Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 34: SỨ GIẢ TỬ UYỂN! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Bầu trời ngoại vi Vị Diện Tầng Thứ Nhất của Âm Gian vốn dĩ chẳng bao giờ có sự xuất hiện của ánh dương quang.
Nơi đây quanh năm được bao phủ bởi một lớp sương mù u ám, mang theo hơi lạnh thấu xương có thể làm tê liệt cả linh thức của những tu sĩ cảnh giới không cao.
Tại một thung lũng ngập đá, một kiến trúc cổ kính mang đậm phong cách quỷ dị, âm trầm sừng sững uy nghiêm với đôi sừng to lớn màu tím đâm thẳng lên trời.
Những cây cột đá khổng lồ khắc đầy các hình điêu khắc các loài Quỷ cao vút tận mây xanh, tỏa ra thứ ánh sáng nhạt nhòa, u tịch.
Bên trong chính sảnh, bầu không khí vô cùng áp lực.
Tử Uyển đứng thẳng người, khoác chiếc áo choàng rộng che khuất phân nửa vóc dáng, gương mặt kiều diễm lộ ra vẻ bình thản đến lạ thường. Đứng bên cạnh nàng, Nhị Trưởng Lão của Tử Vong Cổ Tộc khẽ lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nghiêm túc nhìn lên bảo tọa ở vị trí cao nhất.
Ngồi trên chiếc ghế xương khô chạm trổ tinh xảo là một nam trung niên có thân hình vạm vỡ, hai tròng mắt lóe lên thứ u quang sắc bén như đao kiếm, làn da màu đỏ khác thường, đầu mọc song giác, sau thân có đuôi.
Hắn chính là Quỷ Uy – Tộc Trưởng đương nhiệm của Tử Quỷ Tộc, đồng thời nắm giữ chức vụ Câu Hồn Đường Chủ tại Diêm Vương Điện.
Có thể nói, Tử Quỷ Tộc là một trong những chủng tộc dưới trướng, phụng sự cho Diêm Vương Điện.
Mà Quỷ Uy đương nhiên chính là cao tầng bên trong thế lực đó… thân phận bất phàm.
Xung quanh Quỷ Uy là mấy tên cường giả cốt cán của tộc này… Đứng nổi bật hơn cả là một nam tử trẻ tuổi với mái tóc màu tro dài tới thắt lưng, trán điểm một vệt ấn ký hình đầu lâu dữ tợn.
Hắn là Quỷ Khiếu – thiên tài kiệt xuất bậc nhất của Tử Quỷ Tộc trong thế hệ trẻ, tu vi đã chạm đến ngưỡng Bát Chuyển Sơ Kỳ, khí thế cường đại, luôn mang theo thái độ kiêu ngạo và lăng lệ.
“Hừ! Thánh Nữ của Tử Vong Cổ Tộc các ngươi thật biết đùa.”
Quỷ Khiếu bước lên một bước, ánh mắt đảo qua Tử Uyển với vẻ xem nhẹ không thèm che giấu. Hắn bật cười lạnh lùng, âm thanh vang vọng trong đại sảnh:
“Muốn gia nhập Câu Hồn Đường, trở thành Câu Hồn Sứ Giả mà chỉ dựa vào một câu giao tình sao? Diêm Vương Điện sẽ không thu nhận những kẻ chỉ biết dựa hơi gia tộc!”
Nhị Trưởng Lão biến sắc, vội vàng tiến lên, thấp giọng nói:
“Quỷ Đường Chủ, Quỷ Khiếu hiền chất, Thánh Nữ nhà ta thiên phú trác tuyệt, tuyệt đối không làm các vị thất vọng…”
“Hừ!” Quỷ Khiếu vung tay hừ một tiếng, ánh mắt sắc lẹm khoá chặt vào Tử Uyển, khiêu khích nói:
“Muốn có được sự công nhận của Quỷ thúc, đồng thời có tư cách cầm trong tay Diêm Vương Lệnh, rất đơn giản! Đánh bại ta bằng thực lực của chính ngươi. Nếu không làm được, đừng mơ tưởng nữa!”
Quỷ Uy ngồi trên cao vẫn nhắm nghiền hai mắt, không hề lên tiếng ngăn cản. Rõ ràng, đây cũng là bài kiểm tra ngầm mà lão muốn dành cho vị Thánh Nữ trẻ tuổi này. Diêm Vương Điện chưa bao giờ có chỗ cho kẻ bất tài.
Để được đặc quyền xuyên toa hai thế giới, không phải bất kỳ ai cũng đủ tư cách…
Dù có là Tử Vong Thánh Nữ, cũng phải chứng minh bản sự của mình.
Tử Uyển chậm rãi ngước mắt lên. Đôi mắt phượng của nàng không một gợn sóng, nhìn Quỷ Khiếu chẳng có biểu lộ gì…
Với tâm cảnh của nàng, Quỷ Khiếu cũng chỉ là một hậu bối trẻ tuổi nóng nảy, ưa thể hiện mà thôi.
“Ngươi muốn thử?” Giọng nói của Tử Uyển thanh lãnh.
“Không sai! Ra chiêu đi, để ta xem Thánh Nữ đại nhân có bản lĩnh gì!” Quỷ Khiếu cười lớn, thân hình bộc phát ra một nguồn Minh Lực hoà cùng Quỷ Lực.
Hắn tung người phóng thẳng về trước, hai bàn tay hóa thành trảo, mang theo tiếng gió hú rít gào như quỷ khóc hồn tru.
“Quỷ Minh Tử Trảo!”
Từng đạo trảo ảnh xé rách không gian, mang theo uy lực đủ để xé nát một ngọn núi nhỏ đập thẳng vào mặt Tử Uyển.
Khí thế cuồng bạo này khiến Nhị Trưởng Lão đứng bên cạnh phải gật gù, trong lòng lại cười nhạt…
Thánh Nữ là tồn tại bất khả xâm phạm, Quỷ Tộc thiên kiêu này sẽ hiểu có những khoảng cách mà không phải cùng thế hệ có thể san lắp…
Tử Uyển vẫn đứng yên tại chỗ…
Khi đòn công kích chỉ còn cách mặt chưa đầy một tấc, nàng chỉ khẽ vận dụng một chút dư uy:
“Âm Ti Cấm Hồn!”
ONG!
Một vòng gợn sóng mang theo thứ năng lượng kỳ dị tràn lan…
Ngay khoảnh khắc gợn sóng vô hình ấy quét qua người Quỷ Khiếu, toàn bộ biểu cảm ngạo mạn trên mặt hắn đông cứng lại.
Nguồn Minh Lực và cả Quỷ Lực đang cuồn cuộn xung quanh hắn bỗng nhiên như nước gặp băng giá, đông cứng lại trong nửa hơi thở.
Thậm chí, ngay cả khả năng phi hành của hắn cũng bị khoá!
Bịch!
Quỷ Khiếu từ trên không trung rơi thẳng xuống đất, sắc mặt kinh hãi tột cùng.
Hắn cố gắng đứng lên, nhưng Quỷ Lực và Minh Lực trong cơ thể như trở thành gánh nặng, đè ép toàn bộ cơ thể của hắn xuống mặt đất.
Chỉ một chiêu!
Chỉ bằng một luồng vô hình uy áp, nàng đã hoàn toàn trấn áp một thiên tài hàng đầu của Tử Quỷ Tộc!
Toàn bộ đại sảnh chìm vào tĩnh mịch tuyệt đối. Ngay cả Quỷ Uy đang ngồi trên bảo tọa cũng bất giác mở trừng hai mắt, thân hình chấn động mạnh mẽ đứng phắt dậy.
Lão nhìn Tử Uyển với ánh mắt đầy vẻ kinh dị, vô thức thốt lên: “Minh Lực Biến Dị? rốt cuộc là loại nào?”
Với kiến thức của hắn, cũng không biết Minh Hồn của Tử Uyển là thứ gì lại có năng lực nghịch thiên như thế…
“Đủ chưa?” Tử Uyển thu hồi khí tức, nhạt giọng hỏi.
Quỷ Uy hít sâu một hơi, đè nén sự chấn động trong lòng, lập tức bật cười lớn:
“Ha ha ha! Hảo thủ đoạn! Tử Vong Cổ Tộc lại xuất hiện một nhân tài kiệt xuất như Thánh Nữ đây! Trận chiến này, Tử Quỷ Tộc thua tâm phục khẩu phục.”
Lão vung tay lên, một khối lệnh bài cổ kính, uy nghi bay thẳng về phía Tử Uyển.
“Từ nay về sau, ngươi chính là Câu Hồn Sứ Giả chính thức của Diêm Vương Điện! Đây là Diêm Vương Lệnh của ngươi.”
Với thực lực của Tử Uyển, lại thêm bối cảnh xuất thân rõ ràng, Quỷ Uy càng cảm thấy may mắn và mừng rỡ khi Câu Hồn Đường có thêm nhân vật như thế.
Tử Uyển giơ tay đón lấy lệnh bài, cảm nhận được luồng kết nối huyền diệu từ nó truyền thẳng vào ý thức. Nàng khẽ gật đầu, cất lệnh bài vào ngực, xoay người bước ra khỏi đại sảnh dưới ánh mắt kinh ngạc lẫn thán phục của toàn bộ cường giả có mặt.
Nhị Trưởng Lão cười cười ngạo nghễ, liền bước theo sau…
Nhìn bóng lưng của họ biến mất, Quỷ Uy híp mắt, lẩm bẩm nói:
“Thiên phú của Thánh Nữ này… so với Quán Quân của Vị Diện Thiên Kiêu Chiến mà Diêm Vương Điện chúng ta sở hữu còn đáng sợ hơn!”
…
Sau khi rời khỏi chi nhánh đền của Tử Quỷ Tộc, Tử Uyển tìm đến mật động yên tĩnh để bế quan.
Ngay khi nàng nhận chủ Diêm Vương Lệnh, một dòng thông tin lập tức tràn vào não hải nàng.
Những quy định, luật lệ khi hoạt động tại Diêm Vương Điện với tư cách Câu Hồn Sứ Giả.
Ngoài ra, còn một bộ công pháp nhập môn độc quyền dành riêng cho Câu Hồn Sứ Giả của Diêm Vương Điện – Câu Hồn Ngũ Thức.
Bộ công pháp này bao gồm năm chiêu thức cốt lõi:
Cảm Hồn: Thuật dò tìm, định vị vị trí của các linh hồn, oán hồn hoặc tàn hồn trong một phạm vi cực lớn dù cách xa muôn trùng cách trở.
Hồn Ảnh Dực: Thuật di chuyển tốc độ cao bằng cách tạo ra đôi dực từ Minh Hồn.
Liệt Hồn Chỉ: Nhất chỉ điểm ra, uy lực tập trung xuyên thủng phòng ngự linh hồn của kẻ địch, khiến đối phương tê liệt.
Hồn Trảm: Ngưng tụ lưỡi đao Minh Hồn, có sức sát thương lớn lên hồn phách.
Hồn Xích: Ngưng kết Minh Hồn Xiềng Xích vô hình trói buộc và thu giữ linh hồn đối phương vào trong Diêm Vương Lệnh.
Với thiên phú và ngộ tính siêu việt của mình, Tử Uyển chỉ mất nửa ngày ngắn ngủi để hoàn toàn lĩnh hội và nắm vững tinh túy của Câu Hồn Ngũ Thức.
Cơ thể nàng thoáng động, sau lưng bỗng ngưng tụ thành một đôi cánh mờ ảo đan xen giữa ánh sáng u minh và ngân bạch – đó chính là hình thái sơ khai của Hồn Ảnh Dực.
“Đã đến lúc thử nghiệm!”
Đứng trước không gian tĩnh mịch của màn đêm Âm Gian, Tử Uyển siết chặt Diêm Vương Lệnh trong lòng bàn tay. Nàng truyền Minh Lực vào lệnh bài, nhắm thẳng vào ranh giới mong manh giữa hai cõi.
ROẸT!
Một tiếng động sắc bén như kính vỡ vang lên. Không gian trước mặt Tử Uyển bị Diêm Vương Lệnh cưỡng ép xé rách thành một khe nứt dài.
Từ bên trong khe nứt ấy, một luồng không khí ấm áp, mang theo hương vị sinh mệnh tươi mới của thế giới người sống – Dương Thế… ùa vào tràn trề.
Không một chút do dự, bóng hình nàng lóe lên, hóa thành một đạo lưu quang mờ ảo lao thẳng vào khe nứt, biến mất khỏi Âm Ti.
Khi Tử Uyển bước qua khe nứt, nàng xuất hiện tại một khu rừng nguyên sinh tĩnh lặng.
Lúc này, màn đêm đã buông xuống, ánh trăng bạc chiếu rọi qua tán lá dày đặc, tạo nên những vệt sáng loang lổ trên mặt đất.
Trên cao chỉ có đơn độc mặt trăng phản chiếu, Linh Khí nồng đậm lan toả khắp nơi, dù ở tại rừng hoang… lại hoàn toàn khác biệt với sự ngột ngạt, đè nén tại cõi Âm chết chóc…
Nhưng là một sinh linh ở Âm Gian, Tử Uyển vẫn chưa thể hấp thụ được Linh Khí nơi này, càng chưa có gì làm nền tảng để tu luyện.
“Cảm Hồn!”
Tử Uyển nhắm hờ hai mắt, Minh Hồn như một luồng gió phóng thích ra xung quanh.
Lập tức, hàng vạn dao động vô hình lan tỏa đi xa hàng trăm dặm. Trong thế giới nhận thức của nàng, mọi sinh linh đang ngủ say, những đốm lửa sinh mệnh lập lòe, và đặc biệt là… những dị vật bất thường đều hiện lên rõ mồn một.
Nằm sâu trong một hang động cách đó chừng ba mươi dặm, một điểm sáng đỏ rực, tràn ngập oán hận và sát khí đang gầm thét không ngừng.
Đó là một Oán Hồn của một tu sĩ vừa ngã xuống không lâu, chẳng hiểu lý do gì mà không chịu bước vào luân hồi.
“Thử xem!”
Tử Uyển lẩm bẩm… Thân hình nàng khẽ chấn động, Hồn Ảnh Dực phía sau vỗ nhẹ một cái.
VÙ VÙ!
Không một tiếng động, không một gợn sóng không khí, thân thể nàng như hòa làm một với bóng đêm, lướt đi với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp. Chỉ trong nháy mắt, nàng đã xuất hiện bên ngoài hang động mục tiêu.
Bên trong hang, một gã Oán Hồn hình thù kỳ dị, xung quanh quấn quanh những sợi tơ oán khí đỏ ngầu đang gầm gừ.
Nhưng chưa kịp để nó phản ứng, Tử Uyển đã bước vào hang động.
“Ngươi…ươi là kẻ nào?!” Gã Oán Hồn giật mình hoảng hốt khi cảm nhận được uy áp kinh hoàng từ nữ nhân áo choàng trước mặt. Nó gầm lên, lao thẳng tới định bóp cổ nàng.
Tử Uyển hờ hững giơ tay phải lên, ngón trỏ điểm nhẹ về trước.
“Liệt Hồn Chỉ!”
XẠO!
Một luồng chỉ phong trong suốt xuyên thủng thẳng vào mi tâm gã Oán Hồn.
Oán khí dày đặc xung quanh nó lập tức tan rã như băng tuyết gặp lửa.
Tiếp đó, tay trái nàng chém một đường sắc lẹm trong không trung.
“Hồn Trảm!”
Một đạo nhận khí vô hình chém ngang, khiến gã Oán Hồn cứng đờ người, ý chí kháng cự hoàn toàn bị tiêu diệt, quỵ rạp xuống đất không còn chút sức lực.
Cuối cùng, Tử Uyển lật bàn tay đang cầm Diêm Vương Lệnh lên.
“Hồn Xích, thu!”
Từ trong lệnh bài bắn ra một sợi dây xích mờ ảo, quấn chặt lấy gã Oán Hồn rồi kéo ngược nó vào bên trong lệnh bài một cách gọn gàng.
Thần kỳ chính là… khi Oán Hồn bị nhốt vào Diêm Vương Lệnh, tất cả ký ức khi còn sống của nó đều tự động truyền tải cho Tử Uyển.
“Không hổ là thế lực hàng đầu, Diêm Vương Điện này có bản lĩnh!” Tử Uyển vuốt cằm suy tư:
“Cũng chẳng biết có quan hệ gì với Diêm La Điện ở tầng 18 hay không.”
Nàng vẫn không quên, bản thân mình từng bị vị Nhất Điện Diêm La truy lùng khắp chốn…
Những mảnh ký ức hỗn loạn hiện lên trong đầu nàng…
Gã Oán Hồn này khi còn sống vốn là một tán tu, trong một lần thám hiểm bí cảnh vô danh nằm sâu dưới đáy một vực thẳm hoang vu, đã vô tình chạm trán với một Tàn Hồn Cường Giả có tu vi cảnh giới Hợp Thể Kỳ.
Gã bị Tàn Hồn kia đánh chết ngay tại chỗ, oán hận không tan nên hóa thành Oán Hồn bay đi khắp chốn…
Nhưng điều thực sự thu hút sự chú ý của Tử Uyển không phải là cái chết của gã, mà là phần cuối của đoạn ký ức.
Bên trong sâu thẳm bí cảnh đó, tại nơi mà Tàn Hồn Hợp Thể Kỳ đang trấn giữ, mọc một gốc cây kỳ lạ tỏa ra ngũ sắc quang mang – Linh Căn Thụ!
Trên cây đang kết trái Ngũ Hành Linh Căn Quả, thứ bảo vật nghịch thiên có thể giúp phàm nhân hoặc tu sĩ tái tạo và đúc ra Ngũ Hành Linh Căn hoàn chỉnh.
“Linh Căn Thụ? Ngũ Hành Linh Căn Quả…”
Đôi mắt Tử Uyển lóe lên một tia sáng rực rỡ. Đối với nàng lúc này, việc tu luyện song song ở cả hai cõi Âm và Dương là mục tiêu tối thượng.
Nếu có được Ngũ Hành Linh Căn, con đường hấp thụ Linh Lực, tu luyện ở Dương Thế của nàng sẽ được thông suốt, không gặp trở ngại.
Không chút chần chừ, Tử Uyển vận dụng Hồn Ảnh Dực, hóa thành một đạo quang ảnh xé rách bầu trời đêm, bay thẳng về hướng tọa độ bí cảnh được ghi lại trong ký ức của Oán Hồn.
Chỉ mất nửa chén trà nhỏ, nàng đã hạ xuống trước một vực thẳm, sương mù dày đặc bao phủ xung quanh.
Theo đúng chỉ dẫn, nàng tìm thấy một hang động ngầm ẩn giấu sau những lớp rễ cây đại thụ…
Khi bước chân vào sâu bên trong bí cảnh, không khí bắt đầu trở nên nặng nề…
“Ai dám quấy rầy giấc ngủ của bản tọa?!”
Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên từ sâu trong vách đá. Một bóng người mờ ảo với uy thế kinh người hiện hình, trừng mắt nhìn Tử Uyển.
Đó chính là Tàn Hồn của vị cường giả Hợp Thể Kỳ năm xưa.
Tàn Hồn này tuy không còn nhục thân, nhưng nhờ hấp thụ linh khí thiên địa lâu năm, lực lượng của hắn vẫn cực kỳ đáng sợ đối với các tu sĩ cảnh giới thấp.
Nhưng Tử Uyển không hề nao núng. Nàng chậm rãi bước tới, trên tay trái lóe lên ấn ký của Diêm Vương Lệnh, tay phải nắm chặt lấy một luồng Âm Ti Cấm Hồn.
“Đã chết thì nên yên phận đầu thai, hà cớ gì còn bám trụ lại trần gian?” Tử Uyển lạnh lùng lên tiếng.
“Cuồng vọng tiểu nhi! Chết cho bản toạ!”
Tàn Hồn Hợp Thể Kỳ gầm thét, tung ra một chưởng mang theo cuồng phong bão táp đánh thẳng vào đầu Tử Uyển nhằm tiêu diệt linh hồn nàng.
Tử Uyển không né tránh.
Nàng đột ngột tung người tiến lên, phát động Hồn Trảm.
Nhưng lần này, dùng Âm Ti Cấm Hồn để trảm ra, dễ dàng phá chưởng…
Tàn Hồn kia vừa chạm phải luồng lực lượng này liền hét lên thảm thiết… Sự chênh lệch về bản chất lực lượng khiến hắn không có bất kỳ cơ hội kháng cự nào.
Toàn bộ hình ảnh mờ ảo của hắn nhanh chóng rạn nứt rồi vỡ vụn thành hàng vạn đốm sáng li ti.
Tử Uyển vung tay, thu toàn bộ tàn hồn còn sót lại vào lệnh bài…
Khoé môi nàng nhếch lên, hoá ra con hàng này và một vị đạo hữu vô tình tiến vào nơi đây, phát hiện Linh Căn Thụ.
Cả hai nảy sinh lòng tham chiếm đoạt làm của riêng, liền chiến đấu đến cùng, kết quả đồng quy vu tận.
Vị đạo hữu kia đã bị đánh nát luôn cả linh hồn, chỉ còn lại tên Tàn Hồn vì còn quá thèm thuồng, chấp niệm với Ngũ Hành Linh Căn Thụ nên mới ở lại trần gian, không chịu tiến nhập luân hồi chuyển kiếp…
Tử Uyển tiến vào, bên trong là một không gian ngập tràn linh khí nồng đậm… Ở chính giữa, một gốc cây cổ thụ cao chừng mười trượng, thân cây lấp lánh năm màu sắc rực rỡ: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ đang sừng sững tỏa sáng.
Đó chính là Linh Căn Thụ.
Trên cành cây, mọc ra một quả tròn vo như ngọc bích, mang một màu sắc tương ứng với ngũ hành đang lơ lửng tỏa hương thơm ngát.
Ngũ Hành Linh Căn Quả!
Tử Uyển bước đến gần, hít một hơi thật sâu cảm nhận nguồn linh khí thuần khiết phát ra từ thiên tài địa bảo này.
Ở đời trước, Ngũ Hành Linh Căn Quả chẳng là gì đối với nàng…
Nhưng ở thế này, nó lại như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, là thứ mà nàng cần dùng đến.
Không do dự, nàng khoanh chân ngồi xếp bằng, luyện hoá.
Ngay khi Ngũ Hành Linh Căn Quả tan ra trong cổ họng, một dòng năng lượng ấm áp, thuần khiết vô cùng bùng nổ trong cơ thể Tử Uyển.
Dòng năng lượng ấy như một cơn mưa xuân tưới mát cho vùng đất khô cằn, bắt đầu đả thông và tái tạo toàn bộ kinh mạch, đan điền, cùng hệ thống linh căn bên trong thân thể…
RẮC RẮC!
Những tiếng động nhỏ phát ra từ bên trong xương cốt, năm loại Thuộc Tính tương ứng Kim – Thuỷ – Mộc – Hoả – Thổ xoay tròn giữa đan điền.
Ngũ hành linh căn chính thức được đúc thành công!
Tử Uyển vẫn duy trì trạng thái tĩnh lặng.
Đôi mắt nàng nhắm hờ, cảm nhận dòng Linh Lực cuồn cuộn đang lưu chuyển trơn tru trong cơ thể…
Nàng thử hấp thụ Linh Khí xung quanh, khoé môi nhếch lên đường cong tuyệt mỹ.
Thành công rồi!
Nền tảng đầu tiên đã thành…
Chúa Tể Chi Lộ của nàng – chính thức bắt đầu!
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
