Chương 14: BA NĂM TRÔI…

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 14: BA NĂM TRÔI…

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 14: BA NĂM TRÔI… · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 14: BA NĂM TRÔI…tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Lòng đất vạn thước chìm vào một sự im lặng đáng sợ.

Tiếng dung nham chảy vắt ngang qua các vách đá vang lên những tiếng xèo xèo, phả ra luồng nhiệt lượng có thể nung chảy sắt thép trong chớp mắt.

Lão Mộc đứng chắn trước mặt Lạc Nam, toàn thân run rẩy, hồ lô rượu trong tay siết chặt đến mức lớp vỏ gỗ phát ra những tiếng rạn nứt.

Ánh mắt lão nhìn Lạc Nam vừa có sự bàng hoàng, vừa có sự bất mãn:

“Lạc Nam! Ngươi có biết mình đang nói cái gì không?! Ngươi đang đùa với lửa! Tam Đầu Ma Long Sư là tọa kỵ của Viễn Cổ Cự Ma, năm xưa Sư Tôn ta phải hy sinh thân mình mới phong ấn được nó. Ngươi làm suy yếu Trận Pháp, thả nó ra ngoài, toàn bộ Đoạn Ma Tông… không, hàng triệu dặm xung quanh sẽ hóa thành biển máu!”

“Thậm chí, nó còn có thể giải cứu Viễn Cổ Cự Ma… chủ tớ chúng nó kết hợp, hậu quả đó…”

Nghĩ đến đây, lão rùng mình, quá đáng sợ.

Tam Đầu Ma Long Sư từ trên cao nhìn xuống, cái đầu ma hỏa tím há to miệng phun ra một luồng khí nóng, tiếng cười khặc khặc chấn động mang tai:

“Khặc khặc! Lão già nát rượu, ngươi sợ cái gì? Dù không có hắn, chờ khi lão già ngươi chết rồi, trăm năm sau bản tọa cũng sẽ phá vỡ xiềng xích! Thay vì để ta tích tụ oán khí ra ngoài đồ sát sạch sẽ, sao không để tên nhóc này giúp ta giảm tải? nói không chừng ta lại rộng lượng tha cho các ngươi một mạng, cho làm nô bộc.”

Lạc Nam thong thả bước lên một bước, vỗ nhẹ vào vai Lão Mộc… Bàn tay hắn mang theo một luồng lực lượng trầm ổn, dịu nhẹ như dòng suối xua tan đi sự hoảng loạn trong lòng lão già.

“Lão Mộc…” Lạc Nam cất giọng bình thản, đôi mắt đen thẳm chớp động vệt sáng sâu thẳm:
“Tống Triết thiêu đốt tính mạng và hiến tế minh hồn để phong ấn cho Viễn Cổ Cự Ma. Ông ấy đặt cược toàn bộ hy vọng vào ta. Ngươi ở đây trông coi cái Ma Đêm này hàng ngàn năm, thân xác bị ma hỏa gặm nhấm, thọ nguyên sắp cạn… Ngươi thực sự muốn ôm cái phong ấn mục nát này chìm vào lòng đất mà không thấy một tia sáng nào sao?”

Lão Mộc giật mình.

Cái tên Tống Triết thốt ra từ miệng Lạc Nam như một đòn đập mạnh vào tâm khảm lão…

Tiểu sư đệ năm đó thiên phú tu luyện không cao, lực chiến yếu ớt nhưng lại tinh thông luyện đan, chế dịch…

Ở thế giới thực lực vi tôn này, liệu có ai nhớ đến kẻ đã từng có một người như thế tận hiến cả đời chỉ để phong ấn Cự Ma Viễn Cổ?

Tiểu Tống năm đó chạy phía sau lão, một câu sư huynh, hai tiếng sư huynh… đã trải qua một đời như thế.

Mí mắt Lão Mộc như nhoè đi… cổ họng nghẹn đắng mấp máy:

“Tiểu Tống đã tin tưởng ngươi…”

“Đúng vậy!” Lạc Nam gật đầu:

“Ông ấy tin ta có thể giải quyết Viễn Cổ Cự Ma trong vòng sáu năm. Còn con Tam Đầu Ma Long Sư này… chỉ là một hòn đá ngáng đường. Ngươi sợ nó thoát ra đồ sát tông môn? Trước đó, nó phải bước qua xác của ta.”

Lời này là thật, bởi vì nếu Lạc Nam không đủ sức giải quyết… hắn sẽ là kẻ đầu tiên bị nó tiêu diệt vì dám hấp thụ lực lượng của nó.

“Ngươi… liệu có quá cuồng?” Lão Mộc hít sâu một hơi.

“Có ngông cuồng hay không, thử rồi sẽ biết.” Lạc Nam nhìn thẳng vào Tam Đầu Ma Long Sư, ánh mắt đầy tự tin.

Vào khoảnh khắc này, cảnh tượng Tống Triết từng nhìn thấy ập vào tiềm thức của Lão Mộc.

Một bóng ảnh vĩ ngạn ẩn hiện phía sau Lạc Nam, đội trời đạp đất, bình định càn khôn, kinh khiếp vạn cổ.

Đó… chính là Bá Chủ hư ảnh được tạo ra từ loại khí chất bá đạo khắc sâu trong cốt tuỷ.

Lão Mộc toàn thân run rẩy, rồi lại nhìn con quái thú khổng lồ đang thở ra ma khí cuồng bạo.

Lão biết mình đã không còn lựa chọn…. Thương thế của lão đã đến mức sơn cùng thủy tận, nếu không có Lạc Nam ra tay hóa giải ma hỏa ban nãy, tính mạng cũng chẳng kéo dài được bao lâu.

Mà khi lão chết, phong ấn mất người duy trì cũng sẽ tự động sụp đổ.

Thật khó để tìm người chấp nhận hy sinh cả đời, giằng co tại Dược Điền này đến khi nằm xuống để thay thế…

Tuổi thọ của loại hung vật thượng cổ như Tam Đầu Ma Long Sư, không phải tu sĩ nhân loại cùng cấp có thể so sánh.

Dù có mười đời tông chủ của Đoạn Ma Tông nữa hao hết thọ nguyên mà chết đi, Tam Đầu Ma Long Sư vẫn sống nhăn răng…

Lão Mộc ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn, giọt rượu cay nồng chảy qua khóe miệng nhăn nheo, lão hà ra một hơi rồi chửi đổng:

“Mẹ kiếp! Tống Triết chìm trong bóng tối, trải qua dằn vặt nội tâm đau hơn cả chết cả một đời, dám đánh cược cả linh hồn… Lão già này tiêu sái uống rượu mấy ngàn năm nay?! Tiểu tử… ta cược với ngươi một ván! Cùng lắm thì tự bạo Minh Hồn, chết oanh liệt một trận… cũng không hổ thẹn với Tổ Sư Gia.”

“Khặc khặc! Quyết định tốt lắm lão già!” Tam Đầu Ma Long Sư nhìn Lạc Nam gầm lên một tiếng:

“Được! Bản tọa chấp nhận giao dịch! Để xem nhục thân phế vật của ngươi chịu được mấy giọt lực lượng tối thượng của ta!”

Ngay đêm đó, cuộc giao dịch điên rồ nhất lịch sử Đoạn Ma Tông chính thức bắt đầu.

Lạc Nam ngồi xếp bằng ngay trước mặt Tam Đầu Ma Long Sư, cách cái đầu ma hỏa chưa đầy ba thước.

Lão Mộc đứng phía xa, vận chuyển Minh Lực để canh giữ lối ra vào, đôi mắt lão không chớp lấy một cái, căng thẳng đến mức mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.

“Đến đi!” Lạc Nam quát khẽ, hai tay giang rộng, tư thái tự nhiên.

RỐNG!

Cái đầu rồng bên trái của Tam Đầu Ma Long Sư há rộng khẩu đại bồn, một luồng Tử Ma Diễm đậm đặc như dung nham nguyên chất bắn thẳng ra!

Luồng ma hỏa này không phải là thứ hỏa ma bình thường mà là bản nguyên Ma Lực tích tụ hàng ngàn năm, chứa đựng ý chí hủy diệt và sát khí cuồng bạo.

BÙM!

Toàn bộ thân thể Lạc Nam lập tức bị ngọn lửa màu tím đen bao trùm!

Lớp áo thô ráp của đệ tử ngoại môn trong chớp mắt hóa thành tro bụi.

Da thịt Lạc Nam bắt đầu nứt nẻ, những vệt máu đỏ tươi vừa chảy ra đã bị ma hỏa nung chảy thành làn khói tím. Cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn con độc xà gặm nhấm từng tế bào, xé rách từng thớ cơ!

“Khặc khặc! Chịu không nổi thì kêu lên! Bản tọa sẽ nuốt chửng ngươi!” Tam Đầu Ma Long Sư cười gằn.

Tuy nhiên, trên khuôn mặt Lạc Nam không hề có nửa điểm sợ hãi hay gào khóc… Khóe miệng hắn nhếch lên một vệt nụ cười điên rạo rực.

“Chút đau đớn này… còn kém xa lắm!” Lạc Nam thầm nghĩ.

Đời trước hắn là một tên tu luyện cuồng nhân, lấy thân phàm thịt đã có thể thông qua khảo nghiệm sống không bằng chết của Bất Hủ Thần Tháp.

Một chút ma hoả này? Tạp chất mà thôi!

Chúa Tể Ngự Thân – vận chuyển!

Lạc Nam không dùng Minh Lực để đẩy lùi ma hỏa, mà hắn dùng chính nhục thân để hấp thụ và tôi luyện!

Xèo xèo xèo!

Ma hỏa đốt cháy những tế bào yếu ớt, sau đó Chúa Tể Kinh lập tức hút lấy lực lượng từ chính ngọn lửa để tái tạo lại những tế bào mới cường đại và kiên cố hơn.

Da thịt nứt nẻ rồi nhanh chóng kết vảy, vảy bong ra để lộ lớp da mới ửng hồng nhưng lại ánh lên vệt kim loại nhàn nhạt…

Xương khớp trong người hắn phát ra những tiếng rắc rắc giòn giã như tiếng sấm nổ. Khí huyết cuồng bạo như rồng ngẩng đầu!

Thấy cái đầu ma hỏa chưa đủ đô, Lạc Nam mở bừng mắt, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên:

“Cái đầu bên phải! Băng Hàn Ma Khí! Phun ra cho ta! Nóng lạnh đan xen mới đủ để rèn giũa nhục thân này!”

Tam Đầu Ma Long Sư chấn động: “Tên điên này!”

Cái đầu rồng bên phải lập tức há miệng, phun ra một luồng Cực Âm Băng Khí màu đen tuyền!

Nóng tột độ gặp lạnh tột cùng!

Thân thể Lạc Nam bên trái bị Ma Hỏa thiêu đốt rực đỏ, bên phải lại bị Băng Khí đóng thành một tầng băng đen dày cộp.

Hai luồng lực lượng cực đoan va chạm dữ dội ngay trong cơ thể hắn, tạo ra những đợt nổ tung đè nén bên trong nội tạng.

Lão Mộc đứng xa xa nhìn mà da mặt giật giật liên tục: “Nhục thân rèn luyện bằng Băng Hỏa của hung vật thượng cổ… Tên này thực sự là người sao?! Thể phách của gã đã vượt qua giới hạn của Thể Tu rồi!”

Suốt một đêm dài, Lạc Nam chìm trong quá trình đập đi xây lại nhục thân.

Cơ thể hắn như một bể chứa quy mô vô tận, mỗi một tế bào đều có thể hấp thụ lực lượng từ Tam Đầu Ma Long Sư, dùng chính sự tàn bạo và huỷ diệt để rèn luyện.

Thời gian dần trôi, Tam Đầu Ma Long Sư thậm chí mỏi miệng…

OÀNH!

Một luồng khí rống cuồng bạo bùng nổ từ người Lạc Nam, thổi bạt sóng dung nham xung quanh!

Cơ thể hắn rắn rỏi như một pho tượng thần bằng thép đen, từng thớ cơ uốn lượn chứa đựng sức mạnh có thể xé nát cự thú.

Lạc Nam giơ tay lên, ngón tay khẽ búng một cái, một tiếng nổ nén không khí vang lên giòn giã. Hắn nhìn Tam Đầu Ma Long Sư, thản nhiên nói:

“Hôm nay đến đây thôi. Như đã hứa…”

Lạc Nam giậm mạnh chân xuống nền đá.

Luồng Chúa Tể Minh Lực men theo các tầng đất, chạm vào mười sáu sợi xích sắt của Đoạn Mạch Phong Ma Trận.

Hắn khẽ chuyển dịch vị trí của ba trận văn mấu chốt, làm cho độ siết của xích sắt giảm đi một phần nhỏ…

Tam Đầu Ma Long Sư thở ra một hơi dài sảng khoái, ba cái đầu rồng thả lỏng nằm gục xuống đất.

Sự thống khổ gặm nhấm nó suốt hàng ngàn năm qua đột nhiên giảm đi rõ rệt!

“Khặc… Tốt! Lời nói không ngoa!” Ba cái đầu rồng nhìn Lạc Nam bằng ánh mắt hoàn toàn thay đổi:

“Tiểu tử, tối mai lại đến! Bản tọa sẽ cho ngươi nếm thử bản nguyên Ma Lực ở cái đầu giữa!”

Lạc Nam nhếch môi: “Rất sẵn lòng!”

Hắn dự định tu luyện thể phách, sau đó mới chuyển sang Minh Hồn…

Trong ánh mắt quỷ dị như gặp quỷ của Lão Mộc, Lạc Nam bình tĩnh rời đi.

Thời gian ở Âm Gian trôi qua vừa nhanh vừa chậm.

Nhờ có sự che chở của Lão Mộc và sự phối hợp ngoan ngoãn của hai tên Trương Lực, Bàng Sơn, cuộc sống của Lạc Nam tại Dược Điền ngoại môn diễn ra cực kỳ êm đềm nhưng lại ẩn chứa những bước tiến vững chắc.

Ban đêm, Lạc Nam là một đệ tử tạp dịch mẫu mực… Hắn thong thả đi lại giữa năm mươi mẫu Dược Điền, dùng Chúa Tể Ngự Minh để câu thông với linh thảo, hòa mình vào nhịp thở của đất trời.

Lắng nghe, thấu hiểu ý thức từ vạn vật, rèn luyện đến mức lô hoả thuần thanh…

Dưới sự chăm sóc của hắn, Dược Điền ngoại môn trở thành nơi có chất lượng linh dược cao nhất toàn tông.

Trương Lực và Bàng Sơn nhờ sự chỉ điểm của hắn mà tu vi tiến bộ thần tốc, liên tục vượt cấp, từ hai tên tầm thường trở thành đệ tử có tiếng nói ở Ngoại Môn, thậm chí vài lần được Chấp Sự mời vào Nội Môn nhưng cả hai viện cớ ưa thích chăm sóc linh dược, cống hiến cho tông môn để từ chối.

Ban ngày, Lạc Nam chui xuống Đoạn Mạch Ngục…

Hắn lấy Tam Đầu Ma Long Sư làm “máy gia tốc tu luyện”, điên cuồng hấp thụ Ma Lực, Ma Hoả và Ma Băng của nó… rèn luyện nhục thân và Minh Hồn.

Thấm thoát, đã là ba năm trôi qua…

Lòng đất Đoạn Ma Tông đã không còn tiếng gào rống oán hận của Tam Đầu Ma Long Sư, Dược Điền không có những lần rung chấn bất chợt.

Mỗi lần Lạc Nam xuống, ba cái đầu rồng khổng lồ lại run rẩy ngoan ngoãn như ba con cún, chủ động phun ra Ma Lực tinh thuần nhất để hắn rèn luyện.

Ma thú từng xé xác vô số cường giả, giờ đây lại trở thành nguồn cung cấp dinh dưỡng độc quyền cho Lạc Nam.

Lão Mộc chứng kiến sự trưởng thành của hắn, đối với ván cược lớn nhất cuộc đời mình… đã nhìn thấy hy vọng.

Tâm trạng cũng thoải mái, vui vẻ hơn rất nhiều, không còn nằm trên ghế mây sầu não uống rượu, trái lại tìm kiếm cảm giác vui thú điền viên, trồng rau, câu cá… mấy năm trải qua đặc sắc vô cùng.

Một ngày sáng sớm…

Ánh hắc dương xé tan màn sương mù buốt giá trên ngọn Đoạn Ma Phong, rọi những tia sáng màu xám nhạt xuống Dược Điền xa xa…

Trương Lực và Bàng Sơn lúc này đã đổi sang mặc hắc bào thêu chỉ bạc. Hai gã béo gầy đang đứng ở đầu luống Tử Liên Hoa, tay cầm hồ lô nước, chăm chỉ vận chuyển Minh Lực tưới cây theo đúng lộ tuyến mà Lạc Nam đã dạy.

“Lực huynh… huynh thấy dạo này Lạc lão đại thế nào?” Bàng Sơn thì thì thầm thầm, mắt lén nhìn về phía căn nhà gỗ đơn sơ.

Trương Lực gõ nhẹ vào đầu Bàng Sơn một cái, mắng: “Bớt nhiều chuyện đi! Lão đại là nhân vật tầm cỡ nào? Cao nhân quy ẩn trải nghiệm cuộc sống! Chúng ta chỉ cần hầu hạ tốt, tu vi tăng tiến là được rồi!”

“Đúng đúng, huynh nói chí phải!” Bàng Sơn gật đầu như gà mổ thóc, thầm hạ quyết định hôm nay phải tìm vài con Minh Ngư hầm thuốc bổ, mang đến phụng dưỡng lão đại.

Đột nhiên…

VÚT!

Trên bầu trời phía Tây, một vệt dải ngân hà màu trắng tinh khôi xé gió lao tới. Mùi hương hoa sen thanh nhã, thuần khiết tràn ngập khắp không gian Dược Điền, xua tan hoàn toàn mùi đất ẩm hôi hám.

Một thân ảnh đáp nhẹ nhàng xuống giữa quảng trường Dược Điền.

Đó là một thiếu nữ chừng mười chín tuổi… Nàng mặc bộ y phục màu tuyết trắng thêu hình đóa Bạch Liên thánh khiết như tiên, thắt lưng lụa xanh ôm trọn lấy vòng eo thon gọn, không một vết gợn.

Nhan sắc của nàng… phải dùng mỹ từ như tuyệt đại phong hoa để mô tả!

Làn da trắng nõn như ngọc mỡ, đôi mắt trong trẻo như hồ nước mùa thu, sống mũi cao thanh tú và đôi môi chúm chím đỏ mộng tự nhiên.

Trên người nàng tỏa ra một luồng khí chất vừa cao quý, vừa có sự ngây thơ, kiều diễm của một thiếu nữ mới lớn.

Trương Lực và Bàng Sơn nhìn thấy thiếu nữ này thì hoàn toàn chết đứng!

Xoảng! Xoảng!

Hai cái hồ lô tưới nước trên tay hai gã rơi bộp xuống đất, vỡ tan tành.

Đôi mắt gã béo Bàng Sơn trợn ngược lên, mồm há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng.

Gã run rẩy chỉ tay, lưỡi líu lại không nói thành lời:

“Tiên… Tiên nữ hạ giới?! Trời ơi… trên đời lại có mỹ nhân xinh đẹp đến mức này sao?!”

Trương Lực thì bộc phát tim đập nhanh, mặt đỏ gay như gấc chín, chân tay bủn rủn.
“Bàng… Bàng Sơn… đập… đập ta một cái xem ta có đang nằm mơ không?” Trương Lực lắp ba lắp bắp:

“Y phục của nàng, nghe nói chỉ có đệ tử thân truyền của Tông Chủ mới được phép mặc…”

BỘP! Bàng Sơn vả mạnh vào mặt Trương Lực một cái.

“Đau! Mẹ kiếp thật rồi!” Trương Lực ôm mặt, nhưng mắt vẫn dính chặt vào thiếu nữ.

Diệu Ái không hề để ý đến hai tên quản sự đang ngơ ngẩn như hai kẻ đần.

Đôi mắt trong trẻo của nàng lướt qua Dược Điền, khi nhìn thấy thân ảnh quen thuộc vừa từ nhà gỗ bước ra, đôi mắt lập tức sáng rực lên như chòm sao đêm…

“Lạc Nam ca ca!”

Một tiếng gọi ngọt ngào, nũng nịu như chim họa mi hót vang lên!

Diệu Ái không chút ngần ngại, nhún chân một cái, thân hình uyển chuyển như chim én lao thẳng về phía Lạc Nam. Nàng ôm chầm lấy cánh tay hắn, tựa đầu vào vai hắn, khuôn mặt kiều diễm ửng hồng vì hạnh phúc.

BỐP!

Xa xa, Bàng Sơn và Trương Lực thấy cảnh này thì mắt trợn ngược, hai mắt nhắm nghiền rồi… kích động đến mức bất tỉnh nhân sự, ngã chổng cạ xuống luống đất!

Thần nữ cao cao tại thượng của Đoạn Ma Tông, đệ tử cưng của Tông Chủ… lại ôm thắm thiết một tên đệ tử tạp dịch Dược Điền?!

Cảnh tượng này nếu truyền ra ngoài, toàn bộ nam đệ tử Đoạn Ma Tông chắc chắn sẽ băm vằn Lạc Nam!

Lạc Nam thả lỏng tay, quay sang nhìn thiếu nữ đang nấp trong lòng mình… Hắn khẽ mỉm cười, giơ tay gõ nhẹ lên trán nàng một cái:

“Bé con, ba năm không gặp, lớn nhanh thật đấy. Lại còn biết dùng thân pháp hoa mỹ để khoe khoang nữa.”

“Đau muội mà!” Diệu Ái xoa xoa trán, đôi mắt long lanh nhìn Lạc Nam, giọng nũng nịu:

“Muội nhớ ca chết đi được! mấy năm nay muội tu luyện không ngày nào nghỉ ngơi. Muội chỉ muốn nhanh nhanh được đến thăm ca thôi!”

Nào đâu biết rằng động tác của nàng khiến không ít đôi mắt đẹp ẩn trong đan điền nam nhân liếc xéo…

Từ trong Quốc Độ, có thể nhìn thấu cảnh tượng bên ngoài thông qua ánh mắt của Lạc Nam.

Bá Hậu, Bá Phi đều che miệng cười khẽ.

Nam nhân này vẫn giữ nguyên phong độ, đi đến đâu là vận đào hoa bám theo đến đó…

Đã điệu thấp đi làm ruộng rồi, vẫn có mỹ nhân nổi bật nhất tìm đến tận cửa.

Lạc Nam quan sát Diệu Ái một lượt…

Trong lòng hắn không khỏi thầm khen ngợi.

Nhờ Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết và tài nguyên dồi dào từ Tông Chủ, tu vi của Diệu Ái ba năm qua tiến bộ như vũ bão, đã bước vào Lục Chuyển Minh Tu Hậu Kỳ! Minh Hồn tinh khiết không chút tạp chất.

Ở tuổi 19, tu vi sánh ngang với Hợp Thể Kỳ… dù là ở thời đại trước tại Việt Long Tinh, gần như không tồn tại.

“Tốt lắm, không làm ta thất vọng.” Lạc Nam vỗ nhẹ lên đầu nàng, ánh mắt tràn ngập sự ôn hòa:

“Sư phụ đối xử với muội tốt chứ?”

“Sư phụ thương muội nhưng cũng nghiêm khắc lắm!” Diệu Ái gật đầu, rồi nét mặt nàng chợt trở nên nghiêm túc, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại:

“Nhưng… ca ca, lần này muội đến tìm ca là để thông báo một chuyện. Nửa tháng sau, muội phải rời tông môn rồi.”

“Ồ? Đi đâu?” Lạc Nam chớp mắt.

“Tham gia Tông Môn Cửu Đấu!” Diệu Ái giải thích:

“Đây là đại hội luận bàn quy mô lớn do Đoạn Ma Tông chúng ta cùng tám thế lực hàng đầu khác ở lân cận phối hợp tổ chức, mỗi tông cử ra 10 đệ tử ưu tú nhất tham gia.”

Nàng nắm chặt tay Lạc Nam, mắt hiện lên vẻ lo lắng: “Sư phụ nói, Cửu Đấu lần này vô cùng quan trọng… lấy kinh nghiệm để chuẩn bị tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến quy mô toàn bộ Âm Gian sau này!”

“Vị Diện Thiên Kiêu Chiến sao…” Lạc Nam thì thầm, lần đầu nghe đến cuộc thi đấu này.

“Đó là cuộc chiến của thiên tài đỉnh cấp toàn Vị Diện!” Diệu Ái nói:

“Một khi lọt vào nhóm 100 người đứng đầu, sẽ được Vị Diện tầng thứ hai tuyển chọn trực tiếp mà không cần độ kiếp phi thăng!”

“Tông môn, gia tộc, thế lực có được đệ tử giành thành tích cao trong Vị Diện Thiên Kiêu Chiến sẽ được hưởng rất nhiều lợi ích, tiêu biểu như được Thế Lực ở Vị Diện Tầng Hai che chở.”

“Hoá ra là thế…” Lạc Nam ánh mắt loé lên.

Vị Diện tầng một là nơi có quy mô sánh ngang vô số tiểu thế giới ở Dương Thế gộp lại.

Cái gọi là Vị Diện Thiên Kiêu Chiến này chính là một cuộc đấu tầm cỡ bậc nhất của tu sĩ ở dưới Tiên.

Một đời trước của hắn trước khi thành Tiên… cũng chưa từng tham gia cuộc chơi nào có quy mô lớn đến vậy.

Chẳng trách chất lượng cường giả ở Âm Gian vượt trội hơn…

Bất quá Lạc Nam không có hứng thú gì.

Với tâm cảnh của một lão quái vật, hắn cũng không đến mức đi tranh đoạt cùng một đám hậu bối.

Chưa kể hắn cần trực tiếp độ kiếp phi thăng qua từng tầng Vị Diện, leo từ thấp đến cao bằng chính sức của mình…

Nếu từ Vị Diện Thiên Kiêu Chiến đi đường tắt, khác nào tự bước chân ra khỏi Chúa Tể Chi Lộ?

“Ca ca… muội không muốn xa ca đâu.” Diệu Ái ôm chặt lấy eo Lạc Nam, đầu dụi vào ngực hắn:

“Sư phụ bắt muội phải bế quan mười ngày tới để chuẩn bị…”

Lạc Nam khẽ cười, bàn tay to lớn xoa nhẹ mái tóc mềm mại của nàng:

“Đừng sợ! Cứ tự tin mà đánh… Nhớ kỹ bộ công pháp ta dạy, không kẻ nào cùng cấp có thể làm tổn thương muội… nhưng cũng nên khiêm tốn, đừng bại lộ quá nhiều.”

“Vâng! Muội nhớ rồi!” Diệu Ái ngẩng mặt lên, nở nụ cười rạng rỡ như hoa tuyết nở ban mai, thì thầm nói:

“Ngay cả sư phụ cũng không biết muội tu Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết.”

“Như vậy rất tốt!” Lạc Nam hài lòng gật đầu.

Đó là công pháp cấp Siêu Thần, chỉ cần Diệu Ái không bất cẩn làm bại lộ… Đoạn Bích Vân vô pháp thăm dò ra.

Hai người ngồi bên hiên nhà gỗ trò chuyện… Diệu Ái kể cho Lạc Nam nghe về những chuyện thú vị trên ngọn Đoạn Ma Phong, về sư phụ nghiêm khắc nhưng cực kỳ cưng chiều nàng, còn Lạc Nam chỉ lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng lại đưa tay lau đi vệt phấn hoa dính trên má nàng.

Đến giữa trưa, Diệu Ái mới bịn rịn chia tay Lạc Nam, cưỡi mây bay về phía núi chính.

Khi bóng dáng Diệu Ái biến mất, Trương Lực và Bàng Sơn mới từ từ tỉnh lại, hai gã lồm kồm bò dậy, nhìn Lạc Nam bằng ánh mắt quỷ dị…

“Lạc… Lạc đại ca… Ngươi và Diệu Ái Thần Nữ…” Bàng Sơn nuốt nước bọt.

“Thần Nữ?” Lạc Nam buồn cười quay lại, liếc nhìn hai gã một cái, thản nhiên nói:

“Tới giờ tưới cây rồi. Đứng đó làm gì?”

“Rõ! Chúng đệ làm ngay!” Hai gã lập tức nhảy dựng lên, không dám hỏi thêm một câu nào, trong lòng càng thêm khâm phục vị đại ca huyền bí này đến mức dập đầu sát đất.

Lạc Nam nhìn về hướng ngọn Đoạn Ma Phong, khóe miệng nhếch lên một vệt nụ cười tà mị:

“Tông Môn Cửu Đấu, Vị Diện Thiên Kiêu Chiến… cứ để Ái Nhi toả sáng.”

Hắn nhún vai, lại tiến vào lòng đất gặp con hàng ba đầu…

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com