Chương 5: NHỮNG BƯỚC ĐẦU TIÊN!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 5: NHỮNG BƯỚC ĐẦU TIÊN!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 5: NHỮNG BƯỚC ĐẦU TIÊN! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 5: NHỮNG BƯỚC ĐẦU TIÊN!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

U Giang…

Con sông hung hiểm bậc nhất thế giới. Làn nước đen ngòm, sóng cuộn trào mang theo vô số oán khí, tử khí và những oán hồn đã từng vẫn lạc trong dòng nước…

Tu sĩ bất hạnh rơi xuống đây, nếu không bị oán khí ma diệt ý thức thành người thực vật, tâm cảnh băng liệt thì cũng bị dòng nước cuồng bạo nhấn chìm.

Nhưng lúc này, một đứa trẻ sơ sinh với làn da ngăm đen đặc thù… đang thả trôi chập chùng giữa dòng hắc thuỷ nguy hiểm ấy.

Xâm nhập vào ý thức Tần Đô chính là vô số tiếng gào hú xé lòng của hàng vạn oán hồn cuồn cuộn lao đến, muốn xé rách linh hồn nhỏ bé này.

Chúng hóa thành vô số ảo ảnh tàn khốc, nào là máu chảy thành sông, phanh thây xẻ thịt, thế giới sụp đổ… Nhằm đánh gục ý chí và biến đứa trẻ non nớt thành tử vật.

Thế nhưng, sâu trong ý thức của Tần Đô, một bóng hình hư ảo khoác hắc đế bào, đôi mắt rực cháy ngọn lửa Địa Ngục vô biên, nhìn chằm chằm vào đám oán hồn.

“Muốn khuấy động tâm cảnh của bản đế?”Tần Đô nhàn nhạt hỏi.

Hắn từng là Ngục Đế chí cao cõi Âm Ti!

Hắn từng tung hoành mười tám tầng địa ngục, diệt qua hàng tỷ ác hồn, chịu đựng vạn ngàn thống khổ của chúng sinh mà tâm không chút gợn sóng.

Oán khí của một con sông nhỏ bé nơi tiểu thế giới này so với Vô Gián Địa Ngục mà hắn từng kinh qua, chẳng qua chỉ như hạt bụi so với thái sơn, làm sao có thể chấn động được đạo tâm vững như sắt đá ấy?

Tuy nhiên… thực tế tiếp theo lại vô cùng phũ phàng.

“Khặc… khặc…”

Thân thể sơ sinh này chưa từng được tôi luyện, phổi bắt đầu bị chèn ép nặng nề.

Nước sông cuồn cuộn tràn vào mũi và họng.

Ngục Đế tuy tâm cảnh vô địch, nhưng cái xác phàm thịt này lại là thật! Hắn không bị tà khí giết chết, nhưng lại đang đối mặt với nguy cơ… chết đuối đầy tức tưởi!

“Mẹ kiếp! Chẳng lẽ trẫm đường đường Ngục Đế chấn động một thời, vừa mới chuyển sinh chưa đầy một ngày lại phải đi chầu Diêm Vương vì ngạt nước sao? Đúng là trò cười lớn nhất càn khôn… nếu để họ Lạc kia biết được, chẳng phải cười trẫm đến rụng răng?”

Tần Đô bất lực chửi thầm trong lòng, mắt trợn ngược nhìn làn nước xám xịt dần nhấn chìm lấy.

Đúng lúc sinh mạng nghìn cân treo sợi tóc, từ sâu dưới đáy sông U Giang, một cái bóng đen khổng lồ dài hàng mười trượng bơi đến với tốc độ kinh hoàng.

Đó là một con U Giang Quái Ngư, loại ngư thú biến dị tồn tại nhiều dưới đáy hung giang. Đôi mắt đỏ ngầu như hai đèn lồng máu, vảy cá dày như chiến giáp, nó há cái miệng rộng uống một ngụm nước, cứ thế nuốt chửng Tần Đô vào trong bụng.

Bùm!

Tần Đô trôi tuột qua cuống họng hôi hám của con quái ngư, rơi bẹp xuống dạ dày đầy chất dịch nhầy nhụa của nó.

Cũng may, trong bụng con quái ngư này lại tồn tại một bong bóng khí lớn, cùng với lớp màng thịt ngăn cách dịch vị ma xát tạm thời, giúp Tần Đô thoát khỏi cảnh ngạt thở.

“Phù… Tuy nơi này thối không chịu nổi, nhưng ít ra cũng không phải làm ma da.” Tần Đô nín thở, chớp chớp đôi mắt đỏ rực trong bóng tối, thầm than thở cho số phận lênh đênh của mình.

Hai con hàng Vệ Âm và Vệ Dương kia có thù oán với hắn sao? thế mà sắp xếp đầu thai thê thảm như vậy…

“Khoan, nghe nói tên Bá Chủ xuất thân trước đây cũng rất thảm… nhưng hắn có thể một đường giết đến Âm Dương Lưỡng Giới kinh sợ, trẫm chẳng lẽ chịu thua sao?” Tần Đô kiên cường thầm nghĩ.

Cùng lúc đó, trên một mỏm đá nhô ra giữa lòng dòng cuồn cuộn, nơi sương xám bao phủ mù mịt.

Một lão già mặc áo vải sần sùi, đầu đội nón lá rách rưới đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá rêu phong.

Tay lão cầm một cần câu bằng trúc vàng cong vút, dây câu chỉ là một sợi chỉ gai bình thường, không hề có lưỡi câu, chìm nghỉm dưới dòng nước đen ngòm.

“Hè hé… hôm nay xui xẻo thật, câu cả ngày trời chẳng được con cá nào ra trò để nhắm rượu với mấy lão già hói trong làng!” Lão già ngoáy ngoáy cái mũi đỏ gầy, cất giọng tào lao.

Đột nhiên, sợi chỉ gai rung lên một cái nhè nhẹ.

“Ồ? Có hàng lớn rồi!”

Lão già nheo mắt cười khì khì, tay phải chỉ nhẹ nhàng nhấc cán trúc lên. Mặc cho dưới dòng sông là sức kéo hàng chục vạn cân của con U Giang Quái Ngư hung hãn đang điên cuồng giãy giụa, lão già vẫn thong thả thu dây như thể đang kéo một con cá bống nhỏ.

Kỳ quái ở chỗ, sợi dây câu này như có được linh tính, nó trói chặt và quấn hàng trăm vòng quanh thân U Giang Quái Ngư, không hề câu theo kiểu cách thủ công bình thường…

OÀNH!
Mặt nước bùng nổ, con Quái Ngư khổng lồ gầm lên đau đớn, bị một lực lượng vô hình kéo bổng lên không trung, rơi bộp xuống bờ đá, giãy giụa làm đạn đá bắn tung toé.

Lão già vứt cần câu sang một bên, xoa xoa hai tay đầy hớn hở: “Hảo! Con cá trắm đen này thịt săn chắc đấy, mang về nấu canh chua với nướng mỡ hành thì tuyệt cà là vời!”

Nói rồi, lão già vẩy tay một cái, con quái ngư khổng lồ liền biến mất, thu gọn vào trong một chiếc giỏ xách mây mục rách tan nát. Lão nghêu ngao hát một điệu dân ca bình dị, thong dong bước về phía một ngôi làng nhỏ nằm lẩn khuất sau rặng núi mù sương.

Ngôi làng nhỏ tên gọi Bình An Thôn. Khung cảnh nơi đây vô cùng đơn sơ, chỉ vỏn vẹn chừng mươi căn nhà tranh vách đất. Không khí ngập tràn mùi rơm rạ, tiếng gà gáy chó sủi tĩnh mịch đến lạ kỳ.

Tại khoảng sân rộng trước một căn nhà gỗ, có ba lão già khác đang ngồi quanh một chiếc bàn đá tròn:

Một lão hói đầu đang mặc chiếc yếm đỏ, tay cầm một quân cờ đen gãi gãi cái đầu trọc lốc, mặt mũi nhăn nhó như khỉ ăn ớt, nhìn qua hình tượng hơi biến thái.

Một lão già mù khoác áo xám, tay cầm thanh gậy trúc gõ gõ xuống đất theo nhịp điệu kỳ quái.

Và một ông lão chăn trâu mặt mũi đầy nếp nhăn, tay cầm hũ rượu gạo tu ừng ực.

“Lão Ngư! Sao hôm nay về muộn thế? Có mang được cái gì về làm mồi hay lại đi câu không công rồi?” Lão hói đầu ngẩng lên bĩu môi chê bai.

Lão già câu cá, cũng chính là Lão Ngư hất hàm tự hào, quăng chiếc giỏ mây xuống đất: “Hừ! Lão Hói ngươi coi thường ai đó? Xem đây! Một con U Giang Quái Ngư nặng hàng tấn! Đủ cho bốn lão già chúng ta nhắm rượu cả ba ngày!”

Bùm!

Con cá lớn rơi ra giữa sân. Lão Ngư không hề dùng linh lực, chỉ rút từ hông ra một con dao găm gỉ sét, xoẹt một đường ngọt liệm từ bụng đến đuôi con cá.

Xoạc!

Bụng cá mở ra, lớp dịch nhầy chảy tràn. Nhưng điều khiến cả bốn lão già ngơ ngác không phải là đống nội tạng thơm phức, mà là một cục màng thịt đang phập phồng bên trong.

Lão Ngư lấy mạn dao rạch nhẹ lớp màng. Một đứa trẻ sơ sinh với làn da ngăm đen, toàn thân dính đầy dịch nhầy, nhưng đôi mắt đỏ rực lại đang tò mò nhìn bốn khuôn mặt già nua đang ghé sát vào mình.

“Ôi chao! Trong bụng cá lại có một đứa bé sao?!” Lão Hói giật mình, xoe tròn mắt nhìn:

“Đen thui một cục, chưa thấy con nhà ai xấu đến vậy.”

“Lạ thật… rơi vào bụng U Giang Quái Ngư, lại trôi dạt trong dòng U Giang tàn khốc mà đứa nhỏ này không tổn hại một sợi tóc? Tâm trí vẫn hoàn toàn tỉnh táo?” Lão mù ngửi ngửi không khí, cất giọng ngạc nhiên.

Lão Chăn Trâu bước tới, giơ bàn tay đầy vết chai sạn bế Tần Đô lên, dùng một góc áo sạch lau chùi dịch bẩn trên người đứa trẻ.

Trong lúc đó, Tần Đô là Ngục Đế, linh thức tuy bị khóa nhưng nhãn lực vẫn còn đó.

Hắn chớp mắt nhìn thật kỹ…

Và rồi… Tần Đô hoàn toàn chấn động!

Được rồi, kịch bản này viết cũng tốt đấy.

Bốn lão quái vật… đều đang hoá phàm.

Đều liên quan đến một chữ Đế cả.

Tần Đô nội tâm kinh ngạc, sau đó khóe miệng nhếch lên một nụ cười kỳ quái…

Trẫm cũng là Đế, chẳng lẽ thật cùng bốn lão già các ngươi hữu duyên sao?

“Nuôi cho béo tốt mập mạp vào, ngày sau trẫm cho bốn người các ngươi theo làm tay chân!” Tần Đô thầm nghĩ.

Đan điền của hắn bị Vệ Âm và Vệ Dương phong ấn, đừng nói là bốn lão già đang hoá phàm, dù là vào thời kỳ toàn thịnh… cũng đừng mo nhìn thấu gốc rễ của hắn.

Lão chăn trâu nhìn đứa trẻ trong tay không hề khóc náo, ngược lại còn nhếch miệng cười với mình, liền vô cùng thích thú:

“Đứa trẻ này mệnh cứng thật! Đôi mắt đỏ này hơi xấu nhưng vô cùng kiên định… Được lắm!”

Lão Hói vuốt cằm cười: “Đã duyên số đưa nó đến Bình An Thôn ta, vậy bốn lão già chúng ta sẽ nuôi nó lớn!”

“Xem trên ngực!” Lão Chăn Trâu phát hiện ngọc bội hoàng thất đeo trên cổ đứa bé, liền vạch ra xem, chỉ thấy viết hai chữ “Tần Đô.”

“Tần Đô… xem ra có liên quan đến vương triều họ Tần vừa bị diệt kia.” Lão Ngư chép miệng:

“Rảnh rỗi chẳng có chuyện gì làm, nuôi nó cho qua ngày cũng tốt!”

“Tần Đô nghe không thay cho lắm, cứ gọi Tiểu Đô Đô là được!” Lão Mù kiến nghị.

“Da hắn đen như thế, thôi thì gọi Tiểu Hắc Đô?” Lão Chăn Trâu góp ý.

“Trẫm xxx các ngươi!” Ngục Đế trong lòng buồn bực.

Thôi kệ, có mấy lão quái vật này đỡ đầu cũng tốt…

Mục tiêu của Tần Đô trên hành trình này cũng rất đơn giản, đó là lập nên một thứ có thể sánh ngang với Địa Ngục Đô Thành của mình nhưng là phiên bản Dương Thế.

Đến khi đó, Địa Ngục Đô Thành và thứ đó kết hợp… hoàn thiện Âm Dương Chi Đạo.

Chúa Tể Chi Lộ – phải có trẫm một chân.

Cùng lúc đó, trung tâm Địa Tâm Giới.

Thời gian như thoi đưa, chớp mắt đã năm năm trôi qua.

Khác với cảnh ngộ bão táp của Tần Đô hay bi kịch cấm đoán của Cấm Chủ, Địa Linh Nhi lớn lên trong sự cưng chiều tột đỉnh của toàn bộ Địa Tâm Giới.

Là tiểu công chúa duy nhất, nàng sống trong Địa Tâm Điện tráng lệ ngút trời, được chế tác hoàn toàn từ ngọc thạch cao cấp.

Cả thế giới xem nàng như ngọc quý trên tay, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Ngay từ khi ba tuổi, dị tượng quanh người nàng càng ngày càng trở nên mất kiểm soát.

Bùm! Bùm!

Mỗi khi Địa Linh Nhi dạo chơi trong thượng uyển, hư không lại chấn động. Vô số luồng sáng rực rỡ từ khắp các ngóc ngách của Địa Tâm Giới xé rách không gian tìm đến:

Bản Nguyên Ma Thổ hóa thành một con hắc long nhỏ uốn lượn quanh chân nàng…

Thiên Tố Linh Thổ ngưng tụ thành những đóa hoa rực rỡ dưới mỗi bước chân nàng đi…

Ngũ Hành Chân Thổ, Huyền Mộc Thổ… cả trăm loại Dị Thổ quý hiếm, vốn là thứ mà vô số tu sĩ cả đời mơ ước không thấy, lúc này lại như những con thú cưng ngoan ngoãn, vung vẩy vây quanh Địa Linh Nhi, van nài nàng thu nhận luyện hoá…

Đội ngũ trưởng lão Địa Gia và Địa Tâm Lão Tổ đứng xa xa nhìn vào, mắt thèm đến nhỏ giọt.

“Đây mới là Thiên Chi Kiêu Nữ chân chính!” Một vị trưởng lão hâm mộ.

“Linh Nhi thật sự là con cưng của Đại Địa! Chỉ cần nàng chịu chọn thu nhận một trong các loại Dị Thổ này, tu vi chắc chắn sẽ có bước tiến lớn!” Phụ thân Địa Vô Cực cười đến xếch cả miệng.

Thế nhưng, trước sự vây quanh nịnh nọt của vô số Dị Thổ đỉnh cấp, cô bé năm tuổi với khuôn mặt bầu bĩnh như búp bê sứ, đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu… chỉ ung dung phất tay nhỏ.

Vụt…

Một luồng lực lượng xua đuổi nhẹ nhàng đẩy chúng nó tách ra.

“Đừng làm phiền ta quan sát!”

Thanh âm non nớt nhưng chứa đựng uy nghiêm vang lên.

Đám Dị Thổ ngoài kia bị đuổi thì ấm ức, nhưng không hề giận dữ, chỉ dám uốn lượn xung quanh, lặng lẽ canh giữ cho nàng.

Địa Tâm Lão Tổ kinh ngạc gãi đầu: “Lạ thật… Đã năm năm trôi qua, Linh Nhi không chịu thu nhận bất kỳ loại Dị Thổ nào, cũng từ chối tu luyện công pháp chí cao Địa Tâm Huyền Vũ Quyết của tổ tiên lưu lại. Rốt cuộc con bé đang nghĩ gì?”

Bọn hắn làm sao hiểu được!
Tiền thân của Địa Linh Nhi chính là Thổ Nương Nương chí cao cõi Âm Gian!

Đã từng, nàng đã đứng trên đỉnh cao nhất của Âm Thổ Chi Đạo.

Đối với nàng, những loại Dị Thổ ở Dương Thế này tuy quý giá, nhưng nếu chỉ đơn thuần thu nhận và tu luyện theo lối mòn của người đi trước, nàng sẽ vĩnh viễn bị giới hạn dưới cái bóng của những người đi trước…

Nhất là Bá Chủ kia, hắn ở Dương Thế cũng chấp chưởng Linh Thổ Đỉnh – quy tụ vô số Thổ Hệ Thuộc Tính đẳng cấp Bất Hủ.

Nếu nàng cứ thế thu lấy Dị Thổ, khác nào trở thành một phiên bản kém cõi hơn của hắn?

Trong suốt mấy năm qua, trong khi các thiên tài khác điên cuồng hấp thụ linh khí, nâng cao tu vi, thì Địa Linh Nhi lại dành toàn bộ thời gian để… “chơi với đất”.

Chơi đất theo đúng nghĩa đen.

Nàng ngồi xếp bằng trên đại địa, đôi tay nhỏ bé vốc lấy từng nắm đất phàm tục.

Nàng thả trôi ý thức, từng chút một chìm sâu vào lòng đại địa của Dương Thế.

Nàng cảm nhận được sự khác biệt bản chất giữa Dương Thổ và Âm Thổ…

Âm Thổ nơi Âm Gian mang tính tĩnh, chứa đựng quy tắc xơ xác, tử vong, thu giữ hồn ma, lấy ngưng tụ và trầm tích làm căn nguyên…

Dương Thổ nơi Dương Thế lại mang tính động, dạt dào sinh khí, nâng đỡ vạn vật sinh trưởng, chứa đựng sự bộc phát và sáng tạo.

“Âm Thổ là sự kết thúc, Dương Thổ là sự khởi đầu… Bất cứ cái nào đứng một mình đều có khuyết điểm. Nếu như… bản nương kết hợp cả hai?”

Một ý tưởng xuất hiện trong đầu Địa Linh Nhi!

Nàng nhắm mắt lại, ngồi im lìm dưới gốc thần cây trên đỉnh Địa Tâm Sơn suốt một tháng.

Trong một tháng đó, xung quanh nàng không hề có linh khí di động, nhưng đại địa dưới chân nàng bắt đầu biến đổi.

Một nửa mặt đất hóa thành màu đen u ám, tỏa ra tử khí lạnh lẽo của cõi Âm… nửa mặt đất còn lại hóa thành màu vàng óng ánh, tỏa ra sinh khí dạt dào của cõi Dương.

Người xung quanh hoàn toàn không thể hiểu nổi biến đổi này…

Hai luồng lực lượng Âm – Dương Thổ Chi Lực đan xen vào nhau, ngưng tụ thành một hình Thái Cực khổng lồ xoay chuyển chậm rãi dưới thân nàng…

BÙM!

Vào ngày thứ bốn mươi lăm, Địa Linh Nhi mở bừng đôi mắt!

Trong mắt nàng, con ngươi bên trái hóa thành màu đen u uất của Âm Ti Địa Phủ, con ngươi bên phải hóa thành màu vàng rực rỡ của Dương Thế Càn Khôn!

Oành oành oành!

Bầu trời Địa Tâm Giới bùng nổ. Không phải dị tượng dị thổ tìm chủ nữa, mà là Thiên Địa Dị Tượng!

Địa Linh Nhi đứng dậy, thân hình nhỏ bé nhưng bóng lưng như nâng đỡ cả càn khôn.

Nàng vẫn nhắm mắt, chỉ là trong đầu đang dần dần xuất hiện những luồng khẩu quyết đặc thù, độc nhất vô nhị…

Không dựa vào Bất Hủ Thần Vật, Địa Linh Nhi đang từng chút một khai mở con đường tu luyện mới cho mình.

Lấy tiền thân Âm Thổ làm gốc rễ, từng chút sinh sôi, khai chi tán diệp, đơm hoa kết quả…

Âm Dương Hậu Thổ Kinh!

Tuy chỉ là hình thức ban đầu… nhưng Địa Linh Nhi tin tưởng vào lựa chọn này của chính nàng.

Hoàn thiện và đạt đến cực hạn Dương Thế Thổ Đạo… sau đó sẽ kết hợp cùng Âm Gian Thổ Đạo trước đây.

Đó là mục tiêu cuối cùng của Âm Dương Hậu Thổ Kinh!

Đây sẽ là con đường Chúa Tể của nàng!

Tại Âm Gian, Vị Diện Tầng Thứ Nhất – U Hồn Cốc.

Những ngày tháng của Cấm Chủ chuyển sinh, Tử Uyển bình yên đến lạ…

Đúng như phán quyết của Ngũ Đại Lão Tổ, nàng không được mang họ Tử… phụ mẫu chỉ đành gọi với cái tên Uyển Nhi.

Uyển Nhi bị tước đoạt mọi quyền lợi trong tộc. Nàng không được phép vào thánh địa tu luyện, không được cấp bất kỳ minh đan, thảo dược nào, thậm chí trên danh nghĩa chỉ là một người hầu thấp kém ở hậu sơn.

Thế nhưng, phụ mẫu nàng… Tử Thiên Nhai và Tử Mộc Lan vẫn là hai đại cường giả Bán Địa Tiên đứng trên đỉnh cao.

Bọn hắn âm thầm dùng uy áp của mình biến u cốc nhỏ ở hậu sơn thành một chỗ an toàn.

Ngoại trừ hai vợ chồng, không ai dám bước chân vào nửa bước để làm phiền Uyển Nhi.

Như vậy cũng tốt, để nữ nhi sống một kiếp vô lo vô nghĩ… cũng ổn rồi.

Nhìn thấy tình yêu thương vô điều kiện của phụ mẫu kiếp này, Tử Uyển vốn dĩ là một Cấm Chủ lạnh lùng, nội tâm lại nảy sinh một tia ấm áp kỳ lạ.

Uyển Nhi năm tuổi, ngồi trên chiếc xích đu gỗ dưới cây Tử Đằng, khẽ lên tiếng: “Phụ mẫu không cần thường xuyên đến thăm ta mà để lỡ sự vụ trong tộc.”

Tử Mộc Lan ôm con vào lòng, mắt xót xa: “Uyển nhi ngoan… Đừng nghe lời ác ý từ lũ lão già ngoài kia. Cho dù con không thể tu luyện Tử Vong Chi Lực, mẫu thân và phụ thân vẫn sẽ nuôi con trọn đời, bảo vệ con bình an.”

Tử Thiên Nhai nặng nề thở dài…

Uyển Nhi mỉm cười, đôi mắt sáng như sao trời hoà cùng sự thâm thuý khó lý giải.

Hai vợ chồng ngơ ngác nhìn đứa con gái năm tuổi, cảm thấy đây không giống khí chất của một đứa trẻ không có thiên phú tu luyện.

Đôi khi hai người có ảo giác, dường như tâm cảnh của nữ nhi còn vững vàng hơn cả Bán Tiên như họ.

Mà đúng là thế, trong lòng Uyển Nhi đang vô cùng hài lòng với hoàn cảnh hiện tại!

Kiếp trước, nàng là Cấm Chủ chí cao nơi Dương Thế.

Khi nàng đánh xuyên Giới Bích, cưỡng ép xâm nhập Âm Gian để nghiên cứu Âm Ti Đại Đạo, nàng liên tục bị Ý Chí Âm Gian phát hiện, bài xích dữ dội, thậm chí bị cường giả đỉnh cấp như Nhất Diện Diêm La điên cuồng truy sát, không thể nào tĩnh tâm.

Nhưng kiếp này thì khác!

Nàng sinh ra từ bụng của Tử Mộc Lan… một sinh linh Âm Gian hợp lệ! Thân thể này hoàn toàn mang dấu ấn của Âm Gian, không hề bị quy tắc thiên địa bài xích!

Còn việc “không có linh căn Tử Vong”, toàn thân như “vùng hư vô tuyệt đối”?

Không thể hạn chế nàng…

Đối với Tử Uyển, thể nội của nàng là một vùng Cấm Địa, cự tuyệt tất cả các loại năng lượng tầm thường, chỉ chấp nhận quy tắc do chính nàng kiến tạo!

“Kiếp trước ta dùng ‘Cấm’ tung hoành Dương Thế, lập ra Cấm Khu… Kiếp này, sẽ là một phiên bản mới của ta, Cấm Chủ Âm Ti!” Uyển Nhi suy nghĩ.

Nàng bắt đầu con đường tu luyện của riêng mình.

Nàng không dùng tài nguyên như các tộc nhân Tử Vong Cổ Tộc.

Thay vào đó, mỗi đêm khi trăng treo trên cao, Uyển Nhi lại ngồi xếp bằng trên đỉnh núi sau u cốc.

Nàng thả lỏng tinh thần, bắt đầu dùng cơ thể nhỏ bé cảm nhận tất cả các dạng năng lượng tự nhiên của Âm Gian: Âm Khí, Hồn Khí, Tử Khí, Tà Khí, thậm chí cả ánh trăng đỏ, ánh xích tinh, vầng thái dương tăm tối…

Không còn bị bài xích, không còn bị truy sát, toàn thân như hoà làm một cùng môi trường, Cấm Chủ đã có thể thoải mái thể hiện thiên phú và ngộ tính nghịch thiên của mình.

Năm năm trôi qua trong im lặng.

Năm Uyển Nhi tròn mười tuổi.
Trời đêm dưới cốc bỗng nhiên câm nín. Không hề có sấm sét, không hề có mưa vong, nhưng toàn bộ linh khí Âm Gian trong vòng mười vạn dặm quanh U Hồn Cốc đột ngột… dừng hoạt động!

Tất cả các cường giả của Tử Vong Cổ Tộc, bao gồm cả Ngũ Đại Lão Tổ đang bế quan, đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi! Bọn hắn kinh hãi phát hiện ra, Tử Vong Chi Lực trong cơ thể mình như bị một bàn tay vô hình khóa chặt, không thể vận chuyển dù chỉ một tia!

“Cái gì?! Lực lượng bị cấm đoán?! Rốt cuộc là đại năng nào ghé thăm cổ tộc ta?!” Đại Lão Tổ sợ hãi gầm lên, từ trong mật thất lao ra bầu trời.

Nhưng hiện tượng đó chỉ diễn ra trong vòng ba nhịp thở rồi biến mất không dấu vết, khiến Ngũ Đại Lão Tổ ngơ ngác, ngỡ rằng mình bị hoang tưởng.

Bất quá trạng thái bị thương, lại thêm Tử Vong Minh Hồn vừa bị khoá chặt lại là sự thật không thể chối bỏ…

Uyển Nhi chậm rãi thu hồi ngón tay nhỏ nhắn, ánh mắt không giấu được sự hưng phấn.

Nàng đã thành công!

Nàng không phụ thuộc vào Tử Vong, không phụ thuộc vào bất kỳ công pháp nào ở đời trước.

Nàng bằng vào cảm nhận, kiến thức, ý chí và ngộ tính của mình sáng tạo ra thứ có thể giúp nàng tu luyện ở đời này.

Cấm Âm Quyết!

“Cấm Âm Quyết…” Uyển Nhi nhẹ nhõm đứng lên:

“Kiếp này ta dùng Cấm Âm Quyết trở thành Cấm Chủ Âm Ti. Chờ đến ngày công pháp đại thành, xé rách vị diện trở về Dương Thế, dung hợp cùng toàn bộ đạo hạnh của Cấm Chủ Dương Thế…”

Nàng ngẩng đầu nhìn trời, khoé môi đỏ cong lên: “Bá Chủ, Ngục Đế, Thổ Nương Nương… các người, sẽ không chậm trễ chứ?”

Nàng vững tin rằng…

Từng người bọn họ… đều đang đặt những bước chân đầu tiên trên con đường của riêng mình.

Con đường Chúa Tể!

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com