cộng tử!”

“Các ngươi đi theo ta, chỉ có con đường chết.” Thư Vân nhẹ nhàng nói.

Nàng bước đến trước mặt Bỉ Dực Điểu, ngón tay ngọc ngà điểm nhẹ lên trán nó… Một luồng gợn sóng quy tắc vô hình lan tỏa.

Khế ước linh hồn giữa nàng và Bỉ Dực Điểu, thứ đã gắn kết họ qua suốt vạn năm qua — vào lúc này chính thức hoá giải…

“Từ nay trở đi, các ngươi tự do rồi, hãy sống thật tốt, vĩnh viễn không chia ly.” Thư Vân thu tay lại, quay lưng đi, không để con thần thú nhìn thấy vẻ dao động trong mắt mình.

Bỉ Dực Điểu gào thét một tiếng đau đớn, đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh, tạo thành một cơn bão năng lượng.

Nó muốn lao về phía nàng, nhưng một bức tường vô hình từ Vạn Đạo Lưu Ly Bình đã ngăn cản nó lại.

Cuối cùng, dưới ánh mắt kiên định và không cho kháng cự của Thư Vân, đôi chim điểu chỉ có thể ngậm ngùi quay đầu, hóa thành một vệt sáng biến mất ở phía chân trời Chung Cực.

Bây giờ, Thư Vân thực sự chỉ còn một mình.

Nàng không mang theo Quy Giới, không mang theo thần thú, tài sản duy nhất của nàng là tu vi, hàng vạn loại quy tắc khắc sâu trong xương tủy, và kiện Bất Hủ Thần Vật — Vạn Đạo Lưu Ly Bình đang ngân vang đầy chiến ý trên tay.

Nàng khẽ nâng bước, thân hình hóa thành một đạo tử quang tuyệt mỹ, triệt để bỏ lại sau lưng vùng đất Chung Cực Giới quen thuộc, lao thẳng vào vùng không gian vô định sâu trong Hỗn Độn to lớn.

Bởi lẽ nàng biết, nếu mình không nghênh đón… những kẻ kia cũng sẽ đến tìm!

Vạn Đạo Thần Chủ danh vang thiên hạ, không có lý do chùn bước.

Tại một tọa độ hư không nằm ngoài mọi bản đồ thế giới, không gian ở đây yên tĩnh đến mức quỷ dị.

Không có tinh thần, không có ánh sáng, thậm chí cả Hỗn Độn khí thông thường cũng bị một loại quyền năng tối cao đẩy lùi ra xa.

Đây là một vùng càn khôn độc lập, do ý chí của Chung Cực Giới âm thầm kiến tạo ra từ trước.

Nơi đây hoàn toàn cô lập với thiên địa bên ngoài…

Khi thân ảnh Thư Vân dừng lại ở trung tâm vùng càn khôn này, không gian xung quanh nàng bỗng nhiên chấn động mãnh liệt.

OÀNH! OÀNH! OÀNH! OÀNH! OÀNH!
Năm luồng khí tức bài sơn hải đảo đồng loạt bộc phát từ năm hướng khác nhau, tạo thành năm cột sáng năng lượng khổng lồ khóa chặt trời đất.

Từ trong năm cột sáng đó, năm đạo thân ảnh vĩ ngạn chậm rãi bước ra.

“Các vị, ta đến rồi…” Thư Vân khẽ cất lời, giọng điệu như nói chuyện với năm vị bằng hữu.

“Quả nhiên, quả nhiên Quy Tắc đã hoàn mỹ đến mức cảm ứng được chúng ta tồn tại… thậm chí có vài phần chạm đến giới hạn Âm Dương!” Một lão già lên tiếng, trịnh trọng nói:

“Vạn Đạo Thần Chủ, ngươi xứng đáng được biết đến chúng ta!”

Thoại âm vừa xuống, bọn hắn từng người chủ động triệu hoán Bất Hủ Thần Vật của riêng mình, tự động giới thiệu danh tính.

Kẻ đứng chính giữa, dung mạo bình phàm nhưng ánh mắt thâm thúy đầy rẫy sự tính toán, chính là Tán Giả.

Trên tay hắn đang nâng một kiện thần vật cổ lão — Ngũ Tổ Đại Đạo Bát.

Đó là năm cái bát làm bằng chất liệu hỗn độn nguyên thủy nhất, bên trong mỗi cái bát đều quay cuồng một luồng ánh sáng mang theo Khai Thiên Chi Lực, lực lượng có thể tái tạo hoặc hủy diệt một phương càn khôn.

Phía bên trái hắn là một vị lão giả tóc trắng xóa, toàn thân mặc trường bào thêu hình vạn thú thái cổ, được xưng là Thiên Cổ Tộc Lão.

Phía trên đỉnh đầu lão trôi nổi một chiếc đỉnh đồng ba chân khổng lồ — Thiên Tộc Đỉnh, tỏa ra uy áp khiến chư thần phải run rẩy.

Phía bên phải là một đôi phu thê mang khí thế sắc bén trùng thiên. Nam tử lưng đeo song kiếm trường mi, nữ tử tay chấp song đao sát khí đằng đằng. Bọn hắn chính là Đao Kiếm Song Tuyệt, hai vị Bất Hủ cự đầu tinh thông Kiếm – Đao Chi Đạo đến cực hạn.
Kẻ cuối cùng đứng ở phía sau, toàn thân không có một chút sinh cơ nào của sinh linh, mà hoàn toàn được cấu tạo từ một loại kim loại màu đen huyền bí xen lẫn phù văn cổ lão.

Đó chính là Ngự Khôi Thần Tổ, kẻ đã đem chính bản thân mình luyện chế thành một kiện Bất Hủ Thần Vật — Bất Hủ Tổ Khôi, đạt đến cảnh giới phòng ngự bất hoại tuyệt đối.

Thư Vân nghe xong, nội tâm có chút gợn sóng…

Chỉ dựa vào khí thế của năm kẻ này toả ra, nàng có thể khẳng định chúng mạnh hơn phần lớn Bất Hủ Thần mà mình từng tiếp xúc.

Ngay cả Diệp Đài Trang hay Cấm Chủ kia vào thời điểm này cũng không thể sánh bằng.

Những nhân vật như thế, lẽ ra đã sớm vang danh Chung Cực… nhưng từ đầu đến cuối, chưa từng ai đề cập đến tên tuổi của chúng, thậm chí không có dấu vết lưu lại.

Điều này chứng minh, năm kẻ này đã được Thiên Địa che giấu hành tung, là những bí mật tối cao nhất.

Thư Vân nàng có thể tiếp xúc với bí mật này… là vì bọn hắn tự tin nàng sẽ nằm lại.

“Vạn Đạo Thần Chủ, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh.” Tán Giả khẽ cười, Ngũ Tổ Đại Đạo Bát trên tay hắn phát ra tiếng ngân nga trầm đục, khiến không gian xung quanh xuất hiện những vết rách rợn người.

Thư Vân đứng giữa vòng vây của năm vị đại cự đầu, sắc mặt vẫn không một chút gợn sóng.

Nàng nhẹ nhàng nâng nhẹ Ly Bình trên lòng bàn tay. Miệng bình mở rộng, hàng vạn sợi tơ pháp tắc đủ màu sắc bắt đầu tuôn ra như thác đổ, đan xen thành một bức màn ánh sáng đại đạo hộ thể quanh thân nàng.

“Chung Cực Giới muốn diệt bổn toạ?” Thư Vân nhàn nhạt hỏi, giọng nói vang vọng khắp không gian cô lập.

“Biết rõ còn hỏi.” Thiên Cổ Tộc Lão lạnh lùng lên tiếng.

“Lý do?” Thư Vân hỏi.

“Người sắp chết, không cần biết nhiều…” Đao Kiếm Song Tuyệt cùng lúc thốt lên.

“Ngươi chỉ cần rõ, được chết ở đây chính là vinh quang vô thượng!” Thiên Cổ Tộc Lão vuốt cằm.

“Nực cười!” Thư Vân bước lên một bước, Chiến Đạo Quy Tắc trong xương tủy hoàn toàn bộc phát.

Một luồng chiến ý ngút trời hóa thành một cột sáng màu đỏ thẫm đâm toạc màn đêm hư không.

“Bổn toạ sẽ tự mình khám phá, vạch trần bộ mặt giả dối của các ngươi!”

“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, lên!” Tán Giả biến sắc, sát cơ triệt để bùng nổ.

OÀNH!

Tán Giả phất tay, Ngũ Tổ Đại Đạo Bát bắn ra năm đạo quang mang xé rách tinh không.

Thiên Cổ Tộc Lão vẫy tay gọi ra hàng ngàn hung thú viễn cổ từ dị tượng hư không. Đao Kiếm Song Tuyệt hóa thành hai vệt sáng đan xen chém tới.

Ngự Khôi Thần Tổ lù lù như núi đại địa, tung một quyền mang nặng vạn cân áp chế.

Thư Vân hừ lạnh, Vạn Đạo Lưu Ly Bình trên tay xoay tròn, diễn hóa vạn pháp.

Nàng ngón tay búng liên tục: “Nguyên Tố Quy Tắc, Sinh Tử Quy Tắc, Hỗn Độn Quy Tắc, Luân Hồi Quy Tắc, Trận Đạo Quy Tắc…”

Thiên địa ngập tràn dị tượng, sấm sét đùng đoàng, lửa thần rực cháy, băng giá phong tỏa.

Nàng dùng bản lĩnh chưởng khống đa dạng Quy Tắc để lấy một địch năm, hóa giải tầng tầng lớp lớp công kích ban đầu.

Sự dẻo dai và thiện chiến của vị Vạn Đạo Thần Chủ khiến năm vị cự đầu thầm kinh hãi trong lòng.

Tuy nhiên, cuộc chiến không dừng lại ở mức độ cọ xát.

Nhận thấy các chiêu thức tầm thường không thể làm tổn hại đến căn cơ của Thư Vân, năm vị cự đầu bắt đầu tăng tiến uy lực của trận chiến lên một nấc thang mới.

“Muốn chơi cứng? Bổn tọa thỏa mãn ngươi!” Thiên Cổ Tộc Lão rống lớn, hai tay điên cuồng kết ấn, vỗ mạnh vào Thiên Tộc Đỉnh.

Chiếc đỉnh đồng cổ lão phát ra những âm thanh vang vọng từ thời hoang sơ. Đỉnh thân mở rộng, phóng thích quyền năng tối cao của hàng loạt Thần Thú, Ma Thú huyền thoại tồn tại trong dòng sông lịch sử dài đằng đẵng.

Một con Tổ Long khổng lồ dài vạn trượng quẫy đuôi xé toạc giới bích, một con Tổ Phượng lửa đỏ rực thiêu đốt vạn vật, cùng với vô số ác thú viễn cổ gầm rú lao thẳng về phía Thư Vân, muốn xé xác nàng thành muôn mảnh.

Đối mặt với muôn vàn dị tượng thần thú hung hãn, Thư Vân ánh mắt lạnh lùng.

Nàng bước lên bước thứ hai, từ trong Vạn Đạo Lưu Ly Bình bộc phát ra ba luồng quy tắc sát phạt chí cao:

“Kiếm Đạo Quy Tắc! Thời Không Quy Tắc! Diệt Vong Quy Tắc!”

Hàng triệu thanh thần kiếm được kiến tạo hoàn toàn từ quy tắc không gian và diệt vong bắn ra như mưa sa, đâm xuyên qua hư không, đụng độ trực diện với đàn thần thú thái cổ.

Tiếng nổ oành oành liên tiếp vang lên, máu thịt thần thú văng tung tóe, Tổ Long bị trảm thủ, Tổ Phong bị diệt dực.

“Làm càn!” Tán Giả lại dùng Ngũ Tổ Đại Đạo Bát đánh lén từ phía trên.

Năm cái bát phóng đại hóa thành năm tòa cự sơn mang theo Khai Thiên Chi Lực đè xuống.

Thư Vân lật tay một cái, Âm Dương Quy Tắc vừa mới lĩnh ngộ được tạo thành một vòng xoáy Âm Dương khổng lồ trước mặt, cưỡng ép đón lấy năm luồng Khai Thiên Chi Lực.

Lực lượng Âm Dương quay cuồng, lấy nhu khắc cương, hóa giải phần lớn sức mạnh khai thiên tịch địa, đánh bật năm cái bát ra xa.

“Cơ hội tốt! Đao Kiếm Hợp Bích!” Nam tử trường mi và nữ tử mang sát khí đằng đằng chớp thời cơ Thư Vân vừa thu hồi lực lượng liền lập tức lao ra.

“Đao Kiếm Loạn Càn Khôn!” Kiếm khí như dải ngân hà buông xuống, đao mang như vầng trăng máu xé rách màn đêm.

“Bất Hủ Thần Kỹ!” Thư Vân thay đổi sắc mặt:

“Còn là phu thê hợp bích!”

Đao kiếm hợp bích, uy lực tăng lên gấp bội, trực tiếp chém rách lớp phòng ngự Âm Dương của Thư Vân.

Sát khí sắc bén lướt qua, cắt đứt vài sợi tóc tử y của nàng, để lại trên vai nàng một vệt máu đỏ tươi.

Thư Vân chiến ý ngút trời không biết đau đớn là gì, Sinh Mệnh Quy Tắc nhanh chóng trị thương cho nàng…

Nàng nghiêng người tránh né mũi kiếm, đồng thời nâng tay lên, Chiến Đạo Quy Tắc cùng Sát Đạo Quy Tắc ngưng tụ thành một cây thần thương, đâm mạnh về phía người nữ tử chấp đao.

KENG!

Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên.

Nhưng kẻ đỡ cây thần thương này không phải là người nữ tử kia, mà là một bức tường bằng kim loại màu đen xám xịt.

Ngự Khôi Thần Tổ đã chắn trước mặt Đao Kiếm Song Tuyệt từ bao giờ… Thân thể Bất Hủ Tổ Khôi của hắn cứng rắn đến mức không tưởng, cây thần thương lôi hỏa của Thư Vân đâm vào ngực hắn chỉ để lại một vết xước mờ, sau đó bị chấn thành hư vô.

“Ha ha ha! Vạn Đạo Thần Chủ, phòng ngự của bổn tọa là bất hoại, ngươi phá thế nào được?” Ngự Khôi Thần Tổ cười khàn khàn như kim loại ma sát.

Thân thể hắn bỗng nhiên sáng rực lên, hàng vạn đạo phù chú cổ xưa và trận pháp hủy diệt khắc trên da thịt hắn đồng loạt bạo phát.

ĐOÀNG!

Luồng sóng xung kích chứa đầy năng lượng phù trận nổ tung ngay trước mặt Thư Vân với cự ly cực gần.

Thư Vân bị đánh bay ngược ra sau hàng vạn dặm, Vạn Đạo Lưu Ly Bình phải điên cuồng tuôn ra Trận Đạo Quy Tắc, diễn hoá thành vô vàn Trận Pháp để giảm bớt lực lượng chấn động.

Nhưng suy cho cùng, nàng không phải Chiến Trận Sư cấp Bất Hủ, Trận Pháp lần lượt vỡ tan trước công kích đáng sợ…

Khóe miệng nàng rỉ ra một vệt máu, khí huyết trong người cuộn trào dữ dội.

Nhận thấy Thư Vân dù bị vây công và tổn thương nhưng vẫn kiên chống cự, năm vị cự đầu biết rằng nếu không dốc toàn lực át chủ bài, cuộc chiến này sẽ kéo dài và xuất hiện biến số.

“Các vị, không cần nương tay nữa! gọi ra Bất Hủ Pháp Tướng, triệt để trấn sát nữ nhân này!” Tán Giả gầm lên, sắc mặt vặn vẹo điên cuồng.

Hắn là người đầu tiên phun ra một ngụm máu tươi bản mệnh vào Ngũ Tổ Đại Đạo Bát.

UỲNH UỲNH UỲNH!

Không gian cô lập hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho năm tôn thần ảnh khổng lồ che lấp cả bầu trời hỗn độn.

Năm vị cự đầu đồng loạt thi triển bản lĩnh tối cao — Bất Hủ Pháp Tướng!

Pháp tướng của Tán Giả là một vị thần linh khai thiên vĩ ngạn, toàn thân quấn quýt năm dòng sông đại đạo nguyên thủy, năm cái bát Đại Đạo biến thành năm vòng sáng khổng lồ hộ trì phía sau lưng, bộc phát ra chiêu thức mạnh nhất.

Ngũ Tổ Đạo Thế!

Pháp tướng của Thiên Cổ Tộc Lão là một đầu Cự Thú Hỗn Độn không rõ hình dạng, mở cái miệng đỏ ngòm có thể nuốt chửng cả vạn giới, Thiên Tộc Đỉnh phóng đại vô biên trấn áp ở trung tâm vạn thú dị tượng.

Pháp tướng của Đao Kiếm Song Tuyệt hòa làm một, biến thành một tôn Chiến Thần Đao Kiếm cao mười vạn trượng, một tay cầm thanh cự kiếm xé rách ngân hà, một tay cầm thanh đại đao nhuốm máu chúng sinh, đao mang kiếm khí đan xen chặt chẽ tạo thành một vùng cấm địa sát phạt.

Pháp tướng của Ngự Khôi Thần Tổ lù lù đứng đó, hóa thành một tôn Bất Hủ Tổ Khôi khổng lồ như một phương đại thế giới di động, phù văn và trận pháp trên thân thể phát ra những tia sáng hủy diệt chói lòa mắt người.

Năm vị cự đầu đồng thời bộc phát trạng thái đáng sợ, năm tôn Bất Hủ Pháp Tướng tỏa ra uy áp ngập trời, trực tiếp dồn ép Thư Vân vào không gian trung tâm, nghiền ép trực diện.

Lớp phòng ngự quy tắc của nàng bắt đầu xuất hiện những tiếng răng rắc vỡ vụn dưới áp lực kinh hoàng đó.

Thư Vân ngước nhìn những tôn vĩ ngạn ảnh khổng lồ đang che lấp cả càn khôn trước mắt.

Khóe miệng nàng rỉ máu, tử y rách tả tơi để lộ làn da trắng ngần nay đã chi chít vết thương rớm máu.

Vạn Đạo Lưu Ly Bình không ngừng phóng thích sức mạnh, nhưng Bất Hủ Thần Vật của năm tên quái vật cũng bạo phát khí thế áp chế lấy nó…

Một đấu năm, thật quá khó khăn!

Thần Lực tiêu hao quá nửa, tinh thần cũng xuất hiện dấu hiệu uể oải.

Thế nhưng, trong đôi mắt màu tím tuyệt mỹ của nàng, tuyệt vọng vẫn không có chỗ đứng.

Ngược lại, một ngọn lửa điên cuồng và quyết tuyệt chưa từng có đang âm thầm bùng cháy trong sâu thẳm…

Tìm đường sống trong chỗ chết!

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com