NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 45: GIAI ĐOẠN HAI! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Trong sơn động u tịch, tiếng gió rít gào bên ngoài vách đá dường như đã bị tầng tầng lớp lớp trận pháp thiên nhiên ngăn cách hoàn toàn.
Tiểu Bát vẫn ngồi xếp bằng ngay ngắn. Thân hình nhỏ bé được bao bọc trong chiếc áo choàng thùng thình, nhưng khí tức toát ra quanh người nàng đã bắt đầu phát sinh những biến chuyển kỳ ảo.
Từng sợi ma quang thỉnh thoảng lại từ trong lỗ chân lông nàng thẩm thấu ra ngoài, lượn lờ quanh đỉnh đầu, thoáng ẩn thoáng hiện như Đế Miện.
Lạc Nam khẽ liếc nhìn nàng một cái, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười yên lòng. Sau đó, hắn khép mắt lại, triệt để ngăn cách bản thân với ngoại giới, bước vào trạng thái nhập định sâu nhất.
Trước mắt hắn lúc này không còn là vách đá tăm tối của hang động, mà là một vùng tinh không ý thức vô biên vô tận.
Nơi đây, từng mảnh vỡ ký ức, từng trận chiến sinh tử, từng giọt máu và mồ hôi hắn đổ ra từ hạ giới, xuyên qua vũ trụ, chinh phục Nguyên Giới, khám phá Hỗn Độn, quân lâm Chung Cực… bước lên con đường bá chủ đều hiện về rõ mồn một.
Từ những chiến tích kiếp trước… cho đến khoảnh khắc tự tay sáng tạo ra Chúa Tể Kinh – một bộ công pháp độc nhất vô nhị, phát triển dựa vào chính bản thân hắn mà không cần bất cứ Thần Vật nào hỗ trợ.
“Chúa Tể…”
Lạc Nam thầm thì hai chữ ấy trong nội tâm.
Hiện tại, hắn vẫn ưu tiên phát triển hai nhánh trụ cột nhất là Hồn và Thể.
Về phần Thể, hắn có Chúa Tể Ngự Thân… Nó biến từng thớ thịt, từng giọt máu, từng tế bào và huyệt đạo trong cơ thể hắn thành một nơi tích trữ vô tận, một cỗ máy nghiền ép thô bạo. Bất kể là Tiên lực thanh khiết, Ma khí hung tàn, Thi độc u ám hay tạp chất hỗn loạn, chỉ cần lọt vào cơ thể hắn đều được đồng hóa thành nguồn năng lượng thuần khiết nhất để nuôi dưỡng cơ thể hoặc bộc phát uy lực.
Thế nhưng, như vậy đã đủ để hay chưa?
“Chưa đủ. Tuyệt đối chưa đủ!” Ánh mắt của Lạc Nam trong không gian ý thức bừng lên một ngọn lửa tham vọng cháy bỏng.
“Một kẻ chỉ biết thu nạp, thanh lọc rồi lưu trữ… cùng lắm chỉ là một cái kho chứa vĩ đại, một chiếc đỉnh lô hoàn mỹ mà thôi. Đó là cảnh giới của kẻ thu gom, không phải phong thái của một Đấng Thống Trị!”
Chúa Tể thực sự là gì?
Chúa Tể là kẻ đứng trên vạn vật, là nơi khởi nguồn và cũng là nơi định đoạt vận mệnh của mọi quy luật.
Khi một loại sức mạnh quy phục dưới trướng Chúa Tể, nó không thể chỉ đơn thuần giữ nguyên bản chất tầm thường ban đầu của nó… Dưới sự ngự trị, sức mạnh đó phải được tôi luyện, phải chịu sự nhào nặn, phải lột xác, biến dị và thăng hoa lên một bản chất cao hơn, khủng khiếp hơn và bá đạo hơn!
Thân thể của hắn không thể chỉ là chiếc lồng giam hay cái bể chứa.
Nó phải là một mảnh đất tiến hóa hoàn mỹ nhất, một lò luyện thần thánh nơi mọi hạt giống sức mạnh tầm thường một khi gieo vào đều phải nảy mầm…
“Chúa Tể Ngự Thân… diễn!”
Lạc Nam gầm nhẹ trong ý thức… Toàn bộ huyết mạch trong cơ thể hắn sôi trào điên cuồng.
Hắn vung tay, dẫn động toàn bộ lượng tài nguyên còn lại từ những chiếc nhẫn trữ vật…
Hàng triệu khối Tiên Thạch cao cấp, những bình Huyết Tinh, những gốc Linh Dược ẩn chứa dược tính nồng đậm… tất cả bị luyện hoá trong nháy mắt.
Một cơn bão năng lượng bùng nổ, gào thét tràn vào cơ thể hắn qua hàng triệu lỗ chân lông.
Dưới sự vận hành của khẩu quyết mới do chính hắn đốn ngộ, mỗi một tế bào của Lạc Nam bỗng chốc biến hóa thành một tiểu thái cực như âm dương tuần hoàn, một lò bát quái thu nhỏ.
Khi dòng năng lượng khổng lồ từ đủ loại tài nguyên khác nhau hoà quyện, vừa chui vào kinh mạch liền muốn cắn xé, điên cuồng phá hủy mọi thứ xung quanh…
Đau đớn!
Một cơn đau xé rách thể xác ập tới, từng thớ thịt như bị hàng vạn chiếc cối xay nghiền nát rồi lại dùng kim nung đỏ khâu lại.
Nhưng gương mặt Lạc Nam không hề biến sắc. Hắn cắn chặt răng, ý chí như bàn thạch, lạnh lùng điều khiển từng dòng chảy.
“Dưới sự ngự trị của ta, vạn vật đều phải cúi đầu! Không dung hợp, liền hủy diệt!”
ẦM ẦM ẦM!
Chúa Tể Ngự Thân bộc phát uy năng. Nhục thân hắn trở thành một chất xúc tác hoàn hảo. Thay vì triệt tiêu tính hung hãn của các loại năng lượng, hắn lại dùng chính sự hung hãn đó, ép chúng va chạm, cọ xát và nuốt chửng lẫn nhau.
Trong quá trình va chạm ấy, những tạp chất yếu ớt bị bốc hơi thành khói trắng thoát ra ngoài qua lỗ chân lông. Những phần tinh hoa cốt lõi nhất của từng loại thuộc tính bị ép buộc phải bẻ gãy cấu trúc cũ, tái tổ hợp lại thành một dạng năng lượng cao cấp hơn.
Và đối tượng đầu tiên được Lạc Nam thử nghiệm…
Là Huyết Sát Kiếp Lôi!
Năng lượng khổng lồ vừa được hấp thụ, rót hết vào Huyết Sát Kiếp Lôi trong thể nội.
Một vệt lôi đình màu đỏ nguyên bản bỗng nhiên co rút lại ở trung tâm đan điền của Lạc Nam.
Nó co lại thành một điểm đen cực nhỏ, tựa như một hố đen lôi điện… Áp suất nén lại đạt đến cực hạn, không gian xung quanh đan điền hắn bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chân không nhỏ li ti.
Một nhịp… hai nhịp…
OÀNG!
Tiếng sấm nổ vang dội không gian tinh thần, như tiếng gầm của một con cự thú thức tỉnh từ thời hỗn mang viễn cổ!
Điểm đen bạo phát!
Một luồng sét hoàn toàn mới trào dâng, tràn qua khắp kinh mạch…
Đó không còn là màu lúc đầu của Huyết Sát Kiếp Lôi nữa.
Tia lôi đình này mang một màu đỏ pha lẫn ánh tím đen ma mị, bao bọc bên ngoài là những tia chớp hình răng cưa sắc nhọn của sự hủy diệt.
Nó không chỉ mang theo sức tàn phá kinh hoàng của thiên kiếp và sự hung bạo của sát lục, mà bên trong nó còn cuộn trào một thứ ý niệm điên cuồng, sẵn sàng xé nát bất cứ thứ gì…
Nó không phục tùng trời, không phục tùng đất, chỉ thuần phục duy nhất một ý chí của kẻ tạo ra nó!
“Gọi ngươi là Cuồng Sát Kiếp Lôi!” Lạc Nam lẩm bẩm.
Sự biến dị thành công mỹ mãn!
Lạc Nam có thể cảm nhận rõ ràng, chỉ một tia Cuồng Sát Kiếp Lôi này thôi, uy lực hủy diệt và tính bộc phát bạo liệt của nó đã vượt xa Huyết Sát Kiếp Lôi trước đây hàng chục lần.
Nó đã vượt qua thứ sấm sét mà Vị Diện Tầng Thứ Nhất từng giáng xuống đầu hắn.
Là lực lượng độc nhất vô nhị do Lạc Nam tạo ra!
Chúa Tể Ngự Thân sau khi hoàn thành sự lột xác đã biến toàn bộ cơ thể Lạc Nam thành một nơi đặc biệt…
Từ nay về sau, bất kỳ dị hỏa, lôi đình, hàn băng hay ma lực nào rơi vào tay hắn, đều sẽ không chỉ dừng lại ở phẩm cấp ban đầu.
Chúng sẽ bị ép buộc phải tiến hóa, phải biến dị thành những biến thể khủng khiếp và hoàn mỹ hơn dưới quyền năng của Chúa Tể!
Đương nhiên, cái giá phải trả chính là cần lượng lớn tài nguyên làm chất dinh dưỡng.
Càng nhiều tài nguyên, thân thể Lạc Nam càng cường hoá lực lượng trở nên đáng sợ hơn.
Thế nhưng, sự thăng hoa của Nhục Thân mới chỉ là một nửa chặng đường.
Lạc Nam hít sâu một hơi, ý thức của hắn lập tức chuyển dời từ thể đến hồn.
Toàn thân Minh Hồn tỏa ra luồng hắc quang óng ánh, kiên cố và thâm trầm như một khối hắc kim ngàn năm tôi luyện.
Chúa Tể Ngự Minh mang lại cho hắn khả năng phân tách linh hồn độc lập tác chiến, cùng với Ý Thức Vạn Vật.
Ý Thức Vạn Vật giúp hắn hòa mình vào thiên nhiên, biến từng ngọn cỏ, lá cây, hạt bụi, hòn đá thành đôi mắt, đôi tai của mình. Hắn có thể lắng nghe tiếng thì thầm của gió, cảm nhận sự rung chuyển của lòng đất, hiểu được chuyển động của không gian để từ đó thao túng hoàn cảnh…
Nhưng đứng ở góc độ và dã tâm của hắn… như vậy vẫn còn quá ôn hòa, quá bị động!
“Ý Thức Vạn Vật… chỉ là sự thấu hiểu và câu thông.” Minh Hồn của Lạc Nam từ từ mở mắt, trong đôi mắt sâu thẳm như vực tối U Minh lóe lên hai tia bá uy.
“Ta hiểu ngươi, ta lắng nghe ngươi, ta mượn nhờ sức mạnh của ngươi… Đó là thái độ của một kẻ làm bạn, một kẻ cộng sinh.”
“Nhưng Chúa Tể… không cần sự cộng sinh ngang hàng!”
“Ta không cần vạn vật phải đồng ý cho ta mượn sức mạnh. Ta muốn gió thổi, gió phải nổi cơn cuồng nộ! Ta muốn đất nứt, đất phải sụp đổ tan tành! Ta muốn không gian đông cứng, hư không phải hóa thành xiềng xích vạn năm!”
“Không phải là câu thông… mà là Thống Ngự!”
ẦM!
Một luồng chấn động vô hình nhưng mang theo sức ép kinh thiên động địa bộc phát từ sâu trong Minh Hồn.
Để đạt được sự thống trị tuyệt đối ấy, chỉ có sức mạnh hồn phách đơn thuần là không đủ. Thống trị vạn vật, áp đảo quần hùng, thứ cần thiết nhất chính là Ý Chí.
Trong suốt hành trình tu đạo của Lạc Nam, hắn đã từng đốn ngộ và ngưng tụ vô số loại ý chí cường đại…
Hắn có Chiến Ý bất khuất, càng đánh càng hăng, đối mặt với cường địch ngập trời chưa từng lùi nửa bước.
Hắn có Sát Ý lạnh lùng, giết chóc quyết đoán, coi máu chảy thành sông là chuyện thường tình.
Hắn có Ma Ý ngạo nghễ, bất chấp thiên đạo cương thường, tự do tự tại giữa đất trời.
Hắn có Đế Ý duy ngã độc tôn, mang theo phong thái của bậc đế vương quan sát chúng sinh như sâu kiến.
Và hắn càng có Bá Ý, thứ đã từng khiến Âm Dương lưỡng giới khiếp sợ, làm nên tên tuổi và truyền kỳ thuộc về Bá Chủ.
Những loại ý chí này, mỗi một loại đặt lên người bất kỳ một vị thiên kiêu hay cường giả nào cũng đủ để bọn hắn ghi tên vào ngôi đền huyền thoại… Nhưng đối với Lạc Nam hiện tại, vẫn là chưa đủ.
“Hôm nay, lấy danh nghĩa của ta, vạn ý quy tông!”
Minh Hồn Lạc Nam đứng bật dậy. Hai tay hắn dang rộng giữa thức hải vô tận.
VÙ VÙ VÙ!
Từng luồng sáng đại diện cho các loại ý chí bắt đầu hiện hình…
Tất cả ý chí như những con cự long, điên cuồng gầm thét, vùng vẫy giữa tinh thần, không con nào chịu thua con nào. Chiến Ý muốn xé nát Ma Ý, Sát Ý muốn chém đứt Đế Ý, sự xung đột dữ dội khiến hồn phách của Lạc Nam nổi lên những đợt sóng thần, đầu óc hắn đau đớn như muốn nổ tung!
“Tất cả câm miệng cho ta!”
Minh Hồn Lạc Nam bước tới một bước, đạp mạnh chân xuống…
Một đạo ý niệm thuần túy nhất, nguyên sơ nhất nhưng cũng vĩ đại nhất từ tận đáy lòng hắn bộc phát ra.
Đó là khát vọng quân lâm tuyệt đỉnh, là dã tâm đạp bằng chư thiên vạn giới, là lời thề trở thành Chúa Tể trong truyền thuyết!
Ý niệm này vừa xuất hiện, liền hóa thành một hư ảnh cự nhân khổng lồ đứng sừng sững sau lưng Minh Hồn. Cự nhân ấy khoác trường bào màu đen tuyền thêu hoa văn hỗn độn, khuôn mặt mờ ảo nhưng đôi mắt lại sáng rực như nhật nguyệt, tỏa ra một thứ khí tức ngập tràn sự bá đạo, bao dung nhưng cũng tuyệt đối không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
Dưới cái nhìn của hắn, những con rồng ý chí kia bỗng nhiên run rẩy kịch liệt!
Chiến Ý cuồng bạo? Dưới chân Chúa Tể, chiến ý chỉ là thanh gươm hộ vệ!
Sát Ý hung tàn? Trước mặt Chúa Tể, sát ý chỉ là công cụ hành hình!
Ma Ý ngông cuồng? Trong lòng Chúa Tể, ma ý chỉ là nét chấm phá tự do!
Đế Ý tôn quý? So với Chúa Tể thống ngự vạn giới, đế vương phàm trần chỉ là hạt cát giữa sa mạc!
Mà dù là Bá Ý? Cũng phải nhượng bộ lui binh!
“Dung hợp!”
Tất cả ý chí lập tức bị cuốn vào vòng xoáy của Minh Hồn… Chúng bị nghiền nát, hòa quyện vào nhau, từng chút từng chút một kết tinh lại.
Màu vàng của Chiến Ý, màu đỏ của Sát Ý, màu đen của Ma Ý, màu tím của Đế Ý, màu đồng cổ của Bá Ý… tất cả hòa lẫn vào nhau, cuối cùng thăng hoa thành một thứ ý chí huyền ảo, thâm trầm, nhưng lại mang theo một loại uy áp khiến cho linh hồn của bất kỳ sinh linh nào nhìn vào cũng phải run rẩy…
Chúa Tể Ý Chí!
ẦM!
Khoảnh khắc Chúa Tể Ý Chí chính thức thành hình, toàn bộ nội tâm của Lạc Nam lập tức phẳng lặng như gương.
Không còn sóng gió, không còn hỗn loạn. Minh Hồn của hắn được bao bọc trong tầng hào quang, khí chất đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ u ám của một Minh Tu thông thường, mà thay vào đó là phong thái của một thực thể tối cao…
Chúa Tể Ý Chí này không chỉ đơn thuần là sự dung hợp giữa các ý chí.
Nó đại diện cho sự quyết tâm, chấp niệm, hướng tới và điên cuồng của một vị Bá Chủ muốn đạt đến cảnh giới cao hơn.
Trạng thái này, rất khó để diễn tả… nếu không tự thân trải qua, cảm nhận và bước chân vào Chúa Tể Chi Lộ.
Và quan trọng hơn cả, khi Chúa Tể Ý Chí kết hợp với Minh Hồn, năng lực Ý Thức Vạn Vật trước đây đã lột xác:
Thống Ngự Vạn Vật!
Không cần phải lắng nghe, không cần phải câu thông, không cần phải hòa mình.
Giờ đây, chỉ cần Lạc Nam phóng thích Chúa Tể Ý Chí ra ngoài, luồng ý chí bá đạo này sẽ trực tiếp cưỡng chế, áp đặt mệnh lệnh lên vạn vật trong phạm vi ảnh hưởng.
Hắn ra lệnh cho không gian đông cứng, không gian phải biến thành lồng giam…
Hắn ra lệnh cho ngọn lửa bùng cháy, ngọn lửa phải thiêu rụi kẻ thù.
Hắn ra lệnh cho đất đá chôn vùi, đại địa phải lập tức khép lại!
Đó mới là quyền năng xứng đáng với Chúa Tể Kinh.
…
Trong sơn động, Lạc Nam từ từ mở đôi mắt…
Một luồng sáng vô hình từ trong đồng tử hắn bắn thẳng ra ngoài, xé rách màn đêm u tối…
Xung quanh thân thể hắn, từng tia Cuồng Sát Kiếp Lôi đỏ rực pha tím đen tự động nhảy múa, phát ra những tiếng như trống trận viễn cổ.
Lạc Nam khẽ nâng bàn tay phải lên, hắn chỉ khẽ chuyển động một ý niệm.
VÙ!
Không cần vận chuyển Tiên lực hay Minh lực, chỉ đơn thuần phóng thích một luồng Chúa Tể Ý Chí.
Ngay lập tức, ngọn gió đang luồn qua khe đá ngoài cửa động bỗng nhiên khựng lại, hóa thành một lưỡi đao phong sắc lẹm lơ lửng giữa không trung…
Những giọt nước đang nhỏ tí tách từ trần hang lập tức ngưng đọng thành những mũi băng tiễn sắc bén chĩa thẳng ra ngoài…
Thậm chí từng hạt bụi trôi nổi trong không khí cũng lập tức dừng chuyển động, xếp thành một hàng lối nghiêm trang như những binh sĩ đang chờ đợi quân lệnh của Hoàng đế!
Thống Ngự Vạn Vật!
Mọi vật chất, mọi nguyên tố trong phạm vi ý chí của hắn đều trở thành vũ khí, trở thành nô bộc phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện.
Lạc Nam thu hồi khí tức, ngọn gió tan biến, giọt nước rơi xuống vỡ tan, hạt bụi lại trôi dạt vô định.
Hắn khẽ thở ra một ngụm trọc khí, trong lòng dâng lên một cảm giác sảng khoái và tự tin chưa từng có.
Chúa Tể Kinh – giai đoạn thứ hai đã thành!
Khẽ mỉm cười, Lạc Nam quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Và khoảnh khắc ánh mắt hắn chạm vào bóng hình nhỏ nhắn trên tảng đá phẳng, đồng tử Lạc Nam co rút lại, trong mắt hiện lên một tia kinh diễm.
Tiểu Bát cũng đã hoàn thành quá trình tu luyện!
Lúc này, nàng không còn là cô bé yếu ớt, ngơ ngác và sợ hãi nép vào ngực hắn như trước nữa. Nàng vẫn ngồi xếp bằng ở đó, nhưng toàn bộ khí chất quanh người đã phát sinh sự biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Chiếc áo choàng rộng thùng thình màu đen không biết từ lúc nào đã được ma khí quanh người nàng gọt giũa, biến hóa thành một bộ Đế Bào màu tím đen huyền bí, ôm vừa vặn lấy vóc dáng thanh mảnh, cao quý.
Trên vạt áo, từng vệt hoa văn Đế Văn hình hoa bỉ ngạn màu bạc lấp lánh như ẩn như hiện, tỏa ra thứ uy áp cổ xưa và thâm trầm.
Mái tóc bạch kim dài óng ả không còn buộc túm bằng cành cây nhỏ nữa, mà buông xõa dài qua thắt lưng, bồng bềnh tựa như dải ngân hà lấp lánh giữa trời đêm U Minh. Chiếc Ma Trâm mà Lạc Nam gài cho nàng cắm nghiêng trên mái tóc, tỏa ra ánh sáng ma mị chiếu rọi lên gương mặt tuyệt mỹ không tì vết.
Đôi mắt bạc của nàng từ từ mở ra.
Không còn sự ngây thơ, sợ sệt của một đứa trẻ. Đôi mắt ấy sâu thẳm, lạnh lùng và tĩnh lặng như mặt hồ vạn năm không gợn sóng.
Trong sâu thẳm con ngươi màu bạc, tám luồng xoáy ma quang đại diện cho Bát Hoang Ma Đạo đang chầm chậm luân chuyển, như thể chỉ cần một cái liếc mắt của nàng cũng đủ khiến vạn dặm sơn hà sụp đổ, ức vạn sinh linh phải phủ phục xưng thần!
Ma Đế Biến!
Dưới sự dẫn dắt từ khẩu quyết cùng với thiên phú yêu nghiệt vốn có của một Ma Đế, Tiểu Bát đã hoàn toàn lĩnh ngộ được bản chất của môn bí thuật này.
Nhìn thấy Lạc Nam xem mình, vị Ma Đế mỉm cười nghịch ngợm:
“Baba, Tiểu Bát có xinh không?”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
