Chương 38: DIỆT SONG ĐẾ!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 38: DIỆT SONG ĐẾ!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 38: DIỆT SONG ĐẾ! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 38: DIỆT SONG ĐẾ! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Bầu trời Huyết Hà Cốc cuồn cuộn mây đen, huyết khí ngút trời. 

Cú va chạm giữa Đế Ngục Quyền của Tần Đô và bàn tay máu khổng lồ của Huyết Ma Hoàng Đế khiến không gian rạn nứt ra vô số kẽ hở đen ngòm, âm thanh chấn động bốn phía…

Trong làn mây đen mù mịt và hàng vạn mảnh huyết vụ nổ tung như mưa rơi xuống thung lũng, một thân ảnh khoác long bào đỏ thẫm như máu từ trên cao bước ra. 

Hắn sở hữu mái tóc dài màu huyết bạch đan xen, gương mặt chằng chịt những văn tự Huyết Sắc cổ xưa đang giật giật từng hồi.

Chính là Huyết Ma Hoàng Đế – Huyết Ma Thiên! 

“Khốn kiếp! Nghiệt chủng Tượng Ngục!” Huyết Ma Thiên gầm lên, âm thanh chấn động khiến U Giang phía xa nổi sóng cồn cuộn:

“Ngươi chỉ mới là Đại Thừa Kỳ, tại sao có thể đánh nát Huyết Ma Thủ của trẫm?”

Tần Đô đứng giữa không trung, đế bào đen tuyền nhẹ bay.

“Lão cẩu.” Tần Đô bình thản cất lời:

“Muốn biết công pháp của trẫm? Xuống hoàng tuyền hỏi hàng vạn con dân Tượng Ngục đã bị ngươi tế luyện đi!”

“Cuồng vọng!” Huyết Ma Thiên giận dữ đến cực điểm. 

Hắn giơ hai tay lên trời, nâng cao một thanh Huyết Cự Phủ chạm khắc hình chín đầu rồng máu.

“Huyết Đế Biến – Huyết Đế Cự Thân!”

RỐNG!

Huyết khí từ mười hai cây Huyết Ma Trụ điên cuồng rót vào cơ thể Huyết Ma Thiên… Thân hình hắn phình to lên gấp trăm lần, hóa thành một cự nhân cao ngàn trượng toàn thân bao phủ bởi Huyết Linh Lực sục sôi, tay cầm Huyết Cự Phủ to lớn. 

Mỗi một hơi thở của hắn đều biến thành bão lửa Huyết Viêm thiêu rụi không khí!

Sức mạnh của Huyết Ma Thiên lúc này đã vượt qua Độ Kiếp Viên Mãn bình thường, khí thế tăng vọt, cao giọng hạ lệnh:

“Toàn quân, tiêu diệt Huyền Quốc thành cặn bã!”

“Chiến!” Tần Đô không hề lùi bước… 

Hắn quay đầu nhìn về phía ba mươi vạn đại quân của mình bên dưới.

“Tướng sĩ Huyền Quốc nghe lệnh! Cho trẫm thấy thành quả khổ luyện của các ngươi!”

“SÁT! SÁT! SÁT!”

Ba mươi vạn quân Huyền Quốc bịt mắt bằng dải vải đen đồng thanh hô vang… Tiếng hô vang vọng xé rách thương khung. 

Bọn hắn không hề hoảng sợ trước Huyết Ma Cửu U Trụ hay thân hình ngàn trượng của Huyết Ma Thiên.

Theo sự điều khiển của các vị Đại Tướng, binh sĩ Huyền Quốc đồng loạt rút ra những thanh binh khí kỳ lạ…

Không phải đao gươm pháp bảo hoa mỹ, mà là những khúc gỗ nêm, thanh củi khô, hoặc những thanh kiếm sắt không hề tuốt vỏ.

Bọn hắn vận dụng tâm pháp Dụng Lực Như Tơ.

Ba mươi vạn người thở cùng một nhịp thở, giậm chân cùng một nhịp.

Ý chí, linh hồn, quân ý đã hoà thành một thể thống nhất.

BÙM!

Một luồng lực chấn động cộng hưởng vô hình lan truyền qua mặt đất. Ba mươi vạn người như hóa thành một cá thể duy nhất. 

Khi năm mươi vạn quân tàn dư Huyết Ma lao đến, đại quân Huyền Quốc chỉ đơn giản nhẹ nhàng vung thanh củi khô hay kiếm sắt ra trước mặt!

XOẸT! 

Áp dụng Vô Hình Binh Pháp, bọn hắn chém vào những “điểm yếu linh lực” và “kẽ hở chuyển động” của đối phương. 

Tất cả cùng một nhịp chém, Quân Hồn hoá thành Hắc Long Đại Tướng hiện ra, chấp kiếm chém thẳng vào điểm yếu của Huyết Ma Quân Hồn.

PHỐC!

Quân Huyết Ma vỡ trận hàng loạt! Không một tiếng gào thét thừa thãi, mỗi một đòn đánh ra của quân Huyền Quốc đều tốn chưa đầy một phần mười linh lực so với tu sĩ thông thường nhưng lại mang hiệu quả diệt sát gấp trăm lần!

Cùng lúc đó, đội Thú Binh Vệ cưỡi trên hàng vạn con Băng Sương Cáp và Thiết Giáp Man Ngưu thổi vang tiếng sáo trúc. 

Âm điệu biến hung thú thành những cỗ xe thồ bọc thép tràn qua trận địa địch, nghiền nát quân thù…

Bên dưới chiến trường, quân Huyền Quốc chiếm thế thượng phong, đè bẹp quân đội Huyết Ma Hoàng Triều!

Trên không trung, trận chiến giữa hai vị Hoàng Đế càng thêm khốc liệt!

Huyết Ma Thiên vung Huyết Cự Phủ chém xuống. Lưỡi phủ chém rách thiên không, xé vòm trời thành hai nửa, giội xuống một biển lửa Huyết Viêm do máu nóng sục sôi mà thành.

“Tần Đô nghiệt chủng! Chết dưới Huyết Viêm Phủ Trảm của trẫm đi!”

Tần Đô nhìn lưỡi phủ khổng lồ, đôi mắt nhắm lại trong một thoáng.

Không cần dùng mắt nhìn hình dạng của bão lửa, không cần cảm nhận uy áp của cự phủ. Hãy lắng nghe và tìm kiếm khe hở của chiêu thức…

Tần Đô mở bừng hai mắt! 

Chân hắn đạp vào không trung… nhẹ nhàng như giọt nước rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. 

Nhất Bộ Càn Khôn!

Thân ảnh Tần Đô hóa thành một vệt tàn ảnh, di chuyển với tốc độ vượt qua giới hạn của không gian. 

Hắn đi xuyên qua cả Huyết Viêm Trảm, thân thể như vô hình, lưỡi búa và biển lửa tưởng chừng bao phủ lấy hắn nhưng không đụng vào được dù chỉ là một góc áo bào.

Trong đan điền, Ngục Giới bùng phát, truyền thẳng lực lượng vào nắm tay, chụp thẳng lấy lưỡi búa cự đại.

RẮC!

Toàn bộ lực lượng cuồng bạo của Huyết Ma Thiên bị khựng lại giữa hư không!

“Cái… Cái gì?!” Huyết Ma Thiên trợn tròn mắt:

“Ngươi dùng tay trần đỡ Huyết Ma Phủ của trẫm?!”

“Không phải đỡ!” Tần Đô nhếch miệng cười lạnh:

 “Là phá!”

“Song Giới Đế Ngục Kinh — Đế Ngục Phá Hư Chưởng!”

Tần Đô một chưởng vỗ ra, hư không sụp đổ.

Chưởng lực chấn nát Huyết Viêm ngập trời, đẩy bay cự phủ, nện thẳng vào lồng ngực mục tiêu…

Huyết Ma Thiên gầm lên đau đớn, thân hình khổng lồ nổ tung, trở lại hình dạng ban đầu, phun ra một ngụm máu lớn, văng ngược ra sau hàng ngàn thước như diều đứt dây…

Huyền Đế Tần Đô áp chế hoàn toàn Huyết Ma Hoàng Đế!

Huyết Ma Thiên chật vật bò dậy từ phế tích. Lớp long bào huyết sắc đã rách rưới, ngực hắn lõm xuống một mảng lớn, Nguyên Anh bên trong đan điền chập chờn như muốn vỡ nát. 

Hắn nhìn Tần Đô đang thong thả bước đến từ không trung, trong mắt hiện rõ sự sợ hãi tột cùng.

“Không… Không thể nào! Ngươi chỉ mới Đại Thừa Kỳ… Tại sao nhục thân và chiến lực của ngươi lại khủng đến mức này?!”

Tần Đô từng bước tiến lại, thanh sáo trúc giắt bên hông rung nhẹ: 

“Huyết Ma Thiên, nợ máu của Tượng Ngục Vương Triều, hôm nay trả đủ!”

Đúng lúc này!

OÀNH! 

Tại đường chân trời, không gian đột ngột nổ tung ra một khe nứt khổng lồ kéo dài vạn dặm. 

Ánh sáng kim sắc thánh khiết chiếu rọi khắp càn khôn.

Từ trong khe nứt không gian, một tòa Thái Dương Phi Chu ồ dài ngàn trượng lướt ra. 

Trên chiến thuyền, năm mươi vạn đại quân khoác kim giáp sáng chói gầm vang.

Đứng ở đầu Thái Dương Phi Chu là một vị nam tử trung niên khoác hoàng bào thêu hình ba mươi sáu mặt trời rực rỡ, đầu đội đế quan, toàn thân tỏa ra quang minh vô lượng.

Đi cùng gã là bốn vị lão tổ quy ẩn của Thiên Quang Hoàng Triều, tất cả đều sở hữu tu vi Độ Kiếp Kỳ Trung Kỳ!

Kẻ cầm đầu chính là Hoàng Đế của Thiên Quang Hoàng Triều – Thiên Quang Đế!

“Huyết huynh! Đừng sợ, có trẫm ở đây!” Giọng nói của Thiên Quang Đế như tiếng chuông đồng chấn động, uy áp Độ Kiếp Hậu Kỳ quét qua, xua tan toàn bộ tử khí tại chiến trường.

Huyết Ma Thiên nhìn thấy viện binh, hắn bay vút lên đứng sóng vai cùng Thiên Quang Đế, cười điên dại:

“Ha ha ha! Tần nghiệt chủng! Ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao?! Thiên Quang Hoàng Triều đã mang toàn bộ lực lượng nòng cốt đến chi viện cho trẫm! Hôm nay hai đại Cửu Tinh Tu Chân Quốc hội quân tại đây, các đại cao thủ Độ Kiếp Kỳ cùng đại quân hai nước, ngươi lấy gì chống lại?!”

“Tham chiến!” Thiên Quang Đế ra lệnh.

“Diệt!” Đại Quân Quang Minh của Thiên Quang Hoàng Triều gầm lên, như vũ bão sóng thần lao xuống, chi viện cho Huyết Quân.

Trận thế lúc này biến đổi!

Ba mươi vạn đại quân Huyền Quốc phía dưới tuy vẫn giữ vững trận hình, nhưng áp lực từ hai phía quá lớn… Luồng uy áp này khiến không ít yêu thú bắt đầu run rẩy.

Thiên Quang Đế nhìn Tần Đô, ánh mắt ngập tràn sự kiêu ngạo:

“Thái Tử Tượng Ngục… Năm xưa cha ngươi thà chết không chịu quỳ trước Thiên Quang ta. Hôm nay ngươi trở về xưng Đế, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một hậu bối ngông cuồng. Một mình ngươi, dám đấu với hai đại Hoàng Đế chúng ta sao?!”

Tần Đô đứng giữa vòm trời, đối mặt với các Độ Kiếp Kỳ và vô vàn quân địch.

Hắn không hoảng sợ. Hắn từ từ móc từ trong túi vải ra viên Bùn nhét vào miệng nuốt chửng, khôi phục lại toàn bộ thực lực.

“Một mình trẫm?” Tần Đô nhếch miệng cười, đôi mắt hai màu rực cháy:

“Ai nói với ngươi… trẫm chỉ có một mình?”

RĂNG RẮC…

Ngay khi câu nói của Tần Đô vừa dứt, bầu trời Huyết Hà Cốc đột ngột chia làm hai nửa hoàn toàn riêng biệt!

Nửa phía Đông rực cháy ánh sáng vàng kim của Dương Gian. 

Nửa phía Tây đột nhiên biến thành màu đen thẫm tịch mịch, tử khí cuồn cuộn tràn ra từ một vòng xoáy hư vô!

Từ trong vòng xoáy hư vô ấy, một làn sương đen dày đặc tràn ra… 

Luồng khí tức này không thuộc về Dương Thế, mà là khí tức tàn bạo, lạnh lẽo âm u của địa ngục…

KẼO KẸT…

Một đạo thân ảnh màu đen nồng đậm lệ khí bước ra…

Trên tay thân ảnh đó cầm một thanh Sát Đế Ma Đao đang rỉ máu… 

Âm Gian Sát Đế!

“Cái… Cái quái gì thế này?!” Thiên Quang Đế và Huyết Ma Thiên đồng thời trợn tròn mắt, sống lưng lạnh ngắt:

“Ngươi là kẻ nào?”

Sát Đế không trả lời… lao thẳng vào thể nội Tần Đô.

Dung hợp làm một!

Khi Dương Thế Huyền Đế và Âm Gian Sát Đế hợp thể, dị tượng động thiên…

Hư ảnh Âm Dương Thái Cực xoay tròn giữa thiên địa… 

Tần Đô đứng ở trung tâm… Thân hình hắn biến đổi hoàn toàn, làn da ngăm đen rực lên những đường văn đỏ thẫm.

Khí tức bắt đầu kéo căng, không thể ức chế.

“Không thể nào! Ngăn hắn lại! Mau ngăn lại!” Huyết Ma Thiên gầm lên trong kinh hoàng tột độ.

“Triệu hoán Thái Dương Chiến Trận! Tiêu diệt gã!” Thiên Quang Đế cũng điên cuồng vung tay.

Các Độ Kiếp Kỳ cùng lúc ra tay, kết thành Trận Pháp hình mặt trời, giáng xuống đầu Tần Đô.

Huyết Ma Thiên vẩy ra hàng loạt Huyết Long Phù, hóa thành chín con Huyết Long giương nanh múa vuốt.

Thiên Quang Đế kích hoạt Thái Dương Phi Chu, ngưng tụ mười hai luồng Thái Dương Pháo bắn phá…

Đối mặt với cuộc tấn công hủy thiên diệt địa của chúng địch, Tần Đô đứng sừng sững… nâng lên Sát Đế Ma Đao…

Cửu Tầng Sát Ý chồng chất mà ra, như chín tầng địa ngục bành trướng.

XOẸT!

Một đao trảm diệt…

Đao mang, Sát Ý càn quét tất cả…

RẮC… BÙM!

Thái Dương Trận nổ tung, toàn bộ đòn tấn công băng liệt.

Sát Ý xuyên qua thời không, trảm thẳng vào ý thức…

“PHỐC!”

Các lão tổ Độ Kiếp Kỳ của Thiên Quang Hoàng Triều trúng đòn, linh hồn nổ tung, chết ngay tại chỗ.

“Cái gì?! Một đòn diệt bốn đại Độ Kiếp Trung Kỳ?!” Thiên Quang Đế kinh hoàng đến mức rụng rời tay chân.

Chỉ còn lại Huyết Ma Thiên và Thiên Quang Đế!

“Không được! Triệu hoán Quốc Vận! Mau triệu hoán Quốc Vận Hoàng Triều!” Huyết Ma Thiên gầm lên điên dại.

“Đúng! Dùng Quốc Vận đè nát gã!” Thiên Quang Đế cũng hoảng loạn móc ra Hoàng Đế Quốc Tỷ của Thiên Quang Hoàng Triều.

Hai vị Hoàng Đế đồng loạt kích hoạt chí bảo hoàng gia, ngửa mặt lên trời hô lớn:

“Quốc Vận Huyết Ma! Giáng lâm!”

“Quốc Vận Thiên Quang! Trợ trẫm diệt địch!”

RỐNG!

Trên thiên không, hai luồng Quốc Vận khổng lồ ngưng tụ lại.

Một con Huyết Ma Chi Long màu đỏ thẫm dài ngàn trượng và một con Thiên Quang Kim Ô chói lọi xé mây bay xuống, nhập vào thân thể Huyết Ma Thiên và Thiên Quang Đế!

Nhờ được Quốc Vận của hai Cửu Tinh Tu Chân Quốc gia trì, tu vi của cả hai vị Hoàng Đế tạm thời vượt qua giới hạn Độ Kiếp Kỳ.

Đạt tới Bán Tiên Cảnh!

“Tần Đô! Có Quốc Vận bảo hộ, ngươi lấy cái gì giết trẫm?!” Thiên Quang Đế gầm lên, tay cầm Thái Dương Kiếm chém xuống.

“Nghiệt chủng! Chết đi!” Huyết Ma Thiên vung hai tay hóa thành Huyết Ma Đại Trảo xé rách không gian.

Hai vị Bán Tiên cùng lúc tung ra sát chiêu tối thượng!

“Quốc Vận Cửu Tinh Hoàng Triều?” Tần Đô cười nhạt, nâng hai tay lên.

Bàn tay trái ngưng tụ Quốc Vận của Huyền Quốc và Tượng Ngục Vương Triều, rót vào Sinh Ngục. 

Bàn tay phải điều động toàn bộ Minh Lực và Tử Khí cuồn cuộn từ Sát Đế, rót vào Tử Ngục.

Dồn nén hai luồng lực lượng đối lập Sinh – Tử vào trong hai nắm tay, không để thất thoát dù chỉ một tia dư lực!

“Song Giới Đế Ngục Kinh — Lưỡng Giới Ngục Đế Quyền!”

Tần Đô bước lên bước thứ ba!

Hắn vung hai quyền đấm thẳng lên bầu trời!

Quyền trái hoàng kim tạc thẳng vào Thái Dương Kiếm của Thiên Quang Đế! 

Quyền phải mang sắc hắc đỏ đen cuồng bạo, nện vào Huyết Ma Đại Trảo của Huyết Ma Thiên!

ĐÙNG! ĐÙNG!

Vòm trời phương Bắc hoàn toàn sụp đổ!

Không gian trong bán kính vạn dặm nổ tung thành một vùng hư vô…

Cú va chạm giữa Lưỡng Giới Ngục Đế Quyền và hai vị Bán Tiên tạo ra một luồng sóng xung kích hủy thiên diệt địa, san bằng vạn dặm sơn hà…

Thái Dương Kiếm vỡ vụn thành hàng tỷ mảnh nhỏ, quyền kình nện thẳng vào nhục thân Thiên Quang Đế, huỷ diệt Quốc Vận…

“KHÔNG! Quốc Vận của trẫm!” Thiên Quang Đế gầm lên thảm thiết.

Cùng lúc đó, Huyết Ma Đại Trảo của Huyết Ma Thiên nát thành tro bụi… Luồng lệ khí và oán hồn U Minh tràn vào thể nội Huyết Ma Thiên, huỷ hoại linh hồn…

“A A A! Tần Đô! Ta nguyền rủa ngươi!” Huyết Ma Thiên gào khóc trong tuyệt vọng.

Tần Đô không cho bọn hắn bất kỳ cơ hội nào để thở dốc.

Thân ảnh xuất hiện ngay giữa hai tên Hoàng Đế… Hai tay hắn thò ra, hai bàn tay ngăm đen chộp chặt lấy cổ của Huyết Ma Thiên và Thiên Quang Đế, nâng lên không trung.

Đại quân Thiên Quang và Huyết Ma phía dưới nhìn thấy hai vị Hoàng Đế cao cao tại thượng của mình bị Tần Đô xách như hai con gà, toàn bộ hoàn toàn rụng rời ý chí chiến đấu, vứt bỏ binh khí quỳ phục xuống đất run rẩy.

Huyết Ma Thiên và Thiên Quang Đế bị bóp chặt cổ, mặt mày tím ngắt, đôi mắt tràn ngập sự van xin cầu khẩn.

“Tần… Tần Bệ Hạ… Tha… Tha mạng… Chúng ta nguyện dâng toàn bộ lãnh thổ… Xin… Xin tha mạng…”

Tần Đô nhìn hai kẻ này, đôi mắt như xé rách bóng tối.

Hình ảnh phụ hoàng Tần Thủy thiêu đốt sinh cơ mở ra đường máu, hình ảnh Đại Tướng Quân Khôi Cương tự bạo đan điền trên bờ U Giang, hình ảnh các vị Tổng Quản nổ tung hồn thể để bảo vệ đứa trẻ sơ sinh…

“Tha mạng?” Tần Đô nhếch miệng cười tàn nhẫn, giọng nói như vọng lên từ tầng sâu nhất của Địa Ngục.

RĂNG RẮC…

Tần Đô vung hai tay vặn gãy cổ Huyết Ma Thiên và Thiên Quang Đế, Đế Ý xông thẳng vào đan điền, huỷ diệt Nguyên Anh.

Sinh cơ tàn lụi…

Hai vị Hoàng Đế của Cửu Tinh Tu Chân Quốc — diệt vong!

Sau khi diệt sát Huyết Ma Thiên và Thiên Quang Đế, Quốc Vận của hai đại Cửu Tinh Hoàng Triều cùng với toàn bộ quốc thổ của chúng sáp nhập hoàn toàn vào Huyền Quốc.

Bầu trời phương Bắc biến thành một biển mây cửu sắc kéo dài hàng mười vạn dặm. 

Xích Nhãn Hắc Long – Quốc Vận của Huyền Quốc bay vút lên trời cao, thôn phệ toàn bộ Quốc Vận của Huyết Ma và Thiên Quang.

Thân hình nó phình to lên gấp mười lần…

RỐNGGG!

Xích Nhãn Hắc Long ngửa đầu gầm thét, bắn lượng Quốc Vận nồng đậm xuống nhục thân Tần Đô.

Trong đan điền Tần Đô, hạt giống Ngục Giới chấn động mãnh liệt!

Ngục Giới bên trong thể nội hắn mở rộng… 

Nơi đó, kiến trúc của Chung Cực Đô Thành đang được Quốc Vận xây nên…

Tu vi của Tần Đô nhảy vọt.

Đạt đến Độ Kiếp Viên Mãn!

Minh Hồn Sát Đế cũng ra sức thôn phệ và cắn nuốt linh hồn của Huyết Ma Thiên và Thiên Quang Đế cùng tất cả linh hồn của bại địch, đạt đến Cửu Chuyển Minh Tu Viên Mãn.

Tần Đô đứng trên đỉnh giang sơn, nhìn xuống chúng sinh…

“Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế!”

“Bệ hạ nhất thống giang sơn, thiên thu vĩ đại!”

Tần Đô nhìn xuống Quốc Thổ mênh mông… nhẹ nhàng thở ra một hơi:

“Quốc Thù đã báo, phụ hoàng và các vị có thể yên nghỉ rồi…”

Hắn thong thả rút thanh sáo trúc giắt bên hông ra, đưa lên môi thổi vang một khúc nhạc du dương giữa hoàng hôn đỏ…

Tiếng sáo mang theo sự thanh thản sau khi trả xong huyết nợ, mang theo sự biết ơn dành cho mấy lão già tại Bình An Thôn, và mang theo khí thế uy nghiêm của một vị Đế Quân sắp duỗi tay ra khỏi thế giới…

Tần Đô ngước mắt nhìn lên bầu trời…

Đôi mắt của hắn như đang phản chiếu hình bóng của một vị nam tử tà dị, bá đạo tung hoành, kinh luân hồi vạn cổ…

Tần Đô nhếch miệng cười, tự lẩm bẩm:

“Bá Chủ… chỗ ngươi thế nào rồi?”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com