Chương 14: ĐẠI KẾ – CẤM CHỦ!

Ngoại truyện Vạn Đạo Thần Chủ / Chương 14: ĐẠI KẾ – CẤM CHỦ!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 14: ĐẠI KẾ – CẤM CHỦ! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ Chương 14: ĐẠI KẾ – CẤM CHỦ! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Vòng xoáy quy tắc sau trận đại chiến rốt cuộc cũng dần trở lại với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó.
Thư Vân khẽ vươn ngón tay ngọc ngà về phía trước, cẩn thận phóng ra từng luồng năng lượng nhu hòa để bao bọc lấy hạt giống của cây Hoàng Trung Lý.
Hạt giống thần bí cảm nhận được hơi thở vạn đạo tương dung từ Thư Vân, liền không hề bài xích, ngược lại còn chủ động thu liễm những sợi tơ quy tắc sắc bén xung quanh, nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay nàng như một đứa trẻ tìm được chỗ nương tựa…
Nắm chặt hạt giống trong tay, Thư Vân không do dự, lập tức câu thông với Vạn Đạo Lưu Ly Bình.
Miệng bình Lưu Ly hé mở, một luồng sương mù mầu tím vàng huyền ảo tuôn ra, nhẹ nhàng cuốn lấy hạt giống Hoàng Trung Lý đưa vào sâu bên trong nội thế giới của bình.
Vừa tiến vào không gian lưu ly, hạt giống Thiên Mệnh Nguyên Chủng liền như cá gặp nước, cắm rễ sâu vào vùng trung tâm, nơi tập trung nguồn Căn Nguyên Quy Tắc nồng đậm nhất mà Thư Vân đã tích lũy qua nhiều năm tháng.
“Ngoan ngoãn ở bên trong hấp thụ đi.” Thư Vân mỉm cười truyền niệm ý: “Lực lượng của vạn đạo sẽ là chất dinh dưỡng tốt nhất cho ngươi.”
Khí linh của Vạn Đạo Lưu Ly Bình vang lên tiếng trầm ngâm: “Chủ nhân, hạt giống này cấp bậc quá cao, vốn thuộc về thời kỳ hỗn độn khai thiên lập địa. Muốn nó chân chính nảy mầm, đơm hoa rồi kết quả, số lượng quy tắc và thời gian cần thiết là một con số không tưởng, hơn nữa còn mất rất nhiều thời gian… Chúng ta không thể nóng vội.”
“Bổn toạ hiểu rõ.” Thư Vân nhàn nhạt đáp, ánh mắt nhìn về phía hư không vô định:
“Tu hành là con đường dài đằng đẵng, vạn đạo càng cần sự lắng đọng của thời gian. Ta có cả kỷ nguyên để chờ nó trưởng thành, có gì mà phải vội vã?”
Nuôi dưỡng xong hạt giống, Thư Vân một lần nữa triệu hoán Bỉ Dực Điểu.
Thần thú vỗ cánh thiên hạ, mang theo Vạn Đạo Thần Chủ tiếp tục cuộc hành trình độc hành xuyên qua các kỷ nguyên hoang sơ của Chung Cực Giới.

Trăm năm, ngàn năm, rồi vạn năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt đối với các tồn tại cấp Bất Hủ.
Trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng đó, dấu chân của Thư Vân in hằn lên khắp các vùng cấm địa, các cổ giới, bí cảnh và cả những khe nứt loạn lưu nguy hiểm nhất.
Nàng đi để ngắm nhìn thế gian, để cảm ngộ hồng trần, và quan trọng nhất là để không ngừng dung hợp, lĩnh ngộ thêm những quy tắc mới.
Mỗi một lần bước qua một phiến đại thế giới hay một phương vũ trụ bao la, Vạn Đạo Lưu Ly Bình của nàng lại phong phú thêm một phần.
Hệ thống vạn đạo của nàng ngày càng trở nên hoàn mỹ, Thần Thế bành trướng đến mức có thể tự sinh tự diệt ra một phương càn khôn vĩnh hằng.
Danh tiếng của Vạn Đạo Thần Chủ — Thư Vân theo đó vang dội khắp thiên hạ, chấn động dòng lịch sử… Tại khắp các ngóc ngách của Chung Cực Giới, từ các lão quái vật ẩn thế cho đến các thế lực siêu nhiên, tất cả đều phải cúi đầu thừa nhận một sự thật: Thư Vân chính là vị Bất Hủ Thần tinh thông và nắm giữ nhiều Quy Tắc nhất từ trước đến nay.
Nàng đứng đó, đơn độc nhưng sừng sững như một ngọn núi bài sơn hải đảo, trở thành một huyền thoại sống mà kẻ yếu kính ngưỡng, kẻ mạnh kiêng dè.
Ngay cả một số nhân vật cũng nổi danh về việc chấp chưởng đa dạng Quy Tắc như Nữ Thần họ Diệp cùng Bách Thế Thư, tên tuổi lên như diều gặp gió ở những năm qua, sáng lập ra Thái Cổ Thư Viện cũng không thể sánh bằng.
Tuy nhiên, thịnh cực tất suy, cây lớn đón gió. Sự nghịch thiên của Thư Vân rốt cuộc cũng lọt vào mắt xanh của những tồn tại cổ xưa nhất, những kẻ đang âm thầm thao túng vận mệnh của cả Chung Cực Giới.
Tọa lạc tại vùng lõi sâu nhất của Hỗn Độn to lớn, nơi mà ngay cả dòng chảy thời gian cũng bị nghiền nát thành hư vô, có một tòa cung điện nguy nga được kiến tạo hoàn toàn từ đá Hỗn Độn Thạch nguyên thủy.
Bên trong điện đường tối tăm và cổ kính, năm đạo thân ảnh vĩ ngạn đang ngồi xếp bằng trên năm tòa thần tọa làm bằng xương cốt thái cổ thần thú.
Khí tức của năm kẻ này vô cùng khủng bố, mỗi một cái hít thở của bọn hắn đều khiến cho Hỗn Độn khí xung quanh cuồn cuộn như sóng thần, pháp tắc thiên địa vây quanh bọn hắn run rẩy hèn mọn. Đây là năm vị cự đầu bí ẩn, nắm giữ những bí mật tối cao của thế gian.
“Ý chí tối cao từ Giới Linh Chung Cực và Hỗn Độn Chi Linh đã hạ đạt…”
Một thanh âm khàn khàn, mang theo sự tàn tạ của tuế nguyệt vang lên từ vị trí thần tọa chính giữa. Kẻ phát ngôn là một lão giả gầy gò, đôi mắt đục ngầu nhưng ẩn chứa sự diệt vong đáng sợ, cất giọng như hư vô mờ mịt:
“Âm Gian bên kia ngày càng xao động, giới bích đang giãn rộng ra với tốc độ chóng mặt. Bọn hắn ngấp nghé Dương Thế của chúng ta không phải ngày một ngày hai… nếu không cấp tốc tăng cường, sẽ rất nguy hiểm.”
Một nữ tử trung niên, toàn thân bao phủ bởi một loại sương mù mầu máu, khí tức sát phạt ngút trời lạnh lùng mở lời: “Muốn chống lại sự cường thế của Âm Gian, nội tình của Dương Thế hiện tại vẫn chưa đủ. Chúng ta bắt buộc phải đẩy nhanh tiến độ nuôi dưỡng hai vùng Tiểu Hỗn Độn bên trong bản thể Hỗn Độn to lớn này.”
“Nuôi dưỡng hai Tiểu Hỗn Độn, một khi Hỗn Độn nuốt chửng chúng nó…, quả thực có thể tăng mạnh nội tình của Dương Thế lên một tầng thứ mới.” Một nam tử vạm vỡ trầm giọng nói:
“Nhưng cái giá phải trả quá lớn. Xây dựng và phát triển hai Tiểu Hộn Độn nguyên vẹn đến mức tự tuần hoàn, cần một nguồn Quy Tắc khổng lồ đến mức không tưởng để hoàn thiện…”
“Chưa kể còn cần nguồn dinh dưỡng khủng khiếp.”
“Quy Tắc vẫn nên ưu tiên.”
“Chúng ta đã vơ vét sạch sẽ các bí cảnh đến mức tàn lụi, tiêu hao hàng loạt thần vật tích lũy qua nhiều năm, vậy mà hai vùng Tiểu Hỗn Độn đó vẫn như những cái hang không đáy, tiến độ hoàn thiện chưa tới một nửa.” Một kẻ mặc hắc bào, toàn thân tỏa ra tử khí đầy âm trầm lên tiếng:
“Cứ như thế không phải là cách, chênh lệch giữa Dương Thế và Âm Gian càng lúc càng lớn, khó cho chúng ta.”
Lúc này, kẻ thứ năm trên thần tọa — một kẻ có mái tóc dài tuỳ tiện thả xuống, dung mạo bình phàm nhưng ánh mắt đầy rẫy sự tính toán, được xưng là Tán Giả — bỗng nhiên nở một nụ cười đầy thâm ý.
“Các vị, các ngươi chẳng lẽ đã quên mất một người sao?” Tán Giả khẽ gõ ngón tay xuống thành ghế, âm điệu đầy vẻ trêu ngươi.
“Ai?” Bốn kẻ còn lại đồng loạt quay sang nhìn hắn.
“Vạn Đạo Thần Chủ — Thư Vân!” Tán Giả chậm rãi phun ra cái tên này, trong mắt lóe lên tia tham lam và nóng rực tột độ:
“Nữ nhân kia là một dị số của thời đại này, nàng ta chấp chưởng Vạn Đạo Lưu Ly Bình, một mình thu thập và thống ngự mấy vạn loại quy tắc hoàn chỉnh của thiên địa, diễn hóa ra một hệ sinh thái đại đạo vô cùng vô tận. Sự kiên cố và phong phú trong hệ thống quy tắc của nàng ta, chính là thứ mà hai vùng Tiểu Hỗn Độn của chúng ta đang khát khao nhất.”
Một lão già nheo mắt, sát cơ trong phòng bỗng chốc hình thành: “Ý của ngươi là…”
“Rất đơn giản.” Tán Giả liếm môi đầy tàn nhẫn:
“Tiêu diệt Thư Vân! Đoạt lấy hệ thống Quy Tắc mà nàng ta đã dày công tu luyện suốt vạn năm qua. Đem vạn đạo của nàng ta phân rã ra, làm chất dinh dưỡng tinh thuần nhất để đổ đầy vào hai vùng Tiểu Hỗn Độn. Làm như vậy, vấn đề hoàn thiện hai tiểu hỗn độn đã được giải quyết, ý chí của Giới Linh và Hỗn Độn Chi Linh chắc chắn sẽ ban thưởng lớn cho chúng ta!”
Lời đề nghị của Tán Giả vang vọng trong cung điện tịch mịch, khiến bốn vị cự đầu còn lại rơi vào trầm tư.
“Cường giả như Thư Vân, hoàn toàn có thể làm trụ cột chống lại Âm Gian…” Nữ tử trung niên hơi chần chờ.
“Hừ, đúng là đàn bà câu nệ tiểu tiết.” Tán Giả lạnh lẽo âm trầm nói:
“Một khi đại kế thành, sự hy sinh của Thư Vân có đáng là gì? Nếu Hỗn Độn bành trướng, đại thế giới tăng lên… trong tương lai sẽ có thêm năm, mười Thư Vân xuất hiện.”
“Đúng thế, phải chấp nhận trả giá để nhận thành quả xứng đáng.”
“Thư Vân dù hy sinh, cũng là vinh quang vô thượng của ả.”
“Nói cũng đúng… nhưng Vạn Đạo Thần Chủ không dễ xơi.”
Việc vây sát một vị Bất Hủ Thần đỉnh cấp như Thư Vân là vô cùng mạo hiểm, nhưng cái lợi ích mang lại thì lại quá sức cám dỗ, đủ để bọn hắn đánh cược một lần.

“Quyết định thế đi. Chuẩn bị thủ đoạn, không ra tay thì thôi, ra tay phải khiến nàng ta thần hình câu diệt!” Tán Giả gằn giọng, triệt để định đoạt số phận của cuộc săn lùng vĩ đại này.
“Chốt hạ!” Bốn người còn lại lạnh như băng gật đầu.

Cùng lúc đó, tại một vùng hư không xa xôi, Thư Vân đang ngồi xếp bằng trên đỉnh một ngọn núi trôi nổi. Nàng không hề hay biết mình đã trở thành mục tiêu trong kế hoạch của nhóm cường giả thần bí, nhưng vào lúc này, đạo của nàng đã chạm đến một ngưỡng cửa hoàn toàn mới.
Trước mặt Thư Vân, hai luồng năng lượng cực đoan đang quay cuồng đan xen vào nhau. Một luồng mầu trắng tinh khiết, tràn đầy sinh cơ và quang minh… một luồng đen kịt, ẩn chứa tử vong và hắc ám trầm luân.
Âm — Dương Quy Tắc!
Đây là một trong những Quy Tắc Chí Cao nguyên thủy nhất của vũ trụ. Sau nhiều năm bế quan khổ tu, Thư Vân rốt cuộc cũng đã chạm tay vào được bức màn huyền bí này. Khi hai luồng lực lượng Âm Dương hoàn toàn dung hợp vào hệ thống vạn đạo của nàng, một sự biến đổi long trời lở đất đã xảy ra.
OÀNH!
Tâm trí của Thư Vân bỗng nhiên vượt qua giới hạn của không gian và thời gian thực tại. Dưới sự dẫn dắt của Âm Dương Quy Tắc, linh giác của nàng trở nên nhạy bén đến mức kinh người, có thể tiếp xúc và nhìn thấu bản chất cấu trúc Lưỡng Giới Âm Dương.
Chính vào cái khoảnh khắc thần diệu đó, Thiên Cơ Quy Tắc kết hợp cùng Âm Dương Quy Tắc bỗng nhiên phát ra tiếng cảnh báo chói tai trong nguyên thần của nàng.
Đạt đến cảnh giới chí cao, tri giác, cảm ứng của ngươi sẽ cực kỳ đáng sợ… có thể từ trong luân hồi và thiên cơ, ngửi thấy mùi vị nguy hiểm, nhất là khi có những kẻ trực tiếp muốn nhắm vào chính ngươi.
Một bức tranh nhân quả mơ hồ nhưng đầy hung hiểm hiện ra trước mắt Thư Vân. Nàng nhìn thấy năm đạo bóng đen vĩ ngạn đang đứng quanh hai cái kén hỗn độn khổng lồ, và ánh mắt đầy sát ý độc địa của bọn hắn đang xuyên qua không gian, khóa chặt vào tọa độ của nàng.
Nàng ngửi thấy mùi vị của sự phản bội, của âm mưu và một cái bẫy chết chóc được dựng lên nhân danh đại cục của Dương Thế.
“Đây là… muốn đối phó với bổn toạ? Các ngươi là ai…”
Thư Vân mở bừng mắt, đôi đồng tử lúc này đã hoàn toàn hóa thành hai vòng xoáy Âm Dương đối lập.
Sắc mặt nàng lạnh lẽo như băng vạn năm, nhưng sâu trong xương tủy, Chiến Đạo Quy Tắc lại một lần nữa sôi trào mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Khí phách của một vị Thần Chủ nghễ thị càn khôn không cho phép nàng run sợ hay lùi bước, dù đối thủ có là những cự đầu lâu đời nhất của Hỗn Độn.
“Muốn săn lùng bổn toạ à?”
Thư Vấn lẩm bẩm, nhưng vẫn không vội rời đi…
Nàng vẫn xếp bằng, cố gắng hoàn thiện Âm Dương Quy Tắc vừa mới lĩnh ngộ được.
Hàng vạn sợi tơ pháp tắc quấn quanh thân ảnh tử y của nàng, tạo thành một cái kén ánh sáng luân chuyển không ngừng. Bỉ Dực Điểu trôi nổi cách đó không xa, thu liễm đôi cánh khổng lồ để tránh làm phiền chủ nhân ngộ đạo.
Thời gian dần trôi, Thư Vân cảm thấy vẫn còn thiếu rất nhiều…
Dường như nàng đã tiếp xúc với Âm – Dương tách biệt, nhưng nếu chỉ toạ lạc ở Dương Thế, e rằng khó mà hoàn thiện được loại Quy Tắc này.
“Ta chưa từng đặt chân vào cõi âm, đó không chừng lại là cơ hội?” Thư Vân thầm suy nghĩ.
Bỗng nhiên, không gian xung quanh rơi vào một vũng bùn lầy lội, mọi chuyển động của các hạt quy tắc đều bị đình trệ.
Một luồng khí tức âm u, cổ lão và mang theo sự cấm kỵ tuyệt đối từ hư vô thẩm thấu ra ngoài, cưỡng ép đánh gãy trạng thái ngộ đạo của nàng.
Thư Vân lông mi khẽ động, chậm rãi mở mắt.
Đứng trước mặt nàng, từ bao giờ đã xuất hiện một đạo thân ảnh mờ ảo.
Kẻ này toàn thân bao phủ bởi một lớp sương mù màu xám tro, không nhìn rõ dung mạo, chỉ có đôi mắt lộ ra ngoài tỏa ra hai luồng u quang, phảng phất như có thể đóng băng cả linh hồn của một vị Bất Hủ Thần.
GÁY!
Bỉ Dực Điểu lập tức thịnh nộ, hai cái đầu gầm gừ cảnh giác, nhưng đạo thân ảnh xám tro kia chỉ khẽ liếc nhìn, một áp lực vô hình liền đè ép khiến Thần Thú không thể nhúc nhích.
“Vạn Đạo Thần Chủ — Thư Vân, danh bất hư truyền.” Thanh âm của kẻ bí ẩn trầm thấp, khàn khàn vang vọng giữa vùng tĩnh lặng.
Thư Vân thần sắc thản nhiên, kẻ đến không mang theo sát ý hay địch ý, không thuộc về năm nhân vật muốn săn lùng mình.
Nàng nhìn kẻ đối diện, nhàn nhạt hỏi: “Các hạ thần thần bí bí tìm đến đây, chắc không phải chỉ để khen ngợi bổn toạ một câu chứ?”
Kẻ bí ẩn khẽ cười, tiếng cười mang theo sự ngạo nghễ và dã tâm bừng bừng: “Bổn tọa đến đây là muốn tặng cho Thần Chủ một đại cơ duyên, trật tự cũ của Chung Cực Giới hiện tại quá mức nhàm chán.”
“Bổn tọa đang tập hợp những tồn tại đỉnh phong nhất để kiến tạo một thế lực mới, mục tiêu chính là quét ngang thiên địa, triệt để thống nhất Chung Cực Giới, bắt vạn tộc thần phục, chư thần cúi đầu. Nếu ngươi gia nhập, tương lai dưới một người trên vạn người, vạn đạo của ngươi sẽ là Đạo Thống của thiên hạ, trở thành cánh tay đắc lực của ta.”
Thư Vân nghe xong, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong giễu cợt.
Nàng đứng dậy, tử y bay nhẹ bay, khí chất ngạo nghễ của một vị Thần Chủ không chút thua kém đối phương, thanh âm bình thản:
“Muốn bổn toạ làm cánh tay của ngươi? Khẩu khí lớn thật. Trước khi vẽ chuyện như vậy, các hạ không định giới thiệu một chút sao?”
Bóng đen xám tro tiến lên một bước, luồng khí tức quanh thân bộc phát, làm cho hư không vỡ vụn từng mảng:
“Bổn tọa tự xưng Cấm Chủ! Thế lực mà ta sắp khai thiên lập địa, sẽ được gọi là CẤM KHU! Một nơi nằm ngoài quy luật của trời đất, lật đổ mọi trật tự, tương lai chắc chắn xưng bá toàn cõi Chung Cực Giới!”
“Cấm Chủ… Cấm Khu…” Thư Vân lẩm nhẩm hai cái tên này, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh.
Nàng không chút do dự, phất tay áo một cái, dứt khoát đáp: “Đáng tiếc, đạo của Thư Vân ta là tự do tự tại, tiêu dao thiên hạ. Ta tự mình có thể bước lên đỉnh phong, không cần dựa dẫm vào bất kỳ thế lực nào, càng không có thói quen đứng dưới trướng kẻ khác. Lời mời của Cấm Chủ, bổn toạ từ chối.”
Nghe câu trả lời dứt khoát của Thư Vân, u quang trong mắt Cấm Chủ khẽ ngưng tụ, áp lực cấm kỵ trong không gian tăng mạnh, tựa như muốn ra tay cưỡng ép.
Tuy nhiên, nhìn thấy Vạn Đạo Lưu Ly Bình trên tay Thư Vân đang điên cuồng diễn hóa ra vô vàn quy tắc phòng ngự kiên cố, cùng với chiến ý ngút trời từ Chiến Đạo Quy Tắc của nàng, hắn biết muốn khuất phục Vạn Đạo Thần Chủ không phải chuyện dễ dàng.
Nhất là khi, hắn còn phải ổn định trạng thái để mời chào những nhân vật khác.
Dù có chiến thắng Thư Vân, bản thân cũng phải trả giá rất đắt… không đáng để liều lĩnh.
Luồng áp lực hung bạo dần dần thu liễm, Cấm Chủ chậm rãi lùi lại một bước, thân hình bắt đầu hòa tan vào trong hư vô xa xôi…
“Từ chối bổn tọa, ngươi là người đầu tiên.” Giọng nói khàn khàn của hắn vọng lại từ bốn phương tám hướng, không có sự tức giận, mà chỉ có một sự tự tin tuyệt đối:
“Nhưng không sao, tuế nguyệt còn dài, đại kiếp nạn buông xuống, ngươi rồi sẽ hiểu một mình đơn độc là bất lực thế nào. Cấm Khu của bổn tọa sẽ luôn mở rộng cửa chờ nàng.”
“Hy vọng lần tới gặp lại, đạo hữu sẽ thay đổi ý định.”
“Vị trí Phó Cấm Chủ… lưu lại cho ngươi.”
Dứt lời, luồng khí tức bá đạo hoàn toàn tiêu tán, kẻ tự xưng Cấm Chủ kia đã biến mất không để lại một chút dấu vết, như thể hắn chưa từng xuất hiện tại nơi này.
Thư Vân nhíu mày nhìn sang, chỉ cảm thấy Vạn Đạo Thần Thế của mình xuất hiện vết rách…
Vừa rồi đã có cuộc giao phong ngầm, một phương Thế Giới của Cấm Chủ vậy mà có thể vô hiệu hoá phần lớn Quy Tắc của nàng.
“Vô Minh…” Thư Vân vô thức nghĩ đến hai từ này.
Cấm Chủ thực lực sâu không lường được, dã tâm lại lớn đến kinh người.
Chung Cực Giới này quả nhiên đang mạch nước ngầm cuộn trào, hết nhóm năm kẻ thần bí muốn vây sát nàng, lại đến Cấm Chủ mưu đồ độc bá.
Nhưng điều đó thì đã sao?
Tâm trí nàng, vẫn trước sau như một.
Kiên định với con đường đã chọn.

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com