Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 37: ĐOẠT TƯỢNG NGỤC – TRẢ QUỐC THÙ! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Tại cõi U Minh tối tăm vô tận, Sát Quốc nghiễm nhiên sừng sững như một con hắc mã vừa thức giấc giữa Tầng Thứ Nhất Âm Gian.
Dưới sự cai trị của Sát Đế — Minh Hồn của Tần Đô, quân đoàn ma quỷ hàng chục vạn tán tu, quỷ vật tàn bạo nhất càn quét khắp hàng mười vạn dặm. Thế nhưng, dù Sát Quốc có xưng hùng xưng bá, thu thập vạn ngàn Minh Thạch cùng tài nguyên Âm Ti trút vào Sát Đế Điện, Tần Đô vẫn nhận ra một vách ngăn vô hình nhưng sắt đá của Âm Dương Quy Luật.
Âm Gian và Dương Thế là hai thái cực song song, ngăn cách bởi Trật Tự Bất Biến.
Khả năng sẽ bị con hàng Hỗn Độn Chi Linh soi ra…
Nếu Tần Đô cưỡng ép dùng Luân Hồi Lệnh mở ra cánh cổng không gian để đem hàng vạn quỷ binh Sát Quốc giáng lâm Dương Thế, quân đoàn quỷ binh sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi trước khi kịp đặt chân lên đất bằng Dương Thế, mà nhục thân của hắn tại Dương Thế cũng sẽ bị bóp nghẹt.
“Muốn thống trị Dương Thế, chỉ có thể dùng lực lượng của Dương Thế!”
Nhục thân Tần Đô ngồi xếp bằng trên đỉnh Hoàng Thành Huyền Quốc, mở đôi mắt hai màu kỳ dị.
Mắt trái chói lọi sắc vàng kim thánh khiết của Dương Thế Huyền Đế, mắt phải thẫm màu đỏ máu tịch mịch của Âm Gian Sát Đế.
Hai con đường song song tiến bước… Minh Hồn trấn giữ Âm Ti, thu gom tử khí và xây dựng Tử Ngục… nhục thân tại Dương Thế tích tụ Quốc Vận, mở rộng lãnh thổ và đúc tạo Sinh Ngục.
Tần Đô dời mắt nhìn về phương Bắc. Nơi đó, từng là Tượng Ngục Vương Triều — nơi cha hắn, Tần Thủy, đã thiêu đốt sinh cơ để mở đường máu… nơi Đại Tướng Quân Khôi Cương tự bạo đan điền trên bờ U Giang… nơi ba vị Tổng Quản trung thành nổ tung hồn thể để bảo vệ một đứa trẻ sơ sinh có làn da ngăm đen kỳ dị.
Đứa bé tưởng chừng đã chết trong dòng chảy U Giang năm nào… đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì.
Cối xay lịch sử đã quay, đến lúc huyết nợ phải trả bằng huyết!
Để chuẩn bị cho cuộc chinh phạt phương Bắc, Tần Đô không chỉ đơn thuần vung tay hô hào quân sĩ xông lên liều mạng.
Hắn đã biến toàn bộ lực lượng của Huyền Quốc — một Tứ Tinh Tu Chân Quốc vốn có thể diệt vong vì Thú Triều, thành một cỗ máy chiến tranh kỳ dị và ngang tàn.
Nơi Hoàng Cung Huyền Quốc, Tần Đô tự tay chỉ đạo triều thần và quân sĩ chuẩn bị nguyên liệu.
Hắn áp dụng tuyệt kỹ chế dược của Lão Hói:
“Thuốc là độc, độc là thuốc! Thiên hạ dùng kỳ dược luyện đan là tầm thường. Đạo chế dược chân chính là lấy những thứ tưởng chừng bỏ đi, không ai dùng đến mà tạo thành linh đan!”
Hắn sai quân sĩ gom góp toàn bộ bùn hôi bẩn dưới đáy hào thành, lá mộc mục nát, phân yêu thú cùng các loại nấm độc trong rừng rậm.
Không cần lò luyện đan, Tần Đô chỉ dùng tay trần nhào nặn, dùng “Ý” nắn thành hàng mười vạn viên bùn đen thui, bốc mùi nồng nặc.
Binh sĩ Huyền Quốc ban đầu kinh hãi không dám đụng vào, nhưng khi Tần Đô bắt một vị Tướng Quân thử nuốt một viên, vết thương chém sần sùi trên ngực vị tướng đó nháy mắt khép lại, khí huyết sôi trào, tu vi đột phá ngay tại chỗ!
Hơn thế nữa, viên “Dược Bùn” này còn tạo ra một lớp màng kháng độc kỳ dị bên trong kinh mạch, miễn nhiễm Huyết Độc – thứ nổi danh của Huyết Ma Hoàng Triều.
Chưa dừng lại ở đó, Tần Đô áp dụng Uy-Tình Binh Thuật của Lão Chăn Trâu. Hắn không dùng roi vẩy, không dùng khế ước máu cưỡng ép Yêu Thú.
Mỗi đêm, Tần Đô hướng dẫn một đám Tướng Quân và Binh Lính đứng trên tường thành, cùng nhau thổi vang tiếng sáo trúc.
Âm điệu khi thì như tiếng ru ru êm ái, khi thì trầm đục uy nghiêm, tạo thành làn sóng âm khuếch tán khắp sâm lâm…
Hàng vạn hung thú trong Hoang Lâm biên giới… từ Thiết Giáp Man Ngưu khổng lồ đến Tụ Huyết Lang, Băng Sương Cáp… nô nức bò về Hoàng Thành.
Chúng ngoan ngoãn nằm rạp trước mặt hắn, tự nguyện làm tọa kỵ, làm tiên phong quân cho Huyền Quốc mà không chút oán hận.
Hắn lại mang Vô Hình Binh Pháp của Lão Mù truyền dạy cho dàn tướng sĩ nòng cốt. Hắn bắt họ dùng vải đen bịt mắt, luyện tập việc lắng nghe nhịp thở của gió, tiếng rung động của binh khí và sự dao động linh lực của kẻ thù.
“Chiến trận không phải dùng mắt để nhìn trực diện, mà cần đâm trúng ‘điểm yếu’ của kẻ thù! Loại kiếm pháp cường đại nhất là thứ chém tan ‘ý chí’ của đối phương!”
Cuối cùng, hắn đưa Tâm Pháp Dụng Lực Như Tơ của Lão Ngư vào việc vận hành đại trận quân sự.
Quân sĩ Huyền Quốc được huấn luyện cách phân bổ lực lượng nương theo nhịp sóng linh khí chiến trường. Khi di chuyển, hàng vạn người nín thở đồng điệu, bước chân nhịp nhàng đến mức không phát ra một tiếng động, nhưng khi vung vũ khí lên, lại có thể gom toàn bộ sinh lực chấn ra một điểm rung động mạnh nhất!
Một quân đội dị biệt đã ra đời… Binh sĩ mình khoác giáp đen, bịt mắt bằng vải sẫm, chân bước không tiếng động, cưỡi trên lưng hàng vạn hung thú cuồng bạo, trong túi mang đầy bùn độc có thể giết người, cũng có thể cứu mạng.
Tất cả những thứ này, Tần Đô chuẩn bị trong vòng ba năm…
“Xuất binh! Thu hồi Tượng Ngục!” Thời cơ đã đến, Tần Đô gầm lên một tiếng.
Huyền Quốc sùng bái vẩy cờ, tiếng hô “Huyền Đế Bệ Hạ vạn thọ vô cương!” xé rách mây mù phương Nam, cuồn cuộn tiến về phương Bắc.
…
Quốc thổ cũ của Tượng Ngục Vương Triều lúc này đang rơi vào thảm cảnh diệt vong và chia cắt.
Nửa phía Đông rơi vào tay Thiên Quang Hoàng Triều — những kẻ khoác áo quang minh nhưng bên trong thối rữa, dùng con dân Tượng Ngục làm nô lệ đào mỏ, thám hiểm tử địa, vật hy sinh khi cần.
Nửa phía Tây thuộc về Huyết Ma Hoàng Triều — kẻ biến lãnh thổ thành huyết trì để nuôi dưỡng Huyết Nô.
Trận chiến đầu tiên diễn ra tại Tượng Dương Thành, cửa ngõ phía Đông Tượng Ngục, do một vạn đại quân Thiên Quang Hoàng Triều trấn giữ, dưới sự chỉ huy của Tướng Quân Quang Thiên Lực, cường giả Hợp Thể Trung Kỳ.
Tượng Dương Thành được bao bọc bởi Nhật Quang Trận kiên cố, ánh sáng thánh khiết tỏa ra chiếu sáng rực rỡ cả một góc trời, bất kỳ linh lực hay yêu khí nào tiếp cận đều bị ánh sáng ấy thiêu rụi.
Quang Thiên Lực đứng trên tường thành nhìn xuống đại quân Huyền Quốc, nhếch miệng khinh bỉ:
“Một lũ dân đen phương Nam cùng đám yêu thú hoang dã, lại dám dòm ngó lãnh thổ Thiên Quang Hoàng Triều ta? Kích hoạt trận pháp, thiêu rụi chúng!”
Ánh sáng vàng chói oanh kích xuống như mưa rào… Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo khiến quân địch trên tường thành trợn tròn mắt.
Hàng vạn quân sĩ Huyền Quốc bịt mắt bằng vải đen, cưỡi trên lưng Thiết Giáp Man Ngưu, di chuyển theo nhịp điệu kỳ quái, người và toạ kỵ như hoà làm một thể.
Họ không xông lên liều mạng, mà nương theo nhịp rung động của ánh sáng, né tránh từng đòn đánh chuẩn xác một cách lạ kỳ.
Tần Đô bước thong thả ra trước đại quân. Hắn rút từ trong túi vải ra một thanh củi khô tuỳ tiện nhặt bên đường.
“Nhật Quang Trận? Ánh sáng rực rỡ, nhưng trận nhãn lại nằm ở điểm giao thoa yếu nhất của ba đạo linh lực phía Tây Nam…” Tần Đô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nhịp đập trận pháp.
Hắn vận dụng tuyệt kỹ của Lão Mù, điểm nhẹ thanh củi khô ra trước không trung!
“XOẸT!”
Không có huyễn quang kinh thiên, chỉ có một luồng “Ý” vô hình đâm thẳng vào hư không. Luồng Ý Chí này mang theo sự phá hủy cấu trúc tối giản, đánh trúng chuẩn xác vào kẻ hở linh lực của đại trận và chuẩn xác giữa Trận Tâm.
“RẮC… BÙM!”
Nhật Quang Trận vốn dĩ kiên cố vô cùng đột nhiên nổ tung từ bên trong! Linh khí hỗn loạn quay ngược lại oanh tạc các tu sĩ cầm cờ trận trên tường thành, khiến hàng ngàn người nổ tung thành sương máu!
“Cái gì?! Một thanh củi khô… chấn rách Hộ Thành Đại Trận?!” Quang Thiên Lực hoảng sợ gầm lên.
“Xung phong!” Tần Đô phất tay.
“Ú… Ù…” Tiếng sáo trúc vang lên. Hàng vạn con Băng Sương Cáp há miệng phun ra từng luồng hàn khí cực độ, đóng băng cổng thành đá tảng dày mười trượng.
Theo sau đó, Thiết Giáp Man Ngưu rống lên như sấm nổ, lao đến húc vỡ vụn cổng thành băng!
Đại quân Huyền Quốc tràn vào như triều cường. Tướng sĩ bịt mắt dùng Vô Hình Binh Pháp chém giết, đao đao trúng đích, đâm thẳng vào từng điểm chí tử trên thân tu sĩ Thiên Quang Hoàng Triều.
Chỉ trong vòng một canh giờ, vạn quân địch bị tiêu diệt sạch sẽ.
Tần Đô bước lên đỉnh tường thành, đứng trước mặt Quang Thiên Lực đang run rẩy vì bị phế mất đan điền.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?!” Quang Thiên Lực trào máu miệng hỏi.
“Trẫm chính là Thái Tử Tượng Ngục — Tần Đô!”
Tần Đô lạnh lùng vẩy thanh củi khô, chấn nát hồn thể Quang Thiên Lực!
Tin tức Tượng Dương Thành thất thủ vang động khắp nơi.
Trong vòng một tháng ngắn ngủi, Tần Đô dẫn dắt đại quân Huyền Quốc cuốn phăng mười sáu thành trì, tiêu diệt toàn bộ quân đóng đồn của cả Thiên Quang lẫn Huyết Ma Hoàng Triều tại lãnh thổ Tượng Ngục.
Mặt đất Tượng Ngục reo hò! Hàng triệu con dân Tượng Ngục năm xưa bị nô dịch nay nhìn thấy cờ hiệu Tần Gia tái xuất, vỡ òa trong nước mắt.
Họ quỳ rạp xuống đường đón chào vị Thái Tử năm nào nay trở về như một vị Minh Quân!
Tần Đô tiến vào cấm địa Hoàng Cung Tượng Ngục… nơi cha hắn Tần Thủy từng thiêu đốt sinh cơ.
Tại đây, hắn tìm thấy tàn tích của Ngục Tượng Trấn Quốc Trận.
Hắn thắp một cội hương, đôi mắt đỏ rực dấy lên ngọn lửa thâm trầm:
“Phụ hoàng, mẫu hậu… Khôi Cương đại tướng quân… các vị tổng quản… Trẫm đã trở về! Một nửa giang sơn Tượng Ngục, trẫm đã đoạt lại! Huyết nợ của Tần Gia, trẫm sẽ dùng đầu của Huyết Ma và Thiên Quang Hoàng Đế để tế các vị!”
Hắn phất tay, chính thức tuyên bố sáp nhập lãnh thổ Tượng Ngục Vương Triều vào Huyền Quốc!
Sự dung nhập của Tượng Ngục Vương Triều đã tạo ra một cú huých lớn đối với Huyền Quốc.
Huyền Quốc nháy mắt nuốt chửng một nửa Long Mạch và đất đai lâu đời của Tượng Ngục!
“OÀNH OÀNH OÀNH!”
Trên bầu trời Hoàng Thành Tượng Ngục… nay là Đông Đô của Huyền Quốc, Quốc Vận cuồn cuộn ngưng tụ thành một con Xích Nhãn Hắc Long dài hàng ngàn trượng.
Nó chao lượn trên không trung rồi ngửa mặt gầm lên một tiếng chấn động vạn dặm, trút toàn bộ Quốc Vận nồng đậm xuống nhục thân của Tần Đô!
Tần Đô ngồi xếp bằng trên đại điện Hoàng Cung, vận chuyển Song Giới Đế Ngục Kinh.
Cùng lúc đó, tại Âm Gian, Sát Đế Tần Đô cũng cảm ứng được sự biến đổi này. Sát Quốc vừa chinh phạt thêm ba bộ tộc quỷ vật, trút hàng loạt tài nguyên tinh thuần qua không gian gửi về cho bản thể!
Trong đan điền Tần Đô, hạt giống Ngục Giới nổ tung mãnh liệt!
Không gian hư ảo bên trong đan điền mở rộng từ hàng ngàn dặm lên hàng vạn dặm!
Nơi đó, Lưỡng Ngục Âm Dương quay tròn. Một bên ngưng tụ khí tức Sinh Ngục chói lọi của Dương Thế Quốc Vận, một bên đọng lại lệ khí Tử Ngục tàn bạo của Âm Gian Minh Lực.
Hai luồng sức mạnh đan xen vào nhau…
Linh khí trong càn khôn điên cuồng tràn vào nhục thân hắn.
“RẮC!”
Tiếng vỡ vụn của cảnh giới vang lên. Tần Đô mở bừng hai mắt, khí thế trên người hắn bùng phát đến mức ép cho hư không chung quanh nứt nẻ ra vô số kẽ hở đen ngòm.
Hắn đã chính thức đạt đến Đại Thừa Kỳ.
Lực lượng nhục thân dồi dào, trí tuệ Ngục Đế đỉnh phong, lại sở hữu Song Giới Đế Ngục Kinh vô tiền khoáng hậu, lúc này đây, dẫu có là cường giả Độ Kiếp Kỳ đứng trước mặt Tần Đô, hắn vẫn thoải mái chiến đấu.
Sự trỗi dậy phi thường của Huyền Quốc và việc Tượng Ngục bị chiếm lại một nửa đã làm chấn động toàn bộ phương Bắc.
Một nửa tiếp theo ở trong tay Huyết Ma Hoàng Triều, cũng phải đoạt trở về.
Huyết Ma Hoàng Triều nghe tin, vô cùng tức giận.
Hoàng Đế của Huyết Ma Hoàng Triều là Huyết Ma Hoàng Đế, một lão quái vật tu vi Độ Kiếp Kỳ Hậu Kỳ, đã lập tức hạ triều lệnh:
“Một lũ nghiệt chủng dám vuốt râu hùm! Truyền lệnh của trẫm, xuất động Ba Đại Huyết Tướng, Ngũ Đại Huyết Vu và Hai Triệu Huyết Ma Đại Quân! San bằng Huyền Quốc, dùng máu của toàn bộ dân chúng phương Nam để tế luyện thành Huyết Sinh Châu!”
“RỐNG!”
Bầu trời ranh giới Bắc Nam biến thành một biển máu nhuộm đỏ cả mây trời. Mùi hôi thối của máu, mùi tử khí của hàng triệu Huyết Nô cuồng bạo tràn sang như triều cường thế giới sụp đổ.
Huyết Ma Đại Quân giáng lâm xuống Huyết Hà Cốc… ranh giới tự nhiên giữa Tượng Ngục và Huyết Ma Hoàng Triều.
Đứng đầu quân địch là ba đại cường giả Độ Kiếp Kỳ Sơ Kỳ…
Huyết Vu Nương, Mụ Huyết Nữ chuyên dùng tà độc làm mục rữa hồn thể.
Cốt Tướng Quân, một cường giả Cốt Tu, thân hình cao mười trượng.
Huyết Cuồng Tướng Quân, kẻ chỉ huy hai triệu Huyết Nô.
Phía sau chúng là năm mươi cao thủ Hợp Thể Kỳ cùng hàng vạn vạn binh sĩ cưỡng ép ma hóa thành Huyết Nô… những cái xác sống không biết đau đớn, chỉ biết cắn xé.
Đối mặt với sức mạnh và sự cường thế của địch, đại quân Huyền Quốc đứng ở đầu đèo Huyết Hà Cốc không hề hoảng sợ.
Họ tin tưởng tuyệt đối vào vị Huyền Đế đang đứng trên đỉnh núi cao nhất.
Tần Đô khoác áo bào đen thêu rồng vàng kim đan xen hoa văn đỏ máu. Hắn ngắm nhìn đại quân cuồn cuộn phía xa, khóe môi nhếch lên vệt tàn nhẫn:
“Huyết Ma Hoàng Triều… năm xưa các ngươi dồn phụ hoàng vào đường cùng. Hôm nay, trẫm dùng hai triệu quân này làm tế phẩm!”
Trận đại chiến chính thức bùng nổ!
Huyết Vu Nương cười ré lên điên dại, mụ giơ chiếc gậy đầu lâu lên vẩy mạnh:
“Khặc khặc! Huyết Hủ Vạn Hồn Độc! Cừu hận của vạn người, hãy mục rữa đi!”
Một làn sương độc màu đỏ thẫm hôi thối cuồn cuộn lao sang, che phủ toàn bộ thung lũng.
Loại độc này chạm vào đá cứng đá tan thành nước, chạm vào tu sĩ khiến thịt xương lở loét nháy mắt thành bộ xương khô.
Quân sĩ Huyền Quốc vẫn thản nhiên. Theo lệnh Tần Đô, mỗi người móc từ trong túi ra một viên bùn đen thui… ném mạnh vào không trung!
“BÙM BÙM BÙM!”
Hàng vạn viên bùn đen nổ tung, tỏa ra một luồng dược lực kỳ dị toả ra mùi đất ủ rơm rạ… thậm chí có vị khai thối của phân yêu thú.
Nhưng dược lực lan tỏa đến đâu, làn sương độc đỏ thẫm chứa độc của Huyết Vu Nương nháy mắt bị triệt tiêu hoàn toàn!
Không những thế, dược ý còn hóa thành một luồng mưa trong lành rơi xuống, làm dịu đi sự âm tà tại Huyết Hà Cốc, hồi phục thể lực cho toàn bộ binh sĩ Huyền Quốc!
“Chuyện gì thế?!” Huyết Vu Nương kinh hãi:
“Huyết độc của ta… bị những viên bùn bẩn thối kia tịnh hóa?!”
Huyết Cuồng Tướng Quân thấy thế, gầm lên: “Toàn quân Xung Phong! Huyết Nô, nuốt chửng chúng!”
Hai triệu Huyết Nô gầm rống điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu gầu rú lao lên như vạn đợt sóng dữ.
Tần Đô thong thả đặt thanh sáo trúc lên môi.
“U… U… U…”
Khúc nhạc cất lên… Đây không phải là khúc nhạc bình thường.
Mà là một khúc Tần Đô dùng Uy-Tình Binh Thuật kết hợp với Địa Ngục Chi Đạo của cõi Âm Ti!
Âm điệu du dương nhưng thấm sâu vào linh hồn. Nó đâm xuyên qua tầng tầng ma khí, chạm vào chút tàn hồn trí tuệ cùng sự uất hận bị đè nén sâu trong tâm trí của hai triệu Huyết Nô — những con người vốn là tu sĩ của Tượng Ngục Vương Triều bị Huyết Ma Hoàng Triều tế luyện và nô dịch.
“Nguồn gốc của các ngươi là nhân loại… Kẻ thù của các ngươi là kẻ đã biến các ngươi thành quái vật! Hãy thức tỉnh… và quay đao lại!” Giọng nói vang vọng bằng ý niệm của Tần Đô thông qua tiếng sáo, chấn động trong đầu từng tên Huyết Nô.
“RỐNG… A A A!”
Hai triệu Huyết Nô đột nhiên khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng rỉ ra hai hàng lệ máu. Sự khống chế của Huyết Ma Hoàng Triều bị tiếng sáo của Tần Đô phá vỡ…
Trong phút chốc, hai triệu Huyết Nô đồng loạt quay đầu, gầm lên cuồng loạn lao ngược trở lại cắn xé chính đại quân Huyết Ma Hoàng Triều!
“Khốn kiếp! Chuyện gì thế này?! Huyết Nô phản phệ rồi! Ngăn chúng lại!” Huyết Cuồng Tướng Quân hoảng loạn gầm lên, vung đao chém diệt hàng loạt Huyết Nô nhưng không thể ngăn nổi đợt sóng người điên cuồng nổi dậy.
Mười vạn đại quân Huyết Ma Hoàng Triều bị chính hai triệu Huyết Nô bao vây, cực kỳ tàn khốc…
Cốt Tướng Quân vô cùng giận dữ, thân hình khổng lồ mười trượng nhảy vút lên không trung, tay cầm hai thanh Xương Đao to như cột đình chém thẳng xuống đỉnh đầu Tần Đô:
“Nghiệt chủng! Chết đi cho bản tướng!”
Đòn chém mang theo uy lực của Cửu Chuyển Cốt Tu, xé rách không gian thành hai nửa.
Tần Đô nhắm mắt lại… Hắn vận dụng Vô Hình Binh Pháp của Lão Mù, lắng nghe và cảm nhận trên khung xương của Xương Ma.
Đồng thời, hắn bước một bước trên hư không, chân dậm nhẹ vào khoảng không vô định như thể đang đứng trên sợi chỉ gai mỏng manh giữa dòng sông U Giang cuồng bạo — tuyệt kỹ của Lão Ngư!
“Dụng Lực Như Tơ… Đốn Ý!”
Tần Đô hai tay khoanh trước ngực, không dùng bất kỳ binh khí nào, chỉ nhẹ nhàng điểm một ngón tay phàm tục ra trước!
“XOẸT!”
Một luồng Song Giới Đế Ý ngưng tụ từ Sinh Ngục và Tử Ngục bắn ra.
Luồng Ý Chí này nhỏ bé như một sợi chỉ, nhưng chuẩn xác đâm xuyên qua khoảng cách không gian, tác động vào kẽ hở trên khung xương của Cốt Tướng Quân!
“RĂNG RẮC…”
Thân hình bằng xương cứng hơn thép của Cốt Tướng Quân đột nhiên khựng lại giữa không trung.
Ngay sau đó, luồng Đế Ý bùng phát bên trong, chấn nát toàn bộ cấu trúc xương cốt…
Cốt Tướng Quân nổ tung thành vô số mảnh xương vụn rơi vãi khắp thung lũng! Một chiêu diệt sát Độ Kiếp Kỳ!
“Cái… Cái gì?!” Huyết Vu Nương và Huyết Cuồng Tướng Quân sợ hãi đến mức hồn bay phách tán.
“Đến lượt các ngươi!” Tần Đô bước tiếp bước thứ hai.
Thân ảnh hắn hóa thành một luồng tàn ảnh màu xám.
Đế Ý bạo phát, vung tay trấn áp từ trên cao.
“RẮC! RẮC!”
Huyết Vu Nương và Huyết Cuồng Tướng Quân chưa kịp kích hoạt phù chú bảo mệnh, đầu của hai đại Độ Kiếp Kỳ đã nổ tung, linh hồn bị Luân Hồi Lệnh xích lấy, phong toả…
Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, Ba Đại Độ Kiếp vắng bóng, hai triệu Huyết Nô giải thoát, mười vạn ma binh Huyết Ma Hoàng Triều bị tiêu diệt hoàn toàn!
“Nghiệt chủng Tần Gia, tự tìm đường chết!”
Từ sâu trong đại bản doanh Huyết Ma Hoàng Triều, một luồng khí tức Độ Kiếp Hậu Kỳ cuồng bạo bùng nổ.
Bầu trời nứt nẻ, một bàn tay máu khổng lồ dài hàng trăm trượng từ trên mây đen đè xuống, muốn nghiền nát Tần Đô và toàn bộ Huyết Hà Cốc!
Chính là Huyết Ma Hoàng Đế!
Đối mặt với chưởng lực kinh thiên động địa của Huyết Ma Hoàng Đế, Tần Đô ngẩng đầu, đôi mắt hai màu rực cháy quang mang chói lọi.
“Huyết Ma Hoàng Đế! Cha trẫm dùng mạng hiến tế để bảo vệ trẫm… Hôm nay, trẫm dùng cả Hoàng Triều của ngươi để tế vong người!”
Tần Đô gầm lên một tiếng chấn động càn khôn!
“Song Giới Đế Ngục Kinh – chuyển!”
“OÀNH OÀNH OÀNH!”
Đan điền Tần Đô chấn động!
Ngục Giới rộng hàng vạn dặm trong thể nội bùng nổ, dồn nén sức mạnh tích luỹ vào nắm tay.
Tần Đô bước lên, Đế Ngục Quyền đấm thẳng lên thiên không.
OÀNH!
Huyết Thủ nổ tung thành mảnh nhỏ…
Huyết Ma Hoàng Đế giật mình kinh hãi, không dám tin thốt lên:
“Đại Thừa phá chiêu của Độ Kiếp, ngươi là quái vật!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
