NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 13: THOẢ THUẬN!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Ba ngày tiếp theo trôi qua trong sự êm đềm…
Trương Lực và Bàng Sơn hoàn toàn thay đổi thái độ.
Bọn hắn làm việc siêng năng, chu đáo, mỗi thao tác chăm sóc cây cỏ đều tuân thủ nghiêm ngặt những chỉ dẫn của Lạc Nam.
Kỳ diệu thay, đúng như Lạc Nam đã nói, mỗi khi bọn hắn vận chuyển Minh Lực theo hướng dẫn của hắn để tưới cây, Minh Hồn càng trở nên trong suốt, tinh khiết, thuận theo sự vận chuyển của Trận Pháp mà tiến bộ…
Kỳ diệu vô cùng.
Trong khi đó, Lạc Nam dành toàn bộ thời gian ca đêm để đẩy mạnh quá trình tu luyện Chúa Tể Kinh.
Đã một tháng trôi qua, Lạc Nam ngồi trên mỏm đá cao nhất.
Xung quanh hắn, không chỉ có linh thảo, mà cả những tảng đá vôi xám xịt, những dòng nước suối chảy qua khe núi, thậm chí là những luồng Hồn Khí, Tử Khí, Âm Khí chập chờn trong không trung… tất cả đều phát ra những ý thức dao động riêng biệt.
Lạc Nam đọc được ý thức vạn vật, nhưng tu vi đã bắt đầu đình trệ không tiến…
Để luyện Chúa Tể Kinh, hắn cần nguồn năng lượng khổng lồ…
Và nơi cung cấp nguồn năng lượng dạt dào nhất lúc này… chính là thứ đang bị phong ấn sâu vạn thước dưới lòng Dược Điền!
Bằng không, dù hắn thôn phệ sạch sẽ Dược Điền… trong vòng 6 năm ngắn ngủi, cũng vô pháp diệt trừ Cự Ma tại Lãng Cốt Khư.
Lộp bộp…
Một tiếng động nhẹ vang lên sau lưng Lạc Nam.
Lão Mộc ôm hồ lô rượu, bước đi khập khễnh từ trong màn sương đêm ra.
Ánh mắt lão già lúc này không còn sự lười biếng hằng ngày, mà tràn ngập sự kinh ngạc khi nhìn thấy những dòng chảy tự nhiên xung quanh hắn.
“Tiểu tử…” Lão Mộc khàn giọng nói:
“Ngươi… vừa làm cái gì vậy?”
Lạc Nam thong thả đứng dậy, phủi bụi trên áo, mỉm cười nói: “Chỉ là chút trò vặt câu thông môi trường thôi, xem ra thương thế của tiền bối sau chuyến đi xuống lòng đất lần này… không nhẹ đâu nhỉ?”
Đồng tử Lão Mộc co lại.
Lão cúi đầu nhìn xuống tay áo mình. Mặc dù lão đã cố che giấu, nhưng dưới gấu tay áo, những đốm thương tích màu tím đen vẫn đang âm thầm gặm nhấm da thịt lão, khiến tay lão khẽ run lên.
Lão Mộc thở dài một tiếng, chua chát lắc đầu: “Mắt ngươi tinh lắm. Con quái thú bên dưới… dạo này quậy phá dữ dội quá. Ta đã dốc sức gia cố mười sáu xích sắt phong ấn, nhưng ma hỏa của nó vẫn tràn ra ngoài…”
Lạc Nam bước lại gần Lão Mộc, giơ tay ra: “Để ta xem thử.”
Lão Mộc do dự một chút, nhưng nhớ lại những hiện tượng kỳ dị do Lạc Nam tạo ra mấy ngày qua, lão liền chìa cổ tay ra.
Lạc Nam đặt hai ngón tay lên mạch đập của Lão Mộc.
Trong giây ngoảnh lại, Lạc Nam cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồng bạo, rống giận như bão tố đang cuộn trào trong cơ thể lão già này.
Lão Mộc này quả nhiên là một vị Cửu Chuyển Minh Tu, Minh Hồn của lão còn cứng hơn cả nhục thân bên ngoài.
Nhưng lúc này, Minh Hồn cũng bị ma diễm thiêu đốt, tuổi thọ chẳng còn lại bao nhiêu…
“Tam Đầu Ma Long Sư này sở hữu Ma Diễm không yếu…” Lạc Nam nheo mắt.
Hắn vận chuyển Chúa Tể Kinh, một sợi Minh Lực nhẹ nhàng men theo ngón tay luồn vào cơ thể Lão Mộc.
Lão Mộc định vận công chống cự theo bản năng, nhưng khi luồng lực lượng của Lạc Nam chạm vào luồng ma hỏa cuồng bạo kia, một cảnh tượng khó tin đã xảy ra!
Luồng ma hỏa màu đen vốn hung tợn, coi trời bằng vung, khi gặp phải Minh Lực của Lạc Nam thì giống như chuột gặp mèo!
Nó run rẩy, lập tức co cụm lại, sau đó ngoan ngoãn bị luồng lực lượng của Lạc Nam nuốt chửng, kéo ngược ra khỏi cơ thể Lão Mộc!
XÈO!
Một vệt ma hỏa màu tím bay ra khỏi cổ tay Lão Mộc, đọng lại trên đầu ngón tay Lạc Nam rồi biến mất hoàn toàn, hóa thành dưỡng chất cho Chúa Tể Kinh!
Sắc mặt Lão Mộc lập tức hồng hào trở lại, cơn đau xé ruột xé gan gặm nhấm lão suốt mấy ngày qua biến mất không một dấu vết!
Lão già đứng ngơ ngác, mở to hai mắt nhìn Lạc Nam như nhìn một con quái vật:
“Ngươi… ngươi có thể trực tiếp hấp thụ Ma Diễm của Tam Đầu Ma Long Sư?! Không bị ma hóa?! Không bị nổ xác?!”
Lạc Nam mỉm cười, phủi tay: “Ta đã nói rồi… Lão Mộc, đưa ta xuống nhìn thử đi!”
Lão Mộc nhìn Lạc Nam chằm chằm suốt nửa canh giờ. Lão cố gắng tìm kiếm sự sợ hãi, tham lam hay nông nổi trong mắt vị thanh niên này, nhưng thứ lão nhận được chỉ là một sự điềm tĩnh và tự tin tuyệt đối.
“Được!” Lão Mộc nghiến răng, hạ quyết tâm:
“Dù sao cái thân tàn này cũng không gánh nổi phong ấn được bao lâu nữa. Ngươi đã nhận Đoạn Ma Lệnh từ Tống Triết, lại có bản lĩnh kỳ dị này… Có lẽ đây chính là ý trời!”
Lão Mộc dẫn Lạc Nam đi về phía sâu nhất của Dược Điền, nơi có một hang đá tự nhiên bị che phủ bởi những dây leo chằng chịt.
Lão Mộc giơ hồ lô rượu lên, rót một ngụm rượu xuống khoảng trống trước hang đá, miệng lẩm nhẩm những câu chú ngữ cổ xưa.
ONG!
Mặt đất chấn động nhẹ. Lớp đá xám tự động tách ra hai bên, lộ ra một bậc thang bằng đá đen dốc đứng, đâm thẳng xuống lòng đất tối om.
Một luồng hàn khí pha lẫn ma hỏa thấu xương từ dưới hang sâu bốc lên, khiến không khí xung quanh lập tức đóng thành một tầng băng tím.
“Nơi này là Đoạn Mạch Ngục.” Giọng Lão Mộc trở nên trầm trọng:
“Càng đi xuống, uy áp từ con vật kia sẽ càng tăng gấp bội. Ngươi phải cẩn thận, nếu thấy không chịu nổi thì phải rút lui ngay lập tức!”
“Dẫn đường đi.” Lạc Nam điềm nhiên bước xuống bậc đá đầu tiên.
Hai người bắt đầu đi xuống sâu trong lòng đất.
Một ngàn thước…
Ba ngàn thước…
Tám ngàn thước…
Bung sương xung quanh biến thành màu đỏ huyết. Không khí khô cạn, chứa đầy những tiếng gào hú cuồng bạo của âm hồn và ma khí…
Áp lực vô hình đè nặng lên nhục thân, nếu là tu sĩ Tứ Chuyển bình thường đi đến đây, xương khớp đã sớm bị nghiền thành bột mịn.
Tuy nhiên, Lạc Nam vẫn bước đi thong dong. Chúa Tể Ngự Thân tự động vận hành, hóa giải toàn bộ áp lực ma uy xung quanh hắn.
Lão Mộc đi phía trước, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn Lạc Nam. Thấy thanh niên này không hề dùng một giọt Minh Lực chống đỡ mà vẫn đi lại tự nhiên như dạo chơi, trong lòng lão già lại giật thon thót.
Khi hai người bước xuống đến độ sâu vạn thước, không gian đột ngột mở rộng ra!
Trước mắt Lạc Nam là một thung lũng ngầm khổng lồ rộng hàng nghìn dặm!
Toàn bộ không gian này được thắp sáng bởi những dòng sông dung nham màu tím đen chảy vắt ngang qua các vách đá. Trên trần thạch nhũ cao vút, hàng ngàn sợi dây xích xám to bằng vòm cây cổ thụ, khắc đầy Trận Văn Đoạn Ma, đâm thẳng từ trần nhà xuống trung tâm thung lũng!
Và ở trung tâm của thung lũng ngầm đó…
HÙM… HÙM…
Một sinh linh khổng lồ như một ngọn núi nhỏ đang nằm phủ phục!
Nó có thân hình của một con Sư Tử khổng lồ, toàn thân phủ đầy vảy rồng màu đen huyền ảo.
Từ trên cổ nó trồi lên ba cái đầu rồng vô cùng hung tợn!
Một cái đầu tỏa ra ma hỏa tím, một cái đầu tỏa ra băng hàn ma khí đen, và cái đầu ở giữa lớn nhất … đang khép chặt đôi mắt đỏ ngầu, thở ra những luồng ma khí khiến không gian xung quanh liên tục xói mòn…
Mười sáu sợi xích sắt cắm sâu vào vai, lưng và bốn chân của nó, liên tục rút ra những luồng ma khí màu đen, theo hệ thống Trận Văn truyền thẳng lên trên Dược Điền!
Đây chính là Tam Đầu Ma Long Sư — Tọa kỵ của Viễn Cổ Cự Ma!
Sự xuất hiện của hai kẻ lạ mặt lập tức làm cho con quái thú chú ý!
Cái đầu rồng ở giữa đột ngột mở bừng mắt! Đôi đồng tử màu đỏ máu to như hai hồ nước chấn động, tỏa ra thứ ma uy cuồng bạo tột cùng, khiến toàn bộ thung lũng ngầm rung chuyển dữ dội!
“Lũ giun đất Đoạn Ma Tông!” Một giọng nói ầm ầm như sấm rền, chứa đựng sự oán hận tích tụ hàng ngàn năm vang lên thẳng trong linh hồn hai người:
“Lão già nát rượu! Ngươi lại đến nộp mạng sao?! Và cả… một con giun đất kiến cỏ?”
Áp lực ma uy khủng khiếp như một ngọn núi thái sơn sụp đổ, đè thẳng xuống đầu Lạc Nam và Lão Mộc!
Lão Mộc sắc mặt tái nhợt, giơ hồ lô rượu lên, vận chuyển toàn bộ tu vi để tạo ra một vầng hào quang bảo vệ hai người.
Lạc Nam thong thả bước ra khỏi vầng hào quang của Lão Mộc!
“Tiểu tử! Ngươi làm gì vậy?! Mau quay lại!” Lão Mộc kinh hãi gào lên.
Lạc Nam không quay lại. Hắn đứng thẳng lưng giữa luồng ma uy cuồng bạo của Tam Đầu Ma Long Sư.
Áo thô ráp của hắn tung bay trong ma phong, nhưng thân hình hắn lại đứng vững như một cột chống trời!
“Tam Đầu Ma Long Sư…” Lạc Nam ngẩng đầu, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu khổng lồ của con ma thú:
“Mấy ngàn năm bị giam cầm, bị rút đi tu vi để làm phân bón cho cây cỏ… Cảm giác đó, chắc không dễ chịu gì nhỉ?”
Lời nói của Lạc Nam như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa giận dữ của Tam Đầu Ma Long Sư.
Cái đầu rồng ở giữa hơi hạ thấp xuống, sáu cái mắt rồng khổng lồ xoáy chặt vào thân ảnh nhỏ bé của Lạc Nam. Nó nhận ra một điều kỳ lạ, con người nhỏ yếu này không hề sử dụng bất kỳ lực lượng hay pháp bảo nào, nhưng ma uy của nó khi chạm vào hắn lại tự động tan biến như sương mù gặp nắng gắt…
“Nhân loại!” Giọng nói của Tam Đầu Ma Long Sư chấn động thung lũng:
“Ngươi là cái thứ gì? Trên người ngươi… không có khí tức tởm lợm của Đoạn Ma Lão Tổ, cũng không có khí tức của lũ đệ tử vô dụng Đoạn Ma Tông, ngươi không tu luyện Đoạn Ma Minh Công của chúng!”
“Ta là ai không quan trọng.” Lạc Nam khoanh tay, thong thả bước đi trên nền đá nóng rực:
“Quan trọng là, ta đến đây để cho ngươi một thỏa thuận.”
“Thỏa thuận?!” Cái đầu rồng bên trái tỏa ra ma hỏa tím, há miệng cười rống lên điên dại:
“Hahaha! Một con giun đất đòi thỏa thuận với bản tọa?! Ngươi có biết năm xưa, ngay cả những trưởng lão đắc lực nhất của Đoạn Ma Lão Tổ cũng là thức ăn của ta không?”
RỐNG!
Cái đầu ma hỏa phun ra một luồng ma hỏa tím ngút trời, lao thẳng về phía Lạc Nam! Luồng ma hỏa này đủ để thiêu rụi một tu sĩ Ngũ Chuyển thành tro bụi.
“Lạc Nam!” Lão Mộc định lao ra cứu.
Nhưng Lạc Nam không né. Hắn chỉ đơn giản giơ bàn tay phải lên.
Chúa Tể Ngự Minh!
XOẠC!
Luồng ma hỏa tím cuồng bạo khi chạm vào lòng bàn tay Lạc Nam, đột ngột ngừng lại giữa không trung!
Nó không bùng phát, không phát nổ. Dưới ánh mắt bàng hoàng của cả Lão Mộc lẫn Tam Đầu Ma Long Sư, luồng ma hỏa tím khổng lồ đó tự động co cụm lại, xoay tròn trong lòng bàn tay Lạc Nam, biến thành một quả cầu lửa tím nhỏ ngoan ngoãn…
Lạc Nam khẽ bóp nhẹ… Quả cầu tan biến vào da thịt hắn, biến thành luồng năng lượng thuần khiết chảy thẳng vào Đan Điền.
Lạc Nam phủi tay, vẻ mặt lộ ra chút tiếc nuối: “Lửa này hơi tạp chất… Nhưng nồng độ năng lượng không tệ.”
Tĩnh lặng…
Cả ba cái đầu rồng của Tam Đầu Ma Long Sư trố mắt nhìn Lạc Nam. Sự ngạo mạn, oán hận hàng ngàn năm trong mắt nó đột ngột bị thay thế bởi sự chấn động và kinh hãi!
“Ngươi… ngươi hóa giải được Tử Ma Diễm của ta?! Ngươi hấp thụ nó?!” Cái đầu rồng ở giữa gầm lên, giọng nói không còn sự khinh khỉnh mà tràn ngập sự dè chừng.
“Ta đã nói rồi, ta đến đây để làm một thỏa thuận.” Lạc Nam ngẩng đầu, ánh mắt trở nên sâu thẳm:
“Đại trận này rút tu vi của ngươi mỗi ngày để duy trì phong ấn… Mỗi ngày ngươi bị rút đi tu vi, lại bị giam cầm, không biết đến bao giờ mới có thể thoát khốn.”
“Ngươi muốn gì?!” Tam Đầu Ma Long Sư trầm giọng hỏi.
“Ta muốn lực lượng của ngươi!” Lạc Nam thẳng thắn cất lời.
Lão Mộc đứng xa xa nghe vậy thì suýt chút nữa nhảy dựng.
Lạc Nam này điên rồi sao?! Trực tiếp đòi hấp thụ một con Viễn Cổ Ma Thú?!
“Ngươi điên rồi!” Cái đầu rồng bên phải phun ra băng hàn ma khí:
“Ngươi muốn hấp thụ Ma Lực của ta? Nhục thân của ngươi sẽ bị nổ tung ngay lập tức!”
“Đó là việc của ta.” Lạc Nam bình thản đáp:
“Đổi lại, ta sẽ hiệu chỉnh lại Trận Văn của Đoạn Mạch Phong Ma Trận.”
Lạc Nam chỉ tay lên những xích sắt do Trận Văn kết thành, ung dung nói:
“Thay vì để Đại Trận rút cạn ngươi, một phần đó ta sẽ hấp thụ… đồng thời làm suy yếu Trận Pháp theo thời gian, để ngươi giảm tải thống khổ.”
Đôi mắt khổng lồ của Tam Đầu Ma Long Sư chấn động mạnh mẽ.
Nó bị giam cầm ở đây hàng ngàn năm, mỗi ngày trôi qua là một cuộc tra tấn dã man. Nếu Lạc Nam có thể giảm bớt áp lực từ Trận Pháp cho nó, giúp nó không bị bòn rút theo từng ngày, đó chính là sự cứu rỗi lớn nhất đối với nó lúc này!
“Lời ngươi nói… là thật?” Tam Đầu Ma Long Sư gằn giọng.
“Lạc Nam, ngươi không thể!” Lão Mộc gầm lên, nhảy đến ngăn chặn hắn:
“Ngươi giảm tải áp lực cho nó, nó sẽ thoát khỏi trận pháp phong ấn nhanh hơn… đến lúc đó, Đoạn Ma Tông sẽ gặp tai ương.”
Tam Đầu Ma Long Sư có chiến lực như ba tôn quái thú Cửu Giai đỉnh phong gộp thành một, dù có là tông chủ Đoạn Bích Vân thế hệ này cũng không thể là đối thủ của nó.
Về phần Lão Mộc, ông ta đã như đèn dầu trong gió, không thể phát huy được chiến lực năm xưa…
“Lão già yên tâm!” Lạc Nam nở nụ cười, để lộ hàm răng trắng đều thẳng tắp:
“Ngày nó có thể thoát ra, cũng là ngày ta có thể làm thịt nó!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
