Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 33: NHỮNG CON ĐƯỜNG RIÊNG! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
“OÀNH!”
Khe nứt vị diện trên tầng không khép lại hoàn toàn, để lại một khoảng không tĩnh lặng đến rợn người.
Ánh sáng tử kim tan đi, nhưng dư ba của trận Thiên Địa Chi Kiếp kinh thiên động địa vẫn còn âm ỉ dao động trong từng hạt cát, từng ngọn gió tại phế tích Thiên Ma Hoàng Triều…
Tại một ngọn núi hoang vắng nằm cách chiến trường vài vạn dặm, những cơn bão cát cuộn lên rồi dội vào các vách đá.
Trên đỉnh núi cao nhất, đứng giữa lớp sương mù cõi Âm Ti, là một bóng hình tuyệt diễm.
Nàng khoác trên mình bộ y phục hoàng kim nhàn nhạt, vạt áo vàng tung bay theo từng cơn gió lạnh. Làn da nàng trắng nõn như tuyết mùa đông, sống mũi cao thanh tú cùng đôi mắt trong veo như làn nước hồ thu nhưng lại ẩn chứa một vệt khí tức huyền bí, cổ xưa của đại địa.
Không ai khác, đó chính là Địa Linh Nhi.
Nàng đã đứng ở đây từ rất lâu, lặng lẽ dõi theo từng khoảnh khắc của trận đại chiến… từ lúc Lạc Nam và người thần bí liên thủ tiêu diệt Ma Xương Hộ Pháp, cho đến khi hắn ngông cuồng nuốt chửng Thiên Địa Chi Kiếp, cưỡng ép Vị Diện Chi Linh phải trục xuất hắn lên Vị Diện Tầng Thứ Hai.
Địa Linh Nhi khẽ đưa tay lên, những ngón tay thon dài thướt tha bắt lấy một đốm sáng lôi hỏa còn sót lại đang trôi dạt trong không trung. Đốm sáng ấy ấm áp, mang theo luồng khí tức bá đạo quen thuộc của kẻ đã từng là Bá Chủ…
Một nụ cười nhẹ nhàng, hoài niệm nhưng cũng đầy cảm thán hiện lên trên bờ môi hồng thắm của nàng.
“Lạc Nam… Hắn quả nhiên vẫn là hắn.” Địa Linh Nhi thầm thì, giọng nói thanh tao như tiếng chuông ngọc va vào nhau giữa đêm vắng:
“Dù ở Dương Thế hay giáng lâm xuống Âm Gian, dù dưới ánh mặt trời hay trong lòng bóng tối… hắn luôn là kẻ độc nhất vô nhị, luôn tiến về phía trước với tốc độ khiến tất cả phải ngước nhìn.”
Nàng nhớ lại quãng thời gian hắn tung hoành những chiến trường vĩ đại nhất, nhớ lại những lần xem hắn chiến đấu.
Trong khi nàng còn đang chật vật tìm kiếm từng chút tài nguyên để ngưng tụ Minh Hồn, thì hắn đã lấy nhục thân đọ sức với Ngọc Ma áp chế cảnh giới, dùng kiếp phạt làm thức ăn để tôi luyện thể phách, giẫm lên giới hạn của Vị Diện mà bước lên tầng cao hơn.
Hắn luôn đi trước nàng một bước… Hoặc nói đúng hơn, hắn chưa bao giờ dừng lại để chờ đợi bất kỳ ai.
“Nhưng…” Đôi mắt Địa Linh Nhi lóe lên một vệt sáng kiên định, ngọn lửa kiêu hãnh sâu trong huyết mạch đại địa của nàng bùng cháy:
“Ta là Địa Linh Nhi. Ta sẽ không bao giờ chịu làm một cái bóng…”
Nàng xoay người, vạt áo vẽ nên một đường cung hoàn mỹ trong không gian. Thân hình nàng lao thẳng xuống hang động bí mật nằm sâu dưới lòng ngọn núi hoang.
Đó là một cổ bí cảnh mà nàng vô tình phát hiện được trong một lần thám hiểm… Bí cảnh này nằm sâu vạn trượng dưới lòng đất, tích tụ nguồn năng lượng Đại Địa Âm Khí và Minh Tinh Nguyên Nhược vô cùng dồi dào, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.
Địa Linh Nhi bước vào bên trong bí cảnh. Hang động đá vôi lung linh ánh sáng của những viên Cổ Minh Thạch gắn trên trần động.
Ở trung tâm bí cảnh, một hồ nước màu nâu tỏa ra làn Thổ Sương huyền ảo… đó là Đại Địa Minh Tuyền, thứ chất lỏng ngàn năm mới ngưng tụ được một giọt, chứa đựng tinh hoa nguyên thủy nhất của lòng đất Âm Ti. Xung quanh hồ nước, những gốc Cổ Địa Linh Chi mọc xen kẽ.
Những nguyên liệu này, đối với bất kỳ tu sĩ Thổ Tu nào, đều là tài nguyên có thể tạo ra chém giết đến máu chảy thành sông.
Địa Linh Nhi đã tốn không ít tâm huyết để thu thập tất cả.
Nàng đi đến bờ hồ, chậm rãi ngồi xếp bằng trên một tảng đá.
“Lạc Nam đã lên Tầng Thứ Hai… Muốn đuổi kịp bước chân của hắn, ta không thể tu luyện theo cách thông thường được nữa.” Địa Linh Nhi lẩm nhẩm, ánh mắt ngưng trọng.
Nàng vung tay lên, hàng chục cây Cổ Địa Linh Chi cùng hàng ngàn viên Minh Mạch Tinh Thạch từ trong nhẫn trữ vật bay ra, lơ lửng xung quanh thân thể nàng.
Đồng thời, hồ nước Đại Địa Minh Tuyền bên dưới bắt đầu sôi trào, những luồng khí tức địa mạch cuồn cuộn dâng lên, bọc lấy bóng hình xinh đẹp của nàng vào trung tâm.
Địa Linh Nhi nhắm mắt lại, hai tay bắt ấn.
“Âm Dương Hậu Thổ Kinh – Chuyển!”
Ngay lập tức, toàn bộ bí cảnh rung chuyển dữ dội.
Lực lượng từ các cây Cổ Địa Linh Chi nổ tung, hóa thành những dòng thuốc thẩm thấu vào từng lỗ chân lông của Địa Linh Nhi.
Minh Mạch Tinh Thạch vỡ vụn thành bột mịn, giải phóng ra luồng Minh Khí thuần khiết nhất ngàn năm tích tụ. Đại Địa Minh Tuyền hóa thành vô số vòi rồng nâu sẫm, quấn quanh lấy nàng…
Nhiệt độ trong bí cảnh giảm xuống, nhưng sâu trong cơ thể Địa Linh Nhi, một luồng hơi nóng cổ xưa đang thức tỉnh…
Nàng không ngưng tụ Minh Hồn thông thường như các sinh linh Âm Ti khác.
Đạo của nàng vốn dĩ gắn liền với Đại Địa.
Khi xuống Âm Gian, sự tương thích giữa của nàng và Âm Thổ đã đạt đến độ hoàn mỹ.
Nàng muốn mượn tinh hoa của các loại tài nguyên, hoàn cảnh này để luyện ra một loại Minh Hồn độc nhất vô nhị thuộc về mình.
“RẮC RẮC!”
Trong ý thức của Địa Linh Nhi, một cơn bão tâm linh bùng nổ. Nguồn Minh Khí cuồng bạo tràn vào, liên tục va đập và thiêu rụi những tạp chất cuối cùng…
Cơn đau đớn xé rách linh hồn khiến gương mặt kiều diễm của nàng trở nên tái nhợt, những giọt mồ hôi mịn màng rịn ra trên trán rồi lập tức bị khí lạnh đóng thành tinh thể tuyết. Nhưng Địa Linh Nhi vẫn nghiến chặt răng ngọc, giữ vững tâm trí như một tảng đá ngàn năm giữa dòng nước xiết.
“Tụ cho ta!” Địa Linh Nhi quát khẽ trong lòng.
“BÙM!”
Trong ý thức bao la, một hiện thân hồn phách chậm rãi hình thành.
Đó không phải là một bóng người mờ ảo… Đó như một pho tượng có gương mặt giống y như Địa Linh Nhi, nhưng khoác trên mình bộ giáp ngọc bích được kết tinh từ địa mạch!
Đầu nàng đội vương miện đá cổ xưa, tay cầm Thổ Châu xoay chuyển.
Là Hồn nhưng hơn cả Hồn!
Địa Mẫu Minh Hồn!
Một loại Minh Hồn Biến Dị chưa từng xuất hiện trong lịch sử Âm Gian!
Ngay khi Địa Mẫu Minh Hồn ngưng tụ thành công, một dị tượng xuất hiện trong bí cảnh và lan rộng ra toàn bộ lòng đất trong bán kính năm vạn dặm.
Toàn bộ địa mạch, khoáng mạch, đá ngầm và đất đai Âm Gian trong vùng lập tức phát ra những tiếng ngân nga quy phục.
Những luồng Đại Địa Long Mạch ẩn sâu dưới lòng đất vạn trượng không cần bất kỳ sự cưỡng ép nào, tự động điên cuồng trồi lên, hóa thành những dòng sông màu nâu nhạt trút thẳng vào cơ thể Địa Linh Nhi!
Địa Mẫu Minh Hồn có khả năng bá đạo…
Hấp thụ và chuyển hóa tất cả lực lượng từ mặt đất và lòng đất của Âm Gian thành tu vi bản thân! Chỉ cần nàng còn đặt chân trên mặt đất Âm Ti, nguồn Minh Lực của nàng sẽ là vô tận, tốc độ tu luyện của nàng sẽ nhanh gấp vô số lần tu sĩ bình thường!
“BÙM! BÙM! BÙM!”
Trong cơ thể Địa Linh Nhi, các xiềng xích cảnh giới liên tục nổ tung!
Nhất Chuyển Minh Tu…
Nhị Chuyển Minh Tu…
Tam Chuyển Minh Tu…
Nguồn năng lượng khổng lồ từ bí cảnh cùng lực lượng địa mạch cuồn cuộn đổ về như đê vỡ. Khí tức của Địa Linh Nhi tăng vọt không dừng! Địa Mẫu Minh Hồn sau lưng nàng tỏa ra ánh sáng ngọc rực rỡ, liên tục mở rộng và ngưng thực.
Tứ Chuyển Minh Tu!
Ngũ Chuyển Minh Tu!
Và cuối cùng, sau một tiếng nổ chấn động toàn bộ ngọn núi hoang…
“ẦM!”
Khí tức của Địa Linh Nhi dừng lại ở Lục Chuyển!
Ánh sáng trong bí cảnh chậm rãi thu hồi. Hồ nước Đại Địa Minh Tuyền đã cạn khô, các viên tinh thạch hóa thành tro bụi.
Địa Linh Nhi chậm rãi mở mắt… Đôi mắt nàng lúc này sâu thẫm như lòng đại dương dưới mặt đất, ẩn chứa sự uy nghiêm và thần thánh của một vị Đại Địa Chi Chủ.
Nàng giơ bàn tay ngọc ngà lên, khẽ búng ngón tay… Mặt đất dưới chân nàng lập tức nhô lên một đóa hoa bằng đá xám tuyệt đẹp, tỏa ra luồng Minh Lực tinh thuần.
Nàng đứng dậy, nhìn lên trần động đá, ánh mắt xuyên qua vách đá kiên cố để hướng về phía bầu trời xa xăm của Vị Diện Tầng Thứ Hai.
“Vị Diện Tầng Hai… Hãy chờ đó!” Địa Linh Nhi khẽ mỉm cười, nụ cười tự tin và rực rỡ hơn bao giờ hết:
“Rất nhanh thôi!”
…
Cùng lúc đó, tại một vùng thung lũng hẻo lánh phủ đầy sương.
Tử Uyển đứng trên một tảng đá lớn, vạt áo dài màu tím nhạt khẽ lay động theo làn gió âm lãnh.
Chiếc mặt nạ và áo choàng đã được nàng thu lại, để lộ ra gương mặt kiều diễm nhưng lạnh lẽo như băng tuyết.
Ấn ký màu tím trên trán nàng tỏa ra ánh hào quang thùy mị, phản chiếu lại sự trầm tư sâu sắc trong đôi mắt phượng.
Nàng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Lạc Nam vỡ kiếp phi thăng. Sự bá đạo của hắn, công pháp kỳ quái hoàn toàn tách biệt so với kiếp trước của hắn, và cả cái cách hắn coi thường trật tự vị diện… tất cả đều khắc sâu vào tâm trí nàng.
“Kẻ này… đã đi xa đến mức này rồi sao?” Tử Uyển thầm nghĩ, lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả.
Phía sau lưng nàng, một thân ảnh già nua khoác áo choàng màu xám chậm rãi bước ra từ trong sương mù.
Đó là Nhị Trưởng Lão của Tử Vong Cổ Tộc… một lão giả với gương mặt chằng chịt những vết nhăn thời gian.
“Thánh Nữ…” Nhị Trưởng Lão chắp tay, giọng nói khàn khàn như tiếng hai tảng đá ma sát vào nhau:
“Kẻ vừa phi thăng kia… chiến lực quả thực kinh thiên động địa. Việc Thánh Nữ ra tay giúp hắn một lần, không biết là phúc hay là họa cho Cổ Tộc chúng ta.”
Tử Uyển không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp: “Hắn nợ ta một cái ân tình. Kẻ như hắn, ân tình giá trị hơn bất kỳ tài bảo nào trên đời.”
Nàng im lặng một chút, rồi đột ngột xoay người nhìn thẳng vào mắt Nhị Trưởng Lão, cất giọng nghiêm túc:
“Nhị Trưởng Lão, bản tọa muốn hỏi ông một chuyện.”
“Thánh Nữ cứ nói.”
“Có con đường nào… để từ Âm Gian đi ngược lên Dương Thế không?”
Nàng từng thông qua Giới Bích từ Dương Thế cưỡng ép đánh xuống Âm Gian, nhưng đó là khi lối vào ở tại Dương Thế.
Nhưng đây là chốn Âm Ti, nền văn minh tu luyện và chất lượng cường giả đã sớm vượt qua Dương Thế không ít… Tử Uyển tin rằng sẽ có biện pháp để mình đồng thời tu luyện ở cả Âm – Dương, leo lên từ từng dưới chót đến đỉnh cao nhất một cách song song.
Nhị Trưởng Lão nghe xong, thân hình già nua khẽ chấn động. Đôi mắt đục ngầu của ông ta trợn ngược lên, nhìn Tử Uyển với sự kinh ngạc tột cùng:
“Dương Thế?! Thánh Nữ… người hỏi chuyện này làm gì? Âm Dương cách biệt, quy tắc trời đất đã định sẵn: Người sống chết đi rơi xuống Âm Gian, kẻ ở Âm Gian muốn sang Dương Thế là hành vi nghịch thiên, sẽ bị quy luật tự nhiên nghiền nát thành tro bụi!”
“Bản tọa chỉ hỏi có con đường nào hay không, không mượn ông giảng giải đạo lý.” Tử Uyển lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt sắc sảo.
Nhị Trưởng Lão nhìn thấy sự kiên định đến mức đáng sợ trong mắt Tử Uyển, biết tính cách của vị Thánh Nữ này một khi đã quyết thì không ai có thể lay chuyển.
Ông ta thở dài một tiếng, vuốt chòm râu xám, chìm vào suy nghĩ hồi lâu.
Cơn gió đêm thổi qua thung lũng, làm lung lay từng đoá hoa lửa giữa không trung… Nhị Trưởng Lão đi lại vài bước, chân lông mày nhíu chặt lại, dường như đang lục tìm ký ức.
Sau gần một khắc đồng hồ im lặng đầy căng thẳng, Nhị Trưởng Lão mới ngẩng đầu lên, ánh mắt ngưng trọng đến cực điểm:
“Nếu là tu sĩ bình thường muốn vượt giới lên Dương Thế, đó là điều tuyệt đối không thể. Ngay cả các vị Minh Đế trong truyền thuyết cũng không dám tự ý xé rách ranh giới Âm Dương để bước sang Dương Thế mà không có lý do chính đáng… Tuy nhiên, thực sự có một con đường đặc biệt.”
“Con đường nào?” Đôi mắt của Tử Uyển sáng lên.
“Gia nhập Diêm Vương Điện, trở thành Câu Hồn Sứ Giả!” Nhị Trưởng Lão trầm giọng nói từng chữ.
“Câu Hồn Sứ Giả?” Tử Uyển nhướn mày.
“Đúng vậy.” Nhị Trưởng Lão gật đầu, giải thích chi tiết:
“Đến nay, Diêm Vương Điện là thế lực hàng đầu Vị Diện… Trong Diêm Vương Điện, có một bộ phận gọi là Câu Hồn Đường. Các Câu Hồn Sứ Giả thuộc đường này sở hữu “Diêm Vương Lệnh” do Diêm Vương Điện ban phát.”
“Khi đêm xuống ở Dương Thế… thời điểm Âm khí dâng cao và ranh giới Âm Dương trở nên mỏng nhất, các Câu Hồn Sứ Giả có thể sử dụng Diêm Vương Lệnh để xé rách lằn ranh, bước vào Dương Thế nhằm truy bắt những linh hồn hoang vắng, những tàn hồn trốn chạy quy luật luân hồi hoặc các oán hồn gây hại cho nhân gian mang về Diêm Vương Điện xét xử.”
Nhị Trưởng Lão nhìn Tử Uyển, nghiêm nghị nói tiếp: “Đây là con đường hợp lệ duy nhất để một tồn tại của Âm Gian có thể đặt chân lên Dương Thế mà không bị hai cõi phản phệ! Tuy nhiên…”
“Tuy nhiên sao?” Tử Uyển bình thản hỏi.
“Câu Hồn Sứ Giả không được can thiệp vào bất cứ sự kiện nào ở Dương Thế, không thể hành động vào ban ngày… chỉ có thể săn hồn vào đêm.” Nhị Trưởng Lão thở dài:
“Để trở thành Câu Hồn Sứ Giả của Diêm Vương Điện… không dễ!”
“Diêm Vương Điện tuyển chọn Câu Hồn Sứ Giả cực kỳ khắt khe. Không chỉ yêu cầu thực lực vượt trội, Minh Hồn kiên cố, mà còn phải qua kiểm tra lai lịch, tâm tính…”
Tử Uyển nghe vậy, cảm thấy không tồi… ban ngày nàng có thể tập trung tu luyện, đêm xuống lại đi bắt hồn cho Diêm Vương Điện cũng chẳng sao cả.
Vừa thuận ý muốn của nàng.
Nhị Trưởng Lão đáp: “Thánh Nữ tất nhiên có đủ thiên phú. Nhưng Diêm Vương Điện thần bí khó lường, sẽ không hề kiêng nể bất kỳ Cổ Tộc nào. Muốn tham gia tuyển chọn, người phải có kẻ dẫn tiến có trọng trách trong Diêm Vương Điện, nếu không ngay cả cửa của Câu Hồn Đường người cũng không thể bước vào.”
Tử Uyển nhíu mày: “Vậy chúng ta có kênh quen biết nào không?”
Nhị Trưởng Lão vuốt râu, mỉm cười nói: “Cũng là do duyên số. Tử Vong Cổ Tộc chúng ta từ thời cổ đại đã có giao tình thâm hậu với Tử Quỷ Tộc. Mà hiện tại, Tộc Trưởng của Tử Quỷ Tộc – Quỷ Uy… lại đang đảm nhận chức vụ Câu Hồn Đường Chủ tại Diêm Vương Điện ở Tầng Thứ Nhất!”
“Quỷ Uy sao?” Tử Uyển ánh mắt lóe lên.
“Đúng vậy. Quỷ Uy là một vị cường giả khét tiếng, tính cách quỷ quyệt nhưng lại rất coi trọng lời hứa và giao tình. Nếu ông ta đứng ra dẫn tiến giới thiệu, Thánh Nữ hoàn toàn có cơ hội trở thành Câu Hồn Sứ Giả!”
Nhị Trưởng Lão nhìn Tử Uyển, giọng trầm xuống: “Quỷ Uy hiện đang có mặt tại nhánh đền của Tử Quỷ Tộc ở ngoại vi Tầng Thứ Nhất để xử lý chút việc tộc vụ. Nếu Thánh Nữ đã quyết định, lão có thể sắp xếp cho người gặp gỡ ông ta. Nhưng Thánh Nữ hãy suy nghĩ kỹ… một khi đã bước chân vào con đường của Câu Hồn Sứ Giả, người sẽ phải gánh vác trách nhiệm, sơ suất một chút ở Dương Thế là hồn phi phách tán!”
Tử Uyển không một chút do dự. Nàng khoác lại chiếc áo choàng màu xám, che giấu thân hình uyển chuyển, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về hướng xa xăm.
“Sắp xếp cho ta gặp Quỷ Uy.” Tử Uyển cất giọng kiên quyết, không cho phép hoài nghi:
“Không khó khăn nào có thể ngăn cản bước chân của Tử Uyển này!”
“Tuân lệnh!” Nhị Trưởng Lão chắp tay.
…
Trong khi những biến động cuộn trào tại Âm Gian Tầng Thứ Nhất, thì dòng thời gian lại ngược về thời điểm bốn năm về trước…
Tại Dương Thế.
Tại một vùng hoang sơn nằm ở biên giới phía Nam, không khí sương mù quanh năm bao phủ các dãy núi đá vôi nhọn trắc.
Trong một hang động tự nhiên ẩn sâu dưới lòng đất, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng từng giọt nước rơi “tõm, tõm” xuống mặt hồ đá.
Bên trong hang động, Tần Đô đang ngồi xếp bằng.
Gương mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt khép hờ. Xung quanh thân thể hắn, hàng trăm viên Minh Thạch tỏa ra luồng ánh sáng đen nhạt, các gốc Minh Dược, từng viên Âm Đan… đó là toàn bộ tài nguyên mà hắn vừa cướp đoạt được từ tay đám Luân Hồi Sứ Giả thuộc Luân Hồi Cung không lâu trước đó.
Hắn vung tay lên, tài nguyên xung quanh lập tức nổ tung, hóa thành một dòng năng lượng chảy tràn vào cơ thể hắn.
Đối với các tu sĩ Dương Thế thông thường, việc ngưng ra Minh Hồn ngay tại nơi đây là điều bất khả thi, đòi hỏi phải có Công Pháp đặc thù, thân phận cho phép.
Nhưng đối với một Ngục Đế tái sinh như Tần Đô, kiến thức và kinh nghiệm của hắn khiến việc này trở nên dễ dàng như trở bàn tay.
“Chuyển!” Tần Đô trầm quát.
Trong đan điền hắn, nguồn năng lượng từ đống tài nguyên bắt đầu ngưng luyện…
Song song với Linh Hồn, một hư ảnh Tần Đô dần dần khai sinh, đen hơn cả làn da của hắn.
Nửa ngày sau…
Minh Hồn cơ bản… đã ngưng tụ thành công!
Dù chỉ là Minh Hồn bình thường nhất vì nguyên liệu dùng để tạo ra quá cùi, nhưng cũng đủ để làm tiền đề để Tần Đô đặt chân vào cõi Âm.
“Tốt.” Tần Đô khóe môi nhếch lên một vệt cười tà.
Hắn đứng dậy, nhìn xuống nhục thân ở Dương Thế của mình… nó sẽ là thứ bị Âm Gian bài xích.
“Minh Hồn xuất thể!”
“XOẸT!”
Một đạo bóng đen mang theo khí tức tà dị rời khỏi đỉnh đầu của Tần Đô, lơ lửng giữa không trung.
Đó chính là Minh Hồn của hắn.
Vừa có Linh Hồn, vừa có Minh Hồn… Tần Đô phân ý thức ra làm hai phần.
Tần Đô lật tay, lấy ra vật phẩm thu được từ gã thủ lĩnh đám Luân Hồi Sứ Giả đã chết…
Một chiếc áo choàng và Luân Hồi Lệnh.
Tần Đô khoác chiếc áo choàng lên Minh Hồn, giao cả Luân Hồi Lệnh cho nó.
Động lấy ý niệm, Minh Lực truyền vào.
Tấm Luân Hồi Lệnh rung lên dữ dội, tỏa ra ánh hào quang âm dương đan xen.
Mặt không khí trước mặt Tần Đô bắt đầu vặn vẹo. Luân Hồi Lệnh bắn ra chùm sáng đâm thẳng vào hư không, cưỡng ép xé rách khe nứt không gian.
Từ sâu trong khe nứt ấy, một luồng Âm Khí buốt giá cùng tiếng gió hú rợn người của cõi Âm Ti tràn ra ngoài.
Lối vào Âm Gian đã mở!
“Khà khà khà!” Tần Đô và Minh Hồn nhìn lấy nhau, cùng cười đắc ý:
“Minh Hồn của trẫm tu ở Âm, trẫm tu ở Dương… cùng lúc chơi hai hệ!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
