NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 29: DIỆT HOÀNG TRIỀU! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Sương mù u tối từng bao phủ lấy Làng Mộc Ma hàng trăm năm qua giờ đây đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho luồng hồn khí thanh khiết pha lẫn Thượng Cổ Ma Lực dịu nhẹ từ dưới lòng đất bốc lên.
Ánh nắng ấm áp hiếm hoi của cõi Âm Ti chiếu xói qua những tán lá xanh mướt, rọi xuống con đường đá dẫn vào ngôi làng nhỏ.
Tại đầu làng, hai bóng hình đứng tựa vào nhau, thân thể gầy guộc run rẩy dưới làn gió mới.
Một nam nhân trung niên với bờ vai hơi còng, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn khắc khổ của thời gian và nỗi đau xé lòng… bên cạnh ông là một phụ nữ ăn mặc giản dị, đôi bàn tay gầy gò nắm chặt lấy vạt áo đã bạc màu.
Điều khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải chấn động chính là mái tóc của họ… nó không phải màu xám đốm hoa tiêu của tuổi tác, mà là một màu trắng phốt, trắng như tuyết sương của những đêm dài thức trắng khóc than, trắng như tro tàn của sự tuyệt vọng.
Đó chính là Lạc Vĩnh và Mộc Thu Vân.
Năm đó, khi Tế Ma Uyên đòi hỏi sinh linh hiến tế, khi những luật lệ tàn khốc của Lãng Cốt Khư và sự ép buộc của số phận đè nặng lên vai, họ đã phải giương mắt nhìn đứa con trai nhỏ bé… người mà họ coi là giọt máu, là sinh mạng trở thành vật tế.
Những năm trôi qua, trong tâm trí của đôi phu thê ấy, đứa trẻ năm xưa chắc chắn đã tan xương nát thịt dưới đáy vực thẳm đen ngòm, trở thành thức ăn cho ác ma.
Nỗi đau mất con như con dao bầu cứa vào tâm can mỗi ngày, rút cạn sức sống, nhuộm trắng mái đầu của họ khi tuổi đời chỉ mới đến độ trung niên.
Thế nhưng lúc này, trước mặt họ không phải là một hài nhi yếu ớt, cũng không phải là một linh hồn tội nghiệp.
Đó là một nam nhân cao lớn, thân khoác tà áo vải thô màu đen.
Hắn đứng đó, tựa như một ngọn núi cao sừng sững đâm thủng vòm trời, khí thái ung dung nhưng chứa đựng uy lực san bằng bát hoang, bình định thiên hạ… người vừa lật đổ nỗi ám ảnh Tế Ma Uyên, biến vùng đất chết thành đất lành… chính là nhi tử năm đó.
Nhưng mà, điều đó sao thật khó tin… khó tin đến mức vô thực.
“Nam… Rốt cuộc… có phải là con không?”
Mộc Thu Vân nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc run lên bần bật. Bà bước tới một bước, nhưng đôi chân như đeo đá, vừa run rẩy vừa sợ hãi.
Bà sợ đây chỉ là một giấc mộng giữa ban ngày, sợ rằng khi bà chạm tay vào thì bóng hình kia sẽ tan thành mây khói. Đôi mắt mờ đục vì khóc nhiều năm qua của bà cố gắng nhìn rõ từng nét mặt góc cạnh, từng lông mày, từng ánh mắt của Lạc Nam.
Lạc Vĩnh bên cạnh cũng cắn chặt môi đến mức bật máu. Bàn tay to lớn thô ráp đầy vết chai sạn của gã nông phu tội nghiệp giơ lên không trung rồi lại buông thõng xuống.
Gã muốn gọi tên con, nhưng sự uy áp tự nhiên tỏa ra từ Lạc Nam… thứ khí thái của một vị cường giả khiến gã cảm thấy bản thân thật nhỏ bé, không dám mạo phạm.
Lạc Nam đứng yên tại chỗ, đôi mắt đen tuyền thâm thuý lặng lẽ nhìn đôi phu thê trước mặt.
Trong cơ thể hắn, linh hồn là của một Bá Chủ chuyển thế, trải qua vô số kiếp sinh tử, chứng kiến vô số dải ngân hà hưng thịnh rồi diệt vong.
Đối với hắn, tình cảm gia đình, huyết thống trần thế vốn chỉ là một thoáng mây bay trong chuỗi thời gian vĩnh hằng.
Hắn không có sự bi lụy cuồng nhiệt, không có cảm giác muốn ôm chồm lấy mà khóc lóc đầy chua xót.
Thế nhưng, sâu trong huyết mạch của thân thể này, một luồng cộng hưởng ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa. Hắn nhớ lại ký ức của kiếp này, nhớ về hơi ấm dẫu ngắn ngủi mà đôi phu thê này đã dành cho hắn khi mới cất tiếng khóc chào đời.
Hắn hiểu nỗi khổ tâm, sự bất lực và nỗi dằn dằn xé lòng của họ khi phải dâng con cho Tế Ma Uyên để giữ lại sự sống và bình an cho toàn làng.
Lạc Nam bước chậm rãi về phía trước. Mỗi bước chân của hắn thả xuống, lực lượng tàn dư xung quanh tự động rút lui, tạo nên một khoảng không gian êm đềm…
“Phụ mẫu…” Lạc Nam cất giọng.
Giọng nói của hắn trầm ổn, bình thản nhưng chứa đựng một sức mạnh xoa dịu linh hồn sâu sắc:
“Nhi tử đã trở về!”
Hắn thừa nhận giọt máu đang chảy trong người là do họ ban cho, thừa nhận cái duyên phụ tử, mẫu tử của kiếp này.
“Con… Con thực sự còn sống! trời đất ơi! Tổ tiên ơi!”
Mộc Thu Vân không thể kìm nén được nữa. Bà òa khóc nức nở, vội vã lao tới. Bàn tay run rẩy chạm vào cánh tay cứng như sắt thép của Lạc Nam.
Hơi ấm chân thực truyền qua lớp áo vải thô khiến bà biết rằng đây không phải là ảo mộng.
Bà muốn ôm lấy hắn như ôm đứa trẻ năm nào, nhưng chiều cao và khí chất của Lạc Nam khiến bà chỉ có thể áp mặt vào lồng ngực vững chãi của hắn, nước mắt tuôn rơi như mưa, làm ướt một mảng vải đen…
Lạc Vĩnh cũng bước tới, hai mắt đỏ ngầu: “Phụ thân có lỗi với con! Năm đó là ta vô năng, những năm qua… rốt cuộc nhi tử của ta đã phải trải qua điều gì chứ…”
Lạc Nam vươn tay trái choàng qua vai Lạc Vĩnh, lắc đầu:
“Phụ thân không cần tự trách. Trong hoàn cảnh đó, đó là lựa chọn duy nhất… Không có sự việc Tế Ma Uyên năm đó, cũng sẽ không có Lạc Nam của ngày hôm nay.”
“Mọi sự trên đời đều có nhân quả của nó… từ nay về sau, tất cả đã có thể bình an rồi.”
Lời nói của Lạc Nam không chứa đựng sự oán trách, cũng không có sự vỗ về thái quá. Đó là sự khẳng định, một lời hứa mang trọng lượng của thái sơn.
Hắn giữ trọn đạo làm con: tôn trọng, bảo vệ và trả lại sự bình an cho họ, nhưng hắn không bị tình cảm trần thế làm vướng bận bước chân của mình.
Ở một góc khác cách đó không xa, một cảnh tượng đoàn tụ khác cũng đang diễn ra đầy xúc động.
Diệu Ái vội vã chạy về phía ngôi nhà gỗ nhỏ ở cuối làng, nơi phụ mẫu nàng… Diệu Trọng và Huệ Tâm đang ngơ ngác bước ra.
“Phụ thân! Mẫu thân!”
“Ái Nhi?!”
Huệ Tâm run rẩy buông rơi chiếc rổ mây trên tay. Nàng lao đến ôm chầm lấy Diệu Ái. Hai mẹ con ôm nhau khóc ngất vì sung sướng.
Diệu Trọng vốn là một người đàn ông trầm mặc, kiên cường lúc này cũng không giữ được vẻ lạnh lùng, đôi mắt rưng rưng nhìn nữ nhi chẳng những không làm mồi cho Ma, trái lại còn đã trưởng thành, xinh đẹp và sở hữu khí tức cường đại vượt xa tưởng tượng.
“Ái Nhi… Con không sao! Tốt quá rồi! Cường giả vị đại ban nãy…thật sự là Tiểu Nam sao?” Diệu Trọng run run hỏi, ánh mắt hướng về phía Lạc Nam đang đứng đằng xa.
Diệu Ái ngẩng đầu lên, khuôn mặt kiều diễm còn vương vệt nước mắt nhưng ánh mắt tỏa ra sự tự hào và kiêu hãnh tột cùng:
“Đó chính là Lạc Nam ca ca! Người đã cứu con, cứu cả Lãng Cốt Khư chúng ta! Huynh ấy chính là nam nhân của đời con!”
Huệ Tâm và Diệu Trọng hít vào một ngụm khí lạnh, nhìn về phía Lạc Nam với sự phức tạp khó diễn tả bằng lời…
Họ hiểu rằng, từ giây phút này trở đi, số phận của gia đình họ, của toàn bộ Làng Mộc Ma đã vĩnh viễn bước sang một trang mới.
Lạc Nam đứng đó, vỗ nhẹ lên vai Mộc Thu Vân, lấy ra từ trong nhẫn trữ vật vài viên linh đan tỏa ra dược hương nồng nàn, ôn hòa nhất… thích hợp dùng để kéo dài tuổi thọ, dưỡng sức khỏe.
Lạc Vĩnh và Mộc Thu Vân nhìn những tài nguyên tỏa ra quang mang chói lóa mà run rẩy. Bọn họ hiểu, đứa con này của bọn họ đã tiến vào một cảnh giới mà bọn họ cả đời cũng không thể chạm tới…
Hắn nhất định có bí mật nào đó… nhưng ai quan tâm chứ? Nhi tử có thể sống sót, có thể trở về và không oán trách, đó đã là sự giải thoát lớn nhất cho hai tâm hồn.
Lạc Nam xoay người, nhìn về phía không gian Lãng Cốt Khư đã hoàn toàn lột xác.
Khương Thái Trầm, Đoàn Bích Vân cùng hàng vạn đệ tử Đoạn Ma Tông, Lão Mộc, Bàng Sơn, Trương Lực… tất cả đều đang đứng chờ phía sau, ánh mắt tràn đầy sự cung kính và chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Lạc Nam cất bước tiến về phía trước, tà áo đen tung bay trong gió. Diệu Ái sau khi bịn rịn chia tay phụ mẫu cũng vội vã chạy lại, đứng song hành bên cạnh hắn, ánh mắt kiên định.
Khương Thái Trầm vội vã tiến lên, cúi gập người hành lễ: “Lạc công tử! Toàn bộ Lãng Cốt Khư đã hoàn toàn ổn định, Đất Lành đã thành! Không biết ngài có dự định tiếp theo thế nào? Đoạn Ma Tông nguyện dốc toàn bộ lực lượng, làm tiên phong cho ngài!”
Lạc Nam lắc đầu nhẹ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt:
“Không cần! Lãng Cốt Khư cần thời gian để phát triển. Các ngươi ở lại đây trông coi và giúp đỡ, về phần thù hận giữa ta và Thiên Ma Hoàng Triều… đã đến lúc phải thu hoạch rồi.”
“Thiên Ma Hoàng Triều…” Đoàn Bích Vân thốt lên, đôi mắt phượng tràn ngập sự lo lắng:
“Lạc công tử! Thiên Ma Hoàng Triều sừng sững tại Vị Diện Tầng Thứ Nhất vô số năm, tích lũy nội hàm vô cùng kinh khùng. Quốc Vận của họ ngút trời, có đồng minh cường đại, chưa kể vô số Hộ Quốc Đại Trận và đại quân hàng triệu ma tu… Ngài đi một mình, e rằng…”
“Không quan trọng!” Lạc Nam tuỳ ý:
“Gom lại càng thuận lợi cho ta giải quyết một lần!”
Lạc Nam quay sang nhìn Bàng Sơn và Trương Lực:
“Bàng Sơn, Trương Lực, các ngươi nỗ lực tu luyện, thủ hộ phụ mẫu của ta!”
“Lão đại! Bọn ta muốn đi theo ngài chinh chiến!” Bàng Sơn và Trương Lực đồng thanh gầm lên, hai cặp mắt đỏ ngầu vì háo hức.
“Đây là mệnh lệnh.” Giọng nói Lạc Nam không chứa chút nhiệt độ nào:
“Thay vì theo ta, hãy tự mình an ổn tu luyện, đạt đến thành tựu cao nhất có thể!”
Bàng Sơn và Trương Lực run lên, chắp tay trịnh trọng: “Tuân lệnh Lão đại!”
Lạc Nam nhìn Diệu Ái… Nàng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay hắn, đôi mắt kiên định không chút sợ hãi.
Hắn mỉm cười, vỗ nhẹ vào lưng bàn tay nàng.
“Đi! Ta mang nàng đi diệt quốc!”
Lạc Nam phất tay một cái… Hư không trước mặt rách xoạc ra một vết nứt.
Hắn ôm lấy eo Diệu Ái, thân hình hóa thành một luồng hắc quang lao thẳng vào bên trong vết nứt không gian, biến mất giữa thiên địa!
Phía sau lưng hắn, hàng vạn người của Đoạn Ma Tông và dân chúng Làng Mộc Ma đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng hô vang vọng trời đất:
“Cung tiễn Lạc công tử, tiêu diệt Thiên Ma, bình định thiên hạ!”
…
Thiên Ma Hoàng Thành.
Đây là trung tâm quyền lực tối cao, một thành trì cự đại được xây dựng hoàn toàn bằng Ma Thạch, sừng sững giữa thương khung.
Vòm trời phía trên Hoàng Thành lúc nào cũng bị bao phủ bởi những đám mây Ma Khí dày đặc, lôi điện tím đen cuồn cuộn…
Thế nhưng lúc này, sự uy nghiêm vốn có của Hoàng Thành đã bị thay thế bởi một không khí ngột ngạt đến tột cùng.
Trên quảng trường trung tâm trước Hoàng Cung, không khí ngưng đọng đến mức có thể bóp nghẹt bất kỳ ai.
Hàng triệu đại quân Ma Tu khoác ma giáp đen tuyền, tay cầm trường thương, ma đao đứng thành vô số trận hình chỉnh tề. Quân Hồn tỏa ra từ hàng triệu người ngưng tụ thành một con Ma Long khổng lồ trên không trung, gầm thét dữ dội.
Phía trên cao, năm trăm tòa Ma Hạm thành hàng lơ lửng, các khẩu Ma Quang Pháo trên hạm đội đã được nạp đầy năng lượng, tỏa ra ánh sáng chết chóc, sẵn sàng oanh tạc bất kỳ kẻ thù nào.
Không những thế, toàn bộ Hộ Quốc Đại Trận của Thiên Ma Hoàng Triều là “Thiên Ma Vạn Kiếp Trận” đã được kích hoạt.
Vô số Trận Văn, Ma Văn chằng chịt phủ kín bầu trời, biến Hoàng Thành thành một không gian biệt lập, chắc chắn đến mức dẫu cho có hàng chục Cửu Chuyển Minh Tu tấn công cùng lúc cũng khó lòng lay chuyển.
Tại đỉnh cao nhất của Hoàng Cung, ba bóng hình đứng thẳng uy nghi, nhìn chằm chằm về hướng xa xăm.
Thiên Ma Hoàng – La Sát Diệm – Long Ma Thăng.
Phía sau bọn hắn, còn có mấy chục vị cường giả Độ Kiếp, Cửu Chuyển… đều là Hoàng Lão, Trưởng Lão, Tộc Lão cấp nhân vật.
“Thiên Ma Vạn Kiếp Trận đã mở hoàn toàn. Quốc Vận Hoàng Triều đã ngưng tụ trên thân ba người chúng ta.” Giọng nói của Long Ma Thăng vang lên đầy tự ngạo:
“Cho dù kẻ kia có chiến lực kinh thiên động địa, có thể triệu hồi pho tượng Phật Ma Thiên Thủ đó một lần nữa, cũng không thể phá vỡ được lớp phòng thủ này!”
“Thái tử của ta… đứa con thiên tài của ta…” Thiên Ma Hoàng gầm lên nho nhỏ, đôi bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào thịt, máu đen chảy ra:
“Nó đã bị nện thành thịt nhão! Mối thù này, Bản Hoàng phải dùng máu của toàn bộ Đoạn Ma Tông, dùng hồn phách của tên đó để tế luyện vạn năm mới hả giận!”
La Sát Diệm che miệng cười khẩy, giọng nói mị hoặc nhưng lạnh lẽo: “Bệ Hạ yên tâm. Lần này nếu hắn dám mò đến Hoàng Thành, đó chính là tự chui đầu vào lưới. Hàng triệu đại quân, năm trăm Ma Hạm, cùng với Quốc Vận ép xuống… Dẫu gã có là Địa Tiên tái sinh, cũng phải lột một lớp da!”
Đúng lúc này!
OÀNH!
Vòm trời phía trên Hoàng Thành đột nhiên nổ tung một tiếng!
Không gian phía trên Đại Trận đột nhiên rách xé ra một đường rãnh khổng lồ dài hàng ngàn dặm, giống như một con mắt thiên đạo tàn nhẫn mở ra giữa hư không…
Từ bên trong đường rãnh đen ngòm ấy, hai bóng người chậm rãi bước ra.
Nam nhân tà áo đen lay nhẹ trong gió, tay nắm chặt tay nữ tử kiều diễm bên cạnh.
Hắn đứng trên hư không, nhìn xuống Hoàng Thành cùng hàng triệu đại quân ma tu bên dưới bằng một ánh mắt thờ ơ, lạnh nhạt và hờ hững… giống như một vị thần linh đang cúi đầu nhìn xuống một tổ kiến hèn mọn.
“Thiên Ma Hoàng Triều…” Giọng nói của Lạc Nam vang lên.
Nó không quá lớn, nhưng lại như thunder chấn động bùng nổ ngay trong màng nhĩ của hàng triệu ma tu!
“Hôm nay, ta đến thu hoạch cái đầu của các ngươi.”
“Xấc láo!”
Thiên Ma Hoàng gầm lên một tiếng động địa! Hắn bước ra một bước, đứng trên vòm trời Hoàng Cung, chỉ tay về phía Lạc Nam:
“Tiểu tử! Ngươi cậy chút thủ đoạn, dám sát hại Thái tử, diệt Phân Thân của Bản Hoàng, làm hoàng triều tổn thất thảm trọng! Hôm nay ngươi tự mò đến Thiên Ma Hoàng Thành, chính là tự tìm đường chết!”
“Tất cả nghe lệnh!”
Thiên Ma Hoàng vung tay lên, tiếng gầm vang vọng khắp đất trời:
“Kích hoạt Ma Quang Pháo! Khai hỏa! Băm vằn hắn ra cho Bản Hoàng!”
OÀNH! OÀNH! OÀNH! OÀNH! OÀNH!
Năm trăm tòa Ma Hạm đồng loạt rung chuyển! Năm trăm luồng pháo quang màu tím đen to bằng những cột chống trời đồng loạt bùng nổ, mang theo năng lượng hủy diệt xé rách không gian, lao thẳng về phía Lạc Nam và Diệu Ái!
Không những thế, hàng triệu đại quân ma tu bên dưới đồng loạt gầm lên, giơ cao binh khí:
“Sát! Sát! Sát!”
Sát khí vạn trượng ngưng tụ cùng với Thiên Ma Vạn Kiếp Trận, tạo thành vô số con Ma Long đen tuyền từ dưới đất lao vọt lên thiên không, chúng nó mang theo Ma Kiếp sát phạt kinh hoàng, phối hợp với năm trăm luồng pháo quang, khóa chặt toàn bộ đường lui của Lạc Nam!
Đây là một đợt tấn công tổng lực! Một lực lượng đủ để nghiền nát bất kỳ một tông môn đỉnh cấp nào tại Vị Diện Tầng Thứ Nhất trong vòng một nốt nhạc!
Diệu Ái đứng bên cạnh Lạc Nam, gương mặt không chút e ngại… nàng biết để có thể sánh vai cùng nam nhân này, bất cứ cục diện nào… dù có là tử cục cũng không thể khiến mình lùi bước.
Lạc Nam vẫn đứng yên tại chỗ.
Trên khuôn mặt góc cạnh của hắn không hề có lấy một vệt sợ hãi hay lo lắng. Ngược lại, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười tà mị đến rợn người.
“Chỉ có thế thôi sao?”
Lạc Nam chậm rãi nâng tay trái lên.
Trong lòng bàn tay hắn, một quả cầu quang mang lung linh xuất hiện. Quả cầu chỉ to bằng nắm tay, nhưng vừa xuất hiện, một luồng uy áp viễn cổ tàn bạo, mang theo lệ khí ngút trời từ bên trong bùng nổ!
Đó chính là tinh hoa lực lượng kèm Minh Hồn của Tam Đầu Ma Long Sư mà Lạc Nam đã thu nạp trước đó…
“Các ngươi tưởng đông người là có thể thắng?” Lạc Nam cất giọng lạnh lẽo:
“Muốn đánh thức Tam Đầu Ma Long Sư? Muốn thu Viễn Cổ Cự Ma? Hôm nay cho các ngươi toại nguyện!”
BÙM!
Lạc Nam siết chặt… Quả cầu năng lượng nổ tung trong tay hắn, hóa thành vô số dòng Ma Băng, Ma Hỏa và Bản Nguyên Ma Lực cuồng bạo lao vọt lên chín tầng trời!
Ngay lập tức, Chúa Tể Kinh trong cơ thể hắn xoay chuyển đến mức tối đa!
“Ý Thức Vạn Vật – Vạn Kiếm Quy Tông!”
Lạc Nam quát lên một tiếng chấn động thương khung.
Ấn pháp trên tay hắn biến hóa liên tục với tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy!
Ba luồng Thượng Cổ Ma Lực từ Tam Đầu Ma Long Sư phối hợp với Chúa Tể Kinh bùng nổ, bao phủ lấy thiên địa…
Lực lượng có linh, tuân theo Ý Thức và mệnh lệnh của kẻ thống trị, bắt đầu biến đổi…
XOẸT! XOẸT! XOẸT! XOẸT! XOẸT!
Trên vòm trời, âm khí đột nhiên bị đông cứng, sau đó lại bùng cháy dữ dội!
Một nửa bầu trời biến thành một dải Băng Hải vĩnh cửu, ma băng sắc bén tỏa ra hàn khí có thể đông cứng linh hồn… một nửa bầu trời biến thành Hỏa Hải dữ dội, Ma Hỏa bốc cao hàng ngàn thước, thiêu rụi mọi hư không!
Ở trung tâm, Bản Nguyên Ma Lực đang gào thét, phân tách Băng Hải và Hoả Hải ra hai bên.
Dưới sự dẫn dắt của Lạc Nam, những lực lượng cực đoan này bắt đầu ngưng kết lại, thay hình đổi dạng!
Một thanh… mười thanh… nghìn thanh… mười vạn thanh… hàng triệu thanh Ma Kiếm!
Một biển hỗn độn Ma Kiếm xuất hiện giữa không trung!
Tất cả chúng nó đều được ngưng tụ từ lực lượng tinh thuần của Tam Đầu Ma Long Sư, từ Âm Khí, Tử Khí, Hồn Khí phạm vi xung quanh…
Tình cảnh này khiến chúng sinh tê dại cả da đầu…
Năm trăm luồng Ma Quang Pháo cùng vô số Ma Long hung tợn đang lao lên… khi vừa chạm vào kiếm khí sát phạt từ Ma Kiếm toả ra trên không trung, chưa kịp tiến đến gần Lạc Nam đã bị nghiền nát thành từng mảnh…
BÙM BÙM BÙM!
Những đợt bùng nổ liên tiếp diễn ra trên hư không, tỏa ra sóng xung kích càn quét bát phương, làm rung chuyển cả Hoàng Thành!
“Cái… Cái gì?!”
Thiên Ma Hoàng trợn tròn mắt, hai con ngươi như muốn nứt ra!
La Sát Diệm run rẩy buông rơi chiếc quạt trên tay, khuôn mặt tuyệt mỹ trở nên bạch tạng không một giọt máu!
Long Ma Thăng thì gầm lên một tiếng, các hình xăm Ma Long trên người lão ta như đang run rẩy co rút lại!
Lực lượng này… vượt xa tầm hiểu biết của họ! Tên tiểu tử này không phải là nhân loại, hắn là một con quái vật! Một tai họa diệt thế!
“Không thể nào! Khai hỏa! Tiếp tục khai hỏa! Kích hoạt toàn bộ trận pháp!” Thiên Ma Hoàng gào lên điên cuồng, tiếng nói đã lạc đi vì hoảng loạn.
Nhưng tất cả đã quá trễ.
Lạc Nam đứng trên cao, nhìn xuống đống kiến hèn đang hoảng loạn bên dưới. Ánh mắt hắn không chút gợn sóng, ngón tay trỏ chậm rãi hạ xuống:
“Vạn Kiếm Quy Tông!”
“Trảm!”
XOẸT!
Một từ duy nhất xuất ra từ miệng Lạc Nam…
Tất cả Ma Kiếm đồng loạt giáng xuống!
Cảnh tượng tiếp theo chính là địa ngục trần gian chân chính!
Vô vàn Ma Kiếm đâm thẳng xuống Thiên Ma Hoàng Thành! Không gian mười vạn dặm bị rọc nát thành từng mảng vụn vỡ!
BÙM! BÙM!
Thiên Ma Vạn Kiếp Trận… lớp phòng thủ tự hào nhất của Thiên Ma Hoàng Triều vừa tiếp xúc với đợt Kiếm đầu tiên đã lập tức băng liệt.
“RẮC… BÙM!”
Trận pháp sụp đổ!
Năm trăm tòa Ma Hạm hùng vĩ trên không trung trở thành mục tiêu đầu tiên!
Ma Băng xuyên thấu qua thân tàu, đông cứng toàn bộ động cơ và ma tu bên trong thành những khối băng đen, sau đó Ma Hỏa thiêu đốt tất cả thành tro tàn!
Một tòa… mười tòa… một trăm tòa… năm trăm tòa Ma Hạm nổ tung liên tục trên bầu trời! Những tiếng nổ tạo ra vô số mảnh vụn rơi rụng xuống Hoàng Thành, tàn phá tất cả kiến trúc.
“Ahhhhh!”
“Cứu ta! Hoàng Bệ Hạ cứu ta!”
“Chạy mau! Rút lui!”
Tiếng gào thét, khóc lóc, nguyền rủa vang vọng khắp giang sơn!
Quân Hồn của đại quân chưa kịp phản kháng, đã bị quần thể Ma Kiếm tru diệt…
Máu chảy thành sông! Thịt nát xương tan!
Hoàng Thành uy nghiêm xới tung lên thành một đống đổ nát! Những tòa cung điện tráng lệ, những toà đình đài, lầu tháp cao ngàn thước sụp đổ liên hoàn!
“Súc sinh! Bản toạ giết ngươi!”
Long Ma Thăng gầm lên một tiếng điên cuồng… Hắn bật vọt lên không trung, thân hình sáng lên, hóa thành một con U Minh Ma Long khổng lồ dài vạn thước, lao thẳng về phía Lạc Nam, mang theo Quốc Vận hộ thể.
“Cút!”
Lạc Nam cười gằn, toàn bộ tế bào bùng nổ, xương cốt, nội tạng ầm vang như trống trận.
Hắn lùi một bước lấy đà, sau đó cường thế xông lên, vung quyền đấm thẳng:
“Chúa Quyền!”
BÙM!
Đầu rồng nổ tung, Quốc Vận tan vỡ…
U Minh Ma Long gào lên thảm thiết, thân rồng ầm ầm rơi xuống như diều đứt dây, quyền kình chấn vỡ sọ não, chấn động cốt tuỹ, đau đến tê tâm liệt phế…
Trọng thương thảm hại.
“Lão Long!” Thiên Ma Hoàng gào lên thịnh nộ.
“Trốn! Hoàng Bệ Hạ, trốn mau!” La Sát Diệm hoảng loạn, nàng ta vỗ cặp cánh hỏa diễm sau lưng, định xé rách không gian bỏ chạy:
“Kẻ này đã mạnh hơn Bán Tiên rồi, chúng ta không đấu lại!”
Thế nhưng, Ý Thức Vạn Vật thao túng Thời Không, khoá chặt lấy thân ảnh La Sát Diệm, hung hăng nghiền xoáy vào.
“PHỐC!”
La Sát Diệm đau đớn thổ huyết, sắc mặt trắng bệch.
Lạc Nam tuỳ tiện tung một cước, ả như đạn pháo bắn ngược trở về.
Chỉ trong vòng vài nhịp thở, năm trăm Ma Hạm tan thành tro bụi, hàng triệu đại quân ma tu bị đồ sát chín phần mười, cường giả đỉnh cấp không chịu nổi một kích.
Toàn bộ Thiên Ma Hoàng Thành lúc này đã biến thành một đống phế tích đầy máu và tro tàn!
Vạn Kiếm Quy Tông bắt đầu thưa dần, lực lượng từ Hồn của Tam Đầu Ma Long Sư đã tiêu hao hết…
Lạc Nam chậm rãi đáp chân xuống đống đổ nát trước mặt Thiên Ma Hoàng.
Tà áo đen của hắn vẫn sạch sẽ không vương một giọt máu. Diệu Ái đáp xuống bên cạnh, thân thể run nhẹ vì phấn khích và kích động.
“Ngươi… Ngươi là quỷ! Ngươi không phải là người!” Thiên Ma Hoàng lùi lại bằng hai tay, mắt trợn ngược nhìn Lạc Nam, thanh âm run rẩy đến cực điểm.
Lạc Nam bước tới một bước, ánh mắt lạnh lẽo vô tình:
“Chơi đùa cũng đủ lâu rồi!”
“Ngươi muốn diệt ta?! Ngươi muốn diệt Thiên Ma Hoàng Triều?! Trẫm sẽ kéo ngươi xuống địa ngục!”
Thiên Ma Hoàng gào lên một tiếng…
Không ngần ngại tự bạo cánh tay trái của mình, dùng máu tươi của bản thân phun thẳng vào một chiếc lệnh bài uy nghiêm, cổ xưa được giấu kín trong lồng ngực!
Chiếc lệnh bài này không có kích thước lớn, nhưng trên bề mặt của nó khắc hình một chữ MA sống động như thật, tỏa ra một luồng khí tức hoàn toàn vượt trội so với Vị Diện Tầng Thứ Nhất!
Đó là khí tức của thiên địa cao cấp hơn, của thế lực hùng mạnh ở Vị Diện Tầng Thứ Hai!
Đây chính là át chủ bài bảo hộ tối cao mà Hoàng Triều tích lũy được, chỉ được dùng khi đối mặt với họa diệt vong!
Thế hệ trước của Thiên Ma Hoàng Triều, từng có thiên kiêu đỉnh cấp đạt thành tích cao trong Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, được Thế Lực ở tầng hai thu nhận làm đệ tử.
Và khi Thiên Ma Hoàng Triều gặp đại kiếp nạn, có thể nhờ bề trên giáng lâm!
“Cung mời Thượng Sứ giáng thế! Diệt sát cường địch!” Thiên Ma Hoàng dùng chút tàn lực cuối cùng gầm lên!
BÙM!
Chiếc lệnh bài nổ tung!
Một cột sáng màu tím đâm thủng vòm trời, xé rách toàn bộ ranh giới không gian của Vị Diện Tầng Thứ Nhất…
Kéo theo đó, một cái đại môn xuất hiện trên tầng mây, dòng sông thời gian và không gian cuồng bạo cuộn trào!
Một luồng uy áp hoàn toàn vượt qua đại địa, vượt qua sức mạnh giới hạn của cõi Âm Ti này từ bên trong giáng xuống!
“RẮC… RẮC…”
Mặt đất Hoàng Thành đã vỡ nát lại một lần nữa bị đè ép xuống sâu mười thước!
Khí tức này… không phải là Bán Tiên, cũng không phải là Địa Tiên tiệm cận…
Đó là khí tức vượt cả Địa Tiên!
Lạc Nam nheo mắt lại…
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
