NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 30: CHIẾN THƯỢNG SỨ! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Cột sáng đâm thẳng lên chín tầng trời, tựa như một thanh cự kiếm xuyên thủng qua vòm mây mờ đục của cõi Âm Ti.
Sự va chạm giữa sức mạnh cao cấp và trật tự thế giới của Vị Diện Tầng Thứ Nhất tạo ra vô số vệt nứt chằng chịt, lan tỏa luồng uy áp đáng sợ.
Thời gian và không gian xung quanh vòm trời nổ tung liên tục.
Chiếc đại môn bằng đá cổ sừng sững mở ra giữa khoảng không, bên trên chạm khắc hàng vạn đầu lâu ác ma đang gầm thét, tỏa ra sát khí kinh hoàng tạo nên áp lực to lớn.
Sức ép này hoàn toàn vượt xa giới hạn của tu sĩ Tầng Thứ Nhất! Đó không phải là cảm giác của Cửu Chuyển Minh Tu, cũng chẳng phải lực lượng tiệm cận Bán Tiên mà Thiên Ma Hoàng hay Long Ma Thăng từng sở hữu.
Đây là uy thế tuyệt đối của một tồn tại ở thế giới cao hơn, kẻ đã vượt qua ranh giới phàm tục để chạm vào bản chất chân chính của Ma Đạo cao cấp.
“Phụt!”
Diệu Ái đứng bên cạnh Lạc Nam, dẫu nỗ lực dùng hết sức mạnh trong cơ thể để chống đỡ nhưng vẫn không kìm được mà lồng ngực chua xót, ngụm máu trào ra khóe môi.
Nàng loạng choạng lùi lại nửa bước, gương mặt tái nhợt. Sức mạnh giáng xuống từ cánh cổng quá mức khủng bố, dường như chỉ một thoáng niệm đầu của kẻ bên trong cũng đủ khiến nàng tan vỡ.
“Vận chuyển công pháp!” Lạc Nam nhẹ nói.
Diệu Ái gật đầu, thi triển Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết, hư ảnh Hoàng Tuyền Hắc Liên xoay tròn quanh thân nàng, nhàn nhạt hoá giải đi uy áp ngột ngạt.
Siêu Thần Công Pháp có ưu thế riêng của nó, một chút Ma Uy không thể lay chuyển.
“Đứng sau lưng ta!” Lạc Nam cất giọng trầm ổn.
Khí thái của hắn vẫn nhàn nhạt như nước chảy, ánh mắt thâm thúy ngước nhìn cánh đại môn hư vô, không hề có lấy một vệt dao động hay sợ hãi.
Diệu Ái trong lòng an tâm, liền đứng ở sau lưng nam nhân.
Bên dưới phế tích tích tụ máu và tro tàn, Thiên Ma Hoàng quỳ rạp dưới đất, cánh tay trái nổ tung nồng nặc mùi máu. Thế nhưng trên gương mặt vặn vẹo của hắn lúc này lại trào dâng sự hưng phấn và sùng bái tột cùng.
Hắn dập đầu liên tục xuống nền đá nát, tiếng gầm vang vọng:
“Cung nghênh Thượng Sứ! Xin người làm chủ cho Thiên Ma Hoàng Triều chúng thần! Xin hãy tru diệt kẻ mạo phạm to gan lớn mật này!”
La Sát Diệm và Long Ma Thăng dẫu đang trọng thương thảm hại, xương cốt vỡ vụn cũng gồng mình bò dậy quỳ sụp.
Trong mắt họ, việc kích hoạt lệnh bài thành công chính là tia hy vọng duy nhất để cứu vớt thế lực của mình khỏi cảnh diệt vong hoàn toàn trước chiến lực đáng sợ của Lạc Nam.
“Cộp… Cộp… Cộp…”
Từ bên trong cánh cổng, tiếng bước chân thong thả vang lên. Mỗi nhịp bước hạ xuống lại tạo nên những gợn sóng không gian lan tỏa, làm vòm trời Hoàng Thành rung chuyển kịch liệt.
Một thân ảnh bước ra từ luồng mây mờ.
Đó là nam nhân trung niên vóc dáng cao lớn, khoác bộ ma giáp đúc bằng Vô Ngân Tinh Thiết.
Trán gã có hai chiếc sừng uốn cong lấp lánh Ma Văn, sau lưng là tấm phong bào tung bay phấp phới chạm khắc biểu tượng của một chiếc đầu lâu đội Ma Vương Miện – một loại biểu tượng nào đó…
Đôi mắt gã không có lòng đen, tỏa ra ma quang lạnh lẽo thấu xương. Sự xuất hiện của gã khiến toàn bộ sinh linh còn sống trong Hoàng Thành… dẫu là ma tu hay dư tàn của đại quân, đều cảm thấy linh hồn mình đang bị vô số chiếc kim châm xuyên thấu.
Gã lướt nhìn Lạc Nam thoáng qua, rồi nhìn xuống đống phế tích bên dưới.
Chứng kiến năm trăm Ma Hạm đã biến thành tro tàn, hàng triệu đại quân Ma Tu bị tru diệt chín phần mười, Hoàng Cung tráng lệ hóa thành vô vàn mảnh vụn, đôi lông mày rậm rạp khẽ nhíu lại, lộ rõ sự không hài lòng.
“Một lũ vô năng.”
Thượng Sứ cất giọng… Âm thanh không lớn nhưng lại như ma âm xuyên thấu qua hư không, vang vọng thẳng vào ý thức của mọi người.
“Thiên Ma Hoàng Triều tích lũy nhiều năm tại Tầng Thứ Nhất, lại bị một kẻ trẻ tuổi quậy đến mức suýt chút nữa diệt quốc. Nếu không phải vì nể mặt Thái Tử thế hệ trước của các ngươi, Bản Hộ Pháp hôm nay đã trực tiếp nghiền nát cả lũ thành thịt nhão!”
Thiên Ma Hoàng run rẩy liên tục dập đầu: “Thượng Sứ bớt giận! Là kẻ này quá mức tàn bạo, thủ đoạn quỷ dị kinh thiên! Thái tử hiện tại của chúng thần đã bị hắn hạ sát, xin Thượng Sứ nể mặt Ma Vô Thần mà ra tay trừng trị!”
Nghe đến cái tên “Ma Vô Thần”, ma quang trong mắt Thượng Sứ khẽ xao động.
Ngược dòng thời gian về kỳ Vị Diện Thiên Kiêu Chiến lần gần nhất, Ma Vô Thần – Thái Tử thế hệ trước của Thiên Ma Hoàng Triều… đã dựa vào tư chất ma đạo lợi hại, liên tục đánh bại thiên tài của các thế lực khác, đoạt lấy vị trí rất cao.
Sau đó, Ma Vô Thần đã được Đại Trưởng Lão của Vạn Ma Minh – một trong những thế lực hàng đầu tại Vị Diện Tầng Thứ Hai… đích thân thu nhận làm thân truyền đệ tử!
Chính vì địa vị của Ma Vô Thần tại Vạn Ma Minh ngày càng lên cao, Thiên Ma Hoàng Triều tại Tầng Thứ Nhất mới nhận được sự bảo hộ đặc quyền này.
Tấm lệnh bài mà Thiên Ma Hoàng vừa tự bạo chính là do Đại Trưởng Lão trao cho Ma Vô Thần, và Ma Vô Thần lại để lại cho hoàng tộc của mình như lá chắn hộ mệnh cuối cùng.
Kẻ giáng lâm lần này chính là Ma Xương Hộ Pháp – một trong mười hai Hộ Pháp uy danh lừng lẫy của Vạn Ma Minh!
Mà tu vi thật sự của Ma Xương Hộ Pháp… chính là Ngọc Ma Cảnh!
Ngọc Ma… sánh ngang Ngọc Tiên cấp cường giả, khác biệt ở chỗ hắn là Ma Tu chứ không phải Tiên Tu mà thôi.
Đây chính là cấp độ đứng trên cả Địa Tiên tới ba đại cảnh giới hoàn chỉnh! Tại Vị Diện Tầng Thứ Nhất này, Bán Tiên đã là tồn tại phượng mao lân giác, Địa Tiên chỉ đếm được trên đầu ngón tay, vậy mà lúc này một vị Ngọc Tiên chân chính lại đang đứng sừng sững trên không trung!
Có thể hiểu vì sao Ma Xương Hộ Pháp giáng lâm với tư thái cao cao tại thượng, không xem ai ra gì như thế.
Ma Xương Hộ Pháp chậm rãi xoay người, ánh mắt lạnh lẽo rơi thẳng lên Lạc Nam.
“Tiểu tử, ngươi tự sát đi.” Ma Xương Hộ Pháp cất giọng bình thản, giống như đang ban phát ân huệ:
“Bản Hộ Pháp ra tay, ngươi ngay cả tàn hồn cũng không thể tồn tại.”
Lạc Nam đứng khoanh tay trước ngực, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị.
Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt đong đầy sự giễu cợt:
“Ngọc Ma sao? Uy phong lớn đấy. Nhưng ngươi tưởng ta không biết điều kiên quyết của cõi Âm Ti này sao?”
Ma Xương Hộ Pháp nheo mắt, ma quang quanh thân khẽ chấn động.
Lạc Nam cất bước tiến lên hai bước, khí tức trên người rung chuyển, hờ hững lên tiếng:
“Vị Diện Tầng Thứ Nhất có quy giới của Tầng Thứ Nhất. Kẻ ở tầng cao hơn muốn giáng lâm xuống tầng thấp hơn, bắt buộc phải chịu sự áp chế tuyệt đối của Vị Diện! Dẫu bản thể ngươi có là Ngọc Ma hay Ma Vương, Ma Đế đi chăng nữa… khi đứng trên mảnh đất này, tu vi của ngươi bắt buộc phải bị nén chặt xuống giới hạn cao nhất mà vị diện cho phép!”
“Nói cách khác… Hiện tại ngươi chỉ có thể bộc phát sức mạnh ở cấp độ Địa Ma Cảnh mà thôi!”
Lời này vừa xuất ra, không gian xung quanh như ngưng đọng.
Đúng như Lạc Nam nói! Cõi Âm Ti phân chia thành 18 tầng vị diện rõ ràng. Bản chất của Tầng Thứ Nhất rất mong manh, không thể chống đỡ được lực lượng vượt quá ngưỡng Địa Tiên.
Nếu một vị Ngọc Ma phóng thích toàn bộ thực lực ra ngoài, vị diện sẽ bị tàn phá thảm trọng, kéo theo kẻ giáng lâm bị Vị Diện Chi Linh trừng phạt, nghiền nát thành hư vô!
Ngay khi Lạc Nam vừa dứt lời, từ vòm trời, vô số sợi xích trật tự hiện ra từ hư không, như muốn quấn chặt lấy thân thể Ma Xương Hộ Pháp!
“RẮC! RẮC!”
Sức mạnh kinh thiên động địa của Ma Xương Hộ Pháp bị nén chặt một cách cuồng bạo.
Khí tức của gã tụt giảm liên tục: từ Ngọc Ma, rồi Ất Ma, Cực Ma… và cuối cùng dừng lại ở mốc Địa Ma Sơ Kỳ!
Mặt đất xung quanh không chịu nổi áp lực từ các sợi xích trật tự, nổ tung thành hàng ngàn vệt nứt sâu hun hút.
Ma Xương Hộ Pháp khẽ hừ một tiếng, mặc cho sự trói buộc ép tu vi của mình rơi xuống, gương mặt gã vẫn giữ nguyên vẻ kiêu ngạo tột cùng của kẻ ở tầng trên.
Gã nhìn Lạc Nam bằng ánh mắt xem thường:
“Ngu xuẩn! Ngươi cho rằng tu vi bị áp chế xuống thì một kẻ như ngươi có thể ngang hàng với Bản Hộ Pháp sao?”
Ma Xương Hộ Pháp vươn tay ra, luồng Ma Lực thuần khiết bùng nổ trong lòng bàn tay gã. Luồng Ma Lực đậm đặc đến mức hóa thành chất lỏng, tỏa ra uy nát có thể đè nát hư không.
“Dẫu tu vi bị áp chế, nhưng chất lượng Ma Lực mà Bản Hộ Pháp sử dụng vẫn là Ma Lực cấp Ngọc Ma! Nhãn giới, công pháp, kinh nghiệm chiến đấu và khả năng phòng ngự của Bản Hộ Pháp vẫn là của Ngọc Ma!”
“Một giọt nước biển dẫu bị nén thành giọt sương, nó vẫn là nước biển! Còn ngươi… chỉ là con muỗi trong hồ nước nhỏ mà thôi!”
“Chết đi!”
Ma Xương Hộ Pháp không nói nhảm thêm.
Tùy ý vỗ xuống một chưởng!
“OÀNH!”
Bàn tay Ma Lực khổng lồ vạn trượng từ trên trời giáng xuống! Bàn tay này không chỉ chứa Ma Lực cuồng bạo mà còn mang theo Ma Văn uốn quanh, vô cùng đáng sợ.
Không gian xung quanh bị nén chặt đến biến dạng, toàn bộ đường lùi của Lạc Nam hoàn toàn bị khóa chết!
Một chưởng này bộc phát lực lượng vượt xa đợt tấn công của năm trăm Ma Hạm cộng lại! Đây chính là uy lực của Địa Ma mang trong mình chất lượng lực lượng Ngọc Ma!
Dù có là Địa Tiên bình thường nghênh đón, cũng phải trả giá cực nặng, thậm chí vẫn lạc tại chỗ.
“Tiểu tử! Để xem ngươi chống đỡ làm sao!” Thiên Ma Hoàng nghiến răng trong vui sướng.
Nhưng trước đòn tấn công hủy thiên diệt địa đó, mắt Lạc Nam lại bốc lên chiến ý điên cuồng!
Trong cơ thể hắn, Chúa Tể Kinh vận hành đến mức tối đa, các đường kinh mạch trong người kéo căng, vận chuyển lực lượng như tiếng sấm nổ.
Hắn không hề lùi bước, trái lại còn tiến lên một bước.
“Bát Môn Độn Giáp!”
Lạc Nam gầm lên, tám cánh cửa trong cơ thể khai mở…
Khai Môn!
Cơ Môn!
Thể Môn!
Tốc Môn!
Huyết Môn!
Cốt Môn!
Không Môn!
Tử Môn!
“BÙM BÙM BÙM!”
Toàn thân hắn như tiếng trống của thần liên tục phát ra từng đạo tiếng vang đáng sợ…
Mỗi một lần có Môn khai mở, đó chính là sự cộng hưởng với Chúa Tể Ngự Thân.
Tất cả tế bào, tất cả nội tạng, xương cốt, kinh mạch, máu huyết… đều được cường hoá đến một mức độ không tưởng.
Chúa Tể Ngự Thân vốn đã không theo thói thường, khi cùng Bát Môn Độn Giáp kết hợp, thể phách của Lạc Nam đạt đến một ngưỡng sức mạnh hoàn toàn mới.
Dù ở kiếp trước, hắn cũng chưa từng tận dụng được Bát Môn Độn Giáp một cách triệt để như vậy.
Không nói hai lời, một quyền thô bạo đấm ra!
ĐÙNG!
Quyền kình đụng thẳng Ma Chưởng… vạn dặm băng liệt, Hoàng Triều chính thức bị san bằng…
Lạc Nam hừ lạnh, hai chân trượt dài giữa không trung.
Phản chấn mạnh hơn tưởng tượng của hắn…
Tuy có Chúa Tể Kinh và Bát Môn Độn Giáp gia trì… nhưng rõ ràng chỉ Luyện Thể bằng lực lượng của Tam Đầu Ma Long Sư là chưa đủ để Lạc Nam hoàn toàn nghiền ép Ngọc Ma Chi Lực.
Hắn vẫn bị giới hạn về đẳng cấp… dù chính hắn cũng chưa rõ mình đang ở cấp độ nào.
Tuy nhiên một chưởng của Ma Xương cũng bị quyền kình đánh nát thành vô số mảnh vụn, tan biến giữa không trung!
“Cái gì?!”
Ma Xương Hộ Pháp kinh ngạc thốt lên, đôi mắt co rút lại thành hai điểm nhỏ!
Gã không thể tin vào mắt mình! Gã… một vị Ngọc Ma giáng thế, dẫu bị áp chế xuống Địa Ma nhưng một chưởng vừa rồi chứa đựng Ma Lực cao cấp, đủ để băm vằn mười vị Cửu Chuyển Minh Tu đỉnh phong trong một nốt nhạc.
Vậy mà thanh niên trước mắt lại có thể dựa vào nhục thân đơn thuần để phá đi đòn tấn công của gã!
Thiên Ma Hoàng đám người cũng hoài nghi nhân sinh, toàn thân run rẩy, mắt như sắp lồi ra, vạn phần không ngờ ngay cả Thượng Sứ vẫn chưa thể trị được kẻ này.
“Thể xác của ngươi… Rốt cuộc ngươi tu luyện công pháp gì?!” Ma Xương Hộ Pháp gầm lên, trong giọng nói đã bắt đầu xuất hiện sự kiêng dè và tham lam.
Hiển nhiên, cũng rất thèm thuồng thủ đoạn của Lạc Nam.
“Muốn biết sao? Xuống địa ngục mà hỏi!”
Lạc Nam không cho đối phương thời gian suy ngẫm. Hắn lắc lắc cổ tay, nụ cười tà mị trên mặt càng thêm đậm nét.
Chúa Tể Kinh chính là nền tảng toàn diện để hắn phát huy tất cả thủ đoạn chiến đấu của mình.
Bất cứ chiêu thức hay vũ kỹ nào, đều có thể thông qua Chúa Tể Kinh mà phóng đại sức mạnh vượt xa đẳng cấp vốn có…
Đây chính là điều mà hắn hướng đến khi sáng tạo công pháp!
Chiến ý của hắn kích hoạt đến đỉnh điểm… Kể từ khi chuyển thế kiếp này, hắn chưa từng gặp đối thủ nào đủ sức làm hắn khó đánh như vậy. Sự áp lực từ một Ngọc Ma áp chế tu vi không làm hắn sợ hãi, mà trái lại còn là đá mài dao tốt nhất để hắn khai phá tiềm năng của Chúa Tể Kinh!
ẦM!
Thân hình Lạc Nam hóa thành hắc quang xé rách không gian, chủ động lao thẳng lên vòm trời, tấn công Ma Xương Hộ Pháp!
“Tự tìm đường chết! Vạn Ma Cốt Sát!”
Ma Xương Hộ Pháp nổi giận đùng đùng. Gã cảm thấy tôn nghiêm của mình bị khiêu khích nghiêm trọng.
Hai tay kết ấn, từ sau lưng… hàng vạn chiếc gai xương nhô ra, tỏa ra ma khí ngập trời, tựa như vô số chiếc giáo sắc bén lao vọt về phía Lạc Nam!
“Ý Thức Vạn Vật – Thời Không Nghe Lệnh!”
Lạc Nam quát lớn, Minh Lực cuồn cuộn bao trùm thao túng càn khôn. Thời gian và không gian xung quanh hắn lập tức bị hắn thống trị.
Vô số Ma Cốt vừa tiến vào phạm vi trăm bước quanh thân Lạc Nam đều bị ngưng đọng lại, sau đó bị lực lượng không gian xoắn nát thành bột mịn!
“Phật Nộ Hàng Ma Quyền!”
Lạc Nam nghiêm nghị, Minh Lực rít gào dung hợp cùng ba loại Ma Lực, tạo ra hư ảnh một vị Ngục Phật phía sau với diện mục phẫn nộ đến cực điểm, vung quyền đấm xuống!
OÀNH!
Thiên địa rung chấn dữ dội…
Ma Xương Hộ Pháp giật mình, vội đưa hai tay bắt chéo trước ngực, ma giáp Vô Ngân Tinh Thiết tỏa ánh sáng rực rỡ để phòng thủ.
Nhất quyền của Lạc Nam nện xuống làm cho bộ ma giáp vang lên những tiếng “két két” chói tai, phù văn phòng thủ trên giáp liên tục vỡ nát!
Ma Xương Hộ Pháp bị đánh cho lùi liên tục trên không trung, mỗi bước lùi đều chấn nổ vòm mây.
“Bạo Tinh Quyền!”
“Cuồng Thú Quyền!”
Lạc Nam liên tục thi triển Vũ Kỹ mà không hề kiêng nể, ở mỗi loại Vũ Kỹ mà hắn đánh ra… đều chứa đựng sức mạnh viễn siêu kiếp trước trong cùng cảnh giới.
BÙM!
Ma Giáp rốt cuộc không chịu nổi thế công tàn bạo của Lạc Nam, xuất hiện vệt nứt chằng chịt! Ma Xương Hộ Pháp thốt lên một tiếng đau đớn, ngụm máu phun ra từ miệng, gã bị đấm văng ngược về phía sau hàng ngàn dặm.
“Trời ơi! Kẻ đó… hắn đánh bay cả Thượng Sứ?!”
Long Ma Thăng bên dưới trợn mắt há mồm, toàn thân run rẩy.
Nỗi sợ hãi trong lòng lão đã đạt đến mức không thể cứu chữa. Tên Lạc Nam này rốt cuộc là quái vật phương nào? Ngay cả Thượng Sứ giáng thế từ Tầng Thứ Hai cũng bị hắn đấm cho thổ huyết!
“Ngươi đáng chết!”
Từ khoảng không xa xăm, tiếng gầm phẫn nộ đến cực điểm nổ tung.
Ma Xương Hộ Pháp điên cuồng lao trở lại.
Lúc này, mái tóc gã xù lên, bộ ma giáp đã vỡ nát một mảng lớn trước ngực, khóe miệng vệt máu chảy dài. Đôi mắt gã bốc lên ngọn lửa điên cuồng:
“Tiểu tử! Ngươi thành công làm Bản Hộ Pháp nổi giận rồi! Hôm nay dẫu bị phản phệ tổn hại căn cơ, Bản Hộ Pháp cũng phải phân thây ngươi!”
“Vạn Ma Minh Công – Ma Cốt Thể!”
“OÀNH!”
Toàn thân Ma Xương Hộ Pháp bùng nổ Ma Quang.
Thân thể bắt đầu biến đổi… các khớp xương sưng to ra, hàng ngàn chiếc gai nhọn đâm thủng da thịt mọc ra ngoài, biến gã thành con quái vật gai xương cao hàng trăm trượng!
Đây là bí pháp cường đại nhất, cường hoá nhục thân và gia tăng năng lực sát phạt.
Tốc độ của Ma Xương Hộ Pháp tăng vọt!
Ý niệm vừa động đã biến mất tại chỗ, xuất hiện ngay phía trên đỉnh đầu Lạc Nam, hai tay chắp lại thành một Cốt Ma Đao, trảm xuống dữ dội.
“Đến tốt!”
Lạc Nam mắt sáng như sao, hắn không hề né tránh, vung hai tay đỡ trực diện!
OÀNH!
Dư ba khổng lồ bùng nổ giữa hai người, xới tung toàn bộ vật chất xung quanh.
Hai bóng hình lao vào nhau giao chiến điên cuồng giữa hư không!
Chỉ thấy trên vòm trời Hoàng Thành, từng khoảng không liên tục nổ tung thành hư vô, Ma Hỏa, Ma Băng, Ma Lực… bùng nổ tứ tung như tận thế.
“BÙM! BÙM! BÙM!”
Lạc Nam dựa vào thể xác cứng như binh khí viễn cổ và kinh nghiệm chiến đấu, liên tục nghiền ép… Mỗi quyền, mỗi cước của hắn đều mang sức mạnh trùng điệp, hoành tảo càn khôn.
Ma Xương Hộ Pháp thì dựa vào ma lực cao cấp, thâm hậu và Thể Chất… để chống lại.
Cả hai đánh từ vòm trời Hoàng Thành ra đến tận vùng hoang mạc ngoài mười vạn dặm!
Núi non sụp đổ, bão cát bốc hơi, mặt đất bị xới tung thành những khe vực sâu hàng ngàn thước!
Trận chiến này vượt xa mọi cuộc chiến từng xảy ra tại Vị Diện Tầng Thứ Nhất trong hàng nghìn năm qua.
Cuộc đọ sức diễn ra cực kỳ khốc liệt, bất phân thắng bại!
Lạc Nam dẫu chiến lực nghịch thiên, nhưng cảnh giới thực sự của thân thể này vẫn ở mức thấp hơn… lực lượng tích trữ ít hơn.
Nếu kéo dài thời gian đọ sức và lực lượng thuần túy, hắn sẽ gặp bất lợi trước một kẻ có ma lực và tu vi thâm hậu như Ma Xương Hộ Pháp.
Ngược lại, Ma Xương Hộ Pháp càng đánh càng hãi hùng… y phát hiện thể xác Lạc Nam dường như là tòa thành trì bất xâm, mọi luồng độc khí hay ma lực thâm nhập vào người hắn đều bị nghiền nát hoàn toàn.
Hơn nữa, những sợi xích trật tự của Tầng Thứ Nhất liên tục siết chặt lấy gã, khiến gã mỗi lần muốn bộc phát lực lượng mạnh hơn đều bị phản phệ, đau đớn khôn cùng!
“Thằng nhãi này rốt cuộc là quái vật gì?! Tại sao tại một vị diện hạ cấp lại có thể xuất hiện kẻ có thể chiến ngang hàng với Ngọc Ma áp tu vi?!” Trong lòng Ma Xương Hộ Pháp gào thét không ngừng, sự kiêu ngạo ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh hãi tột độ.
Nếu để kẻ này đặt chân đến tầng hai, chẳng phải là tai hoạ lớn cho toàn bộ Vạn Ma Minh?
…
Cùng lúc đó.
Cách Thiên Ma Hoàng Thành mười vạn dặm về phía Bắc, tại vùng thung lũng quanh năm sương mù bao phủ… nơi giáp ranh giữa Thiên Ma Hoàng Triều và các vùng đất hoang cổ.
Động tĩnh chấn động thiên địa từ cuộc chiến giữa Lạc Nam và Ma Xương Hộ Pháp đã tạo nên những trận cuồng phong ma khí cuồn cuộn, thổi bùng toàn bộ sương mù tại thung lũng này.
Trên đỉnh ngọn núi đá vôi sừng sững, hai bóng hình tuyệt thế đang đứng lặng lẽ.
Một người mặc bộ váy dài kiều diễm nhưng lạnh lẽo kiêu kỳ tựa như bông hoa độc nở giữa đêm tối. Trên trán nàng có hình xăm hoa tử uyển nhỏ nhắn tỏa ra ma quang mị hoặc. Đôi mắt nàng thâm thúy như hồ nước thu, tỏa ra luồng khí tức bí ẩn và mạnh mẽ tột cùng.
Đó chính là Tử Uyển!
Nàng đã thành công rời khỏi Tử Vong Cổ Tộc, bắt đầu hành trình của riêng mình…
Không gian vặn vẹo, một bóng hình già nua hiện ra, cung kính bẩm báo:
“Thưa Thánh Nữ, Thiên Ma Hoàng Triều chọc vào cường giả… dù đã triệu hoán cả Thượng Sứ đến từ Vị Diện cao hơn vẫn không thể chế ngực!”
“Ồ?” Ánh mắt Tử Uyển loé lên, Thiên Ma Hoàng Triều nội tình tuy rằng không bằng Tử Vong Cổ Tộc nhưng cũng là thế lực hàng đầu, hôm nay lại gặp khó khăn lớn đến vậy sao?
Điều này khiến Tử Uyển tò mò, rốt cuộc là nhân vật nào có bản sự như vậy?
“Đến xem một chút!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
