NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 40: MA ĐẾ THỨC TỈNH! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Là di tích…
Thần sắc Lạc Nam trở nên trầm lắng như mặt nước hồ thu không một sóng gợn. Hắn phẩy nhẹ vạt hắc bào, gạt đi những vệt tro bụi còn sót lại của U Ma Trưởng Lão vừa bị diệt sát.
Không gian ngầm trả lại sự tĩnh mịch vốn có. Hồ Địa Tâm Minh Thủy màu lam óng ánh vẫn tỏa ra những luồng khí tức thuần khiết và thanh mát, nhưng điểm thu hút Lạc Nam nhất lúc này không phải là ba trượng chất lỏng chứa nồng đậm tinh hoa thiên địa ấy, mà chính là cánh cửa đá cổ xưa đang nằm khuất lấp ngay phía sau điện thờ ngọc thạch đã sụp đổ.
Đó là một cánh đại môn bằng thạch chất màu xám tro, cao chừng mười trượng, rộng năm trượng, cắm sâu vào vách núi kiên cố. Mặt trên cửa đá không hề có tay cầm, cũng chẳng có lấy một lỗ khóa hay rãnh Trận Văn thông thường.
Nó nhẵn, cổ kính, và khoác lên mình một lớp rêu phong dày đặc mang dấu vết ấn định của tuế nguyệt lắng đọng.
Lạc Nam chậm rãi tiến lại gần.
Hắn giơ bàn tay vừa mới chịu tổn thương do lực phản chấn của Quyền Vực… lúc này đang tự chữa lành với tốc độ mắt thường cũng thấy rõ, chạm nhẹ lên bề mặt cánh cửa đá.
“ONG!”
Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn vừa tiếp xúc với chất đá lạnh băng, một luồng sóng chấn động vô hình đột ngột bùng nổ trong tâm trí Lạc Nam.
Nhãn quang hắn co rút lại!
Kinh nghiệm sinh tử và tri thức phong phú giúp hắn nhận ra ngay sự bất thường. Cánh cửa đá này… không hề được phong ấn bởi Cổ Trận hay sức mạnh của bất kỳ vị cường giả nào.
Nó được phong ấn bởi Thiên Địa Quy Tắc!
Là quy tắc nguyên thủy nhất, tối cao nhất của chính Vị Diện Tầng Thứ Hai này!
Người bình thường chắc chắn không nhận ra, nhưng Lạc Nam là ai?
Hắn từng tiêu diệt và chiến đấu với những thực thể tối cao của Âm Gian, tiếp xúc với các loại Quy Tắc cường đại nhất…
Từng vệt quy tắc vô hình như những sợi xích của đại đạo, đan xen chằng chịt, thắt chặt lấy từng nguyên tử đá, biến cánh cửa này thành một pháo đài bất khả xâm phạm.
Bất kỳ lực lượng của tu sĩ nào đánh vào đây, dù là Cực Tiên, Ất Tiên hay thậm chí là Tiên Vương, cũng sẽ bị Thiên Địa Quy Tắc triệt tiêu và đồng hóa ngay lập tức.
“Thứ gì… lại có thể khiến Quy Tắc của cả một Vị Diện phải đích thân phong ấn?” Lạc Nam thầm thì, trái tim hắn khẽ chấn động một nhịp.
Trời đất có linh, Quy Tắc của Thiên Địa bình thường vốn dĩ chỉ vận hành theo quy luật tự nhiên… sinh, lão, bệnh, tử, luân hồi, kiếp phạt.
Rất hiếm khi Thiên Địa Quy Tắc lại chủ động ngưng tụ thành một tầng phong ấn thực thể để giam giữ hay che giấu một thứ gì đó. Trừ khi… thứ nằm bên trong cánh cửa kia có khả năng đe dọa đến sự tồn động, hoặc vi phạm nghiêm trọng đến trật tự vận hành của bản thân Vị Diện này!
Hắn đứng lặng im trước đại môn. Hồ Địa Tâm Minh Thủy tỏa ra hương thơm dịu nhẹ ngay bên cạnh, đủ để giúp Minh Hồn hắn thăng hoa một bước lớn, nhưng Lạc Nam vẫn không vội vàng hấp thụ.
Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa thi triển Thấu Thị Vạn Vật…
Ý thức của hắn như một mạng nhện vô hình, lặng lẽ trải rộng, thẩm thấu vào từng ngóc ngách của không gian nơi đây.
Hắn câu thông với vạn vật xung quanh để tìm kiếm câu trả lời.
“Xào xạc… xào xạc…”
Những hạt cát nhỏ dưới chân hắn rung lên, những phiến đá trên tường vách thầm thì trong tâm trí hắn. Ý thức của Đất, Đá, và Không Gian quanh di tích truyền đến cho hắn những sóng âm dồn dập, đong đầy sự khao khát và mong mỏi:
“Mở ra… Hãy mở nó ra…”
“Đã quá lâu rồi… Bóng tối và sự lãng quên đã giam cầm nơi này hàng bao kỷ nguyên…”
“Mở ra đi, hỡi người sở hữu Ý Thức… Giải phóng cho vùng đất đang ngủ say…”
Đó là tiếng gọi từ bản thể của vạn vật sống trong khu vực này.
Bọn chúng dường như rất muốn mở ra cửa đá…
Thế nhưng, khi Ý Thức của Lạc Nam vừa vươn tới lớp phong ấn trên cánh cửa đá, chạm vào những sợi xích Thiên Địa Quy Tắc, một làn sóng hoàn toàn trái ngược… lạnh lẽo, uy nghiêm, mang theo ý chí chí cao vô thượng của trời đất, đột ngột xông thẳng vào thần thức hắn:
“CẤM!”
“KẺ NÀO DÁM PHÁ PHONG ẤN, SẼ BỊ THIÊN ĐỊA ĐỒNG HÓA! TRUYỀN KIẾP KHÔNG THỂ LUÂN HỒI!”
Lực lượng phong ấn rung lên bần bật, tỏ thái độ nghiêm cấm tuyệt đối… Sự cảnh báo của Quy Tắc Vị Diện giống như một nhát dao sắc lẹm, cảnh báo bất kỳ kẻ nào có ý định xâm phạm.
Một bên là tiếng van xin của vạn vật xung quanh.
Một bên là lời đe dọa lớn nhất của Quy Tắc Thiên Địa.
Lạc Nam mở bừng mắt… Trong đôi mắt sâu thẫm như đêm đen của hắn không hề có nửa điểm sợ hãi, ngược lại, một tia sáng cuồng ngạo và tò mò bùng lên.
“Cấm ta?” Lạc Nam khóe miệng cong lên thành một nụ cười:
“Trời cấm ta, ta sẽ đâm thủng trời! Đất cản ta, ta sẽ dẫm nát đất! Ta bước đi trên đời này, chỉ tuân theo ý chí của bản thân. Một tầng quy tắc vô chủ của Vị Diện Tầng Thứ Hai… mà cũng muốn dọa lùi?”
Càng bị cấm đoán, sự tò mò trong hắn càng dâng cao. Thứ gì nằm sau cánh cửa kia? Một đại ma đầu? Một mớ bảo vật nghịch thiên? Hay một bí mật có thể chấn động toàn bộ Vị Diện Tầng Thứ Hai?
Thậm chí có thể là Bất Hủ Thần Vật…
Lạc Nam chắc chắn nếu không phải mình tìm đến nơi đây, e rằng chỉ có Đạo Cảnh trở lên mới có thể phá giải loại Quy Tắc trên cánh cửa đá này…
Thứ gì cần phong ấn cao cấp như thế?
“Nếu đã vậy… thì phá cho ta!” Lạc Nam quát khẽ một tiếng trong tâm trí.
Hắn không dùng sức mạnh cơ bắp, không dùng Quyền Vực hay Huyết Sát Kiếp Lôi để cưỡng ép phá nát cánh cửa, vì hắn biết lực lượng vật lý chỉ làm kích hoạt sự phản phệ của Thiên Địa Quy Tắc.
Hắn dùng phương thức nghịch thiên nhất, độc đoán nhất…
Dùng Ý Thức Vạn Vật để cưỡng ép thao túng Thiên Địa Quy Tắc!
“Ý Thức Vạn Vật — Đồng Hóa!”
“ONG… ONG… ONG…”
Một luồng sáng thần bí trào dâng từ sâu trong Minh Hồn của Lạc Nam. Luồng ý thức này không mang ý định hủy diệt, mà mang theo quyền năng giao thoa, thẩm thấu. Hắn biến ý thức của chính mình thành một phần của vạn vật xung quanh, rồi từ vạn vật, hắn thẩm thấu thẳng vào từng vệt của Thiên Địa Quy Tắc đang phong ấn đại môn.
Trời đất có ý thức, nhưng quy tắc phong ấn ở đây chỉ là lực lượng chết được để lại từ hàng vạn năm trước.
Lạc Nam giống như một kẻ xâm nhập, dùng Ý Thức Vạn Vật làm cầu nối, từng bước một tước đoạt quyền kiểm soát những sợi xích quy tắc đó!
“Lần đầu tiên… Quy tắc của ngươi phải nghe lời ta!” Lạc Nam gầm nhẹ, năm ngón tay rỉ máu siết chặt lại.
“RẮC… RẮC…”
Thiên Địa Quy Tắc vốn kiên cố bất khả xâm phạm lúc này lại rung lên dữ dội. Những sợi xích ánh sáng màu vàng kim nhạt bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn.
“NỔ CHO TA!” Lạc Nam vung tay!
“BÙM BÙM BÙM!”
Một chuỗi những tiếng nổ vang rền từ trong hư không vang lên. Toàn bộ lớp Thiên Địa Quy Tắc giăng kín trên đại môn vỡ vụn thành hàng tỷ tỷ hạt sáng lấp lánh rồi tan biến vào hư vô!
“ẦM ẦM…”
Cánh cửa đá cổ xưa mất đi sự phong ấn của trời đất, lập tức rung chuyển mãnh liệt.
Lớp rêu phong dày nát bấy, bụi mờ cuốn lên mù mịt. Cánh đại môn nặng hàng vạn quân từ từ tách ra hai bên, mở ra một khe nứt rộng lớn!
VÙ…
Ngay khi cánh cửa khai mở, một luồng sóng gió cổ xưa, hoang sơ và nồng đậm khí tức của hồng hoang cổ lão từ bên trong cuồn cuộn tràn ra ngoài.
Luồng gió ấy mang theo sự bi ai, tàn khốc, và một chút kiêu hãnh của một thời đại đã vĩnh viễn lùi vào quá khứ.
Lạc Nam đứng trước khe nứt đại môn, vạt hắc bào tung bay phấp phới. Ánh mắt hắn xuyên qua làn sương mù mờ ảo, nhìn thấu cảnh tượng bên trong.
Xuất hiện trước mặt hắn không phải là một gian phòng ma quỷ tối tăm hay một sơn động chật hẹp.
Mà là… Một Tiểu Thế Giới!
Một tiểu thế giới độc lập được cất giấu ngay lòng đất Vị Diện Tầng Thứ Hai!
Lạc Nam sải bước tiến qua khe cửa đá.
Hiện ra trước mắt hắn là một vòm trời u ám nhưng mênh mông vô tận. Không có mặt trời, không có mặt trăng, chỉ có những dải ngân hà vỡ vụn đong đưa trên tầng không hư ảo.
Bên dưới vòm trời ấy là một cảnh tượng vừa hùng vĩ, vừa hoang tàn đến rợn người.
Những dãy núi ngọc thạch khổng lồ bị chém nát làm đôi, những tòa đại điện phong cách cổ xưa cao hàng ngàn trượng sụp đổ, nằm trần trụi giữa những đồng bằng đá nứt nẻ.
Xung quanh rải rác những tàn tích của các chiến xa khổng lồ, những ngọn linh kỳ đã rách rưới bị cắm xiên xẹo trên mặt đất, và vô số những bộ xương khô tỏa ra ma quang mờ nhạt.
Có bộ xương dài hàng ngàn trượng của thái cổ ma thú, có bộ xương ánh kim của những vị cường giả viễn cổ. Tất cả đều duy trì tư thế chiến đấu trước khi vĩnh viễn ngã xuống.
Bọn hắn đều nhìn về một hướng…
Bầu trời!
Dường như kẻ địch đã khiến cả một phế tích chôn vùi, đến từ bầu trời!
Nơi đây… rõ ràng từng là đại bản doanh của một siêu thế lực thống trị một thời, nhưng đã bị một lực lượng hủy diệt vô cùng tàn bạo san phẳng trong một đêm!
“Một thế giới đã chết…” Lạc Nam thì thầm… Hắn có thể cảm nhận được sự u uất và oán hận cô đọng trong từng thớ đất của tiểu thế giới này.
Hắn tiếp tục thong thả sải bước, đi sâu vào trung tâm.
Đi qua hàng chục tòa phế tích đại điện, Lạc Nam dừng chân trước một quảng trường khổng lồ được lát hoàn toàn bằng Cửu Tiêu Ma Ngọc — một loại vật liệu rèn luyện binh khí cấp Tiên Vương cực kỳ quý hiếm.
Vậy mà ở đây, nó chỉ được dùng để lát nền quảng trường!
Tại trung tâm của quảng trường, có một đài tế cao chín tầng.
Và nằm ngay trên đỉnh của đài tế… là một vật thể khiến đôi mắt Lạc Nam nheo lại.
Đó là một chiếc quan tài!
Một chiếc quan tài dài chừng hai thước, rộng nửa thước, hoàn toàn được ngưng tụ từ Kiếp Phạt Chi Lực!
Từng đạo lôi điện màu tím đen dữ tợn, chứa đựng ý chí hủy diệt của Thiên Địa Kiếp Phạt, bò ngoằn ngoèo trên bề mặt chiếc quan tài ngọc thạch trong suốt.
Chiếc quan tài này giống như một cái lồng giam, dùng sức mạnh của Kiếp Phạt để phong ấn và trấn áp thứ nằm bên trong.
Qua lớp ngọc thạch trong suốt của quan tài Kiếp Phạt, Lạc Nam có thể nhìn thấy rõ ràng…
Bên trong quan tài, đang nằm yên bình một người phụ nữ.
Một Tuyệt Thế Mỹ Nữ!
“PHỐC!” Chúng nữ bên trong Bá Chủ Quốc Độ đang theo dõi suýt chút phun ra, sau đó bật cười khanh khách:
“Cái số của phu quân, đi đến đâu cũng có mỹ nữ, không thoát được!”
“Hừ!” Tiểu Thiên Ý cũng phải phồng má.
“Kịch bản thật quen thuộc!” Lạc Kỳ Nam che miệng cười khẽ.
“Chịu đấy!” Lạc Nam nhún nhún vai… là do thằng nào thao túng kịch bản?
Bất quá không thể không nói, dù đã từng thấy qua không ít mỹ nhân trên đời, nhưng nữ tử đang ngủ say trong chiếc quan tài này vẫn mang lại cho hắn một sự chấn động về mặt thị giác.
Nàng sở hữu một dung nhan hoàn hảo đến mức không thực. Gương mặt nàng như được điêu khắc từ thứ bạch ngọc tinh khiết nhất của tinh hoa, từng đường nét từ chiếc mũi dọc dừa, đôi môi mỏng mờ nhạt sắc hồng, cho đến hàng lông mi cong vút như cánh bướm đêm… tất cả đều đạt đến sự hài hòa tuyệt đối.
Nàng mặc một bộ đế bào màu đen tím, thêu những đường hoa văn hình Quỷ Thần Phục Bái bằng chỉ vàng dạ quang. Bộ đế bào ôm sát lấy thân hình quyến rũ với những đường cong mê người… bờ vai thon gọn, gò bồng đảo phập phồng kiêu hãnh ẩn hiện sau lớp lụa đen, cùng vòng eo con kiến kiều diễm.
Mái tóc màu bạch kim dài như dòng thác tuyết đổ xõa quanh người nàng, tương phản hoàn toàn với bộ hắc bào uy nghi.
Tuy nhiên, thứ khiến Lạc Nam phải nheo mắt cảnh giới không phải là vẻ đẹp kinh diễm ấy, mà là Khí Tức!
Dù nàng đang trong trạng thái ngủ say, dù đã bị quan tài Kiếp Phạt trấn áp hàng vạn vạn năm, nhưng từ trên thân thể nàng vẫn vô tình tỏa ra một luồng khí chất Đế Vương bá đạo, ngông cuồng và sát phạt đến mức khiến hư không xung quanh đài tế phải liên tục co rút…
Đó là luồng khí tức của một kẻ sinh ra để đạp lên muôn vạn chúng sinh, một kẻ muốn xem thiên địa là bàn cờ, coi tiên ma là kiến hôi…
“Rất nguy hiểm…” Lạc Nam thầm đánh giá.
Đương nhiên là nguy hiểm với cảnh giới hiện tại của Lạc Nam mà thôi… nếu ở thời kỳ hắn toàn thịnh thì chẳng là gì cả.
Hắn đứng trước quan tài Kiếp Phạt, khoanh tay suy ngẫm, đang cân nhắc xem có nên ra tay đánh thức nữ tử này hay không…
Nữ nhân này rốt cuộc đã làm trò gì mà khiến Thiên Địa Quy Tắc phải ra tay phong ấn?
Thế nhưng, Lạc Nam cũng không có cơ hội để đưa ra lựa chọn!
“Ù Ù Ù…”
Đột nhiên, từ ngoài đại môn của tiểu thế giới… nơi hồ Địa Tâm Minh Thủy đang tọa lạc vang lên những tiếng rít lớn.
Lạc Nam giật mình ngoảnh đầu nhìn lại.
Chỉ thấy toàn bộ ba trượng chất lỏng Địa Tâm Minh Thủy ở bên ngoài đang sôi trào dữ dội! Chúng biến thành một dòng sông ánh sáng màu lam, xé rách không gian, lao thẳng qua cánh cửa đá đã mở, tràn vào trong tiểu thế giới!
Dòng sông Địa Tâm Minh Thủy ấy không hề hướng về phía Lạc Nam, mà giống như bị một lực hút tuyệt đối lôi kéo, điên cuồng lao thẳng lên đỉnh đài tế chín tầng, đổ ập vào chiếc quan tài Kiếp Phạt!
“ỪNG ỰC…”
Chiếc quan tài Kiếp Phạt vừa chạm vào Địa Tâm Minh Thủy, những hoa văn lôi điện màu tím đen liền bùng phát ma sát kịch liệt. Nhưng Địa Tâm Minh Thủy là tinh hoa thuần khiết nhất của Minh Hồn thiên địa, nó mang theo năng lượng chữa lành vô hạn.
Những ngụm nước màu lam thấm qua lớp ngọc thạch Kiếp Phạt, điên cuồng tràn vào cơ thể người mỹ nhân bạch phát!
Hấp thụ! Nàng đang tự động rút cạn toàn bộ Địa Tâm Minh Thủy.
Lạc Nam tặc lưỡi: “Á đù… thứ này xem ra không giành cho ta.”
Sau khi hấp thụ trọn vẹn ba trượng Địa Tâm Minh Thủy, chiếc quan tài ngưng tụ từ Kiếp Phạt Chi Lực không thể tiếp tục trấn áp được nữa.
“BÙM!”
Bề mặt quan tài nứt tung ra vạn vệt sáng, rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn lôi điện tàn bạo!
Một luồng Đế Uy kinh thiên động địa từ trên đài tế bùng nổ!
Cả tiểu thế giới rung chuyển mãnh liệt. Những phế tích đại điện xung quanh vỡ vụn thành tro bụi, bầu trời u ám bị rạch nát bởi hàng ngàn tia sét đen…
Giữa trung tâm của trận cuồng phong ma khí ấy, mỹ nhân tóc trắng từ từ mở mắt!
Đó là một đôi mắt có màu đỏ tươi như máu ngưng tụ, sâu thẳm và lạnh lẽo không hề có nửa điểm nhiệt độ nhân gian. Trong đồng tử của nàng, dường như có hình ảnh hàng triệu sinh linh đang gào thét trong ngục tù tử vong.
Nàng từ từ đứng dậy trên đỉnh đài tế. Bộ hắc bào đế vương tung bay theo gió, mái tóc bạch kim dài chấm gót chân như nhảy múa giữa ma quang.
Lạc Nam cảm nhận được rõ ràng, ngay khi nữ nhân này thức tỉnh, vạn vật xung quanh đều đang reo hò vì sung sướng.
Từ cát đá, kiến trúc điêu tàn, những bộ xương trắng hay một hạt bụi nhỏ… đều trở nên cuồng nhiệt, sùng bái đến tột đỉnh.
Rõ ràng, chúng nó ủng hộ nữ vương của mình tỉnh giấc!
Mỹ nhân hít một hơi thật sâu, như thể đang thưởng thức lại hương vị của tử khí sau hàng vạn năm bị giam cầm.
“Hương vị của tự do… Thật là lâu rồi…”
Giọng nói của nàng vang lên. Đó là một giọng nói trong trẻo, mê hoặc, nhưng lại chứa đựng sự lạnh lẽo thấu xương và uy nghiêm vô thượng, làm cho hồn phách của bất kỳ kẻ nào nghe thấy cũng phải tự chủ quỳ phục.
Đôi huyết đồng của nàng đảo quanh một vòng, nhìn quét qua cảnh tượng hoang tàn của tiểu thế giới, nhìn những bộ xương khô của thuộc hạ cũ, trong mắt xẹt qua một tia bi thương tàn nhẫn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự ngông cuồng vốn có.
Cuối cùng, ánh mắt của nữ vương bạch phát dừng lại trên người Lạc Nam — kẻ duy nhất đang đứng khoanh tay, bình thản nhìn nàng giữa trận cuồng phong ma uy.
“Ồ?” Nữ tử khẽ ồ lên một tiếng, giọng nói mang theo một chút kinh ngạc:
“Ngươi có thể tiến vào đây để giải thoát Trẫm? thủ đoạn chắc không đơn giản nhỉ?”
Lạc Nam nhếch mép, nhìn thẳng đáp: “Cửa là ta mở, Minh Thuỷ chưa kịp dùng đã bị lấy mất… nàng có hậu tạ gì không?”
Nữ tử bạch phát nghe vậy, chợt cất tiếng cười to:
“Ha ha ha ha ha!”
Tiếng cười của nàng chấn động cả không gian, làm vang vọng khắp các vách núi hoang tàn.
“Đòi Trẫm hậu tạ?” Nữ tử dừng cười, ánh mắt trở nên kiêu hãnh và sắc lẹm như ma đao:
“Ngươi có biết Trẫm là ai?”
Lạc Nam thở dài, lắc đầu: “Một vị bại tướng bị nhốt trong quan tài đá chứ ai?”
Khí tức trên người nữ tử đột ngột ngưng đọng!
Một luồng Đế Khí ngút trời bùng nổ từ thân thể nàng, hóa thành một bàn tay khổng lồ từ trên không trung đè áp xuống đầu Lạc Nam!
Lực lượng này… vượt xa Ất Tiên, vượt xa Cực Tiên! Dù chưa phục hồi toàn bộ công lực, nhưng uy áp của nàng đã chạm tới ngưỡng cửa của Tiên Vương!
“Cọp cái!” Lạc Nam hừ lạnh.
Hắn không lùi lại, Bát Môn Độn Giáp kích hoạt, Huyết Sát Kiếp Lôi cuồn cuộn bao trùm nắm đấm, tung một quyền nghênh đón.
“OÀNH!”
Lực lượng chấn động dữ dội. Lạc Nam bị đẩy lùi hàng chục bước, mỗi bước chân đạp nát Cửu Tiêu Ma Ngọc bên dưới…
Mà thế công của nữ tử cũng bị nghiền nát thành tro bụi…
Nữ tử bạch phát thu tay lại, mắt sáng lên một tia kinh ngạc thực sự: “Nhục thân cường đại, Kiếp Lôi phạt thế, lại còn tinh thông Quyền Vực ở cảnh giới này… Ngươi quả thật là một thiên kiêu hiếm thấy!”
Nàng chậm rãi từ trên đài tế bước xuống, từng bước chân của nàng bước đi trên hư không như bước trên nấc thang vô hình.
“Nghe cho kỹ, tên nhóc kiêu ngạo!” Nữ tử đứng lơ lửng trước mặt Lạc Nam, mái tóc bạch kim tung bay, tàn khốc nói:
“Vào thời đại đó, Trẫm chính là Bát Hoang Ma Đế, từng suýt nữa thống nhất Vị Diện này!”
Lời nói của nàng mang theo một đoạn ký ức lịch sử đẫm máu.
Năm đó, Bát Hoang Ma Đế với tư chất vô song và dã tâm vô tận, đã xây dựng nên một ma triều hùng mạnh, chinh phạt khắp nơi.
Nàng muốn luyện hóa toàn bộ Vị Diện Tầng Thứ Hai thành Ma Quốc của riêng mình.
Sự bá đạo và dã tâm của nàng đã chọc giận bản thể ý chí của thế giới này — Vị Diện Chi Linh!
Một trận chiến diệt thế đã diễn ra. Vị Diện Chi Linh huy động toàn bộ Thiên Địa Quy Tắc cùng tất cả Tiên Vương mạnh nhất thời bấy giờ vây sát.
Dù Bát Hoang Ma Đế vô địch một thời, tiêu diệt toàn bộ Tiên Vương dám cản đường, nhưng cuối cùng nàng vẫn bị Vị Diện Chi Linh giáng xuống Thiên Địa Quy Tắc, đánh nát ma triều của nàng, tiêu diệt toàn bộ thuộc hạ, và phong ấn nàng vào chiếc quan tài bằng Kiếp Phạt, chôn sâu dưới lòng đất qua nhiều kỷ nguyên…
Mỹ nữ nhìn Lạc Nam, ánh mắt đong đầy sự ngạo mạn của một vị Ma Đế từng đứng trên đỉnh cao:
“Vị Diện Chi Linh phong ấn, muốn dùng thời gian ép trẫm thần phục, ngoan ngoãn đầu quân cho nó… nhưng đừng mơ tưởng!”
Nàng đưa bàn tay thon dài, bạch ngọc về phía Lạc Nam, ngón tay trỏ điểm nhẹ trong hư không, cất giọng uy nghiêm như thánh chỉ:
“Ngươi… có tư cách làm thuộc hạ trung thành nhất của trẫm!”
Lạc Nam đứng đó, nghe từng câu từng chữ của Bát Hoang Ma Đế.
Hắn nhìn dung nhan tuyệt mỹ nhưng tràn ngập sự ngạo mạn của vị nữ đế trước mặt, rồi hắn… bật cười.
“Phốc, khà khà khà!”
Cười một cách sảng khoái…
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
