Chương 23: AI KHI DỄ MUỘI?

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 23: AI KHI DỄ MUỘI?

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 23: AI KHI DỄ MUỘI? · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 23: AI KHI DỄ MUỘI? tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

“Đám giun dế này… ồn ào quá đấy!”

Một tiếng thở dài thong thả xé tan màn đêm u tối, nhẹ nhàng rơi vào màng nhĩ của hàng vạn đại quân Thiên Ma Hoàng Triều cùng hàng vạn đệ tử Đoạn Ma Tông.

Âm thanh ấy không mang theo ma uy cuồng bạo, không có chân khí ngút trời, nhưng ngay khoảnh khắc nó vang lên, toàn bộ thiên địa như bị một bàn tay vô hình ngưng đọng lại.

Lực lượng Ma Long Pháo đang tích tụ trên các chiến thuyền gầm rú chợt khựng lại giữa chừng, luồng sát khí ngút trời của bốn vị đại lão Hoàng Thất bỗng dưng ngắt quãng, tựa như một khúc nhạc hùng tráng đột ngột bị bóp nghẹt ngay nốt cao nhất.

Từ phía khu Dược Điền Ngoại Môn xa xôi, nơi vốn dĩ chỉ dành cho những đệ tử kém cõi nhất, một bóng hình bước ra.

Hắn khoác trên mình một bộ y phục màu đen đơn giản làm bằng vải thô, không hề có hoa văn rồng múa phụng bay, không có linh quang tô điểm.

Nhưng từng bước đi của hắn lại vô cùng vững chãi, mỗi lần gót chân hạ xuống hư không, những gợn sóng không gian lại khẽ lăn tăn lan tỏa ra xung quanh, tựa như mặt nước hồ thu phẳng lặng bị người ta thả xuống một viên sỏi nhỏ.

Tay hắn chắp sau lưng, nét mặt bình thản như nước, đôi mắt sâu thẳm tựa như chứa đựng cả dải ngân hà bao la vạn tượng.

Y phục bình thường… nhưng khí độ lại hoàn toàn áp đảo dạng thiên kiêu hàng đầu đang phát cuồng như Ma Vô Ngạo.

Phía sau lưng hắn, Lão Mộc cười khà khà, nếp nhăn trên gương mặt già nua xô lại thành một hình thù quái dị.

Lão nâng bầu rượu bằng hồ lô cũ, ngửa cổ chiêu một ngụm lớn.

“Ưng ực… Ưng ực…”

Tiếng rượu chảy ừng ực trong cổ họng Lão Mộc vang lên giữa không gian tĩnh lặng, sảng khoái đến tột cùng.

Lão lau vết rượu thừa trên khóe miệng, ánh mắt đục ngầu vốn dĩ u uất ngày thường nay lại lóe lên những tia sáng lạnh lẽo như lưỡi đao vỡ vụn.

“Lão đại, còn chúng ta nữa!”

Hai thanh âm kích động và cuồng nhiệt đồng thời vang lên xé tan sự im lặng.

Bàng Sơn và Trương Lực – hai gã tạp dịch thân hình đồ sộ, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng – đạp mạnh chân xuống đất.

Bọn hắn đã không còn gầy và béo như trước, thay vào đó sau những tháng ngày tu luyện… thể phách và hồn phách đều đã cường hãn phi thường.

Cảnh tượng ấy rơi vào mắt của hàng vạn đệ tử và các Trưởng Lão Đoạn Ma Tông khiến tất cả rơi vào trạng thái kinh ngạc.

“Bọn hắn muốn làm gì?” Một Trưởng Lão Nội Môn nhíu chặt chân mày.

“Là… Là người ở Dược Điền! hình như là ca ca thiên phú trung đẳng của Diệu Ái sư tỷ! Bọn họ đi ra đó làm cái gì? Muốn tìm chết sao?!” Đám đệ tử đưa mắt nhìn nhau khó hiểu.

“Hảo, tốt lắm… hahaha!” Đại Trưởng Lão – Khương Thái Trầm ngửa đầu cười to:

“Dù chỉ là đệ tử ngoại môn chăm sóc dược điền, nhưng vẫn có ý chí và tinh thần gánh vác, dám đứng ra đối mặt cường thù… Đoạn Ma Tông chúng ta chính là như thế.”

Toàn trường nhiệt huyết sục sôi, ánh mắt các đệ tử đỏ bừng hết cả lên…

Đúng thế, ngay cả những tạp dịch, trông coi dược điền cấp thấp còn có đảm phách như vậy, bọn hắn dựa vào đâu không thể liều mạng cơ chứ?

Chiến ý của Đoạn Ma Tông được kéo căng lên…

“Thật kỳ quái…” Đoàn Bích Vân cảm giác kỳ lạ, đôi mắt đẹp mở to nhìn chằm chằm vào bóng lưng áo đen đang thong thả bước đi.

Thân là cường giả mạnh nhất ở Đoạn Ma Tông, trực giác của nàng cũng vượt trội hơn người khác…

Trong lòng nàng dâng lên một cảm giác kỳ quái đến cực điểm. Rõ ràng tu vi cảm nhận được từ tên thanh niên đó vô cùng bình thường, thậm chí chẳng có chút sóng dao động Minh Hồn hay Linh Lực nào đáng kể, nhưng tại sao từng bước đi của hắn lại khiến trái tim nàng đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực?

Khác biệt hoàn toàn với sự hoang mang, sợ hãi và khó hiểu của toàn bộ Đoạn Ma Tông, Diệu Ái đang đứng phía trước bỗng dừng lại.

Tà áo trắng tung bay trong gió, thiếu nữ xoay người nhìn về phía nam nhân áo đen.

Trên gương mặt thanh tú, lạnh lẽo như băng tuyết vừa trải qua trận chiến sinh tử khốc liệt, đột nhiên nở một nụ cười tuyệt mỹ.

Nụ cười ấy bừng sáng cả bầu trời u ám, đẹp đến mức làm lu mờ cả vạn đóa bạch liên. Đôi mắt nàng rực sáng một niềm tin tuyệt đối, một thứ niềm tin vững chắc đến mức dù bầu trời này có sụp đổ, dù Vị Diện này có nổ tung, chỉ cần nam nhân đó bước ra, mọi thứ sẽ được giải quyết.

Nàng khẽ nghiêng đầu, giọng nói trong trẻo vang lên, mang theo sự dịu dàng chỉ dành riêng cho một người:

“Huynh đến rồi.”

Lạc Nam dừng lại cước bộ, hướng mắt nhìn về phía nàng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ôn hòa:

“Làm tốt lắm. Đã xả giận xong chưa?”

Nghe hắn khen ngợi, Diệu Ái gò má ửng hồng vui vẻ, cắn môi lên tiếng thủ thỉ:

“Phần còn lại, giao cho ca ca đó!”

Cảnh tượng “tình tứ” và bình thản đến ngông cuồng ấy rơi vào mắt đại quân Thiên Ma Hoàng Triều chẳng khác nào một gáo nước lạnh dội vào chảo dầu đang sôi sục.

“Khặc khặc khặc! Ta không nhìn nhầm đấy chứ?”

Trên chiếc Cửu Long Ma Kiệu, Ma Vô Ngạo vừa bị Diệu Ái đánh cho rách da nát thịt, toàn thân dính đầy máu tươi đang bật cười điên dại.

Hắn chỉ ngón tay run rẩy về phía Lạc Nam, khuôn mặt biến dạng vì giận dữ và căm hận:

“Một lũ tạp dịch trồng rau tưới cỏ? Một lũ kiến hôi từ đáy xã hội lại dám chui ra đây diễn trò anh hùng cứu mỹ nhân?! Diệu Ái ngươi mù mắt rồi sao, lại xem trọng một kẻ hèn kém đến như thế?”

Bốn vị đại lão Hoàng Thất bình thản lắc đầu, chiến ý và sĩ khí dù tăng đến đâu… trước thực lực tuyệt đối vẫn là vô nghĩa, trò hề.

Lực lượng của Thiên Ma Hoàng Triều lần này mang theo uy lực diệt đại quốc, hàng vạn ma binh, vô số chiến thuyền, bảy vị Tướng Quân và bốn vị Lão Quái Vật bọn hắn.

Đừng nói chỉ có Đoạn Ma Tông thời nay, dù tổ tiên của bọn hắn là Đoạn Ma Lão Tổ sống lại cũng khó mà ngăn cơn sóng dữ…

“Thật là sỉ nhục cho Thiên Ma Hoàng Triều ta!” Một tên Tướng Lĩnh đứng ở hàng đầu đại quân, tu vi Bát Chuyển Hậu Kỳ, cất bước ra khỏi hàng ngũ.

Hắn khoác trên mình bộ giáp hắc sắt, tay cầm một thanh Ma Đao đỏ rực sát khí, mắt nhìn Lạc Nam như nhìn một cái xác chết:

“Thái Tử gia, không cần đến các vị Tướng Quân ra tay. Để ta lên bóp chết mấy con sâu bọ này, lấy đầu chúng làm chén uống rượu mừng thắng lợi!”

Ma Vô Ngạo nghiến răng trần trụi sát ý: “Được! Cho ngươi ba giây! Bẻ gãy toàn bộ xương sống của tên áo đen đó cho ta! Ta muốn hắn phải quỳ xuống liếm sạch vết máu trên giày ta!”

“Rõ!”

Tên Tướng Lĩnh gầm lên một tiếng, thân hình gã hóa thành một tia sáng màu đen lao vút ra ngoài.

Ma Đao trong tay gã vây hãm không gian, chém ra một đường đao mang dài năm mươi trượng, xé rách hư không chém thẳng vào đầu Lạc Nam!

Luồng đao khí cuồng bạo cuộn trào mang theo tiếng gào khóc của hàng ngàn oan hồn, uy lực đủ để chém nát một ngọn núi nhỏ!

“Không xong!” Hàng vạn đệ tử Đoạn Ma Tông siết chặt tay, không nỡ nhìn cảnh tượng thanh niên áo đen bị chém thành hai nửa.

Tuy nhiên, Lạc Nam thậm chí không thèm chớp mắt. Hắn vẫn chắp tay sau lưng, bước chân không dừng lại.

“Kiến hôi ở đâu ra? Cút trở về!”

Lão Mộc cười khà khà một tiếng, bước chân khập khiễng tiến lên một bước. Lão giơ bầu rượu hồ lô cũ kỹ trong tay lên, hướng về phía đường đao mang đang lao đến như vũ bão, rồi nhẹ nhàng gõ một cái vào đáy bầu rượu.

“KÍCH!”

Một tiếng động nhỏ như tiếng giọt nước rơi xuống mặt tảng đá vang lên.

Ngay sau đó, một giọt rượu màu vàng óng từ miệng bầu hồ lô bắn ra ngoài! Giọt rượu chỉ nhỏ bằng hạt đậu, nhưng ngay khi vừa rời khỏi miệng hồ lô, nó bỗng nhiên phình to ra, biến thành một con Tửu Long khổng lồ dài hàng trăm trượng!

Tửu Long gầm lên một tiếng chấn động vạn dặm, mang theo mùi rượu nồng nặc và uy áp mênh mông như biển sâu đại dương!

OÀNH!

Tửu Long vừa va chạm với đường đao mang năm mươi trượng, đường đao mang rực rỡ kia lập tức vỡ vụn thành từng đốm sáng nhỏ!

Tửu Long không hề giảm tốc độ, vẫy đuôi một cái, xé rách không gian, lao thẳng vào thân hình tên Tướng Lĩnh Bát Chuyển!

“Cái gì?!” Tướng Lĩnh trợn ngược mắt, cảm giác như một ngọn Thái Sơn đè xuống.

Hắn vội vàng đưa Ma Đao lên đỡ trước ngực: “Chân Ma Hộ Thể!”

RẮC! BÙM!

Thanh Ma Đao cấp Bát Tinh nổ tung thành hàng trăm mảnh vỡ! Tửu Long xông thẳng vào thể nội, tàn phá toàn bộ kinh mạch, đan điền và hồn phách của hắn trong một nhịp thở.

Thân hình tên Tướng Lĩnh cứng đờ giữa không trung, sau đó nổ tung thành một cơn mưa máu, tan biến vào hư không…

Chỉ một giọt rượu! Một chiêu tiêu diệt Bát Chuyển Hậu Kỳ!

Toàn bộ bầu trời lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng rợn người!

Đại quân Thiên Ma Hoàng Triều ngơ ngác.

Bọn chúng trợn mắt nhìn lão già khập khiễng đang lắc lắc bầu rượu, không thể tin vào những gì vừa diễn ra trước mắt. Bát Chuyển Tướng Lĩnh… lại bị một giọt rượu của một lão già như sắp xuống mồ đánh thành cặn bã?!

“Lão hủ đã lâu không vận động, lực tay hơi mạnh một chút.” Lão Mộc gãi gãi cái đầu hói, quay sang Lạc Nam cười xòa.

Lạc Nam khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn không chút gợn sóng… lão già này dù sao cũng là nhân vật giằng co với Tam Đầu Ma Long Sư từng ấy năm, là đồ đệ năm đó của Đoạn Ma Lão Tổ.

Tuy không ở thời toàn thịnh, nhưng chiến lực cũng không phải Cửu Chuyển bình thường có thể so sánh… huống hồ chỉ là Bát Chuyển?

“Khốn kiếp! Ngươi là kẻ nào?!” Ma Vô Ngạo đập mạnh tay xuống thành kiệu, giận dữ gầm lên. Hắn không ngờ trong cái tông môn rách rưới này lại ẩn giấu một cao thủ dùng rượu đáng sợ đến mức này!

“Đồ ăn hại! Để ta!”

Một tiếng gầm như sấm truyền vang lên từ phía trên một chiếc chiến thuyền khổng lồ.

Một trong bảy đại Tướng Quân bước ra.

Lần này, khí tức trên người hắn cuồn cuộn như bão tố, cuồng bạo hơn tên Bát Chuyển vừa rồi gấp mấy chục lần!

Đây là một cường giả Độ Kiếp Trung Kỳ – một trong những trụ cột thực sự của bất cứ thế lực nào.

Gã khoác giáp tím, tay cầm một cặp Hắc Ma Thương, mắt rực lửa giận:

“Giả thần giả quỷ! Nhận lấy một thương này của bản tướng!”

“Ma Phá Không Thương!”

BÙM!

Tướng Quân đâm mạnh cặp thương ra ngoài!

Hai luồng ma khí đáng sợ quấn lấy nhau, hóa thành một luồng Thiên Ma Thương Kình khủng bố, gầm rống cuồng bạo xé nát tầng mây, cuốn theo bão tố màu đen lao thẳng xuống.

Lực lượng Độ Kiếp bộc phát khiến toàn bộ Đoạn Ma Phong rung chuyển dữ dội, đỉnh núi xung quanh rạn nứt!

Tuy nhiên, mặt Lão Mộc vẫn không đổi sắc. Lão thở dài một tiếng: “Nói thật, rượu của ta rất đắt… Dùng để giết loại người như ngươi, quả là lãng phí.”

Lão Mộc giơ tay trái lên, ngón tay trỏ nhúng nhẹ vào miệng bầu hồ lô, dính lấy một giọt rượu, rồi búng tay một cái!

“Tửu Lực – Đoạn Ma Bi Sầu!”

VỤT!

Giọt rượu biến thành một vệt sáng mỏng như cánh ve, bay vọt lên không trung. Nó không tạo ra tiếng nổ kinh thiên động địa, không có hình thù rồng múa hung tợn, chỉ là một vệt quang mang dịu nhẹ chứa đựng sự u buồn qua nhiều năm tháng…

Thế nhưng, ngay khi vệt quang mang ấy chạm vào Thương Kình của cao thủ Độ Kiếp, thế công của cặp song thương bỗng nhiên khựng lại!

Ma khí cuồng bạo xung quanh bắt đầu bị ăn mòn với tốc độ kinh hoàng, tửu lực thâm nhập vào bên trong, phân rã từng luồng công kích thành những hạt bụi nhỏ.

“Cái gì?!” Tướng Quân biến sắc, cảm thấy ngọn thương trong tay mình nặng trịch, toàn bộ Ma Lực trong cơ thể như bị một lực lượng lạ kỳ làm cho đình trệ…

Vệt sáng chứa tửu lực xuyên qua song thương, tiếp tục lao về phía trước, đâm thẳng vào trán vị Tướng Quân Độ Kiếp!

Mọi thứ diễn ra quá nhanh…

“Không—!” Hắn gầm lên một tiếng tuyệt vọng, vận toàn bộ ma giáp để phòng ngự.

PHỐC!

Vệt sáng xuyên qua ma giáp, đâm thủng trán gã! Vị Tướng Quân Độ Kiếp Trung Kỳ đứng khựng lại giữa không trung.

Ánh mắt hắn dại đi, sắc mặt từ đỏ hồng chuyển sang tím tái, rồi toàn bộ thân thể gã tựa như một bình rượu vỡ, hồn phách bên trong tan thành mây khói!

Thân xác hắn rơi tự do từ trên bầu trời xuống, đập mạnh vào vách đá, chết không nhắm mắt!

Lại một chiêu! Một cường giả Độ Kiếp Trung Kỳ – tồn tại đứng trên đỉnh cao của Tu Chân Quốc… đã bị giết chết một cách nhẹ nhàng như phủi đi một hạt bụi!

“Đoạn Mạch Sầu Bi!?” Đoàn Bích Vân thân thể lảo đảo, thất thanh thốt lên:

“Đó là chiêu thức đã thất truyền của Lão Tổ… ngài ấy từng là một người thích uống rượu.”

“Lão Mộc ở Dược Điền… ông ta rốt cuộc là ai?” Tam Trưởng Lão cũng lắp ba lắp bắp.

“Không rõ, nhưng thời điểm ta gia nhập Đoạn Ma Tông, Lão Mộc đã canh giữ ở Dược Điền rồi!” Đại Trưởng Lão nuốt một ngụm nước bọt:

“Không ngờ ngài ấy lại là tiềm long ẩn mình!”

Vật đổi sao dời, Đoạn Ma Tông đến nay đã qua vài đời tông chủ, vài thế hệ trưởng lão…

Chỉ có lão nhân trông coi Dược Điền đó vẫn ủ rũ, lười biếng say sưa trên chiếc ghế mây quen thuộc.

Không ai chú ý đến sự tồn tại của lão, chỉ cho rằng đó là một ngọn đèn dầu có thể dập tắt bất cứ lúc nào.

Thế mà giờ đây, Lão Mộc đứng ra ngăn cơn sóng dữ… Đoạn Ma Tông mới bàng hoàng.

“Nhất định là người cùng thế hệ với sư tôn, thậm chí hơn cả!” Đoạn Bích Vân nước mắt lưng tròng nhìn chằm chằm Lão Mộc, cảm giác tự trách, áy náy dâng lên trong lòng.

Hàng vạn đại quân Thiên Ma Hoàng Triều lúc này đang kinh nghi bất định.

Không ngờ Đoạn Ma Tông còn cất giấu một lão già như vậy…

“Khốn kiếp! Khốn kiếp!”

Ma Vô Ngạo giận dữ đến gân xanh đầy mặt.

Hắn quay sang hai lão già khoác ma bào xám đứng phía sau – hai vị Thái Lão của Hoàng Thất, hai tồn tại có tu vi Độ Kiếp Viên Mãn, gầm lên thịnh nộ:

“Thái Lão… xem ra chỉ có thể phiền đến các ngươi!”

Hai vị Thái Lão bước ra… Ánh mắt bọn chúng lúc này vô cùng ngưng trọng, không còn chút nào khinh thường.

“Không ngờ trong cái khu vực hẻo lánh này lại có cao thủ cấp bậc này.” Một lão già cất giọng khàn khàn, ma khí trên người bùng nổ, hóa thành hai vầng mặt trời màu đen rực rỡ sau lưng:

“Tuy nhiên, khinh nhờn uy nghiêm Thiên Ma Hoàng Triều ta, ngươi phải trả giá bằng mạng sống!”

“Cùng ra tay! Dùng Ma Lâm Thiên Hạ Trận!” Lão già thứ hai gầm lên.

BÙM! BÙM!

Khí tức Độ Kiếp Viên Mãn bộc phát toàn bộ! Thiên địa trong bán kính vạn dặm hoàn toàn biến sắc. Mây đen cuồn cuộn tụ lại, những tia sét màu tím đen giáng xuống liên tục.

Hai vị Thái Lão kết ấn, hai chiếc Ma Trượng cấp Cửu Tinh Cực Phẩm xuất hiện trong tay bọn chúng.

Ma Trượng hội tụ Ma Kiếp từ trên không giáng xuống, ngưng tụ ra một bóng hình một tôn Ma Hoàng khổng lồ cao hàng ngàn trượng giữa hư không!

Ma Hoàng hư ảnh tay cầm cự phủ, mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa, nhắm thẳng vào Lạc Nam và Lão Mộc bổ xuống!

Cú chém này tụ tập toàn bộ sức mạnh của hai vị Thái Lão, không gian xung quanh liên tiếp sụp đổ.

Sắc mặt Lão Mộc biến ảo liên tục, nếu là thời kỳ toàn thịnh… lão lấy một địch hai không thành vấn đề.

Nhưng hiện tại, nếu đánh xong… lão sẽ thân tử đạo tiêu.

“Lùi lại được rồi!” Đúng lúc này, giọng nói bình thản của Lạc Nam vang lên.

Lão Mộc lập tức thu lại hồ lô, thở phào lùi về phía sau một bước: “Giao cho ngươi!”

Lạc Nam bước lên trước… Hắn ngẩng đầu nhìn bóng hình Ma Hoàng ngàn trượng đang bổ búa xuống đầu mình.

Tà áo đen lay động trong bão tố, ánh mắt tĩnh lặng như mặt giếng cổ.

Lạc Nam nhẹ nhàng nâng tay phải lên…

Ngay khoảnh khắc năm ngón tay của hắn khép lại…

ÙNG ÙNG ÙNG!

Chúa Tể Kinh bắt đầu vận chuyển!

Từng tế bào, từng kinh mạch, từng nội tạng, từng nhánh xương cốt đều đang gào thét…

Hội tụ tất cả vào đầu nắm đấm…

“Cái… cảm giác này?!” Thái Lão đồng tử co rút lại, một cảm giác bất an dâng trào khắp nội tâm.

“Giả thần giả quỷ!” Cả hai nhìn nhau, thúc giục Ma Hoàng hư ảnh giáng xuống Cự Phủ thật dữ dội.

Đây cũng là lúc, Lạc Nam vung một quyền đấm thẳng lên thiên không!

Không có Minh Kỹ, không có Bí Pháp, không có Thần Thông…

Chỉ có một quyền đơn giản, đủ để đưa vạn vật trở về nguyên thuỷ!

BÙM!!!!!

Một đợt sóng xung kích kinh hoàng oanh tạc từ đầu nắm tay…

Quyền kình vô hình vô ảnh huỷ diệt tất cả…

Không gian băng liệt, thời gian hỗn loạn…

Cự Phủ vừa giáng lâm liền nát bấy trong nhịp thở…

Bóng hình Ma Hoàng ngàn trượng chỉ kịp rú lên một tiếng, nổ tung thành vô số đốm sáng biến mất trên bầu trời…

Quyền kình của Lạc Nam không hề dừng lại, tiếp tục càn quét qua thương khung…

Chúa Tể Ngự Minh – Ý Thức Vạn Vật.

Thời Gian và Không Gian bên cạnh hai tên Thái Lão như có được linh trí, khoá chặt lấy bọn chúng.

Quyền kình cũng có ý thức, như sao băng từ trên cao giáng xuống!

“KHÔNGGGGG—!” Hai vị Thái Lão Độ Kiếp Viên Mãn gào lên một tiếng thảm thiết đầy tuyệt vọng.

Mọi phòng ngự, mọi pháp bảo Cửu Tinh, mọi lớp giáp của bọn chúng trước quyền kình không thể cản phá đều trở nên vô nghĩa!

Bùm!

Thần hồn câu diệt, hoá thành bọt máu bắn tung toé…

Tĩnh…

Tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá rơi xuống đất!

Toàn bộ đệ tử, các Trưởng Lão, Đoàn Bích Vân… đều hóa thành những bức tượng đá.

Bọn họ trợn ngược mắt, há miệng rộng đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà, nhìn Lạc Nam bằng sự hoang mang tột đỉnh.

Ma Vô Ngạo đờ đẫn, hai vị Trưởng Lão của Thiên Ma Hoàng Triều vội vàng thủ hộ phía sau hắn, mồ hôi lạnh chạy dọc theo sống lưng…

Không…

Đây không phải sự thật!

“Không tệ…” Lạc Nam cảm nhận uy lực từ một quyền, cảm thấy Chúa Tể Ngự Thân có vài phần tương đồng Vô Hạn Trường Sinh Kinh của Lạc Long Nhi.

Tuy nhiên Vô Hạn Trường Sinh Kinh chỉ là khai mở đan điền trong thể nội…

Còn Chúa Tể Kinh của hắn, mọi thứ trong cơ thể đều như đan điền!

“Ca ca…” Diệu Ái đưa tay che kín miệng, một đôi mắt lóng lánh lệ quang đẹp hơn cả sao trời.

Nàng biết Lạc Nam rất lợi hại, biết hắn có thể gánh vác được cục diện này…

Nhưng vạn phần cũng không thể ngờ, hắn lại bằng vào tư thái bá đạo đến mức như vậy.

“Ngoan!” Lạc Nam bước đến xoa xoa đầu nàng, nở nụ cười ấm áp:

“Nói cho ca, ai khi dễ muội?”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com