Chương 12: Ý THỨC VẠN VẬT!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 12: Ý THỨC VẠN VẬT!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 12: Ý THỨC VẠN VẬT! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 12: Ý THỨC VẠN VẬT!!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Mặt trời đen dần yếu ớt, nhường chỗ cho ánh huyết nguyệt ma mị bao trùm lấy không gian trên cao…

Hoá ra dù song song tồn tại, nhưng sẽ có thời điểm ánh trăng lấn át mặt trời, hoặc thời điểm hắc dương áp chế huyết nguyệt… đó là sự phân cách giữa ngày và đêm.

Trong Dược Điền ngoại môn Đoạn Ma Tông, làn sương đêm mang theo âm khí buốt giá lại bắt đầu luồn lách qua những khe đá, ôm trọn lấy tất cả linh thảo.

Lạc Nam đứng ở bìa rừng, phóng tầm mắt nhìn về căn nhà gỗ đơn sơ… Giờ này mọi ngày, Trương Lực và Bàng Sơn đã chui tợn vào phòng ngáy như sấm sau khi chè chén no say.

Nhưng hôm nay, trong căn phòng ấy vẫn lập lòe ánh đèn dầu hiu hắt…

Hai con hàng này sau khi giao nộp những linh dược tươi tốt, ban ngày còn khoe khoang được Dược Đường nội tông thưởng cho không ít Minh Thạch…

Lạc Nam khẽ chuyển dịch bước chân, không gây ra một tiếng động nhỏ. Nhờ Chúa Tể Ngự Minh, từng nhịp thở, từng chuyển động nhục thân của hắn đều hòa làm một với nhịp điệu của đất trời xung quanh.

Khi hắn tiếp cận cửa sổ, những âm thanh thì thầm bên trong lọt vào tai một cách rõ ràng.

“Lực huynh… huynh thấy trong người thế nào?” Giọng của Bàng Sơn vang lên, không còn vẻ hách dịch hằng ngày mà mang theo sự mệt mỏi, có chút bất lực.

“Vẫn vậy… Minh Lực tụ lại ở Đan Điền rồi lại như cát chảy qua kẽ tay. Đã mười lăm năm rồi, Bàng sư đệ, từ Tam Chuyển Minh Tu sơ kỳ, chúng ta không nhích thêm được một ly nào.” Giọng Trương Lực chua chát, có tiếng ly rượu đập mạnh xuống bàn gỗ.

“Mẹ kiếp cái số phận này! Đệ không hiểu… Rõ ràng chúng ta không hề lười biếng. Đêm nào trước đây đệ và huynh cũng thức trắng gánh nước, bón phân, dốc lòng chăm sóc đám cây quỷ này. Vậy mà tu vi cứ dậm chân tại chỗ, cơ thể thì ngày càng lão hóa nhanh hơn cả đám đệ tử tạp dịch quét dọn ở Ngoại Môn!” Bàng Sơn đập bàn, giọng nói nghẹn ngào hận thù.

“Ngươi nhỏ tiếng thôi! Lão Mộc còn nằm ngoài kia kìa…” Trương Lực thở dài một tiếng thật sâu, tiếng thở dài như lột tả sự tuyệt vọng của kẻ đã nhìn thấy kết cục của mình:

“Ngươi còn nhớ Triệu sư huynh và Lý sư huynh năm xưa không? Bọn họ cũng như chúng ta, sống ở Dược Điền này cả trăm năm… Rồi một ngày, Minh Lực khô kiệt, thọ nguyên cạn sạch, chết rũ ra ngay trên luống Tử Liên Hoa mà không ai hay biết. Tông môn chỉ ném cho hai cái chiếu manh, chôn vội ở gò đống bổi phía sau núi.”

“Haizz, mạng của đệ tử tạp dịch sao mà rẻ rúng đến thế… chẳng ai bận tâm cả.”

Bàng Sơn im lặng… Một lúc lâu sau, gã mập mới lẩm bẩm:

“Chúng ta… rồi cũng sẽ như vậy sao? Trở thành cái xác khô làm phân bón cho đám linh thảo này?”

“Sống được ngày nào hay ngày đó đi. Bây giờ có tiểu tử họ Lạc gánh ca đêm, ít nhất huynh đệ ta cũng thoải mái thêm được một thời gian…”

“Đã từng hai ta cũng rất chăm chỉ nha.” Trương Lực hừ lạnh:

“Nhưng có lẽ thiên tư ngu độn, cố gắng cũng chẳng lợi ích gì, thôi thì cứ nằm thẳng vậy.”

“Đúng, nằm thẳng thôi!” Bàng Sơn cười haha.

Hai tên lại nâng chén rượu…

Bên ngoài cửa sổ, Lạc Nam đứng lặng yên trong bóng tối… Ánh mắt hắn lóe lên một tia trầm ngâm.

Đêm qua, khi khai thông các vệt Trận Văn bằng hệ thống rễ cây của Dược Điền, hắn đã lờ mờ nhận ra một chút khác thường của Đoạn Mạch Phong Ma Trận.

Đại trận này không chỉ rút ma khí của Tam Đầu Ma Long Sư dưới lòng đất, mà để duy trì liên tục và độ nhạy của các mắt xích phong ấn, nó còn âm thầm… vô thức nuốt chửng một phần Minh Lực của những tu sĩ trực tiếp tiếp xúc, chăm sóc linh thảo hàng ngày!

Đây không phải Đoạn Mạch Phong Ma Trận được cố tình bố trí theo kiểu như vậy, mà chỉ là một tác dụng phụ của nó.

Hai kẻ Trương Lực và Bàng Sơn này, bề ngoài thì hách dịch, lưu manh, muốn đùn đẩy công việc cho tân nhân… Nhưng thực chất, bọn hắn chỉ là hai sinh linh tội nghiệp đang vật lộn trong một đại cách cục.

Bọn hắn không hề biết rằng, mỗi gáo nước tưới xuống, mỗi lần vận chuyển Minh Lực bón phân… là một lần bị đại trận rút đi một phần thành quả tu luyện.

Đệ tử Đoạn Ma Tông dù ngu xuẩn đến đâu cũng có tư chất Minh Hồn Trung Phẩm, không có lý nào tu luyện mãi mãi không tiến bộ.

Lạc Nam quay người, nhẹ nhàng bước ra giữa Dược Điền.

Đêm nay, huyết nguyệt treo cao, tỏa ra ánh đỏ sẫm ma mị. Lạc Nam nhấc hai thùng gỗ, không gánh nước Âm Tuyền ngay mà đứng im giữa luống U Minh Thảo.

Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ tâm trí.

Chúa Tể Ngự Minh mở ra!

Rì rào… Rì rào…

Trong thế giới cảm nhận của Lạc Nam, hàng vạn gốc U Minh Thảo, Tử Liên Hoa, Huyết Linh Chi lại bắt đầu “cất tiếng nói”.

“Lạnh quá… nhưng thoải mái quá…”

“Nam nhân dịu dàng đêm qua lại đến kìa…”

“Ta muốn uống thứ nước ngọt ngào đó…”

Lạc Nam mỉm cười. Hắn không vội tưới nước, mà ngồi xếp bằng xuống đất, đặt hai bàn tay chạm trực tiếp vào lớp đất đen ẩm ướt.

Sợi Minh Lực vận chuyển theo lộ tuyến của Chúa Tể Kinh bắt đầu thâm nhập vào lòng đất.

Lần này, Lạc Nam không chỉ dừng lại ở việc lắng nghe linh thảo… Ý thức của hắn theo các tầng đất lan rộng ra xung quanh.

Hắn cảm nhận được sự di chuyển của dòng Âm Tuyền ngầm dưới lòng giếng. Hắn cảm nhận được độ cứng rắn, sự trầm mặc của những tảng đá cổ xưa nằm sâu hàng trăm thước.

Và hắn cảm nhận được… những sợi “vòi hút” vô hình của Đoạn Mạch Phong Ma Trận đang cắm chặt vào từng thớ đất, liên tục luân chuyển năng lượng.

“Ý thức của vạn vật…” Lạc Nam thì thầm.

Đá không nói, nhưng đá có sự kiên trì ngàn năm của đá.

Nước không có hình dạng, nhưng nước có sự mềm mại và bao dung của nước.

Đất không có tiếng kêu, nhưng đất mang theo sự nâng đỡ vô điều kiện đối với mọi sinh linh.

Khi Lạc Nam dùng Chúa Tể Kinh để bao trùm lấy tất cả, hắn không cố gắng áp đặt hay cưỡng ép.

Hắn dung hòa… Hắn đóng vai trò là một kẻ lắng nghe và thấu hiểu.

Khi ngươi có thể nghe thấu vạn vật xung quanh… có thể tưởng tượng ở bất cứ hoàn cảnh nào, ở bất cứ chiến trường nào, ở bất kỳ hiểm địa nào… ngươi vẫn sẽ chiếm ưu thế như đang ở “sân nhà”.

OÀNG!

Trong hồn phách của Lạc Nam, luồng Chúa Tể Minh Lực vốn đang chảy trôi bình lặng bỗng nhiên tạo thành một vòng xoáy!

Một cảnh giới hoàn toàn mới của Chúa Tể Kinh đang âm thầm mở ra!

Nếu như bước đầu tiên là Lắng Nghe Linh Tính, thì ngay khoảnh khắc này, Lạc Nam đã chạm tới ngưỡng cửa của bước thứ hai…

Thấu Hiểu Ý Thức Vạn Vật!

Hắn nhận ra, nước Âm Tuyền tuy chứa hàn khí cực đậm, nhưng chỉ cần thay đổi tần số dao động của dòng nước, ma hàn khí sẽ lập tức chuyển hóa thành nguồn năng lượng nuôi dưỡng hồn phách….

Lạc Nam mở bừng mắt. Hắn giơ tay về phía giếng nước Âm Tuyền xa xa.

Không cần gánh! Không cần dùng gáo! Không cần Minh Lực!

Hắn dùng ý thức câu thông!

ÙN ÙN!

Dòng nước đen ngòm từ lòng giếng sâu thẳm đột ngột bốc lên không trung, biến thành một con rồng bằng nước đen dài hơn mười thước, lượn quanh thân thể Lạc Nam một vòng rồi nhẹ nhàng hóa thành một trận mưa rào li ti, đáp xuống toàn bộ năm mươi mẫu Dược Điền…

Trong trận mưa rào đó, từng giọt nước đã được Lạc Nam thanh tẩy hàn khí lạnh buốt, chỉ còn lại sự mát lành và sinh khí dồi dào!

“Ôi… Tuyệt vời quá!”

“Ta đang lớn lên! Ta đang biến đổi!”

Hàng nghìn gốc linh thảo reo hò trong tâm trí Lạc Nam.

Phiến lá của chúng vươn cao, hấp thụ từng giọt nước, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Đúng lúc này, hai bóng người từ trong căn nhà gỗ hớt hải lao ra. Trương Lực và Bàng Sơn bị động tĩnh bên ngoài làm cho giật mình.

Khi nhìn thấy cảnh tượng Lạc Nam ngồi xếp bằng giữa Dược Điền, điều khiển cả dòng Âm Tuyền biến thành mưa rào tưới mát cho vạn cây, hai kẻ đó hoàn toàn chết đứng!

“Điều… Điều khiển Âm Tuyền Thủy mà không dùng lực lượng? gặp quỷ rồi!” Bàng Sơn há hốc mồm, đôi mắt mập chực rớt ra ngoài.

Trương Lực thì run rẩy chỉ tay: “Đây… đây tuyệt đối không phải là biểu hiện của một kẻ có thiên phú phế vật!”

Cảm giác như Âm Tuyền Thuỷ đang nghe lời của Lạc Nam, tự vận chuyển, tự hình thành dòng chảy, tự tưới xuống Dược Điền vậy.

Chúng sinh ở Âm Gian có linh tính, mà hắn đang là kẻ hiệu lệnh cho linh tính của chúng.

Tại sao những đệ tử như bọn hắn phải xách Âm Tuyền Thuỷ tưới dược điền?

Bởi vì Âm Tuyền Thuỷ không phải nước bình thường, chúng nặng, kết dính, âm hàn lạnh buốt có thể đóng băng, nếu dùng Minh Lực điều động tiếp xúc với dòng nước… khả năng Minh Hồn của ngươi sẽ bị Âm Tuyền Thuỷ đông cứng ngược lại, vô cùng nguy hiểm.

Mà trước mắt lại có người chẳng dùng một tia Minh Lực nào để làm nên điều đó, thật sự hoang đường…

Lạc Nam chậm rãi đứng dậy…

Mưa tan, áo hắn không dính một giọt nước… Hắn quay lại, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm như đầm lầy ngàn năm, nhìn thẳng vào hai kẻ trước mặt.

“Hai vị sư huynh, nửa đêm không nghỉ ngơi sao?” Lạc Nam cất giọng, âm điệu nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng thẳng vào tâm trí hai người.

Trương Lực nuốt nước bọt ừng ực… Gã lùi lại một bước, tay thủ thế: “Lạc… Lạc Nam! Rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi nằm vùng vào Đoạn Ma Tông với mục đích gì?!”

“Haha!” Lạc Nam buồn cười lắc đầu:

“Trương sư huynh nghĩ nhiều rồi, may mắn lĩnh ngộ một chút mà thôi!”

“Vậy… vậy thủ đoạn vừa rồi… và cả việc linh dược tăng chất lượng đột biến…” Bàng Sơn lắp ba lắp bắp.

Lạc Nam bước từng bước chậm rãi tiến về phía hai người.

Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, cỏ dại dưới chân như được tiếp thêm sinh lực, lập tức trồi lên xanh tốt.

“Hai vị có bao giờ tự hỏi, tại sao sống ở Dược Điền này vài chục năm, công sức bỏ ra không ít, nhưng tu vi lại vĩnh viễn dừng lại ở Tam Chuyển Minh Tu không?” Lạc Nam dừng lại cách hai người ba thước, điềm nhiên hỏi.

Trương Lực và Bàng Sơn giật mình. Câu hỏi này đánh trúng vào nỗi đau nhói lòng nhất của bọn hắn.
“Ngươi… ngươi biết lý do?” Trương Lực dằn lòng hỏi.

“Tất nhiên.” Lạc Nam chỉ tay xuống đất:

“Bởi vì nơi các ngươi đang đứng, không phải là một Dược Điền bình thường. Nó là một Đại Trận! Mỗi ngày các ngươi tưới nước, bón phân, vận chuyển Minh Lực… Trận pháp này lại vô thức rút đi một phần Minh Lực và thọ nguyên của các ngươi.”

“Cái gì?”

Bàng Sơn sắc mặt tái nhợt như cái xác chết trôi: “Rút… rút thọ nguyên?! Ngươi không đùa ta?”

Trương Lực bàng hoàng, toàn thân run rẩy.

Gã nhớ lại cái chết của những đời sư huynh đi trước… Già nua, tu vi kiệt huệ… Tất cả đều khớp với những gì Lạc Nam vừa nói!

“Không thể nào… Không thể nào… Chúng ta trung thành với tông môn như vậy…” Trương Lực khuỵu gối xuống đất, ánh mắt hoàn toàn mất đi tiêu cự.

“Tông môn không hại các ngươi, đây chỉ là biến cố không ai nghĩ đến!” Lạc Nam nhàn nhạt nói:

“Bất quá thế lực lớn như Đoạn Ma Tông, đệ tử Ngoại Môn đông như kiến cỏ. Trong mắt thượng tầng, các ngươi chỉ là những công cụ có thể thay thế bất cứ lúc nào. Chết đi hai kẻ, lại có hai kẻ mới trám vào. Ai rảnh rỗi quan tâm đi tìm hiểu nguyên nhân?”

Bàng Sơn òa khóc, gã mập ôm đầu gục xuống đất: “Lạc sư huynh… Lạc đại ca! Giúp chúng ta! Ngươi có bản lĩnh như vậy, xin hãy cứu hai huynh đệ ta! Chúng ta không muốn chết khô ở cái nơi quỷ quái này!”

Trương Lực cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập hy vọng, vội vàng nói: “Lạc sư huynh! Trước đây là mắt chúng ta mù mạt, có chỗ xúc phạm đến huynh! Chỉ cần huynh chỉ cho chúng ta một đường sống, từ nay về sau, Trương Lực này nguyện làm trâu làm ngựa, nghe theo sai bảo của huynh!”

Nhiệm vụ của bọn trông coi ở Dược Điền, nhưng bọn hắn không muốn bị hút tu vi và tuổi thọ…

Lạc Nam nâng thân thể hai người đứng dậy.

“Ta không cần trâu ngựa.” Lạc Nam bình thản nói:

“Ta chỉ cần những người biết nghe lời và làm đúng việc.”

Lạc Nam bước tới gần Trương Lực, giơ ngón tay ấn nhẹ vào giữa trán gã.

Trương Lực định giật mình né tránh, nhưng luồng uy áp từ Lạc Nam khiến gã hoàn toàn không thể di chuyển.

XOẠC!

Một luồng Minh Lực tinh thuần tuyệt đối, mang theo quy luật sinh trưởng dịu nhẹ luồn vào kinh mạch Trương Lực.

Trương Lực trố mắt, cảm nhận được luồng khí tức đen đúa, xơ cứng tích tụ trong kinh mạch gã suốt chục năm qua… đang bị luồng năng lượng của Lạc Nam nghiền nát và cuốn trôi sạch sẽ!

Đan Điền đã khô hạn từ lâu của gã đột ngột như được một dòng suối ấm áp tưới tắm!

Trương Lực chấn động toàn thân. Khí tức trên người gã bùng nổ, từ Tam Chuyển Minh Tu sơ kỳ trực tiếp đột phá lên Tam Chuyển Minh Tu Trung Kỳ!

“Tạ… Tu vi của ta… Đột phá rồi?!” Trương Lực nhìn hai bàn tay mình, không tin nổi vào sự thật.

Mười lăm năm dậm chân tại chỗ, vậy mà chỉ bằng một chỉ của Lạc Nam, gã đã đột phá!

Lạc Nam quay sang Bàng Sơn, tiếp tục làm điều tương tự.

Chỉ trong vài nhịp thở, Bàng Sơn cũng gầm lên một tiếng sảng khoái, luồng âm khí tích tụ trong nhục thân gã bị đẩy ra ngoài qua các lỗ chân lông, hóa thành một làn sương đen hôi hám.

Tu vi của gã mập cũng vững vàng bước vào Tam Chuyển Trung Kỳ!

“Bộp! Bộp!”

Không ai bảo ai, cả Trương Lực và Bàng Sơn đồng loạt quỳ rạp xuống trước mặt Lạc Nam, dập đầu sát đất:

“Đa tạ Lạc đại ca có ân tái tạo! Từ nay về sau, tính mạng hai huynh đệ ta là của đại ca!”

Lạc Nam đón nhận lễ bái của hai người một cách tự nhiên, ung dung nói:

“Đứng lên đi… Từ nay, ta sẽ dạy cho hai ngươi cách điều hòa Minh Lực khi chăm sóc linh thảo, mượn lộ tuyến vận hành của Trận Pháp mà tu luyện… Không những không bị rút tu vi, mà ngược lại, tiến bộ sẽ nhanh hơn nhiều lần bình thường.”

Hai người nghe xong, khâm phục đến mức không từ ngữ nào tả xiết.

Lạc Nam trong mắt bọn hắn lúc này không còn là một tân nhân tạp dịch, cũng không phải là một đệ tử bình thường… Hắn giống như một vị cao nhân huyền bí khó lường, cao thâm mạt trắc.

“Lạc đại ca, vậy công việc ở Dược Điền…” Trương Lực kính cẩn hỏi.
“Ban ngày vẫn do hai ngươi quản lý, linh dược thu hoạch được nộp lên tông môn cứ giữ nguyên chất lượng, đổi lấy Minh Thạch và đan dược về tu luyện. Còn ca đêm… vẫn giao cho ta.” Lạc Nam dặn dò.

“Rõ! Chúng đệ tuân lệnh!” Cả hai đồng thanh hô lớn, ánh mắt tràn ngập sự sùng bái.

Lạc Nam phẩy tay cho hai người lui về nghỉ ngơi. Hắn đứng lại giữa Dược Điền, nhìn về phía chòi tranh.

Dưới ánh huyết nguyệt, chiếc ghế mây vẫn trống rỗng… Lão Mộc vẫn chưa trở về.

“Lão già… xem ra phía dưới có biến động rồi.”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com