Chương 24: TÀN SÁT – PHÁ PHONG!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 24: TÀN SÁT – PHÁ PHONG!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 24: TÀN SÁT – PHÁ PHONG! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 24: TÀN SÁT – PHÁ PHONG! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

“Là ai khi dễ muội?”

Thanh âm ôn hoà của Lạc Nam nhẹ vang, Diệu Ái nũng nịu nép mình vào lòng hắn… lại có thể khiến Ma Vô Ngạo tê dại cả da đầu, suýt chút vãi cả ra quần.

Trời đất lặng đi.

Cái yên ắng sau cơn cuồng phong không phải là sự bình yên, mà là khoảng trống thênh thang của sự bàng hoàng tột đỉnh…

Đệ tử Đoạn Ma Tông từ Ngoại Môn đến Nội Môn, các vị Trưởng Lão đã sống qua hàng trăm năm tu luyện, cho đến cả tông chủ Đoàn Bích Vân là cường giả mạnh nhất của tông môn… lúc này đều cảm thấy mọi chuyện vẫn còn huyền ảo, không chân thật.

Những cặp mắt trố ra, những khuôn mặt đầy rẫy cảm xúc, những nhịp thở bị bóp nghẹt giữa lồng ngực.

Bọn họ nhìn bóng lưng mặc áo vải thô màu đen đang đứng cạnh Diệu Ái, cảm giác như đang nhìn vào một vực sâu không đáy, một hiện thân vừa từ trong truyền thuyết bước ra nhân gian.

Một quyền!

Chỉ là một quyền đấm thẳng thiên khung! Không hề có linh lực gầm rú, không có bí pháp kinh thiên, không có ma quang rực rỡ… Vậy mà hai vị Thái Lão Độ Kiếp Viên Mãn… những tồn tại thành danh, đứng trên tầng cao của Vị Diện lại bị đấm thành những vệt máu loang lổ, tan biến vào hư không mà chẳng để lại dù chỉ một mảnh tàn hồn!

“Đây… đây là loại thực lực gì?” Một vị Trưởng Lão Nội Môn run rẩy, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng, hai chân mềm nhũn.

Bởi nếu là lão trúng phải quyền kia, kết cục cũng sẽ tan xương nát thịt.

Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, ai cũng cảm thấy bản thân quá nhỏ yếu và bất lực.

“Hắn… hắn chẳng phải là tên tạp dịch ở Dược Điền sao? Là người ca ca có thiên phú trung đẳng năm đó truyền tống đến cùng Diệu sư tỷ?”

“Trung đẳng? Ngươi bị mù sao?! Trung đẳng nào có thể một quyền đấm nát hai vị Độ Kiếp Viên Mãn?! Đớ họng rồi… Ta nhất định là đang nằm mơ! Đúng, đây chắc là ảo cảnh tâm ma tạo nên!”

Một đệ tử gào lên, liên tục tự tát vào mặt mình, nhưng cơn đau điếng người lại nhắc nhở hắn rằng: Tất cả những điều hoang đường này đều là sự thật.

Khương Thái Trầm lúc trước còn ngửa mặt lên trời cười to vì cảm kích “ý chí quyết tử đến cùng” của nhóm tạp dịch Dược Điền… lúc này nụ cười trên mặt cứng đờ lại, khóe miệng giật giật.

Lão nuốt một ngụm nước bọt ừng ực, ánh mắt dại ra. Lão từng nghĩ kẻ này ra đây là để nộp mạng, cùng lắm là mang theo chút huyết tính của nam nhi…

Nào ngờ đâu, màn thể hiện của Lão Mộc chỉ là mở màn cho tất cả.

Đoàn Bích Vân hít sâu một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp y phục. Trực giác của nàng ban nãy quả nhiên không sai. Nhưng dù có nằm mơ, nàng cũng không thể tưởng tượng nổi nam nhân này lại ẩn giấu sâu đến như vậy…

Trong lòng nàng lúc này rối bời đủ loại cảm xúc: hoài nghi, chấn động, kính sợ, và trên hết… là một tia hy vọng cuồn cuộn dâng lên như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đen u tăm!

Đoạn Ma Tông hôm nay vốn dĩ đã rơi vào cảnh tuyệt lộ. Mây đen ép sát đỉnh núi, chiến thuyền vây kín bốn phương, bốn vị đại lão Hoàng Thất cùng hàng vạn đại quân Thiên Ma Hoàng Triều ép tới mức tông môn sắp sửa tan thành mây khói.

Nhưng ngay lúc cánh cửa địa ngục đã mở ra, nam nhân mặc áo vải thô này lại hiên ngang bước tới, nhẹ nhàng vung tay đóng sầm cánh cửa ấy lại, đem toàn bộ sát khí của kẻ thù nghiền nát dưới chân!

Tuy không hiểu hắn là ai, không biết hắn từ đâu tới và tại sao lại ẩn giấu ở Dược Điền Ngoại Môn suốt thời gian qua… nhưng điều đó còn quan trọng sao? Hắn là ca ca của Diệu Ái! Hắn đang đứng về phía Đoạn Ma Tông! Chỉ cần có hắn ở đây, Đoạn Ma Tông hôm nay… có hy vọng sống rồi!

Khác biệt hoàn toàn với bầu không khí vỡ òa hy vọng của Đoạn Ma Tông, bên phía Thiên Ma Hoàng Triều lại đang bao trùm bởi một nỗi sợ hãi, hoài nghi về cuộc sống…

Trên chiếc Cửu Long Ma Kiệu, Ma Vô Ngạo nhìn khoảng không trống rỗng nơi hai vị Thái Lão vừa đứng nay chỉ còn lại mùi tanh của máu… Toàn thân hắn run lên bẩy bẩy như cầy sấy, khuôn mặt hung tợn vặn quẹo ban nãy giờ đây trắng bệch.

“Thái Lão… chết rồi? Hai vị Thái Lão Độ Kiếp Viên Mãn… bị một đấm đánh nổ?!” Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến mức không còn ra tiếng người.

Cảm giác kiêu ngạo, ngông cuồng, coi trời bằng vung của vị Thái Tử gia hoàn toàn bị quyền kình vừa rồi đập cho nát vụn!

Hai vị Trưởng Lão còn lại của Hoàng Thất – những cường giả Cửu Chuyển Viên Mãn lúc này mồ hôi lạnh vã ra như mưa, toàn thân tuôn ra từng đợt khí lạnh thấu xương.

“Không thể nào… Đoạn Ma Tông làm sao có thể tồn tại loại quái vật này?!” Một tên Trưởng Lão nghiến răng, trong mắt đầy vẻ hãi hùng tột độ.

Nếu Lão Mộc chỉ mang đến cảm giác của một đối thủ xứng tầm, thì Lạc Nam khiến bọn hắn không dâng lên nổi ý chí chiến đấu.

“Trưởng Lão… Làm sao bây giờ? Chúng ta phải làm sao bây giờ?!” Ma Vô Ngạo hoảng loạn hỏi:

“Gọi Phụ Hoàng đến kịp không?”

Giờ đây hắn chỉ hy vọng Phụ Hoàng của mình, người có tu vi Bán Địa Tiên sẽ đủ sức lay chuyển tình thế…

Nhưng Phụ Hoàng toạ trấn giang sơn, có Quốc Vận hộ thể… bình thường rất ít khi rời khỏi Thiên Ma Hoàng Triều.

Tên Trưởng Lão còn lại hít một hơi khí lạnh, gạt bỏ sự sợ hãi đang ăn mòn tâm trí, ánh mắt trở nên tàn nhẫn và điên loạn.

Hắn biết, lúc này nếu bỏ chạy, với tốc độ và lực lượng của tên quái vật kia, không một ai trên những chiếc chiến thuyền này có thể sống sót trở về Thiên Ma Hoàng Triều!

“Gia hỏa này dù mạnh đến đâu cũng chỉ có một mình! Hắn dùng thể phách đánh nát Thái Lão, chắc chắn đã tiêu hao không ít thể lực!” Tên Trưởng Lão gào lên, cố gắng tìm kiếm một lý do để tự an ủi bản thân và trấn an tinh thần đang sụp đổ của quân sĩ:

“Tất cả nghe lệnh! Toàn bộ Thiết Ma Vệ chiến! Nghiền nát hắn cho ta!”

“Đúng! Hắn chỉ có một người!” Tên Trưởng Lão thứ hai cũng tỉnh hỏa, rít lên một tiếng đầy sát khí:

“Vì Hoàng Triều mà chiến!”

Lời ra lệnh mang theo Minh Lực hùng hồn, đánh thức hàng vạn ma binh đang rụng rời xơ xác.

“SÁT! SÁT! SÁT!”

Tiếng hô gầm xé rách màn đêm! Hàng vạn Thiết Ma Vệ – những chiến sĩ tinh nhuệ nhất của Thiên Ma Hoàng Triều, toàn thân khoác hắc giáp, tay lăm lăm Ma Thuẫn và Chiến Thương xông thẳng về phía trước.

Bọn chúng như một dòng thủy triều màu đen cuồng bạo, bao phủ toàn bộ bầu trời phía trên Đoạn Ma Phong.

Dưới sự dẫn dắt của những Tướng Quân còn lại – những Thống Quân Sư lão luyện, hàng vạn ma binh cường thế xông trận.

“Thiết Ma Binh Trận – Quân Hồn Xuất Chiến!”

Các Tướng Quân đồng loạt gầm lên, rạch nát lòng bàn tay, phun ra từng ngụm tinh huyết rơi xuống đại quân.

Hàng vạn Thiết Ma Vệ cũng đồng thời bạo phát, dốc toàn bộ ma lực trong cơ thể hòa vào không trung.

OÀNH!

Trời đất đảo lộn, Ma Khí sôi trào, cuồn cuộn phóng thích tụ lại thành một cơn lốc xoáy khổng lồ dài hàng vạn trượng.

Bão tố gầm rống, ma uy từ hàng vạn người ngưng tụ lại một chỗ, tạo thành một áp lực khủng bố đủ để đè nát bất kỳ cao thủ Độ Kiếp Kỳ nào thành thịt nát!

Từ trong tâm bão ma khí, một tiếng rồng ngâm xé rách màng nhĩ vang vọng khắp vạn dặm!

RỐNGGGGGGG!

Một con Thiết Long khổng lồ, toàn thân được cấu thành từ ma khí, sát khí, chiến ý từ trong lốc xoáy lao ra!

Quân Hồn Thiết Long giương nanh múa vuốt, hai con mắt như hai hồ máu, long trảo xé không, mang theo sức mạnh hợp thể từ vạn quân hiện thế!

“Lạc Nam ca ca!” Diệu Ái ngẩng đầu nhìn khuôn mặt góc cạnh của nam nhân.

Mặc kệ đối thủ có dùng thủ đoạn gì, nàng vẫn giữ một niềm tin duy nhất…

Toàn bộ người của Đoạn Ma Tông lại một lần nữa thót tim. Lực lượng quân trận này quá mức kinh khủng, đó là thứ sức mạnh được tích tụ từ hàng vạn con người, không phải chiến lực cá nhân có thể dễ dàng lay chuyển!

Tuy nhiên, Lạc Nam chỉ khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của Diệu Ái… gương mặt hắn tràn ngập sự sủng nịnh dịu dàng, nhưng khi từ từ ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt ấy lập tức biến thành một đầm lầy chết chóc, sâu thẳm và lạnh lẽo…

Lạc Nam thong thả buông Diệu Ái ra.

Hắn bước lên một bước.

Nhìn con Thiết Long khổng lồ dài ngàn trượng đang lao xuống, mang theo uy thế ngập trời và tinh thần hung hãn của hàng vạn Thiết Ma Quân…

Hắn nâng chân phải lên, hướng về phía đầu con Thiết Ma Long… đạp xuống!

Một cước! Thật đơn giản, thật nhẹ nhàng, tựa như một người bình thường đạp lên một con sâu bọ dưới mặt đất…

Nhưng ngay khoảnh khắc gót chân hắn hạ xuống không trung…

BÙM!!!

Thiên địa vỡ nát… Một bàn chân vô hình khổng lồ che rợp cả bầu trời, mang theo Bá Uy tuyệt đối.

Thiết Long Quân Hồn gầm lên một tiếng thảm thiết, đầu rồng vừa chạm phải lực lượng của cước này liền nổ tung!

Ma giáp kiên cố, ma khí cùng ý chí cuồn cuộn do hàng vạn Thiết Ma Vệ ngưng tụ ra… trước mặt một cước này tựa như hoa tuyết trong sương đêm… dễ dàng tan vỡ.

RẮC! RẮC! BÙM!

Thân rồng dài ngàn trượng bị cước kình ép cho biến dạng, đoạn nát thành hàng vạn mảnh nhỏ, cuối cùng nổ tung giữa không trung!

Chưa dừng lại ở đó! Lực lượng phản chấn từ Quân Hồn bị đạp nát càn quét ngược trở lại!

“ẶC!”

Đám Tướng Quân Thống Quân Sư phun ra một ngụm máu tươi lẫn tạng phủ nát vụn, người nổ tung thành bọt máu ngay tại chỗ!

Hàng vạn Thiết Ma Vệ đứng trên các chiến thuyền lồi cả mắt, lồng ngực nổ tung!

Ma giáp Lục Tinh, Thất Tinh sụp đổ.

Minh Hồn đang nhận trùng kích cực đại không cách nào hình dung.

Trong vòng một nhịp thở, hàng vạn đại quân tinh nhuệ của Thiên Ma Hoàng Triều… đồng loạt nổ tung thành những cơn mưa máu đổ xuống Đoạn Ma Phong!

Máu nhuộm đỏ cả bầu trời! Máu rơi xuống như trận mưa rào mùa hạ, biến toàn bộ khu vực xung quanh Đoạn Ma Tông thành một đầm lầy máu tanh hôi nồng nặc!

Chỉ một cước! Đạp nát Quân Hồn, diệt sạch vạn quân!

Cảnh tượng diệt thế ấy khiến cho toàn bộ sinh linh có mặt tại hiện trường hoàn toàn đánh mất khả năng tư duy.

Đoàn Bích Vân đứng ngốc nghếch tại chỗ, đôi môi đỏ mộng run run không nói nên lời. Các Trưởng Lão Đoạn Ma Tông sụp đổ tinh thần, có người thậm chí vì quá chấn động mà ngất xỉu tại chỗ.

Đây không còn là tu vi của con người nữa, đây là lực lượng của Thần! Là Ma Thần tái sinh!

Nhưng đối với Lạc Nam, việc diệt sạch hàng vạn ma binh dường như chỉ là tiện chân giẫm chết một đàn kiến.

Hắn đứng giữa cơn mưa máu, áo vải thô màu đen không dính một giọt, khí độ vẫn bình thản như nước.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo dời sang mấy trăm chiến thuyền khổng lồ của Thiên Ma Hoàng Triều đang lơ lửng trên không trung.

“Đến cũng đã đến rồi… thì ở lại toàn bộ đi.”

Lạc Nam giơ tay phải lên, đấm mạnh vào không trung!

BÙM!

Một luồng quyền kình vô hình xuyên thủng hư không… một toà Chiến Thuyền nổ tung trận pháp, hoá thành hoa lửa giữa đêm đen.

Như pháo đài đụng phải thiên thạch, tan thành mảnh nhỏ.

Lạc Nam không dừng lại. Hắn bước tiếp một bước, tay trái lại vung ra một quyền!

BÙM!

Chiếc chiến thuyền thứ hai nổ tung!

BÙM! BÙM! BÙM! BÙM!

Lạc Nam tựa như một kẻ nắm quyền sát phạt dạo chơi giữa thiên địa… Hắn bước đi thong thả dưới mặt đất, nhưng mỗi một bước đi là một quyền cách không đấm lên.

Không hề có động tác thừa thãi, không cần tích tụ lực lượng, nhưng mỗi quyền đều khiến càn khôn rung chuyển…

Bầu trời biến thành một lò sát sinh khổng lồ!

Những chiếc chiến thuyền cao cấp của Thiên Ma Hoàng Triều được trang bị trận pháp phòng ngự cao cấp, trọng pháo cực mạnh… đều trở nên vô nghĩa.

Cứ mỗi tiếng BÙM vang lên, một chiếc chiến thuyền lại nổ tung thành từng mảnh nhỏ, ma binh bên trong thậm chí còn không kịp gào lên một tiếng đã bị quyền kình nghiền nát thành bọt máu.

Tiếng nổ liên hoàn vang vọng khắp vạn dặm! Lửa cháy ngút trời, khói đen loạn vũ!

Ma Vô Ngạo đứng trên chiếc Chiến Hạm to nhất, nhìn từng chiếc chiến thuyền đại diện cho quyền uy của Thiên Ma Hoàng Triều bị đánh nổ như bắn pháo hoa, toàn thân hắn sụp đổ hoàn toàn.

Hắn quỳ sụp xuống sàn, thật sự vãi ra quần, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

“Đừng đấm nữa… Đừng đấm nữa… Ta là Thái Tử Thiên Ma Hoàng Triều… Phụ hoàng ta là…” Hắn lảm nhẩm như một kẻ tâm thần, hai mắt dại đi.

Mỗi quyền kia đấm ra, mỗi chiến thuyền bị nghiền nát chẳng khác nào một màn giày vò, tra tấn tâm lý đến tột đỉnh.

Hai vị Trưởng Lão Hoàng Thất lúc này cũng hoàn toàn tuyệt vọng. Bọn chúng muốn xé rách không gian bỏ chạy, nhưng Không Gian và Thời Gian chẳng biết từ bao giờ đã khoá chặt lấy như gông cùm xiềng xích…

Bọn chúng không thể nhúc nhích, chỉ có thể trố mắt nhìn bóng hình áo đen kia từng bước, từng bước tiến lại gần, đem từng chiếc chiến thuyền nổ tung thành tro bụi!

Mãi đến khi, chỉ còn bọn hắn sống sót sau màn thảm kịch đúng nghĩa.

Đây là ngày tận thế sao?

Sự tuyệt vọng bao trùm lấy ba kẻ cuối cùng… Bọn chúng biết, nhịp thở tiếp theo, quyền kình của nam nhân này sẽ giáng xuống đầu bọn chúng, đem bọn chúng tan thành mây khói giống như những người khác!

Nhưng mà…

Ngay chính vào khoảnh khắc sự tuyệt vọng của Ma Vô Ngạo và hai tên Trưởng Lão đạt đến đỉnh điểm…

ẦM ẦM ẦM ẦM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Một trận động đất khủng bố chưa từng có bộc phát từ sâu trong lòng núi, đại địa nổ vang!

Mặt đất bên dưới Đoạn Ma Tông nứt nẻ ra những khe hở khổng lồ dài hàng trăm trượng, sâu không thấy đáy. Núi non rung chuyển dữ dội, vách đá sụp đổ, hàng ngàn đệ tử Đoạn Ma Tông đứng không vững phải ngã dúi dụi xuống đất.

“CÁI GÌ VẬY?!” Đại Trưởng Lão Khương Thái Trầm thất thanh gào lên.

Đoàn Bích Vân sắc mặt đại biến, ánh mắt lập tức hướng về phía khu vực Dược Điền, đồng tử co rụt lại.

RẮC! RẮC! RẮC!

Nơi vạn trượng lòng đất, những tiếng kim loại đứt gãy vang lên giòn tan, chấn động đến mức làm rung chuyển tinh thần của mọi người!

Tám sợi xích làm bằng Trận Văn suốt mấy ngàn năm, được Đoạn Ma Lão Tổ năm xưa dùng tu vi đúc thành, giam cầm một thực thể từng ấy năm dưới lòng đất… lúc này đang sụp đổ.

“NGAO! RỐNG! GÀO!”

Ba tiếng gầm mang theo ma uy cuồng bạo vượt xa tất cả những gì vừa xuất hiện, từ sâu dưới lòng đất bộc phát ra!

Âm thanh ấy chứa đựng sự oán giận kiềm chế đến đỉnh điểm, chứa đựng sự hung tợn của một con Cổ Thượng Ma Thú!

Lực lượng âm ba cuộn trào biến thành một sóng xung kích xuyên thủng đại địa, đánh thẳng lên không trung!

BÙM!

Khu vực Dược Điền Ngoại Môn rộng hàng nghìn mẫu lập tức bị lật tung! Đất đá, thảo dược, kiến trúc, động phủ nổ tung thành cặn bã!

Dãy sơn mạch khổng lồ sụp đổ, đất đá rơi xuống thung lũng! Từ trong đống đổ nát ngút trời ấy, một luống nộ ý xông thẳng vân tiêu, ngột ngạt đến cực điểm.

“Trời ơi, đó là thứ gì?”

Một thân hình cự đại to hơn cả một nửa lãnh thổ Đoạn Ma Tông, khoác lên mình lớp vảy ma màu đen ánh đỏ kiên cố đang trỗi dậy…

Con quái vật hình sư tử có ba cái đầu rồng khổng lồ, mỗi cái đầu đều mọc ra một chiếc sừng chọc thủng tầng mây! Sáu con mắt đỏ ngầu như sáu mặt trời máu chiếu rọi xuống nhân gian, mang theo sự tàn sát và hủy diệt tuyệt đối!

Tam Đầu Ma Long Sư!

Hung ma yêu vật xa xưa – rốt cuộc phá phong xuất thế!

“Ma… Ma Thú Cổ Đại?!” Các Trưởng Lão Đoạn Ma Tông ngã sụp xuống đất, mặt xám như tro tàn.

Khí tức của Tam Đầu Ma Long Sư vừa xuất hiện như rút cạn lực lượng của các đệ tử, khiến hàng vạn người thổ huyết vì áp lực vạn cân.

Lực lượng của nó đã vượt qua giới hạn của tông môn này…

Khác biệt hoàn toàn với sự hoảng sợ tột độ của Đoạn Ma Tông…

Ma Vô Ngạo trợn tròn mắt nhìn con Cổ Ma Thú khổng lồ vừa trỗi dậy.

Cảm nhận được sức mạnh táo bạo và cơn giận dữ kinh hoàng từ trên người Tam Đầu Ma Long Sư, trong lòng Ma Vô Ngạo bỗng nhiên bùng lên một tia hy vọng cuồng nhiệt!

Hắn gạt đi nước mắt nước mũi, điên cuồng đứng dậy, hướng về phía ba cái đầu sư tử khổng lồ gào lên bằng tất cả sức lực:

“Tam Đầu Ma Long Sư, chính là ngươi, chính là ngươi rồi… HAHAHA!”

Ma Vô Ngạo giơ cao Ma Hoàng Lệnh Bài của Thiên Ma Hoàng Triều lên không trung, khuôn mặt vặn quẹo vì phấn khích và điên dại:

“Ta là Thái Tử của Thiên Ma Hoàng Triều, cả quốc gia nguyện ý trợ ngươi thức tỉnh Viễn Cổ Cự Ma vĩ đại!”

“Hãy hợp tác cùng chúng ta!”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com