Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 36: PHÁ THÁP – ĐỒ TIÊN! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
“ẦM!”
Sóng gió hư không gầm rít bên tai như hàng vạn hung thú thời cổ đại đang gào thét.
Lực lượng trục xuất của Vị Diện Tầng Thứ Nhất cuồn cuộn mãnh liệt, cuốn Lạc Nam đi xuyên qua những tầng vách ngăn không gian kiên cố.
Xuyên qua tinh không sụp đổ, vô số vệt sáng rực rỡ và những khe nứt đen ngòm lướt qua thân thể hắn với tốc độ kinh hoàng.
Người thường nếu rơi vào luồng xoáy chuyển dịch vị diện này, dù là Địa Tiên cũng phải hoảng sợ vận dụng toàn bộ Tiên Lực để bảo hộ thân thể, tránh cho Minh Hồn cùng nhục thân bị lực xé rách của không gian nghiền thành cụm mây máu.
Thế nhưng, Lạc Nam chỉ thong thả chắp tay sau lưng, vạt áo đen nhẹ nhàng tung bay theo từng luồng cuồng phong táo bạo.
Nhục thân hắn vừa trải qua sự rèn đúc của Thiên Địa Chi Kiếp, đã mạnh hơn Tiên Thể bình thường.
Những vệt lôi hỏa kiếp phạt ẩn tàng dưới từng thớ thịt, từng khớp xương vẫn đang phát ra tiếng vang rền “rắc rắc” như khởi động, chuyển hóa toàn bộ áp lực không gian xung quanh thành thứ dưỡng chất dịu nhẹ gột rửa tế bào.
“Vị Diện Tầng Thứ Hai sao?”
Lạc Nam khẽ nhếch môi, ánh mắt sâu thẫm quét qua dải hư không mênh mông vô tận trước mặt.
Hắn cảm nhận được rất rõ ràng, càng đi sâu vào đường hầm không gian này, áp lực quy tắc của thiên địa lại càng thêm trầm nặng.
Cường độ không gian ở đây cứng cáp gấp trăm lần Tầng Thứ Nhất…
“XOẸT!”
Một luồng ánh sáng chói mắt đột ngột bùng nổ trước mặt. Lực hấp dẫn cực đại kéo thân hình Lạc Nam ra khỏi luồng xoáy không gian, rơi thẳng xuống một vùng không gian bao la.
“BÙM!”
Lạc Nam vững vàng đáp hai chân xuống mặt sàn bằng đá xám cổ xưa. Cú đáp chân nhẹ nhàng của hắn lại làm nổ tung một quầng sóng xung kích vô hình, hất văng lớp bụi mờ tích tụ trên nền đá.
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh. Quang cảnh trước mắt không phải là núi non hoang sơ hay thành trì tráng lệ của Vị Diện Tầng Thứ Hai, mà là một không gian kiến trúc khép kín vô cùng rộng lớn.
Bốn phía là những bức tường đá xám cao sừng sững gõ vào mây xanh, trên vách tường chạm khắc vô số trận văn cổ xưa tỏa ra ánh sáng u lam tịch mịch.
Nơi hắn đang đứng chính là sảnh đường bên trong một công trình kiến trúc cực kỳ đồ sộ nào đó…
Bằng vào kiến thức kiếp trước thu được từ mấy vị Bất Hủ Thần ở Âm Gian, hắn đã đoán ra đây là địa phương nào.
Đó chính là Diện Tháp!
Diện Tháp có tổng cộng chín tầng, rộng lớn bao la như một tiểu thế giới thu nhỏ… xung quanh tầng một chứa đựng hàng nghìn tu sĩ vừa mới phá diện phi thăng.
Vị Diện Tầng Thứ Nhất quá to lớn, nó như tập hợp từ vô số tiểu hành tinh… thế nên Lạc Nam không phải kẻ duy nhất thành công phi thăng.
Tuỳ thời tuỳ lúc, ở Vị Diện Tầng Thứ Nhất luôn có những nhân vật kiệt xuất thành công xuyên qua giới diện, đặt chân đến tầng hai.
Lúc này, tại sảnh đường rộng lớn của Tầng Một, không khí náo nhiệt vô cùng.
Các tu sĩ khoác trên mình đa dạng loại trang phục, khí tức người nào người nấy đều là cường giả Địa Tiên trở lên…
Có kẻ toàn thân khoác ma giáp đỏ ngầu, có kẻ quanh thân lượn quanh phù văn lôi đình, lại có những lão quái vật mặc đơn sơ thô ráp…
Nhưng tất cả đều có một điểm chung, đó là đề phòng lẫn nhau.
Lúc này, xung quanh lại bị đè nén bởi một lá chắn trận pháp bao trùm toàn bộ Tầng Một, cùng với một luồng uy áp ngút trời từ tầng cao nhất vọng xuống.
“Đây chính là Vị Diện Tầng Thứ Hai sao? Tử khí, âm khí các loại quả nhiên hùng hậu!”
“Nơi này chính là Diện Tháp trong truyền thuyết? Nghe nói một phần tu sĩ phi thăng lên Tầng Hai có tỷ lệ xuất hiện tại đây!”
“Hừ, ta ở vị diện cũ là Nhất Đại Tông Chủ, thống lĩnh chục vạn sinh linh. Đến nơi này nhất định cũng phải xưng bá!”
Những tiếng bàn tán, xô xát, va chạm uy áp vang lên liên tục khắp nơi.
Các lộ tu sĩ đang tập trung trước một chiếc cổng vách đá khổng lồ dẫn lên Tầng Hai của Diện Tháp.
Đúng lúc này, trên đỉnh vòm trời của Tầng Một, một luồng ánh sáng cuồn cuộn ngưng tụ, hóa thành một bóng hình ảo ảnh khổng lồ.
Đó là một lão giả khoác áo xám, gương mặt khắc sâu những nếp nhăn tàn nhẫn, đôi mắt như hai hố đen sâu thẫm nhìn xuống các tu sĩ bên dưới như nhìn đám kiến hôi.
Uy áp Cực Tiên bùng nổ, ép tới mức hàng vạn tu sĩ ở Tầng Một đồng loạt khựng lại, không ít kẻ gối gập xuống, mặt cắt không còn một giọt máu!
“Toàn bộ im lặng!”
Giọng nói của lão giả vang lên như tiếng sét đánh ngang tai, xé rách màng nhĩ của vô số người, chấn cho huyết khí họ cuồn cuộn.
Lão giả mở miệng, giọng nói lạnh lẽo không một chút nhiệt độ, chậm rãi truyền đi khắp không gian:
“Chào mừng đám kiến hôi vừa phá diện phi thăng đến với Vị Diện Tầng Thứ Hai! Ta là La Huyết Tiên Ôn — Đại diện cho La Huyết Minh!”
“Nơi các ngươi đang đứng là Diện Tháp! Một công trình do Tứ Đại Thế Lực Ngọc Cấp của Vị Diện Tầng Thứ Hai chúng ta đồng sáng lập: La Huyết Minh, Vẫn Thiên Các, Âm Sát Tông và Cửu U Điện!”
Lời vừa thốt ra, toàn bộ tầng một lập tức rung chuyển.
Bốn Đại Thế Lực! Đó là những gã khổng lồ thực sự thống trị Tầng Thứ Hai, tồn tại Ngọc Tiên, Ngọc Minh, Ngọc Thể cấp cường giả…
Lạc Nam vuốt cằm, hoá ra chỉ là Ngọc Cấp Thế Lực.
Những Vương Cấp Thế Lực có nội tình hàng đầu Vị Diện sẽ đủ tư cách đứng ra tuyển chọn thiên kiêu hàng đầu từ Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.
Nên biết rằng, Vị Diện Thiên Kiêu Chiến chẳng những là cuộc sàng lọc thiên kiêu, mà còn quy định tuổi tác.
Nếu thu được đệ tử kiệt xuất từ trong đó, ngươi sẽ có những hạt giống trẻ và tiềm năng vô hạn…
Còn những thế lực cấp thấp hơn như Ngọc Cấp trở xuống, thường sẽ chọn đệ tử tại Diện Tháp từ các lộ tu sĩ phi thăng như thế này đây… bọn hắn không đủ tư cách tuyển đệ tử tại Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.
La Huyết Tiên Ôn quét đôi mắt lạnh lẽo xuống, tiếp tục cất giọng chói tai:
“Mỗi khi có kẻ phá diện phi thăng, Diện Tháp sẽ mở ra! Đây vừa là cơ duyên, vừa là mồ chôn của các ngươi! Luật lệ của Diện Tháp vô cùng đơn giản!”
“Diện Tháp có tất cả chín tầng! Thời hạn khảo nghiệm là trong vòng ba ngày!”
“Trong vòng ba ngày này, các ngươi phải dùng hết mọi thủ đoạn, chém giết, tranh giành, thể hiện thiên phú và thực lực của mình để vượt qua các khảo nghiệm, leo lên các tầng cao hơn!”
Lão giả giơ năm ngón tay gầy guộc như chân nhện ra, giọng nói trở nên âm u đến cực điểm:
“Nhớ lấy quy tắc sinh tử:”
“Kẻ nào leo được từ Tầng Sáu đến Tầng Chín… sẽ được Bốn Đại Thế Lực chúng ta ban cho danh phận Đệ Tử Tinh Anh, leo càng cao càng nhận càng nhiều tài nguyên tu luyện, một bước lên mây!”
“Kẻ nào chỉ leo được tới Tầng Năm… có thể giữ lại tính mạng, trở thành tạp dịch hoặc ngoại môn đệ tử!”
“Còn những kẻ lười biếng, phế vật, tài năng hạn hẹp… trong vòng ba ngày không thể leo đến Tầng Năm — toàn bộ tiêu diệt! Không giữ lại một ai!”
“CÁI GÌ?!”
Hàng vạn tu sĩ vừa phi thăng đồng loạt biến sắc, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi…
“Không thể leo đến năm tầng… toàn bộ tiêu diệt?! gì mà tàn bạo thế này?”
“Chúng ta ở vị diện cũ đều là bậc xưng hùng xưng bá, vượt qua muôn vàn kiếp nạn mới phi thăng lên được, tại sao lại bị đối xử như súc vật?!”
“Đúng vậy! Bốn đại thế lực các ngươi dựa vào cái gì mà quyết định sinh tử của chúng ta?!”
Một lão tổ Địa Tiên gầm lên, toàn thân bùng phát lôi đình, giận dữ chỉ tay lên không trung.
“Dựa vào cái gì?”
La Huyết Tiên Ôn khẽ nhếch môi nở một nụ cười giễu cợt. Lão chỉ nhẹ nhàng búng một ngón tay.
“XOẸT!”
Một tia huyết quang mỏng như sợi chỉ xuyên qua không gian.
Lão tổ vừa gầm còn chưa kịp phản ứng, nụ cười đã đông cứng trên mặt.
Trán lão xuất hiện một lỗ máu nhỏ bằng hạt đậu. Ngay sau đó, “BÙM!”, toàn bộ thân thể cùng Minh Hồn của lão nổ tung thành một cơn mưa, phun xối xả lên mặt những kẻ xung quanh!
Sảnh đường lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng như tờ! Mọi tiếng hò hét, phẫn nộ hoàn toàn bị đè bóp chết từ trong trứng nước.
“Nắm đấm chính là quy luật! Thực lực chính là tôn nghiêm!” La Huyết Tiên Ôn thu tay lại, giọng nói khinh khỉnh:
“Bắt đầu đếm ngược ba ngày! Muốn sống thì lập tức tiến vào cửa khảo nghiệm, dốc sức mà leo lên! Bằng không, ba ngày sau, Diện Tháp sẽ hóa thành nghĩa địa!”
Vừa dứt lời, vô số tu sĩ bừng tỉnh khỏi sự sợ hãi… Sự sinh tồn kích thích dã tính của họ.
“Xông lên! Ta phải lên Tầng Sáu!”
“Cút ngay, lão tử phải lên tầng chín, trở thành đệ tử nồng cốt!”
Ánh mắt nghìn tu sĩ đỏ ngầu, điên cuồng lao về phía lối vào Tầng Hai.
Những trận tàn sát, giao phong sinh tử lập tức bùng nổ vô cùng dữ dội tại sảnh đường Tầng Một.
Tiếng gào thét, tiếng binh khí va chạm, tiếng xương thịt vỡ vụn vang lên không ngớt.
Giữa mớ bừa bộn và hỗn loạn ấy… Lạc Nam vẫn đứng yên tại chỗ.
Khảo nghiệm? Leo tầng? Tranh giành để làm đệ tử của Bốn Đại Thế Lực?
Thật là một trò hề nực cười!
Một thế này, hắn sẽ không tuân theo bất cứ ý chí của kẻ nào.
Nếu phải làm một việc nào đó, thì đó là do hắn tự nguyện và thật sự muốn làm.
Không ai có thể ép hắn.
Tứ đại thế lực muốn hắn lao vào cuộc leo tháp vô nghĩa sao?
“Nhảm nhí!” Lạc Nam khẽ thở dài, trong mắt xẹt qua một luồng hàn quang sắc lẹm.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đâm xuyên qua vách đá kiên cố của Diện Tháp, nhìn thẳng ra thế giới bao la bên ngoài.
“RẮC!”
Lạc Nam nhấc chân, bước một bước về phía trước.
Hắn hoàn toàn phớt lờ lối vào Tầng Hai đang giao phong kịch liệt… đi thẳng về hướng vách tường đá xám của Diện Tháp…
Hành động khác người của Lạc Nam lập tức thu hút sự chú ý của một số tu sĩ xung quanh và các chấp sự giám sát của Bốn Đại Thế Lực.
“Tên kia làm gì vậy? Hắn đi về phía vách tường làm gì?”
“Hắn điên rồi sao? Diện Tháp được gia cố bởi Cực Cấp Trận Pháp của Bốn Đại Thế Lực, kẻ nào chạm vào sẽ bị lực lượng trận pháp nghiền thành tro bụi!”
Trên vòm trời, hư ảnh của La Huyết Tiên Ôn cũng chú ý đến Lạc Nam. Đôi mắt lão híp lại, tràn đầy sự cười cợt:
“Lại một kẻ bị áp lực làm cho mất trí, muốn tự sát sao?”
Thế nhưng, Lạc Nam không hề dừng lại. Hắn đứng trước vách tường đá dày vạn trượng, nơi hội tụ hàng vạn Trận Văn bảo hộ kiên cố của Diện Tháp.
Từ từ giơ tay phải lên, năm ngón tay siết chặt lại thành một nắm đấm.
Chúa Tể Kinh trong thể nội rầm rộ chuyển động, Bát Môn Độn Giáp thầm lặng mở ra.
Một luồng lực lượng hỗn hợp giữa Huyết Sát Kiếp Lôi và Tử Vong Kiếp Hỏa mà hắn đã nuốt chửng từ Thiên Địa Chi Kiếp trào dâng mãnh liệt, cuồn cuộn hội tụ vào nắm đấm.
Ánh sáng tím đen bùng phát từ tay hắn, tỏa ra một luồng uy áp cuồng bạo tận cùng!
“Cái… Khí tức gì thế này?!” Một vị Chấp sự Cực Tiên của Vẫn Thiên Các đang đứng canh giữ sảnh đường đột nhiên rùng mình, mặt biến sắc.
Lạc Nam gầm lên: “Phá cho ta!”
“BÙM!”
Nắm đấm nện thẳng vào thành vách Diện Tháp!
Một tiếng nổ như thiên địa sụp đổ! Toàn bộ Diện Tháp chín tầng khổng lồ, cao hàng vạn trượng, vốn dĩ kiên cố bất hoại… đột nhiên rung lắc dữ dội như gặp phải một trận đại địa chấn chưa từng có!
“RẮC RẮC!”
Trận pháp cấp Cực Tiên trên vách tường lóe sáng điên cuồng, muốn chống trả lại quyền lực của Lạc Nam. Thế nhưng, dưới lực lượng kiếp phạt đã được cường hoá, toàn bộ trận văn liền bị nghiền nát!
Một vệt nứt khổng lồ dài trăm dặm lan rộng từ tầng một lên thẳng cả tầng trên…
“OÀNH!”
Vách tường đá dày trực tiếp nổ tung thành một cái lỗ hổng khổng lồ! Ánh sáng quạnh hiu và gió bão của thế giới bên ngoài tràn vào bên trong sảnh đường!
Toàn bộ sảnh đường Tầng Một chìm vào sự lặng ngắt như tờ.
Các phương tu sĩ đang chiến đấu đồng loạt dừng tay, trố mắt nhìn cái lỗ hổng vừa xuất hiện trên vách tường kiên cố.
Một quyền… Đập nát Diện Tháp?!
“Thế giới bên ngoài, không khí quả nhiên thoáng đãng hơn hẳn.”
Lạc Nam thong thả thu tay lại, vung vung cổ tay, hoàn toàn không thèm ngoái đầu nhìn lại lũ người đang hóa đá bên trong, sải bước tiến ra khỏi lỗ hổng, trực tiếp xông thẳng ra ngoài.
“NGÔNG CUỒNG! TO GAN LỚN MẬT!”
Một tiếng gầm phẫn nộ như cuồng phong xé rách vòm trời!
Bốn luồng khí tức diệt thế thuộc về cảnh giới Cực Tiên đồng loạt bùng nổ từ Tầng Chín.
Bốn bóng hình như bốn luồng lưu tinh xé rách âm phong, mang theo sát khí cuồn cuộn lao thẳng xuống chặn đứng đường đi của Lạc Nam!
Bốn vị cường giả đại diện cho Bốn Đại Thế Lực xuất hiện!
Kẻ thứ nhất chính là La Huyết Tiên Ôn của La Huyết Minh, toàn thân lão bao phủ bởi một biển máu hôi hám, tay cầm một thanh Huyết Nguyệt Ma Đao tỏa ra sát khí đậm đặc.
Kẻ thứ hai là một gã đại hán lực lưỡng toàn thân mang giáp sắt u uất, ánh mắt như chim ưng — Lôi Bằng Tiên Giả của Vẫn Thiên Các!
Kẻ thứ ba là một mụ già thân hình khô gầy, quanh thân lượn quanh hàng ngàn oan hồn rít gào — Cừu Âm Mẫu của Âm Sát Tông!
Kẻ cuối cùng là một trung niên nam tử mặc hắc bào chạm khắc hình quỷ vương, tay cầm một lá cờ ma trận — Cửu U Tôn Giả của Cửu U Điện!
Cả bốn người bọn họ đều là Cực Tiên nổi danh một vùng, là Chấp Sự của Tứ Đại Thế Lực, nắm giữ quyền sinh sát tại Diện Tháp.
Lúc này, sắc mặt cả bốn người phẫn nộ đến cực điểm.
Diện Tháp — biểu tượng uy nghiêm của Bốn Đại Thế Lực vạn năm qua, lại bị một gã tiểu tử vừa mới phi thăng dùng quyền đập thủng một lỗ!
Đây là sự sỉ nhục không thể tha thứ!
“Súc sinh ngông cuồng! Ngươi là kẻ nào mà dám phá hoại Diện Tháp, coi thường luật lệ của Bốn Đại Thế Lực chúng ta?!” La Huyết Tiên Ôn chỉ đao vào mặt Lạc Nam, tiếng gầm rung chuyển thương khung.
Lôi Bằng Tiên Giả mắt trố ra, giọng âm lãnh: “Kẻ phá hoại Diện Tháp, tội đáng muôn chết! Không chỉ diệt hắn, mà phải rút hồn luyện phách!”
Đứng trước sự vây hãm của bốn vị Cực Tiên, ánh mắt Lạc Nam vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn quét mắt nhìn bốn kẻ trước mặt, khóe môi nhếch lên một vệt nụ cười tà mị:
“Trò chơi của các ngươi? Ta lười tham gia.”
“Mở miệng là đòi rút hồn luyện phách… Bốn Đại Thế Lực các ngươi, chỉ có chừng này bản lĩnh thôi sao?”
“CÁI GÌ?!”
Cả bốn vị Cực Tiên suýt nữa thì bạo tẩu. Một kẻ vừa từ vị diện cấp thấp phi thăng lên, tu vi thậm chí còn chưa ổn định, vậy mà dám đứng trước mặt bốn vị Cực Tiên để buông lời khinh bỉ?
“Quỳ cho lão phu! Huyết Nguyệt Phá Thiên Trảm!” La Huyết Tiên Ôn không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.
Lão gầm lên một tiếng, thanh Huyết Nguyệt Ma Đao trong tay vung lên. Một đạo đao quang bằng máu dài ngàn trượng xé rách hư không, mang theo lực lượng ăn mòn nhục thân và hồn phách kinh hoàng, chém thẳng xuống đầu Lạc Nam!
Cùng lúc đó, mụ già Cừu Âm Mẫu của Âm Sát Tông vẫy hai bàn tay gầy gò:
“Vạn Hồn Thốn Phệ!”
Hàng triệu oan hồn đen kịt hóa thành một ngọn bão điên cuồng lao đến cuốn chặt lấy Lạc Nam!
Hai vị Cực Tiên đồng thời xuất thủ! Sức mạnh bùng nổ khiến không gian xung quanh Diện Tháp vỡ vụn thành từng mảng lớn.
Những tu sĩ đang đứng quan sát bên trong sảnh đường Diện Tháp qua lỗ hổng đều rùng mình nhắm mắt lại.
“Xong rồi! Tên đó ngông cuồng quá mức, bị hai vị Cực Tiên vây sát thì chỉ có nước tan thành tro bụi!”
Thế nhưng, nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người!
Đứng trước đao quang huyết sát và bão quỷ oan hồn, Lạc Nam không hề né tránh, cũng không hề lập ra bất kỳ màn chắn phòng ngự nào.
Thân hình hắn đột nhiên nhúc nhích!
“XOẸT!”
Tốc độ của hắn nhanh đến mức vượt qua mọi giới hạn nhận thức của Cực Tiên! Không gian dưới chân hắn như tự co rút lại.
Thân hình Lạc Nam hóa thành một vệt tàn ảnh, đâm xuyên qua đao quang huyết sát và biển oan hồn trong nháy mắt!
“Cái gì?! Tốc độ thế này…!” La Huyết Tiên Ôn giật bắn mình, đồng tử co rút lại thành kích thước bằng đầu kim.
Chưa kịp để lão phản ứng, một luồng áp lực lạnh lẽo từ đằng sau lưng đã giáng xuống.
Lạc Nam đã xuất hiện ngay phía sau lưng La Huyết Tiên Ôn!
“Nói nhiều như vậy, ngươi là kẻ đầu tiên.”
Giọng nói trầm thấp như tử thần tuyên ngôn. Lạc Nam không dùng binh khí, hắn giơ tay trái ra, năm ngón tay xòe rộng như ưng trảo, cưỡng ép tóm chặt lấy gáy của La Huyết Tiên Ôn!
“Sức mạnh gì thế này?” La Huyết Tiên Ôn gầm lên trong sợ hãi.
Lão điên cuồng vận chuyển Cực Tiên Lực trong thể nội để chống đỡ, nhưng luồng bàn tay của Lạc Nam lại kiên cố và tàn bạo như xiềng xích của thiên địa, trực tiếp khóa chặt toàn bộ đường lưu thông Tiên Lực của lão!
Động tác của hắn, được Không Gian và Thời Gian xung quanh nâng đỡ, ủng hộ thông qua sự câu thông Ý Thức.
Lạc Nam lạnh lùng siết mạnh tay!
“RẮC!”
Tiếng xương cổ vỡ vụn vang lên giòn tan.
Ngay sau đó, tay phải của Lạc Nam dồn nén Huyết Sát Kiếp Lôi, nhét thẳng vào miệng lão.
“BÙM!”
La Huyết Tiên Ôn trố mắt, nhục thân của lão cùng với Tiên Hồn bên trong trực tiếp bị lực lượng kiếp phạt phá hủy, nổ tung thành một quầng sương huyết!
Một vị Cực Tiên của La Huyết Minh… bị bóp nát trong một nốt nhạc!
Toàn bộ thế giới như rơi vào trạng thái ngừng đập!
Ba vị Cực Tiên còn lại — Lôi Bằng Tiên Giả, Cừu Âm Mẫu và Cửu U Tôn Giả — dã tính và sự ngông cuồng trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng và sợ hãi đến tột cùng!
Đây là loại quái vật gì từ tầng dưới chui lên thế này?!
“Lão Ôn!” Cừu Âm Mẫu giật mình gào lên một tiếng chói tai. Mụ cảm nhận được một luồng sát khí cuồng bạo đã khóa chặt lấy mình.
Lạc Nam xoay người lại, nụ cười trên môi càng thêm cuồng tà:
“Đến lượt ngươi, mụ già!”
“XOẸT!”
Thân hình Lạc Nam lại biến mất!
“Không tốt! Rút lui! Vây sát hắn!” Cừu Âm Mẫu sợ hãi đến mức da mặt run giật điên cuồng.
Mụ cắn lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết, vận dụng tuyệt kỹ trốn chạy của Âm Sát Tông, hóa thành một dải khói đen lao thẳng về phía sau.
Cùng lúc đó, Lôi Bằng Tiên Giả và Cửu U Tôn Giả cũng bừng tỉnh khỏi sự bàng hoàng. Bọn họ biết nếu không dốc sức, hôm nay cả đám sẽ bị gã quái vật này làm thịt từng kẻ một!
“Lôi Bằng Chưởng!”
“Cửu U Đồ Trận!”
Một bàn tay lôi đình khổng lồ và một bức tranh ma quỷ đồng thời giáng xuống, nhắm thẳng vào tàn ảnh của Lạc Nam hòng cứu viện cho Cừu Âm Mẫu.
Thế nhưng, tốc độ của Lạc Nam đã vượt xa tầm kiểm soát của bọn họ!
Toàn bộ lực lượng đang dồn nén nơi đôi chân của hắn.
Lạc Nam đạp mạnh xuống phóng thẳng lên cao, đạp nát cả đòn tấn công của Lôi Bằng Tiên Giả, thân hình xuất hiện ngay trước mặt dải khói đen của Cừu Âm Mẫu.
“Phân Chia Thiên Hạ!”
Một cước trấn càn khôn, âm khí như bị xé toạc.
Nhục thân Cực Tiên không gánh nổi một cước này, thể xác nổ tung, Minh Hồn băng liệt…
Lại một vị Cực Tiên đỉnh phong nữa… hoàn toàn ngã xuống!
Trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, hai trong bốn vị Cực Tiên thê thảm không gì tả nổi…
Cảnh tượng này chấn động đến mức tu sĩ bên trong Diện Tháp rơi vào điên loạn.
Bọn họ trợn tròn mắt, có kẻ chấn động đến mức ngã ngửa ra sàn đá, không thể tin nổi vào những gì đang diễn ra.
Sát Cực Tiên như bóp con trùng! Đây thực sự là tu sĩ vừa mới phi thăng sao?!
Lúc này, hai vị Cực Tiên còn sống sót là Lôi Bằng Tiên Giả và Cửu U Tôn Giả — toàn thân đã ướt đầm mồ hôi hột.
Mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm bọn họ, trong mắt chỉ còn lại sự hoảng loạn.
Bọn họ nhận ra, gã điên này sở hữu sức mạnh nhục thân và lực lượng kiếp phạt tàn bạo đến mức vượt qua ranh giới của Cực Tiên! Nếu tiếp tục giáp lá lá cận chiến, bọn họ chắc chắn sẽ là hai cái xác tiếp theo!
“Quái vật! Hắn là quái vật!” Cửu U Tôn Giả giọng run rẩy, gầm lên với Lôi Bằng Tiên Giả: “Lùi lại! Phát tín hiệu cho tông môn! Nhanh!”
“XOẸT!”
Không một chút chần chừ, Cửu U Tôn Giả ném lá cờ ma trận trong tay ra. Lá cờ bùng nổ thành một vệt pháo sáng đỏ ngầu đâm thẳng lên tầng mây, truyền tín hiệu cầu cứu khẩn cấp về bản doanh của Cửu U Điện và Vẫn Thiên Các.
Cùng lúc đó, hai người bọn họ điên cuồng thi triển bí thuật tốc độ, hóa thành hai đạo lưu tinh xé rách không gian, liều mạng lui về phía sau hàng chục vạn dặm để giữ khoảng cách với Lạc Nam.
Lạc Nam đứng tại chỗ, vạt áo đen nhẹ nhàng tung bay. Hắn nhìn hai vệt pháo sáng cầu cứu trên bầu trời, rồi lại nhìn hai vị Cực Tiên đang hoảng sợ tháo chạy thục mạng…
Hắn không lập tức đuổi theo diệt gọn hai kẻ còn lại.
Bởi vì hắn cảm nhận được, thông qua vệt pháo sáng kia, vô số luồng khí tức cường đại của Vị Diện Tầng Thứ Hai đang từ bốn phương tám hướng rầm rộ kéo đến.
Bốn Đại Thế Lực chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Cuộc đi săn này… mới chỉ vừa mới bắt đầu!
Lạc Nam khẽ giơ tay lên, nhìn ngắm những vệt lôi hỏa kiếp phạt vẫn đang luân chuyển óng ánh trên ngón tay mình. Hắn khẽ liếm môi, sự sục sôi đã lâu này mới cảm thụ được…
Lạc Nam nhếch môi nở một nụ cười, giọng nói trầm ổn vọng lên:
“Ta cũng muốn xem thử… Bốn Thế Lực các ngươi, có đủ tư cách để làm đá mài đao hay không!”
Thân hình hắn lắc nhẹ, hóa thành một đạo hắc quang kiêu hãnh, sải bước vào màn đêm…
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
