NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 25: HỢP LINH CHƯỞNG! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Bầu trời Đoạn Ma Phong lúc này đã biến thành một mảnh hỗn loạn đến tột cùng.
Mây đen cuồn cuộn bị xé nát, để lộ ra những khoảng không khí bị xâm nhiễm bởi Ma Khí nguyên thủy hoà cùng sát ý lạnh lẽo đến thấu xương.
Sự xuất hiện của Tam Đầu Ma Long Sư như một cú giáng chí mạng đánh sụp hoàn toàn nhận thức của hàng vạn đệ tử và cao tầng Đoạn Ma Tông.
Thân hình to lớn chọc trời của nó không chỉ che khuất toàn bộ ánh sáng nhật nguyệt, mà còn mang theo một áp lực nặng nề như cả một dãy núi đè nén lên từng tấc da thịt, từng đốt xương sống của tất cả những sinh linh có mặt tại hiện trường.
“Đó… đó rốt cuộc là cái gì?!” Một vị Trưởng Lão Ngoại Môn run rẩy gào lên, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân quỳ rọm xuống sàn đá đã nứt nẻ.
“Ma khí này… thứ ma uy này hoàn toàn vượt xa Cửu Giai Yêu Thú thông thường! Trong cổ tịch của tông môn chưa từng ghi chép về quái vật đáng sợ như vậy.”
“Rốt cuộc là ai? Ai đã phong ấn nó ở đây?! Tại sao Đoạn Ma Tông chúng ta lại truyền thừa qua từng ấy năm trên lưng của một con Hung Thú mà không hề hay biết?!”
Những tiếng bàn tán, gào khóc và kinh hãi vang lên khắp nơi.
Từ đệ tử cho đến các thiên tài, hết thảy đều rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Bọn họ chưa kịp hoàn hồn sau màn trình diễn kinh thiên động địa của Lạc Nam thì lại một lần nữa bị kéo rơi xuống vực sâu tuyệt vọng bởi sự phá phong của con ma thú viễn cổ này.
Đoàn Bích Vân đứng ở trên cao, tà áo dài bị cuồng phong thổi tung bay phấp phới. Đôi mắt phượng của nàng co rụt lại, ánh mắt dời từ con Tam Đầu Ma Long Sư khổng lồ sang khu vực Dược Điền đã hoàn toàn biến thành một hố sâu hoắm, đầy đất đá mù mạt.
Đột nhiên, trong đầu nàng lóe lên một tia sáng trí tuệ. Nàng nhớ lại hình ảnh Lão Mộc – vị lão nhân trông côi thầm lặng ở Dược Điền suốt nhiều năm qua, người vừa mới bạo phát ra thực lực hùng mạnh để bảo vệ tông môn trước đó.
“Lão Mộc… Dược Điền… Trận Văn!” Đoàn Bích Vân hít sâu một hơi khí lạnh, ngực phập phồng liên tục.
Nàng lẩm bẩm trong tâm trí, sự liên tưởng vội vã nhưng đầy logic hiện ra: “Chẳng lẽ… Lão Mộc là một vị Tiền Bối thế hệ cũ của Đoạn Ma Tông chúng ta?! Lão âm thầm ẩn thân tại Dược Điền Ngoại Môn cả một đời không phải để dưỡng lão, mà là để gánh vác sứ mệnh… âm thầm trấn giữ phong ấn của con quái vật này!’
Càng suy nghĩ, Đoàn Bích Vân càng cảm thấy suy đoán của mình là chính xác. Nếu không có một cao thủ tuyệt đỉnh âm thầm trấn áp dưới lòng đất, làm sao một con hung thú có khí tức diệt thế như vậy lại có thể lặng yên suốt từng ấy năm ngay dưới chân tông môn?
Quá khứ Đoạn Ma Tông từng xảy ra chuyện gì?
“Chỉ là… tại sao phong ấn lại đột ngột vỡ tan vào lúc này? Chẳng lẽ do trận chiến vừa rồi giữa Thiên Ma Hoàng Triều và tông môn đã vô tình làm chấn động đến đại địa, hay là do thọ nguyên của Lão Mộc đã cạn, lực lượng phong ấn bị suy giảm?” Đoàn Bích Vân không thể lý giải.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, Lão Mộc đang đứng chống gậy gỗ, toàn thân phủ đầy bụi đốm. Khác với vẻ ngơ ngác của toàn bộ tông môn, sắc mặt Lão Mộc lúc này vô cùng ngưng trọng. Lão nhìn con Tam Đầu Ma Long Sư đang giương nanh múa vuốt trên không trung, rồi lại dời ánh mắt hướng về phía bóng lưng màu áo vải thô bình thản của Lạc Nam.
Năm đó trước khi hy sinh thân mình, sư phụ Đoạn Ma Lão Tổ đã căn dặn thế hệ sau tiêu huỷ hết dấu vết, không lưu lại bất cứ manh mối hay tin tức nào về sự tồn tại của Tam Đầu Ma Long Sư và Viễn Cổ Cự Ma…
Mà nguyên nhân, chính là vì e ngại sẽ có những thế lực Ma Đạo dã tâm ngút trời tìm cách đánh thức chúng nó, dẫn đến đại hoạ…
Chỉ có số ít người như Tống Triết, Lão Mộc là hiểu biết về quá khứ tông môn mà thôi…
Không nghĩ đến, Thiên Ma Hoàng Triều bằng cách nào đó vẫn đánh hơi được đến đây…
Lão Mộc thở dài một tiếng, trong mắt không có sự hoảng sợ, mà chỉ có một niềm tin tuyệt đối, sâu sắc đến mức kỳ lạ dành cho nam nhân trẻ tuổi kia.
Lão biết rõ hơn ai hết, trong suốt những năm qua ở Dược Điền, người thực sự “ngủ cùng” và “nuôi dưỡng” con quái vật này dưới lòng đất… chính là Lạc Nam!
…
Trong khi Đoạn Ma Tông còn đang chìm trong mơ hồ và suy đoán, thì trên chiếc Chiến Hạm tan nát còn sót lại, Ma Vô Ngạo lại như một kẻ chết đuối vớ được vật nổi.
Hắn nhìn con Tam Đầu Ma Long Sư với ba cái đầu rồng khổng lồ đang phun trào sát ý, cảm nhận được luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa vượt xa cả hai vị Thái Lão Độ Kiếp Viên Mãn vừa bị đấm nổ, trong lòng hắn bỗng bùng lên một ngọn lửa cuồng hờn mãnh liệt.
“Cơ hội! Đây chính là cơ hội sống duy nhất của ta!” Ma Vô Ngạo điên cuồng gào lên.
Hắn gạt phăng đi sự nhếch nhác và sợ hãi ban nãy. Hắn giơ cao Ma Hoàng Lệnh Bài sáng rực ánh ma quang màu huyết dụ lên không trung, dùng hết bình sinh lực lượng gào to về phía con Cổ Ma Thú:
“Vĩ đại Viễn Cổ Cự Ma! Tam Đầu Ma Long Sư!”
Giọng nói của Ma Vô Ngạo vang vọng giữa không trung, tràn đầy sự phấn khích:
“Ta là Ma Vô Ngạo! Thái Tử của Thiên Ma Hoàng Triều! Hoàng Triều chúng ta xưng bá một phương, nắm giữ vô số tài nguyên và sinh mệnh! Chỉ cần ngài gật đầu, Thiên Ma Hoàng Triều nguyện ý kết minh, coi ngài là Hộ Quốc Thần Thú! Chúng ta nguyện ý dâng nộp hàng vạn sinh linh, vô số linh dược quý hiếm để giúp ngài khôi phục lại đỉnh cao chiến lực thời Viễn Cổ!”
Ma Vô Ngạo chỉ tay về phía Lạc Nam, khuôn mặt vặn quẹo khóc cười lẫn lộn:
“Hãy nhìn tên nhãi ranh kia! Hắn chính là kẻ đã quấy rối sự yên tịnh của ngài, là kẻ đã hủy hoại địa phận này! Chỉ cần ngài ra tay nghiền nát hắn, Thiên Ma Hoàng Triều ta từ nay về sau nguyện ý dốc toàn quốc lực để phụng sự ngài!”
Hai vị Trưởng Lão Hoàng Thất đi theo Ma Vô Ngạo lúc này cũng bừng tỉnh, vội vàng hô to bày tỏ nguyện vọng:
“Thiên Ma Hoàng Triều nguyện ý kết minh, đánh thức Viễn Cổ Cự Ma vĩ đại!”
Bọn hắn tin rằng, một con ma thú vừa phá phong thoát khỏi gông cùm ngàn năm sẽ cực kỳ khát máu và cần một lực lượng thể chế mạnh mẽ như Thiên Ma Hoàng Triều để cung cấp sinh linh hiến tế.
Đây là một giao kèo đôi bên cùng có lợi!
Tuy nhiên…
Đáp lại lời mời gọi tha thiết, đầy hy vọng và phấn khởi của Ma Vô Ngạo… chỉ là một sự im lặng đáng sợ.
NGAO!
Ba cái đầu sư tử mang hình dáng đầu rồng của Tam Đầu Ma Long Sư chậm rãi quay sang.
Sáu con mắt đỏ ngầu như sáu hồ máu khổng lồ chiếu rọi xuống chiếc Chiến Hạm của Ma Vô Ngạo.
Trong ánh mắt ấy không hề có sự dao động của sự thỏa hiệp, không có sự hứng thú với “Thiến Ma Hoàng Triều” hay “Ma Hoàng Lệnh Bài”, mà chỉ có… sự khinh thường tuyệt đối!
Đó là sự khinh thường của một sinh linh thời cổ đại nhìn xuống những kẻ hèn mọn. Đối với một tồn tại hung tàn vừa lấy lại tự do như nó, không quan tâm đến bất cứ lời thoả hiệp nào…
“Hừ!” Một tiếng gầm ẩn chứa sóng xung kích vọng ra.
Ma Vô Ngạo cùng hai vị Trưởng Lão Hoàng Thất chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị luồng ma uy kinh khủng kia ép cho ngực nổ tung, phụt ra một ngụm máu tươi lớn.
“Tại… tại sao…” Ma Vô Ngạo trố mắt nhìn, nội tâm gào thét:
“Súc sinh, nếu như ở Hoàng Triều của bản thái tử, Quốc Vận đủ để nghiền diệt ngươi!”
Tam Đầu Ma Long Sư thậm chí còn chẳng buồn ban cho bọn hắn một cái nhìn thứ hai… Sau khi tiện thể phả ra chút ma uy đập nát ý đồ của kẻ yếu, toàn bộ sát ý, sự uất hận và căm hờn tích tụ suốt thời gian qua của nó lập tức dồn hết về một mục tiêu duy nhất…
Bóng hình áo đen đang đứng chắp tay thong thả bên dưới – Lạc Nam!
Ánh mắt nó khóa chặt lên Lạc Nam, ba cái đầu rồng ngẩng cao lên trời, gầm lên những tiếng rống xé rách màng nhĩ:
“Nhóc con, ngày ngươi trả giá đã đến!”
Âm ba mang theo Ma Lực cuồng bạo biến thành những gợn sóng không gian lan tỏa ra vạn dặm.
Sơn hà sụp đổ, vô số đỉnh núi xung quanh Đoạn Ma Phong bị chấn nát thành bụi mịn!
Lúc này, khí thế và chiến lực của Tam Đầu Ma Long Sư bạo phát đến mức đỉnh điểm!
Nó không còn là một con ma thú bị giam cầm yếu ớt. Khí tức trên người nó cuồn cuộn dâng cao, đột phá qua tầng tầng rào cản, khôi phục Cửu Giai Yêu Thú Viên Mãn!
Cửu Giai Yêu Thú Viên Mãn – tương đương với đại năng Độ Kiếp Kỳ Viên Mãn của nhân loại!
Nhưng điều đáng sợ nhất chưa dừng lại ở đó.
Tam Đầu Ma Long Sư là dị chủng thời cổ xưa, sở hữu ba cái đầu riêng biệt nhưng cùng chung một thể xác và một nguồn hồn phách.
Khi nó bạo phát toàn bộ chiến lực, ba cái đầu rồng này hoạt động độc lập nhưng lại phối hợp hoàn mỹ, giống như ba tôn Cửu Giai Yêu Thú Viên Mãn đang cùng lúc hợp lực chiến đấu, sức mạnh chồng chất lên nhau theo cấp số nhân!
Áp lực mà nó tạo ra lúc này đã vượt xa phạm trù của Độ Kiếp Kỳ thông thường, vô thanh vô thức chạm tới ngưỡng Bán Tiên Cảnh!
Đoàn Bích Vân sắc mặt trắng nhợt, dù nàng liều mạng… cùng lắm chỉ ngăn chặn được một trong ba đầu.
Nàng là người có tu vi cao nhất Đoạn Ma Tông, nàng hiểu rõ sự chênh lệch giữa Độ Kiếp và Bán Tiên là lớn đến mức nào.
Đó là sự chuyển hóa từ Phàm lên Tiên, là bước ngoặt thay đổi bản chất của lực lượng! Một tồn tại sở hữu chiến lực Bán Tiên Cảnh hoàn toàn có thể diệt sạch một Cửu Tinh Thế Lực đơn giản.
“Lạc Nam ca ca…” Diệu Ái đứng sau lưng Lạc Nam, hai tay siết chặt tà áo hắn. Dù nàng tin tưởng hắn vô điều kiện, nhưng cảm nhận được luồng khí tức diệt thế này, trái tim nàng vẫn không khỏi đập lên thình thịch.
Tam Đầu Ma Long Sư nhìn Lạc Nam với sự oán hận thấu xương.
Tên nhân loại này dám ỷ vào Trận Pháp Phong Ấn nhiều lần bòn rút nó như một loại tài nguyên tu luyện.
Đối với một hung thú kiêu ngạo, đây là mối thâm cừu đại hận không thể đội trời chung!
“Nhân loại ngu muội! Ngươi đã dùng thân thể phàm tục của mình đánh cắp lực lượng của bản tọa suốt bấy lâu nay!”
Một giọng nói ồm ồm, vang vọng như tiếng sấm rền từ thời cổ đại vang lên từ ba cái đầu rồng:
“Hôm nay thoát khỏi gông cùm, bản tọa sẽ đem huyết thịt của ngươi nghiền nát thành tro bụi, nuốt chửng linh hồn ngươi vào vực sâu vạn trượng, không thể siêu sinh!”
OÀNH!
Vừa dứt lời, Tam Đầu Ma Long Sư không hề cho Lạc Nam bất kỳ thời gian phản ứng nào… Ba cái đầu rồng khổng lồ của nó đồng thời há to cái miệng đỏ ngầu, để lộ ra những hàng răng cưa sắc nhọn như bảo kiếm.
Từ trong cổ họng của ba cái đầu rồng, ba luồng ánh sáng mang ba thuộc tính hoàn toàn khác nhau nhưng đều sở hữu sức mạnh hủy diệt bắt đầu ngưng tụ!
Đầu rồng bên trái, ma khí cuồng bạo biến thành một ngọn lửa màu đen kịt. Đó không phải là ngọn lửa thông thường, mà là Ma Hỏa… ngọn lửa thiêu rụi linh hồn, thiêu nát không gian, chứa đựng nhiệt độ cao đến mức có thể làm tan chảy cả Pháp Bảo!
Đầu rồng bên phải, không khí xung quanh lập tức ngưng đọng thành những bông tuyết màu tím đen. Một luồng Ma Băng tàn khốc tích tụ, mang theo cái lạnh thấu xương, có thể đóng băng cả thời gian và huyết mạch của đối thủ trong một nhịp thở!
Và ở chính giữa, cái đầu rồng to nhất giương đôi mắt đỏ ngầu, cổ họng nó rực sáng một luồng ma quang đen tối. Đó chính là Bản Nguyên Ma Lực thuần khiết nhất của Tam Đầu Ma Long Sư – thứ sức mạnh ăn mòn vạn vật, phá hủy mọi thủ đoạn phòng ngự!
“CHẾT ĐI!”
Ba cái đầu rồng đồng thời gầm lên!
OÀNH! OÀNH! OÀNH!
Ba luồng đòn đánh khủng bố Bán Tiên Cảnh đồng thời bắn ra!
Một cột ma lửa đen rực cháy xé rách bầu trời!
Một cột ma băng tím lạnh thấu xương đóng băng hư không!
Và một cột Bản Nguyên Ma Lực mang theo uy lực diệt thế!
Ba luồng lực lượng khổng lồ xoắn vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy Tam Sắc Ma Năng lao thẳng về phía Lạc Nam với tốc độ nhanh đến mức không tưởng.
Nơi cơn lốc đi qua, không gian bị nổ tung thành những mảng hư vô màu đen, đại địa bên dưới bị cày xới thành một dãy vực sâu hun hút.
Cảnh tượng ấy hoành tráng và tuyệt vọng đến mức khiến cho toàn bộ người của Đoạn Ma Tông rơi vào trạng thái ngơ ngác.
“Xong rồi… Tất cả kết thúc rồi…” Khương Thái Trầm ngã gục xuống đất, ánh mắt dại ra. Lực lượng này đã vượt qua tầm hiểu biết của phàm nhân.
“Diệu Ái…” Đoàn Bích Vân gọi nhẹ một tiếng, hai tay siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.
Trái ngược với sự tuyệt vọng của Đoạn Ma Tông, Ma Vô Ngạo đứng trên chiếc Chiến Hạm tàn nát lại điên cuồng cười to:
“Hahaha, diệt hắn đi, nghiền nát hắn! Ngươi mạnh đến đâu thì sao?! Trước mặt Cổ Thượng Ma Thú Bán Tiên Cảnh, ngươi chỉ là một con sâu bọ!”
Hắn gào lên đến mức đứt cả cổ họng, mắt trợn ngược vì phấn khích. Hắn muốn nhìn thấy nam nhân áo đen đã chèn ép hắn đến mức tuyệt vọng phải tan thành mây khói dưới đòn đánh này!
Tuy nhiên…
Đứng trước đòn đánh diệt thế đang lao đến với tốc độ kinh hoàng, sắc mặt của Lạc Nam vẫn không hề có nửa điểm biến hóa.
Hắn đứng đó, tà áo vải thô màu đen khẽ lay động theo luồng cuồng phong.
Đôi mắt hắn sâu thẳm như lòng đại dương, nhìn ba luồng lực lượng Ma Hỏa, Ma Băng và Bản Nguyên Ma Lực đang lao tới… khóe miệng hắn chợt nhếch lên một nụ cười ung dung và bá đạo.
“Dùng lực lượng của ngươi… để đánh ta sao?”
Thanh âm của Lạc Nam vang lên rất nhẹ, nhưng lại kỳ lạ thay, nó xuyên qua cả tiếng rống cuồng bạo của ma thú, tiếng gầm rú của thế công, lọt vào tai của từng sinh linh có mặt tại đây.
Lạc Nam từ từ nâng tay phải lên.
Hắn không né tránh, cũng chẳng hề triệu hồi bất kỳ bảo vật phòng ngự nào.
Ngay khoảnh khắc cơn lốc Tam Sắc Ma Năng chỉ còn cách hắn đúng ba thước…
BÙM!
Từ trong từng tế bào, từng thớ thịt, từng đốt xương sống của Lạc Nam… ba luồng lực lượng kinh thiên động địa bạo phát ra!
Một ngọn Ma Hỏa màu đen thuần khiết bùng lên từ tay phải của hắn!
Một luồng Ma Băng màu tím đậm tỏa ra từ tay trái của hắn!
Và từ trong ngực hắn, một luồng Bản Nguyên Ma Lực ngút trời cuộn trào!
Cảnh tượng này xuất hiện khiến cho Tam Đầu Ma Long Sư cùng toàn bộ người xem ngơ ngác đến mức hóa đá!
Bởi vì… ba loại lực lượng mà Lạc Nam vừa bạo phát ra… từ thuộc tính, bản chất, cho đến tần số dao động… hoàn toàn giống y đúc với ba loại lực lượng mà Tam Đầu Ma Long Sư vừa bắn ra!
Không! Nói đúng hơn… lực lượng bắn ra từ người Lạc Nam… còn thuần khiết hơn, cô đọng hơn, và bá đạo hơn gấp nhiều lần.
“Cái quỷ gì thế?!” Tam Đầu Ma Long Sư trợn tròn sáu con mắt, ba cái đầu rồng đồng thời khựng lại vì chấn động tột cùng!
Tuy nó biết Lạc Nam từng rút đi lực lượng của chính mình, nhưng bằng cách nào lại có thể khiến lực lượng của mình mạnh hơn mình?
Thực ra, Tam Đầu Ma Long Sư làm sao có thể hiểu được?
Lạc Nam không chỉ đơn thuần là hấp thụ. Hắn đã dùng Chúa Tể Kinh tôi luyện, cô đọng và nén chặt ba loại ma lực này vào từng tế bào trong thân thể!
Nếu lực lượng của Tam Đầu Ma Long Sư giống như những quặng mỏ thô ráp chưa qua chế tác, thì lực lượng tích lũy trong cơ thể Lạc Nam thông qua Chúa Tể Kinh đã được tinh luyện thành những viên kim cương kiên cố và tinh khiết nhất!
“Trả lại cho ngươi, một chiêu này đơn giản của ta…”
Lạc Nam nâng tay, Ma Hoả, Ma Băng và Bản Nguyên Ma Lực dồn nén, hội tụ và dung hoà vào giữa hai bàn tay của hắn…
Xoay tròn điên cuồng và dữ dội…
“Hợp Linh Chưởng!”
Lạc Nam gồng mình, khom người, dồn lực vào hai tay, hung hăng chưởng ra!
BÙM!
Một tiếng nổ như muốn xé rách cả Vị Diện!
Hợp Linh Chưởng của Lạc Nam va chạm trực diện với cơn lốc ma năng của Tam Đầu Ma Long Sư!
Không hề có sự giằng co kịch liệt như tất cả tưởng tượng.
Ngay khoảnh khắc hai luồng lực lượng chạm vào nhau, cơn lốc ma năng do Tam Đầu Ma Long Sư bắn ra lập tức bị Hợp Linh Chưởng của Lạc Nam xuyên thủng, cắn nuốt, nghiền nát hoàn toàn…
Đây chính là lực lượng đã được Chúa Tể tôi luyện, đề thăng bản chất!
Ma Hỏa của con thú bị Ma Hỏa của Lạc Nam thiêu cháy!
Ma Băng của con thú bị Ma Băng của Lạc Nam đóng băng ngược trở lại!
Bản Nguyên Ma Lực của nó trước mặt Bản Nguyên Ma Lực của Lạc Nam liền bị hấp thu triệt để…
“KHÔNG THỂ NÀO!” Tam Đầu Ma Long Sư gào lên.
Nó muốn lùi lại, nhưng đã quá muộn!
Hợp Linh Chưởng sau khi nghiền nát đòn đánh của nó, không hề giảm đi nửa phần uy lực, trái lại còn mạnh hơn nhờ đồng hoá lực lượng, xé rách hư không, xuyên thủng rồi oanh tạc khắp thân hình khổng lồ hàng của Tam Đầu Ma Long Sư!
BÙM!
“RỐNG!”
Tiếng gầm thảm thiết đến tột cùng của Cổ Ma Thú xé rách màng nhĩ của tất cả mọi người!
Lớp vảy ma kiên cố như Cửu Tinh Chiến Giáp nát bấy, thân thể bị xuyên thủng thành lỗ máu… Huyết tinh như những dòng sông phun trào chảy ra không dứt…
Đầu rồng bên trái bị Ma Hỏa thiêu rụi một nửa, cháy đen cặp sừng!
Đầu rồng bên phải bị Ma Băng đóng băng rồi nổ tung lộ ra cả đầu lâu…
Cái đầu rồng chính giữa trúng phải Bản Nguyên Ma Lực, đi xuyên qua cổ họng, nát bấy phần miệng…
Thân hình khổng lồ như một dãy núi của Tam Đầu Ma Long Sư bị đánh văng xa hàng vạn trượng, đâm sầm xuống dãy núi phía xa, khiến hàng trăm đỉnh núi sụp đổ thành cặn bã!
PHỐC!
Tam Đầu Ma Long Sư hoảng loạn, sáu con mắt của nó lúc này tràn ngập sự sợ hãi…
Nó không thể tin được! Nó vừa thoát khỏi phong ấn, chiến lực sánh ngang Bán Tiên, vậy mà trước mặt kẻ này… nó lại bị chính lực lượng thiên phú của mình đánh cho thân tàn ma dại!
Con quái vật này… tên nhân loại này mới chính là quái vật thực sự!
Cảnh tượng này khiến cho Ma Vô Ngạo trên chiến thuyền hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Hắn trợn ngược mắt, miệng há to không khép lại được, hai tay cào xé mặt mình đến chảy máu:
“Không… Không thể nào… Ma Thú Bán Tiên… bị… bị đánh thảm như vậy sao?! Ta đang ở đâu?! Đây là đâu?!”
Hắn điên rồi! Hắn thật sự phát điên trước sự bá đạo không thể lý giải của Lạc Nam!
Toàn bộ Đoạn Ma Tông rơi vào trạng thái tĩnh lặng như tờ.
Đoàn Bích Vân hít sâu một hơi, hai mắt đờ đẫn. Nàng nhìn Lạc Nam đang đứng chắp tay giữa không trung, xung quanh thân thể hắn tỏa ra ba luồng ma lực như một vị Ma Thần tái sinh…
Ma ở trong tay hắn… mới chính là Ma!
Nàng biết, từ hôm nay trở đi, cái tên Lạc Nam này sẽ trở thành một huyền thoại bất tử, một bóng đen bao phủ lên toàn bộ Vị Diện này!
…
Dưới đống đổ nát của dãy núi xa, Tam Đầu Ma Long Sư đang thở hồng hộc. Luồng lực lượng phản chấn và sát thương từ Hợp Linh Chưởng vẫn đang liên tục tàn phá cơ thể nó, khiến sinh mệnh lực của nó sụt giảm nghiêm trọng.
Nếu không phải sức sống của Ma Thú Thượng Cổ cực kỳ vượt trội, vừa rồi nó đã chết rồi.
Nó nhìn Lạc Nam đang thong thả bước từng bước tới gần… Cảm nhận được sát ý lạnh lẽo không chút gợn sóng trong mắt nam nhân đó, Tam Đầu Ma Long Sư hiểu rõ… Nếu tiếp tục chiến đấu, hôm nay chắc chắn sẽ là ngày tàn của nó!
Tên này thật sự có khả năng làm thịt nó, làm thành bảy món gì đó chấm mắm tôm!
“Nhân loại tàn nhẫn… Ngươi chờ đó cho bản tọa!”
Ba cái đầu rồng thảm hại của nó đồng thời gầm lên một tiếng đầy uất hận!
XOẸT!
Trong khoảnh khắc sinh tử, Tam Đầu Ma Long Sư không hề ngần ngại thi triển một đạo Cổ Thuật – Tam Cực Phân Ma Thể!
OÀNH!
Thân hình cự đại của nó đột nhiên nổ tung thành vô số ma sương!
Từ trong đống sương mù ấy, ba luồng ánh sáng mang ba màu đỏ, tím, đen bỗng nhiên tách ra!
Ba luồng ánh sáng này biến thành ba con ma thú thu nhỏ, mỗi con chỉ dài khoảng trăm trượng và chỉ sở hữu một cái đầu rồng tương ứng với một loại thuộc tính Ma Hỏa, Ma Băng và Bản Nguyên Ma Lực!
Tuy chiến lực bị giảm đi một nửa, nhưng tốc độ của ba phân thân này lại tăng lên đến mức cực hạn, vượt qua cả rào cản của không gian!
VÚT! VÚT! VÚT!
Không hề chậm trễ dù chỉ một phần mười nhịp thở, ba phân thân của Tam Đầu Ma Long Sư lập tức xé rách hư không, hóa thành ba vệt sáng biến mất về ba hướng hoàn toàn trái ngược nhau trên bầu trời!
Chúng muốn phân tán sự chú ý của Lạc Nam! Chỉ cần một trong ba phân thân này sống sót thoát dạt ra ngoài, với khả năng tự phục hồi của dị chủng, trong tương lai nó hoàn toàn có thể đông sơn tái khởi!
Giải cứu Ma Chủ vĩ đại của nó!
Đây là chiêu số thoát thân hoàn hảo nhất của Tam Đầu Ma Long Sư, một khi đã tách ra chạy về ba hướng, dù cho cao thủ Bán Tiên Cảnh có muốn truy sát cũng chỉ có thể chọn một trong ba!
“Hừ! Lần này để xem ngươi đuổi theo thế nào!” Giọng nói uất hận của Tam Đầu Ma Long Sư vang vọng từ ba hướng không trung, đầy vẻ đắc ý vì thoát được kiếp nạn.
Khi ba vệt sáng đang hết sức bình sinh chạy về ba hướng khác nhau, Lạc Nam chỉ đứng im tại chỗ…
Cuồng phong thổi tà áo vải thô của hắn phấp phới… Lạc Nam nhìn theo bóng dáng ba phân thân đang tháo chạy xa dần… ánh mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, không hề có nửa điểm vội vàng hay tức giận.
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười bí hiểm…
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
