NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 17: TỬ VONG THÁNH NỮ!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
ẦM ẦM ẦM!
Không khí trong Tử Vong Đấu Trường áp lực như sắp nghẹt thở.
Tầng tầng lớp lớp Tử Khí, Ma Hỏa, Âm Phong đùn đùn kéo đến như hàng ngàn vạn con mãnh thú đang gầm rống, kéo theo dư ba tàn khốc thổi tung bụi mờ trên mặt đá đen chết chóc.
Hơn ngàn đệ tử của Tử Vong Cổ Tộc — những kẻ vốn kiêu ngạo, tàn nhẫn, luôn coi mình là thiên kiêu một phương… lúc này lại như vung đao đồng loạt nhắm về phía một mục tiêu duy nhất.
Một thiếu nữ mười sáu tuổi.
Áo vải trúc tím nhạt đơn sơ, chân trần dậm trên mặt đá, thân hình mảnh mai nhỏ nhắn như một chiếc lá phao bồng giữa cơn bão táp tàn khốc.
Bọn hắn nhắm vào nàng, không phải vì nàng khó đối phó nhất.
Mà vì đối với thể diện, mặt mũi của cái gọi là cổ tộc… ai cũng muốn bảo tồn, không ai chấp nhận trong Tử Vong Cổ Tộc danh tiếng lẫy lừng tồn tại một kẻ gọi là phế vật.
Sự tồn tại của Uyển Nhi đối với chúng chính là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt… cần phải loại trừ.
“Chết đi, đồ phế vật!”
Tử Huyết Đao giậm mạnh chân xuống mặt đất, mảng đá đen dày hàng trượng bên dưới lập tức nứt vỡ thành hàng ngàn mảnh vụn.
Hắn như một con mãnh hổ lao trong không khí, thanh Đại Đao nhuốm máu tươi trên tay hắn bộc phát ra một quầng Tử Vong Huyết Quang dài tới chục trượng, mang theo tiếng gào khóc thảm thiết của hàng ngạn oan hồn bị giết hại, trực tiếp chém thẳng xuống đỉnh đầu Uyển Nhi!
Cùng lúc đó, Tử Vô Nhiên ở trung tâm đấu trường nhếch miệng cười ngạo mạn… Hắn xòe hai tay ra, Tử Vong Hắc Diệm cuồng bạo từ trong cơ thể hắn bùng nổ, biến thành vô số con Hắc Nha quỷ dị chao đảo trên không trung, phong tỏa toàn bộ đường lui của Uyển Nhi, thiêu rụi cả hư không đến mức phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.
Ở hướng bắc, Tử Tuyết Băng tuy không dùng sát chiêu trực diện nhưng đôi mắt lạnh lẽo của nàng khẽ chớp. Một quầng Tử Băng Minh Lực quét qua mặt đất, đông cứng hư không, biến bán kính trăm trượng quanh Uyển Nhi thành một vũng đầm lầy băng giá tàn khốc, nhằm tước đoạt hoàn toàn khả năng di chuyển của nàng…
Rõ ràng, bọn hắn là những thiên tài hàng đầu, không sở hữu Minh Lực bình thường, trái lại đều là dạng Minh Lực Tử Vong ẩn chứa Thuộc Tính khác biệt.
Giống như Tử Huyết Đao… trong Tử Vong Minh Lực của hắn có Huyết, của Tử Vô Nhiên có thêm Hoả Diệm, còn của Tử Tuyết Băng có thêm Hàn Băng…
Rất lợi hại, xứng đáng là hàng ngũ trẻ tuổi ưu tú của Cửu Tinh Thế Lực.
Tất cả đệ tử còn lại dốc hết toàn lực, bắn ra hàng ngàn đạo đao quang, phù chú, kiếm khí, trận pháp…
Chiêu thức đan xen dày đặc như một tấm lưới tử thần không kẽ hở!
Sóng chấn động cuồng bạo cuộn trào nghiền nát tất cả, làm cho trận pháp cấm chế bên ngoài đấu trường rung lắc kịch liệt, bộc phát ra những dải hào quang đỏ thẫm để hóa giải lực lượng dư thừa.
“Uyển Nhi!!!”
Bên ngoài đấu trường, Tử Mộc Lan gào lên trong tuyệt vọng, gương mặt quý phái tái nhợt không còn một giọt máu. Nàng nắm chặt lấy tay trượng phu, móng tay đâm sâu vào da thịt đến mức máu tươi chảy dài, nhưng nàng dường như không cảm nhận được đau đớn.
Tử Thiên Nhai gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, Bán Tiên Chi Lực toàn thân cuồng bạo sôi trào. Hắn giơ chiến đao lên định xông vào cưỡng ép phá hủy trận pháp, dù có phải đối đầu với năm đại lão tổ, dù có phải táng thân tại chỗ, hắn cũng phải cứu con gái!
Trên Đài Tiên Tổ, năm đại lão tổ chắp tay đằng sau lưng, khóe môi nhếch lên những nụ cười hài lòng.
Nếu là bình thường, bọn hắn đâu thèm để ý đến sống chết của một phàm nhân… voi chẳng cần bận tâm đến kiến.
Nhưng ai bảo con kiến này lại là nữ nhi của tộc trưởng, sự tồn tại của ả là vết nhơ của gia phả.
Chẳng ai hy vọng, trong từ đường các đời cao tầng của chủng tộc hùng mạnh lại có tên của một phế phẩm…
Đứng ở gốc độ lão tổ, bọn hắn không thể chấp nhận điều đó xảy ra.
Tử Khô Lâu lạnh lùng lên tiếng: “Tử Thiên Nhai, ngươi có giận dữ thì đã sao? Đây là nó tự nguyện chọn, không ai ép buộc!”
Tất cả tộc nhân trên khán đài bất đắc dĩ thở dài, hoặc quay mặt đi vì không nỡ nhìn cảnh tượng thiếu nữ mảnh mai kia bị hàng ngàn sát chiêu băm vằm thành thịt vụn. Trong mắt họ, kết cục đã định. Một phàm nhân không có linh lực, đứng trước đòn tấn công hợp lực của hơn ngàn thiên tài, ngay cả một mẩu xương vụn cũng sẽ không còn tồn tại!
Thế nhưng…
Giữa cơn bão đao quang kiếm ảnh, giữa quầng Ma Hỏa, Băng Hàn tàn khốc ập đến từ bát phương…
Uyển Nhi vẫn đứng đó.
Mái tóc đen tuyền dài ngang lưng huyền khẽ tung bay. Đôi mắt màu tím nhạt thâm thúy như giếng cổ vạn năm chậm rãi mở ra.
Trong đôi mắt ấy, không hề có sự sợ hãi.
Không có một chút mảy may dao động.
Chỉ có một sự ung dung tuyệt đối.
Một luồng uy nghiêm cao cao tại thượng của một vị Cấm Chủ từng đứng trên đỉnh cao nhất của chư thiên vạn giới!
“Trẻ nhỏ nghịch ngợm…”
Âm thanh của nàng nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại rõ ràng đến mức xuyên thấu qua tiếng gầm rống của hàng ngàn sát chiêu, chui tợn vào tai của tất cả mọi người trong đấu trường.
“Trờ chơi này… nên đến hồi kết!”
Khóe môi Uyển Nhi nhếch lên một nụ cười tuyệt mỹ.
Nàng nhẹ nhàng đưa bàn tay thon nhỏ nõn nà như búp sen ra, ngón tay trỏ khẽ búng một cái vào hư không.
Hành động nhỏ bé đến mức vô lực ấy, lại như một ngòi nổ làm rung chuyển cả thế giới!
CẤM ÂM QUYẾT!
Một luồng gợn sóng vô hình vô ảnh, vô vị vô sắc… nhưng chứa đựng thứ lực lượng vô thượng đột ngột từ trong cơ thể Uyển Nhi bộc phát ra!
Gợn sóng ấy tràn ra như nước vỡ đê, nháy mắt quét qua toàn bộ diện tích của Tử Vong Đấu Trường!
Thời gian… như dừng lại trong giây lát!
Tiếng ma gầm, tiếng đao chém, tiếng Ma Hỏa cháy rực, tiếng Hàn Băng ngưng kết… tất cả mọi âm thanh cuồng bạo đồng loạt câm nín!
Tấm lưới đao quang kiếm ảnh khổng lồ, quầng Huyết Ma Quang dài chục trượng của Tử Huyết Đao, hàng ngàn con Hắc Nha bằng Ma Hỏa của Tử Vô Nhiên, cả vùng Băng Băng của Tử Tuyết Băng…
Khi chạm phải luồng gợn sóng vô hình kia, tất cả lập tức đờ đẫn giữa không trung!
Sau đó…
RẮC! RẮC! RẮC!
Như thủy tinh giòn tan bị búa nặng đập phải, tất cả sát chiêu, tất cả Minh Lực cuồng bạo của hơn ngàn thiên tài đồng loạt sụp đổ, vỡ tan thành vô số đốm sáng rồi biến mất tan tành trong hư không, không để lại dù chỉ một chút dấu vết!
“CÁI GÌ?!”
Tử Huyết Đao đang lao xuống giữa chừng, toàn thân hắn đột nhiên cứng đờ… Đại Đao trên tay hắn rên lên một tiếng thảm thiết, toàn bộ lực lượng trên lưỡi đao tan biến sạch sẽ…
Chưa dừng lại ở đó!
Tử Huyết Đao kinh hoảng phát hiện, Tử Vong Huyết Minh Lực cuồn cuộn trong thể nội… thứ lực lượng mà hắn tự hào— đột ngột như có một bàn tay nào đó bóp chặt!
Luồng Minh Lực ấy hoàn toàn đình trệ, không cách nào vận chuyển dù chỉ một li!
“Phốc!”
Không chỉ riêng Tử Huyết Đao, Tử Vô Nhiên, Tử Tuyết Băng… mà toàn bộ hơn nghìn đệ tử tinh anh trong đấu trường đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi!
“Minh Lực… Minh Lực của ta đâu rồi?!”
“Tại sao Minh Hồn của ta lại bị phong toả?! Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?!”
“Trời ơi! Cảm giác này là sao? Tử khí trong cơ thể ta hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của ta nữa!”
Tiếng gào thét, giọng hoang mang, sự tuyệt vọng vang lên thất thanh từ khắp các góc đấu trường!
Tất cả thiên tài, vừa một giây trước còn ngạo mạn đằng đằng sát khí, thì ngay giây sau đã biến thành những kẻ phàm nhân không có nửa điểm sức mạnh…
Quá hoang đường!
Bọn hắn lảo đảo, trên mặt còn mang theo vẻ mê mang, ánh mắt kinh nghi bất định nhìn về thân ảnh thiếu nữ…
Áp chế!
Đây là sự áp chế tuyệt đối từ mức độ bản chất!
Trước mặt Cấm Âm Quyết… môn công pháp do vị Cấm Chủ đỉnh cao sáng tạo ra để “Cấm Đoán” vạn vật Âm Gian… toàn bộ lực lượng tại nơi này… đều trở nên bất lực!
Nàng cấm, thì không ai được phép dùng!
Cả Tử Vong Đấu Trường rộng lớn chìm vào một sự im lặng tĩnh mịch.
Toàn bộ khán đài… hàng vạn tộc nhân Tử Vong Cổ Tộc biểu lộ dại người ra như những pho tượng.
Mồm bọn hắn há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà, đôi mắt trợn ngược lên tưởng chừng như sắp rớt ra ngoài!
Tử Thiên Nhai đang giơ cao chiến đao chuẩn bị phá cấm, đao trên tay suýt chút nữa rơi bộp xuống đất.
Hắn ngơ ngác nhìn con gái, rồi lại nhìn chúng thiên tài đang bất lực, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Tử Mộc Lan ngừng khóc, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt xinh đẹp ngập tràn sự chấn động không thể tin nổi.
Phu thê hai người chấn kinh nhìn nhau, nhớ lại những gì xảy ra trước đó khi Uyển Nhi chạm vào tay mình.
Trên Đài Tiên Tổ!
Năm đại lão tổ đồng loạt đứng bật dậy từ ngai long cốt.
Tử Khô Lâu ma hỏa trong mắt rung lên bần bật, rên rỉ ra tiếng: “Không… Không thể nào! Đây là loại cấm chế gì?! Tại sao lại có thể phong ấn lực lượng của hơn ngàn tu sĩ trong cùng một lúc?!”
“Nàng ta… Nàng ta không dùng nửa điểm Tử Vong Minh Lực! Luồng gợn sóng vừa rồi là cái gì?!” Tử Huyết Cốt gầm lên, giọng nói khàn đục run rẩy không giấu nổi sự sợ hãi.
Giữa sự ngỡ ngàng của cả một chủng tộc…
Uyển Nhi chậm rãi bước đi.
Từng bước chân trần của nàng hạ xuống mặt đá đen, phát ra những tiếng “tạch, tạch” thanh thoát nhưng rơi vào tai các thiên tài lại giống như tiếng bước chân của tử thần đến đòi mạng!
Nàng đi đến đâu, hư không nơi đó dịu dàng uốn cong.
Khí chất thanh cao, kiêu hãnh tuyệt đối của nàng bao trùm lên toàn bộ chiến trường.
“Đệ tử tinh anh, thiên tài Cổ Tộc tự hào…”
Uyển Nhi dừng bước trước mặt Tử Huyết Đao.
Lúc này, kẻ vừa hống hách đòi “chơi đùa rồi giải quyết” nàng đang quỳ mọp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Lớp ma áp vô hình nặng như thái sơn áp trên vai khiến hắn ngay cả ngẩng đầu nhìn nàng cũng không làm nổi!
“Các ngươi vừa nói gì về ta?” Uyển Nhi cúi đầu, đôi mắt màu tím nhạt bình thản nhìn hắn.
“Ta… Ta…” Tử Huyết Đao mặt giãy giụa, mồ hôi hột to bằng hạt bắp chảy ròng ròng xuống cằm, trong mắt tràn ngập sự van xin và kinh hoàng:
“Đại… Đại tiểu thư… Tha mạng… Tha cho ta…”
Hắn biết, ở trong cuộc đấu này… dù hắn có mất mạng, cũng không ai có thể đứng ra đòi lại công đạo.
Uyển Nhi khẽ lắc đầu, trong mắt không chứa một hạt bụi…
Nàng xòe bàn tay tinh tế ra.
VÙ!
Một luồng hào quang thuần khiết u ám nhưng lại tràn ngập sức mạnh vượt trội về bản chất từ trong đan điền nàng bùng phát ra!
Luồng hào quang ấy vừa xuất hiện, toàn bộ bầu trời U Hồn Cốc biến sắc!
Ánh trăng máu trên tầng không run rẩy kịch liệt, từng tầng mây đen cuồn cuộn quy tụ lại.
Âm khí, Tử khí, Hồn khí trong phạm vi vạn dặm quanh U Hồn Cốc như gầm rống, điên cuồng lao về phía bàn tay của Uyển Nhi, hóa thành một đóa hoa Tử Liên nở rộ trên ngón tay nàng!
“Đây… Đây không phải là Tử Vong Minh Hồn!”
Tử Khô Lâu trên Đài Tiên Tổ gầm lên một tiếng thất thanh, thân thể khô khốc của lão rùng mình một cái, ma hỏa trong mắt bùng lên dữ dội:
“Cấu trúc này… Tầng thứ này… Lực lượng này chí thuần chí cao, viễn siêu Tử Vong Minh Hồn của tộc ta! Đây là… một loại Minh Lực biến dị cực kỳ cao cấp!”
“Đó rốt cuộc là gì? Dù trong điển tịch xếp hạng Minh Hồn Biến Dị trong tộc, cũng chưa từng có ghi chép!” Bốn lão tổ bên cạnh đồng loạt thất thanh hô lên, giọng nói khàn đục run rẩy đến mức biến dạng!
Tử Vong Minh Hồn của Tử Vong Cổ Tộc vốn đã thuộc hàng ngũ Minh Hồn Đỉnh Cấp tại Âm Gian, cực kỳ quý hiếm…
Đó là sự khác biệt về cấp bậc về Hồn Phách không thể san lắp…
Uyển Nhi khi ra đời… cũng vì không sở hữu Tử Vong Minh Hồn hay Tử Vong Linh Căn nên mới bị xem là phế vật.
Ai có ngờ đến, nàng sở hữu một loại Minh Hồn còn đáng sợ hơn?!
Chẳng qua kiến thức và hiểu biết của bọn hắn nông cạn nên mới không nhận ra sao?
Uyển Nhi âm thầm gật đầu khi chứng kiến biểu tình trên mặt chúng nhân… đây mới là hiệu quả mà nàng mong muốn.
Nàng muốn Tử Vong Cổ Tộc lầm tưởng rằng Âm Ti Cấm Hồn là nàng bẩm sinh mà có hoặc thức tỉnh sau này…
Đó sẽ là một dạng thiên phú tự nhiên, từ đó sẽ không ai hoài nghi về thân phận hay lai lịch thật sự của nàng.
Đương nhiên, Uyển Nhi vốn không hề sợ Tử Vong Cổ Tộc phát hiện sự thật…
Cái nàng sợ và đề phòng… chính là Vị Diện Chi Linh!
Thế nên, nàng phải đánh lừa, qua mặt tất cả theo kế hoạch vạch ra của mình…
Nàng khẽ phất tay.
Đóa hoa Âm Ti Cấm Hồn màu tím đen trên tay nàng lập tức biến hóa, vỡ tan thành vô số tia sáng màu tím nhạt, bắn ra bát phương như một cơn mưa sao băng rực rỡ!
XOẸT XOẸT XOẸT!
Cơn mưa ấy đi qua, không hề tàn sát hay lấy đi tính mạng của bất kỳ ai, mà nó đánh thẳng vào hồn phách của từng đệ tử!
“A!”
“PHỐC!”
Tiếng gào thét thảm thiết vang lên khắp Tử Vong Đấu Trường!
Tử Huyết Đao bị một tia sáng ghim trúng, toàn thân như bị sét đánh, đan điền rạn nứt, Tử Vong Minh Hồn trong cơ thể hắn gào lên thảm thiết rồi lập tức bị luồng Âm Ti Minh Lực nghiền nát phân nửa! Hắn hộc ra một ngụm máu lớn, người đổ rập xuống đất, hoàn toàn ngất đi!
Tử Vô Nhiên gầm lên cuồng loạn, cố gắng dùng Tử Vong Hắc Diệm chống đỡ, nhưng luồng Âm Ti Minh Lực ấy như chốn không người, xé rách mọi lớp phòng thủ, đánh xói mòn linh hồn hắn, khiến hắn quỳ gục xuống, toàn thân co quắp trong đau đớn!
Tử Tuyết Băng – đệ nhất thiên tài nữ, kẻ vốn lạnh lẽo như băng hà – lúc này dải lụa trắng trên người nổ tung, ngực phập phồng hộc máu tươi, đôi mắt đẹp trợn tròn nhìn Uyển Nhi với sự bàng hoàng và run rẩy tuyệt đối, rồi gục ngã trên mặt đất lạnh giá!
Chỉ trong ba nhịp thở!
Chỉ đúng ba nhịp thở ngắn ngủi!
Hơn nghìn vị đệ tử của Tử Vong Cổ Tộc… những kẻ vỗ ngực tự xưng là tương lai của gia tộc, những kẻ vừa muốn dồn thiếu nữ vào chỗ chết — lúc này toàn bộ đều nằm liệt trên mặt đất!
Không còn một ai có thể đứng vững!
Không còn một ai có thể cầm nổi binh khí!
Toàn bộ đấu trường rộng lớn vạn trượng, lúc này chỉ còn duy nhất một người đứng vững.
Uyển Nhi.
Trang phục vải trúc tím nhạt phẳng lì không một nếp nhăn.
Mái tóc đen tuyền tung bay nhẹ nhàng. Bàn chân trần ngọc ngà tinh xảo đặt trên mặt đá đen nhuốm máu, nhưng lại không dính một giọt máu bẩn nào.
Nàng đứng đó, cô độc, thanh cao, tuyệt mỹ… như một vị Ma Nữ vừa giáng thế quét sạch bụi trần!
Vây công sao?
Đúng vậy, một mình nàng bao vây hàng nghìn thiên tài cùng tộc…
Tĩnh!
Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy toàn bộ U Hồn Cốc!
Hàng vạn tộc nhân trên khán đài cứng đờ tại chỗ, hơi thở cũng đứt quãng. Ánh mắt bọn hắn nhìn thiếu nữ trên sàn đấu lúc này không còn là coi thường, không còn là khinh bỉ… mà là sự kính sợ, sùng bái và khiếp đảm từ sâu trong linh hồn!
Một thiếu nữ mười sáu tuổi…
Không có Tử Vong Linh Căn! Không có Tử Vong Minh Hồn!
Nhưng nàng sở hữu thứ còn kinh khủng hơn!
“Nàng… Nàng không phải phế vật…” Một đệ tử trên khán đài run rẩy cất tiếng, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng:
“Nàng là… Thần linh! Nàng là kiệt tác vĩ đại nhất của Tử Vong Cổ Tộc chúng ta!”
“BÁC BÁC BÁC!”
Tiếng hò reo chấn động thiên địa đột ngột bùng nổ từ khắp các khán đài!
“TỬ UYỂN NHI! TỬ UYỂN NHI! TỬ UYỂN NHI!”
Hàng vạn tộc nhân đồng loạt đứng dậy, gầm lên cuồng nhiệt! Tại Âm Gian, tôn sùng cường giả là quy luật tối cao. Uyển Nhi đã dùng thứ sức mạnh tuyệt đối, tàn nhẫn và hoa lệ nhất để đập tan mọi lời gièm pha, khắc tên mình vào tâm trí của tất cả.
Bọn hắn da mặt cũng rất dày, tự động thêm họ vào tên nàng rồi… điều mà trước đây bọn hắn cảm thấy là dơ bẩn.
Bên ngoài đấu trường, Tử Thiên Nhai buông đao xuống.
Lưng hắn đứng thẳng tắp, bờ vai rộng lớn run rẩy. Hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt phong trần của người cha cấp Bán Tiên.
Hắn ngẩng đầu lên trời, cất tiếng cười to sảng khoái rung chuyển thiên địa:
“HA HA HA HA! CON GÁI TA! ĐÓ LÀ CON GÁI CƯNG CỦA TỬ THIÊN NHAI TA! HA HA HA!”
Tử Mộc Lan ôm chặt lấy chồng, khóc ức nghẹn vì hạnh phúc. Những tủi hờn, áp lực, những lời khinh bỉ mà gia đình nàng phải chịu đựng suốt mười sáu năm qua… lúc này đã được con gái nàng dùng một chiêu quét sạch hoàn toàn!
Và trên Đài Tiên Tổ…
Năm đại lão tổ nhìn nhau, đôi mắt ma hỏa của bọn hắn bùng lên sự kích động, mừng rỡ đến mức cuồng loạn!
Sự ghét bỏ, mưu đồ diệt trừ lúc trước? Tan biến sạch sẽ!
Thay vào đó là sự nịnh hót, tham vọng và tôn sùng tột độ!
“Minh Hồn gì vậy? Đây là Minh Hồn biến dị đến mức tối cao trong truyền thuyết!” Tử Khô Lâu gầm lên, toàn thân rùng mình:
“Gia tộc ta… Gia tộc ta sắp hưng thịnh rồi! Với thứ lực lượng này, Tử Vong Cổ Tộc chúng ta đủ sức xưng bá toàn bộ Âm Gian, chèn ép cả những thế lực hàng đầu như Diêm Vương Điện, Thiên Ma Hoàng Triều, Long Tộc!”
XOẸT! XOẸT! XOẸT!
Không một chút do dự, năm đại lão tổ đồng loạt hóa thành năm luồng ma quang lao xuống từ Đài Tiên Tổ, đáp xuống trước mặt Uyển Nhi!
Trận pháp phong tỏa đấu trường lập tức được Tử Khô Lâu phất tay thu hồi.
Năm vị Bán Tiên chí cao vô thượng, những kẻ vốn nắm quyền sinh sát trong tộc, lúc này lại khom lưng, trên mặt nặn ra những nụ cười nịnh nọt, ân cần đến mức buồn nôn!
“Uyển Nhi… à không, Thánh Nữ!” Tử Khô Lâu tươi cười rạng rỡ, ma hỏa xanh lục trong mắt thu lại hết sát khí, chỉ còn sự hiền từ thân thiết:
“Tốt! Tốt lắm! Ngươi quả nhiên không làm năm lão già chúng ta thất vọng! Ta đã biết ngươi là kỳ tài vạn năm khó gặp của tộc ta mà!”
Lão tổ Tử Huyết Cốt lập tức gật đầu lia lịa, vuốt chòm râu đỏ: “Đúng vậy! Luật hỗn chiến này là do chúng ta đặc biệt thiết lập cho ngươi! Chỉ có môi trường hỗn chiến khốc liệt như thế này mới đủ sức làm nổi bật uy phong tuyệt thế của Thánh Nữ!”
“Trời ạ!” Người trên khán đài nghe xong mà xói trán vì sự tráo trở của năm lão tổ, nhưng không ai dám thốt ra lời nào.
Tử Thiên Nhai và Tử Mộc Lan lập tức xông vào đấu trường, đứng bên cạnh Uyển Nhi, nhìn năm lão tổ bằng ánh mắt đề phòng và khinh bỉ.
Tử Khô Lâu dường như không thấy ánh mắt của hai người, lão quay sang Tử Thiên Nhai, cất giọng oai nghiêm nhưng tràn ngập sự lấy lòng:
“Tử Thiên Nhai! Ngươi dạy dỗ Thánh Nữ rất tốt! Từ hôm nay trở đi, tước vị Tộc Trưởng của ngươi vĩnh viễn không ai có thể lay chuyển! Mọi tài nguyên tu luyện tốt nhất của hậu phủ gia tộc, ngươi và Mộc Lan có quyền sử dụng tùy ý!”
Lão xoay người, hướng về phía hàng vạn tộc nhân trên khán đài, vận chuyển linh lực gầm lên như sấm truyền:
“TOÀN THỂ TỘC NHÂN TỬ VONG CỔ TỘC NGHE LỆNH!”
“Bắt đầu từ hôm nay… Tử Uyển Nhi chính thức phục hồi vị trí TỬ VONG THÁNH NỮ!”
“Địa vị của Thánh Nữ… ngang hàng với Ngũ Đại Lão Tổ chúng ta! Kẻ nào dám bất kính, giết không tha! Gia tộc sẽ dốc toàn bộ tài nguyên vạn năm tích lũy để hỗ trợ Thánh Nữ tu luyện!”
“BÁI KIỆM THÁNH NỮ! THÁNH NỮ VẠN TUẾ!”
Hàng vạn tộc nhân trên khán đài đồng loạt quỳ rạp xuống, tiếng tung hô vang vọng thấu thiên địa, chấn động cả đại địa Âm Gian!
Địa vị và thân phận… trong một ngày đã hoàn toàn biến đổi nghiêng trời lệch đất!
Từ một “phế đản” bị người đời khinh rẻ, chỉ trong chớp mắt, Uyển Nhi đã đứng trên đỉnh cao nhất của Tử Vong Cổ Tộc, nắm giữ quyền lực và uy vọng tuyệt đối!
Tử Thiên Nhai và Tử Mộc Lan từ những người bị cô lập, chèn ép ở hậu sơn, nay trở thành những tồn tại tôn quý nhất gia tộc, lấy lại toàn bộ uy danh và sự kính trọng mà bọn họ xứng đáng có được!
Thế nhưng…
Đối diện với sự tung hô chấn động thiên địa ấy, đối diện với sự nịnh nọt của năm đại lão tổ…
Gương mặt Uyển Nhi vẫn bình thản như nước hồ thu.
Nàng khẽ nâng mắt lên, nhìn năm lão tổ đang ân cần trước mặt mình.
Âm Ti Cấm Hồn trong cơ thể nàng thu lại, quầng hào quang màu tím đen biến mất. Nàng trở lại hình dáng một thiếu nữ đơn sơ, nhưng sự uy nghiêm trong ánh mắt thì ngay cả Bán Tiên cũng không dám nhìn thẳng.
“Khô Lâu Lão Tổ…” Uyển Nhi cất giọng, thanh thoát nhưng lạnh lẽo.
“Có… Có lão đây! Thánh Nữ có gì dặn dò?” Tử Khô Lâu vội vàng cúi đầu đáp.
Uyển Nhi quay đầu nhìn phụ mẫu mình.
Nàng nhìn thấy sự tự hào, hạnh phúc trong mắt bọn họ, nội tâm khẽ ấm áp. Nàng biết, mục đích ban đầu của nàng khi tham gia thí luyện này… lấy lại danh dự cho phụ mẫu — đã hoàn thành trọn vẹn.
Bây giờ… là lúc nàng phải đi đường của mình.
Âm Gian rộng lớn vô tận nàng phải từng bước leo lên, Dương Thế từ tầng thấp nhất, nàng cũng phải nghĩ cách đặt chân đến.
Bóng lưng của Bá Chủ… có vẻ như vẫn đang ở phía trước nàng.
Tử Vong Cổ Tộc… đã không còn đủ sức chứa đựng khát vọng của nàng nữa.
Uyển Nhi mím nhẹ bờ môi anh đào, hướng về phía năm đại lão tổ và toàn bộ gia tộc, thản nhiên thốt ra một câu khiến tất cả mọi người lần nữa bàng hoàng:
“Ta muốn rời tộc lịch luyện!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
