Chương 31: DIỆT THƯỢNG SỨ – TRỤC XUẤT!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 31: DIỆT THƯỢNG SỨ – TRỤC XUẤT!
Chapter Trước Chapter Sau

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 31: DIỆT THƯỢNG SỨ – TRỤC XUẤT! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 31: DIỆT THƯỢNG SỨ – TRỤC XUẤT! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

“Đến xem một chút!”

Cuồng phong mang theo huyết khí nồng nặc và ma lực bạo tàn cuộn lên thành từng cơn bão lớn, thổi quét qua hàng ngạn dặm hoang mạc. 

Sương mù cổ xưa tích tụ hàng trăm năm tại thung lũng bị dư ba của trận chiến xé rách, để lộ ra khung cảnh đổ nát tiêu điều của đại địa.

Tử Uyển đứng trên đỉnh núi, vạt áo dài màu tím nhẹ bay. Ấn ký màu tím trên trán nàng tỏa ra ánh ma quang thùy mị nhưng đầy nguy hiểm, phản chiếu lại những quầng sáng hủy diệt đang bùng nổ liên tục ở phía chân trời xa xăm.

“Thánh Nữ, trận chiến này đã vượt xa quy mô của Vị Diện Tầng Thứ Nhất…” Lão giả áo xám đứng cạnh nàng gập người, giọng nói run rẩy chứa đựng sự kiêng dè sâu sắc:

 “Bản thể của kẻ giáng lâm kia chắc là cường giả ở tầng thứ Hai! Dù bị luật lệ của Vị Diện siết chặt tu vi xuống Địa Ma Sơ Kỳ, nhưng căn cơ và ma lực của gã vẫn là thứ mà tu sĩ tầng này không thể chạm tới. Vậy mà… kẻ đang giao chiến với gã lại có thể lấy cứng đối cứng, đánh tới mức thiên hôn địa ám, thật đáng sợ!”

Ánh mắt Tử Uyển loé loé sự hứng thú. 

Nàng khẽ nâng bàn tay ngọc ngà lên, những ngón tay thon dài gạt nhẹ lọn tóc mai đang bay tán loạn, đôi mắt thâm thuý nheo lại nhìn về hướng trung tâm bão tố.

“Chiến đấu khốc liệt, vượt ranh giới, phong cách bá đạo…” Tử Uyển thầm thì, trái tim nàng chợt nảy lên một nhịp lạ kỳ.

Không gian dưới chân nàng vặn vẹo. Tử Uyển không hề do dự, bước một bước ra ngoài hư không, thân hình hóa thành một đạo tử quang lướt đi, hướng thẳng về phía Thiên Ma Hoàng Thành đã hóa thành đống phế tích.

Chỉ trong vài nhịp thở, nàng đã đặt chân đến vùng ngoại vi của chiến trường vạn dặm.

Khi bóng hình đang điên cuồng giao phong với Ma Xương Hộ Pháp lọt hoàn toàn vào tầm mắt, đồng tử của Tử Uyển chợt co rút mãnh liệt. Gương mặt kiêu kỳ, lạnh lẽo thường ngày của nàng lộ ra vẻ chấn động chưa từng có.

Bát Môn Độn Giáp bao trùm nhục thân, mái tóc đen tung bay theo từng quyền kình xé rách không gian, thần thái nhàn nhạt coi trời bằng vung, khóe môi luôn giữ nụ cười tà mị ngạo thị quần hùng…

“Cái tên này…” Tử Uyển thốt lên trong tâm trí, hô hấp của nàng trong chốc lát trở nên dồn dập.

“Ngươi có hoá thành tro, bản Cấm Chủ cũng sẽ nhận ra!” Tử Uyển đè nén ngọn sóng lòng đang cuộn trào, ánh mắt kinh ngạc dõi theo từng chuyển động chiến đấu của Lạc Nam.

Tốc độ tăng trưởng này vượt xa mọi quy luật tự nhiên! Thời gian trôi qua trên dưới hai mươi năm. Hai mươi năm đối với một tu sĩ đôi khi chỉ là một lần bế quan ngắn ngủi, thậm chí còn chưa đủ để đột phá một tiểu cảnh giới của Ngũ Chuyển… 

Vậy mà hiện tại, tên nam nhân này lại đang dùng chính nắm đấm và nhục thân của mình, trực tiếp giao phong sòng phẳng với một vị Ngọc Ma áp chế tu vi!

“Nguyệt hạ vô trùng, Chung Cực độc tôn… Hắn rốt cuộc là loại quái vật gì?” Tử Uyển thầm cảm thán. 

Nàng nhìn thấy từng giọt máu ma xám xịt của Ma Xương Hộ Pháp bắn tung tóe giữa không trung, nhìn thấy những vết nứt chằng chịt trên ma giáp Vô Ngân Tinh Thiết của gã dưới đòn đấm tàn bạo của Lạc Nam.

Chiến lực của cái tên này, khiến một chút tự hào về thành tựu của nàng quét sạch trong nháy mắt.

Thậm chí, nàng cảm giác rõ ràng thứ công pháp mà hắn đang sử dụng hoàn toàn tách biệt so với đời trước.

Cấm Âm Quyết của mình e rằng khó chiếm được ưu thế nếu đụng độ trực diện.

Những thủ đoạn chiến đấu của hắn tưởng chừng quen thuộc kia, nhưng lại được vận hành theo một cách thức và lực lượng hoàn toàn khác biệt, mang đậm phong cách và quy thuộc Âm Gian, khiến Vị Diện Chi Linh vô pháp nhận ra Bá Chủ năm nào…

Thế nhưng, bằng nhãn giới sắc bén của mình, Tử Uyển cũng nhanh chóng nhận ra điểm yếu của Lạc Nam trong cuộc đọ sức này.

Lạc Nam dẫu sở hữu nhục thân kinh thiên động địa và công pháp tuyệt thế giúp hắn phóng đại sức mạnh vũ kỹ lên gấp bội, nhưng nền tảng cảnh giới thực sự của hắn vẫn chưa chạm tới cấp độ Địa Tiên hay Thể Tiên. 

Lực lượng tích trữ trong cơ thể hắn dù tinh thuần nhưng lại ít hơn rất nhiều so với một Ngọc Ma thâm hậu.

Ma Xương Hộ Pháp dẫu bị áp chế tu vi, nhưng lượng ma lực Ngọc Ma nén lại trong cơ thể gã giống như một đại dương bao la. Gã đang cố tình kéo dài thời gian, dùng thế công trùng trùng điệp điệp để bào mòn sức mạnh của Lạc Nam. 

Mỗi đòn giao phong, sợi xích trật tự vị diện lại siết chặt khiến Ma Xương đau đớn, nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng vì biết rõ… chỉ cần Lạc Nam kiệt lực, gã sẽ lập tức lật ngược ván cờ.

“Kéo dài càng lâu, thắng bại khó mà nói trước!” Tử Uyển thầm đánh giá, ánh mắt lóe lên một vệt hứng thú:

“Phải khiến ngươi thiếu nợ ân tình của bản toạ!”

Tử Uyển cười cười… Nàng lấy ra một chiếc mặt nạ dệt bằng Ma Ti có khả năng ngăn chặn hoàn toàn thần thức dò xét, đeo lên che đi gương mặt kiều diễm. 

Đồng thời, nàng khoác lên mình chiếc áo choàng tím nhạt, che giấu hoàn toàn vóc dáng thon thả của mình.

Thân hình nàng uyển chuyển di động, lặng lẽ hòa vào hư không, áp sát về phía chiến trường cuồng bạo.

“RẰNG RẮC!”

Trên không trung hoang mạc, Lạc Nam cùng Ma Xương Hộ Pháp lại một lần nữa va chạm kịch liệt.

Cốt Ma Đao được tạo thành từ hàng ngàn gai xương của Ma Xương Hộ Pháp chém thẳng xuống, bổ trúng vào hai cánh tay vung quyền của Lạc Nam chẳng khác nào thiên thạch đụng sao băng, ầm ầm bùng nổ.

Sức mạnh và chất lực từ Ma Lực cao cấp hất văng Lạc Nam lùi lại nghìn thước, hai bàn chân hắn cày sâu vào hư không tạo thành hai vệt lửa cháy rực. 

Lớp da trên hai cành tay hắn nứt vỡ, máu tươi rỉ ra nhưng lập tức được Chúa Tể Ngự Thân đẩy nhanh khả năng phục hồi.

“Ha ha ha! Tiểu tử! Ngươi kiệt lực rồi!” Ma Xương Hộ Pháp trong hình dạng con quái vật gai xương cao trăm trượng gầm lên điên loạn.

Gã nhổ ra một ngụm máu đen, cười nhạo: “Nhục thân của ngươi đúng là nghịch thiên, công pháp cũng thuộc hàng vô thượng! Nhưng cảnh giới chính là khoảng cách không thể san lấp! Ma lực của Bản Hộ Pháp là biển cả, còn ngươi chỉ là cái ao nhỏ! Xem ngươi đỡ được bao nhiêu chiêu nữa!”

Ma Xương Hộ Pháp giơ cao hai tay, Ngọc Ma Chi Lực trong cơ thể cuồn cuộn đổ ra, tụ lại thành một quả cầu đen kịt chứa đựng hàng trăm đường Ma Văn huỷ diệt.

Lạc Nam đứng vững lại giữa không trung, sắc mặt nghiêm nghị. 

Bát Môn Độn Giáp đang rung chuyển cuồng bạo, nhục thân chịu áp lực khủng tạc bắt đầu phát ra những tiếng kêu răng rắc.

“Khí lực tiêu hao quá nhanh… lực lượng từ Tam Đầu Ma Long Sư vẫn chưa đủ để san bằng khoảng cách cảnh giới với một Ngọc Ma chân chính.” Lạc Nam nheo mắt, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm nhưng không hề có nửa phần hoảng loạn. 

Hắn đang toan tính liệu có nên dồn nén cho một đòn cuối cùng, nếu vẫn chưa thể diệt được thì vẫn có thể ép Ngọc Ma này phải lui!

Đúng lúc này!

“Tranh…”

Một tiếng đàn âm u, thanh tao nhưng mang theo khí tức kỳ lạ đột ngột vang lên giữa chiến trường cuồng bạo.

Tiếng đàn không lớn, nhưng lại như một làn nước lạnh dội thẳng vào linh hồn của mọi người. Nó xuyên qua những tiếng gầm xé trời của ma bão, vang vọng thẳng vào trong tai của Ma Xương Hộ Pháp!

“Cái gì?!” Ma Xương Hộ Pháp giật thót tim.

Ngay khi tiếng đàn cất lên, hư không phía sau Ma Xương Hộ Pháp nứt ra. Một thân ảnh khoác áo choàng xám, đeo mặt nạ đen lặng lẽ bước ra từ hư vô.

Người đó không ai khác chính là Tử Uyển!

Nàng đứng lơ lửng trên không, mười ngón tay thon thỏ ẩn dưới vạt áo choàng khẽ gảy vào khoảng không. 

Mỗi lần ngón tay nàng búng ra, những vệt sóng vô hình màu tím đen mang theo Phong Cấm Minh Lực kỳ dị hóa thành những sợi xích vô hình, bao trùm lấy Ma Xương Hộ Pháp!

“Cấm Âm Quyết – Phong Ma!”

Tử Uyển khẽ quát trong lòng.

Âm Ti Cấm Hồn vận chuyển toàn diện, tuy rằng với tu vi Bát Chuyển hiện tại của Tử Uyển, Cấm Âm Quyết chưa thể hoàn toàn phong cấm một tồn tại cấp Ngọc Ma, nhưng trận chiến này Ma Xương Hộ Pháp đã bị xích trật tự của Vị Diện giằng xé, lại liên tục bị Lạc Nam đả thương nặng nề.

Minh Lực của nàng xâm nhập vào cơ thể Ma Xương Hộ Pháp như muôn vàn sợi tơ, điên cuồng giăng kết và phong tỏa…

Quả cầu Ma Lực khổng lồ trên tay Ma Xương Hộ Pháp đột ngột rung lắc dữ dội rồi tự động vỡ tan thành vô số đốm sáng!

“PHỐC!”

Ma Xương Hộ Pháp trợn ngược mắt, một ngụm máu lớn phun ra khỏi miệng. 

Gã cảm thấy luồng ma lực đang vận chuyển trôi chảy trong cơ thể mình đột ngột bị đình trệ nghiêm trọng! Nó trở nên chậm chạp như bùn lầy, các khớp xương gai nhọn trên người gã bị lực lượng cấm đoán làm cho kẽo kẹt như kim loại rỉ sét, không thể di chuyển linh hoạt!

“Khốn nạn, ngươi rốt cuộc là ai?” Ma Xương Hộ Pháp hoảng sợ quay đầu lại, gào lên trong phẫn nộ: 

“Dám can thiệp vào chuyện của Vạn Ma Minh! Muốn tìm chết sao?”

Tử Uyển không đáp lời. Nàng chỉ lạnh lùng tiếp tục búng tay, các vệt sóng âm tím đen liên tục tác động vào người Ma Xương Hộ Pháp, ép cho ma lực của gã suy yếu đến mức cực hạn, luân chuyển chậm hơn gấp mười lần bình thường!

Cơ hội ngàn năm có một!

Lạc Nam là kẻ lão luyện trên chiến trường, làm sao có thể bỏ lỡ khoảnh khắc tuyệt diệu do người bí ẩn này tạo ra?

Ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa sát ý. 

Hắn không có thời gian thắc mắc lai lịch của người khoác áo choàng xám, toàn bộ tâm trí lập tức tập trung vào cơ thể mình.

“Được lắm!” Lạc Nam gầm lên một tiếng chấn động vòm trời.

Trong cơ thể hắn, Chúa Tể Kinh vận hành đến mức điên cuồng! Tất cả hàng tỷ tế bào trong nhục thân, từ tủy xương, nội tạng, mạch máu cho đến huyết tương… đồng loạt bùng nổ.

Bát Môn Độn Giáp đẩy sức mạnh nhục thân lên đỉnh điểm! Chúa Tể Ngự Thân cộng hưởng hoàn mỹ với năng lượng vừa sôi trào.

Lạc Nam đạp mạnh chân xuống hư không.

“BÙM!”

Không gian trong bán kính trăm dặm quanh chân hắn vỡ nát thành hàng vạn mảnh vụn. Thân hình hắn hóa thành một đạo lưu tinh, xé rách mọi ranh giới thời gian và không gian, áp sát ngay trước mặt Ma Xương Hộ Pháp đang bị ngăn cấm!

Toàn bộ sức mạnh nhục thân, toàn bộ Minh Lực và Ma Lực, toàn bộ ý chí sát phạt của Lạc Nam… tất cả đều tụ lại tại nắm đấm phải của hắn!

Mặt ngoài nắm đấm, không khí bị nén chặt đến mức hóa thành một điểm đen hư vô có thể nuốt chửng vạn vật.

Một quyền này không mang theo vũ kỹ rườm rà, không có hoa mỹ phù hoa! Nó chỉ đơn thuần là sự tập hợp sức mạnh tuyệt đối của toàn bộ tế bào và lực lượng từ Lạc Nam, bùng phát ra một cú đấm.

“KHÔNG! BẢN HỘ PHÁP LÀ NGỌC MA! NGƯƠI KHÔNG THỂ…”

Ma Xương Hộ Pháp gào lên trong tuyệt vọng… Gồng hết sức lực còn lại, cố gắng nâng hai cánh tay cốt đao lên đỡ. 

Nhưng dưới ảnh hưởng của Cấm Âm Quyết, tốc độ đã quá chậm!

“ĐÙNG!”

Chúa Quyền nện thẳng vào ngực Ma Xương Hộ Pháp!

Quyền kình táo bạo bùng nổ giữa hư không, nuốt chửng toàn bộ vòm trời trong nháy mắt!

Âm thanh va chạm vượt qua giới hạn thính giác, tạo thành một vùng chân không hoàn toàn.

Thể phách, gai xương của Ma Xương Hộ Pháp vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ như hạt cát. 

Xương sống của gã bị quyền kình băm vằn, các khớp xương, da thịt, kinh mạch nát vụn từ bên trong.

“Phụt… Khặc…”

Thân thể trăm trượng của Ma Xương Hộ Pháp thu nhỏ lại thành dáng vẻ nam nhân trung niên ban đầu, nhưng toàn thân đã bị biến dạng hoàn toàn, máu đen trào ra từ mắt, mũi, miệng và tai như suối chảy.

Sức sống Ngọc Ma cường đại giúp gã chưa chết ngay lập tức, nhưng tàn hồn và Nguyên Anh bên trong đã bị đòn đánh của Lạc Nam chấn cho vỡ vụn, sắp sửa tan biến.

Ma Xương Hộ Pháp như diều đứt dây rơi xuống, nhưng đôi mắt không có lòng đen nhìn Lạc Nam với sự oán độc và thịnh nộ tột cùng.

Gã nghiến chặt hàm răng đã gãy vỡ, cất giọng thều thào nhưng đầy đe dọa:

“Tiểu… tiểu tử… Ngươi… ngươi dám sát hại Hộ Pháp của Vạn Ma Minh…”

Máu đen phun ra nghẹn đắng cổ họng gã, Ma Xương Hộ Pháp gầm lên những lời cuối cùng với toàn bộ tàn lực:

“Vạn Ma Minh… sẽ không tha cho ngươi! Dù là ngươi… hay kẻ giấu mặt kia… Chỉ cần các ngươi dám đặt chân lên Vị Diện Tầng Thứ Hai… Đại Trưởng Lão và Minh Chủ… sẽ lột da rút xương… phân thây các ngươi thành muôn vạn mảnh! Vạn Ma Minh… sẽ đợi các ngươi… ở trên đó… HA HA HA HA!”

“Nói nhảm nhiều quá!”

Lạc Nam ánh mắt lạnh lùng, không hề có lấy một vệt dao động. Hắn lao theo xuống, năm ngón tay siết chặt lấy đầu Ma Xương Hộ Pháp.

“BÙM!”

Trực tiếp bóp nát đầu và tàn hồn của Ma Xương Hộ Pháp thành một quầng sương tán!

Một vị Ngọc Ma giáng thế… triệt để vẫn lạc, không có cơ hội bùng nổ tu vi để thoát thân!

Bản thể Ngọc Ma tan vỡ, ma lực cấp cao vỡ nát biến thành những cơn mưa máu đen trút xuống phế tích…

Sự tĩnh lặng rợn người bao trùm lấy toàn bộ đất trời.

Bên dưới Hoàng Thành đổ nát xa xa, Thiên Ma Hoàng, Long Ma Thăng và La Sát Diệm chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. 

Cả ba kẻ đồng loạt hóa đá, Minh Hồn như rơi vào hầm băng lạnh giá ngàn năm.

Thượng Sứ… vị Ngọc Ma cao cao tại thượng đến từ Vạn Ma Minh… đã chết! Bị một kẻ trẻ tuổi ở Vị Diện Tầng Thứ Nhất đấm chết tươi!

“Xong… xong rồi… Thiên Ma Hoàng Triều… xong rồi…” Thiên Ma Hoàng run rẩy, đôi mắt dại đi, thần trí hoàn toàn sụp đổ.

Trên không trung hoang mạc, Lạc Nam thu tay lại. Khí tức trên người hắn thu hồi, Bát Môn Độn Giáp chậm rãi khép lại khiến nhục thân hắn phát ra những tiếng rên nhẹ vì mệt mỏi. 

Hắn nhanh chóng vận chuyển công pháp để điều hòa lại huyết khí đang cuộn trào.

Xoay người lại, Lạc Nam nhìn thẳng về phía bóng hình khoác áo choàng xám đang đứng lặng lẽ cách đó vài trăm thước.

Ánh mắt hắn mang theo sự hiếu kỳ sâu sắc. Kẻ này xuất hiện bất ngờ, sở hữu lực lượng sóng âm kỳ dị có thể làm đình trệ ma lực Ngọc Ma, lại ra tay giúp đỡ hắn vào thời khắc quyết định.

Lạc Nam chắp tay, cất giọng trầm ổn:

“Đa tạ các hạ đã ra tay trợ giúp. Không biết tôn xưng của các hạ là gì? Lạc mỗ nhất định ghi nhớ mối ân tình này.”

Tử Uyển đứng dưới lớp áo choàng xám, nhìn nam nhân trước mặt. Khoảng cách gần như vậy khiến nàng có thể nhìn thấy rõ từng vệt mồ hôi và những vết xước nhỏ trên làn da rắn rỏi của hắn. 

Nghe lời cảm tạ chân thành nhưng khách khí của hắn, trong lòng Tử Uyển chợt dâng lên một cảm giác vừa buồn cười vừa ấm áp.

“Đúng ý ta!” Tử Uyển thầm nghĩ. Nàng cố tình biến đổi giọng nói trở nên trầm đục và khàn khàn:

“Ta là Tử Vong Thánh Nữ, vừa rồi chỉ là ngứa mắt kẻ cậy mạnh hiếp yếu của Vạn Ma Minh mà thôi. Ngươi tự mình lo liệu hậu quả đi.”

Nói xong, Tử Uyển không chờ Lạc Nam hỏi thêm, thân hình nàng lắc nhẹ, hóa thành một đạo tử quang biến mất vào hư không sâu thẳm, không để lại nửa vệt khí tức.

“Cậy mạnh hiếp yếu? ý nói ta là kẻ yếu à?”

Lạc Nam âm thầm buồn bực, nhìn theo hướng tử quang biến mất, khóe môi khẽ nhếch lên: “Người của Tử Vong Cổ Tộc sao? Thú vị thật. Xem ra Vị Diện Tầng Thứ Nhất này giấu giếm không ít nhân vật đáng gờm, Âm Gian quả nhiên ngoạ hổ tàng long.”

Tuy nhiên, hắn không tốn thêm thời gian suy ngẫm về người bí ẩn. 

Lạc Nam xoay người, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi đao thu lại, nhìn thẳng về phía đống phế tích Thiên Ma Hoàng Thành.

Trận chiến với Ma Xương Hộ Pháp đã xong, giờ là lúc dọn dẹp tàn cuộc!

“OÀNH!”

Lạc Nam hóa thành một đạo hắc quang giáng lâm xuống phế tích Hoàng Cung. 

Diệu Ái từ trong Hoàng Tuyền Hắc Liên nhanh chóng lướt ra, nàng đã chế ngự đám La Sát Diệm và Long Ma Thăng đang trọng thương.

Thiên Ma Hoàng nhìn Lạc Nam tiến lại gần, trong mắt chỉ còn lại sự sợ hãi cùng cực. Hắn lảo đảo bò lùi lại, giọng nói run rẩy:

“Đừng… đừng sát ta! Ta là Thiên Ma Hoàng! Hoàng triều của ta có hàng vạn năm tích lũy… Tất cả tài bảo, ma binh, thần dược của hoàng tộc… ta đều cho ngươi!”

Long Ma Thăng cùng La Sát Diệm nghiến răng đầy bất lực và uất hận.

Lạc Nam nhìn ba kẻ này, ánh mắt bình thản như nước hồ thu, hờ hững nói:

“Đạo lý diệt cỏ tận gốc, các ngươi không hiểu sao?”

Lời vừa dứt, hắn phất tay!

“BÙM! BÙM! BÙM!”

Ba đạo quyền kình uy vũ giáng xuống!

Không hề có cơ hội giãy giụa, đầu của Thiên Ma Hoàng, Long Ma Thăng và La Sát Diệm đồng loạt nổ tung! Tàn hồn của ba kẻ vừa bay ra liền bị nghiền nát thành hư vô.

Thiên Ma Hoàng Triều – thế lực xưng hùng xưng bá hàng vô số năm tại Vị Diện Tầng Thứ Nhất… cùng với các đại cường giả khét tiếng, trong ngày hôm nay đã triệt để bị xóa tên khỏi lịch sử!

Diệu Ái xem đống tro tàn xung quanh, hít một hơi sâu, đầy cảm thán nhìn Lạc Nam: 

“Lạc Nam… ca đã làm được. Thiên Ma Hoàng Triều đã diệt vong rồi, Đoạn Ma Tông và Lãng Cốt Khư đã không còn nguy hiểm.”

Lạc Nam mỉm cười nhẹ, vừa định nói điều gì đó thì…

“ẦM!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột vang lên từ tận sâu trong tầng mây tăm tối…

Tiếng nổ này không phải do giao tranh tạo ra, mà nó vang vọng từ trong bản nguyên của cõi Âm Ti!

Mặt đất mười vạn dặm bắt đầu rung chuyển dữ dội. Toàn bộ hư không trên cao vặn vẹo đến mức biến dạng. 

Những ngọn núi lân cận sụp đổ, tử khí, âm khí, hồn khí đều bị xé toạc…

“Cái gì thế này?!” Diệu Ái giật mình, sắc mặt tái nhợt. 

Nàng cảm thấy một luồng uy áp vô hình, cổ xưa và mênh mông đang từ trên thiên khung giáng xuống!

Lạc Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt ngưng trọng.

Trên vòm trời bị xé rách, mây đen cuồn cuộn ngưng tụ lại thành một vòng xoáy khổng lồ rộng lớn. 

Mắt bão của vòng xoáy chậm rãi mở ra…

Đó là một con mắt khổng lồ!

Con mắt không có tròng đen hay lòng trắng, thuần một màu đỏ tươi với những xiềng xích trật tự vờn quanh, vô tình và uy nghiêm đến mức tuyệt đối.

Vị Diện Chi Linh!

Ý chí bản nguyên đại diện cho quy tắc và trật tự của Vị Diện Tầng Thứ Nhất đã tỉnh giấc!

Trận chiến giữa Lạc Nam và Ma Xương Hộ Pháp đã phá hủy hàng chục vạn dặm đại địa, xé rách ranh giới vị diện. 

Hơn nữa, việc Lạc Nam đấm chết một vị Ngọc Ma đã hoàn toàn vượt qua giới hạn chịu đựng và quy luật tự nhiên mà Tầng Thứ Nhất cho phép tồn tại!

Con mắt khổng lồ đảo qua toàn bộ Hoàng Thành phế tích, cuối cùng khóa chặt hoàn toàn lên thân hình của Lạc Nam.

Một âm thanh cổ xưa, lạnh lẽo, không mang theo chút cảm xúc nhân tính nào vang vọng:

“Kẻ ngoại lệ… lực lượng của ngươi đã vượt giới hạn của tầng này!”

“Trục xuất!”

Lời vừa cất lên, phán quyết đã định!

“RẮC RẮC RẮC!”

Mặt đất dưới chân Lạc Nam đột ngột nứt ra một khe vực sâu không thấy đáy, rộng hàng ngàn thước! Từ sâu trong lòng đất, một vùng biển lửa màu đỏ ngầu hoà cùng dạ quang cuồn cuộn phun trào lên!

Địa Kiếp – U Minh Địa Hỏa!

Ngọn lửa bản nguyên đại diện cho Địa Kiếp…

“Ca ca!” Diệu Ái hoảng hốt, định lao đến kéo hắn lại.

“Muội tránh xa ra! Đây là Độ Kiếp!” Lạc Nam quát lớn, phất tay tung ra một luồng khí chấn đẩy Diệu Ái lùi xa để bảo vệ nàng.

BÙM!

U Minh Địa Hỏa bắn thẳng lên trời, nuốt chửng hoàn toàn thân hình của Lạc Nam!

Biển lửa cuồn cuộn che phủ tầm mắt, Diệu Ái đang khẩn trương siết chặt nắm tay, lại nghe thấy tiếng cười sảng khoái vọng ra:

“Kiếp sao? Đến tốt lắm!”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com