Chương 19: KHÔNG ĐÁNG SỢ!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 19: KHÔNG ĐÁNG SỢ!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 19: KHÔNG ĐÁNG SỢ! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 19: KHÔNG ĐÁNG SỢ!
tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Tin tức từ Vân Tiêu Sương Cốc truyền về như một luồng cuồng phong tàn khốc quét qua toàn bộ Đoạn Ma Tông.

Vinh quang giành vị trí số một tại Tông Môn Cửu Đấu chưa kịp làm nức lòng hàng vạn đệ tử thì cái tên Thiên Ma Hoàng Triều cùng tối hậu thư của Thái Tử Ma Vô Ngạo đã giội một gáo nước lạnh buốt giá xuống tâm trí mỗi người.

Bầu không khí bao trùm lấy từng góc điện, từng con con đường trải đá chỉ còn lại sự bế tắc, ngột ngạt đến nghẹt thở.

Tại Ma Vân Điện — nơi tôn nghiêm nhất của Đoạn Ma Tông, một cuộc họp khẩn cấp diễn ra căng thẳng đến mức ngưng đọng.

Mười hai ngọn Ma Đăng đúc bằng Hắc Thiết treo lơ lửng trên không trung, tỏa ra những luồng hỏa quang màu tím chập chờn.

Trên ghế Tông Chủ, Đoàn Bích Vân ngồi chắp tay, sắc mặt kiều diễm phủ một tầng sương băng lạnh lẽo.

Dưới đài, Đại Trưởng Lão Khương Thái Trầm cùng các vị Chấp Sự, Trưởng Lão nòng cốt đứng chia làm hai bên, gương mặt ai nấy đều u ám, ánh mắt trao đổi chứa đầy sự lo âu.

“Tông Chủ! Việc này tuyệt đối không thể vội vàng!” Nhị Trưởng Lão – một lão già gầy, toàn thân bộc phát luồng Âm Khí lạnh buốt, cất giọng khàn khàn đầy kiêng kỵ:

“Thiên Ma Hoàng Triều có nội tình sâu không thấy đáy. Nghe đồn trong Hoàng Thất của bọn chúng có tới ba vị Lão Tổ đạt đến cảnh giới Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong, thậm chí Thiên Ma Hoàng Đế càng là Viễn Siêu Cửu Chuyển! Một khi đối nghịch khiến Hoàng Triều nổi giận, mang đại quân san bằng Đoạn Ma Tông ta… chỉ trong một đêm, cơ nghiệp ngàn năm của sư tổ truyền lại sẽ biến thành tro bụi!”

“Hừ! Nhị Trưởng Lão, ông nói như vậy mà nghe được sao?!” Tam Trưởng Lão – người vốn nóng tính, lập tức bước ra đập mạnh gậy đầu rồng xuống sàn đá vỡ vụn:

“Diệu Ái là mầm non Siêu Phẩm Minh Hồn ngàn năm mới xuất hiện của tông môn ta! Nàng đạt hạng nhất Cửu Đấu, tương lai chính là hy vọng để Đoạn Ma Tông vươn lên thành trụ cột của Vị Diện. Bắt nàng gả cho tên ma đầu Ma Vô Ngạo đó, chẳng khác nào dâng hiến vinh quang và vận mệnh tông môn cho kẻ khác dẫm đạp? Các thế lực khác nhìn vào sẽ coi Đoạn Ma Tông chúng ta là loại hèn nhát gì?!”

“Hèn nhát còn hơn là diệt vong!” Nhị Trưởng Lão gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu:

“Tam Trưởng Lão, ông nói thì dễ lắm! Lấy cái gì chống lại Thiên Ma Hoàng Triều? Lấy cái thân già Bát Chuyển của ông chắc? Một năm! Hắn chỉ cho chúng ta đúng một năm! Trong vòng một năm, liệu Diệu Ái có thể đột phá lên Độ Kiếp Kỳ để gánh vác tông môn không? Hay là toàn bộ hàng vạn đệ tử phải chịu chôn cùng một suy nghĩ viển vông của các người?!”

“Ngươi… ngươi cái đồ tham sống sợ chết!”

“Các vị, Thiên Ma Hoàng Triều không đơn giản chỉ có một Tu Chân Quốc… bọn hắn còn có những đồng minh đáng sợ, tiêu biểu là U Minh Ma Long Tộc đã mạnh hơn Đoạn Ma Tông chúng ta.”

“Lấy gì chống lại đây?”

“Thà chết không phục!”

“Lão phu liều mạng với chúng!”

Các trưởng lão tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, người thì không sợ chết, chiến đến oanh oanh liệt liệt, kẻ thì muốn hạ mình cầu hoà…

“Đủ rồi!”

Tiếng đập bàn chát chúa vang lên. Đoàn Bích Vân từ trên ngai vàng đứng dậy, Cửu Chuyển Minh Tu uy áp như núi bốc phát, đè nén toàn bộ tiếng tranh cãi trong đại điện chìm vào im lặng.

Nàng lướt ánh mắt sắc như dao qua từng vị trưởng lão. Bờ môi đỏ mọng siết chặt, nội tâm Đoàn Bích Vân giằng xé dữ dội.

Là một Tông Chủ, nàng phải gánh trên vai sự sống chết của hàng triệu con người. Nhưng là một người sư phụ, làm sao nàng có thể trăn trối đẩy đứa đồ đệ ngoan ngoãn, tài hoa xuất chúng mà nàng xem như bảo vật vào hố lửa?

Diệu Ái xuất chúng đến đâu, thì Thiên Ma Hoàng Triệu cũng sẽ chỉ xem nàng như một công cụ mà thôi.

Nói không chừng bọn hắn sẽ xem Diệu Ái như lô đỉnh, ép nàng liên tục hạ sinh ra mầm móng xuất chúng cho hoàng gia, làm gián đoạn con đường tu đạo của nàng.

“Đại Trưởng Lão, ý của ông thế nào?” Đoàn Bích Vân quay sang nhìn Khương Thái Trầm – người từ đầu đến giờ vẫn im lặng nhắm mắt dưỡng thần.

Khương Thái Trầm chậm rãi mở mắt, hơi thở nặng nề: “Tông Chủ… Thiên Ma Hoàng Triều muốn không chỉ là Diệu Ái. Sính lễ mười vạn Cực Phẩm Minh Thạch và Ma Kiếp Đan chỉ là cái cớ để thử thách sự phục tùng của chúng ta. Nếu chúng ta từ chối, bọn chúng sẽ dùng danh nghĩa áp đảo để tiêu diệt Đoạn Ma Tông, đoạt lấy địa bàn. Nhưng nếu chúng ta gả Diệu Ái… dĩ nhiên giữ được tông môn, nhưng danh tiếng và cốt khí của Đoạn Ma Tông cũng coi như tan thành mây khói. Việc này… quá mức nan giải.”

“Nhưng…” Khương Thái Trầm tiếp tục:

“Lão phu có một ý kiến!”

“Mời nói!” Đoàn Bích Vân trầm giọng.

“Đánh cược!” Khương Thái Trầm siết chặt nắm tay:

“Trong một năm, dốc hết tài nguyên, nội tình, thủ đoạn quý giá nhất của toàn tông bồi dưỡng Diệu Ái… thúc đẩy tu vi nàng càng nhanh càng tốt.”

“Một khi Diệu Ái đạt đến Cửu Chuyển Minh Tu… bằng vào thiên phú siêu quần của nàng, vượt cấp chiến đấu rất dễ dàng, vẫn có thể khiến Thiên Ma Hoàng Triều kiêng kỵ mà không dám làm càn.”

“Một năm từ Lục Chuyển Viên Mãn đến Cửu Chuyển? Đại Trưởng Lão ngươi hồ đồ rồi sao?” Mấy vị Trưởng Lão còn lại thở hổn hển:

“Đó là hoang đường, vô lý… dù có thêm cả Gia Tốc Trận cũng không được.”

“Lão phu biết là rất khó, tỷ lệ không đến một phần nghìn…” Đại Trưởng Lão hít sâu một hơi:

“Dù cuối cùng không thành công, Đoạn Ma Tông cũng đã làm hết sức mình, không hổ hẹn với đệ tử xuất chúng nhất của chúng ta.”

“Sảng khoái!” Đoạn Bích Vân vỗ bàn, hạ quyết định:

“Cứ theo lời của Đại Trưởng Lão!”

Cả đại điện im lặng, tán thành phương án này…

Một năm… thời hạn ba trăm sáu mươi lăm ngày ngắn ngủi giống như một lưỡi gươm tử thần đang treo lơ lửng trên cổ từng người ở Đoạn Ma Tông.

Chạy đua cùng thời gian!

Trái ngược với sự náo động trên đỉnh Đoạn Ma Phong, khu Dược Điền Ngoại Môn nằm ở chân núi lại tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Đêm đã về khuya… Ánh trăng đỏ của Âm Gian rọi xuống những luống linh thảo, phản chiếu lên những vệt sáng huyền ảo.

Mùi thuốc thơm dìu dịu đan xen cùng ma khí thoang thoảng tạo nên một không gian cách biệt hoàn toàn với thế giới xô bốc bên ngoài.

Trên chiếc ghế mây cũ kỹ kê bên mép dược điện, Lạc Nam nằm tựa lưng, một tay gối sau đầu, tay kia lơ đãng xoay tròn một nhánh hoa tử sắc.

Dù tin tức chấn động về việc Diệu Ái bị Thái Tử Thiên Ma Hoàng Triều cưỡng ép cầu hôn đã lan truyền khắp nơi, ánh mắt hắn vẫn sâu thẫm như giếng cổ, không một gợn sóng.

“Xoạt…”

Tiếng bước chân nhẹ nhàng đạp lên lớp lá khô vang lên. Một tà áo trắng tinh khôi lướt qua hàng rào bằng tre gai.

Diệu Ái bước đến…

Thiếu nữ từng đả bại toàn bộ thiên tài Cửu Tinh, khiến cả Vân Tiêu Sương Cốc phải nghiêng mình thán phục, lúc này lại đứng gãi vạt áo trước mặt Lạc Nam, gương mặt kiều diễm đong đầy sự mệt mỏi cùng ủy khuất.

“Ca ca…” Nàng cất giọng khàn khàn, đôi mắt ửng lên nhìn hắn.

Lạc Nam không ngồi dậy, chỉ khẽ mở mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt: “Về rồi sao? Thiếu nữ vang danh Cửu Đấu, danh chấn bát phương… sao trông lại mềm yếu thế này?”

Diệu Ái không nén nổi cảm xúc, tiến lại gần, gục đầu vào ngực hắn. Luồng khí tức nam nhân nồng nặc cùng sự ấm áp quen thuộc từ lồng ngực Lạc Nam như một bến đỗ an toàn xua tan đi toàn bộ áp lực mà nàng đã phải chịu đựng suốt mấy ngày qua.

Lạc Nam cười cười, gài đoá hoa tím lên mái tóc nàng, vuốt ve an ủi như vỗ về một con mèo nhỏ…

“Ca ca còn đùa được sao…” Diệu Ái nghẹn ngào, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy vạt áo hắn:

“Sư phụ và các trưởng lão đang tranh luận xôn xao. Có người muốn gả muội đi để bảo vệ tông môn. Muội không sợ chết… nhưng muội sợ phải xa ca ca, sợ phải gả cho tên ngông cuồng đó. Nếu ép muội… muội thà tự sát!”

Lạc Nam giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng. Bàn tay to lớn, ấm áp lướt qua mái tóc mềm mại như nhung của Diệu Ái. Giọng nói của hắn vang lên, không hề có nửa điểm hoảng loạn, mà lại đĩnh đạc, trầm ổn đến mức đáng sợ:

“Tự sát? Ngốc nghếch. Trên đời này, trừ phi ta cho phép muội chết, bằng không không ai có quyền lấy đi mạng sống của muội, kể cả chính muội.”

Diệu Ái ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong trẻo còn ươn ướt: “Nhưng… đó là Thiên Ma Hoàng Triều. Thế lực của bọn chúng cực kỳ khủng bố, Ma Vô Ngạo còn mang theo mấy vị Độ Kiếp Kỳ Trưởng Lão. Một năm… thời gian một năm quá ngắn…”

“Một năm đối với tu sĩ như giấc ngủ trưa. Nhưng đối với ta… là quá đủ.” Lạc Nam thản nhiên ngắt lời.

Hắn nâng cằm Diệu Ái lên, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Muội giấu Hoàng Tuyền Bạch Liên rất tốt, thể hiện ở Cửu Đấu không tồi, thời gian tới hãy an tâm tu luyện cho giỏi. Việc còn lại cứ giao cho ta.”

“Không cần để ý đến chuyện khác… Dù Đoạn Ma Tông có quyết định gả hay không gả… một năm sau dù Thiên Ma Hoàng Triều không đến, ta cũng sẽ đến tìm chúng chơi đùa.”

Ánh mắt Lạc Nam bình thản và ung dung. Đó không phải là sự kiêu ngạo vô căn cứ của một kẻ vô tri, mà là sự tự tin của một kẻ nắm giữ vận mệnh của chính mình…

Diệu Ái nhìn sâu vào mắt Lạc Nam. Sự sợ hãi, bất an giằng xé trong lòng nàng suốt mấy ngày qua như băng tuyết gặp nắng xuân, trong chớp mắt tan biến sạch sẽ. Nàng gật đầu thật mạnh, dựa sát vào lòng hắn:

“Có huynh làm chỗ dựa, thật tốt quá…”

Đây là loại cảm giác thân cận khó nói thành lời, dù là phụ mẫu hay sư tôn cũng không thể mang đến cho nàng…

Dù sao thì từ nhỏ đến lớn, Diệu Ái ở bên cạnh hắn nhiều nhất.

Cả hai ngồi bên nhau dưới ánh trăng. Lạc Nam vỗ nhẹ lưng nàng, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía không trung tăm tối…

Sau khi dỗ dành Diệu Ái quay về để tránh sự nghi ngờ của các trưởng lão, nụ cười trên môi Lạc Nam hoàn toàn biến mất… Thay vào đó là một tia nghiền ngẫm.

“Haizz, không thể lười biếng nữa rồi!” Lạc Nam thở dài… còn định thoải mái nhẹ nhàng vượt qua ngày tháng.

Sự xuất hiện của Thiên Ma Hoàng Triều đã phá vỡ nhịp độ tu luyện vốn có, đảo lộn sự bình yên của hắn.

Hắn cần phải tăng tốc! Sức mạnh của thể phách hiện tại dù đã vô cùng kinh người, nhưng để đối đầu với cả một Hoàng Triều so với Viễn Cổ Cự Ma càng khó nhằn, hắn phải bước vào một cấp độ khác.

Sáng sớm, tại một góc hẻo lánh phía sau Dược Điền.

Lão Mộc đang ngồi gật gù bên cối đá, tay cầm hồ lô rượu uống từng ngụm lớn thì nam tử thong thả bước tới.

“Lão Mộc.” Lạc Nam cất giọng.

Lão Mộc giật mình, xoa xoa đôi mắt ngầu đỏ, cằn nhằn: “Nhóc con, sáng sớm ra đã ám ta rồi? Chuyện của con nha đầu Diệu Ái trên kia ta nghe rồi. Tình hình gay go đấy! Thiên Ma Hoàng Triều không phải loại dễ chọc đâu. Hay là ngươi dẫn con nha đầu đó bỏ trốn đi? Với bản lĩnh của ngươi, mười năm sau quay về báo thù là đẹp nhất.”

“Khí số của Đoạn Ma Tông đã tận… ta và Tống Triết cũng không thể trách ngươi.”

“Bỏ trốn?” Lạc Nam nhếch môi cười cười:

“Đừng nói nhảm, đang cần ông giúp một việc đây.”

“Việc gì?” Lão Mộc nhướn mày.

“Đây là bảng danh sách các loại Dược Liệu ta cần.” Lạc Nam thản nhiên nói, vung tay ném ra một mảnh vải.

Lão Mộc đón lấy… Vừa đọc qua vài dòng, con mắt duy nhất của lão trợn ngược lên, suýt nữa làm rơi cả hồ lô rượu:

“Cái gì?! Nhóc con, ngươi điên rồi sao?! Đây toàn là những loại dược liệu cực kỳ tàn bạo, giá trị liên thành! Ngươi lấy đâu ra lắm Minh Thạch để mua những thứ này? Hơn nữa… ngươi thu thập những thứ này để làm gì? Luyện đan? Ngươi là Đan Sư từ khi nào?!”

Lạc Nam không giải thích nhiều. Hắn nhếch môi, bước đến giữa Dược Điền Ngoại Môn.

“Nhìn cho kỹ.”

Lạc Nam khẽ giậm chân xuống đất!

BÙM!

Một luồng khí tức vô hình nhưng mang theo uy áp vạn vật chí tôn — Chúa Tể Ngự Minh từ trong cơ thể hắn bộc phát, âm thầm lan tỏa khắp lòng đất của Dược Điền!

Trong chớp mắt, toàn bộ hàng vạn luống linh thảo, ma dược vốn đang phát triển bình thường trong Dược Điền đột nhiên rung lên bần bật! Chúng như gặp được đấng quân vương tối cao, đồng loạt cúi đầu.

Một luồng lực lượng kinh khủng từ sâu trong lòng đất bị sức mạnh của Chúa Tể Ngự Minh cưỡng ép hút về, ngưng tụ thành những dòng suối năng lượng xanh mướt rót thẳng vào từng gốc linh thảo.

Xoạt! Xoạt! Xoạt!

Trước đôi mắt trợn tròn kinh hãi của Lão Mộc, những gốc linh thảo ba trăm năm tuổi bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy đang điên cuồng sinh trưởng! Cánh hoa xòe rộng, thân cây phình to, nồng độ dược tính tăng vọt từ ba trăm năm lên năm trăm năm… rồi chạm mốc Ngàn Năm chỉ trong vài nhịp thở!

Mùi dược thơm đậm đặc hóa thành sương mù bao phủ toàn bộ Dược Điền!

“Trời… Trời ơi!” Lão Mộc run rẩy chỉ tay vào Dược Điền, hồ lô rượu trên tay rơi ‘bốp’ xuống đất, rượu chảy lê lêu mà lão không hề hay biết:

“Thúc đẩy linh thảo sinh trưởng?! Cưỡng ép tăng niên đại Dược Tính?! Đây… đây là thần thông gì?! Dù là Cốc Chủ của Bách Hoa Đan Cốc cũng tuyệt đối không làm được điều này!”

Lạc Nam thu lại khí tức, thần thái bình thản như vừa làm một việc vặt:

“Dược Điền này do ta quản lý. Linh thảo nơi này, ta muốn nó bao nhiêu năm tuổi thì nó phải là bấy nhiêu năm tuổi. Số linh thảo ngàn năm này đủ để ông thu gom những nguyên liệu phụ còn thiếu chưa?”

Lão Mộc hít một hơi khí lạnh, nhìn Lạc Nam như nhìn một con quái vật thời cổ đại tái sinh. Lão nuốt nước bọt ừng ực, đôi mắt ánh lên vẻ cuồng nhiệt tột cùng:

“Đủ! Quá đủ rồi! Mẹ kiếp… Với đống linh thảo ngàn năm chất đống này, ta có thể khoét rỗng nửa cái thương hội của Bách Hoa Đan Cốc! Tiểu tử… ngươi đúng là một cái kho báu di động!”

Lão Mộc đi lại quanh Lạc Nam hai vòng, vẻ mặt biến ảo liên tục…

Cuối cùng, lão cắn răng một cái, như vừa hạ một quyết định vô cùng trọng đại. Lão giơ tay vỗ mạnh vào túi trữ vật:

“Được! Đã đánh cược thì đánh cược cho lớn! Tiểu tử, ta sẽ dùng tài sản cả đời tìm thêm một toà Gia Tốc Trận cho ngươi!”

“Haha, hảo hán lão!” Lạc Nam cười phá lên:

“Yên tâm đi, có ta ở đây… không nghèo chết được đâu.”

Đây chính là thứ hắn đang thiếu nhất lúc này… Gia Tốc Trận không tệ chút nào.

Với thủ đoạn của mình, hắn còn có thể thăng cấp Gia Tốc Trận, đẩy nhanh tiến độ…

“Lão Mộc, xem ra ta đã coi thường ông rồi.” Lạc Nam mỉm cười nói.

“Khặc khặc, đừng có nịnh hót!” Lão Mộc hừ lạnh:

“Mấy thứ nhưu Gia Tốc Trận ngốn Minh Thạch cực kỳ. Mỗi ngày vận hành cần ít nhất một ngàn viên Trung Phẩm Minh Thạch. Số linh thảo của ngươi trồng ra… ngoài việc đổi tài nguyên, phải trích một phần ra đổi Minh Thạch duy trì trận pháp đấy!”

“Không thành vấn đề.” Lạc Nam phất tay.

Hắn lập tức gọi Bàng Sơn và Trương Lực đến.

Hai tên đệ tử này suốt ba năm qua theo Lạc Nam chăm sóc Dược Điền, được hắn tùy tay chỉ điểm vài chiêu, tu vi đã tiến bộ vượt bậc, so với Nội Môn Đệ Tử bình thường càng lợi hại hơn.

Đối với Lạc Nam, hai người sùng bái như thần linh.

“Bàng Sơn, Trương Lực.” Lạc Nam cất giọng.

“Có tiểu đệ!” Hai người cung kính hô lớn.

“Từ hôm nay, việc chăm sóc Dược Điền giao toàn bộ cho hai ngươi.” Lạc Nam ném ra hai quyển sách:

“Đây là phương pháp ta ghi chép cho các ngươi, chăm chỉ vào! Một năm sau không thiếu chỗ tốt đâu.”

“Tiểu đệ nhận lệnh! Dù có phải chết cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ lão đại giao phó!” Hai người mừng rỡ, tim đập thình thịch vì chờ mong.

Bọn hắn đã sùng bái Lạc Nam đến độ tin tưởng tuyệt đối…

Thiên Ma Hoàng Triều kia… không đáng sợ chút nào.

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com