Chương 42: HÌ HÌ!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 42: HÌ HÌ!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 42: HÌ HÌ! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 42: HÌ HÌ! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Cơn gió u lạnh quét qua mặt đất rạn nứt của tiểu thế giới hoang tàn, mang theo thứ mùi vị khét lẹt của ma khí bị đốt cháy cùng tàn tích ngọc thạch sụp đổ. 

Những dải mây đen vòm trời như bị một lực lượng vô hình xé rách, để lộ ra những vệt sáng lờ mờ chiếu xuống Ma Triều đã sụp đổ từ vô số năm trước.

Bát Hoang Ma Đế lùi liên tiếp mười mấy bước, gót chân nện xuống mặt đất tạo thành từng tiếng “cộp, cộp” hoảng loạn. 

Đế bào hắc tím sặc sỡ ma quang giờ đây đã thu hãm sạch sẽ, không còn lấy một tia ma uy. 

Mái tóc bạch kim dài chấm gót từng tung bay ngạo nghễ như sóng cuộn thì nay xõa tung rối bời, vài lọn tóc dính vào khuôn mặt đầm đìa mồ hôi ướt đẫm.

Nàng dùng cả hai tay ôm chặt lấy đầu, đôi vai thon gầy rung lên bần bật. 

Uy thế trong đôi đồng tử màu đỏ bắt đầu bốc hơi, tan biến như sương mù gặp nắng gắt. Thay vào đó, lớp ma văn bao phủ trên trán nàng nhạt dần, lộ ra làn da bạch ngọc mịn màng nhưng tái nhợt…

“Ngươi… Ngươi… Ngươi rốt cuộc… là cái thứ quỷ gì?!”

Giọng nói của nàng không còn là chất giọng oai nghiêm, lạnh lẽo của một vị Nữ Đế từng giậm chân làm rung chuyển Vị Diện Tầng Thứ Hai, mà đã biến đổi. 

Nó run rẩy, đứt quãng, chứa đựng sự hoảng sợ của một linh hồn vừa nhìn thấy những thứ không nên thấy.

Lạc Nam chắp tay sau lưng, tà áo hắc bào khẽ lay động trong gió nhẹ. 

Hắn đứng đó, thần thái thản nhiên như một vị ca ca nhà bên đầy thân thiện… Ánh mắt sâu thẫm như hố đen vạn vũ nhìn xoáy vào nữ tử đang hoảng loạn trước mặt.

“Không tồi đâu!” Lạc Nam gật đầu tán thưởng, nói thật hắn không nghĩ nữ nhân này lại kiên cường đến vậy.

Vốn hắn cho rằng, chỉ riêng Vạn Kiếp Luân Hồi đã đủ để nàng phản phệ rồi…

Không ngờ nàng vượt qua được Vạn Kiếp Luân Hồi, mà còn nhìn thấy thêm một vài thứ khác…

Có thể nói, dù là một số Thần Đạo Cảnh cũng chưa chắc chịu nổi khi dò xét gốc khuất trong tâm cảnh Bá Chủ.

Bất quá, có một điều Lạc Nam lại không ngờ…

Ý chí và ký ức vĩ đại của hắn… thứ tích tụ qua máu, hồn và xương, qua những trận chiến cấp độ khủng bố, là thứ vượt xa khỏi tầm hiểu biết của bất kỳ sinh linh nào ở Vị Diện Tầng Thứ Hai này. 

Bát Hoang Ma Đế tuy từng vô địch một thời đại, từng cứng đầu đối đầu với Vị Diện Chi Linh, nhưng chung quy nàng cũng chỉ là một con cá trong cái ao nhỏ. Khi cố tình ép buộc bản thân, dùng ý thức xông vào “thức hải” của Lạc Nam, nàng chẳng khác nào một kẻ mang ngọn nến nhỏ lao vào giữa lòng mặt trời.

Áp lực tàn khốc ấy không chỉ đánh bại nàng, mà nó như một chiếc búa tạ vô hình, nện nát vụn chiếc vỏ bọc “Bát Hoang Ma Đế” được đúc bằng chiến tích, nước mắt và sự phẫn uất suốt cả tuế nguyệt…

“RẮC… RẮC…”

Một tiếng động giòn tan vang lên từ sâu trong tâm trí của nàng. Đó không phải là tiếng xương gãy, mà là tiếng Ma Tâm vỡ vụn!

Lớp phòng thủ kiên cố nhất, kiêu ngạo nhất mà nàng dựng lên từ khi mười tuổi… từ cái đêm tự tay đào đất chôn mẫu thân trong đêm mưa lạnh, tự rạch tay nhập ma để sinh tồn, đã bị tâm cảnh của Lạc Nam hung hăng oanh kích.

“A… Đầu ta… Đầu ta đau quá!”

Nữ Đế thốt lên một tiếng kêu đau đớn, hai tay siết chặt lấy thái dương, thân thể mềm nhũn đổ gục xuống mặt đất.

“Hửm?”

Lạc Nam khẽ nheo mắt. Hắn vốn dĩ chỉ muốn dùng áp lực tâm cảnh để chèn ép, khiến vị Ma Đế này nhận ra sự chênh lệch mà thu hồi thái độ cuồng vọng, tránh một trận sinh tử chiến vô nghĩa. 

Hắn không ngờ rằng phản ứng phụ có vẻ hơi lớn…

Xem ra nàng đã bị tổn hại tâm cảnh, không biết có vượt qua nổi hay không.

Thế nhưng, diễn biến tiếp theo lại nằm ngoài toàn bộ kịch bản mà một cường giả dày dạn kinh nghiệm như Lạc Nam có thể lường trước.

Ma khí quanh người Bát Hoang Ma Đế bốc hơi sạch sẽ, biến mất không để lại một tia vết tích. 

Đôi huyết đồng từng khiến vạn ma quỳ phục bỗng nhiên chớp chớp liên tục. Rãnh máu đỏ rực lùi dần, trả lại cho đôi mắt nàng một màu xám bạc trong trẻo, thuần khiết như làn nước mùa thu chưa từng bị ô nhiễm.

Bức miện đế vương chạm khắc bằng Cửu Tiêu Ma Ngọc trên đầu nàng rơi “boong” một tiếng xuống nền đá, lăn vài vòng rồi dừng lại dưới chân Lạc Nam. 

Mái tóc bạch kim xõa tung tự do, rủ xuống che đi nửa khuôn mặt kiều diễm.

Nữ tử ngồi bệt dưới đất, hai chân thon dài quấn trong đế bào co lại. 

Nàng ngơ ngác nhìn, đôi mắt xám bạc tròn xoe đảo quanh vòm trời u ám và những dãy núi sụp đổ phía xa. 

Trong mắt nàng không còn sát ý, không còn kiêu hãnh, không còn tham vọng thống trị, mà là… sự hoang mang, sợ hãi và lạ lẫm của một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa khu rừng u tối.

Nàng ôm lấy hai gối, co quắp thân thể lại thành một cục nhỏ xíu, khẽ cắn môi dưới, đôi mắt rấn rấn lệ quang…

Nàng ngước lên nhìn Lạc Nam.

Khoảnh khắc đôi mắt xám bạc thuần khiết đó va chạm với ánh mắt thâm thuý của Lạc Nam, thân thể nàng khẽ run lên một cái. 

Nhưng kỳ lạ thay, nàng không hề run rẩy vì sợ hãi muốn bỏ chạy, mà trong sâu thẫm bản năng vừa bị giải phóng của nàng, nam nhân mặc hắc bào trước mặt này… là tồn tại duy nhất đã “đánh rách” được cái thế giới tàn khốc đã giam cầm tâm trí nàng. 

Hắn là kẻ duy nhất mạnh mẽ hơn toàn bộ nỗi sợ hãi trong quá khứ của nàng!

Nói một cách khác, khi lớp vỏ kiên cố bị đập vỡ, phần tâm trí ngây thơ, yếu đuối bị nàng giấu kín từ năm mười tuổi trong góc lãnh cung đã tràn ra ngoài, chiếm quyền kiểm soát thân thể!

Rõ ràng, để một tiểu nữ hài 10 tuổi trải qua tất cả những thứ đó… nàng đã tự giam cầm phần yếu ớt nhất của bản thân.

Và giờ đây, cái phần đó đã được thức tỉnh một cách ngoài ý muốn.

“Đau… Đau quá…”

Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào như chuông bạc vang lên. 

Nàng ôm lấy ngón tay bạch ngọc của mình, nơi vừa rồi siết chặt đến mức bật máu, đưa lên miệng ngậm lấy, đôi mắt xám bạc đong đầy nước mắt nhìn Lạc Nam đầy vẻ tội nghiệp.

Lạc Nam giật giật khóe miệng. Đầu óc hắn quay cuồng trong một thoáng, đến lượt hắn vô thức thốt lên:

“Cái quỷ gì thế này?”

Vị Bát Hoang Ma Đế vừa mới phút trước còn xưng “Trẫm”, đòi đè nát hắn, đòi biến hắn thành nô lệ trung thành, khí thế át cả trời đất… đâu rồi?

Sao bây giờ lại biến thành một tiểu nha đầu trong thân xác mỹ nữ tuyệt thế, ngơ ngơ ngác ngác ngồi khóc nấc lên?

“Ngươi… dáng vẻ uy phong đâu?” Lạc Nam nhíu mày, giọng điệu nghiêm nghị: 

“Đứng dậy! Đừng tưởng dùng mỹ nhân kế hay giở trò ngây thơ là ta sẽ tha cho nàng. Bát Hoang Ma Đế, thủ đoạn này của nàng quá thấp cấp!”

Nghe thấy tiếng gắt của Lạc Nam, nữ tử giật mình co rụt cổ lại… Nàng chớp chớp đôi mắt long lanh, nước mắt rơi lã chã trên đôi má trắng hồng. 

Nàng không hề đáp lại bằng ma uy hay lời chửi rủa, mà lại thì thào bằng giọng mũi nghẹn ngào:

“Lạnh… Lạnh quá… Mẫu thân ơi, Tiểu Bát lạnh quá…”

Nàng run rẩy đưa hai tay ôm lấy vai mình, bộ đế bào rộng thùng thình vốn dĩ khoác trên người một Nữ Đế uy phong giờ đây trở nên rộng lùng thùng, xộc xệch, làm lộ ra bờ vai thon mềm và xương quai xanh quyến rũ. 

Nhưng hành động của nàng lúc này lại hoàn toàn là phản ứng của một đứa trẻ đang co ro tìm kiếm hơi ấm!

Lạc Nam ngẩn ngơ.

Hắn là kẻ từng đi qua muôn vàn sinh tử, tâm trí nhạy bén vô cùng. Hắn lập tức nhận ra đây không phải là kịch! 

Không một ai, dù là Bất Hủ Thần có thể giả vờ ra thứ thần thái thuần khiết, không chút tạp niệm cùng sự biến đổi từ tận sâu trong dao động linh hồn như thế này!

“Tâm trí thức tỉnh? Hay là… nhân cách thứ hai?” Lạc Nam lẩm bẩm.

Do cú sốc quá lớn, Ma Tâm của nàng bị đập nát, dẫn đến việc trí nhớ và nhân cách “Bát Hoang Ma Đế” bị chấn động mạnh mà rơi vào trạng thái ngủ sâu. 

Nhân cách bị chôn giấu sâu nhất… đứa trẻ mười tuổi chịu nhiều tổn thương, khao khát được bảo vệ đã trỗi dậy nắm quyền kiểm soát thân thể!

Đây chính là sự giằng xé đỉnh điểm. Khi gặp nguy hiểm chết người hoặc khi bản năng chiến đấu bạo phát, nhân cách Nữ Đế tàn nhẫn có thể sẽ giật mình tỉnh giấc, nhưng trong trạng thái bình thường, không có nguy cơ, nàng lại là một tiểu nha đầu kiêu kỳ, ngơ ngác và trắng trong như thuỷ tinh.

Lạc Nam thở dài một hơi, thu hồi khí thế quanh người. Hắn cảm thấy mình vừa tự rước vào người một rắc rối cực kỳ phiền phức.

“Được rồi, đứng dậy đi.” Lạc Nam nhàn nhạt nói: 

“Ta không phải mẫu thân của ngươi, cũng chẳng phải kẻ thù của ngươi. Ngươi tự đi đường của ngươi, ta đi đường của ta.”

Nói xong, Lạc Nam quay lưng, phủi phủi vạt áo hắc bào, sải bước định bụng rời khỏi vùng phế tích này. 

Hắn vừa phi thăng lên Vị Diện Tầng Thứ Hai, còn bao nhiêu việc phải làm… thăm dò địa hình, tìm kiếm tài nguyên, khôi phục lực lượng và nghiên cứu hướng phát triển mới cho Chúa Tể Kinh. 

Thế nhưng, hắn vừa bước được ba bước…

“Xoạt!”

Một luồng gió nhỏ lướt qua. Lạc Nam cảm thấy góc áo sau lưng mình bị một lực lượng nho nhỏ kéo lại.

Hắn khựng bước, ngơ ngác quay đầu lại.

Tiểu nha đầu bạch phát đã chồm dậy từ lúc nào, đôi chân trần không xỏ giày chạy thoăn thoắt trên nền đá nhọn, chấp nhận chịu đau để lao theo hắn. 

Hai bàn tay nhỏ nhắn của nàng đang siết chặt lấy vạt áo hắc bào của Lạc Nam, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên, ánh mắt đong đầy sự ỷ lại kỳ lạ.

“Ngươi… Ngươi đi đâu?” Nàng chớp mắt, giọng nói trong trẻo vang lên, mang theo chút nũng nịu và bướng bỉnh: 

“Không được bỏ ta! Nơi này tối lắm… có rất nhiều người hung dữ…”

Lạc Nam trố mắt nhìn nàng, khóe môi giật giật: “Buông ra! Nơi này là đại bản doanh của ngươi, ngươi bảo nơi này tối và có người hung dữ? Ngươi chính là kẻ hung dữ nhất ở cái thế giới này đấy!”

“Ta không phải! Ta không hung dữ!” Nàng phồng má, dẫm dẫm đôi chân trần xuống đất, bĩu môi nói: 

“Ngươi mới hung dữ! Ngươi vừa gầm ta… Nhưng mà…”

Nàng nghiêng đầu, đôi mắt xám bạc sáng lên một vệt kỳ lạ, tay siết áo hắn chặt hơn: “Nhưng mà ngươi đánh vỡ cái hộp đen tối trong đầu ta… Ngươi mạnh lắm. Theo ngươi thì không sợ bị đánh nữa!”

“Hộp đen tối?” Lạc Nam ngơ ngác một chút rồi hiểu ra. “Hộp đen tối” trong miệng nàng chính là lớp Ma Tâm và ký ức đẫm máu mà nàng tự giam cầm bản thân bấy lâu nay.

“Nghe này tiểu nha đầu!” Lạc Nam hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng thái độ lý trí nhất để giảng giải: 

“Ta và ngươi không quen không biết. Vừa rồi ngươi còn đòi giết ta, thu ta làm nô lệ. Bây giờ ma tâm ngươi vỡ, ta không giết ngươi đã là từ bi lắm rồi. Tự đi tìm chỗ nào đó mà hồi phục, đừng bám theo ta!”

Nói rồi, Lạc Nam vung tay một cái, một luồng kình phong dịu nhẹ đẩy tay nàng ra khỏi vạt áo mình. Hắn triển khai thân pháp, hóa thành một luồng tàn ảnh vút về phía xa.

Với tốc độ của Lạc Nam, dù tu vi hiện tại bị giới hạn ở trần thế giới này, hắn vẫn nhanh như chớp giật. Chỉ trong hai nhịp thở, hắn đã cách xa quảng trường ngọc thạch hàng trăm trượng.

“Hừ, xong chuyện. Bớt đi một rắc rối.” Lạc Nam đáp xuống một đỉnh núi đá hoang vu.

Nhưng còn chưa kịp để hắn hít thở không khí tự do được ba giây…

“VÚT!”

Một luồng xé gió kinh người vang lên ngay sau lưng hắn!

Lạc Nam giật mình đốm mắt, quay gót lại, tay phải ngưng tụ Huyết Sát Kiếp Lôi chực chờ vung ra!

Chỉ thấy một bóng dáng bạch kim tuyệt đẹp xuyên qua không trung với tốc độ không thể lý giải nổi! Dù ma khí bị thu hãm, dù tâm trí biến thành đứa trẻ, nhưng bản năng nhục thân và tu vi tiệm cận đỉnh phong Vị Diện của Bát Hoang Ma Đế vẫn còn nguyên vẹn! 

Nàng di chuyển nhanh đến mức như thu hẹp khoảng cách không gian!

“BỐP!”

Nàng lao thẳng vào lòng Lạc Nam!

Hai tay nàng ôm chặt lấy eo hắn như gấu ôm cây, khuôn mặt nhỏ nhắn dụi dụi vào ngực hắn, mái tóc bạch kim thơm mùi hoa dạ hương tự nhiên xõa tung, vương vãi trên áo hắn.

“Ta tìm thấy ngươi rồi! Hì hì!” Nàng ngước mặt lên, nụ cười rực rỡ như ánh nắng ban mầm xuân, đôi mắt xám bạc cong thành hai hình bán nguyệt kiều diễm vô cùng, vui vẻ nói:

“Chơi trốn tìm tiếp đi!”

Lạc Nam đứng hình mất năm giây, hai tay nắm lấy vai nàng đẩy ra.

Nhưng thân thể của Bát Hoang Ma Đế cứng như kim cương bất hoại! Nàng dính chặt lấy người hắn, hai tay siết qua eo hắn chặt đến mức nếu là một tu sĩ bình thường thì đã bị nát sườn từ lâu. 

Dù Lạc Nam sở hữu nhục thân cường hãn, hắn cũng cảm thấy eo mình hơi khựng lại vì lực siết khủng khíp của nàng.

“Không nhả! Nhả ra ngươi lại chạy mất!” Nàng bĩu môi, đôi mắt xám bạc lộ ra vẻ bướng bỉnh kiêu kỳ: 

“Ngươi đánh thắng cái hộp đen trong đầu ta, ngươi là kẻ mạnh nhất! Mẫu thân ta từng nói, kẻ mạnh nhất sẽ bảo vệ Tiểu Bát… Ngươi phải bảo vệ ta!”

“Ta bảo vệ ngươi cái đầu ngươi ấy!” Lạc Nam dở khóc dở cười, trán nổi đầy gân xanh:

“Ngươi là Bát Hoang Ma Đế! Ngươi vạn năm trước giết người như ngóe, nhuộm đỏ Vị Diện! Ngươi cần ta bảo vệ?!”

“Ta không biết Bát Hoang Ma Đế là ai hết!” Nàng lắc đầu quậy quọ, tóc bạch kim cọ cọ vào cằm Lạc Nam làm hắn ngứa ngáy: 

“Ta là Tiểu Bát! Ngươi cứu ta ra, ngươi đánh vỡ cái hộp đau đớn đó… Ngươi… Ngươi là Baba của ta!”

“PHỐC!” Lạc Nam suýt chút nữa ngửa mặt ra sau mà hộc máu!

Cái gì?!

Baba?!

Một vị cường giả viễn cổ từng xưng bá một thời đại, từng khiến cả Vị Diện Tầng Thứ Hai phải run rẩy, từng đối đầu với Vị Diện Chi Linh… vừa mới ôm eo hắn và gọi hắn là…

“Ngươi… Ngươi gọi ta là cái gì?!” Lạc Nam giật giật khóe mắt, giọng run run vì sốc.

“Baba!” Nàng ngước đôi mắt tròn xoe, trong trẻo không một hạt bụi nhìn hắn, gọi một cách vô cùng tự nhiên và tự hào, thậm chí còn nhấn mạnh giọng điệu: 

“Baba! Baba! Baba!”

“Nín!” Lạc Nam mặt đen như đít nồi. 

“Baba hung dữ với ta!” Nàng nghiêng đầu uỷ khuất, nụ cười tinh nghịch lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng: 

“Baba mạnh nhất! Baba nuôi Tiểu Bát!”

Lạc Nam hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho bản thân không bộc phát cơn điên. Hắn nhận ra tình hình hiện tại vô cùng trớ trêu.

Khi một người bị chấn thương tâm trí nặng nề, kẻ đầu tiên đánh bại họ và giải phóng họ khỏi cơn đau đớn sẽ trở thành “vật bám víu tinh thần” duy nhất. 

Trong nhận thức mới hình thành của nhân cách Tiểu Bát này, Lạc Nam là tồn tại vĩ đại nhất, an toàn nhất, và là “điểm tựa” duy nhất mà nàng có thể bám vào. 

Từ “Baba” trong miệng nàng không hẳn là quan hệ huyết thống, mà là cách gọi tôn kính và ỷ lại nhất mà đứa trẻ mười tuổi từng biết đến!

“Nghe này, ta không phải Baba của ngươi.” Lạc Nam giải thích, tay vẫn cố đẩy cái đầu bạch kim của nàng ra khỏi ngực mình. 

“Ta tên là Lạc Nam. Gọi là Lạc Nam, hoặc công tử, hoặc đạo hữu. Không được gọi là Baba!”

“Dạ, Baba Lạc Nam!” Nàng gật đầu cái rụp, nụ cười càng thêm tươi tắn.

“Xóa từ Baba đi!”

“Dạ, Baba!”

“…”

Chúng nhân bên trong Bá Chủ Quốc Độ cười đến nghiêng ngả… Tiểu Thiên Ý càng là ôm bụng lăn lộn trên đất mà cười.

Hành trình Âm Gian này của Bá Chủ xem ra có vẻ không được oai hùng, khí phách, chiến thiên phạt địa như tất cả tưởng tượng.

Lạc Nam gục đầu xuống, cảm thấy một sự bất lực sâu sắc chưa từng có. 

“Thôi kệ, nhân quả cả…” Lạc Nam thở dài một hơi dài thượt.

Thấy Lạc Nam không còn đẩy mình ra nữa, Tiểu Bát sướng rơn. 

Nàng buông eo hắn ra, nhưng lại nhanh tay nắm lấy ngón tay cái của Lạc Nam, dắt đi dắt lại như đứa trẻ nắm tay cha đi dạo chợ.

Nàng tò mò ngó quanh bộ hắc bào của hắn, rồi lại nhìn xuống bộ đế bào hắc tím sặc sỡ nhưng xộc xệch của mình.

“Baba ơi, áo này nặng quá, vướng chân nữa.” Nàng bĩu môi chê bai bộ đế bào giá trị liên thành mà vạn ma tu thèm khát.

Nói xong, nàng hồn nhiên giơ tay lên định cởi phăng bộ đế bào ra ngay tại chỗ!

“ẤY ẤY! ĐỪNG!” Lạc Nam giật mình nhảy cẩng lên, vội vàng chộp lấy hai tay nàng giữ lại.

Bộ đế bào này bên trong chỉ có một lớp y phục lót mỏng dính. Nếu tiểu nha đầu này cởi ra giữa thanh thiên bạch nhật thế này thì thật là… bổ mắt nhưng cực kỳ vi phạm thiên lý! 

Dù tâm trí nàng là đứa trẻ, nhưng thân thể nàng lại là một tuyệt thế mỹ nhân với đường cong bốc lửa của Nữ Đế!

“Không được cởi lung tung!” Lạc Nam trố mắt gắt.

“Nhưng mà vướng lắm…” Nàng bĩu môi, đôi mắt lại rấn rấn nước mắt, dáng vẻ kiêu kỳ nhưng dỗi hường vô cùng:

“Bên dưới chân đau nữa… Không có giày…”

Lạc Nam nhìn xuống đôi chân trần trắng ngần của nàng. Quả thật, trên bàn chân mịn màng như ngọc ấy có vài vệt xước nhỏ do lúc nãy nàng điên cuồng chạy trên đá nhọn để đuổi theo hắn. Tuy với tu vi Ma Đế, vết thương này tự hồi phục trong nửa nhịp thở, nhưng cảm giác đau đớn thực sự vẫn truyền về tâm trí của đứa trẻ.

Lạc Nam thở dài. Hắn lắc đầu, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một bộ y phục nam giản dị cùng một đôi giày vải sạch sẽ… đây là đồ dự phòng của hắn.

“Nào, mặc cái này vào. Lớp áo ngoài thì buộc gọn lên.” Lạc Nam đưa bộ quần áo cho nàng, rồi tự quay lưng đi. 

“Tự thay đi, không được cởi hết áo lót ra!”

Tiểu Bát cầm lấy bộ quần áo, ngơ ngác nhìn Lạc Nam rồi lại nhìn bộ đồ… 

Nàng hí hửng gật đầu: “Dạ!”

Sau một hồi tiếng “xoạt xoạt” sột soạt vang lên cùng vài tiếng cào rách vải nhẹ, do nàng không biết dùng lực nên lỡ tay xé rách một góc áo, tiểu nha đầu đã hoàn thành việc thay đồ.

“Baba ơi, xong rồi!”

Lạc Nam quay lại.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn không khỏi chớp mắt vài cái.

Bộ quần áo của Lạc Nam rộng hơn so với thân hình thon thả của nàng, khiến nàng phải xắn tay áo lên vài gập. Phần tà áo rộng được nàng dùng một sợi dây vải buộc gút lại ở ngang hông, vô tình tôn lên vòng eo con kiến nhỏ nhắn đến khó tin. 

Mái tóc bạch kim được nàng búi gọn lại thành một cái củ tỏi lệch nghiêng trên đầu bằng một thanh trúc nhỏ, vài lọn tóc tơ rủ xuống hai bên má.

Không còn là vị Bát Hoang Ma Đế sát phạt ngút trời.

Hiện tại, nàng nhìn chẳng khác nào một vị tiểu thư đài các bướng bỉnh, nghịch ngợm giấu gia đình cải trang thành nam tử để trốn ra ngoài chơi! 

Sự tương phản giữa nhan sắc tuyệt mỹ cổ phong và thần thái ngơ ngác, nghịch ngợm tạo nên một sức hút kỳ lạ, vừa đáng yêu vừa dở khóc dở cười.

Đôi giày vải của Lạc Nam quá rộng so với chân nàng, khiến nàng bước đi “loẹt quẹt, loẹt quẹt” trên nền đá. 

Nàng thử nhấc chân lên chạy vài bước, đôi giày văng ra ngoài “bộp” một cái.

“Hu hu… Giày nuốt chân Tiểu Bát rồi!” Nàng ngồi bệt xuống, chỉ vào đôi giày văng xa năm thước mà ăn vạ.

Lạc Nam lắc đầu… Hắn tiến lại gần, nhặt đôi giày lên, rồi ngồi xổm xuống trước mặt nàng. 

Hắn xé hai dải vải mỏng từ áo cũ, cẩn thận quấn quanh bàn chân thon nhỏ của nàng vài vòng để tăng độ dầy, rồi mới xỏ đôi giày vải vào, buộc chặt dây lại.

“Được rồi đấy, đứng dậy thử xem!” Lạc Nam nhạt giọng.

Tiểu Bát chớp chớp mắt nhìn Lạc Nam đang cẩn thận buộc dây giày cho mình. Đôi mắt xám bạc của nàng ánh lên một tia ấm áp kỳ lạ. Trong ký ức mười năm tuổi thơ đen tối của nàng, từng có mẫu thân quấn vải bó chân cho nàng mỗi khi mùa đông lạnh giá tràn về lãnh cung…

Nàng đột nhiên vươn hai tay ra, ôm chầm lấy cổ Lạc Nam, áp má mình vào cổ hắn, thì thào:

“Baba tốt nhất… Tiểu Bát thích Baba nhất…”

Lạc Nam cứng đờ người… Hắn thở ra một hơi dài, cảm nhận được sự chân thành tuyệt đối không chút dối trá từ linh hồn của nàng. 

Hắn khẽ thở dài, tay vỗ nhẹ vào lưng nàng một cái rồi đẩy ra:

“Được rồi, Đi thôi, rời khỏi cái chỗ u ám này đã.”

“Dạ!” Nàng bật đứng dậy, đôi chân được quấn vải đi giày vừa vặn nhảy tót lên hai cái, vẻ mặt hớn hở.

Hai người bắt đầu bước đi ra khỏi vùng phế tích.

Trên suốt quãng đường đi, Lạc Nam đã phải trải qua những giây phút thử thách sự kiên nhẫn lớn nhất từ trước đến nay.

Tiểu Bát như một đứa trẻ lần đầu tiên được nhìn thấy thế giới bên ngoài. Nàng cái gì cũng tò mò, cái gì cũng muốn sờ thử!

“Baba ơi, đá này sao màu đỏ thế? Ăn được không?” Nàng chỉ vào một khối Huyết Tinh Thạch chứa tạp chất cuồng bạo.

“Không ăn được, cắn vào vỡ răng đấy.” Lạc Nam đáp.

“Cộp!”

Nàng đã đưa khối đá cứng như thép lên miệng cắn một cái. Khối Huyết Tinh Thạch vỡ nát thành từng miếng nhỏ, còn răng nàng thì chẳng làm sao cả! Nàng nhè ra, bĩu môi:

 “Đắng ngắt! Baba lừa Tiểu Bát!”

“Ta đã bảo không ăn được rồi mà!” Lạc Nam cạn lời.

Đi thêm một đoạn…

“Baba ơi, con sâu này đẹp quá!” Nàng giơ tay định chộp lấy một con Thiên Niên Độc Xà đang bò trên vách đá.

“Đừng đụng vào, nó có độc…” Lạc Nam chưa kịp dứt lời.

“BỐP!”

Nàng đã tiện tay đập bẹp dí con rắn độc bằng một ngón tay, nhe răng cười hề hề: “Nó xỉu rồi Baba ơi!”

Lạc Nam giật giật khóe mắt… Hắn quên mất rằng tuy tâm trí nàng là tiểu nha đầu, nhưng lực chiến nhục thân của nàng vẫn là đỉnh phong Vị Diện! Mấy cái mối nguy hiểm ở chỗ này đối với nàng chẳng khác nào đồ chơi trẻ con.

Cứ thế, một lớn một nhỏ… một kẻ thì buồn bực, đầu đầy vạch đen, một kẻ thì tung tăng nhảy múa, lách chách hỏi đủ thứ chuyện trên đời.. cùng nhau tiến về nơi vô định.

Lạc Nam vừa đi vừa suy tính, phải làm sao để chữa lành tâm trí cho vị Ma Đế này, không thể bắt hắn làm người giữ trẻ mãi được.

Thế nhưng, thế sự thường không như con người ta tính toán, còn đang nghĩ phải làm cách nào…

“OÀNG!”

Một tiếng nổ dữ dội như thiên băng địa liệt đột ngột bạo phát!

Vòm trời bị hàng loạt luồng lực lượng cường đại xé rách! Cả vùng không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, vô số rãnh đen hư không lan rộng ra như màng nhện.

Khí tức cuồng bạo, uy áp mênh mông như biển trào dâng tràn ngập khắp không trung.!

Lạc Nam khựng bước, sắc mặt âm trầm…

“Mũi của đám này cũng thính thật!”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com