NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 8: ĐOẠN MA TÔNG!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
OÀNH!
Luồng sức mạnh không gian cuồng bạo bùng nổ, kéo xé hư không xung quanh Lạc Nam và Diệu Ái.
Cảnh vật nơi Tế Ma Uyên u tăm, lạnh lẽo, hôi hám mùi tử khí và máu thịt tanh nồng lập tức tan biến.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trôi dạt giữa trận pháp thời không vặn quẹo, Lạc Nam siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Diệu Ái. Nàng nấp sát vào lồng ngực hắn, cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim vững chãi của nam nhân, sự bất an trong lòng liền tan biến sạch sẽ.
RĂNG RẮC…
Âm thanh không gian rạn nứt rồi vỡ tan vang lên giòn giã. Luồng ánh sáng từ Trận Văn tiêu tán, bàn chân hai người đáp vững vàng xuống một khoảng sân rộng lớn được lát bằng những phiến cự thạch màu tro xám vô cùng kiên cố.
Một làn không khí hoàn toàn mới mẻ lập tức ùa vào khoang mũi.
Nơi đây không còn ma khí ngột ngạt của Lãng Cốt Khư, mà tràn ngập thiên địa Hồn Khí tinh thuần và dễ chịu.
Đặc biệt, trong luồng Hồn Khí này còn thoang thoảng một ý chí kiên định, cổ xưa — một luồng Hạo Nhiên Chính Khí cuồn cuộn, chí cao chí đại, khiến cho bất kỳ tà ma ngoại đạo nào lỡ bước chân vào cũng phải cảm thấy kinh tâm động phách.
Lạc Nam ngẩng đầu quan sát xung quanh.
Trước mắt hắn là một quần thể kiến trúc đồ sộ, huy hoàng.
Những đại điện màu đen tuyền cao hàng trăm thước đứng sừng sững giữa biển mây, tựa như những vĩ nhân khoác hắc bào đang đứng canh giữ vạn dặm đại địa.
Phía xa xa, một ngọn núi khổng lồ vươn thẳng lên tầng mây — đó chính là Đoạn Ma Phong, nơi ngọn cờ tông môn đang tung bay phấp phới trong gió ngàn.
“Nơi này… chính là Đoạn Ma Tông sao?” Diệu Ái thốt lên, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ ngỡ ngàng.
So với làng Mộc Ma hẻo lánh hạp hòi, nơi đây rộng lớn và trang nghiêm như chốn thần tiên.
Lạc Nam khẽ nhếch môi: “Quả không hổ là tông môn của người từng phong ấn Viễn Cổ Cự Ma, rất bề thế.”
Đúng lúc này, trận pháp truyền tống dưới chân hai người hoàn toàn tắt lịm.
Tấm Đoạn Ma Lệnh trên tay Lạc Nam bay lên không trung, phát ra một tiếng rền vang giòn giã rồi hóa thành một vệt sáng màu bạc vụt lên không trung, cắm thẳng vào tòa đại điện trung tâm.
ONG… ONG…
Tông môn đại điện rung chuyển nhẹ!
Sự xuất hiện đột ngột của hai kẻ xa lạ ngay tại trung tâm truyền tống trận cổ xưa vốn đã bám bụi hàng ngàn năm lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều ánh mắt xung quanh.
Nơi đây vốn dĩ đang là một quảng trường cực kỳ náo nhiệt. Hàng ngàn thiếu niên, thiếu nữ y phục chỉnh tề đang xếp thành từng hàng dài.
Phía trên cao, một vài vị trưởng lão mặc hắc bào xếp tọa trên ghế đá, ánh mắt uy nghiêm quét xuống.
“Kẻ nào dám tự tiện xông vào khu vực khảo hạch?!”
Một tiếng quát như sấm giội vang lên. Một lão giả râu tóc bạc phơ, thân mặc chấp sự hắc bào bỗng nhiên đáp xuống trước mặt Lạc Nam và Diệu Ái.
Luồng áp lực cường đại từ cơ thể lão tỏa ra khiến không ít đệ tử xung quanh phải nín thở.
Lão giả nheo mắt nhìn hai người, ánh mắt tràn ngập vẻ nghi hoặc và cảnh giác.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy vệt sáng bạc vừa bay vào đại điện — vốn là tín hiệu từ Đoạn Ma Lệnh cổ xưa — nét mặt lão khẽ biến đổi.
Nơi sâu nhất của Đoạn Ma Tông, một luồng thần thức mênh mông, dịu dàng nhưng không kém phần uy nghiêm từ trên cao quét xuống, nhanh chóng bao trùm lấy quảng trường.
“Đó là… tín vật truyền tống của Đoạn Ma Lệnh năm xưa.” Một giọng nói khàn khàn của vị trưởng lão khác vang lên từ đài cao:
“Hai vị thiếu niên này từ đâu tới? Làm sao lại có được Đoạn Ma Lệnh?”
Lạc Nam thản nhiên bước lên một bước, chắn trước mặt Diệu Ái, chắp tay đáp: “Gặp qua các vị. Chúng ta nhận được sự phó thác của một vị cố nhân tên là Tống Triết, cầm theo lệnh bài này truyền tống đến đây.”
“Tống Triết?”
Cả quảng trường rơi vào một khoảng lặng ngắt như tờ.
Vị trưởng lão râu bạc cau mày thật sâu, lục tìm trong ký ức, rồi xoay sang nhìn các vị chấp sự xung quanh.
Tất cả đều ngơ ngác lắc đầu.
“Tống Triết là ai? Trong danh sách đệ tử hoặc danh nhân tông môn mấy ngàn năm qua, có kẻ nào tên Tống Triết sao?”
“Không nghe nói đến… Lạ thật, Đoạn Ma Lệnh đúng là tín vật của đệ tử từ thời xa xưa, nhưng cái tên Tống Triết này không có ấn tượng.”
“Chắc chỉ là một đệ tử tầm thường nào đó vô tình nhặt được lệnh bài chăng?”
Những tiếng bàn tán xôn xao vang lên. Lạc Nam chứng kiến cảnh này, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng chát chúa.
Sự lãng quên của năm tháng, thời gian thật sự tàn nhẫn.
Có lẽ với một Đoạn Ma Tông sừng sững huy hoàng nằm ở xa xôi phía Bắc, bọn hắn đã sớm quên giai thoại Phong Ma của tổ tiên, cũng quên mất đi từng có một đệ tử thầm lặng, dày vò ngàn năm chỉ để phong ấn Cự Ma vào giấc ngủ sâu thẳm…
Đó là sự thật phũ phàng của thế thái nhân tình.
Kẻ thầm lặng cống hiến trong bóng tối, rốt cuộc cũng chỉ là một hạt bụi bị dòng thời gian xóa nhòa.
Diệu Ái cắn cắn bờ môi, hốc mắt ứa lệ… cảm thấy thật không công bằng với lão nhân Tống Triết kia.
Tuy nhiên, Lạc Nam không tranh luận, cũng không có ý định minh oan hay kể lể thảm cảnh của Tống Triết.
Hắn hứa sáu năm sau sẽ giải quyết Cự Ma, thế là đủ.
Lúc này, vị chấp sự râu bạc trầm ngâm một chút rồi cất giọng: “Dù không rõ Tống Triết là ai, nhưng Đoạn Ma Lệnh là thật. Theo quy định của tông môn, bất luận kẻ nào giữ Đoạn Ma Lệnh trở về đều có quyền trở thành đệ tử của tông môn.”
“Bất quá Đoạn Ma Tông không thu lưu kẻ phế vật… Đúng lúc hôm nay là ngày chiêu mộ đệ tử ba năm một lần, hai ngươi… có muốn tham gia không?”
“Muốn!” Diệu Ái nhanh miệng gật đầu. Nàng nhìn Lạc Nam, trong mắt tràn đầy sự kiên định.
Nàng muốn trở nên mạnh mẽ hơn để không làm gánh nặng cho hắn.
Lạc Nam khẽ gật đầu, chủ động báo danh: “Vậy thì phiền các vị thu xếp… chúng ta là Lạc Nam và Diệu Ái!”
“Được! Nhập đội đi!” Vị chấp sự xua tay, chỉ về phía đài đá khảo nghiệm thiên phú ở trung tâm quảng trường.
Nơi đó đặt một viên Tư Chất Thạch khổng lồ màu xám đục, tỏa ra luồng sóng ma quang kỳ dị. Quy trình khảo hạch rất đơn giản…
Đặt tay lên đá, vận chuyển toàn bộ Minh Lực để đá hiển thị phẩm chất thiên phú.
Tại Âm Gian, Minh Hồn chính là gốc rễ cho nền tảng tu luyện.
Nơi này không có Linh Khí, dù ngươi có tu luyện từ Luyện Khí, Trúc Cơ đến Độ Kiếp Kỳ… vẫn cần thông qua Minh Hồn hấp thụ Hồn Khí, Tử Khí, Âm Khí trong thiên địa như tài nguyên.
Thế nên ở đại đa số các tông môn, cách kiểm tra tư chất đơn giản nhất là kiểm tra Minh Hồn.
“Người tiếp theo! Diệu Ái!” Tiếng gọi của chấp sự vang lên.
Diệu Ái quay sang nhìn Lạc Nam. Hắn mỉm cười vỗ vỗ vai nàng: “Bé con, cứ tự tin lên. Vận chuyển bộ công pháp ta dạy cho nàng.”
“Vâng, ca!”
Diệu Ái hít một hơi sâu, đôi chân thon dài bước lên đài đá. Thiếu nữ có nhan sắc kiều diễm, thuần khiết nhanh chóng thu hút vô số ánh mắt của các nam đệ tử xung quanh.
Tuy nói đây là tông môn lớn, không thiếu nữ đệ tử nhan sắc phi thường.
Nhưng với diện mạo của Diệu Ái, vẫn chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Bất quá vẫn là chú trọng thiên phú…
Nếu Minh Hồn đầy rẫy tạp chất, dù đẹp đến đâu… cũng chỉ là một bộ túi da di động mà thôi.
Nàng chậm rãi đặt bàn tay ngọc ngà lên bề mặt Tư Chất Thạch.
Trong lòng Diệu Ái lặng lẽ vận chuyển Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết.
OÀNH!
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu trắng tinh khôi như hoa sen tuyết bùng nổ từ Tư Chất Thạch!
Ánh sáng trắng không hề u ám hay tà khí, mà lại vô cùng thánh khiết, tinh thuần đến mức không dính một hạt bụi trần. Một đóa bạch liên hoa mờ ảo ngưng tụ ngay trên không trung phía sau lưng Diệu Ái, tỏa ra luồng Minh Hồn lực uốn lượn như dải ngân hà.
Tĩnh… tĩnh lặng…
Cả quảng trường trong chớp mắt chìm vào tĩnh mịch! Cột ánh sáng màu trắng vọt thẳng lên tầng mây, xua tan mọi sương mù!
“Cái này… Cái này là…” Vị chấp sự khảo hạch giương mắt nhìn, giọng nói run rẩy dữ dội: “Minh Hồn… Siêu Phẩm! Tinh khiết đến mức tuyệt đối! Không chút tạp chất!”
“Trời ơi! Siêu phẩm Minh Hồn! bao lâu rồi tông môn ta mới lại xuất hiện một thiên tài có Minh Hồn tinh khiết đến mức này!”
“Hình như chưa từng có ai!”
Các vị trưởng lão trên đài cao đồng loạt đứng bật dậy, ánh mắt rực cháy sự thèm khát và kinh kinh ngạc.
VÚT!
Đột nhiên, một luồng hương thơm thanh nhã lướt qua hư không. Vùng trời trên quảng trường bỗng xuất hiện những vệt mây ngũ sắc.
Một thân ảnh tuyệt mỹ từ trong mây bước ra. Đó là một mỹ phụ chừng ba mươi tuổi, khoác trên mình bộ phụng bào màu đen thêu chỉ vàng sang trọng.
Nàng sở hữu gương mặt xinh đẹp mặn mà, đường nét quyến rũ nhưng ánh mắt lại chứa đựng uy nghiêm chí cao, khiến người khác không dám nhìn thẳng.
“Bái kiến Tông Chủ!” Hàng ngàn đệ tử và tất cả trưởng lão lập tức quỳ gối kính cẩn hô lớn.
Đoạn Ma Tông Chủ — Đoàn Bích Vân!
Đoàn Bích Vân không quan tâm đến lời chào của đám đông, đôi mắt đẹp của nàng nhìn chằm chằm vào Diệu Ái và đóa Bạch Liên mờ ảo sau lưng thiếu nữ. Ánh mắt mỹ phụ hiện lên sự kinh ngạc lẫn vui mừng khôn siết.
Nàng hạ xuống trước mặt Diệu Ái, giọng nói dịu dàng như gió xuân: “Cơ thể hoàn mỹ, Minh Hồn siêu phẩm thuần khiết… nha đầu, ngươi tên là Diệu Ái?”
Diệu Ái hơi ngơ ngác, gật đầu: “Dạ… vâng.”
Đoàn Bích Vân mỉm cười tươi tắn, một nụ cười đủ khiến vạn hoa thất sắc: “Tốt lắm! Bổn tôn là Tông Chủ Đoạn Ma Tông. Ngươi có nguyện ý bái bổn tôn làm sư phụ, trở thành Thân Truyền Đệ Tử duy nhất của ta không?”
Xung quanh vang lên những tiếng hít sâu đầy thèm thuồng! Thân truyền đệ tử của Tông Chủ! Đây là vinh dự và địa vị bước một bước lên mây…
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, theo tông tịch có viết… thiên phú của tông chủ chỉ là Cực Phẩm Minh Hồn, so với Siêu Phẩm còn thua một bậc.
Để trở thành đệ tử của Đoạn Ma Tông, đòi hỏi phải có Minh Hồn Trung Phẩm trở lên.
Về phần Minh Hồn Hạ Phẩm, không đủ tư cách…
Diệu Ái không trả lời ngay, nàng quay đầu lại nhìn về phía sau.
Lạc Nam mỉm cười, gật đầu nhẹ với nàng, ra hiệu cho nàng đồng ý.
Có tông chủ bảo kê, hành trình của Diệu Ái sẽ thuận buồm xuôi gió hơn…
Thấy Lạc Nam gật đầu, Diệu Ái mới quỳ xuống kính cẩn: “Đệ tử Diệu Ái, bái kiến Sư Phụ!”
“Tốt! Tốt lắm! không cần hành lễ haha!” Đoàn Bích Vân vui mừng khôn xiết, đích thân cúi xuống đỡ Diệu Ái dậy, ánh mắt tràn ngập cưng chiều.
Lúc này, buổi khảo hạch tiếp tục.
“Người tiếp theo… Lạc Nam!”
Diệu Ái đứng bên cạnh Tông Chủ, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng nhìn Lạc Nam. Nàng biết Lạc Nam mạnh mẽ đến mức nào, chắc chắn hắn cũng sẽ làm chấn động toàn tông!
Lạc Nam thong thả bước lên đài đá. Hắn nhìn viên Tư Chất Thạch trước mặt, biểu lộ bình thường.
Hắn tu luyện Chúa Tể Kinh… Lực lượng của Chúa Tể Kinh không giống như công pháp thông thường lực lượng ở Minh Hồn hay đan điền, mà nó phân tán hoàn hảo vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng giọt máu trên toàn bộ thân thể hắn.
Nếu Lạc Nam không chủ động bộc phát, thì cái viên đá thử thiên phú cấp thấp này làm sao có thể đo lường được chân lý bên trong đó?
Nếu thể hiện thiên phú quá tốt, e rằng sẽ có Trưởng Lão hay nhân vật nào đó nhảy ra thu mình làm đồ đệ.
Thậm chí Đoạn Bích Vân kia cũng sẽ muốn thu nhận luôn mình.
Một thế này, Lạc Nam độc hành mà bước, không muốn bái bất kỳ ai vi sư nữa.
Nghĩ đến đây, hắn đưa bàn tay đặt lên Tư Chất Thạch, khẽ vận chuyển một sợi Minh Lực khiêm tốn nhất.
XOẸT…
Tư Chất Thạch chỉ phát ra một luồng ánh sáng màu xám mờ nhạt, yếu ớt như ngọn đèn dầu sắp tắt trước gió.
Ánh sáng nhấp nháy vài cái rồi tắt ngụm.
Cả quảng trường trố mắt nhìn, sau đó là những tiếng xì xào bàn tán…
“Cái gì thế này? Ánh sáng xám kém nhất?”
“Vượt qua Minh Hồn Hạ Phẩm một chút, vừa vặn chạm vào ngưỡng Trung Phẩm!”
“Thiên phú bình thường đến không thể bình thường hơn! Thậm chí còn tiệm cận phế vật!”
“Trời ạ, hai người này đi cùng nhau, một người là phượng hoàng trên trời, một người lại là giun dế dưới đất sao?”
Vị chấp sự khảo hạch thở dài một tiếng, lắc đầu thất vọng: “Lạc Nam… Thiên phú Trung Phẩm… tạm thời xếp vào Ngoại Môn Đệ Tử!”
Diệu Ái giật mình, vội vã cất lời: “Sư phụ! Lạc Nam ca ca rất mạnh! Huynh ấy…”
Đoàn Bích Vân khẽ xua tay, đưa mắt quan sát Lạc Nam một lượt, thấy nhục thân hắn quả thực có chút rắn rỏi, nhưng linh lực vờn quanh lại vô cùng bình thường, quả đúng là chỉ trên Hạ Phẩm thiên phú một chút xíu.
“Diệu Ái, Tư Chất Thạch không bao giờ dối trá.” Đoàn Bích Vân ôn tồn nói:
“Mỗi người có một mệnh số riêng. Hắn có thể vào làm đệ tử ngoại môn đã là may mắn nhờ khối Đoạn Ma Lệnh kia rồi.”
Nói rồi, Đoàn Bích Vân quay sang vị chấp sự: “Sắp xếp cho hắn đến Dược Điền phía Tây phụ trách chăm sóc linh thảo đi. Nơi đó không khí thanh tĩnh, thích hợp với hắn.”
“Rõ thưa Tông Chủ!” Chấp sự cúi đầu nhận lệnh.
Dược Điền Ngoại Môn! Đó là nơi dành cho những đệ tử thiên phú kém cỏi nhất, hàng ngày làm công việc chân tay vất vả, gần như không có cơ hội ngẩng đầu.
Nhưng nó cũng là nơi ít nguy hiểm nhất, không cần tranh giành đấu đá, vẫn có thể thư thả sống qua ngày…
Rõ ràng, Tông Chủ cũng nể tình đồ đệ nên không muốn làm khó dễ Lạc Nam, sắp xếp một chỗ an toàn cho hắn sinh hoạt.
Thân phận hai người, trong chớp mắt đã trở nên chênh lệch như Trời và Đất!
Một người là Thân Truyền Đệ Tử cao cao tại thượng của Tông Chủ, một người lại là Đệ Tử Ngoại Môn làm việc ở Dược Điền.
Diệu Ái mắt rưng rưng, muốn chạy lại gần Lạc Nam nhưng đã bị một luồng sức mạnh ôn hòa của Đoàn Bích Vân giữ lại.
“Ca…” Nàng gọi nhỏ, giọng đầy lo lắng và xót xa.
Lạc Nam đứng trên đài đá, vẻ mặt không có biến hoá nào.
Hắn nhìn Diệu Ái, nở một nụ cười tự tin và chiều chuộng, dùng khẩu hình miệng nói với nàng:
“Ngoan. Cứ đi theo Sư phụ tu luyện cho thật tốt đi. Ta ở Dược Điền… rất tốt.”
Thấy dáng vẻ điềm nhiên, không chút tự ti hay giận dữ của Lạc Nam, Đoàn Bích Vân trong lòng khẽ ‘Ồ’ một tiếng, có chút ngạc nhiên về tâm tính của thanh niên này, nhưng rồi nàng cũng mau chóng gạt qua một bên.
Thiên phú bình thường, tâm tính tốt đến mấy cũng không thay đổi kết quả được.
“Đi thôi, Diệu Ái… chỉ cần ngươi tu luyện thật tốt, trưởng thành thật nhanh, ngày sau cuộc sống của ca ca ngươi sẽ nhờ vậy mà tốt hơn.”
Đoàn Bích Vân phất tay áo, mang theo Diệu Ái hóa thành một dải cầu vồng xé gió bay thẳng về phía ngọn núi chính Đoạn Ma Phong.
Diệu Ái ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt tràn đầy sự quyến luyến, cho đến khi bóng dáng Lạc Nam mờ dần trong tầm mắt.
Hơn ai hết, nàng hiểu Lạc Nam có dụng ý riêng… vì vậy cũng không quá mức cưỡng cầu.
Trái lại, nàng sẽ tận dụng thân phận mới của mình thật tốt, cố gắng tu luyện để tương lai trợ giúp hắn.
“Ít nhất, không thể kéo chân Lạc Nam ca ca!” Diệu Ái thầm nghĩ.
Lạc Nam đứng ở quảng trường, nhận lấy bộ hắc bào thô ráp và chiếc thẻ bài ngoại môn từ tay vị chấp sự.
Hắn nhìn về hướng Dược Điền phía Tây, khóe miệng nhếch lên một vệt nụ cười hài lòng:
“Khởi đầu này, không tệ…”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
