NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 9: TU TẠI DƯỢC ĐIỀN!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Đoạn Ma Tông!
Quảng trường trung tâm dần vãn người sau khi màn khảo hạch thiên phú đầy náo nhiệt kết thúc.
Luồng ánh sáng ngũ sắc từ Tông Chủ Đoàn Bích Vân mang theo Diệu Ái đã hoàn toàn biến mất sau những tầng mây trên đỉnh cổ phong.
Đám đông còn lại trên quảng trường… vô số tân đệ tử vừa trúng tuyển cùng các chấp sự phụ trách — vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự xuất hiện của một Siêu Phẩm Minh Hồn tinh khiết tuyệt đối.
Nhưng ngay khi tiêu điểm hào quang dời đi, những ánh mắt soi mói, thương hại nhanh chóng đổ dồn về phía thanh niên bình thường đang đứng trơ trọi cạnh Tư Chất Thạch.
Lạc Nam giơ tay nhận lấy bộ hắc bào thô ráp bằng vải gai cùng chiếc thẻ bài làm bằng gỗ mục từ tay vị chấp sự phụ trách.
Trên thẻ bài khắc ba chữ ngắn ngủi: Ngoại Môn — Dược.
“Lạc Nam đúng không?” Vị chấp sự râu xám nhìn hắn, thở dài một tiếng, lắc đầu chán nản:
“Tuy ngươi là kẻ có duyên mang theo Đoạn Ma Lệnh trở về, nhưng tông môn có quy củ của tông môn. Thiên phú như ngươi, có thể bước chân qua cổng Đoạn Ma Tông đã là tích đức ba đời… Ngươi tự mình đi về phía dãy núi hướng Tây. Dược Điền là nơi dừng chân của ngươi, tại đó có động phủ và nhà gỗ… tuỳ ngươi chọn.”
“Đa tạ chấp sự chỉ điểm.” Lạc Nam điềm nhiên chắp tay, thái độ không chút oán hận hay tự ti, vô cùng tự nhiên cất thẻ bài gỗ vào ngực áo rồi quay người bước đi.
Rất nhiều đệ tử mới trúng tuyển đứng quanh đó bắt đầu xì xào bàn tán:
“Nhìn kìa, cùng đi chung một truyền tống trận tới, người ta thì trực tiếp được Tông Chủ nhận làm Thân Truyền đệ tử, một bước lên mây. Còn hắn thì thành kẻ làm việc ở Dược Điền!”
“Đúng là sự khác biệt giữa giun dế và phượng hoàng mà.”
“Tông Chủ nể mặt Diệu Ái nên sắp xếp cho hắn ở Dược Điền, nơi đó chất lượng Hồn Khí không tệ đâu.”
Những lời đàm tiếu gai góc ấy lướt qua tai Lạc Nam tựa như làn gió thoảng. Hắn bước đi thong dong trên con đường đá cổ kính, hướng thẳng về phía Tây.
Đối với hắn, việc không bị chú ý lại chính là món quà tuyệt vời nhất…
Hắn cần thầm lặng phát triển.
Sáu năm quá ngắn, không có thời gian để phô trương thanh thế, làm lớn chuyện để thu thập “Điểm Danh Vọng” như đời trước đâu…
Càng tiến về phía Tây, không khí ồn ào của quảng trường càng chìm tiêu tán… Thay vào đó là một vùng đồi núi xanh ngát, bao phủ bởi một màn sương trắng thoang thoảng mùi cỏ dại và đất ẩm.
Đoạn Ma Tông vô cùng rộng lớn, nhưng Dược Điền nằm ở một góc thung lũng tương đối hẻo lánh.
Nơi đây có hàng nghìn mẫu đất ruộng được chia thành từng ô vuông vắn.
Xung quanh là vô số các loại linh thảo kỳ hoa đang tỏa ra thứ hào quang nhạt nhòa.
Lạc Nam ít khi tiếp xúc với các loại tài nguyên thiên nhiên ở Âm Gian, nhưng hắn từng Đoạt Hồn, đọc sạch ký ức của những thế lực hàng đầu tại Âm Gian như Hoàng Tuyền Cổ Tộc… kiến thức cũng đủ để sử dụng.
“Ò ò ò…”
Khi Lạc Nam bước chân vào cánh cổng gỗ đơn sơ, lập tức nghe thấy tiếng ngái ngủ khò khò phát ra từ một chiếc chòi tranh xiêu quẹo nằm ngay lối vào.
Trên chiếc ghế mây sần sùi, một lão giả râu tóc rối bù như tổ quạ, y phục xộc xệch bẩn thỉu đang nằm khập khễnh, tay vẫn cầm chặt một hồ lô rượu bằng gốm đã sứt mẻ.
Lão già này gầy gò đến mức ngực hóp lại, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn không hề nhúc nhích dù có người đi tới.
Chưa kịp để Lạc Nam lên tiếng hô một tiếng bái kiến, từ bên trong căn nhà gỗ phía sau chòi tranh đã có hai gã thanh niên mặc hắc bào bước ra.
Y phục của hai kẻ này tương đối chỉnh tề hơn Lạc Nam một chút, trên ngực áo có thêu một biểu tượng chiếc lá màu xanh lục nhạt — dấu hiệu của đệ tử làm việc ở Dược Điền đã được nhiều năm.
Tên cao gầy, có đôi mắt tiễn tỉa và khuôn mặt khẩy khẩy tên là Trương Lực.
Kẻ còn lại mập mạp, bụng phệ, khuôn mặt lúc nào cũng hằn lên vẻ hách dịch tên là Bàng Sơn.
Trương Lực liếc nhìn thẻ bài gỗ trên tay Lạc Nam, rồi ngoái đầu nhìn lão già đang ngủ say trên ghế mây, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt:
“Ồ? Tân đệ tử vừa đến sao? Ngươi tên là gì?”
“Tiểu đệ Lạc Nam, vừa mới gia nhập tông môn, được phân công đến nghe theo chỉ thị.” Lạc Nam chắp tay, ngữ khí ôn hòa vừa đủ.
Bàng Sơn bước tới, đi quanh Lạc Nam một vòng, ánh mắt soi mói từ trên xuống dưới, sau đó bĩu môi:
“Minh Lực trong người mỏng đến mức không ngửi thấy… Ngươi nghe cho kỹ đây, ở cái Dược Điền này, Ngoại Môn Chấp Sự Lão Mộc, chính là cái lão già nát rượu đang nằm ngủ gật đằng kia sẽ không bao giờ quản lý chuyện vặt rãnh. Tất cả công việc gieo trồng, chăm sóc, thu hoạch linh thảo đều do hai huynh đệ ta làm chủ!”
Trương Lực tiếp lời, giọng điệu hách dịch không giấu giếm:
“Đã là tân nhân thì phải biết quy củ. Khu vực này có tổng cộng ba mươi mẫu U Minh Thảo, ba mươi mẫu Tử Liên Hoa và hai mươi mẫu Huyết Linh Chi. Hàng ngày, công việc tưới Âm Tuyền Thủy vào sáng sớm và bón Tử Khí Phân vào giữa đêm đều vô cùng vất vả. Từ hôm nay trở đi, toàn bộ ca đêm… từ canh ba đến sáng sớm sẽ do một mình ngươi đảm nhận!”
“Ca đêm sao?” Lạc Nam chớp mắt, khóe miệng khẽ cong lên một vệt độ cong khó nhận ra.
Bàng Sơn tưởng Lạc Nam muốn phản kháng, liền bước lên một bước, tỏa ra áp lực của một tu sĩ Tam Chuyển Minh Tu, gằn giọng đe dọa:
“Sao? Không hài lòng? Ngươi nên nhớ, nếu hai ta báo cáo lên Chấp sự đường rằng ngươi lười biếng…, ngươi sẽ bị trục xuất khỏi tông môn ngay lập tức! Làm ca đêm cho chúng ta, đó là chiếu cố cho loại tân nhân như ngươi có nơi cắm sào đấy!”
Hai kẻ này thực chất đã làm việc ở Dược Điền vài chục năm. Công việc giữa đêm đến sáng sớm ở Dược Điền vô cùng ngột ngạt, vì đó là lúc âm khí tụ lại rất đậm khiến việc vận công hấp thụ Hồn Khí bị cản trở, thậm chí dễ bị âm tà đầy rẫy tạp chất xâm nhập thể nội.
Bọn hắn từ lâu đã muốn tìm một kẻ thế thân để gánh vác khoảng thời gian cay đắng này để bản thân có thể thoải mái nghỉ ngơi.
Lạc Nam ngẩng đầu nhìn trời, ở Âm Gian mặt trời đen và mặt trăng đỏ song song tồn tại, lúc nào cũng tăm tối cũng phân thành ngày và đêm sao?
Nhưng nghĩ lại, ban đêm theo lời bọn hắn có lẽ là khi huyết nguyệt lấn lướt hắc dương… khái niệm thời gian trong ngày ở bất cứ đâu vẫn luôn tồn tại, chỉ là hoàn cảnh không quá mức rõ ràng như Dương Thế mà thôi.
Trái ngược hoàn toàn với sự dự đoán của bọn hắn rằng Lạc Nam sẽ ấm ức hoặc phản đối, thanh niên trước mắt lại mỉm cười gật đầu rất sảng khoái:
“Trương sư huynh, Bàng sư huynh cứ yên tâm. Việc ca đêm cứ giao trọn cho đệ… đêm đến yên tĩnh, chăm sóc linh thảo lại rất hợp ý đệ.”
Trương Lực và Bàng Sơn đắc ý nhìn nhau, âm thầm cười nhạt: “Hoá ra là tên hèn nhát, một chút phản kháng cũng không dám.”
Đã thu được lợi ích, bọn hắn liền hào hứng vỗ vai Lạc Nam:
“Khá lắm! Rất biết điều! Ngăn phòng trống phía đông căn nhà gỗ là của ngươi. Nhớ kỹ, đúng canh ba phải ra Dược Điền gánh nước Âm Tuyền tưới từng gốc một. Nếu để chết một cây, ngươi chuẩn bị đền mạng đi!”
Nói rồi, hai gã cười hả hê kéo nhau vào phòng trong, không quên chửi rủa vài câu về lão già Lão Mộc vẫn đang gục đầu ngủ khò khò ngoài chòi tranh.
Lạc Nam nhìn theo bóng lưng hai kẻ kia, rồi quay sang nhìn lão già Lão Mộc.
Thanh niên bước chậm rãi đến bên chòi tranh. Dưới góc nhìn của kẻ khác, Lão Mộc chỉ là một lão phế vật nát rượu chờ chết.
Nhưng ngay khi Lạc Nam tiến lại gần trong khoảng ba thước, đồng tử hắn hơi co lại.
Dù lão già này dường như không có một chút sóng dao động Minh Lực nào, nhưng hơi thở của lão lại có một nhịp điệu vô cùng kỳ lạ — trùng khớp một cách hoàn hảo với nhịp rung chuyển sâu thẳm của toàn bộ dãy núi phía sau Dược Điền.
Động tĩnh này rất nhỏ… nhưng đủ để Lạc Nam hiểu rằng thực lực lão già này không đơn giản.
“Dược Điền là nơi trọng yếu của tông môn, có cường giả lặng lẽ toạ trấn cũng là nên!” Lạc Nam thầm nghĩ, chắp tay chào lão một cái, rồi nhẹ nhàng quay người tiến về phía phòng nghỉ của mình.
Trên chiếc ghế mây sần sùi, mi mắt lờ đờ của Lão Mộc khẽ hé mở một đường chỉ nhỏ, nhìn theo tấm lưng thong dong của Lạc Nam, rồi lại chìm vào giấc ngủ mê mệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
…
Đêm xuống…
Đúng canh ba, Lạc Nam khoác lên mình bộ y phục đơn sơ, bước ra khỏi căn nhà gỗ.
Hai gã Trương Lực và Bàng Sơn đã sớm ngáy như sấm trong phòng, rượu thịt ngổn ngang trên bàn.
Ngoài chòi tranh, chiếc ghế mây đã trống rỗng, lão già Lão Mộc không biết đã biến đi đâu từ lúc nào.
Lạc Nam nhấc hai chiếc thùng gỗ thô nặng, đi đến giếng nước Âm Tuyền ở góc Dược Điền.
Nước giếng đen ngòm, bốc lên từng luồng hàn khí thấu xương. Nếu là đệ tử bình thường tiếp xúc với loại nước này quá lâu, âm khí sẽ xói mòn kinh mạch, gây ra thương tổn không nhỏ.
Nhưng khi Lạc Nam đặt tay vào thùng nước, hắn vận chuyển công pháp Chúa Tể Kinh.
Trong cơ thể hắn, luồng năng lượng nguyên sơ tuyệt đối vận hành.
Sự kỳ diệu của Chúa Tể Kinh không chỉ nằm ở sức mạnh bộc phát nhục thân, mà gặp điều kiện tương ứng, nó lập tức tự điều chỉnh, hình thành nên trạng thái Chúa Tể Ngự Minh, thích ứng với hoàn cảnh chung quanh.
Dưới sự điều động của Chúa Tể Kinh, Minh Lực trong cơ thể Lạc Nam trở nên phục tùng tuyệt đối, ngoan ngoãn luân chuyển như những dòng nước ấm… toả khắp toàn thân.
Một thế này, hắn chỉ có Minh Hồn, không còn Linh Hồn như kiếp trước nữa rồi.
Và đương nhiên, Bất Hủ Bá Hồn đã bị phong ấn.
Hàn khí thấu xương của nước Âm Tuyền vừa chạm vào tay hắn liền bị Chúa Tể Ngự Minh hóa giải sạch sẽ, biến thành dòng chảy ôn hòa nuôi dưỡng từng thớ thịt.
Lạc Nam gánh hai thùng nước bước vào khu vực gieo trồng U Minh Thảo.
U Minh Thảo là loại linh thảo sơ cấp phổ biến nhất ở Âm Gian, có hình dáng như những chiếc lá hình lưỡi liềm màu xám đen, chuyên dùng để luyện chế Minh Hồn Đan, phụ trợ cho Minh Tu trị thương, tu luyện.
Lạc Nam múc một gáo nước Âm Tuyền, nhẹ nhàng tưới xuống gốc của một khóm U Minh Thảo.
Chính vào khoảnh khắc mạt nước chạm vào phiến lá, một hiện tượng kỳ quái xảy ra.
Cơ thể Lạc Nam chấn động nhẹ.
Nhờ sự ảo diệu của Chúa Tể Ngự Minh, tiềm thức của hắn như mở ra một giác quan hoàn toàn mới.
Hắn không chỉ nhìn thấy linh thảo bằng mắt thường, mà ý thức của hắn lướt qua hư không, trực tiếp bắt được những dao động sóng linh trí cực kỳ yếu ớt bùng lên từ bản thể của thực vật…
“Khát quá… Lạnh quá… Hàn khí trong nước giếng quá nặng, rễ của ta sắp bị đóng băng rồi…”
Một âm thanh thút thít, vô cùng non nớt và ngơ ngác vang lên trực tiếp trong tâm trí Lạc Nam.
Đó không phải là ngôn ngữ loài người, mà là Ý Thức Linh Tính nguyên sơ nhất của thảo mộc!
Lạc Nam sững người. Hắn cúi xuống, quan sát kỹ khóm U Minh Thảo trước mặt.
Phiến lá của nó tuy xanh xám nhưng ở phần gốc rễ quả thực có những vệt đốm trắng mờ — đó là dấu hiệu rễ cây bị tích tụ băng hàn ma khí do tưới nước Âm Tuyền quá liều lượng mà không qua xử lý.
“Ra là vậy…” Lạc Nam thì thầm trong lòng.
Hắn thử vận chuyển một sợi Minh Lực cực kỳ tinh thuần qua ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào cuống lá U Minh Thảo, đồng thời pha trộn một chút lực lượng này vào thùng nước Âm Tuyền.
Ngay lập tức, luồng hàn khí cuồng bạo trong thùng nước bị luồng Chúa Tể Minh Lực thuần hóa, biến thành dòng năng lượng mát lành, dịu nhẹ.
Khi Lạc Nam tưới gáo nước tiếp theo xuống, âm thanh trong tâm trí hắn lập tức thay đổi:
“Ôi… Ấm áp quá… Thoải mái quá! Cảm ơn người… Cảm ơn người…!”
Khóm U Minh Thảo rung rinh nhè nhẹ trong gió đêm… Những vệt đốm trắng dưới gốc rễ lập tức tan biến với tốc độ nhìn thấy bằng mắt thường.
Phiến lá xám đen bỗng nhiên chuyển sang một màu đen huyền ảo, tỏa ra hắc quang tinh khiết gấp đôi so với bình thường!
Lạc Nam đứng giữa Dược Điền, mắt sáng rực lên.
Chúa Tể Kinh quả thực vô cùng nghịch thiên, vượt xa cả kỳ vọng của người sáng tạo ra nó là hắn.
Chúa Tể Ngự Minh không chỉ giúp hắn áp chế Minh Lực của bản thân, mà còn cho phép hắn kết nối với linh tính của vạn vật!
Hắn có thể nghe thấy “tiếng nói” của linh dược, biết chúng đang thiếu hụt cái gì, dư thừa cái gì, bị bệnh ra sao và cần loại dưỡng chất nào!
Đây rõ ràng là một bước tiến lớn để hoàn thiện Công Pháp.
Nên biết rằng Lạc Nam tuy sáng tạo công pháp, nhưng đây chỉ là phiên bản khởi đầu… cần có thời gian lĩnh ngộ và tăng cấp từng chút một để có thể đạp chân vào Chúa Tể Chi Lộ.
Đối với một kẻ từng tự tay đúc ra Bất Hủ Thần Vật, tự sáng tạo Công Pháp cấp Bất Hủ như hắn… việc này tuy khó khăn, nhưng không phải không thể!
Lạc Nam đi tiếp sang khu vực gieo trồng Huyết Linh Chi — loại linh thảo Trung Phẩm quý hiếm hơn, có hình dáng như chiếc nấm màu đỏ sẫm, chuyên dùng để củng cố nhục thân, máu huyết tu sĩ.
Hắn đặt tay lên một cây Huyết Linh Chi già cỗi đang có dấu hiệu héo hắt.
Trong đầu hắn lập tức vang lên một giọng nói già nua, càu nhàu:
“Tử Khí Phân… Lại là cái thứ phân bón thối rữa đầy tạp chất đó! Lũ ngu ngốc các ngươi tưới thứ đó làm tổn thương huyết mạch của ta… Ta cần Âm Khí từ thổ địa… Ta cần ánh sáng mây mù…”
Lạc Nam mỉm cười.
Hắn cẩn thận gạt bỏ lớp phân bón tích tụ xơ cứng xung quanh gốc Huyết Linh Chi, dùng ngón tay ấn nhẹ vào lòng đất, truyền xuống một sợi Minh Lực để kích hoạt Âm Khí sâu dưới lòng đất ngoi lên.
“Ồ… Lực lượng này… Thật thuần khiết! Lão phụ dễ chịu quá! Tốt lắm tiểu tử, đút thêm chút nữa…” Cây Huyết Linh Chi già cỗi lập tức ưỡn ngực, tán nấm màu đỏ sẫm bùng phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, kích thước trong chớp mắt phình to thêm một vòng!
Suốt cả đêm hôm đó, Lạc Nam hoàn toàn đắm chìm vào công việc mà hai gã đệ tử kia coi là cực hình.
Hắn đi qua từng ô đất, trò chuyện, lắng nghe âm thanh của hàng ngàn gốc linh thảo.
Bằng việc dùng Minh Lực điều hòa nước giếng và làm sạch đất đai, hắn không chỉ giúp toàn bộ Dược Điền lấy lại sức sống cuồn cuộn, mà chính quá trình điều động Minh Lực tinh vi này lại là một phương thức tu luyện kỳ diệu cho Chúa Tể Ngự Minh.
Đây không phải lãng phí thời gian hay làm việc thiện… quá trình này giúp Lạc Nam hiểu rõ hơn về công pháp của mình…
Từng chút một lý giải, chưởng khống Chúa Tể Kinh!
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
