NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 26: CÂU HỒN! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Ánh mắt chúng nhân trở nên hoảng loạn, cả tông môn siết chặt nắm tay…
Nếu để Tam Đầu Ma Long Sư thật sự trốn thoát, chẳng biết sẽ gây nên tai hoạ gì.
Ngay cả Lão Mộc cũng biến sắc mặt, bởi vì lão biết mục đích của con quái vật này chính là đánh thức Viễn Cổ Cự Ma.
Viễn Cổ Cự Ma đáng sợ hơn Tam Đầu Ma Long Sư rất nhiều, chẳng những thực lực mạnh hơn… mà nó còn một khả năng là Siêu Khôi Phục, trạng thái đó gần như bất tử.
Một khi Viễn Cổ Cự Ma thức tỉnh, cho dù Lạc Nam mạnh có thể nghiền ép nhưng chưa chắc tiêu diệt được nó.
Ba vệt sáng xé rách hư không, rạch ra ba đường hầm không gian u tối lao thẳng về ba phương hướng đông, tây, nam bắc hoàn toàn tách biệt.
Tam Cực Phân Ma Thể của Tam Đầu Ma Long Sư phát huy tối đa…
Tốc độ của chúng đã vượt qua giới hạn của mắt thường, chạm đến ngưỡng dịch chuyển không gian của Bán Tiên Cảnh.
Chỉ cần trong vài nhịp thở, chúng sẽ biến mất khỏi phạm vi nhận thức của phàm nhân, ẩn mình vào sâu trong những dãy núi muôn trùng hay cấm địa tử vong của thế giới này, che giấu hành tung, chờ đợi cơ hội.
“Khặc khặc khặc! Nhân loại kiêu ngạo! Ngươi có chiến lực nghiền nát phàm phu tục tử thì sao chứ? Trước mặt Thuật đào tẩu của chúng ta, ngươi cũng chỉ có thể giương mắt nhìn!”
Âm thanh uất hận, điên loạn vọng lại từ ba khoảng không xa xăm, vang vọng lồng ngực hàng vạn đệ tử Đoạn Ma Tông.
Ba cái đầu của Tam Đầu Ma Long Sư dù đã phân tách nhưng ý thức vẫn liên thông, âm hưởng trùng điệp tạo nên một sự uy hiếp tinh thần tột độ.
Đoàn Bích Vân đứng trên không trung, môi tái nhạt, đôi tay siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn ba vệt sáng đang nhanh chóng thu nhỏ ở chân trời, nội tâm trào dâng một cảm giác bất an mãnh liệt.
“Không xong rồi… Thả hổ về rừng, tai họa vô cùng!” Nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy:
“Nó thậm chí còn có thể cắn nuốt sinh linh để gia tăng sức mạnh.”
Khương Thái Trầm nhìn theo hướng ba vệt ma quang, thở than trong vô vọng: “Bán Tiên Cảnh phân thân đào tẩu… Ba hướng hoàn toàn trái ngược! Dù là cao thủ Bán Tiên thật sự giáng lâm, cũng tuyệt đối không thể phân thân truy đuổi cùng một lúc! Xong rồi… Chúng ta thắng trận chiến này, nhưng tương lai sẽ bị săn đuổi đến chết!”
Giữa muôn vàn thanh âm hoảng loạn của đệ tử, giữa bầu không khí căng như dây đàn của toàn bộ cao tầng tông môn, Lạc Nam vẫn đứng đó.
Tà áo vải thô màu đen của hắn khẽ tung bay. Hắn không hề di chuyển dù chỉ nửa bước, cũng chẳng hề vội vã kết ấn hay gọi ra bất kỳ món Pháp Bảo nào.
Hắn chậm rãi nhắm mắt lại.
Nín thở.
Ý Thức Vạn Vật!
Một gợn sóng vô hình, siêu việt trên cả Thần Thức thông thường, bất ngờ lấy Lạc Nam làm trung tâm mà càn quét như sóng âm vô hình vô ảnh…
Gợn sóng này không mang theo sát ý, không mang theo lực lượng tàn phá, nhưng nó lại giống như một mặt gương trong suốt trải rộng ra muôn trùng núi sông.
Trong thế giới ý thức của Lạc Nam, nghìn vạn dặm không gian lập tức bị thu nhỏ lại thành một bức tranh phẳng.
Từng ngọn cây, từng tảng đá, từng luồng gió lưu chuyển, và đặc biệt là ba vệt sáng đang điên cuồng đục thủng hư không đào tẩu kia… tất cả đều hiện lên rõ ràng đến từng vệt năng lượng nhỏ nhất!
Thời gian như ngưng đọng… Không gian như bị kéo giãn.
“Muốn chạy?”
Lạc Nam khẽ mở mắt.
Trong đôi đồng tử sâu thẳm của hắn, một luồng u quang màu đen u mịch, thuần khiết đột ngột bộc phát!
Đó không phải là Ma Khí, cũng không phải là Linh Lực, mà là Minh Lực được ngưng từ Minh Hồn.
Chúa Tể Ngự Minh!
Minh Hồn là lực lượng bản nguyên của Âm Gian, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của thế giới này.
“Chạy được sao?” Giọng của Lạc Nam vang lên, thản nhiên như tử thần…
Hắn vươn tay phải ra, ngửa bàn tay hướng về phía bầu trời bao la. Từ trong mười đầu ngón tay hắn, luồng Minh Lực màu đen huyền bí cô đọng lại thành ba sợi dây xích mỏng như tơ nhện, nhưng lại tỏa ra uy áp khiến thiên địa phải run rẩy.
“Chiêu này… gọi là Câu Hồn!”
Lạc Nam giật nhẹ cổ tay!
XOẸT! XOẸT! XOẸT!
Ba sợi dây xích Minh Lực ngay lập tức xé rách rào cản thời không! Chúng không hề bay theo đường thẳng, mà đục xuyên qua các nếp gấp của không gian, đâm thẳng vào hư vô…
Vạn dặm phía Đông!
Phân thân Ma Hỏa của Tam Đầu Ma Long Sư đang điên cuồng vỗ đôi cánh rồng đầy vảy đen, xé rách bầu trời với tốc độ gấp mười lần vận tốc âm thanh.
Sức nóng từ Ma Hỏa thiêu rụi cả mây trời đằng sau.
“Haha! Tên nhóc nhân loại ngu ngốc! Chậm mất rồi! Ta đã ra khỏi phạm vi, ngươi làm sao…”
Lời chưa dứt, một tiếng XOẸT giòn giã vang lên ngay trong lồng ngực nó!
Một lưỡi câu bằng Minh Lực đen tuyền, sắc nhọn vô cùng, đột ngột xuyên qua nếp gấp không gian, hiện ra ngay trên đỉnh đầu phân thân Ma Hỏa!
Không hề tổn hại đến một mảy da thịt, không làm xước một chiếc vảy rồng nào, lưỡi câu Minh Lực móc thẳng vào… hồn phách của phân thân!
“CÁI GÌ?!” Phân thân Ma Hỏa hoảng hốt gào lên.
Hắn cảm thấy một luồng lực lượng lạnh lẽo đến thấu xương khóa chặt lấy căn nguyên hồn phách của mình:
“Thứ này là cái gì?! Rời khỏi cơ thể ta! Cút ngay!”
Mặc kệ hắn gào thét tuyệt vọng, hồn phách đang bị câu ra khỏi nhục thể…
Cùng lúc đó, tại vạn dặm phía Tây và vạn dặm phía Bắc!
Phân thân Ma Băng và phân thân Bản Nguyên Ma Lực cũng đồng thời rơi vào thảm cảnh tương tự!
Một lưỡi câu u ám đâm xuyên qua lá chắn Ma Băng kiên cố, móc chặt lấy minh hồn băng giá.
Một lưỡi câu khác xuyên qua biển ma khí cuồn cuộn, cắm sâu vào hồn phách phân thân phía Bắc!
Ba lưỡi câu Minh Lực, hoàn toàn ngó lơ mọi thủ đoạn phòng ngự vật lý…
Trở lại Đoạn Ma Phong!
Lạc Nam đứng chắp tay trái sau lưng, tay phải nắm chặt ba sợi dây tơ Minh Lực.
Hắn nhìn về ba phía chân trời xa xăm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
“Cút về đây đi!”
Lạc Nam dùng lực ở cánh tay, cơ bắp bành trướng, hung hăng kéo ngược trở lại!
BÙM! BÙM! BÙM!
Ba tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp cõi lòng mọi người!
Tại ba phương hướng vạn dặm xa xăm, ba thân thể đồ sộ dài trăm trượng của ba phân thân Tam Đầu Ma Long Sư đột nhiên khựng lại giữa không trung.
Ngay sau đó, dưới sự chứng kiến của vạn vật thiên địa, ba luồng ánh sáng dạng hồn phách… có hình dáng ba con Long Sư gào thét trong tuyệt vọng – bị kéo lìa ra khỏi thể xác!
Thân thể vật lý của ba phân thân lập tức mất đi sức sống, trở thành những cái xác không hồn rơi tự do từ trên cao xuống, đâm sầm xuống đất làm rung chuyển sơn hà!
Trong khi đó, ba đạo hồn phách của Tam Đầu Ma Long Sư bị ba sợi dây câu Minh Lực móc chặt, kéo ngược trở lại với tốc độ tàn bạo!
Chúng xé rách không gian, bị lôi xềnh xệch trên bầu trời, để lại ba vệt u quang dài đằng đẵng như sao băng ngược dòng!
“KHÔNGGGG! Buông bản tọa ra! Đây là lực lượng gì?! Tại sao lại có thể móc được hồn phách của ta?!”
“Tha cho ta! Lạc Nam! Lạc Đại Gia! Tha cho ta một con đường sống!”
“Không thể nào! Bản tọa là Cổ Ma Thú! Bản tọa không thể chết ở đây!”
Những tiếng gào khóc, van xin, bạt mạng và hoảng sợ đến tột độ của Tam Đầu Ma Long Sư vang vọng khắp dãy núi Đoạn Ma.
Tiếng gầm thảm thiết ấy xé rách màng nhĩ đệ tử, chèn ép tâm trí của tất cả cao tầng tông môn.
Chỉ trong ba nhịp thở!
VÚT!
Ba đạo linh hồn khổng lồ của Tam Đầu Ma Long Sư bị kéo xông thẳng về trước mặt Lạc Nam! Chúng giãy giụa điên cuồng trong không trung, nhưng ba sợi dây câu Minh Lực như những gông cùm không thể phá vỡ, siết chặt lấy cổ họng và hồn thể của chúng, khiến chúng chỉ có thể nằm rạp trên hư không, trước mặt nam nhân áo đen!
Toàn bộ Đoạn Ma Tông ngơ ngác!
Đoàn Bích Vân há hốc miệng, đôi mắt phượng đẹp đẽ trợn tròn đến mức tối đa, toàn thân run cầm cập. Nàng nhìn Lạc Nam đứng đó, tay cầm dây câu, phía trước là ba đạo Ma Hồn Long Sư đang thảm thiết cầu khẩn…
Cảnh tượng này, hoàn toàn vượt xa mọi tưởng tượng của nàng về tu tiên!
Đây không phải là chiến đấu… Đây là Án Tử của thần linh đối với tội đồ!
“Móc… móc hồn phách từ vạn dặm xa xăm?” Khương Thái Trầm đập đầu xuống đất, giọng nói nghẹn ngào:
“Thần thông gì thế này?! Hắn… hắn rốt cuộc là chuyển thế của vị Đại Năng nào?!”
Lão Mộc đứng xa xa, tay chống gậy gỗ run run, trong mắt bộc phát ra luồng tinh quang chói lọi, kích động thì thào:
“Tiểu Tống… chúng ta thành công rồi, cược thắng rồi!”
Lạc Nam nhìn ma hồn đang run rẩy trước mặt mình, ánh mắt không chút gợn sóng.
Hắn không tiêu diệt ngay ba đạo ma hồn này, mà dùng tay ép chặt chúng lại, phong ấn ba đạo hồn phách vào trong một quả cầu năng lượng xoay tròn giữa lòng bàn tay!
“Nhặt xác chúng nó về cho ta!” Lạc Nam tuỳ ý ra lệnh.
“Rõ!” Ba vị Trưởng Lão của Đoạn Ma Tông vội vàng phá không chạy đi, cố gắng lôi xác của Tam Đầu Ma Long Sư ở ba hướng khác nhau trở lại.
Lão Mộc cười khà khà, liếm liếm môi… xem ra thật sự có mồi nhậu.
“Để dành làm nguyên liệu sau.” Lạc Nam thản nhiên thu quả cầu vào nhẫn trữ vật.
Tiêu diệt Tam Đầu Ma Long Sư… xong!
Bầu trời Đoạn Ma Tông dần thu lại ma khí, nhưng áp lực tàn khốc trên sân vẫn không hề giảm bớt. Bởi vì lúc này, ánh mắt của Lạc Nam đã chậm rãi dời đi… hướng về phía chiếc Chiến Hạm tàn nát của Thiên Ma Hoàng Triều!
Nơi đó, Ma Vô Ngạo cùng hai vị Trưởng Lão Hoàng Thất đang đứng.
Nếu như vừa rồi Ma Vô Ngạo còn cuồng hờn, gào thét hy vọng Tam Đầu Ma Long Sư nghiền nát Lạc Nam, thì lúc này… hắn đã hoàn toàn rơi vào trạng thái điên loạn vì sợ hãi!
Mặt hắn cắt không còn một giọt máu. Đôi mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy như cầy sấy…
Hắn nhìn thấy gì chứ?
Một con Cổ Ma Thú chiến lực Bán Tiên Cảnh… bị dùng đòn đánh của chính nó đánh thảm hại, sau đó bị móc hồn từ vạn dặm xa xăm lôi về như kéo một con chó chết!
Đây là cái loại quái vật gì?!
Khi ánh mắt lạnh lẽo của Lạc Nam chiếu thẳng vào người Ma Vô Ngạo, Thái Tử của Thiên Ma Hoàng Triều cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá vạn cân đè nén, thở cũng không nổi!
“Nhảy nhót cũng đủ lâu rồi.” Lạc Nam cất bước về phía Chiến Hạm.
Mỗi bước chân của hắn bước trên hư không đều vang lên tiếng CỘP… CỘP… rùng rợn, giống như tiếng gõ cửa của thần chết!
“Thái Tử! Mau lui lại!”
Hai vị Trưởng Lão Hoàng Thất của Thiên Ma Hoàng Triều nghiến răng ken két, sắc mặt xám như tro tàn nhưng vẫn gánh chịu áp lực kinh khủng mà bước ra chắn trước mặt Ma Vô Ngạo.
Bọn hắn biết, nếu Thái Tử chết ở đây, toàn bộ dòng họ của bọn hắn tại Hoàng Triều cũng sẽ bị Thiên Ma Hoàng chu di cửu tộc!
“Lạc Nam! Ngươi dừng tay lại!” Một vị Trưởng Lão rống lên, tiếng nói chứa đựng sự hoảng loạn tột độ:
“Đó là Thái Tử của Thiên Ma Hoàng Triều chúng ta! Phụ hoàng của ngài là Thiên Ma Hoàng – tồn tại tiệm cận Địa Tiên chân chính, thống lĩnh Thập Tinh Tu Chân Quốc! Ngươi dám động đến một sợi tóc của ngài, Thiên Ma Hoàng Triều sẽ san bằng Đoạn Ma Tông!”
“Đúng vậy!” Vị Trưởng Lão còn lại vội vàng lấy ra hai món Pháp Bảo Cửu Tinh.
Một cái là Cửu Thiên Ma Diệp – Pháp Bảo phòng ngự hình chiếc lá màu đen rực sáng phù văn cổ kính, cái còn lại là Huyết Ma Thiết Đao – binh khí Cửu Tinh cấp cao tỏa ra huyết quang dữ tợn.
“Chúng ta có Pháp Bảo Cửu Tinh trấn thủ! Ngươi đừng mong tiến lại gần!”
Hai vị Trưởng Lão điên cuồng rót toàn bộ Minh Lực vào hai món Pháp Bảo Cửu Tinh.
Huyết Ma Thiết Đao hóa thành một con Huyết Long khổng lồ gầm rú xông ra, còn Cửu Thiên Ma Diệp biến thành một tấm lá chắn rực rỡ Ma Quang bảo vệ lấy ba người!
Sức mạnh của hai món Pháp Bảo Cửu Tinh bộc phát khiến không gian xung quanh chiếc Chiến Hạm sụp đổ liên tục, uy thế vô cùng…
Thế nhưng…
Lạc Nam nhìn hai món Pháp Bảo Cửu Tinh và hai vị Trưởng Lão đang gào thét kia…
“Pháp Bảo Cửu Tinh? Cửu Chuyển?” Lạc Nam lắc đầu.
Hắn dừng lại cách chiếc Chiến Hạm trăm trượng. Tay phải hắn nắm lại thành quyền, cơ bắp dưới lớp áo vải thô cuồn cuộn nổi lên, luồng sức mạnh thể xác cùng sát ý tàn bạo bùng phát!
Lạc Nam không dùng Linh Lực, không dùng Ma Khí, mà chỉ dùng sức mạnh thể xác thuần túy kết hợp uy thế muôn loài.
RỐNG… GÀO… HÚ…. LỆ… KHIẾU…
Hư ảnh hàng vạn yêu thú gầm thét hiện ra phía sau lưng.
“Cuồng Thú Quyền!”
Một nắm đấm tung ra, quyền kình phô thiên cái địa san bằng tất cả… va chạm trực diện với con Huyết Long do Huyết Ma Thiết Đao biến hóa ra!
OÀNH!
Chỉ trong một khoảnh khắc tiếp xúc!
Con Huyết Long bị nắm đấm của Lạc Nam đấm nổ tung thành vô số mảnh huyết quang! Món Pháp Bảo Cửu Tinh – Huyết Ma Thiết Đao bị gãy làm đôi, mất đi toàn bộ linh tính.
“Quái vật…” Trưởng Lão cầm đao hộc ra một ngụm máu lớn, ánh mắt đờ đẫn vì phản chấn.
Chưa dừng lại ở đó!
Ngay khi Cuồng Thú Quyền đấm nát Huyết Long, Lạc Nam đã mượn lực phi người lên cao ngàn trượng, chân phải quét ra một đường rồi đạp xuống…
Hải Hồng Cước!
Chân phải của hắn xé rách không gian, kéo theo một vệt sóng xung kích màu đỏ thẫm dài vạn trượng như sóng thần cuồng bạo…
BÙM OÀNH!
Như biển cả giáng lâm, chồng chất hải vực đè ép trực diện hội tụ vào một cước.
Phù văn trên tấm lá chắn Cửu Tinh lập tức chói sáng điên cuồng, cố gắng chống đỡ. Nhưng sức mạnh từ cú đạp của Lạc Nam đã vượt quá giới hạn chịu đựng của vật chất!
Một giây!
RẮC!
Tấm lá chắn Cửu Tinh nứt ra hàng ngàn vết nứt như mạng nhện!
Hai giây!
BÙM!
Cửu Thiên Ma Diệp vỡ tan tành thành bụi mịn!
Lực lượng còn lại của Hải Hồng Cước cuộn trào như sóng thần, giáng thẳng xuống người hai vị Trưởng Lão Hoàng Thất!
“A!!!”
Hai tiếng gào thảm thiết vang lên ngắn ngủi rồi im bạt.
Thân thể của hai vị cường giả bị áp lực tàn bạo từ cú đạp nện nát thành hai sương máu! Ngay cả hồn phách của bọn hắn cũng chưa kịp thoát ra đã bị sóng xung kích nghiền thành cặn bã!
Chiếc Chiến Hạm khổng lồ của Thiên Ma Hoàng Triều bên dưới cú đạp ấy bị chẻ đôi, nổ tung thành muôn vàn mảnh vụn!
Cả quá trình diễn ra chưa đầy ba giây!
Khói bụi tan đi, Lạc Nam nhẹ nhàng đáp xuống sàn đá nứt nẻ, tà áo vải thô vẫn sạch sẽ không dính một giọt máu.
Phía trước hắn… chỉ còn lại duy nhất một người sống sót.
Thái Tử Thiên Ma Hoàng Triều – Ma Vô Ngạo!
Lúc này, Ma Vô Ngạo nằm gục trên đống đổ nát của Chiến Hạm. Quần áo của hắn rách rưới, tóc tai rũ rượi, toàn thân phủ đầy bụi đất và máu của hai vị Trưởng Lão vừa bị nổ tung.
Hắn nhìn Lạc Nam đang từng bước tiến lại gần, đôi mắt ngập tràn sự kinh hoàng tột cùng.
Mọi sự kiêu ngạo của một Thái Tử Cửu Tinh Thế Lực, mọi sự hống hách xưng bá một phương của hắn… trong khoảnh khắc này đã bị đánh nát thành tro bụi!
“Đừng… Đừng qua đây!”
Ma Vô Ngạo lùi lại bằng cả hai tay hai chân, mặt mũi lem luốc, nước mắt nước mũi chảy dài.
“Tha cho ta! Lạc Nam tiền bối! Lạc Đại Gia! Ta sai rồi! Ta là tên ngu ngốc!”
BỊCH!
Ma Vô Ngạo không hề ngần ngại quỳ rạp xuống sàn đá, điên cuồng dập đầu về phía Lạc Nam. Mỗi lần dập đầu đều vang lên tiếng BỘP BỘP, máu trên trán hắn chảy ra đầm đìa, nhuộm đỏ cả nền đá.
“Ta xin ngươi! Đừng giết ta! Thiên Ma Hoàng Triều ta có vô số mỹ nữ, vô số tài nguyên, vô số linh bảo! Chỉ cần ngươi tha cho ta, ta nguyện dâng hiến toàn bộ! Ta sẽ bảo phụ hoàng tôn ngươi làm Thái Thượng Hoàng! Ta nguyện làm đầy tớ cho ngươi!”
Trước mặt cái chết, vị Thái Tử cao cao tại thượng của một Cửu Tinh Thế Lực chẳng khác nào một kẻ hèn hạ ti tiện…
Lạc Nam dừng lại trước mặt Ma Vô Ngạo, ánh mắt bình thản đến đáng sợ, đầu ngón tay điểm ra.
Nếu không vì Diệu Ái, hắn cũng lười ra tay với thể loại này…
“KHÔNGGGG!” Ma Vô Ngạo hét lên tuyệt vọng, đã cảm nhận được sát ý từ đối phương.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc ngón tay của Lạc Nam sắp sửa đâm thủng trán Ma Vô Ngạo…
BÙM!
Bầu trời đột nhiên rung chuyển một cách mãnh liệt chưa từng có!
Một luồng ma uy tàn bạo, rộng lớn như vô tận, vượt xa tất cả những luồng ma khí trước đó cộng lại, đột ngột từ trên chín tầng trời giáng xuống!
Mây đen trên toàn bộ Vị Diện này bị đánh tan hoàn toàn!
Từ trong vết nứt không gian khổng lồ dài hàng ngạn dặm trên tầng không, một bàn tay ma lực khổng lồ bao phủ bởi hàng trăm đường Ma Văn… to lớn như một tiểu hành tinh đè xuống, chặn ngang trước mặt Lạc Nam!
Cùng lúc đó, một hình ảnh hư ảo khổng lồ, cao tới 3000 trượng, sừng sững nối liền trời và đất hiện ra!
Hình ảnh hư ảo ấy khoác Ma Giáp màu đen tuyền, đầu đội Vương Miện, đôi mắt tỏa ra hai luồng Ma Quang như hai mặt trời máu!
Tuy chỉ là một đạo Phân Thân giáng lâm từ khoảng cách vô tận, nhưng sự xuất hiện của nó lại khiến cả không gian Đoạn Ma Phong bị rạn nứt điên cuồng!
Thiên Ma Phân Thân!
Một giọng nói uy nghiêm, vang vọng như tiếng sấm, chứa đựng nộ ý vô biên của Thiên Ma Hoàng Đế vang vọng cửu thiên:
“Kẻ nào dám động nhi tử của trẫm?”
Lạc Nam ngẩng đầu, nhún nhún vai:
“Là ta!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
