Chương 18: DIỆU ÁI TOẢ SÁNG – DÃ TÂM!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 18: DIỆU ÁI TOẢ SÁNG – DÃ TÂM!
Chapter Trước Chapter Sau

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 18: DIỆU ÁI TOẢ SÁNG – DÃ TÂM! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 18: DIỆU ÁI TOẢ SÁNG – DÃ TÂM! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Lòng đất Đoạn Ma Tông u tối…

Không khí ngập tràn ma khí, nhiệt độ đun nóng không gian đến mức biến dạng.

Những dòng dung nham cuồn cuộn đỏ rực vẫn âm thầm chảy qua các khe nứt địa chất, cất lên tiếng xèo xèo ghê rợn. Tuy nhiên, nếu so với thời gian trước, bầu không khí cuồng bạo nơi này giờ đây đã mang theo một tầng quy luật kỳ lạ.

Ở trung tâm của lòng đất, mười sáu sợi xích sắt thượng cổ to bằng cột đình, chằng chịt cổ văn phong ấn đang phát ra những tiếng kêu Kẽo Kẹt.

Độ siết của xích sắt đã nới lỏng ra hơn ba phần mười so với ban đầu. Mỗi một nếp gấp, mỗi một trận văn mấu chốt trên xích sắt đều dường như vừa trải qua sự can thiệp vi diệu của một bàn tay trận pháp đại sư đỉnh cấp.

Trận pháp suy yếu, nhưng kẻ bị phong ấn lại không hề bộc phát hung tính tàn sát.

Tam Đầu Ma Long Sư khổng lồ nằm phủ phục trên đài đá ma hỏa. Ba cái đầu rồng thở khì khì, cái đầu bên trái phun ra từng luồng Tử Ma Diễm hừng hực, cái đầu bên phải liên tục nhè ra Cực Âm Băng Khí màu đen tuyền, trong khi cái đầu chính giữa tích tụ bản nguyên Ma Lực hung tàn nhất đang phun ra…

Tất cả những luồng lực lượng có thể xé nát một vị cường giả trong chớp mắt ấy, lúc này đều đang bị cuốn phăng về một điểm.

Nơi đó, Lạc Nam ngồi xếp bằng giữa không trung, cách ba cái đầu rồng một khoảng nhất định.

Hắn trần trụi toàn thân, từng đường cơ bắp săn chắc như thép nguội đúc thành… Nóng lạnh đan xen, Ma Hỏa thiêu đốt bên trái, Ma Băng tàn phá bên phải, còn Bản Nguyên Ma Lực cuồn cuộn tràn vào toàn thân, đánh xé từng sợi kinh mạch, điên cuồng vội vã phá hủy rồi lại bị một luồng lực lượng phục hồi khủng bố cưỡng ép tái tạo!

Chúa Tể Ngự Thân – Vận chuyển đến cực hạn!

Bùm! Bùm! Bùm!

Trong cơ thể Lạc Nam, tiếng xương khớp gãy nát rồi tự chữa lành vang lên liên hồi như tiếng trống trận.

Thần thái hắn tĩnh như mặt hồ không sóng, nhưng hơi thở lại trầm ổn như ngọn núi cao vạn trượng.

Mấy năm qua, thể phách của hắn đã chạm đến một cảnh giới vô cùng ghê gớm. Giờ đây, chỉ riêng lực lượng thuần nhục thân của hắn đã đủ để bóp nát Pháp Bảo cấp cao mà không cần tiêu tốn một giọt Minh Lực nào.

“Khặc khặc… Nhóc con, hôm nay đến đây thôi chứ?”

Cái đầu giữa của Tam Đầu Ma Long Sư chợt thu lại luồng Ma Lực, giọng nói ồm ồm như chấn động lòng đất vang lên.

Đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ của nó nhìn Lạc Nam, không còn nửa điểm khinh khỉnh hay giễu cợt của thời gian đầu, thay vào đó là một sự kiêng kỵ sâu sắc đan xen cùng niềm hy vọng điên rồ.

Tháng ngày qua, nó và Lạc Nam đã hình thành một thế cân bằng quỷ dị.

Lạc Nam giúp nó nới lỏng trận pháp từng chút một, giảm bớt sự giằng xé đau đớn gặm nhấm linh hồn nó suốt mấy ngàn năm qua. Đổi lại, nó phải ngoan ngoãn làm “công cụ” tu luyện, liên tục nhả ra Ma Lực tinh khiết nhất để hắn tôi luyện Thể Phách và Minh Hồn.

Nó vẫn luôn chờ đợi! Chờ đợi cái ngày Trận Pháp Phong Ấn hoàn toàn sụp đổ, chờ đợi ngày lực lượng của nó phục hồi năm sáu phần. Đến lúc đó, nó sẽ nuốt chửng tên nhóc điên rồ này, tự tay san bằng Đoạn Ma Tông và giải cứu Chủ Nhân Vĩ Đại!

Còn Lạc Nam? Hắn biết ý đồ của con hung vật này rõ như ban ngày… tạm coi nó như một viên đá mài dao.

Khi Trận Pháp thực sự vỡ nát, kẻ làm chủ cuộc chơi là ai sẽ có kết quả.

Cả hai bên đều tự tin vào sức mạnh và tính toán của bản thân. Một cuộc giằng co ẩn dưới vẻ hòa hoãn kỳ quái!

Về phần Lão Mộc, vì đã quyết định đánh cược vào Lạc Nam… thời gian này dứt khoát không để ý đến tình hình dưới lòng đất, tận hưởng ngày tháng tiêu dao, thoải mái.

Lạc Nam chậm rãi mở mắt… thở ra một hơi khí đục mang theo hơi lạnh và hơi nóng đan xen, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất nứt nẻ.

“Tốc độ nhả Ma Lực của ngươi hôm nay chậm mất nửa nhịp.” Lạc Nam thản nhiên phủi lớp tro bụi trên vai, ánh mắt bình thản đến đáng sợ:

“Xem ra bản nguyên tích tụ ngàn năm cũng chẳng còn lại bao nhiêu.”

“RỪ, đừng khích tướng!” Cái đầu bên trái phun ra một ngọn lửa tím tức giận:

“Mẹ kiếp nhóc con! Ngươi coi bản tọa là giếng nước không đáy sao?! Ba năm qua ngươi hút của bản tọa bao nhiêu lực lượng tinh thuần? Nếu là tu sĩ bình thường, bấy nhiêu đó đủ để nổ tung xác hàng nghìn lần! Ngươi là cái thứ quái vật gì vậy?!”

“Cảm ơn đã khen.” Lạc Nam nhếch môi tà mị… Hắn tiến lại gần, giậm nhẹ chân xuống đất.

Xoạt! Xoạt!

Luồng Minh Lực như những bàn tay vô hình tiếp tục men theo lòng đất, can thiệp vào các mắt trận xung quanh.

Lại một sợi xích sắt nới lỏng thêm một phân.

Tam Đầu Ma Long Sư sảng khoái gầm nhẹ một tiếng, ba cái đầu thoải mái nằm gục xuống nền đá, nhắm mắt dưỡng thần:

“Khặc khặc, tính ngươi rất sòng phẳng. Ngày mai lại đến! Bản toạ lại cho ngươi vài phần…”

“Nghỉ ngơi rồi phun cho tốt vào!” Lạc Nam quay lưng, thong thả bước về phía lối ra.

“Tiểu tử… nó nói không sai, ngươi là quái vật đấy!” Lão Mộc từ trên cao đi xuống, lắc lắc hồ lô rượu đã cạn phân nửa, giọng nói khàn khàn:

“Trận pháp chỉ còn giữ được khoảng bảy phần sức mạnh. Cứ theo đà này, không quá ba năm nữa, nó sẽ có thể bộc phát lực lượng cưỡng ép xé rách phong ấn.”

“Từng ấy thời gian là quá đủ.” Lạc Nam dừng bước, liếc nhìn lão một cái:

“Lão Mộc, rượu của ông dạo này ngọt hơn rồi đấy. Tâm không còn sầu, Minh Hồn cũng không bị đình trệ… chờ ta làm thịt nó cho lão làm mồi nhắm, lại kéo dài được tuổi thọ, muốn chết cũng không chết nổi đâu.”

Tống Triết tay nhuộm nhiều sinh linh 16 tuổi nên Lạc Nam để ông ta giải thoát, đó là kết quả đẹp nhất…

Về phần Lão Mộc này, nếu cứu được thì vẫn nên cứu…

Lão Mộc ngẩn ngơ nhìn bóng lưng nam nhân dần khuất sau đường hầm tối om, rồi bật cười ha hả:

“Mẹ kiếp… Tiểu Tống ơi là Tiểu Tống, Rốt cuộc hắn là cứu tinh… hay là một con đại ma đầu còn đáng sợ hơn cả Viễn Cổ Cự Ma?”

Cùng thời điểm đó, Đoạn Ma Phong chìm trong không khí vô cùng náo nhiệt và trang nghiêm.

Hôm nay là ngày khởi hành tham dự Tông Môn Cửu Đấu – đại hội giao lưu và tranh đoạt tài nguyên, quy tụ chín thế lực Cửu Tinh lân cận.

Trên quảng trường rộng lớn được lát bằng Hắc Ma Thạch, hàng ngàn đệ tử Nội Môn và Chấp Sự đứng xếp hàng ngay ngắn, khí thế ngút trời. Ở phía trên cao, Tông Chủ Đoạn Ma Tông—Đoàn Bích Vân đứng chắp tay sau lưng.

Nàng khoác trên mình bộ cung trang lam sắc, gương mặt xinh đẹp nhưng lại đong đầy uy nghiêm của Cửu Chuyển Minh Tu.

Bên cạnh nàng là Đại Trưởng Lão – Khương Thái Trầm—một lão giả tóc bạc phơ nhưng đôi mắt sáng như chim ưng, toàn thân tỏa ra uy áp Bát Chuyển Minh Tu Viên Mãn.

Phía trước họ là ba đệ tử trẻ tuổi đại diện cho thế hệ thiên tài đỉnh tiêm nhất của Đoạn Ma Tông tham gia Cửu Đấu lần này.

Đứng ở vị trí trung tâm là Diệu Ái. Nàng mặc bộ y phục tuyết trắng thêu hình đóa Bạch Liên thánh khiết, vóc dáng uyển chuyển, nhan sắc như tiên tử giáng thế giữa chốn ma vực âm u. Dù tuổi đời còn rất trẻ, nhưng luồng khí tức xoay quanh người nàng tĩnh lặng như mặt biển, có phong thái cao nhân.

Bên trái nàng là Lăng Xung — Đại Đệ Tử Nội Môn, thiên tài kiếm đạo trăm năm mới gặp của Đoạn Ma Tông. Hắn đeo một thanh cự kiếm đen tuyền sau lưng, gương mặt lạnh lùng như băng gối, ánh mắt sắc lẹm chứa đựng kiếm ý thô bạo… sở hữu Minh Kiếm Chi Hồn, một dạng Minh Hồn phụ trợ cho Kiếm Tu rất nổi trội.

Bên phải nàng là Triệu Thanh Sơn, là kẻ hiếm hoi vừa tu Thể vừa luyện Minh ở Đoạn Ma Tông, sở hữu Nham Cương Phách Thể, người cao trượng rưỡi, bắp thịt cuồn cuộn như đá tảng, hơi thở nặng nề tràn ngập dũng lực.

“Các ngươi nghe cho rõ!” Giọng nói lạnh lùng của Đoàn Bích Vân vang vọng khắp quảng trường, mang theo sức mạnh chấn động tâm thần:

“Tông Môn Cửu Đấu lần này không chỉ là chuyện thứ hạng tài nguyên của các ngươi trong trăm năm tới, mà còn là bước đệm trực tiếp cho Vị Diện Thiên Kiêu Chiến. Lần này địa điểm tổ chức là tại Vân Tiêu Sương Cốc do Bách Hoa Đan Cốc làm chủ trì.”

Nàng lướt mắt qua ba người, dừng lại ở Diệu Ái với ánh mắt nhu hòa nhưng kiêu hãnh: “Đoạn Ma Tông chúng ta ba khóa liên tiếp chỉ xếp thứ tư. Lần này, ta muốn các ngươi mang về vị trí tối thiểu là Top 3! Diệu Ái, Lăng Xung, Triệu Thanh Sơn… đừng làm ta thất vọng!”

“Rõ! Tông Chủ!” Ba người chắp tay hô lớn, khí thế chấn động mây xanh.

Diệu Ái ngẩng đầu nhìn về hướng Dược Điền ngoại môn xa xa, đôi mắt trong trẻo hiện lên vệt dịu dàng cùng quyết tâm mãnh liệt.

‘Lạc Nam ca ca… muội nhất định sẽ giành vị trí số một, sẽ không làm ca thất vọng, cũng sẽ chứng minh cho ca thấy muội có đủ khả năng đứng bên cạnh ca!’

“Khởi hành!”

Đoàn Bích Vân phất tay đại bào.

Một chiếc Vân Chu khổng lồ màu đen dài hàng trăm thước, khắc đầy Trận Văn không gian từ trên không trung hạ xuống.

Nàng cùng Đại Trưởng Lão Khương Thái Trầm và ba vị đệ tử bước lên chiến thuyền. Chiếc Vân Chu xé rách không gian, hóa thành một vệt sáng đen lao thẳng về phía chân trời xa xăm.

Vân Tiêu Sương Cốc…

Nơi đây là một thung lũng thượng cổ rộng lớn hàng ngàn dặm, xung quanh được bao bọc bởi những dãy núi đá trắng xóa quanh năm sương mù bao phủ… Năng lượng Âm Khí ở nơi này cực kỳ thuần khiết, là địa bàn do Bách Hoa Đan Cốc quản lý.

Lúc này, ở trung tâm thung lũng, một đại đài rộng lớn bằng đá bạch ngọc đã được dựng lên. Xung quanh đại đài là đài quan sát dành cho chín thế lực lớn tham gia, gồm có: Đoạn Ma Tông, Bách Hoa Đan Cốc, Huyết Ma Giáo, Vô Cực Khí Tông, U Minh Sơn Trang, Thiên Kình Tông, Cửu U Điện, La Sát Môn và Cuồng Đao Hội.

Không khí trên khán đài vô cùng náo nhiệt. Hàng vạn tu sĩ từ khắp các phương hội tụ về, tiếng bàn tán xôn xao liên miên không dứt..

“Nghe nói lần này Bách Hoa Đan Cốc xuất hiện một vị kỳ tài ngàn năm khó gặp — Hoa Vô Nhược! Mới mười tám tuổi đã đạt Lục Chuyển Minh Tu Hậu Kỳ, lại luyện thành Bách Hoa Minh Hồn!”

“Huyết Ma Giáo cũng đâu có kém! Huyết Tử – Huyết Tư Đồ của bọn họ vừa xuất quan, luyện thành Huyết Ma Thể, lực chiến có thể xé nát cao thủ cùng cấp!”

“Gần đây nghe nói Đoạn Ma Tông Chủ đã thu một vị đệ tử thân truyền, cũng không biết bản lĩnh ra sao…”

Trong lúc tiếng bàn tán đang rộ lên, chiếc Vân Chu của Đoạn Ma Tông đáp xuống khu vực dành riêng cho mình.

Sự xuất hiện của Đoàn Bích Vân lập tức thu hút hàng ngàn ánh mắt. Nhưng điều khiến toàn bộ thung lũng trong chớp mắt chìm vào sự im lặng tờ mờ… chính là thiếu nữ tuyết trắng bước xuống ngay sau lưng nàng!

“Kẻ… à không, nàng là ai?!”

“Trời đất ơi! Âm Gian lại có mỹ nhân tuyệt diệu đến mức này sao?!”

“Khí chất đó… bạch liên thanh khiết giữa chốn ma đạo! Nàng là đệ tử của Đoạn Ma Tông sao?!”

Diệu Ái bước đi uyển chuyển, khuôn mặt kiều diễm tuyệt trần không chút gợn sóng, đôi mắt trong trẻo lướt qua đám đông mà không hề xao động. Sự xuất hiện của nàng lập tức lấn át toàn bộ mỹ nhân của các thế lực khác, trở thành tâm điểm của toàn bộ Vân Tiêu Sương Cốc.

Trên khán đài của Bách Hoa Đan Cốc, một thanh niên mặc hoa bào sặc sỡ, gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo – Hoa Vô Nhược đột nhiên đứng dậy, đôi mắt dính chặt vào thân hình Diệu Ái, cất giọng liếm môi:

“Đoạn Ma Tông giấu người kỹ thật… Một mầm non tuyệt sắc như vậy, nếu có thể làm lưỡng nghi song tu cùng bản thiếu gia, Đan Đạo của ta nhất định sẽ đại thành!”

Ở một góc khác, Huyết Tư Đồ của Huyết Ma Giáo toàn thân bọc trong hắc bào bốc ra mùi máu nồng nặc cũng liếc nhìn Diệu Ái, đôi mắt đỏ ngầu hiện lên vệt tàn nhẫn:

“Khí tức Minh Hồn rất tinh khiết… Nếu hút khô huyết khí của nàng, Huyết Ma Thể của ta sẽ hoàn mỹ!”

Cuộc đại hội nhanh chóng bắt đầu dưới sự chủ trì của Cốc Chủ Bách Hoa Đan Cốc – Hoa Như.

Thể lệ Cửu Đấu rất đơn giản nhưng vô cùng khốc liệt: Lôi Đài Tranh Bá.

Mỗi thế lực cử ra ba đệ tử, tiến hành bốc thăm thi đấu đối kháng trực tiếp. Kẻ chiến thắng tiếp tục đứng trên lôi đài cho đến khi gục ngã hoặc tự nguyện rút lui.

Thế lực nào có đệ tử trụ lại cuối cùng sẽ giành vị trí số một, nhận được năm phần mười tài nguyên khoáng mạch thượng cổ tại khu vực tranh chấp!

Trận đấu nhanh chóng bùng nổ!

Lăng Xung và Triệu Thanh Sơn của Đoạn Ma Tông thể hiện thực lực vô cùng xuất sắc.

Cự kiếm của Lăng Xung như rồng cuộn, liên tiếp đánh bại hai thiên tài của La Sát Môn và Cửu U Điện.

Trong khi Triệu Thanh Sơn lấy nhục thân Ma Cương tráo đổi chiêu thức, cưỡng ép ép sụp một đệ tử của Thiên Kình Tông.

Tuy nhiên, cuộc vui không kéo dài lâu.

Khi Huyết Tư Đồ của Huyết Ma Giáo bước lên lôi đài, cục diện lập tức đảo chiều.

Với Huyết Ma Thể hung tàn cùng luồng Huyết Ma Sát Khí ngút trời, Huyết Tư Đồ chỉ dùng đúng ba chiêu đã đánh nát Ma Cương của Triệu Thanh Sơn, khiến hắn hộc máu ngã gục.

Tiếp đó, Lăng Xung bước lên ứng chiến, hai bên giao thủ hơn năm mươi hiệp. Nhưng cuối cùng, Lăng Xung vẫn bị Huyết Chiêu của Huyết Tư Đồ tàn phá kiếm ý, đành phải ngậm ngùi nhận thất bại trong tình trạng trọng thương.

“Khặc khặc! Đoạn Ma Tông chỉ có bấy nhiêu thôi sao?!” Huyết Tư Đồ đứng trên lôi đài, bàn tay đẫm máu chỉ thẳng về phía khu vực Đoạn Ma Tông, giọng nói đầy kiêu khích:

“Tông môn của ngươi hết người rồi sao? Còn không mau bảo mỹ nhân kia lên đây làm chất dinh dưỡng?”

Khán đài Đoạn Ma Tông phẫn nộ đỉnh điểm! Khương Thái Trầm đập mạnh tay xuống ghế đá nát vụn… Đoàn Bích Vân ánh mắt lạnh lẽo như băng.

“Diệu Ái.” Đoàn Bích Vân cất giọng trầm thấp:

“Cẩn thận một chút. Huyết Ma Thể của hắn rất quỷ dị.”

“Sư phụ yên tâm!” Diệu Ái khẽ mỉm cười.

Thân hình nàng nhẹ nhàng nhún một cái, uyển chuyển như một cánh hoa tuyết rơi xuống trung tâm lôi đài ngọc trắng.

“Nhóc con, nhan sắc ngươi rất tốt, ta sẽ nương tay… giữ lại toàn thân cho ngươi làm nô bộc huyết nô!” Huyết Tư Đồ cười gằn, toàn thân bộc phát luồng Huyết Ma Khí cuồng bạo hóa thành một con Huyết Ma Khổng Lồ cao trăm mét, lao thẳng về phía Diệu Ái!

Bùm!

Không gian trên lôi đài bị Huyết Ma Khí nhuộm đỏ…

Tuy nhiên, Diệu Ái đứng đó, vạt áo trắng không hề lay động. Đôi mắt nàng đong đầy sự bình thản.

Trọng tâm tu luyện của nàng ba năm qua không phải là thứ công pháp thông thường của Đoạn Ma Tông, mà là Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết… công pháp cấp Siêu Thần do Lạc Nam đích thân truyền thụ!

Tuy nhiên, vĩnh viễn ghi nhớ lời dặn của Lạc Nam: “Không được bại lộ công pháp Siêu Thần!”, Diệu Ái không hề bộc phát toàn bộ dị tượng Bạch Liên.

Nàng giấu kín bản nguyên Hoàng Tuyền Bạch Liên sâu trong đan điền, chỉ âm thầm vận chuyển luồng Minh Hồn Siêu Phẩm thuần khiết nhất chảy qua các kinh mạch.

Hoà trong đó, lại là từng tia Hoàng Tuyền Chi Lực được che giấu rất tinh vi…

Xoạt!

Diệu Ái khẽ giơ ngón tay ngọc thạch ra, chỉ nhẹ vào không trung!

Một đóa hoa sen màu trắng hư ảo nhỏ bằng lòng bàn tay hiện ra trước mặt nàng. Hoa sen xoay tròn, tỏa ra luồng khí tức thanh khiết đến mức tuyệt đối.

OÀNH!

Luồng Huyết Ma Khí cuồng bạo của Huyết Tư Đồ vừa chạm vào đóa bạch liên như ảo ảnh ấy, lập tức như tuyết gặp nắng gắt, nhanh chóng bị thanh lọc, tan biến thành hư không!

“Cái gì?!” Huyết Tư Đồ trợn ngược mắt, chưa kịp phản ứng thì Diệu Ái đã biến mất tại chỗ.

Nàng sử dụng bộ thân pháp Đoạn Ma Phù Ảnh, biến hóa như quỷ mị, xuất hiện ngay trước mặt Huyết Tư Đồ.

Bàn tay nhỏ nhắn của nàng vỗ nhẹ một cái vào ngực hắn.

BÙM!

Một luồng Minh Hồn Lực cực kỳ tinh khiết, ẩn chứa sức mạnh vượt trội của Hoàng Tuyền Bạch Liên, xé rách toàn bộ phòng ngự Huyết Ma Thể, đánh thẳng vào hồn phách Huyết Tư Đồ!

“PHỐC!”

Huyết Tư Đồ thảm thốt gầm lên một tiếng, toàn thân như bị ngàn mũi kim đâm vào Minh Hồn, phun ra một ngụm máu lớn, thân hình bay thẳng ra khỏi lôi đài, đập mạnh xuống đất bất tỉnh nhân sự!

Toàn bộ Vân Tiêu Sương Cốc chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc!

Một chiêu! Chiêu duy nhất!

Đại thiên tài Huyết Ma Giáo – kẻ vừa áp đảo hai đệ tử nòng cốt của Đoạn Ma Tông—đã bị một thiếu nữ mười chín tuổi đánh gục chỉ trong một nốt nhạc!

“Trời ơi! Thiếu nữ đó… nàng sở hữu Minh Hồn cấp độ gì vậy?!”

“Tinh khiết! Tinh khiết đến mức hoang đường! Đó là Minh Hồn Siêu Phẩm trong truyền thuyết sao?!”

Khán đài bùng nổ những tiếng reo hò thán phục… Đoàn Bích Vân đứng dậy, đôi mắt quyến rũ hiện lên sự tự hào cực điểm.

Nàng biết Diệu Ái thiên phú cao, nhưng không ngờ Minh Hồn của đồ đệ còn mạnh vượt ngoài dự đoán…

Tiếp theo đó, Hoa Vô Nhược của Bách Hoa Đan Cốc bước lên lôi đài với tham vọng hạ gục Diệu Ái để thể hiện uy phong.

Nhưng kết quả cũng không hề khá hơn!

Dù Hoa Vô Nhược dùng tới Bách Hoa Minh Hồn và vô số loại ma đan độc bộc phát, Diệu Ái vẫn đứng vững như một bông tuyết không nhiễm bụi trần.

Nàng âm thầm điều động Bạch Liên giấu sâu trong đan điền, thanh lọc toàn bộ độc tố, sau đó dùng một chưởng nhẹ nhàng đánh văng Hoa Vô Nhược ra khỏi lôi đài!

Những trận sau đó, hoàn toàn là nghiền ép…

Diệu Ái — Áp đảo hoàn toàn thiên tài của tám đại thế lực, chính thức giành vị trí Số Một tại Tông Môn Cửu Đấu!

Toàn bộ Đoạn Ma Tông reo hò vang dội! Tên tuổi của Diệu Ái trong chớp mắt chấn động bát phương…

Diệu Ái đứng trên đài, hướng mắt về phía tông môn ở xa xa như muốn nhìn thấy người nam nhân kia…

Liệu Lạc ca ca có đang vì nàng mà hãnh diện?

Tuy nhiên, đúng vào khoảnh khắc vinh quang nhất ấy…

OÀNH!

Trên bầu trời Vân Tiêu Sương Cốc, không gian đột nhiên rách ra một đường nứt khổng lồ dài hàng ngàn trượng!

Một luồng Ma Khí đầy quyền uy, đậm đặc và tàn bạo gấp mười lần so với bất kỳ thế lực nào có mặt tại đây, từ trong vết nứt tràn ra bao phủ toàn bộ bầu trời.

Ánh sáng mặt trời xám bị dập tắt hoàn toàn, biến thung lũng thành một chốn ma vực hắc ám.

Chín chiếc Ma Long Chiến Thuyền khổng lồ, toàn thân đúc bằng Thái Âm Huyền Thiết, thêu hình Ma Long kiêu hãnh bước ra từ hư không.

Uy áp mãnh liệt tràn xuống khiến hàng vạn tu sĩ trên khán đài đồng loạt ngạt thở, không ít kẻ tu tu vi thấp phải quỳ gục xuống đất!

“Khí tức này… là người của Thiên Ma Hoàng Triều!” Cốc Chủ Hoa Như biến sắc, thốt lên đầy kiêng kỵ.

Thiên Ma Hoàng Triều – một trong những thế lực mạnh nhất Vị Diện, sở hữu nội tình cường đại và cổ xưa, tương truyền có cả cường giả vượt trên Cửu Chuyển trấn thủ.

Rõ ràng, quyền lực của nó mạnh hơn Đoạn Ma Tông hay các thế lực ở đây quá nhiều…

Trên chiếc chiến thuyền dẫn đầu, một thanh niên mặc tử kim ma bào đứng ở mũi thuyền.

Hắn chừng hai mươi lăm tuổi, gương mặt góc cạnh tuấn tú nhưng đầy vẻ tàn nhẫn và kiêu ngạo vô biên.

Xung quanh hắn có bốn vị lão giả bọc trong hắc hỏa… tất cả đều là cao thủ Cửu Chuyển hoặc Độ Kiếp…

Thanh niên đó chính là Ma Vô Ngạo – Thái Tử của Thiên Ma Hoàng Triều!

Đôi mắt ưng của Ma Vô Ngạo lướt qua lôi đài, dừng lại trực tiếp trên thân hình Diệu Ái. Ánh mắt hắn hiện lên vệt thèm muốn và mê đắm không giấu giếm.

“Khặc khặc… Không ngờ ở cái chốn hẻo lánh này lại xuất hiện một mỹ nhân có Minh Hồn Siêu Phẩm tinh khiết đến mức này!”

Ma Vô Ngạo cất giọng trầm thấp, tiếng nói mang theo Ma Âm chấn động tâm thần mọi người. Hắn từ trên không trung bước xuống, đứng ngay trước lôi đài, nhìn thẳng vào Đoàn Bích Vân và Diệu Ái.

“Đoàn Tông Chủ!” Ma Vô Ngạo nhếch môi, nụ cười đầy vẻ ban ơn:

“Bản Thái Tử hôm nay đến đây, chính là nhìn trúng đệ tử Diệu Ái này của ngươi. Nàng có đủ tiêu chuẩn để làm Thái Tử Phi của Thiên Ma Hoàng Triều ta! Ngay hôm nay, ta sẽ ban cho Đoạn Ma Tông mười vạn viên Cực Phẩm Minh Thạch cùng năm viên Ma Kiếp Đan làm sính lễ. Ngày này năm sau, ta sẽ mang kiệu hoa đến Đoạn Ma Phong đón người!”

Lời vừa thốt ra, toàn bộ thung lũng chấn động!

Cầu hôn? Đúng hơn là một lệnh cưỡng ép!

Đoạn Ma Tông dù mạnh ở vùng này, nhưng so với Thiên Ma Hoàng Triều thì chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Nếu Ma Vô Ngạo muốn ép, Đoạn Ma Tông rất khó lòng chống đỡ.

Một năm với tu sĩ chẳng khác nào một giấc ngủ trưa, thời gian này… cho thấy Thiên Ma Hoàng Triệu đã quyết tâm rồi.

Đoàn Bích Vân sắc mặt tối đi, ngón tay trong tay áo siết chặt. Nàng yêu quý Diệu Ái như con gái ruột, sao có thể đẩy nàng vào hố lửa Thiên Ma Hoàng Triều… nơi nổi tiếng tàn bạo và coi nữ nhân như công cụ tu luyện?

Với thiên phú của Diệu Ái, chỉ cần có không gian trưởng thành, sẽ dẫn dắt cả Đoạn Ma Tông đến huy hoàng.

Nếu giao cho Thiên Ma Hoàng Triều, cùng lắm chỉ đạt được chút lợi ích… khác nàng dâng hiến thiên tài xuất chúng nhất của mình cho thế lực khác?

Tuy nhiên, chưa để Đoàn Bích Vân lên tiếng…

Diệu Ái đã bước lên một bước… Nàng nhìn thẳng vào Ma Vô Ngạo, đôi mắt trong trẻo không chút sợ hãi, giọng nói đanh thép vang vọng khắp thung lũng:

“Thái Tử xin tự trọng! Diệu Ái ta kiếp này đã có người trong lòng. Dù là Thái Tử hay Hoàng Triều, ta cũng không hề hứng thú. Sính lễ của ngài… xin mang về cho!”

Ồ!

Hàng vạn tu sĩ nín thở!

Từ chối trực tiếp! Không hề cho Thái Tử của Thiên Ma Hoàng Triều chút mặt mũi nào!

Sắc mặt Ma Vô Ngạo trong chớp mắt trở nên u ám như mây đen trước bão, híp mắt cười:

“Ngươi dám từ chối bản Thái Tử?! Ở cái Vị Diện này, chưa từng có thứ gì Ma Vô Ngạo ta muốn mà không lấy được!”

“Thái Tử bớt giận!” Đoàn Bích Vân lập tức bước xuống lôi đài, đứng chắn trước mặt Diệu Ái, che khuất uy áp của Ma Vô Ngạo.

Nàng gượng cười, cất giọng ngoại giao: “Diệu Ái tuổi đời còn nhỏ, tính tình còn ngây thơ chưa hiểu chuyện lớn. Chuyện hôn sự trọng đại thế này, xin Thái Tử cho Đoạn Ma Tông chúng ta thêm thời gian để cân nhắc và khuyên bảo nàng… chúng ta sẽ cho Hoàng Triều một câu trả lời thỏa đáng!”

Ma Vô Ngạo nhìn Đoàn Bích Vân, rồi lại liếc nhìn Diệu Ái với ánh mắt thèm thuồng và lạnh lẽo.

Hắn hừ lạnh một tiếng: “Được! Bản Thái Tử cho Đoạn Ma Tông các ngươi một năm! Một năm sau, nếu không thấy kiệu hoa đưa nàng đến Thiên Ma Hoàng Triều… Đoạn Ma Tông các ngươi chuẩn bị đón nhận đợt san bằng của Hoàng Triều đại quân đi!”

Nói xong, Ma Vô Ngạo phất tay đại bào, quay lưng bước lên chiến thuyền… từng tôn Phi Hành Pháp Bảo khổng lồ xé rách không gian, biến mất giữa bầu trời đêm.

Cuộc đại hội Cửu Đấu kết thúc trong một bầu không khí u uất và căng thẳng bao trùm lên Đoạn Ma Tông.

Ánh mắt toàn trường vô cùng phức tạp…

Đoạn Ma Tông đạt vị trí số một tại Tông Môn Cửu Đấu, lại chẳng thể vui mừng nổi.

Đêm đó, tại một không gian độc lập sâu trong chiếc Ma Long Chiến Thuyền của Thiên Ma Hoàng Triều đang phi hành giữa hư không.

Ma Vô Ngạo ngồi trên ngai vàng đúc bằng xương rồng, tay cầm một ly Huyết Rượu cay nồng. Đứng phía dưới hắn là hai vị lão giả bọc trong hắc bào… đều là Độ Kiếp Kỳ Trưởng Lão của Hoàng Triều, một người tên Ma Sát, một người tên Ma Cốt.

Sự tàn bạo và giận dữ trên mặt Ma Vô Ngạo lúc này đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh, tính toán sâu sắc đến đáng sợ.

“Thái Tử…” Lão giả Ma Sát khẽ chắp tay, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại ma sát:

“Bản tính của ngài vốn không háo sắc đến mức đó… lão phu thấy khá kỳ lạ!”

Ma Vô Ngạo nhấp một ngụm rượu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thâm độc quỷ dị:

“Khặc khặc… Ma Sát Trưởng Lão, ngươi nghĩ bản Thái Tử thực sự vì một đứa nữ nhân mà bộc phát chiến tranh sao?”

Hai vị trưởng lão ngẩn ra.

Ma Vô Ngạo đứng dậy, đi lại giữa đại điện, ánh mắt rực lên vệt tham vọng cuồng loạn:

“Cầu hôn Diệu Ái… chỉ là một cái cớ! Mục đích thật sự của Hoàng Triều ta khi nhắm vào Đoạn Ma Tông… chính là Tam Đầu Ma Long Sư đang bị phong ấn ở Đoạn Ma Tông!”

“Từ chỗ con Tam Đầu Ma Long Sư đó, bản thái tử lại tìm kiếm tung tích Viễn Cổ Cự Ma!”

“Cái gì?!” Ma Cốt chấn động:

“Thái Tử… ngài đã xác nhận được tung tích của Cự Ma rồi sao?”

“Chắc chắn mười phần!” Ma Vô Ngạo đập mạnh ly rượu xuống bàn.

“Mật báo từ thượng cổ truyền lại, năm xưa Đoạn Ma Lão Tổ đã hy sinh bản thân để phong ấn Viễn Cổ Cự Ma ở nơi nào đó, còn con tọa kỵ Tam Đầu Ma Long Sư của nó thì bị nhốt tại Đoạn Ma Tông…”

“Bản Thái Tử muốn dùng cái cớ này, thâm nhập vào tông môn bọn chúng tìm kiếm!”

“Thì ra là thế!” Hai vị trưởng lão bừng tỉnh đại ngộ, ánh mắt hiện lên vẻ sùng bái và cuồng nhiệt.

“Một năm sau…” Ma Vô Ngạo cười gằn, nụ cười vang vọng khắp đại điện tối om:

“Khi ta mang đại quân đến Đoạn Ma Tông dưới danh nghĩa ‘nghênh đón Thái Tử Phi’… đó cũng chính là ngày Thiên Ma Hoàng Triều đánh thức Tam Đầu Ma Long Sư và hồi sinh Viễn Cổ Cự Ma!”

“Nếu thu phục được Viễn Cổ Cự Ma, nội tình của Thiên Ma Hoàng Triều lại tăng mạnh!”

Hai vị Trưởng Lão cung kính cúi thấp đầu:

“Thái Tử anh minh thần võ!”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com