Chương 32: HOẢNG HỐT ĐUỔI ĐI!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 32: HOẢNG HỐT ĐUỔI ĐI!

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 32: HOẢNG HỐT ĐUỔI ĐI!! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

“ẦM!”

Sóng nhiệt cuồn cuộn cuộn dâng từ cõi sâu thẳm của đại địa. 

U Minh Địa Hỏa không giống như hỏa diễm thông thường… nó không mang sắc đỏ cam rực rỡ hay hơi nóng thiêu rụi da thịt một cách đơn giản, mà mang một màu đỏ ngầu chìm nổi giữa màn đêm, u uất như máu đặc tích tụ qua muôn vàn kiếp số của Âm Ti. 

Hỏa diễm cuộn trào thành từng cơn sóng thần rực lửa, bùng nổ xuyên qua khe nứt vạn dặm của Thiên Ma Hoàng Thành đã thành phế tích, nuốt chửng hoàn toàn bóng hình Lạc Nam vào trung tâm đại địa kiếp áp.

Ở Dương Thế, tiến vào Độ Kiếp Kỳ sẽ đối mặt Thiên Kiếp.

Nhưng tại Âm Gian, đó chính là Địa Kiếp.

U Minh Địa Hỏa vừa chạm vào thân thể, sức nóng cuồng bạo lập tức bám chặt lấy từng tấc da thịt. 

Nó như hàng triệu con nhện lửa điên cuồng chui rúc qua lỗ lông, muốn nung chảy kinh mạch, biến nhục thân tu sĩ thành tro bụi bản nguyên để quy hoàn về cho đại địa.

Diệu Ái đứng ở khoảng cách mười vạn dặm, dù đã được một luồng khí chấn nhu hòa của Lạc Nam bảo vệ lùi xa, nàng vẫn cảm thấy Minh Hồn mình chao đảo. 

Hơi nóng từ U Minh Địa Hỏa dâng lên khiến hư không xung quanh nàng vặn vẹo. Nàng siết chặt hai tay trước ngực, đôi mắt đẹp chan chứa sự lo âu tột cùng, nhưng trong lòng lại bùng lên một niềm tin mãnh liệt vào nam nhân đang đứng giữa trung tâm ngọn lửa kia.

Bởi vì, từ trong vầng sáng đỏ ngầu tàn bạo đó, không hề có một tiếng rên xiết hay đớn đau nào vang lên.

Chỉ có một tiếng cười tà mị, vang vọng khắp vòm trời!

“Kiếp sao? Đến tốt lắm!”

Lạc Nam đứng sừng sững giữa biển lửa U Minh. Vạt áo đen của hắn vốn đã nhuốm đầy khói bụi sau trận chiến sinh tử với Ma Xương Hộ Pháp liền bị ngọn lửa thiêu rụi thành tro, để lộ ra vóc dáng săn chắc, ngực rộng vai dày với những đường cơ bắp hoàn mỹ như được điêu khắc từ tạo hoá.

Đối với các tu sĩ thông thường ở Âm Gian… dù là cường giả Độ Kiếp Kỳ hay Cửu Chuyển, Địa Kiếp luôn là ám ảnh. Họ phải gom góp vô số thủ đoạn phòng ngự, bố trí đại trận, cẩn trọng từng chút một để chống đỡ, tốn hao vô số tâm huyết mới mong vượt ải thành công.

Nhưng đối với Lạc Nam… lại là một khung cảnh hoàn toàn khác!

Lạc Nam nghiêm nghị… trong đan điền hắn, khẩu quyết nguyên sơ của Chúa Tể Kinh bắt đầu vận chuyển với tốc độ khủng khiếp. 

Từng tế bào trên khắp nhục thân hắn không hề khép kín để phòng ngự, mà ngược lại, đồng loạt mở rộng ra như hàng tỷ hố đen đói khát!

“XÈO XÈO XÈO!”

U Minh Địa Hỏa rực cháy lên làn da hắn, thiêu đốt không ngừng làm xám đen, loang lổ…

Nhưng ngay trong khoảnh khắc thịt da bắt đầu biến chất, khả năng phục hồi đáng sợ từ Chúa Tể Ngự Thân liền bùng nổ. Tế bào mới sinh ra không chỉ cường đại hơn tế bào cũ, mà dưới sự điều phối của Chúa Tể Kinh, chúng trực tiếp nuốt lấy U Minh Địa Hỏa đang hoành hành!

“Ngon, chỉ riêng U Minh Địa Hoả này đã không thua gì lực lượng của Tam Đầu Ma Long Sư!” Lạc Nam cười tủm tỉm, hai tay dang rộng, chủ động thả lỏng toàn bộ cơ thể. 

Biển lửa U Minh Địa Hỏa rộng hàng ngàn dặm như gặp phải một cái hố đen không đáy, xoáy cuộn rồi trút ngược vào trong lỗ chân lông, kinh mạch và đan điền của hắn.

Làn da Lạc Nam chuyển sang màu đỏ rực như huyết cương thuyết. Các đường gân máu trên người hắn nhô lên, hóa thành những dòng chảy lửa chạy dọc theo thân thể. 

Nhiệt độ cơ thể hắn tăng cao đến mức khiến hư không xung quanh nổ tung từng vệt “bốp bốp”. 

Lực lượng kiếp hỏa tàn phá đến đâu, Chúa Tể Kinh liền đồng hóa, gọt giũa và đúc luyện cốt phách hắn đến đó. Xương cốt bên trong phát ra tiếng ngân như kim loại nặng, hút lấy tinh hoa Địa Hỏa không ngừng.

RỐNG!

Cảm nhận được sự khiêu khích trắng trợn từ kẻ bên dưới, Địa Kiếp bị chọc giận đến mức cuồng nổ. 

Dưới lòng đất sâu vạn trượng, U Minh Địa Hỏa không còn phun trào theo dạng lỏng lẻo nữa. Chúng ngưng tụ, cô đọng lại, hóa thành một con U Minh Diễm Ma Tước khổng lồ dài hàng ngàn trượng. 

Toàn thân con Ma Tước này được cấu thành từ U Minh Địa Hỏa nén chặt đến mức chuyển sang sắc đen tuyền kiêu hãnh. Nó cất tiếng hót xé rách màng nhĩ, đôi cánh lửa đập mạnh tạo thành một trận bão lửa, rồi lao thẳng xuống đầu Lạc Nam với ý định thiêu rụi hồn lẫn xác hắn thành hư vô.

Lạc Nam ngẩng đầu, nụ cười trên môi càng thêm cuồng tà. Hắn không hề né tránh, cũng không hề dùng bất kỳ binh khí nào.

“Đến rất đúng lúc! Nhục thân của ta vẫn còn chưa đủ no!”

“BÙM!”

Lạc Nam đạp mạnh chân xuống hư không, thân hình như một mũi tên xé gió lao thẳng lên bầu trời, đâm trực diện vào cái miệng khổng lồ đang há ra của U Minh Diễm Ma Tước!

“Xoẹt!”

Thân hình hắn lọt tót vào trong bụng con Diễm Ma Tước. Ngay lập tức, hàng vạn luồng kiếp hỏa tàn bạo nhất cuộn ép từ bốn phương tám hướng, muốn luyện hóa hắn than đen. Nhưng ở bên trong bụng, Lạc Nam lại xếp bằng ngồi xuống.

Công pháp hoạt động đến đỉnh điểm! Một vầng thôn phệ đáng sợ bạo phát khắp toàn thân. 

Con U Minh Diễm Ma Tước khổng lồ đột nhiên khựng lại giữa không trung. Đôi mắt lửa của nó lộ ra vẻ hoảng sợ khi cảm nhận được nguồn năng lượng của mình đang bị kẻ bên trong ra sức hút cạn.

“Thôn nạp Địa Kiếp?!” Diệu Ái ở xa xa há miệng kinh ngạc, hai mắt tròn xòe. 

Nàng từng nghe kể về các vị cường giả hàng độ độ kiếp, từng thấy những thiên tài dùng tuyệt kỹ oanh nát kiếp mây, nhưng chưa từng thấy kẻ nào dám chui vào bụng Hỏa Linh của Địa Kiếp để… hút sạch lực lượng của nó như thế này!

Chỉ trong vòng mười nhịp thở, con U Minh Diễm Ma Tước dài hàng ngàn trượng bắt đầu teo nhỏ lại. Màu đen rực rỡ của nó biến thành màu xám tro, rồi cuối cùng tan vỡ thành vô số đốm sáng nhỏ li ti.

Lạc Nam bước ra từ trong những đoá diễm hoa. 

Toàn thân hắn tỏa ra ánh sáng trong suốt, da thịt không những không có một vết thương nào, mà còn óng ánh như ngọc. 

Thân thể hắn hiện tại, chắc hẵn có thể sánh ngang với Tiên Thể…

“Chưa no được một nửa.” Lạc Nam vỗ vỗ vào lồng ngực săn chắc, khẽ liếm môi vẻ thèm thuồng: 

“Địa Kiếp của Tầng Thứ Nhất chỉ có nhiêu đây thôi sao? Vị Diện Chi Linh, ngươi đang coi thường ta đấy à?”

Lời khiêu khích của Lạc Nam như một đốm lửa rơi vào thùng thuốc súng của trật tự vị diện.

“RĂNG RẮC!”

Mặt đất hoang mạc vốn đã nứt nẻ nay hoàn toàn sụp đổ. Từ sâu trong các mạch ngầm địa cực, một loại lực lượng mới trỗi dậy. Ngọn lửa màu đỏ ngầu u minh biến mất, thay vào đó là những luồng hỏa tiễn màu tím thẫm đâm thẳng lên từ lòng đất.

Diệt Linh Minh Hỏa!

Ngọn lửa này không mang theo nhiệt độ thiêu đốt nhục thân, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức âm mưu, quỷ dị và lạnh lẽo đến thấu xương. 

Nó bỏ qua hoàn toàn lớp phòng ngự bề ngoài của da thịt, xương cốt, xé rách không gian để tiến thẳng vào trong, nhắm trực diện vào ba hồn bảy phách của Lạc Nam!

“Ồ? Nhắm vào hồn phách sao?” Lạc Nam nheo mắt.

Trong quá khứ, khi tu sĩ đối mặt với Diệt Linh Minh Hỏa, họ phải dùng đến những Minh Kỹ phòng ngự hoặc Pháp Bảo, chịu đựng cơn đau đớn thiêu đốt hồn phách cho đến khi kiếp hỏa tự tan.

Nhưng Lạc Nam thì sao?

Minh Hồn của hắn có thể câu thông cùng vạn vật…

“Chúa Tể Ngự Minh!”

Ý thức của hắn liên kết, khống chế lấy từng phần từng phần của Diệt Linh Minh Hoả xâm nhập thể nội mình.

Hắn dẫn dắt chúng nó, dẫn dắt ngọn lửa tàn phá hồn phách… biến nó thành một loại tài nguyên rèn luyện Minh Hồn của mình.

“Xèo xèo xèo…”

Ngọn lửa kiếp thiêu đốt bên trong Minh Hồn, tạo ra những cơn đau nhói dữ dội… nhưng gương mặt Lạc Nam khẽ giật giật, khóe môi hắn lại uốn cong thành một nụ cười tà.

“Đau đấy! Nhưng càng đau, chất lượng và cường độ Minh Hồn của ta càng vượt trội! Luyện cho ta!”

Lạc Nam gầm nhẹ trong tâm trí. 

Biến Diệt Linh Minh Hỏa thành củi đốt, lấy chính cơn đau đớn xé rách hồn phách làm búa đập! 

Hắn đang rèn đúc chính Hồn Phách của mình như một kiện vũ khí.

Minh Hồn vốn đã ngưng thực nay càng trở nên kiên cố như kim cương bất hoại, tỏa ra ánh sáng tím đen thâm thuý đến cực điểm.

“Một đợt… Hai đợt… Ba đợt!”

Diệt Linh Minh Hỏa liên tục phun trào từ lòng đất, đợt sau mạnh hơn đợt trước gấp mười lần, gầm rú muốn xóa sổ hồn phách mục tiêu… Nhưng dù nó phun trào bao nhiêu, Lạc Nam lại nuốt bấy nhiêu. 

Thức hải của hắn trở thành một cái lò luyện hồn khổng lồ… nghênh đón biển lửa.

“ẦM!”

Một luồng sóng xung kích tâm linh vô hình bùng nổ từ giữa trán Lạc Nam, quét sạch mọi đám mây mờ trong bán kính mười vạn dặm. 

Minh Hồn của hắn chính thức bùng nổ, đạt đến một cấp độ mới.

“Thật là sảng khoái!” Lạc Nam ngửa mặt lên trời hít một hơi sâu, toàn thân thoải mái đến mức từng lỗ chân lông đều như muốn nở hoa.

Lúc này, Âm Gian dường như đã cảm nhận được sự bất lực tột cùng. Thiêu đốt nhục thân không xong, thiêu đốt hồn phách cũng vô dụng! 

Đất trời Tầng Thứ Nhất rung chuyển dữ dội.

ẦM ẦM!

U Minh Địa Hỏa đỏ ngầu cùng Diệt Linh Minh Hỏa từ dưới lòng đất đột ngột dung hợp lại với nhau! Hai nguồn lực lượng kiếp phạt cuồng bạo xoắn chặt, tạo thành một loại hỏa diễm hoàn toàn mới.

Hắc Hoả!

Ngọn lửa đen tuyền này vừa mang tính chất phá hủy thể xác tàn bạo của Địa Hỏa, vừa mang sức mạnh thiêu rụi linh hồn quỷ dị của Minh Hỏa. 

Sức mạnh của nó không chỉ tăng gấp đôi, mà là tăng theo cấp số nhân so với ban đầu! Hắc Hỏa nhuộm đen cả một vùng trời đất…

Tuy nhiên, Lạc Nam nhìn thấy Hắc Hỏa giáng xuống, mắt hắn lại sáng rực như hai ngôi sao đêm.

Không hề dùng đến bất kỳ chiêu thức phản công nào. 

Hắn sải bước tiến thẳng vào trung tâm của cơn bão Hắc Hỏa!

“OÀNH OÀNH!”

Chúa Tể Ngự Thân và Chúa Tể Ngự Minh vận chuyển cùng lúc.

Lạc Nam thong thả dạo bước như đang tắm dưới dòng nước suối mát lành gột rửa bụi trần. Mỗi bước đi của hắn khiến nền đất cháy đen nổ tung, nhưng khí tức trên người hắn lại càng lúc càng ngưng tụ, càng lúc càng thâm sâu không thể đo lường.

“Địa Kiếp của Tầng Thứ Nhất… chỉ có thế thôi sao?” Lạc Nam ngẩng đầu nhìn lên con mắt khổng lồ của Vị Diện Chi Linh trên thiên khung, cất giọng nhàn nhạt: 

“Nếu ngươi chỉ có chừng này thủ đoạn, thì cái danh ‘Địa Kiếp’ này thật khiến ta thất vọng quá đấy!”

OÀNH!

Lời khiêu khích của Lạc Nam vừa dứt, con mắt khổng lồ trên vòm trời đột ngột co rút mãnh liệt. 

Vệt đỏ tươi trong con mắt như chứa đựng sự thịnh nộ tột cùng của vạn vật!

Kẻ đang đứng bên dưới không chỉ vượt qua giới hạn trần sức mạnh của Vị Diện, mà hắn còn dám coi thiên địa kiếp phạt như thức ăn bổ dưỡng để gia tăng sức mạnh! 

Đây là sự sỉ nhục, là sự đe dọa đến tính uy nghiêm của Vị Diện!

“ẦM ẦM ẦM ẦM!”

Âm thanh chấn động không còn đến từ lòng đất nữa, mà nó bùng nổ đồng thời từ cả Thiên Khung lẫn Đại Địa!

Mây đen trên cao điên cuồng kéo đến từ bốn phương tám hướng, tích tụ như một vũ trụ thu nhỏ. 

Từ trong tầng mây đen dày đặc đó, vô số tia lôi đình màu đỏ rực như máu cuồn cuộn ngưng tụ, tạo thành một biển Huyết Sát Kiếp Lôi che kín vòm trời mười vạn dặm!

Cùng lúc đó, dưới lòng đất, toàn bộ địa mạch rung chuyển. 

Từ trong khe vực sâu không đáy, Tử Vong Kiếp Hỏa hòa cùng tàn khí vạn năm bùng nổ, cuộn lên thành một ngọn núi lửa bằng ma hỏa đen thẫm đâm thẳng lên trời!

Thiên Địa Chi Kiếp!

Một hiện tượng kiếp phạt nghịch thiên mà theo quy luật tự nhiên, chỉ xuất hiện khi một vị cường giả Địa Tiên chuẩn bị phá vỡ xiềng xích để phi thăng lên Vị Diện Tầng Thứ Hai!

Thế nhưng, Lạc Nam hiện tại không biết đang ở mức tu vi nào… Vậy mà Vị Diện Chi Linh đã ép buộc giáng xuống Thiên Địa Chi Kiếp với quy mô hủy diệt!

“Trời ạ! Đó là Thiên Địa Chi Kiếp!”

Từ khoảng cách hàng chục vạn dặm hoang mạc, vô số lão quái vật giấu mặt của các thế lực cổ xưa, các ma đầu ẩn dật ở Tầng Thứ Nhất bị động tĩnh này làm cho giật mình bừng tỉnh. 

Hàng loạt linh thức mãnh liệt vượt không gian lao đến dò xét.

“Dị tượng Thiên Địa Chi Kiếp! Lôi Hoả lưỡng trọng thiên! Lẽ nào… lẽ nào có vị đại năng Địa Tiên nào đó ở ẩn hàng ngàn năm qua vừa mới đạt tới cảnh giới phi thăng?”

“Không đúng! Khí tức ở trung tâm kiếp phạt… không phải là Địa Tiên lão quái vật, đó là… đó là một kẻ trẻ tuổi, không ngửi thấy Tiên Khí từ người hắn!”

“Cái gì?! Một tu sĩ chưa thành Tiên lại thu hút Thiên Địa Chi Kiếp? Đây là muốn nghịch thiên sao? Vị Diện đang muốn giết chết hắn!”

Những tiếng nghị luận kinh hãi vang vọng trong hư không. Ai nấy đều run rẩy trước uy áp kinh thiên động địa của Huyết Sát Kiếp Lôi và Tử Vong Kiếp Hỏa.

“Ca ca! Cẩn thận!” Diệu Ái thốt lên trong lòng, hai tay siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay chảy máu.

Thế nhưng, đứng dưới sự ép áp của Thiên Địa Chi Kiếp có thể đè nát một Bán Tiên thành tro bụi, Lạc Nam bình thản đến đáng sợ.

Hắn nhìn Huyết Sát Kiếp Lôi cuồn cuộn trên vòm trời, nhìn Tử Vong Kiếp Hỏa dâng trào từ lòng đất, nội tâm không hề có nửa phần sợ hãi, mà chỉ có sự phấn phấn.

Đều là đại bổ!

Không chờ kiếp phạt giáng xuống trước, Lạc Nam lại một lần nữa đưa ra một quyết định khiến tất cả các cường giả đang quan sát sốc nặng!

Hắn ngồi xếp bằng giữa tận thế, miệng niệm khẩu quyết, không thèm phòng ngự.

Hiệp thứ nhất của Thiên Địa Chi Kiếp chính thức bùng nổ!

“OÀNH!”

Huyết Sát Kiếp Lôi như một con Huyết Lôi Long dài vạn trượng đâm sầm từ thiên khung xuống, trong khi Tử Vong Kiếp Hỏa hóa thành một con Ma Hỏa Cự Mãng lao lên từ lòng đất. Hai luồng lực lượng hủy thiên diệt địa kẹp chặt Lạc Nam ở chính giữa!

Một quầng sáng hủy diệt bùng phát tại trung tâm. Sóng xung kích đánh nát vạn dặm không gian chung quanh, biến tất cả đất đá, phế tích thành hạt bụi.

Trong vụ nổ ấy, nhục thân của Lạc Nam rung chuyển dữ dội. Lần này, lực lượng của Thiên Địa Chi Kiếp quả thực bá đạo đến mức khủng khiếp! Huyết Lôi xé rách da thịt hắn, Tử Hỏa thiêu đốt tủy xương hắn, oanh tạc vào nội tạng, xương cốt, máu tươi trào ra…

Thế nhưng, máu vừa chảy ra, liền bị lực lượng Chúa Tể Kinh hấp thụ ngược trở lại!

Lạc Nam nghiến chặt răng đến mức trào máu tươi nơi kẽ răng, mắt trợn ngược rực sáng ánh đồng.

“Luyện cho ta! Dùng Huyết Lôi rèn luyện xương cốt! Dùng Tử Hỏa gọt giũa kinh mạch! Toàn thân làm vật chứa, hấp thụ tất cả.”

Lạc Nam gầm lên trong đau đớn, nhưng ý chí của hắn lại kiên cố như thái sơn. 

Chúa Tể Kinh vận chuyển không ngừng nghỉ, biến từng tia Huyết Sát Kiếp Lôi tàn bạo thành những chiếc búa đập liên tục vào hệ thống xương cốt của hắn…

Cùng lúc đó, Tử Vong Kiếp Hỏa tràn vào kinh mạch, nới rộng và cường hoá, biến từng đường mạch thành những vòi rồng…

“XÈO XÈO… BÙM!”

Con Huyết Long lôi đình và con Ma Hỏa Cự Mãng khổng lồ bấu chặt lấy Lạc Nam, muốn xé nát hắn thành muôn vạn mảnh. 

Nhưng càng giằng xé, chúng lại càng hoảng sợ phát hiện ra lực lượng của bản thân đang trôi tuột vào trong cơ thể kẻ này như nước chảy vào đầm lầy vô đáy!

Chỉ trong vòng năm nhịp thở ngắn ngủi, đợt lôi hỏa thứ nhất của Thiên Địa Chi Kiếp… hoàn toàn bị Lạc Nam cưỡng ép nuốt sống!

“Cái… Cái gì?!” Một vị lão quái giấu mặt ở xa xa thốt lên, giọng nói run rẩy như nhìn thấy ma quỷ: 

“Nghịch thiên! Kẻ này cưỡng ép nuốt chửng Thiên Địa Chi Kiếp để tu luyện?! Hắn là loại quái vật gì vậy?!”

Tuy nhiên, Vị Diện Chi Linh không hề cho Lạc Nam thời gian để thở nghỉ.

“RẰNG RẮC!”

Thiên khung lại nổ tung. Lần này, không còn là những tia lôi hỏa riêng biệt nữa.

Huyết Sát Kiếp Lôi cùng Tử Vong Kiếp Hỏa trên trời dưới đất đồng loạt rút lui, quy tụ về một điểm ở trung tâm không trung. Hai nguồn lực lượng kiếp phạt tối cao của Tầng Thứ Nhất điên cuồng xoắn vặn, dung hợp vào nhau!

Từ trong quầng sáng giao thoa giữa lôi và hỏa, một thanh Đại Đao Kiếp dài vạn trượng nhô ra!

Thanh Đại Đao này được đúc từ Huyết Sát Kiếp Lôi làm lưỡi đao, lấy Tử Vong Kiếp Hỏa làm sống đao. Nó chứa đựng ý chí sát phạt tuyệt đối của đất trời, mang theo uy lực có thể miểu sát Địa Tiên bình thường…

“TRẢM!”

Một âm thanh cổ xưa lạnh lẽo vang vọng từ con mắt khổng lồ.

Thanh Đại Đao Kiếp khổng lồ chém ngang trời đất, xé rách dải hư không vạn dặm, nhắm thẳng vào đầu Lạc Nam bổ xuống! 

Lực ép từ đòn chém này khiến mặt đất bên dưới sụp đổ thêm ngàn thước, tạo thành một cái hố sâu như miệng núi lửa!

“Đến hay!”

Lạc Nam hai mắt đỏ rực… muốn thử xem sức mạnh thân thể mình, gồng hết cơ bắp, vung lên hai tay.

ĐÙNG!

Hai bàn tay trần của Lạc Nam… trực tiếp kẹp chặt lấy lưỡi đao dài vạn trượng của Đại Đao Kiếp ngay trước đỉnh đầu hắn chỉ đúng ba tấc!

Sóng chấn động cực hạn bùng nổ!

Trời đất xung quanh Lạc Nam vỡ vụn thành vô số mảnh thủy tinh. Lực phản chấn kinh hoàng đè ép nhục thân rên lên từng tiếng “răng rắc”, hai chân hắn bị ép lún sâu vào hư không, máu tươi từ các lỗ chân lông trên tay hắn bắn tung tóe.

Thế nhưng!

Hai bàn tay của hắn vẫn siết chặt lấy lưỡi Đại Đao Kiếp, không hề nảy ra dù chỉ một phân!

“Ngươi muốn trảm ta?” Lạc Nam khóe miệng trào máu tươi, nhưng nụ cười trên mặt hắn lại càng thêm sảng khoái và điên dại.

“Vỡ!”

Lạc Nam gầm lên, toàn bộ sức mạnh hội tụ vào cánh tay, cưỡng ép bẻ lấy lưỡi đao!

“RẮC… BÙM!”

Thanh Đại Đao Kiếp dài vạn trượng chứa đựng ý chí Vị Diện… trực tiếp bị Lạc Nam dùng hai tay trần bẻ gãy làm đôi!

Lực lượng lôi hỏa cuồng bạo tích tụ bên trong thanh đao mất đi sự cân bằng, lập tức bùng nổ thành một quầng sáng hủy diệt nuốt chửng lấy Lạc Nam.

Nhưng ở ngay trong lòng vụ nổ đó, từng lỗ chân lông trên thân Lạc Nam lại há rộng ra, điên cuồng thôn nạp, chuyển hóa chúng thành năng lượng bồi bổ cho cơ thể!

“Trời ơi! Bẻ gãy Kiếp Đao! Hắn dùng tay trần bẻ gãy Thiên Địa Kiếp Đao!”

Các vị đại năng đang quan sát từ xa hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh. Có kẻ thậm chí trố mắt đến mức rách cả khóe mắt, ý thức hoảng loạn. 

Đây không còn là độ kiếp nữa, đây là một màn phản sát trắng trợn!

“ẦM ẦM ẦM…”

Thanh Kiếp Đao bị bẻ gãy và nuốt chửng, vòm trời Tầng Thứ Nhất chao đảo cuồng bạo.

Con mắt khổng lồ của Vị Diện Chi Linh trên thiên khung rung lắc dữ dội. Trong con mắt ấy, lần đầu tiên không còn là sự vô tình hay uy nghiêm tuyệt đối nữa, mà là một vệt hoang mang…

Dường như nó đang tự hỏi, từ đâu ra một tên quái vật như vậy?

Nó nhận ra, kẻ bên dưới không phải là tu sĩ đến độ kiếp để xin sự công nhận của đất trời. Kẻ này là một đại yêu nghiệt, một kẻ cướp đoạt chân chính! Mọi đợt kiếp phạt giáng xuống không thể làm tổn thương hắn, mà chỉ trở thành chất dinh dưỡng giúp hắn càng lúc càng mạnh mẽ hơn!

Nếu tiếp tục giáng kiếp, kẻ này rất có thể sẽ hút kiệt toàn bộ bản nguyên lực lượng của Vị Diện Tầng Thứ Nhất!

“RỐNG!”

Lần này, Vị Diện Chi Linh không còn dốc sức tích tụ lôi hỏa thông thường nữa.

Nó điều động nguồn lực lượng cao cấp nhất mà nó có thể kiểm soát – Tiên Lực Bản Nguyên của Vị Diện!

“OÀNH!”

Cột sáng cự đại giáng lâm…

Trong cột ánh sáng ấy, lôi hỏa dung hợp hoàn mỹ với Tiên Lực Bản Nguyên, ngưng kết lại thành đợt kiếp phạt cuối cùng, đợt kiếp phạt khủng kỉnh nhất: 

Hoả Lôi Tiên Kiếp!

Một hình nhân khổng lồ cao vạn trượng bước ra từ trong cột Tiên Kiếp.

Hình nhân này có diện mạo, vóc dáng và thần thái… giống y như đúc Lạc Nam!

Chỉ khác là toàn thân nó được cấu thành từ Huyết Sát Kiếp Lôi và Tử Vong Kiếp Hỏa nén chặt đến cực hạn… Tay nó cầm một ngọn Tiên Mâu Lôi Hỏa tỏa ra sóng uy áp có thể nghiền nát Bán Tiên trong nháy mắt.

Đây chính là Hiện Thân Thiên Địa Kiếp — đợt thử thách cuối cùng và tàn bạo nhất.

“Chết!”

Hiện thân kiếp phạt lạnh lùng cất tiếng. Giọng nói của nó chính là giọng nói của vị diện. 

Ngọn Tiên Mâu Lôi Hỏa trong tay nó vung lên, hóa thành một đạo lưu tinh cực hạn xé rách thời gian, cắm thẳng xuống đầu đối tượng.

Cú phóng mâu này chứa đựng lực lượng diệt sát tuyệt đối, không có bất cứ lựa chọn nào ngoài việc chống lại.

Lạc Nam đứng nhìn Hiện Thân Kiếp Phạt giống hệt mình phóng mâu tới. Đôi mắt hắn ngưng tụ lại, một luồng hào quang kiêu hùng, ngạo thị cửu thiên cháy lên.

“Nặn ra một bản sao của ta để diệt ta sao?” Khóe môi Lạc Nam nhếch lên: 

“Ta là duy nhất!” Lạc Nam nhếch mép cười gằn:

“Dùng Kiếp… Trị Kiếp!”

Lạc Nam dồn toàn bộ nguồn lực lượng kiếp phạt đã được hắn đồng hóa vào nắm đấm phải!

Đây chính là lực lượng mà hắn đã thôn phệ được từ chính những đợt Độ Kiếp vừa rồi, thông qua Chúa Tể Kinh dồn nén và cường hoá, trở nên cực kỳ đáng sợ.

Trên nắm đấm của hắn, U Minh Địa Hoả hừng hực, Huyết Sát Kiếp Lôi cuộn xoáy, Tử Vong Kiếp Hỏa rít gào, Diệt Linh Minh Hỏa gầm thét! 

Hắn dùng chính lực lượng kiếp phạt của Vị Diện Tầng Thứ Nhất để chống lại đợt kiếp phạt cuối cùng của Vị Diện Tầng Thứ Nhất!

Lạc Nam một bước bước ra ngoài hư không, vung quyền đấm thẳng vào mũi Tiên Mâu Lôi Hỏa đang lao đến!

BÙM!

Một tiếng nổ vượt qua mọi giới hạn âm thanh bùng phát giữa vòm trời!

Ánh sáng hủy diệt nhuộm trắng toàn bộ thương khung trong nháy mắt. 

Tất cả các tu sĩ, cường giả, ma đầu ở xung quanh đều cảm thấy mắt mình đau nhói, hồn phách chấn động đến tê rần..

Mặt đất hoàn toàn biến mất, hóa thành một cái vực sâu vô tận chảy tràn dung nham!

Tại trung tâm vụ nổ…

Nắm đấm của Lạc Nam nện trực diện vào mũi Tiên Mâu Lôi Hỏa!

“RẮC… RẮC…!”

Ngọn Tiên Mâu được cấu thành từ Tiên Lực và Kiếp Phạt tối cao… bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt…

Nụ cười trên mặt Lạc Nam càng thêm ngông cuồng: “BẠO!”

Ngọn Tiên Mâu Lôi Hỏa nổ tung thành vô số đốm sáng!

Nắm đấm của Lạc Nam không hề dừng lại. Quyền kình mang theo lực lượng Chúa Tể tàn bạo xuyên qua màn lôi hỏa, đập thẳng vào đầu của Hiện Thân Kiếp Phạt khổng lồ cao vạn trượng!

“ĐÙNG!”

Quyền kình bùng nổ… Thân thể của nó vỡ vụn từng mảnh, hóa thành một cơn mưa năng lượng lôi hỏa rơi xuống đầy mỹ lệ!

Và ngay trong khoảnh khắc Hiện Thân Kiếp Phạt tan vỡ, Lạc Nam lại nuốt, nuốt sạch không để lại chút gì…

“ẦM!”
Một luồng khí tức mênh mông, bá đạo, vượt xa trần giới hạn của Vị Diện Tầng Thứ Nhất sinh ra…

Toàn thân hắn hoàn hảo không chút tổn hại! Da thịt óng ánh như ngọc bích, xương cốt kiên cố bất hoại, Minh Hồn ngưng thực như tượng đồng! 

Hắn đứng lơ lửng giữa hư không hoang tàn, tóc đen tung bay, thần thái nhàn nhạt…

Tĩnh… tĩnh lặng đến cực hạn, không còn sinh linh nào thốt nên lời.

“Kẻ… Kẻ ngoại lệ…” Âm thanh từ Con Mắt rốt cuộc vang lên, khó che giấu sự hoảng hốt:

“Ngươi… Ngươi đã hoàn thành độ kiếp! Tầng Thứ Nhất không thể dung chứa ngươi!”

“CÚT NGAY CHO TA!”

Không hề có sự chần chừ, không hề có quy trình thong thả!

“RẮC RẮC RẮC!”

Hư không ngay trên đỉnh đầu Lạc Nam lập tức bị Vị Diện Chi Linh cưỡng ép xé rách ra một khe nứt. 

Từ trong khe nứt ấy, lực lượng hút xoáy của Vị Diện Tầng Thứ Hai bùng nổ, tỏa ra ánh hào quang mang theo hấp lực điên cuồng.

Vị Diện Chi Linh gần như là… vội vã mở ra cánh cổng dịch chuyển, dùng sức mạnh để “trục xuất” tên quái thai này lên tầng trên ngay lập tức, giống như đang tống khống một vị khách không mời ra khỏi nhà mình!

Lạc Nam đứng giữa luồng lực lượng trục xuất, cảm nhận được thân thể mình đang chậm rãi trôi lên khe nứt không gian.

Hắn không hề chống cự. 

Mục tiêu của hắn vốn dĩ là Tầng Thứ Hai, nơi có những thử thách lớn hơn…

Hắn xoay người lại, ánh mắt nhu hòa nhìn về phía bóng hình xinh đẹp đang đứng ở xa xa — Diệu Ái.

Diệu Ái nhìn Lạc Nam đang dần bay lên khe nứt vị diện, đôi mắt nàng đẫm lệ vì xúc động và tự hào. 

Nàng muốn lao đến, nhưng lực lượng vị diện ngăn cản không cho kẻ ở Tầng Thứ Nhất tiếp cận cánh cổng kia.

Lạc Nam mỉm cười nhẹ, giọng nói trầm ổn, ấm áp của hắn xuyên qua hư không, vang vọng rõ ràng bên tai nàng:

“Ái Nhi hãy thu xếp mọi chuyện ở đây thật tốt, rồi chăm chỉ tu luyện.”

“Ta sẽ ở Vị Diện Tầng Thứ Hai… chờ muội đến!”

Lời vừa dứt, thân hình Lạc Nam hóa thành một đạo hắc quang kiêu hãnh, lao thẳng vào trong cánh cổng không gian…

“RĂNG RẮC…”

Khe nứt hư không lập tức khép lại, con mắt khổng lồ đại diện cho Vị Diện Chi Linh biến mất, mây đen tan biến, trả lại một bầu trời quang đãng cho vùng đất hoang tàn…

Diệu Ái nhìn khoảng không bao la nơi Lạc Nam vừa biến mất, nàng đưa tay lên lau đi giọt nước mắt lăn trên má, khóe môi nở một nụ cười rực rỡ và kiên định:

“Lạc Nam ca ca… Nhất định Diệu Ái sẽ nhanh chóng lên Tầng Thứ Hai tìm huynh!”

Tại Âm Gian Vị Diện Tầng Thứ Nhất, câu chuyện về kẻ tay trần nghiền nát kiếp phạt, cưỡng ép nuốt chửng Thiên Địa Chi Kiếp và khiến Vị Diện Chi Linh phải hoảng hốt trục xuất… cấp tốc lan truyền… 

Chính thức trở thành một đoạn truyền thuyết, khắc sâu vào tâm trí của muôn vàn sinh linh…

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com