Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 21: HOÀNG TRIỀU GIÁNG LÂM – THIÊN KIÊU QUYẾT CHIẾN! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Sự giáng lâm của Thiên Ma Hoàng Triều không chỉ đơn thuần là một cuộc ép hôn, mà là một cuộc viễn chinh giễu võ dương oai, mang theo dã tâm nuốt chửng và đè bẹp hoàn toàn ý chí chống cự của Đoạn Ma Tông.
Trên tầng không của Đoạn Ma Phong, hắc vân cuồn cuộn ngưng tụ thành những mảng dữ tợn.
Hàng ngàn con Ma Giao sải cánh rộng chục thước, tiếng hú xé rách màng nhĩ, kéo theo năm mươi tòa Chiến Thuyền đúc bằng Hắc Thiết.
Mỗi tòa chiến thuyền dài hàng trăm trượng, trên thân khắc dày đặc những Trận Văn Sát Lục, họng pháo được trang bị như chiến đài, tỏa ra luồng sát khí ngập trời làm rung chuyển cả không gian xung quanh.
Nằm ở vị trí trung tâm là một tòa Ma Hạm khổng lồ tựa như một thành trì di động… Phía trên đỉnh hạm đội, ngọn Ma Long Kỳ tung bay ngạo nghễ, thêu hình rồng ngẩng cao đầu đang giương nanh múa vuốt.
Lần này, để đảm bảo việc thu phục Đoạn Ma Tông cùng mầm non Siêu Phẩm Minh Hồn Diệu Ái diễn ra suôn sẻ, Thiên Ma Hoàng Triều đã động dụng một lực lượng trấn áp cực kỳ khủng bố…
Hàng vạn Ma Thiết Vệ — đội quân tinh nhuệ từng san bằng hàng chục Tu Chân Quốc lớn nhỏ, toàn bộ đều sở hữu tu vi từ Ngũ Chuyển Minh Tu trở lên, sát khí ngưng tụ thành những luồng khói đỏ bao quanh chiến thuyền.
Bảy vị Đại Tướng Quân đại diện cho bảy Binh Đoàn, đứng ngạo nghễ trên mũi các chiến thuyền đầu tiên. Ánh mắt họ như chim ưng rình mồi, toàn thân giáp trụ đen tuyền bộc phát uy áp của các cao thủ Độ Kiếp… dao động từ Sơ Kỳ, Trung Kỳ cho đến Hậu Kỳ!
Chưa dừng lại ở đó, đứng phía sau chiếc ngai vàng làm bằng xương rồng của Thái Tử Ma Vô Ngạo là bốn bóng hình gầy guộc nhưng mang theo áp lực khiến hư không liên tục sụp đổ…
Hai vị Thái Trưởng Lão mang tu vi Cửu Chuyển Viên Mãn, và hai vị Thái Lão đã bước một chân vào Độ Kiếp Viên Mãn, vừa có Linh Tu, vừa có Minh Tu.
Sự xuất hiện của hàng ngũ đỉnh tiêm này khiến thiên địa quanh Đoạn Ma Phong hoàn toàn bị đảo loạn.
Không khí áp lực đến cực độ, mỗi nhịp hít thở của các đệ tử đều mang theo cảm giác đau đớn như đang tự xé rách buồng phổi của chính mình.
Nằm trên chiếc ngai vàng chạm khắc tinh xảo, Thái Tử – Ma Vô Ngạo mặc hoàng bào thêu Ma Long, tay cầm một ly rượu làm bằng sọ người, ánh mắt tràn đầy sự khinh khỉnh, tàn bạo nhìn xuống toàn bộ dãy núi bên dưới.
Dường như trong mắt hắn, cơ nghiệp của cả Đoạn Ma Tông chỉ là một con kiến có thể tiện tay nghiền nát bất cứ lúc nào.
Bầu không khí bên trong Đoạn Ma Tông lúc này đã rơi vào tuyệt vọng đến tột cùng.
Toàn bộ hộ tông đại trận — Đoạn Ma Phong Thiên Trận đã được kích hoạt đến mức tối đa.
Trận Văn bao phủ dãy núi, nhưng trước sự nghiền ép từ khí tức của đại quân và hàng loạt cao thủ Độ Kiếp Kỳ bên ngoài, màn sáng Trận Pháp ấy rung lên bần bật, rạn nứt ra từng đường vệt mỏng mong manh như thủy tinh sắp vỡ.
Trên quảng trường đại điện, tất cả đệ tử Nội Môn và Ngoại Môn tụ tập, gương mặt ai nấy đều cắt không còn một giọt máu. Tay họ nắm chặt binh khí, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
“Thiên… Thiên Ma Hoàng Triều thực sự mang cả đại quân đến!” Một đệ tử Nội Môn run rẩy, thanh kiếm trong tay không ngừng va vào giáp trụ kêu ‘keng keng’, nuốt nước bọt:
“Đây đâu phải đi cầu thân? Đây là đi đè đầu cưỡi cổ chúng ta thì có!”
“Nhiều cường giả đáng sợ như vậy… Tông môn chúng ta làm sao chống đỡ? Chẳng lẽ hôm nay thực sự là ngày tàn của Đoạn Ma Tông?”
“Trời ơi! Đến cả bảy vị Tướng Quân của bọn chúng cũng đủ sức san bằng nửa cái tông môn ta rồi, huống chi còn có bốn lão quái vật kia!”
Trên đài cao, Tông Chủ Đoàn Bích Vân cùng Đại Trưởng Lão Khương Thái Trầm và mười hai Trưởng Lão nòng cốt đứng thành một hàng.
Sắc mặt ai nấy đều tái nhạt, ngực phập phồng liên hồi.
Một năm qua, Đoạn Ma Tông đã làm tất cả những gì có thể.
Họ cạn kiệt tài nguyên của bảo khố, mở ra khu vực tu luyện cấm địa nguy hiểm nhất, không tiếc dốc toàn bộ đan dược quý giá nhất để bồi dưỡng Diệu Ái.
Thế nhưng, tu vi đâu thể cứ dốc nhiều là có thể tăng… mọi thứ luôn cần thời gian lắng đọng.
Diệu Ái dù thiên phú tuyệt đỉnh, nhưng nàng cũng chưa đạt đến Cửu Chuyển như mong muốn… thậm chí còn xa xa mới đạt đến.
Bát Chuyển Sơ Kỳ!
Đối với một thiếu nữ trẻ tuổi như Diệu Ái, đây đã là một kỳ tích vô tiền khoáng hậu có thể chấn động toàn bộ thiên hạ.
Bằng vào Minh Hồn Siêu Phẩm, sức chiến đấu thực tế của nàng hoàn toàn có thể nghiền nát các cao thủ Bát Chuyển Viên Mãn… vượt ba tiểu cảnh giới.
Thế nhưng… trước mắt họ lúc này không phải là một đối thủ bình thường. Đó là Thái Tử Ma Vô Ngạo — kẻ sở hữu tu vi Cửu Chuyển từ lâu, lại thêm sự trợ lực của cả một Hoàng Triều khổng lồ!
“Thất bại rồi…” Nhị Trưởng Lão chua chát thở dài, hai mắt trắng xám không còn chút sức sống:
“Một năm nỗ lực… Rốt cuộc vẫn chỉ là Bát Chuyển Sơ Kỳ. Tông Chủ, chúng ta lấy gì để ngăn cản bọn chúng đây?”
Đoàn Bích Vân siết chặt nắm tay đến mức móng tay đâm sâu vào thịt, máu tươi rỉ ra từng giọt… Nàng quay lại nhìn Diệu Ái đang đứng phía sau.
Thiếu nữ hôm nay khoác trên mình bộ tuyết lam váy, mái tóc đen tuyền xõa dài qua vai, vóc dáng mảnh mai nhưng đứng thẳng tắp như một nhành mai trong tuyết rét. Mặc cho áp lực từ trên không trung đè xuống khiến nền đá dưới chân nàng bắt đầu nứt nẻ, đôi mắt trong trẻo của Diệu Ái vẫn không hề có nửa điểm hoảng sợ.
Ngược lại, sâu trong đôi đồng tử ấy là một luồng sáng kiên định và bình thản đến lạ kỳ. Sự bình thản đó không xuất phát từ tu vi Bát Chuyển của nàng, mà đến từ lời hứa của người nam nhân kia…
“Việc còn lại cứ giao cho ta…”
Lời nói ấy giống như một ngọn núi lớn vững chãi che chắn trước tâm hồn nàng, khiến mọi sự sợ hãi trước Thiên Ma Hoàng Triều chỉ còn là mây khói thoảng qua.
Hơn nữa, sở dĩ tu vi của nàng chậm tiến… không phải vì tài nguyên của Đoạn Ma Tông không đủ.
Mà bởi vì đẳng cấp của Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết cần quá nhiều tài nguyên, mỗi một tầng cảnh giới tiêu tốn nguồn năng lượng gấp hàng chục, thậm chí hàng trăm lần so với công pháp bình thường.
Nhờ Siêu Phẩm Minh Hồn và sự dốc sức của toàn tông, đạt đến Bát Chuyển đã đủ khiến nàng hài lòng.
Đương nhiên, công pháp này vẫn là át chủ bài, sư phụ và tông môn không biết…
“Diệu Ái…” Đoàn Bích Vân cất giọng run rẩy, ánh mắt chứa đầy sự áy náy của một người sư phụ:
“Là vi sư vô năng… Không thể cho con đủ thời gian. Nếu hôm nay Đoạn Ma Tông phải diệt vong, ta sẽ dùng chút tàn lực này mở cho con một đường sống, con hãy…”
Các trưởng lão cắn răng nhìn nhau, đều chứng kiến trong mắt đối phương ý chí quyết tử.
Không thể không nói, tuy rằng có đôi lúc bất đồng quan điểm… nhưng khi đối mặt với thời khắc tồn vong, Đoạn Ma Tông không ai lựa chọn lùi bước.
Đây chính là ý chí lưu truyền từ Đoạn Ma Lão Tổ lưu lại.
Hậu nhân của một cường giả hy sinh phong ma, đâu thể nào là những kẻ hèn mọn nhút nhát?
“Sư tôn.” Diệu Ái nhẹ nhàng cắt lời… Nàng tiến lên một bước, mỉm cười thanh tao:
“Sư tôn và các trưởng lão đã làm vì con quá nhiều. Đoạn Ma Tông là nhà của con, con sẽ không bỏ chạy.”
…
Sâu dưới lòng đất Dược Điền Ngoại Môn.
Khói đen và dung nham vẫn đang bốc lên hừng hực. Lạc Nam thong thả thu tay lại từ vách đá. Sau lưng hắn, Lão Mộc đang vội vã lục lọi trong túi trữ vật, lôi ra hai vò rượu lâu năm đã bám bụi mờ.
“Tiểu tử! Rượu ngon nhất của ta đây, ngươi nói diệt Hoàng Triều… Ta chờ xem ngươi làm cách nào!” Lão Mộc vừa đưa vò rượu cho Lạc Nam vừa nửa tin nửa ngờ nói. Cho dù lão biết Lạc Nam là một con quái vật ẩn mình, nhưng đối phương lần này lại là một lực lượng cấp Hoàng Triều với cả đại quân và trận hình cường giả đỉnh cấp!
Có thể nói, Thiên Ma Hoàng Triều còn khó chơi hơn cả Viễn Cổ Cự Ma…
Vì Viễn Cổ Cự Ma tồn tại đơn độc, còn Hoàng Triều là cả một tổng thể thế lực khủng bố.
Lạc Nam đón lấy vò rượu, giật đứt niêm phong, ngửa cổ uống một ngụm lớn.
Rượu cay nồng xông vào cổ họng, khiến đôi mắt hắn lóe lên một tia tàn bạo.
“Khặc khặc! Tên nhóc loài người!”
Tam Đầu Ma Long Sư trên đài đá đột nhiên gầm lên một tiếng tàn nhẫn.
Nhờ vào việc lơ đễnh của Lạc Nam, tám sợi xích sắt cuối cùng cắm trên lưng nó đang không ngừng nứt ra… Ma lực Thượng Cổ trong cơ thể nó bùng nổ, ba cái đầu rồng giương nanh múa vuốt:
“Bên ngoài có vẻ như đang có đại chiến! Ngươi sắp chết đến nơi rồi! Mau giải trừ toàn bộ phong ấn cho bản tọa, nói không chừng ta có thể giúp ngươi!”
Lạc Nam ngoảnh lại, liếc nhìn con hung vật bằng ánh mắt chán chường như nhìn một con muỗi ồn ào.
“Trật tự một chút.”
Hắn giơ tay ra, không cần dùng bất kỳ chiêu thức hay ma lực nào, chỉ đơn giản là tung ra một cú đấm hư không hướng về phía đài đá!
BÙM!
Một luồng áp lực nhục thân thuần túy bộc phát, xé rách không gian lòng đất thành một đường rãnh sâu thẳm!
Đòn đánh bằng sức mạnh thể phách đập thẳng vào cái đầu chính giữa của Tam Đầu Ma Long Sư!
“GÀO…!”
Một tiếng thảm hống vang lên chấn động lòng đất. Thân hình khổng lồ cao hàng trăm thước của con ma thú Thượng Cổ bị cú đấm này nện chặt xuống sàn đá, xương gò má của nó nứt vỡ rắc rắc, máu rồng màu đen phun ra như mưa! Tám sợi xích sắt vừa định nới lỏng lại bị áp lực đè chặt ngược trở lại!
“Đừng có làm ta mất hứng giết người!”
Lạc Nam thản nhiên quay lưng đi. Hắn rảo bước tiến về phía lối ra của lòng đất, vạt áo đen tung bay trong luồng gió đen cuồn cuộn.
Lão Mộc vội vàng ôm vò rượu chạy theo sau, ánh mắt nhìn vào lưng Lạc Nam tràn đầy sự kính sợ…
“Chó má, chờ đó cho bản long!” Tam Đầu Sư Ma Long bất mãn gầm lên, vùng vẫy phá xiềng xích.
Cùng lúc đó, trên bầu trời Đoạn Ma Phong.
“Đoàn Bích Vân! Thời gian của bản Thái Tử có hạn!”
Tiếng gầm của Ma Vô Ngạo vang lên từ Ma Hạm, chấn động khiến các tòa bảo điện trên đỉnh núi rung chuyển, gạch đá rơi rụng lã chã.
Hắn đứng dậy khỏi ngai vàng, bước tới mũi chiến thuyền, đôi mắt dâm tà và kiêu ngạo quét qua toàn bộ sinh linh:
“Đưa Diệu Ái ra đây, quỳ xuống dâng lên sính lễ và quy phục Thiên Ma Hoàng Triều! Bằng không, sau ba tiếng đếm, bản Thái Tử sẽ hạ lệnh cho Ma Thiết Vệ san bằng từng tấc đất của Đoạn Ma Tông!”
Hiển nhiên, Đoạn Ma Tông không ra nghênh đón, trái lại còn kích hoạt Đại Trận Hộ Tông đã khiến Ma Vô Ngạo nổi giận.
“Ba!”
Áp lực từ vạn đại quân bùng nổ, Sát Ý và Quân Ý ngưng tụ thành một con cự long khổng lồ trên tầng không, sẵn sàng lao xuống đập tan hộ tông đại trận.
Đó chính là Thiết Long Quân Hồn của Ma Thiết Vệ.
“Hai!”
Mấy vị Trưởng Lão Đoạn Ma Tông siết chặt nắm tay đến rướm máu, đã xuất động Pháp Bảo, Đan Dược sẵn sàng cho một trận chiến.
“Một…”
“Không cần phải đếm!”
Một giọng nói thanh tao nhưng lạnh lẽo như băng giá từ sâu trong vũ trụ đột nhiên vang lên, ngắt lời Ma Vô Ngạo.
Vù!
Từ trên quảng trường, một vệt sáng màu trắng tuyết vút lên không trung. Tuyết y tung bay, Diệu Ái đáp xuống ngay trước màn chắn của hộ tông đại trận, đứng đối diện với hàng vạn đại quân Thiên Ma Hoàng Triều.
Sự xuất hiện của nàng khiến hư không xung quanh chợt lặng đi trong giây lát. Nhan sắc kiều diễm tuyệt trần cùng khí chất thoát tục của thiếu nữ làm cho không ít tướng sĩ trên các chiến thuyền phải ngẩn ngơ.
Ma Vô Ngạo nhìn thấy Diệu Ái, đôi mắt lóe lên sự thèm khát mãnh liệt. Hắn liếm môi, cười khoái trá:
“Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm! Diệu Ái, nàng cuối cùng cũng bước ra! Rất ngoan ngoãn! Đến đây, quỳ dưới chân bản Thái Tử, ta sẽ ban cho nàng vị trí Thái Tử Phi tôn quý nhất Hoàng Triều!”
Diệu Ái lạnh lùng nhìn tên ma đầu trước mặt. Nàng chậm rãi giơ tay phải lên, một bông hoa sen màu trắng tinh khôi chầm chậm xoay tròn trong lòng bàn tay nàng.
Dược tính và uy áp của Siêu Phẩm Minh Hồn bộc phát, xua tan một phần hắc khí xung quanh.
“Ma Vô Ngạo, ngươi cậy thế Hoàng Triều, hiếp đáp tông môn ta…” Diệu Ái cất giọng trong trẻo, truyền khắp từng góc ngách của dãy núi:
“Ngươi tự xưng là thiên tài hàng đầu của Vị Diện, nhưng trong mắt ta, ngươi chỉ là một kẻ cậy vào gia thế mà thôi!”
“CÁI GÌ?!”
Sắc mặt Ma Vô Ngạo lập tức biến thành cực kỳ u ám, thu liễm nụ cười, chậm rãi hỏi:
“Nữ nhân! ngươi nói cái gì?!”
“Nếu ngươi thực sự có bản lĩnh của một vị Thái Tử, liệu có dám cùng ta đánh một trận công bằng?” Diệu Ái nhếch môi, ánh mắt không chút gợn sóng:
“Một đấu một! Nếu ngươi thắng, ta sẽ tùy ngươi xử lý! Nhưng nếu ngươi thua… Hãy mang đại quân của ngươi cút khỏi Đoạn Ma Tông!”
Lời vừa thốt ra, cả trường ngạc nhiên!
Hàng vạn đệ tử Đoạn Ma Tông bên dưới trợn tròn mắt. Các vị Trưởng Lão cũng sững sờ.
“Diệu Ái điên rồi sao?! Tu vi của nàng mới chỉ là Bát Chuyển Sơ Kỳ, mà Ma Vô Ngạo đã đạt tới Cửu Chuyển Hậu Kỳ từ ba năm trước! bây giờ chưa biết đã ở mức nào… quá mạo hiểm!”
Phía trên chiến thuyền, bốn vị Trưởng Lão và Thái Lão của Hoàng Triều nheo mắt lại, nhếch môi khinh bỉ:
“Nữ nhân này tuy có Siêu Phẩm Minh Hồn… nhưng nàng không biết Thái Tử của chúng ta cũng sở hữu Ma Minh Chi Hồn, là mầm móng Ma Tu vạn năm có một sao?”
“Mưu kế kéo dài thời gian vô ích.” Một vị Thái Lão cất giọng ồm ồm như tiếng sấm:
“Thái Tử, không cần tốn lời với nha đầu này, trực tiếp bắt lấy nó!”
Tuy nhiên, Ma Vô Ngạo vốn là kẻ ngạo mạn cực điểm. Trước mặt hàng vạn đại quân và toàn bộ Đoạn Ma Tông, nếu hắn từ chối lời tuyên chiến của một nữ nhân có tu vi thấp hơn mình một đại cảnh giới, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng…
Ngược lại, ngựa càng hoang dã… hắn càng muốn cưỡi.
Thuần phục nữ nhân như vậy, mới là chiến tích thú vị!
“Hô hô hô… Hảo! Hảo lắm!” Ma Vô Ngạo cất tiếng cười điên cuồng:
“Diệu Ái, nàng thực sự làm bản Thái Tử kinh ngạc! Bát Chuyển Sơ Kỳ? Trong vòng một năm ngắn ngủi mà nâng từ Lục Chuyển lên Bát Chuyển, thiên phú Siêu Phẩm Minh Hồn quả nhiên không tồi… là muốn chuẩn bị cho ngày hôm nay sao?”
Hắn bước ra khỏi mũi chiến thuyền, từng bước đi trên hư không khiến không khí dưới chân nổ tung ầm ầm:
“Nhưng nàng quá ngây thơ rồi! Sự chênh lệch giữa Bát Chuyển và Cửu Chuyển Viên Mãn không phải là thứ thiên phú có thể khỏa lấp! Được! Bản Thái Tử chấp nhận lời thách đấu của nàng! Để xem hôm nay, nàng lấy cái gì để đánh bại ta!”
Vù!
Thân hình Ma Vô Ngạo hóa thành một luồng hắc quang xé rách không trung, giáng xuống khoảng không giữa hai phe!
Sát khí ngập trời…
Chiến đấu bùng nổ!
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
