Chương 5: TOAN TÍNH – GIỮA HƯ KHÔNG!

Ngoại truyện Vạn Đạo Thần Chủ / Chương 5: TOAN TÍNH – GIỮA HƯ KHÔNG!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 5: TOAN TÍNH – GIỮA HƯ KHÔNG! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Ngoại Truyện Van Đạo Thần Chủ Chương 5: TOAN TÍNH – GIỮA HƯ KHÔNG!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Nghị sự đường của Thư Gia…

Thư Hoài và các trưởng lão trong tộc đều đã có mặt.

“Gia chủ, ngài gọi chúng ta đến là vì chuyện gì?” Các trưởng lão trầm ngâm hỏi.

Sau từng ấy thời gian, mặc dù trở thành gia tộc phụ thuộc của Bất Hủ Hoả Vực… nhưng Thư Gia chẳng những không tiến triển gì, ngược lại ngày càng thụt lùi.

Điều này khiến các trưởng lão hoài nghi về quyết định thần phục của mình, đồng thời danh vọng của bọn hắn trong lòng các tộc nhân cũng giảm xuống không ít.

Bất quá, các vị trưởng lão vẫn tự ngẫm lại… thà rằng chủ động thần phục vào Bất Hủ Hoả Vực còn có con đường sống, bằng không một khi bị cường thế thu phục, chưa chắc có thể được như hiện tại.

Dù sao thì đại thế bành trướng của Bất Hủ Viêm Thần đã là không thể đỡ rồi…

“Người muốn gặp các vị, không phải ta!” Thư Hoài lắc đầu.

Không gian dao động, thân ảnh Thư Vân loé lên.

Ngay lập tức, khí thế của Siêu Thần Trung Kỳ nghiền ép thẳng về phía các trưởng lão.

“Hự!” Sắc mặt cả đám kịch biến, toàn thân chấn động bị đè ép xuống mặt đất.

“Tiểu thư? Ngươi đột phá Siêu Thần thành công rồi? không hổ là thiên tài tuyệt thế từ trước đến nay của gia tộc.” Tất cả trưởng lão vừa mừng vừa sợ.

Mừng vì Thư Gia rốt cuộc xuất hiện vị Siêu Thần đầu tiên, mà sợ là vì uy áp của Thư Vân quá mạnh… vượt qua một số đại nhân vật của Bất Hủ Hoả Vực mà bọn hắn nhận biết.

Bất Hủ Hoả Vực do Bất Hủ Viêm Thần đứng đầu, các Trưởng Lão dưới trướng đều là Siêu Thần cường giả, địa vị cao cao tại thượng.

Nhưng khí thế của những vị đó thậm chí không sánh bằng tiểu thư của bọn họ…

“Nếu tiếp tục ở lại Bất Hủ Hoả Vực… Thư Gia không sớm thì muộn cũng sẽ bị đào thải.” Thư Vân nghiêm nghị nói:

“Thời Đại Bất Hủ là một chiến trường khốc liệt, chỉ có phát triển đúng hoàn cảnh, đúng sở trường mới có thể sinh tồn… Thư Gia rõ ràng không phải gia tộc luyện Hoả, tại sao lại đầu nhập vào Bất Hủ Hoả Vực?”

Thư Gia từ trước đến nay, chú trọng công pháp ứng với các loại thuộc tính tự nhiên… sự tương sinh tương khắc giữa đa dạng nguyên tố.

Nhờ như vậy, những Quy Tắc đầu tiên mà Thư Vân lĩnh ngộ chính là Cửu Hành Quy Tắc…

Nếu chỉ tập trung vào hệ Hoả, làm sao có thể phát huy khả năng của tộc nhân?

Bất Hủ Hoả Vực dưới trướng có rất nhiều gia tộc và thế lực phụ thuộc, cũng chẳng rảnh rỗi mà nâng đỡ Thư Gia phát triển… cứ để bọn hắn tự sinh tự diệt.

“Đầu nhập vào Bất Hủ Thần không sai, nhưng cũng phải chọn đối tượng thích hợp.” Thư Vân thở dài:

“Chọn Bất Hủ Viêm Thần từ đầu là sai rồi!”

Nàng giải trừ khí thế và uy áp, các vị trưởng lão lúc này mới đứng lên, bất đắc dĩ nói:

“Chúng ta cũng không lường trước được cục diện này, mong tiểu thư thông cảm!”

Cứ ngỡ ôm đùi Bất Hủ Thần là ngon, nhưng đâu biết chọn sai chủ cũng gây bất lợi cho gia tộc.

Thư Vân nhíu mày, nếu như Thư Gia đầu nhập vào đúng chỗ… có được môi trường tốt để phát triển gia tộc, vậy thì nàng chẳng cần bận tâm, cứ nhẹ lòng rời đi mà truy cầu lý tưởng của bản thân.

Nhưng tình hình hiện tại là tương lai gia tộc bất ổn, phụ thân cũng vì thế mà hao tâm tổn trí…

Đó không phải điều Thư Vân muốn thấy.

“Thôi được rồi, tập hợp tất cả tộc nhân, mang theo hành lý… đến thế giới của ta!” Thư Vân hạ quyết định:

“Tuy rằng hoàn cảnh nơi đó không sánh bằng Chung Cực Giới, nhưng sẽ đảm bảo được Thư Gia không bị đào thải khắc nghiệt!”

Nàng muốn đem gia tộc đến Quy Giới của mình… chờ bản thân trở nên cường đại, lúc đó lại mang Thư Gia về Chung Cực Giới cũng không muộn.

“Ý kiến hay!” Thư Hoài vỗ tay tán thành, trầm giọng phân phó:

“Nhanh chóng thực hiện đi!”

“Tuân lệnh!” Các vị trưởng lão nhao nhao chắp tay, nhanh chóng chuẩn bị di dời toàn tộc.

“Vân Nhi… phụ thân luôn tin tưởng vào ngươi!” Thư Hoài tự hào nói:

“Đừng bận tâm về gia tộc, hãy tự bay trên chính đôi cánh của mình… Thời Đại Bất Hủ là sân khấu lớn, nhưng ta tin tưởng nữ nhi của mình sẽ toả sáng rực rỡ.”

“Phụ thân!” Thư Vân cảm động kéo lấy tay hắn:

“Xin ngài yên tâm, dù có ngã xuống… cũng là ta ngã xuống trước Thư Gia!”

Trong lúc đó, không người biết rằng… Thư Gia Trưởng Lão sau khi về phòng, lại lén lút lấy ra một khối Truyền Âm Ngọc có tiêu ký như ngọn lửa.

Ánh mắt lão loé lên một tia do dự, nhưng sau đó đổi thành kiên quyết: “Lão phu làm vậy, chính là vì địa vị của Thư Gia… đừng trách lão phu!”

Hít sâu một hơi, Thần Lực truyền thẳng vào Truyền Âm Ngọc.

“Là ai?” Từ trong ngọc, một thanh âm ngạo nghễ truyền ra.

“Thưa Viêm Nhật Hộ Pháp, ta là Đại Trưởng Lão của Thư Gia dưới trướng Bất Hủ Hoả Vực.” Đại Trưởng Lão cung kính nói.

Viêm Nhật Hộ Pháp chính là trợ thủ đắc lực của Bất Hủ Viêm Thần, địa vị ở Bất Hủ Hoả Vực dưới một người, trên vạn người.

“À, là cái tiểu gia tộc Thần Đạo đó sao?” Viêm Nhật Hộ Pháp không mấy kiên nhẫn nói:

“Nói ra lý do ngươi dám liên lạc với bổn toạ, bằng không hậu quả tự chịu!”

“Là thế này…” Đại Trưởng Lão trịnh trọng nói:

“Những năm qua, Bất Hủ Viêm Thần vẫn luôn tuyển nữ nhân xuất chúng làm thê thiếp, tiểu nhân xin được tiến cử một người, tin chắc có thể khiến Viêm Thần hài lòng tán thưởng.”

“Ồ? Là ai?” Viêm Nhật Hộ Pháp cảm thấy hứng thú.

“Tiểu thư của chúng tôi – Thư Vân… nàng vừa đột phá Siêu Thần trở về, chẳng những diện mạo khuynh thành tuyệt diễm, mà còn có thiên tư bất phàm!” Đại Trưởng Lão kích động nói:

“Từ nhỏ đã tinh thông Quy Tắc Chi Lực, bây giờ số lượng Quy Tắc nắm giữ chắc hẳn đã rất nhiều, rất xứng làm nữ nhân của Viêm Thần!”

Không sai, đây chính là dụng ý của Đại Trưởng Lão.

Thay vì mang theo Thư Gia đến thế giới nho nhỏ giữa hỗn độn, tiền đồ và tương lai còn chưa biết… lão quyết định lén lút tiến cử Thư Vân gả cho Bất Hủ Viêm Thần.

Nếu như thành công, Thư Vân sẽ trở thành thê thiếp của Bất Hủ Viêm Thần… địa vị của Thư Gia sẽ tăng vọt ở Bất Hủ Hoả Vực, không một ai dám xem nhẹ nữa.

Đại Trưởng Lão cảm thấy đây mới là hướng phát triển tốt nhất của gia tộc.

“Siêu Thần thì đã sao? Tinh thông nhiều quy tắc thì thế nào chứ?” Nội tâm của lão thầm nghĩ:

“Dưới Bất Hủ Thần chính là con kiến hôi, chỉ khi được Bất Hủ Thần che chở, Thư Gia mới có thể phồn vinh vĩnh thế!”

“Thật vậy sao?” Viêm Nhật Hộ Pháp nghe xong lời của Đại Trưởng Lão liền động tâm, hưng phấn nói:

“Nếu đúng như lão già ngươi nói, đây là cơ hội dâng hiến mỹ nhân tài sắc vẹn toàn lên Viêm Thần, có thể lập đại công!”

“Vâng, lão phu sống lâu năm… chưa từng thấy nữ nhân nào đẹp hơn Thư Vân tiểu thư!” Đại Trưởng Lão tràn ngập kích động đáp:

“Nhưng nàng đang muốn dẫn theo gia tộc thoát ly Chung Cực Giới, mong đại nhân tranh thủ thời gian.”

“Hừ, Bất Hủ Hoả Vực là nơi nào? Thư Gia các ngươi muốn vào thì vào, muốn đi thì đi sao?” Viêm Nhật Hộ Pháp giận dữ:

“Chờ đó, bổn toạ sẽ giáng lâm, bắt mỹ nữ về cho Viêm Thần sủng hạnh!”

“Ngược lại nếu nàng không xứng với Bất Hủ Thần, bổn toạ sẽ đồ sát các ngươi toàn tộc!”

“Xin chờ đại nhân!” Đại Trưởng Lão cung kính hồi đáp.

Truyền âm kết thúc…

“Không lâu sau, toàn thể Thư Gia sẽ biết ơn lựa chọn của ta!” Đại Trưởng Lão ngẩng đầu nhìn lên, nội tâm vững tin thầm nghĩ:

“Mà tiểu thư… ngươi được gả cho Bất Hủ Viêm Thần chính là vinh quang vô thượng!”

Tại hư không vô tận…

Hai quả cầu ánh sáng đang điên cuồng va đập.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Mỗi lần chúng nó chạm nhau, đều khiến vạn dặm hư không rung chuyển, vô số giống loài sống trong hư không sợ hãi né tránh, không dám tiếp cận để tránh tai bay vạ gió.

Nếu như có Bất Hủ Thần ở gần vô tình nhìn thấy, sẽ có thể phát hiện ẩn trong hai quả cầu ánh sáng là hai món đồ vật có hình dạng khác nhau.

Trong đó một quả cầu chứa đựng một chiếc bình lưu ly tinh xảo, trong suốt như pha lê đen huyền bí, liên tục phun ra nuốt vào vô số loại Đạo Vận như những luồng sáng ảo diệu…

Mà mỗi loại Đạo Vận này đều tượng trưng cho một loại Quy Tắc Chi Lực…

Ngược lại thì ở quả cầu kia lại chứa đựng một thanh kiếm thon dài, sắc bén và sát phạt… toàn bộ quả cầu được bao phủ bởi kiếm khí mênh mông cuồn cuộn như sóng thần, các luồng kiếm khí này chỉ hận không thể chém nát tất cả Quy Tắc của quả cầu đối lập.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Hai quả cầu cứ điên cuồng nện vào nhau như kẻ thù không đội trời chung.

So với quả cầu chứa thanh kiếm táo bạo dị thường liên tục công kích, quả cầu chứa chiếc bình vừa nhu vừa cương một cách uyển chuyển, nó vừa phòng thủ… thỉnh thoảng mới tấn công một lần, nhưng hiệu quả cực kỳ to lớn.

Ngày này qua tháng nọ… năm này qua năm kia… hai quả cầu vẫn kịch chiến ầm ĩ.

Chúng nó đánh đến đâu, hư không chấn động đến đó, không gian băng liệt, khí tràng nổ tung, dư ba quét ngang đủ chấn cho Siêu Thần cũng phải trọng thương hấp hối.

Cũng chẳng biết qua bao lâu sau, hai quả cầu đánh vẫn bất phân thắng bại… luồng sáng của chúng nó cũng dần dần yếu đi, quả cầu đã xuất hiện vô số vết rạn vỡ như có thể nổ nát bất cứ lúc nào.

THÌNH THỊCH…

THÌNH THỊCH…

Bỗng có tiếng tim đập vang rền giữa hư không như trống trận thức tỉnh, mỗi tiếc trống vang lên đại diện cho toàn bộ hư không đang lắc lư…

Hai quả cầu giao đấu, va đập kiểu gì không biết đã kinh động đến một thực thể khác…

Đó là một khoả tim khổng lồ có màu đen, nó đang ngủ say trong hư không, lại bị cuộc triền đấu của hai quả cầu quấy rầy không yên ổn, vô cùng bực tức.

RỐNG!

Rốt cuộc không chịu nổi nữa, vạn dặm hư không vang lên một tiếng rít gào cuồng nộ:

“Vạn Đạo, Tiệt Đạo… các ngươi muốn đánh thì cút đi nơi khác, đây là chỗ lão tử yên giấc!”

Khoả tim khổng lồ đập như trống trận, vô tận Hư Không Chi Lực cấp Bất Hủ bùng phát.

Trong nháy mắt, Hư Không Chi Lực như biển hoá thành một Cự Nhân cao hàng vạn trượng, tay chân như cột chống cả hư không, giữa bụng chứa đựng vòng xoáy hư không vô cùng táo bạo.

Nó là Hư Không Cự Thần, là hiện thân của Bất Hủ Thần Vật trấn thủ nơi đây – Hư Không Chi Tâm.

Hư Không Cự Thần hiện thân, ngay lập tức ngửa đầu hút mạnh…

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Toàn bộ hư không rung chuyển điên cuồng, tất cả lực lượng như dòng thác tiến vào trong miệng của Hư Không Cự Thần, được nó hấp thu.

Hư Không Cự Thần bùng nổ quyền năng, vung lên hai nắm đấm kinh thiên động địa nện thẳng vào hai quả cầu.

RĂNG RẮC – OÀNH!

Trước sức mạnh của kẻ trấn giữ hư không, hai quả cầu sớm đã nứt ra chính thức vụn vỡ.

Hiện ra bên trong chính là một chiếc bình lưu ly và một thanh kiếm cực kỳ sát phạt.

Đáng nói chính là, quả cầu đã bị đấm tan… nhưng chiếc bình và thanh kiếm kia không hề chú ý đến sự tồn tại của Hư Không Cự Thần.

Mà trái lại, thanh kiếm tiếp tục vận khởi một loại sức mạnh huỷ diệt để chém vào chiếc bình…

Chiếc bình cũng chẳng thua kém, các loại Quy Tắc diễn hoá ra hàng nghìn thế công bắn phá ngược lại…

OÀNH OÀNH OÀNH…

Vạn dặm hư không lại bị tàn phá.

Sắc mặt Hư Không Cự Thần tối sầm…

Thật là thúc thúc có thể nhẫn, thẫm thẫm không thể nhịn mà.

Hư Không Cự Thần phát điên lao vọt đến, mọc ra tám cánh tay cự đại che phủ càn khôn…

Bốn cánh tay xé toạc hư không, tạo thành hai cánh cửa, một cánh cửa dẫn đến phía Đông Chung Cực, một cánh cửa dẫn đến phía Tây Chung Cực.

Bốn cánh tay còn lại vươn dài, hai tay cưỡng ép chụp vào chiếc bình lưu ly, hai tay khác lại túm chặt thanh kiếm…

Hư Không Chi Lực cấp Bất Hủ vận chuyển toàn diện, dùng hết sức đem chiếc bình ném thẳng vào cửa Đông, phía còn lại đem thanh kiếm vứt vào trong cửa Tây…

Chiếc bình và thanh kiếm đã sớm suy yếu sau nhiều ngày chiến đấu, không thể kháng cự trước quyền năng của vị thần Hư Không… rốt cuộc thành công bị tách ra về hai phương thế giới.

Tạm thời đình chiến…

“Phù!” Hư Không Cự Thần thở ra một hơi phiền muộn, giận dữ nói:

“Chờ các ngươi tìm được chủ nhân, lại sinh tử chiến cũng không muộn!”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com