Chương 39: NGƯƠI LÀ ÁC QUỶ

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 39: NGƯƠI LÀ ÁC QUỶ
Chapter Trước Chapter Sau

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 39: NGƯƠI LÀ ÁC QUỶ · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 39: NGƯƠI LÀ ÁC QUỶ tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Đêm ở Vị Diện Tầng Thứ Hai không hề tĩnh lặng…

Bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây tàn huyết và những dải quang mang tử khí kéo dài như những vết thương chưa lành của hư không.

Không gian đỏ thẳm như đang chảy máu, hỗn hợp giữa Âm Khí và vô số oán hồn u uất tích tụ từ ngàn đời.

“VÚT! VÚT! VÚT!”

Xé rách màn đêm là hàng trăm đạo lưu tinh rực rỡ. Bốn đại thế lực Ngọc Cấp — La Huyết Minh, Vẫn Thiên Các, Âm Sát Tông và Cửu U Điện… sau khi nhận được tín hiệu cầu cứu khẩn cấp cùng tin tức Diện Tháp bị đập nát, hai vị Chấp sự Cực Tiên bị bóp nổ ngay tại chỗ, đã hoàn toàn lâm vào thịnh nộ.

Đã bao lâu rồi bốn thế lực chưa từng bị khiêu khích vào tôn nghiêm một cách trắng trợn như vậy.

Hàng trăm phi thuyền chiến đấu, đại quân đệ tử trùng điệp từ Địa Tiên đến Cực Tiên vây hãm hàng trăm vạn dặm quanh vùng phụ cận Diện Tháp.

Những tấm La Bàn cự đại được treo lơ lửng trên không trung, quét xuống từng vệt ánh sáng truy tung để tìm kiếm tung tích của một tên thanh niên mặc hắc y.

“Tìm! Phải lột da rút xương hắn cho bằng được!”

“Lục soát từng ngọn cỏ, từng hốc đá! Hắn chỉ là một kẻ vừa mới phá diện phi thăng, chiến lực có thể nghiền ép Cực Tiên, dưới Ất Tiên không được đơn đấu, phải gọi chi viện!”

Tiếng gầm giận dữ của các trưởng lão vang vọng khắp nơi. Ý chí sát phạt cuồn cuộn làm nổ tung những dãy núi trọc tàn bụi bên dưới.

Thế nhưng, giữa mạng lưới thiên la địa võng ấy, kẻ mà bọn hắn đang truy sát lại đang nhàn nhã bước đi trên một thung lũng đá vụn hoang vu, được Không Gian và Bóng Đêm che chở… ẩn mình trước mọi thủ đoạn dò tìm.

Lạc Nam thong thả sải bước. Vạt áo đen của hắn khẽ lay động theo luồng gió đêm lạnh lẽo. Trên gương mặt góc cạnh không hề có nửa điểm hoảng loạn hay chật vật của một kẻ đang bị cả thế giới săn đuổi. Ngược lại, đôi mắt hắn sâu thẫm như lòng đại dương, phát ra ánh sáng lung linh thần bí.

Ý Thức Vạn Vật!

Lạc Nam nhắm mắt lại… lấy hắn làm trung tâm, Minh Lực tạo thành một làn sóng âm thầm, dịu nhẹ như hơi thở của thiên địa, hòa tan vào từng hạt bụi, từng phiến đá, từng ngọn cỏ khô, từng cơn gió thoảng và thậm chí là từng dao động nho nhỏ của thời gian cùng không gian xung quanh.

Nói một cách chính xác, hắn không dùng sức mạnh của mình để dòm ngó vạn vật, mà là dùng Ý Thức để câu thông và lắng nghe vạn vật!

Cỏ cây có linh, đất đá có ý, không gian có rung động, thời gian có dòng chảy.

Trong thế giới quan của Lạc Nam lúc này, cả trời đất đều là bằng hữu.

“Gió… lũ người kia đang ở đâu?” Lạc Nam thầm thì trong tâm trí.

“Ào ào…” Một luồng gió nhẹ lướt qua tai hắn, mang theo lời thì thầm:

“Phía bắc mười dặm có ba gã Cực Tiên mang đao ma, phía tây năm mươi dặm có một vị Ất Tiên đang cầm kính soi chiếu, khoảng trống phía đông nam ba mươi dặm hoàn toàn sạch bóng…”

“Đất đá dưới kia… gần đây có tài nguyên tu luyện không?”

“Xào xạc…” Hạt đá nhỏ dưới đế giày hắn khẽ rung lên, truyền đến một nguồn sóng chấn động u u: “Sâu bên dưới lòng đất phía tây bắc… cách đây trăm dặm… dưới lòng khe vực Hắc Ám… có một dòng mạch ngầm cổ xưa… nơi đó có tàn tích trận pháp phong ấn thứ gì đó chưa bị khai phá…”

Lạc Nam ánh mắt lấp loé: “Tốt lắm!”

Ý Thức Vạn Vật chính là chiếc chìa khóa vạn năng nhất! Các thế lực Ngọc Cấp này có dùng hàng vạn công cụ tìm kiếm thì đã sao? những nơi bọn hắn đi qua, tất cả khí tức bọn hắn đang hít thở đều là “tai mắt” của Lạc Nam!

Bọn hắn hành động thế nào, tiến lui ra sao, Lạc Nam chỉ cần lắng nghe vạn vật là nắm rõ…

Lạc Nam bước một bước.

Khống chế Không Gian nhẹ nhàng co rút lại dưới chân, khiến thân hình hắn cứ thế mờ đi, tan biến mất dạng…

Trăm dặm về phía tây bắc, Khe Vực Hắc Ám…

Đây là một vách hẹp sâu thẳm, ngoằn ngoèo như vết chém tàn bạo của một gã cự thần lên mặt đất.

Bên dưới vực thẫm là sương mù đen kịt tích tụ từ vô số loại độc khí và âm phong cắt thịt.

Bình thường, tu sĩ Địa Tiên cũng không dám tùy tiện đi sâu vào đây vì sợ bị âm phong nghiền nát Minh Hồn.

Tuy nhiên, đối với Lạc Nam… kẻ sở hữu nhục thân vừa gột rửa qua Thiên Địa Chi Kiếp, những luồng âm phong này đánh lên lớp da của hắn chỉ tạo ra những vết hằn yếu ớt rồi tan biến hoàn toàn.

Lạc Nam đáp chân xuống đáy vực sâu vạn trượng. Nơi này tối đen như mực, rải rác xung quanh là những bộ xương khô của các loài ma thú cổ đại đã hóa thạch.

Hắn nhắm mắt lại, tay phải chạm nhẹ vào vách đá dựng đứng rêu phong bên cạnh.

“Mở lối cho ta.”

“RẮC… RẮC…”

Thật kỳ diệu! Vách đá cổ xưa vốn cứng như cương thiết khẽ rung chuyển. Các phiến đá tự động dịch sang, tách ra hai bên như một bức màn bằng đá, hé lộ một lối đi ngầm dẫn sâu vào lòng núi.

Lạc Nam thong thả bước vào…

Đi dọc theo đường hầm ngầm ngoằn ngoèo chừng vài dặm, không khí xung quanh đột nhiên biến đổi… một luồng Minh Khí cổ xưa, nồng đậm và vô cùng tinh khiết xộc thẳng vào mũi!

Xuất hiện trước mặt Lạc Nam là một không gian lòng tháp ngầm rộng lớn.

Chính giữa lòng tháp là một phế tích điện thờ bằng ngọc đã sụp đổ một nửa.

Xung quanh điện thờ, vô số hoa văn cổ xưa khắc trên sàn đá đang tỏa ra ánh sáng u lam mờ nhạt. Và ngay tại tâm điểm của điện thờ, một hồ nước nhỏ rộng chừng ba trượng tràn ngập một thứ chất lỏng màu lam đang óng ánh phát sáng.

“Là Địa Tâm Minh Thuỷ, ngon rồi…”

Lạc Nam mắt sáng lên. Đây là thứ tinh hoa được ngưng tụ từ mạch khí thiên địa qua hàng vạn năm, chứa đựng thứ Minh Lực nguyên sơ thuần khiết nhất mà không hề bị vướng bận bởi bất kỳ tạp chất nào.

Đây là tài nguyên tẩm bổ thượng hạng cho Minh Hồn.

“Có vạn vật giúp ta tìm kiếm, có thể tìm kiếm tài nguyên ở khắp nơi.” Lạc Nam cười nhạt, sải bước tiến về phía hồ.

Thế nhưng, ngay khi hắn vừa nâng chân…

“XOẸT!”

Một luồng đao khí xé rách không gian từ trên trần giội thẳng xuống đầu Lạc Nam.

Đao khí mang theo ý chí băng hàn kinh người, chưa chạm tới đất đã làm ngưng đọng cả sương mù xung quanh thành những bông tuyết!

Lạc Nam thậm chí không thèm ngẩng đầu. Hắn chỉ nhẹ nhàng nghiêng người sang trái nửa tấc.

“BÙM!”

Đao khí chém nát mặt đất, ngưng kết hàng chục mét thành băng…

Từ trên trần tối, một bóng người như chim ưng đáp xuống, đứng chặn ngay trước hồ Địa Tâm Minh Thuỷ…

Kẻ vừa xuất hiện mặc một bộ hắc bào thêu hình quỷ vương vờn mây huyết… đó chính là trang phục của Trưởng Lão thuộc Cửu U Điện!

Trên người kẻ này toả ra Ma Khí vô cùng cường đại. Ánh ma quang trong mắt lão xoay chuyển như hai vòng xoáy tử vong, áp lực tỏa ra vượt xa các Chấp sự Cực Tiên vừa bị Lạc Nam tàn sát tại Diện Tháp!

Ma Tu!

Một cường giả cảnh giới Ất Ma!

Tại Vị Diện Tầng Thứ Hai, Địa Tiên chỉ là hạ tầng, Cực Tiên là tinh anh, còn Ất Ma đã là tồn tại thượng tầng của phần lớn thế lực.

Gã lão giả Ất Ma này có mái tóc xám tro, gương mặt khô ráp như vỏ cây, cầm trên tay một thanh ma đao hình bán nguyệt tỏa ra Minh Băng lạnh lẽo thấu xương.

Đôi mắt lão khoá lấy Lạc Nam, trong mắt vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự tham lam tột độ.

“Khặc khặc khặc… Thật không thể tin nổi!” Lão giả cất giọng cười như tiếng kim loại ma sát:

“Cả bốn đại thế lực huy động hàng chục vạn người tìm kiếm ngươi khắp vòm trời, la bàn tiên bảo soi rọi từng tấc đất… Không ngờ tiểu tử ngươi trốn đến tận đây, lại còn giúp lão phu tìm thấy Địa Tâm Minh Thuỷ!”

Lạc Nam khoanh tay trước ngực, ánh mắt bình thản nhìn gã Ất Ma trước mặt, thong thả nói:

“Ngươi nghĩ mình ăn chắc ta?”

“Haha, một Ất Ma có thể diệt sát hàng chục Cực Tiên.” Lão giả hất hàm, giọng nói đầy sự ngạo mạn của kẻ bề trên:

“Ngươi ngay cả bốn tên Cực Tiên cũng chỉ giết được hai, lấy tư cách gì nhảy nhót trước mặt U Ma Trưởng Lão như ta?”

U Ma Trưởng Lão đánh giá con mồi, nụ cười càng thêm tàn nhẫn:

“Tiểu tử, ngươi quả thật có chút kỳ lạ. Vừa phi thăng đã có thể đánh chết hai gã Chấp sự Cực Tiên chắc chắn là có cơ duyên trong người, hôm nay lão phu chẳng những thu lấy Địa Tâm Minh Thuỷ, mà toàn bộ bí mật trên người ngươi… cũng sẽ thành toàn cho con đường đột phá Ngọc Tiên của lão phu!”

Lạc Nam nhếch mép: “Thử mới biết được! coi chừng cái bộ xương già của ngươi.”

“Cuồng vọng!” U Ma Trưởng Lão giận dữ đến mức râu tóc dựng ngược:

“Đồ súc sinh không biết trời cao đất rộng! Lão phu sẽ cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa kiến hôi và thần linh!”

“OÀNH!”

Khí tức Ất Ma trên người U Ma Trưởng Lão bùng nổ hoàn toàn!

Từng luồng Ma Ý dữ tợn mở ra sau lưng lão, Ma Lực màu đen ngưng tụ thành hàng ngàn thanh ma đao lơ lửng trên không trung.

“Ma Đao Trảm Phách!”

U Ma Trưởng Lão vung tay.

Hàng ngàn thanh ma đao mang theo Ma Ý gào thét, liên miên bất tuyệt bắn đến Lạc Nam.

Tốc độ và uy lực này gấp mười lần đòn đánh của La Huyết Tiên Ôn trước đó!

Hơn nữa đao này không chỉ trảm vào nhục thân, mà còn nhắm vào hồn phách.

Thế nhưng, trước trận mưa ma đao kinh hoàng ấy, Lạc Nam vẫn không lùi nửa bước.

“Bát Môn Độn Giáp!”

Bát Môn cùng lúc mở ra, cường hoá toàn diện…, từng thớ thịt biến đổi, ánh sáng lôi hỏa kiếp phạt cuồn cuộn bò dọc theo làn da hắn như những con rồng thu nhỏ.

“Kiếp Quyền!”

Lạc Nam giơ tay phải, không dùng bất kỳ Vũ Kỹ nào, đơn thuần dồn toàn bộ sức mạnh nhục thân cùng Huyết Sát Kiếp Lôi, tung một quyền trực diện về phía trước!

“OÀNH!”

Nắm đấm của hắn đấm ra, một luồng sóng xung kích nghiền nát trực diện.

Ẩn trong đó, chính là Quyền Vực.

Đối mặt Quyền Vực và sức mạnh kiếp phạt huỷ diệt, Ma Ý tiêu tan, hàng nghìn thanh Ma Đao băng liệt tại chỗ.

Chưa dừng lại ở đó, quyền kình cuồng bạo xé rách không gian, đấm thẳng vào mặt lão giả.

U Ma Trưởng Lão biến sắc, vội vàng giơ thanh bán nguyệt ma đao lên đỡ!

“KENG!”

Một tiếng va chạm như sấm nổ vang lên. Thanh ma đao Cực Cấp Cực Phẩm trong tay U Ma Trưởng Lão lập tức xuất hiện vô số vết nứt rạn!

Lực chấn động khủng khiếp ép gã Ất Ma phải lùi liên tiếp mười mấy bước, mỗi bước chân đạp xuống đều làm nứt vỡ sàn đá!

Bàn tay cầm đao của U Ma Trưởng Lão ê ẩm, huyết khí trong lòng ngực cuộn trào dữ dội, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi!

Lão trố mắt nhìn Lạc Nam, trong mắt tràn ngập sự bàng hoàng không thể tin nổi:

“Quyền Vực? ngươi là quái vật, tuổi còn trẻ như vậy đã tinh thông Vực?”

Nên biết rằng, Vực chính là tồn tại mà chỉ số ít Tiên Vương sở hữu…. những kẻ dưới Tiên Vương tinh thông Vực, đa số đều là thiên tài trong thiên tài, hay còn gọi là yêu nghiệt.

Lão tinh thông Ma Ý vốn đã rất tự đắc, không ngờ đụng phải một kẻ dùng Vực.

Càng đáng sợ chính là, tên này vừa mới phá diện phi thăng mà thôi.

“Không được! Phải báo cho Môn Chủ và các Đại Trưởng Lão! Kẻ này là mối họa diệt vong cho Bốn Đại Thế Lực!”

Trong mắt U Ma Trưởng Lão xẹt qua một vệt tàn nhẫn. Lão đột ngột thụt lùi về phía sau, tay trái nhanh như chớp móc từ trong ngực ra một tấm Phù Lục Truyền Tin của tông môn.

Ban đầu vì định độc chiếm Địa Tâm Minh Thuỷ nên lão dự định sẽ một mình tiêu diệt con mồi… nhưng bây giờ, giữ mạng quan trọng hơn.

“Khặc khặc! Muộn rồi tiểu tử! Ngươi dù mạnh đến đâu cũng không thể ngăn cản Truyền Tin Phù của lão phu! Bốn đại thế lực sẽ kéo đến đây, nghiền ngươi thành bụi mịn!”

U Ma Trưởng Lão cười tàn nhẫn, ngón tay dồn Minh Lực thiêu đốt tấm Phù Lục!

“XOẸT!”

Tấm Phù bùng cháy thành một luồng ánh sáng vàng kim xé rách hư không, chuẩn bị chui vào vết nứt không gian để bay đi!

Thế nhưng… Lạc Nam lại không hề lao lên dập tắt tấm Phù Lục, hắn quan sát nắm đấm của mình, chỉ thấy bàn tay đã nát bấy, lộ ra cả xương cốt bên trong.

Hiển nhiên với chất lượng nhục thân hiện tại, việc sử dụng Quyền Vực đã khó gánh nổi phản chấn.

Nắm tay của hắn đã tổn thương không nhẹ…

Lại đảo mắt nhìn Phù Chú đang bay đi, Lạc Nam cười nhạt: “Lão già, trò này của ngươi… ta đã thấy quá nhiều!”

Hắn xòe năm ngón tay rỉ máu hướng về phía không gian xung quanh, làm động tác siết nhẹ.

“Tỉnh lại!”

ONG!

Một luồng sóng ý thức vô hình mênh mông như biển cả từ trong Minh Hồn của Lạc Nam lan toả…

Luồng ý thức này không tấn công U Ma Trưởng Lão, mà nó rót thẳng vào từng thớ đá, từng đường Trận Văn đang ngủ say…

Những Trận Văn cổ xưa này vốn đã bị thời gian làm cho xói mòn và đã dừng hoạt động. Nhưng lúc này, khi nhận được mệnh lệnh uy nghiêm của Lạc Nam, chúng giống như những thực thể có linh tính, tỉnh khỏi giấc ngủ ngàn năm…

“ẦM ẦM ẦM…”

Toàn bộ lòng đất rung chuyển dữ dội!

Vô số Trận Văn toả sáng rực rỡ! Bọn chúng đan kết vào nhau với tốc độ kinh hoàng, tạo thành một cái lồng Trận Pháp bao trùm lấy nơi đây…

“Cái gì?!” U Ma Trưởng Lão giật bắn mình.

“XOẸT… BÙM!”

Luồng ánh sáng vàng kim của Truyền Tin Phù vừa mới lao vào hư không thì lập tức bị Trận Pháp chặn đứng.

Một tiếng nổ giòn tan vang lên, Phù Văn bị lực lượng trận pháp nghiền nát thành từng vệt sáng ti vi, tan thành hư ảo!

Không gian đã bị phong tỏa tuyệt đối! Không một tia gợn sóng nào có thể lọt ra ngoài!

U Ma Trưởng Lão trố mắt nhìn bức tường trận pháp cổ xưa đang tỏa ra uy áp mênh mông chung quanh, rồi lại nhìn Lạc Nam với đôi mắt kinh hãi:

“Ngươi… Ngươi làm sao có thể?! Ngươi làm sao có thể điều khiển trận pháp tại đây mà không cần Trận Bàn?! Ngươi đâu phải người bố Trận?”

Có quá nhiều thứ khó hiểu, ngay cả Ất Ma như lão cũng cảm thấy bản thân ngu độn khi đối mặt với kẻ này…

Lạc Nam thong thả bước từng bước…

Mỗi bước chân của hắn gõ xuống sàn đá đều trùng khớp với nhịp đập của Trận Pháp, khiến toàn bộ lực lượng của cổ trận như đè nặng lên đầu U Ma Trưởng Lão!

“Thế lão già ngươi nghĩ vì sao mình có thể đặt chân đến đây mà không phải do ta cố ý thả cho ngươi đến?”

Lạc Nam cất giọng bình thản, nhưng rơi vào tai U Ma Trưởng Lão không khác gì tiếng ác ma thầm thì…

“Bây giờ, không ai có thể quấy rền chúng ta nữa.” Lạc Nam giơ tay phải lên, lôi hỏa kiếp phạt rít gào trong lòng bàn tay hắn:

“Lên đường đi, Ất Ma.”

“Không, lão phu cùng ngươi liều mạng!”

Nhận ra bản thân đã rơi vào đường cùng, U Ma Trưởng Lão gầm lên điên cuồng! Lão cắn đứt đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh bán nguyệt ma đao.

“Cửu U Băng Ma Trảm!”

Toàn bộ Ma Băng Minh Lực và Tinh Huyết của một Ất Ma bùng nổ hoàn toàn, hóa thành một đạo đao mang băng giá dài hàng trăm trượng, mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa chém thẳng về phía Lạc Nam!

Đây là chiêu thức mạnh nhất mà U Ma Trưởng Lão có thể đánh ra.

Thế nhưng, Lạc Nam thậm chí không cần tự tay đỡ lấy đòn này.

“Trận Pháp… dùng lực của ngươi diệt hắn!” Lạc Nam khẽ phẩy tay.

“Ù Ù Ù!”

Đại Trận vừa bừng tỉnh lập tức phản ứng! Hàng ngàn sợi Trận Xích từ dưới sàn đá lao lên, quấn chặt lấy đạo đao mang lạnh lẽo của U Ma Trưởng Lão, xoắn nát nó ngay giữa không trung!

Cùng lúc đó, vô số Trận Văn lao vọt đến, từ trên xuống dưới tầng tầng trấn áp lên đầu lão.

“PHỤT!”

U Ma Trưởng Lão toàn thân quỵ xuống, phun ra một ngụm máu lớn, đôi mắt trợn ngược nhìn lấy Lạc Nam, rít lên qua kẻ răng:

“Ngươi… Ngươi không phải người…”

“Ngươi là ác quỷ!”

“Nơi này là địa ngục, có Quỷ chẳng phải là điều bình thường sao?” Lạc Nam tươi cười nhe răng, xuất hiện ngay trước mặt U Ma Trưởng Lão.

Hắn đưa một ngón tay ra, nhẹ nhàng điểm vào giữa trán lão Ất Ma.

Huyết Sát Kiếp Lôi xuyên thủng mi tâm, diệt sát Minh Hồn từ bên trong…

Cường giả Ất Ma của Cửu U Điện… hoàn toàn diệt vong!

Lạc Nam thu tay lại. Thân thể lão Ma Tu hóa thành từng vệt tro bụi màu đen, tan biến hoàn toàn trong không khí, chỉ để lại một chiếc Nhẫn Trữ Vật màu hắc ngọc rơi xuống.

Hắn tiện tay chụp lấy chiếc nhẫn, thu vào trong tay. Một gã Ất Ma tích lũy tài sản không tệ, nhưng lúc này hắn không tốn thời gian kiểm tra.

Ánh mắt hắn quay trở lại, nhìn về phía hồ Minh Thuỷ cùng với cánh cửa đá cổ xưa phủ đầy rêu phong nằm sâu phía sau…

Nơi này rõ ràng không phải hang động tự nhiên…

Có Tàn Trận cổ xưa, có không gian rộng rãi.

Là một di tích cổ…

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com