Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 35: ĐẾ ĐẠO! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
“RỐNG!”
Tiếng gầm rú xé rách màn đêm vang vọng qua hàng trăm dặm biên giới phía Nam của Huyền Quốc.
Đó là một Tứ Tinh Tu Chân Quốc vốn dĩ bình yên, nhưng lúc này đây lại đang đứng trên bờ vực diệt quốc.
Sương mù máu tanh bao phủ khắp các ngọn núi cao, nhuộm đỏ cả những dòng sông chảy qua hàng chục thành trì lớn nhỏ. Bầu trời đêm không một ánh sao, chỉ có những quầng yêu khí ngút trời xé rách không trung cùng những tiếng la hét, khóc lóc thảm thiết của dân chúng cùng tu sĩ.
Một trận Thú Triều quy mô chưa từng có tại Huyền Quốc đã bùng nổ!
Từ sâu trong đại ngàn Hoang Lâm, hàng vạn, hàng chục vạn con Yêu Thú mắt đỏ ngầu, thân hình đồ sộ như những quả núi nhỏ cuồn cuộn tràn ra.
Tụ Huyết Lang cuồng bạo xé rách phòng tuyến hộ thành, Thiết Giáp Man Ngưu càn quét, san bằng những dãy tường thành kiên cố bằng đá tảng… Băng Sương Cáp phun ra từng luồng hàn khí đóng băng các vệ binh thành tro bụi.
Tại Hoàng Thành Huyền Quốc, các trận pháp phòng hộ đang rung chuyển kịch liệt dưới đợt tấn công cuồng phong bão táp của hàng chục con Tứ Giai Yêu Thú — tương đương với cường giả Nguyên Anh Kỳ của nhân loại!
“Bảo vệ Hoàng Bệ Hạ! Huyền Linh Đại Trận sắp tan vỡ rồi!”
“Sư huynh! Cứu ta… Mạng ta xong rồi…”
“Trời diệt Huyền Quốc ta sao? Lão thiên gia, ngươi không có mắt!”
Những tiếng than khóc, xé lòng rung động khắp chốn. Vị Hoàng Đế đương nhiệm của Huyền Quốc — Huyền Nhai, một vị lão giả Nguyên Anh Hậu Kỳ khoác long bào đã rách nát, ngực dính đầy máu tươi, gượng chống thanh Cự Kiếm đứng trên tường thành rạn nứt.
Ánh mắt ông ta tràn ngập sự tuyệt vọng. Trưởng lão trong quốc gia đã chết gần hết, tài nguyên cạn kiệt, hộ quốc đại trận dường như chỉ còn chịu đựng được bao lâu…
Phía trước họ, một con Ngũ Giai Yêu Thú sơ kỳ — Tam Đầu Mãng, đang vươn ba cái đầu khổng lồ cao tới vài chục trượng lên không trung. Từng cặp mắt của nó lóe lên ánh sáng tàn nhẫn, mở to cái miệng máu chuẩn bị phun ra đợt Kịch Độc cuối cùng để thiêu rụi toàn bộ Hoàng Thành.
“Xong rồi… Tất cả đều xong rồi…” Huyền Nhai nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt trào ra trên gương mặt già nua chằng chịt rãnh nhăn.
Đúng lúc cái miệng máu của Tam Đầu Mãng chuẩn bị oanh tạc kịch độc…
“OÀNH!”
Bầu trời đêm đột nhiên bị xé rách bởi một luồng u quang đen thẫm!
Không có điềm báo trước, không có mây đen kéo đến, chỉ có một luồng lực lượng nặng nề và oanh liệt đến mức khiến toàn bộ hàng vạn Yêu Thú đang điên cuồng gầm rú phải đồng loạt khựng lại, toàn thân run rẩy như gặp phải thiên địch.
Một thanh niên với làn da đen, đôi mắt đỏ như máu, tóc dài tung bay trong gió, chầm chậm bước ra từ trong rừng sâu.
Hắn đeo túi vải, miệng ngậm một cây sáo trúc…
Không ai khác, chính là Tần Đô!
Đối mặt Thú Triều khắp nơi, Tần Đô thổi vang tiếng sáo…
U… U… U…
Khoảnh khắc đó, vô số loại Yêu Thú cấp thấp đột ngột hoảng loạn, ánh mắt mê mang như bị nhiếp hồn.
Chúng nó trở nên điên cuồng, chuyển sang tấn công đồng bọn, cắn xé lẫn nhau.
Ngay cả Tam Đầu Mãng kia cũng bị choáng váng, ánh mắt trống rỗng trong thoáng chốc.
Tần Đô lao thẳng lên không, song quyền đập thẳng.
“ẦM ẦM!”
Bầu trời đêm biến sắc! Quyền kình kinh khủng chấn rung chuyển một phương, oanh tạc nát bấy ba cái đầu xà to lớn.
Tần Đô lấy ra dao găm, gọn gàng rọc thẳng cơ thể nó, lấy ra từng tuyến nọc độc một cách lão luyện thuần thục.
Hắn cong tay điểm ra, tuyến nọc độc của Tam Đầu Mãng như liệt chỉ xuyên qua không khí, chuẩn xác bắn thẳng vào thân thể của một số Tứ Giai Yêu Thú…
XÈO XÈO XÈO…
Trong thoáng chốc, lại có năm con Yêu Thú cường đại trúng độc ngã xuống.
Động tác gọn gàng, lão luyện đến cực điểm…
Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm toàn bộ Hoàng Thành Huyền Quốc.
Hàng trăm nghìn vệ binh, võ tướng cùng Huyền Nhai trợn tròn mắt, mồm há hốc không thốt nên lời.
Thủ đoạn gì thế này?
Tần Đô thân hình khẽ động, hoá thành một đường tàn ảnh rơi xuống đỉnh tường thành, đứng trước mặt Huyền Nhai.
Nguy cơ vong quốc được giải toả, áp lực vơi bớt đi phần nào…
Huyền Nhai rùng mình, nhận ra vị trước mắt còn quá trẻ tuổi, chắc chắn là thiên chiêu kiêu tử, liền chắp tay cảm kích:
“Ta đại diện toàn bộ sinh linh Huyền Quốc, bái tạ Tiên Sư cứu mạng! Ân tình này, Huyền Quốc vạn kiếp không quên!”
Phía sau ông ta, vô số tướng sĩ cùng dân chúng trên tường thành cũng đồng loạt cúi đầu như triều cường, tiếng tung hô “Tiên Sư”, “Tiền Bối” “Công Tử” vang động cả một góc trời.
Tần Đô khoanh tay trước ngực, ánh mắt dời qua hàng vạn con người… Hắn không cần sự sùng bái mù quáng của kẻ yếu, thứ hắn cần là lực lượng, là lãnh thổ và sự phục tùng tuyệt đối để tạo dựng thế lực tại Dương Thế.
“Thú Triều vẫn còn một nửa chưa tan!” Tần Đô thẳng thừng nói:
“Để trẫm làm Đế, trẫm sẽ giải quyết sạch sẽ kiếp nạn này, dẫn dắt các ngươi đến hướng huy hoàng!”
“Bằng không, trẫm lập tức rời đi, để các ngươi tự sinh tự diệt!”
Huyền Nhai ngẩn người ra trong giây lát, nhưng lập tức hiểu ra đây chính cơ duyên ngàn năm có một.
Tuổi tác lão đã cao, nhi tử cũng vừa chết trận trong Thú Triều…
Nếu không có vị trước mặt xuất hiện, kết cục cũng là vong quốc mà thôi.
Mọi sự trên đời đều phải trả giá, Huyền Nhai hiểu rõ đạo lý đó hơn bất cứ ai.
Có một nhân vật như Tần Đô đứng ra che chở, gánh vác xưng hiệu Đế Vương của đất nước này, đó là phúc phận chứ nào phải họa?
“Thần… Huyền Nhai, tuân chỉ! Bái kiến Huyền Đế Bệ Hạ!”
“Bái kiến Huyền Đế Bệ Hạ! Nguyện Bệ Hạ vạn thọ vô cương!”
Vô số tiếng tung hô vang lên cuồn cuộn, tưởng chừng đã chết nay nhìn thấy hy vọng sống, ai nấy đều phấn chấn tinh thần.
Ở thế đạo này, chỉ cần được sống và được dẫn dắt đến thành tựu cao hơn, mặc kệ ai là người đứng đầu…
Quốc Vận manh mún của Huyền Quốc trong phút chốc ngưng tụ lại, cuồn cuộn trút về phía Tần Đô, bao bọc lấy nhục thân của hắn.
“Huyền Đế sao? cũng không tồi!”
Trở thành chủ nhân của một Tứ Tinh Tu Chân Quốc, Tần Đô đứng trên đỉnh tường thành, khóe môi khẽ nhếch, tiện tay nhấc lên Cự Kiếm của Huyền Nhai, cao giọng quát lên:
“Theo trẫm, có thịt ăn!”
“Bệ hạ vạn tuế!” Toàn bộ tu sĩ, quân lính phía sau phấn chấn gầm lên.
…
Tại cõi u minh tối tăm vô tận…
Ở một góc hẻo lánh thuộc Tầng Thứ Nhất của Âm Gian, nơi Âm Khí cuồng bạo và vô số linh hồn trôi dạt không nơi nương tựa, một truyền thuyết khác cũng đang âm thầm hình thành.
Đó là Minh Hồn của Tần Đô.
Sau khi tách ra khỏi nhục thân và xé rách ranh giới Âm Dương bằng Luân Hồi Lệnh, Minh Hồn của hắn mang theo chiếc áo choàng giáng lâm xuống cõi Âm Ti.
Khi ấy, Minh Hồn của hắn chỉ mang cấp độ sơ khai nhất, yếu ớt và có thể bị quỷ vật mạnh hơn nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Nhưng Tần Đô là ai? Hắn là Ngục Đế tung hoành địa ngục, chốn U Minh chẳng khác nào sân nhà của hắn…
“Ở Âm Gian này, quy tắc còn đơn giản hơn Dương Thế…” Minh Hồn Tần Đô lơ lửng trên một ngọn núi đá, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên quang mang tàn nhẫn”
“Kẻ mạnh ăn kẻ yếu, Hồn nuốt Hồn. Muốn mạnh lên nhanh nhất, chỉ có một đường…”
“Sát!”
Hắn bắt đầu săn lùng.
Ban đầu là những tàn hồn, cô hồn dã quỷ vơ vẩn ở các vùng hoang vắng, các loại Yêu Tộc cấp thấp nhất…
Hắn lao vào, tiêu diệt, luyện hoá… chỉ giữ lại nguồn năng lượng Minh Lực tinh thuần nhất để bồi bổ cho bản thân.
Nhất Chuyển Minh Tu…
Nhị Chuyển Minh Tu…
Năm thứ hai tại Âm Gian, Minh Hồn Tần Đô đã đột phá lên Tam Chuyển Minh Tu… đúng nghĩa leo lên từ tầng dưới đáy.
Nhưng hắn không dừng lại. Khi tu vi càng cao, số lượng cô hồn cần nuốt chửng càng lớn. Hắn bắt đầu nhắm vào những băng nhóm tà tu chuyên đi cướp bóc, những tổ chức sát thủ nhỏ và cả những tộc quần hoang dã…
Một đêm nọ, tại thung lũng Oán Hồn, nơi tụ tập của hơn mười ngàn Đông Binh do một Tứ Chuyển Minh Tu cầm đầu, đang kiểm tra chiến lợi phẩm mà chúng vừa cướp được.
“BÙM!”
Một trận cuồng phong đỏ rực quét qua thung lũng.
Minh Hồn Tần Đô tay cầm một thanh Âm Đao ngưng tụ từ Minh Lực.
“Ta là Sát! Kẻ nào phục tùng ta, sống! Kẻ nào chống lại ta… hóa thành thức ăn cho ta!”
Âm thanh lạnh lẽo của hắn vang vọng khắp thung lũng.
“Muốn chết!” Đám Đông Binh thịnh nộ, hàng loạt cường giả xông thẳng lên.
Minh Hồn Tần Đô ngưng ra Địa Ngục Hoả, ngọn lửa rực cháy khảm vào Âm Đao, cứ thế mà trảm diệt…
Một đối một vạn!
Sau khi tàn sát toàn bộ tầng lớp cao tầng tại thung lũng Oán Hồn và nuốt chửng tên Tứ Chuyển.
Minh Hồn Tần Đô thành công đột phá lên Tứ Chuyển Minh Tu!
Toàn trường sợ hãi, cả Đông Binh đều lùi về phía sau…
Tần Đô đảo mắt nhìn bọn chúng, nhận ra nếu chỉ đi săn lẻ tàn hồn, tốc độ gia tăng tu vi sẽ bắt đầu chậm lại.
Hơn nữa, Âm Gian là một thế giới hỗn loạn, vô vô số tán tu quỷ vật không có nơi nương tựa…
“Nếu trẫm tụ tập chúng lại, biến chúng thành tay chân, gom góp tài nguyên cho trẫm… tốc độ tu luyện sẽ nhanh hơn nhiều!”
Nghĩ là làm…
Tần Đô dùng vũ lực và chiến đấu, thu phục Đông Binh, đoạt lấy các băng cướp, chinh phạt những tổ chức sát thủ và bộ lạc cấp thấp…
Một năm sau… Tần Đô thành công lập ra một vùng quốc thổ nhỏ ở ngoại vi Tầng Thứ Nhất Âm Gian.
Quốc hiệu của nơi này chỉ có một chữ vô cùng tàn nhẫn:
SÁT QUỐC!
Sát Quốc không mở cửa cho kẻ yếu đuối, chỉ thu nhận những tán tu quỷ vật bị dồn vào đường cùng, những kẻ sẵn sàng chém giết để giành lấy sự sống.
Tại Sát Quốc, quy tắc rất đơn giản: Tuyệt đối trung thành với Quốc Chủ, ra ngoài chém giết cướp đoạt tài nguyên nộp lên, đổi lấy sự bảo hộ và công pháp tu luyện do Tần Đô ban phát.
Minh Hồn Tần Đô tự xưng là: SÁT ĐẾ!
Trong vòng hai năm ngắn ngủi, Sát Quốc từ một thế lực nhỏ ngoi lên như một con hắc mã giữa vùng chiến loạn.
Dưới sự dẫn dắt của Sát Đế, quân đội ma quỷ của Sát Quốc càn quét các thế lực xung quanh, mở rộng lãnh thổ ra hàng mười vạn dặm.
Số lượng tán tu quy phục lên tới hàng trăm ngàn!
Càn quét, nuốt chửng, vơ vét!
Tài nguyên từ hàng trăm mỏ Minh Thạch cùng hàng vạn tàn hồn bị bắt giữ liên tục trút vào tòa Sát Đế Điện.
Sát Đế Tần Đô ngồi trên ngai bằng xương quỷ, hấp thụ không ngừng nghỉ.
Đây lúc này, tu vi Minh Hồn của hắn đã đạt Lục Chuyển Sơ Kỳ…
Tại Dương Thế, hắn là Huyền Đế được dân chúng tôn sùng, nắm giữ một lượng Quốc Vận, đang lấy việc khống chế Yêu Thú, khai thác tài nguyên trong sâm lâm để phát triển quốc thổ, thu phục những Tu Chân Quốc lân cận…
Tại Âm Gian, hắn là Sát Đế tàn nhẫn máu lạnh, thống trị Sát Quốc, khiến các quân đoàn, tổ chức hoạt động trong bóng tối nghe tên đã khiếp vía.
Cả hai thân thể, hai con đường… đều đang bước vào ĐẾ ĐẠO!
Đến năm thứ tư…
Biên giới phía Nam, bên trong mật thất sâu vạn trượng dưới lòng đất Huyền Quốc.
Toàn bộ mật thất được bao phủ bởi trận pháp ẩn giấu khí tức vô cùng kiên cố.
Dưới sự cai trị của Tần Đô, Huyền Quốc đã chiêu nạp thêm ba Tứ Tinh Tu Chân Quốc, biến lãnh thổ mở rộng gấp năm lần, tài nguyên tu luyện trút về như thác đổ.
Nhục thân Tần Đô xếp bằng ở trung tâm mật thất. Xung quanh hắn, hàng ngàn viên Thượng Phẩm Linh Thạch vỡ vụn thành tro bụi, hóa thành những dòng Linh Khí tràn vào đỉnh đầu.
Cùng lúc đó, không gian bên cạnh đột nhiên vặn vẹo. Một khe nứt âm dương mở ra!
Một bóng hình khoác áo choàng đen, tỏa ra lệ khí âm u ngút trời chầm chậm bước ra từ khe nứt.
Minh Hồn Tần Đô — kẻ vừa củng cố xong vị thế của Sát Quốc.
Lúc này, khí tức của bọn hắn đều đã đạt tới một trạng thái sẵn sàng nào đó.
Bản thể tại Dương Thế – Luyện Hư Kỳ.
Minh Hồn ở Âm Gian: Lục Chuyển Minh Tu.
Bọn hắn nhìn nhau. Trong đôi mắt của cả hai đều bộc phát ra luồng dã tâm và trí tuệ vô tận.
“Âm Dương song tu, thời cơ đã chín muồi…” Nhục thân Tần Đô mở miệng, giọng nói mang theo uy nghiêm Dương Thế.
“Hợp lại đi! Xem xem con đường chúng ta chọn có thể tạo ra thứ gì!” Minh Hồn Tần Đô cười lớn một tiếng cuồng tà.
“XOẸT!”
Minh Hồn Tần Đô hóa thành một đạo hắc quang, lao thẳng vào giữa trán của bản thể.
“OÀNHHHHH!”
Khoảnh khắc Linh Hồn ở Dương Thế và Minh Hồn ở Âm Gian giao hòa làm một trong cùng một thể xác, một tiếng nổ vang lên sâu trong tâm trí.
Tần Đô rung chuyển kịch liệt… Bề mặt làn da hắn chia làm hai nửa rõ rệt.
Một bên tỏa ra hào quang hoàng kim thánh khiết, trật tự và tràn đầy sinh khí của Dương Thế… một bên bùng phát lệ khí đen tuyền, tàn nhẫn, tịch mịch và lạnh lẽo của Âm Gian!
Âm Dương hai lực lượng tưởng chừng như xung khắc, lúc này dưới sự dung hợp của hai luồng Đế Uy, bắt đầu va chạm, xoáy tròn và triệt hạ lẫn nhau trong đan điền của hắn!
Tần Đô hừ lạnh một tiếng, khóe miệng rịn ra một vệt máu tươi.
Nhưng ánh mắt Tần Đô không hề có một chút sợ hãi. Trái lại, đó là sự hưng phấn đến tột độ của một kẻ ngông cuồng muốn khai sinh thứ gì khác biệt.
“Âm Gian thì sao? Dương Thế thì sao?!”
“Càn khôn chia làm hai cõi, nhưng trong mắt trẫm, tất cả đều là Ngục!”
“Dương Thế là Sinh Ngục! Âm Gian là Tử Ngục!”
“Lấy Linh Hồn làm xích, lấy Minh Hồn làm gông! Dung hợp Âm Dương, đúc tạo Đế Ngục!”
Tần Đô gào lên một tiếng chấn động mật thất.
Ngay trong khoảnh khắc sống chết, giữa đống đổ nát của sự va chạm và xung đột, trí tuệ của Ngục Đế tái sinh bùng nổ!
Hắn bắt đầu đốn ngộ…
Tâm trí hắn bay ra khỏi nhục thân, bay ra khỏi mật thất, bay lên tận tầng không, ánh mắt như khoá định hai giới song song cùng lúc…
Âm và Dương như hai nửa của một quả cầu Thái Cực.
“Ta không theo Đạo của Dương Thế, cũng không nhập Đạo của Âm Ti!”
“Ta tự sáng tạo ra ĐẠO CỦA TRẪM!”
“ẦM ẦM ẦM!”
Khi Minh Hồn và Linh Hồn hoàn toàn dung hợp, khi ý chí của Huyền Đế và Sát Đế cùng nhau hoà minh…
Vô vàn Khẩu Quyết dựa theo ý tưởng của Tần Đông lan tràn khắp đại não…
Một bộ công pháp hoàn toàn mới, vô tiền khoáng hậu, được hắn sáng tạo ra ngay trong giây phút này!
Song Giới Đế Ngục Kinh!
“RẮC RẮC!”
Khi những khẩu quyết đầu tiên của Song Giới Đế Ngục Kinh vận chuyển trong cơ thể, đan điền của Tần Đô biến đổi kịch liệt.
Năng lượng màu xám ngưng tụ lại, kiến tạo nên một không gian hư ảo sâu bên trong cơ thể hắn…
Đây là nền tảng, là hạt giống ban đầu của Ngục Giới phiên bản hoàn thiện theo mong muốn của Tần Đô.
Viễn cảnh tương lai mà công pháp này hướng tới…
Khi Song Giới Đế Ngục Kinh đại thành, Tần Đô có thể lập đạo, gom quy, dựng ngục từ Dương Thế để khai sinh ra Chung Cực Đô Thành, đồng thời tập hợp quy tắc, tổ kiến, dựng lên từ những thứ ở Âm Gian để lập lại Địa Ngục Đô Thành.
Sau đó, hắn sẽ cưỡng ép dung hợp cả hai Đô Thành này vào bên trong Ngục Giới của mình…
Đó sẽ là Chúa Tể Chi Lộ của hắn.
Tần Đô muốn đạp vào Con Đường Chúa Tể bằng Đế Đạo.
Dĩ nhiên, đây chỉ mới là khát vọng…
Còn hiện tại, hắn đang bắt đầu cho điều đó…
Tần Đô thở ra một hơi, từ từ mở mắt.
Đôi mắt hắn lúc này kỳ dị…
Mắt trái mang màu vàng kim chói lọi của Dương Thế Huyền Đế, mắt phải mang màu đỏ thẳm lệ khí của Âm Gian Sát Đế.
Hai luồng khí tức của Dương Vương và Âm Vương đan xen trên người hắn, tạo nên một sự uy nghiêm đến nghẹt thở.
“Song Giới Đế Ngục Kinh… Hảo công pháp! Khởi đầu rất tốt!” Tần Đô đứng dậy, phủi bụi trên vạt áo, khóe môi nhếch lên nụ cười hài lòng và hoài niệm:
“Bá Chủ, trẫm muốn xem Bá Đạo của ngươi và Đế Đạo của trẫm… đâu mới là mạnh!”
Tần Đô bước ra khỏi mật thất, đứng trên đỉnh ngọn núi cao nhất của Hoàng Thành.
Gió đêm thổi lồng lộn, làm tà áo đen của hắn tung bay.
Hắn phóng tầm mắt nhìn về phía Bắc — nơi xa xôi vượt qua hàng vạn dặm sông núi.
Nơi đó… từng là quốc thổ của Tượng Ngục Vương Triều…
Một ký ức tràn ngập máu và lửa ùa về trong tâm trí Tần Đô.
Hắn — Tần Đô, kiếp này vốn dĩ là Thái Tử của Tượng Ngục Vương Triều!
Huyết Ma Hoàng Triều và Thiên Quang Hoàng Triều đã bắt tay nhau, đem quân càn quét Tượng Ngục Vương Triều.
Hiện tại, vùng đất Tượng Ngục Vương Triều xưa kia đã bị chia cắt hoàn toàn.
Một nửa quốc thổ rơi vào tay Huyết Ma Hoàng Triều — những kẻ tu luyện dùng con dân làm tế phẩm, dùng sinh linh làm huyết nô.
Nửa còn lại bị Thiên Quang Hoàng Triều chiếm đóng… những kẻ khoác áo chính đạo nhưng bên trong thối rữa.
Mục tiêu kế tiếp, đã định!
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
