Chương 4: TẾ MA KHÔNG PHẢI TẾ MA!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 4: TẾ MA KHÔNG PHẢI TẾ MA!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 4: TẾ MA KHÔNG PHẢI TẾ MA! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 4: TẾ MA KHÔNG PHẢI TẾ MA!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

HÚ HÚ HÚ…

Tiếng gió cuồng rống bên tai như tiếng muôn ngàn ma đầu tháo gông.

Lạc Nam ôm chặt lấy eo Diệu Ái, hai thân ảnh như một vệt sao băng ngược chiều, lao thẳng xuống lòng vực sâu thăm thẳm.

Tế Ma Uyên!

Cảm giác rơi tự do giữa khoảng không mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.

Diệu Ái nhắm tịt mắt, hai tay ôm chặt lấy cổ Lạc Nam, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi nhưng trong lòng lại dâng lên một sự bình yên kỳ lạ.

Nàng cảm nhận được nhịp đập lồng ngực vô cùng kiên định của nam nhân. Đối với nàng lúc này, dù bên dưới là đao sơn hỏa hải hay hoàng tuyền địa ngục, chỉ cần có Lạc Nam ở bên, nơi đó liền không còn đáng sợ.

Tuy nhiên, càng rơi xuống sâu, sự bất thường lại càng lộ rõ.

Lạc Nam nhướng mày, đôi mắt như chim ưng xé tan màn ma khí đen kịt xung quanh.

Trong dự tính của hắn, đáy của một Tế Ma Uyên phải là nơi chất đống xương tàn, vương quấn tử khí, huyết hủ cuộn trào và âm hồn oán hận đang gào xé.

Nhưng không!

Càng rơi xuống sâu, cuồng phong tàn độc lại càng thưa thớt dần. Màn ma khí cuồn cuộn dường như chỉ là một lớp vỏ bọc nguy hiểm che đậy bên trên. Qua khỏi tầng ma khí đó, không khí đột ngột trở nên tĩnh lặng đến kỳ quặc…

Nếu là tu vi trước đây, một đạo ánh mắt là có thể nhìn rõ tất cả…

Còn ở thời điểm này, hắn phải từng bước khám phá.

Không có Tử Khí tàn bạo… Không có ma vật khát máu… Càng không có lấy một con yêu thú hay ma vật nào…

Tựa như toàn bộ tử khí của đại địa đều cố tình tránh né vùng không gian bên dưới này.

Sự im lặng này không mang lại cảm giác an bình, mà là sự đè nén của một thứ áp lực vô hình, mênh mông và tĩnh mịch.

“Lạc Nam ca… sao không còn tiếng ma hống nữa?” Diệu Ái hé mắt, run rẩy cất tiếng.

Giọng nói nhỏ bé của nàng vang vọng trong khoảng không trống rỗng, dội ngược trở về…

“Bởi vì thứ bên dưới… có chút đặc biệt.” Lạc Nam đáp một tiếng, Chúa Tể Kinh vận chuyển…

Một luồng Hắc Kim nhàn nhạt chiếu sáng trên đôi mắt.

Không sai, đây chính là Minh Lực của Lạc Nam, có màu Hắc Kim… chủ đạo là màu đen, đan xen những đường viền kim sắc, vừa thần bí nhưng không kém phần cao quý, khác xa màu đồng cổ của Bất Hủ Thần Văn ngày trước…

Sau một quãng thời gian rơi tự do dài đến mức tưởng chừng như xuyên qua cả một cõi thế giới…

BỘP!

Hai người nhẹ nhàng đáp đất.

Lạc Nam vững vàng buông Diệu Ái ra, lập tức đảo mắt quét nhìn xung quanh. Sự ngạc nhiên hiếm hoi xẹt qua đáy mắt hắn.

Bên dưới không có lòng vực hiểm trở, không có dung nham sôi sục, cũng chẳng có biển máu tanh hôi như lời đồn đại của dân làng Mộc Ma qua bao thế hệ.

Thay vào đó, đập vào mắt hai người là một vùng đất khổng lồ, bao la vô tận.

Mặt đất phẳng lì nhưng không phải đá cứng, mà mang một độ đàn hồi kỳ dị.

Trên bề mặt vùng đất ấy trôi nổi và đan xen vô số những đường vân màu đỏ thẫm, phát ra ánh sáng mờ nhạt, co bóp nhịp nhàng tựa như những mạch máu khổng lồ đang vận hành ngầm bên dưới.

Ánh sáng đỏ từ những đường vân chiếu rọi không gian tăm tối, tạo nên một khung cảnh ngột ngạt.

Ở phía xa xa, nơi trung tâm của vùng đất màu đen, một đốm lửa màu trắng tinh khôi đang lặng lẽ nhảy múa.

Lạc Nam nắm lấy tay Diệu Ái, từng bước bình thản tiến về phía đốm lửa.

Khi khoảng cách thu hẹp, hình ảnh hiện ra càng thêm rõ nét.

Đó là một lão nhân bận xám bào mục nát, tóc bạc phơ xõa xượi, lưng hơi còng đang ngồi xếp bằng.

Trước mặt lão là một cái đỉnh luyện dược bằng đồng cổ kính cao chừng mười trượng, chạm khắc những phù văn đã bị thời gian bào mòn gần hết.

Ngọn lửa màu trắng kỳ dị kia chính là thứ đang cháy hừng hực bên dưới đáy dược đỉnh.

Lão nhân lặng lẽ ngồi đó, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. Lão dường như đã ngồi như vậy qua nhiều năm, và dường như… lão đã chờ đợi sự xuất hiện của hai người từ rất lâu.

Lạc Nam dừng bước cách lão nhân trăm thước.

Đôi mắt hắn híp lại…

Một kết luận được rút ra, lão nhân này… không hề mạnh!

Tu vi hiển lộ bên ngoài của lão chỉ rơi vào khoảng Ngũ Chuyển Minh Tu, đối với Lạc Nam hiện tại không có tính uy hiếp.

Điều quan trọng nhất là, trên người lão già này không hề có nửa điểm sát ý hay ma khí tàn độc của một “Ma Thần” như dân làng đồn đại.

Lão chỉ bình tĩnh quay đầu lại, nhìn ngắm Lạc Nam và Diệu Ái.

Trong đôi mắt đục ngầu ấy không có sự thèm khát máu thịt, chỉ có một nỗi mệt mỏi và sự xót xa thấu tận tâm can.

Lão thở dài một tiếng khàn đục:

“Lại… thêm một đôi nữa sao?”

Lạc Nam gật gù, nhàn nhạt hỏi: “Có vẻ như… Ma Thần không phải một sinh vật dữ tợn nào đó?”

Hắn vẫn luôn thắc mắc, nếu là một con Ma Thú hay Yêu Thú thích ăn thịt người, vậy đâu cần thiết phải đòi hỏi đồng nam đồng nữa mỗi 16 năm?

Trước đó, Lạc Nam từng đoán dưới này sẽ là một tên “Tà Tu” nào đó giả thần giả quỷ…

Nhưng xem dáng vẻ của lão già này, không giống suy đoán.

“Tiểu tử… ngươi có vẻ khác so với những đứa trẻ đáng thương trước đây.” Lão nhân nở nụ cười khô khốc, tự giễu cười cười:

“Ma Thần? Ta mà là Ma Thần sao?” Lão vỗ vỗ vào bộ quần áo xám xịt đầy bụi bặm của mình, chua chát nói:

“Nếu lão phu là vị Ma Thần trong miệng các ngươi… thì hai đứa nhóc các ngươi đã bị nhai nuốt cả xương thịt ngay từ khoảnh khắc chân chưa chạm đất rồi.”

“Mà nếu là Ma Thần, vậy cũng không biến thái đến mức đòi thôn dân hiến tế đôi nam nữ.”

Lạc Nam vuốt cằm: “Có chút thú vị… nơi này không phải vùng đất bình thường, đúng chứ?”

Diệu Ái chớp chớp mắt ngây thơ, thiếu nữ 16 tuổi như nàng không đủ sâu xa để suy nghĩ lời nói của hắn….

Lão nhân không trả lời ngay. Lão từ từ đứng dậy, đôi bàn tay gầy giuộc như cành cây khô từ trong tay áo vươn ra, chậm rãi bấm niệm một ấn quyết kỳ lạ.

Toàn bộ vùng đất màu đen rộng lớn đột ngột rung chuyển dữ dội! Diệu Ái giật mình hốt hoảng bấu chặt lấy tay Lạc Nam.

Ngay trước mặt ba người, mặt đất đen tuyền từ từ nứt rạch ra một khe nứt dài hàng mấy trăm dặm, sâu hun hút.

Từ bên trong khe nứt không có đất đá văng ra, mà tỏa ra một luồng khí tức nguyên thủy, cổ xưa đến mức khiến người ta phải ngạt thở.

Lạc Nam bước tiến lên một bước, cúi đầu nhìn xuống khe nứt, khoé môi cong lên…

Bên dưới khe nứt… không phải là địa ngục tăm tối, không phải là nham thạch hay lòng đất sâu thẳm.

Mà là… một lớp da!

Một lớp da màu đen kịt, dầy dặn, sần sùi với những lỗ lông to như căn nhà…

Lớp da ấy không phải là vật chết. Mỗi một nhịp co giãn nhẹ nhàng của nó, toàn bộ đại địa bên trên lại khẽ nâng lên hạ xuống, tạo thành những trận rung chấn mà người trên mặt đất vẫn lầm tưởng là động đất!

Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này, Lạc Nam đã có kết luận:

“Toàn bộ vùng đất này, cả Lãng Cốt Khư… là thân thể của một sinh linh!”

Lão nhân xám bào nhìn Lạc Nam bằng ánh mắt ngạc nhiên, có chút tán thưởng trước sự nhạy bén của hắn. Lão gật đầu, giọng nói khàn khàn vang lên giữa không gian tĩnh mịch:

“Ngươi đặc biệt thật đấy tiểu tử. Ngươi đoán không sai…”

Lão vẫy tay một cái, khe nứt trên mặt đất lại tiếp tục mở rộng ra, xé rách sâu hơn vào bên trong cấu trúc của vùng đất, lộ ra những phần thịt tím tái.

Lần này, bên dưới ấy lộ ra… một khúc xương.

Khúc xương ấy to lớn và dài, đồ sộ không khác gì một dãy sơn mạch hùng vĩ.

Lão nhân chỉ tay về phía khúc xương khổng lồ, điềm nhiên nói từng chữ:

“Lãng Cốt Khư… Làng Mộc Ma của các ngươi… và cả hàng trăm ngôi làng, ngọn núi ngoài kia…”

Lão dừng lại một chút, nhìn xoáy vào mắt hai đứa trẻ:

“Tất cả chỉ là một phần nhỏ… Các ngươi sinh ra, sống, đi lại, ăn uống và lớn lên… đều là ở trên thi thể của hắn!”

ONG!

Đầu óc Diệu Ái như có một tia sét đánh ngang qua. Nàng run rẩy đến mức không thể đứng vững, gương mặt tái nhợt không còn một hột máu.

Việc phát hiện ra cả đời mình sống trên thân thể của một quái vật khổng lồ là một sự thật quá sức tưởng tượng với thiếu nữ.

“Hắn… hắn là ai?” Diệu Ái ngập ngừng, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi.

Lão nhân quay đầu nhìn về hướng xa xăm, nơi mây đen và ma khí cuộn trào ở tận cùng vùng đất đen, hỏi một câu:

“Các ngươi biết vì sao nơi đây gọi là Lãng Cốt Khư?”

“Tại sao?” Diệu Ái vô thức hỏi.

“Xương!” Lạc Nam cười tà mị:

“Tất cả đều đang sinh hoạt tại một đoạn xương nào đó!”

“Không sai!” Trong đôi mắt đục ngầu của lão hiện lên một sự kính sợ:

“Cự Ma… Viễn Cổ Cự Ma!”

“Một tồn tại sinh ra từ thuở thiên địa khai sinh. Một sinh linh mà chỉ cần một hơi thở cũng đủ biến cả một cõi đại lục thành tro bụi.”

Lạc Nam gật gù, trò chơi này quy mô hơi lớn hơn so với suy nghĩ ban đầu của hắn.

“Dẫn đường đi.” Lạc Nam lạnh lùng cất lời: “Ngươi cho chúng ta xem những thứ này, chắc chắn không phải chỉ để dọa nạt hai đứa trẻ.”

Lão nhân gật đầu: “Đi theo ta. Ta sẽ cho các ngươi thấy… sự thật đằng sau trò đùa tàn nhẫn mang tên ‘Tế Ma’.”

Lão xoay người, bước đi thong thả trên mặt đất đen. Lạc Nam nắm tay Diệu Ái, vững vàng bước theo sau.

Diệu Ái hơi rụt rè, sau khi biết mình phải đi trên thi thể của một quái vật… cảm thấy nhát chân vô cùng.

Ba người đi xuyên qua vùng đất đen rộng lớn. Càng đi sâu vào trung tâm, ma uy càng lúc càng âm trầm.

Cuối cùng, lão nhân dừng lại trước một vực thẳm khác nằm ngay trên thân thể Cự Ma.

Đó là một vết thương!

Một vết thương khổng lồ xuyên thủng lồng ngực của Cự Ma, rộng chừng hàng trăm dặm.

Máu thịt xung quanh vết thương đã biến thành màu đen xì, thối rữa nhưng không phân hủy.

Đặc biệt nhất, cắm sâu vào lòng vết thương ấy là vô số những sợi xiềng xích bằng tinh kim màu vàng đồng to bằng cả cột đình.

Những sợi xiềng xích này ghim chặt lấy lồng ngực Cự Ma, giằng xé thịt da hắn.

Thỉnh thoảng, từ sâu bên trong vết thương xuyên thấu ấy lại có một luồng Tử Khí và Ma Khí màu tím đen trào dâng lên.

Mỗi lần luồng Tử Khí đó bùng phát, không gian xung quanh vết thương lại bị vặn vẹo, xé rách cả không gian.

Lão nhân dừng lại bên cạnh vết thương, vẫy tay gọi cái dược đỉnh ban nãy bay đến.

OÀNG!

Dược đỉnh đáp xuống đất, nắp đỉnh khổng lồ tự động mở ra.

Lạc Nam và Diệu Ái tiến lại gần nhìn vào bên trong.

Bên trong chiếc đỉnh khổng lồ ấy… không hề có linh đan thần dược, cũng không có máu thịt thối rữa của những vật tế trong quá khứ.

Mà là… rất nhiều những điểm sáng, có đến hàng nghìn…

Những đóm sáng ấy thuần khiết như những ngôi sao đêm lung linh nhảy múa bên trong lòng đỉnh.

Mỗi một đốm sáng lại tỏa ra một luồng sóng linh tính vô cùng ngây thơ, trong sáng.

Đó đều là linh hồn của trẻ con! Là linh hồn của tất cả những đồng nam đồng nữ bị dâng tế vào Tế Ma Uyên suốt hàng ngàn năm qua!

XUYỆT!

Sát khí trên người Lạc Nam bùng nổ trong chớp mắt.

Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết ngàn năm:

“Ngươi nhốt linh hồn của bọn trẻ ở đây? Ngươi luyện hóa bọn chúng?!”

“Ngươi…” Lão nhân sắc mặt đại biến, suýt chút nữa phải quỳ xuống trước uy thế đột ngột của thiếu niên.

Diệu Ái hoảng hốt che miệng, lần đầu tiên phát hiện Lạc Nam ca ca có dáng vẻ đáng sợ như vậy.

“Đừng hiểu lầm, tiểu tử… Lão phu tuy không phải thánh nhân, nhưng chưa từng ra tay giết hại hay hủy diệt một linh hồn nào ở đây.” Mặc dù chưa hiểu ra sao, lão nhân vội vàng phân trần.

Lão đưa bàn tay gầy gò chỉ về phía vết thương đang bốc lên Tử Khí kinh hoàng của Cự Ma, giọng nói trở nên khàn đặc:

“Các ngươi có biết… tại sao nghi thức Tế Ma từ vạn cổ đến nay, bắt buộc phải là đồng nam đồng nữ mười sáu tuổi không?”

Lạc Nam im lặng. Diệu Ái cũng nín thở lắng nghe.

Lão nhân tự trả lời, ánh mắt nhìn xoáy vào vết thương rùng rợn kia:

“Bởi vì… thứ bị hiến tế xuống đây… KHÔNG PHẢI CHO MA!”

Lạc Nam đã hiểu ra: “Ý ngươi là…”

Giọng lão nhân run rẩy, gật đầu: “Thứ bị hiến tế… không phải để Ma ăn thịt… mà là dùng để tế luyện chính con Ma này.”

Lão chậm rãi giải thích, bốc trần sự thật:

“Vào thời đại xa xôi, một vị cường giả vĩ đại đã giao chiến với Viễn Cổ Cự Ma này. Vị cường giả ấy đã đánh gãy xương cốt, xuyên thủng lồng ngực và đánh gục Ma tại đây. Nhưng… Cự Ma là tồn tại có ý chí bất tử! Dù lồng ngực bị đâm thủng, trái tim bị xé nát, hắn vẫn không thể chết!”

“Cuối cùng, vị cường giả ấy đành phải dùng toàn bộ lực lượng, đúc ra Toả Ma Xích, đóng đinh hắn xuống sâu trong lòng đất, lập ra Trận Pháp Phong Ấn ngay trên vết thương này để ép hắn rơi vào trạng thái ngủ say vĩnh hằng.”

“Nhưng phong ấn nào rồi cũng sẽ bị thời gian bào mòn…” Lão nhân thở dài:

“Cự Ma dù ngủ say, nhưng khả năng tự hồi phục của hắn vẫn âm thầm vận chuyển. Ma Khí và Tử Khí từ vết thương của hắn liên tục gặm nhấm, làm xói mòn các phù văn phong ấn. Để duy trì Trận Pháp Phong Ấn qua nhiều năm… người ta cần một nguồn năng lượng đặc biệt.”

Lão nhân chỉ vào lòng dược đỉnh chứa hàng triệu đốm sáng:

“Nguồn năng lượng đó… không thể dùng máu tươi của kẻ mạnh, không thể dùng Minh Lực, càng không thể dùng các loại linh bảo ma vật. Vì tất cả những thứ đó chỉ làm cho Cự Ma thêm hưng phấn và mau chóng tỉnh lại!”

“Thứ duy nhất có thể trấn áp và xoa dịu vết thương của Cự Ma… chỉ có thể là sự thuần khiết của sinh mệnh vừa bước vào độ trưởng thành!”

“Đồng nam và đồng nữ… Tròn mười sáu tuổi!”

“Đó là thời điểm mà Minh Hồn của con người hoàn mỹ nhất, chưa bị bụi dơ của thế gian làm ô uế. Thiện niệm trong lòng họ mạnh nhất, và sinh cơ dồi dào nhất để luyện ra Dung Dịch Tế Ma…”

Lão nhân giơ tay lên, một giọt nước màu trắng bạc, trong suốt như ngọc bích từ trong dược đỉnh ngưng tụ lại trên ngón tay lão.

Giọt nước đó tỏa ra một hương thơm dịu nhẹ, chứa đựng nguồn sinh cơ và thiện niệm tinh khiết đến vô ngần.

Lão búng nhẹ ngón tay… Giọt Tế Ma Dịch bay về phía vết thương của Cự Ma, rơi tọt vào bên trong.

XÈO XÈO…

Ngay khi giọt Tế Ma Dịch tiếp xúc với vết thương, luồng Tử Ma Khí tím đen đang cuồn trào dữ dội lập tức như bị dội một gáo nước lạnh.

Nó dịu đi trông thấy, những vết nứt không gian khép lại, và phù văn trên các sợi xiềng xích màu vàng đồng lóe sáng lên một nhịp, củng cố lại sự kiên cố của phong ấn.

“Mỗi một giọt Tế Ma Dịch được nhỏ xuống…” Lão nhân thì thầm:

“Sẽ xoa dịu vết thương, khiến Cự Ma tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ… bảo vệ cho sự bình yên của Lãng Cốt Khư và hàng triệu sinh linh đang sống trên thân thể hắn.”

Lạc Nam lạnh lùng nhìn giọt nước vừa biến mất, đã hiểu.

Lão nhân im lặng rất lâu… cuối cùng nặng nề đáp:

“Một ngày nào đó… khi phong ấn hoàn toàn sụp đổ…”

“Hắn… sẽ mở mắt.”

OÀNH!

Đúng vào khoảnh khắc câu nói của lão nhân vừa dứt!

Toàn bộ thân thể khổng lồ vô tận của Viễn Cổ Cự Ma… khẽ co giật một cái!

Đó chỉ là một phản ứng sinh lý hết sức vô thức, một cái giật cơ nhẹ nhàng của một sinh linh đang ngủ say.

Nhưng đối với thế giới bên trên…

RẦM RẦM RẦM…

Cả vùng Lãng Cốt Khư bùng nổ một trận đại địa chấn!

Hàng chục ngọn núi đá khổng lồ ngoài mặt đất đồng loạt sụp đổ, vỡ tan thành vô số mảnh vụn.

Đại địa nứt nẻ ra những khe hở rộng hàng trăm thước, nuốt chửng hàng loạt nhà cửa.

Ở Làng Mộc Ma, đài tế đá sụp đổ hoàn toàn. Dân làng hoảng loạn gào khóc, ngã trên mặt đất.

Tiếng kêu thảm thiết, tiếng cầu xin chấn động cả bầu trời trăng máu!

Bên dưới đáy vực.

Diệu Ái biến sắc mặt…

Chỉ một cái co giật vô thức… chỉ một cử động nhỏ bằng hạt cát của sinh linh này… đã đủ tạo ra thảm họa diệt vong cho cả một vùng lãnh thổ! Nếu con quái vật này thực sự tỉnh lại thì sao? không dám tưởng tượng…

Lão nhân xám bào nhìn Lạc Nam, lần đầu tiên trong đôi mắt đục ngầu ấy hiện lên vẻ mệt mỏi và sụp đổ hoàn toàn của một kẻ đã gánh vác một gánh nặng quá sức qua nhiều năm tháng:

“Ta chiết xuất luyện hoá bọn trẻ… biến sinh cơ của chúng thành Tế Ma Dịch để giữ cho con quái vật này ngủ yên…”

“16 năm một cặp, đã là con số tối thiểu có thể chấp nhận được.”

Lão nhìn vào bàn tay gầy guộc của mình, giọng run run: “Ta làm vậy… là đang giết những sinh linh vô tội? Hay đang cứu hàng triệu con người ngoài kia?”

“Đến chính ta… trôi qua hàng ngàn năm cô độc dưới lòng đất này… cũng không còn biết mình là một lão nhân âm thầm bảo vệ thế giới… hay là một tên ác nhân tàn nhẫn nhất trần đời nữa rồi…”

Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Diệu Ái gục đầu vào vai Lạc Nam, nước mắt chảy dài.

Nàng không còn giận Trưởng lão Lạc Cửu, không còn trách phụ thân hay dân làng Mộc Ma nữa.

Sự thật này quá lớn, quá tàn nhẫn và vượt xa tầm hiểu biết của nàng.

Những người trên kia chỉ là những con kiến vô hại đang cố gắng sinh tồn trên lưng một con quái vật, và họ phải trả giá bằng chính con cái của mình để giữ cho con quái vật đó không giật mình thức giấc.

Thoát đi ư? Dùng cả đời di chuyển cũng không thể thoát khỏi cơ thể cự đại của nó…

Mà một khi thoát đi, Cự Ma thức tỉnh thì sao? xung quanh ai có thể sống sót?

Lão nhân xám bào buông hai tay, thở dài một tiếng, chuẩn bị tinh thần đón nhận sự phẫn nộ hoặc tuyệt vọng của Lạc Nam.

Thế nhưng…

Lạc Nam nhìn Diệu Ái đang khóc trong lòng mình… quay đầu nhìn về phía vết thương khổng lồ đang tràn ra Tử Ma Chi Khí…

Rồi lại nhìn về phía lão nhân xám bào, Lạc Nam nhún nhún vai:

“Làm thịt nó là xong chuyện!”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com