NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 28: MA DIỆT TẠO ĐẤT LÀNH! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Âm thanh gầm thét của hư không dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự im lặng đến rợn người bao trùm lấy toàn bộ Đoạn Ma Tông.
Dưới vòm trời rách rưới bởi vô số vết nứt không gian đen ngòm, ma khí còn sót lại từ những cú đấm diệt thế của Thiên Thủ Quan Âm vẫn đang lững lờ trôi, giống như những đám mây xám xịt phủ lên đống đổ nát phạm vi vạn dặm.
Lạc Nam đáp chân xuống mặt đất.
Tà áo vải thô màu đen của hắn khẽ lay nhẹ theo làn gió chướng buốt giá ở cõi Âm Ti, không một giọt máu hay vệt bụi nào có thể bám vào người nam nhân ấy.
Mọi uy áp kinh thiên động địa ban nãy thu hồi trọn vẹn vào bên trong cơ thể, khiến hắn trông bình thản, sương gió nhưng lại toát ra một thứ thần thái càn quét bát hoang, bình định thiên hạ.
“Ca ca!”
Một tiếng gọi dịu dàng, nghẹn ngào chứa đựng biết bao sùng bái cùng tự hào bùng nổ giữa khoảng không tĩnh mịch.
Diệu Ái như một con chim sẻ nhỏ kiều diễm xé gió lao thẳng vào lòng Lạc Nam. Vòng tay mềm mại của nàng ôm chặt lấy eo hắn, khuôn mặt xinh đẹp vùi vào lồng ngực vững chãi, hai mắt đẫm lệ vì xúc động… khoảnh khắc hắn đứng trên vai pho tượng vạn trượng giẫm nát Thiên Ma Phân Thân và nện Thái tử thành đống thịt nhão, trái tim nàng đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lạc Nam mỉm cười, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên lưng Diệu Ái, ngón tay luồn qua làn tóc mây thơm ngát của nàng, dịu giọng:
“Được rồi, muội muội… Chút chuyện nhỏ này có gì đâu mà phải rơi lệ? Kẻ nào khi dễ Ái Nhi đều phải trả giá!”
Phía sau lưng hai người, hàng vạn đệ tử cùng trưởng lão của Đoạn Ma Tông vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
Khương Thái Trầm trợn tròn mắt, hai bàn tay run run siết chặt lấy nhau… Đoàn Bích Vân hít vào một ngụm khí lạnh, đôi mắt phượng tràn ngập sự chấn động không thể diễn tả bằng lời.
Thần tích! Đây chính là thần tích chân chính!
Một Thiên Ma Phân Thân mang một nửa sức mạnh tiệm cận Địa Tiên, là một trong những cường giả đỉnh cấp ở Vị Diện Tầng Thứ Nhất, vậy mà lại bị đập nát theo cách như vậy…
Thiên Thủ Quan Âm đã vĩnh viễn khắc sâu vào linh hồn của toàn bộ sinh linh hiện diện ở nơi này. Ánh mắt họ nhìn Lạc Nam lúc này không còn đơn thuần là biết ơn, mà là sự sùng kính tuyệt đối dành cho một chí cường giả.
Ở một góc khác, Bàng Sơn và Trương Lực nhanh chóng hiểu ý… Thấy vô số đệ tử cuồng nhiệt muốn xông lại gần lấy lòng Lạc Nam, Bàng Sơn liền bước ra một bước, thân hình như ngọn núi nhỏ chặn đứng lối đi, Trương Lực cũng giơ hai cánh tay vạm vỡ ra ngang hàng.
“Đứng lại hết cho ta!” Bàng Sơn gầm nhẹ, giọng nói trầm ồ nhưng chứa đầy sự nghiêm cẩn: “Lão đại đang cùng tiểu thư tâm sự, kẻ nào dám đến làm phiền, chớ trách nắm đấm của Bàng Sơn ta không nhận người quen!”
Trương Lực cũng hất hàm nói thêm: “Lùi lại! Lùi lại năm mươi trượng! Để yên không gian cho lão đại nghỉ ngơi!”
Các đệ tử Đoạn Ma Tông tuy vô cùng cuồng nhiệt nhưng không ai dám vượt qua ranh giới. Họ tự giác lùi lại, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ nhìn về hai bóng người…
Thấy tình hình đã tạm ổn định, Lạc Nam gật đầu ra hiệu cho Lão Mộc.
Lão Mộc bước tới trước mặt Khương Thái Trầm, Đoàn Bích Vân cùng các Trưởng Lão Đoạn Ma Tông.
Thân hình già yếu của ông mang theo mùi rượu, xua tan đi phần nào ma khí nồng nặc đang vương vãi xung quanh.
“Tiểu Khương, Tiểu Đoàn và các ngươi…” Lão Mộc cất giọng khàn khàn nhưng chứa đựng sự uy nghiêm vượt thời gian.
Khương Thái Trầm vội vã chắp tay, cúi gập người hành lễ: “Tiền bối! Không biết tiền bối có điều gì chỉ giáo? Và… sinh linh vĩ đại Tam Đầu Ma Long Sư kia, rốt cuộc là…”
Toàn bộ cao tầng Đoạn Ma Tông đều nín thở lắng nghe…
Lão Mộc thở dài một tiếng, ánh mắt thăm thẳm như nhìn về quá khứ xa xăm nghìn năm trước, đem mọi chuyện từ đầu đến cuối kể lại một lần.
Hiện nay có Lạc Nam chống lưng, bí mật năm đó đã không cần thiết phải che giấu nữa…
“Cái gì?!” Đoàn Bích Vân thốt lên, hai mắt ngấn lệ:
“Nghĩa là… suốt từng ấy năm qua, tổ tiên hy sinh, Tống tiền bối thầm lặng cống hiến cả đời, Mộc tiền bối thì ẩn mình tại Dược Điền, ngầm làm nhiều chuyện đến như thế?”
“Đúng vậy!” Lão Mộc gật đầu nghiêm nghị:
“Người đời biết đến danh tiếng của Đoạn Ma Lão Tổ, nhưng lại không rõ vì sao ngài chết đi, cũng không biết dưới lòng đất chôn vùi bí mật cổ xưa như thế…”
Khương Thái Trầm run rẩy, lập tức quỳ sụp xuống hướng về xa xôi, dập đầu ba cái thật mạnh:
“Thế hệ con cháu Đoạn Ma Tông chúng ta ngu muội, nhiều năm qua không hề hay biết đến đại ân này! Từ nay về sau, Đoạn Ma Tông sẽ lập miếu thờ Tống Triết tiền bối bên cạnh tổ tiên, hương khói vĩnh viễn không đứt!”
Các đệ tử, hàng vạn đệ tử phía sau cũng đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang trời lệch đất:
“Bái tạ Tống Triết tiền bối, bái tạ Lão Mộc tiền bối, Lạc Nam tiền bối!”
Lạc Nam đứng ở xa xa, nhìn thấy cảnh này thì gật đầu hài lòng. Sự hy sinh của Tống Triết và Đoạn Ma Lão Tổ không nên bị lịch sử lãng quên…
Về phần Lão Mộc, hắn cho lão một cái đùi sư tử cũng đủ để phục hồi trạng thái toàn thịnh, xem như được hồi báo xứng đáng…
Xong xuôi chuyện giải thích chuyện cũ, Lạc Nam quay sang Diệu Ái.
Nàng lúc này đã lấy lại sự bình tĩnh, nhưng đôi mắt long lanh vẫn dính chặt trên khuôn mặt góc cạnh của hắn.
“Thù hận với Thiên Ma Hoàng Triều đã kết, sớm muộn cũng phải giải quyết gọn gàng.” Lạc Nam mỉm cười tà mị, ánh mắt lóe lên từng vệt tàn nhẫn:
“Nhưng trước khi đến dọn dẹp cái tổ kiến lửa đó, ta cần phải làm xong một việc.”
“Làm xong một việc?” Diệu Ái chớp chớp mắt:
“Ca ca nói đến… Viễn Cổ Cự Ma?”
“Đúng vậy.” Lạc Nam thu lại nụ cười, trở nên nghiêm túc:
“Lời hứa với Tống Triết cũng nên thực hiện…. Nếu cứ để Viễn Cổ Cự Ma bị phong ấn bên dưới, nó vẫn sẽ là một quả bom hẹn giờ đối với sinh linh tại Lãng Cốt Khư. Hơn nữa… thay vì chờ nó thức tỉnh, đánh nó trên mặt đất làm sụp đổ sông núi, hại đến vô số sinh mệnh, ta sẽ chọn một cách tàn nhẫn và dứt khoát hơn!”
“Ca ca muốn làm gì?” Diệu Ái tò mò hỏi.
Lạc Nam nhếch môi, để lộ một hàm răng trắng bóng nhưng mang theo hơi thở sát phạt:
“Rồi muội sẽ biết!”
Diệu Ái chu môi, nàng tin hắn… Trong mắt nàng, nam nhân này chính là đấng toàn năng, không gì là không thể!
“Được! Muội sẽ đi cùng ca ca!”
Lạc Nam xoa đầu nàng: “Muội không cần đi vào lòng đất. Hãy ở trên mặt đất, phối hợp với người của Đoạn Ma Tông để trấn an dân chúng. Khi ta ở bên dưới… chấn động chắc chắn sẽ vô cùng kinh khủng.”
“Muội hiểu rồi! Ca ca yên tâm, trên mặt đất cứ giao cho muội!” Diệu Ái mỉm cười rạng rỡ, trong mắt tràn đầy sự tự tin.
Biết Lạc Nam sắp định làm gì, Đoàn Bích Vân vội vàng ra lệnh cho toàn tông hỗ trợ…
Điều động Pháp Bảo Phi Hành, Toạ Kỵ…
Tất cả cùng nhau tiến về Lãng Cốt Khư…
…
Tế Ma Uyên…
Vực thẫm đen ngòm tưởng chừng không thấy đáy, quanh năm bốc lên từng luồng oán khí, mùi vị tanh tưởi, ẩm thấp…
Che giấu khí tức, Lạc Nam đứng trên mép vực nhìn xuống…
Thân hình hắn chợt lóe lên, lao thẳng xuống đáy Tế Ma Uyên!
Diệu Ái nhìn theo bóng lưng hắn biến mất vào bóng tối, lập tức xoay người, vạt áo tung bay. Nàng khoát tay truyền lệnh cho Lão Mộc và các cao tầng Đoạn Ma Tông:
“Truyền lệnh xuốn! Kích hoạt tất cả Trận Pháp Trấn Địa! Yêu cầu toàn bộ dân chúng di tản khỏi các vùng núi đá, tập trung tại các địa hình bằng phẳng có trận pháp bảo hộ!”
“Nhanh!”
Nàng lại nhìn về Làng Mộc Ma chìm trong sương mù, ánh mắt mông lung:
“Phụ thân, mẫu thân… nữ nhi đã về!”
Cùng lúc đó, tại đáy sâu nhất của Tế Ma Uyên.
Một khối thịt khổng lồ, đồ sộ đến mức không thể nhìn thấy điểm dừng, đang nằm im lìm trong giấc ngủ.
Đó chính là Viễn Cổ Cự Ma!
Thân thể của nó dài tới hàng vạn dặm, trải dài xuyện suốt bên dưới toàn bộ địa tầng của Lãng Cốt Khư. Mỗi nhịp thở vô thức của nó, dù đã bị phong ấn áp chế đến chín phần chín, vẫn tạo ra những trận rung chấn nhẹ.
Lạc Nam đáp xuống ngay trên tấm lưng mênh mông như một đại lục của Cự Ma. Hắn nhìn quanh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
“Đúng là một đống thịt to… Dùng lực lượng bên ngoài đập nát ngươi thì tốn quá nhiều sức, lại còn xới tung cả Lãng Cốt Khư. Cho nên…”
Lạc Nam xoè bàn tay ra, Chúa Tể Kinh trong thể nội xoay chuyển điên cuồng!
BÙM!
Một luồng Ma Hỏa màu tím đen bùng phát trên năm ngón tay hắn. Lạc Nam hóa bàn tay thành một lưỡi dao sắc bén nhất, cắm thẳng xuống lớp da dày như ma giáp của Cự Ma!
XOẸT!
Lớp da cứng như kim thiết bị rọc ra một cái khe nứt cắt gọn… Lạc Nam đạp chân, tiến vào bên trong vết cắt, chui tọt vào thể nội của Viễn Cổ Cự Ma!
Vừa bước chân vào thể nội tên quái vật này, một mùi hôi thối và ăn mòn khủng bố bùng nổ!
Xung quanh hắn là vô số dòng Ma Huyết màu đỏ thẫm cuồng bạo chảy qua các huyết quản to như những con sông lớn.
Các cơ quan nội tạng của Cự Ma từ tim, phổi, gan, dạ dày… mỗi thứ đều to lớn như một dãy núi ngàn dặm! Trong không khí tràn ngập loại Ma Khí có thể dễ dàng làm tan chảy thân thể của Cửu Chuyển Thể Tu…
“Hừ! Muốn ăn mòn ta?”
Lạc Nam hừ lạnh một tiếng, Chúa Tể Ngự Thân vận chuyển, cường hoá cơ thể không nhận chút tổn hại nào.
“Bắt đầu tiệc tùng thôi nào!”
Lạc Nam đứng giữa không gian nội tạng u ám của Cự Ma, toàn thân bùng nổ lực lượng tột đỉnh!
OÀNH!
Lạc Nam vung cú đấm đầu tiên!
Nắm đấm của hắn không hề có chút hoa mỹ nào, chỉ đơn thuần là sự kết hợp của sức mạnh nhục thân và ba loại lực lượng của Tam Đầu Ma Long Sư.
Cú đấm nện thẳng vào tim của Viễn Cổ Cự Ma!
BÙM BÙM BÙM BÙM!
Trái tim to bằng cả một hòn đảo bị cú đấm của Lạc Nam đánh thủng một lỗ lớn hàng ngàn thước! Ma Huyết như mưa rào cuồng bạo phun trào xối xả, nhuộm đỏ cả một vùng thể nội!
“RỐNG!”
Sâu trong ý thức của Viễn Cổ Cự Ma, một tiếng gầm đau đớn đến tột cùng bùng nổ! Dù đang bị phong ấn chìm trong giấc ngủ, nhưng nỗi đau đớn khi trái tim bị tác động đã khiến linh hồn của nó gào thét điên cuồng.
Cùng lúc đó… trên mặt đất Lãng Cốt Khư!
OÀNH OÀNH…
Mặt đất ngàn dặm đột nhiên rung chuyển dữ dội! Những ngọn núi đá trọc bắt đầu lắc lư, vô số vách đá nứt nẻ, gạch đá lăn lóc rơi xuống vực sâu. Sông hồ trào sóng dữ, nước biển ven bờ dâng cao hàng chục thước!
“Động đất! Động đất rồi!”
“Trời ơi! Có phải Ma Thần thức tỉnh? Chúng ta chết chắc rồi!”
Hàng triệu dân chúng tại vô số ngôi làng ở Lãng Cốt Khư rơi vào trạng thái hoảng loạn. Họ ôm lấy nhau khóc lóc, cầu nguyện thần linh rủ lòng thương hại.
Cũng may đã sắp xếp từ trước, Đoạn Ma Tông chia nhau ra trấn an, ổn định tất cả…
…
Dưới lòng đất sâu thẳm, tàn phá bên trong thể nội mới chỉ vừa bắt đầu!
Lạc Nam như một gã đồ tể điên cuồng, di chuyển với tốc độ ánh sáng trong khoảng không nội tạng của Cự Ma.
Hắn xuất hiện ở đâu, nơi đó đều bị huỷ diệt.
“Đập nát phổi của ngươi!”
Lạc Nam tung ra một cú đá xoay vòng. Lực chân của hắn mang theo Ma Băng, lập tức đông cứng toàn bộ hệ thống hô hấp khổng lồ thành một khối băng vĩnh cửu, sau đó nện nát nó thành vô số vụn băng lấp lánh!
“Tiếp tục!”
OÀNH! OÀNH! OÀNH! OÀNH! OÀNH!
Lạc Nam không hề dừng lại! Hắn đánh từ ngực xuống bụng, từ dạ dày qua gan, từ các tuyến huyết quản ngàn dặm đến từng đốt xương sống tủy tàn bạo!
Mỗi cú đấm, mỗi lần đạp của hắn vung ra đều mang theo uy lực của một quả thiên thạch…
BÙM! BÙM! BÙM!
Mặt đất Lãng Cốt Khư nổ lên liên hồi! Dưới lòng đất sâu, thân thể dài vạn dặm của Viễn Cổ Cự Ma đang bị phanh thây từ bên trong. Các tế bào, thớ cơ, xương tủy của nó bị lực lượng khủng bố của Lạc Nam nghiền nát thành từng mảnh nhỏ li ti…
Ở trạng thái này, dù muốn phục hồi cũng không thể!
“NGAO… Ô… Ô…”
Tiếng gầm thét trong hồn phách của Cự Ma ngày càng yếu ớt. Nó muốn vùng vẫy, muốn trỗi dậy để đè nát kẻ đang quậy phá trong bụng mình, nhưng ý chí từ Tống Triết, từ những sinh mệnh thuần khiết đã từng hy sinh vẫn giữ nó yên giấc.
Ý thức, hung tính của nó như bị xiềng xích khoá chặt, không thể động đậy…
Nó chỉ có thể nằm im, chịu đựng từng cú đấm tàn phá của Lạc Nam xé rách thân thể nó từ bên trong ra bên ngoài!
“Nhanh và gọn!”
Lạc Nam kích hoạt Thiên Thủ Quan Âm ngay bên trong thể nội Cự Ma!
OÀNH!
Một pho tượng Phật Ma Nhất Thể cao hàng ngàn trượng hiện ra ngay trong khoang bụng của Cự Ma! Hàng nghìn cánh tay vươn ra, phủ kín khoảng không nội tạng!
OÀNH OÀNH OÀNH…
Trận cuồng quyền như những vụ nổ vũ trụ bùng nổ ngay bên trong lòng Cự Ma! Hàng vạn nắm đấm nện liên tục vào từng khúc xương tủy, từng sợi gân mạch, từng mảng thịt lớn!
Thân thể vạn dặm bắt đầu phồng rộp lên rồi nổ tung từng đoạn! Dưới lòng địa mạch Lãng Cốt Khư, mảng thịt cự đại ấy đang bị đánh nát bét thành một đống bùn máu vụn vỡ!
Sau một đêm tàn sát không ngừng nghỉ…
Trận cuồng quyền cuối cùng cũng chậm rãi dừng lại.
Lạc Nam đứng giữa khoảng hư không lòng đất. Xung quanh hắn, thân thể đồ sộ vạn dặm của Viễn Cổ Cự Ma đã không còn nguyên vẹn bất kỳ một khúc xương hay mảng thịt nào.
Toàn bộ ma thân đã bị hắn đập nát thành vô số mảnh nhỏ li ti, hòa lẫn với Ma Huyết thẩm thấu khắp nơi…
Lạc Nam thu lại pho tượng Thiên Thủ Quan Âm, thở ra một hơi khí đục. Thân thể hắn tỏa ra Minh Lực thuần khiết từ Chúa Tể Kinh, bắt đầu thanh lọc toàn bộ vùng bùn máu này.
“Nội tạng, xương tủy, ma huyết của Viễn Cổ Cự Ma tuy chứa đựng hung tính tàn bạo, nhưng bản chất của nó lại là Thượng Cổ Ma Lực vô cùng dồi dào.” Lạc Nam trầm ngâm.
Hắn hai tay kết ấn, kích hoạt Ý Thức Vạn Vật!
Lạc Nam kết nối ý thức của mình với toàn bộ đại địa của Lãng Cốt Khư…
Hắn bắt đầu dẫn dắt đống bùn máu đã được nghiền nát và thanh lọc kia, rải đều xuyên suốt hàng vạn dặm địa mạch tại nơi này!
Trải qua đợt thanh lọc cực mạnh, những gì còn sót lại chỉ là những tinh hoa năng lượng thuần khiết nhất từ thượng cổ!
Đống bùn máu ấy hòa tan vào đất đá, len lỏi vào từng khe nứt địa mạch, biến thành thứ phân bón sinh thái siêu cấp!
XOẠC… XOẠC… XOẠC…
Một kỳ tích chưa từng có bắt đầu xuất hiện trên mặt đất Lãng Cốt Khư!
Dân chúng và các đệ tử Đoạn Ma Tông đang đứng trên mặt đất đột nhiên ngơ ngác nhìn xuống chân mình.
Mặt đất vốn khô cằn, xám xịt và đầy sỏi đá… đột nhiên bắt đầu chuyển sang màu nâu mỡ màng!
Từ những khe nứt cằn cõi khô hoang nghìn năm, từng mầm cây xanh tươi mọc lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường! Chỉ trong vài nhịp thở, những ngọn núi đá trọc tăm tối đã được phủ lên một lớp thảm cỏ xanh mướt, vô số loài hoa dại tỏa hương thơm ngát…
Không những thế!
Nguồn ma khí dịu nhẹ bắt đầu từ dưới lòng đất trào dâng lên không trung. Những con sông khô cạn đột nhiên trào ra những dòng nước mát lành, ngọt ngào chứa đựng tinh hoa thiên địa!
Nhiều đệ tử Đoạn Ma Tông đang đứng trên mặt đất, khi hít thở luồng không khí mới này, cảm nhận được bình cảnh tu vi của mình đột nhiên nứt vỡ, lập tức đột phá cảnh giới ngay tại chỗ!
“Đây là lực lượng gì?” Khương Thái Trầm run rẩy, bốc một nắm đất lên tay, kích động nói:
“Đây không còn là vùng đất cằn cỗi… Đây là Đất Lành! Là phúc địa tu hành chân chính!”
Đoàn Bích Vân cũng bàng hoàng nhìn xung quanh… Nơi từng là chỗ man di u ám tăm tối, nay vực sâu đã bị bùn đất và tinh hoa Cự Ma lấp đầy một nửa, biến thành một thung lũng xanh tươi ngạt ngào hương hoa, vương vãi vô số mỏ khoáng thạch và Thiên Tài Địa Bảo đang hình thành từ trong lòng đất…
“Hahaha…” Lão Mộc uống rượu điên cuồng, cười ra nước mắt.
Thân thể vạn dặm của Viễn Cổ Cự Ma… mối họa diệt vong vô số năm, dưới nắm đấm và lòng nhân từ của Lạc Nam, đã hoàn toàn biến thành chất dinh dưỡng vĩnh hằng, nuôi dưỡng và ban phúc cho toàn bộ sinh linh nơi này từ nay về sau…
Tầm mắt của Lão Mộc như hiện ra hình bóng sư tôn, Tống Triết đang mãn nguyện trước khung cảnh này.
Những đứa trẻ non nớt hy sinh qua từng ấy năm… kết cục này, liệu đã xứng đáng?
Dân chúng Làng Mộc Ma ngơ ngác nhìn Tế Ma Uyên đang bị vùi lấp…
Những cảm xúc nghẹn ngào, đè ép nơi lồng ngực như được giải thoát… quỳ rạp xuống đất mà rơi lệ.
Có lẽ từ đây về sau, con số 16 đã không còn là sự ám ảnh trong tâm trí.
Một cột sáng phóng lên thiên không…
Lạc Nam bước ra từ luồng sáng ấy… vẫn là tư thái ung dung và tự tại.
“Ca ca!” Diệu Ái là người đầu tiên xé gió lao đến bên cạnh hắn, mắt đẹp ngập tràn tình yêu và sự kính phục không thể đong đếm:
“Huynh làm được rồi!”
Lạc Nam mỉm cười, vươn tay ôm lấy bờ vai mềm mại của nàng, nhìn lướt qua toàn bộ dải đất xanh tươi ngút ngàn xung quanh, gật gù:
“Tạm ổn!”
Cuối cùng, hắn hướng mắt về phía Làng Mộc Ma…
Nơi có một đôi phu thê đầu tóc bạc trắng đang rưng rưng nhìn hắn…
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
