NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 43: BẢO HỘ! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Trong không gian ngột ngạt đến cực điểm tại cõi Âm, không khí bỗng dưng ngưng đọng lại… Những hạt bụi lơ lửng giữa hư không đột nhiên ngưng lại, rồi run rẩy dữ dội trước khi vỡ tan thành hư vô.
Từ bốn phía chân trời, từng trận sóng chấn động không gian dồn dập dâng cao như thủy triều.
Âm Khí bị lực lượng khổng lồ xé rách ra những đường rãnh đen ngòm dài hàng ngàn trượng, tỏa ra luồng khí tức ngút trời mang theo sự cuồng bạo và sát ý ngưng tụ thành thực chất.
Bốn Ngọc Cấp Thế Lực của Vị Diện Tầng Thứ Hai lần lượt là La Huyết Minh, Vẫn Thiên Các, Âm Sát Tông và Cửu U Điện… đã vạn dặm truy tung, rốt cuộc cũng vây chặt phạm vi xung quanh, tìm thấy con mồi.
“RẮC… XOẠT!”
Bầu trời phía Đông bạo liệt nổ tung, một biển máu cuồn cuộn tràn ra ngoài, nhuộm đỏ cả một vùng.
Hàng ngàn thân ảnh khoác trên mình bộ ma giáp như từ trong biển máu sải bước tiến ra.
Bọn hắn tay cầm Huyết Trảm Đao dài năm thước, trên thân đao khắc họa vô số đường văn đang lập lòe.
Quân Ý ngút trời của hàng ngàn tu sĩ này ngưng tụ lại thành một con Huyết Giao khổng lồ dài nghìn trượng lơ lửng trên vòm trời, tiếng gầm hú của nó chấn động làm nền đá bên dưới nổ nát thành từng mảng.
Dẫn đầu đoàn ma tu La Huyết Minh là một lão giả vóc dáng lực lưỡng như ngọn núi nhỏ.
Lão cởi trần nửa thân trên, làn da màu đồng hun nổi lên những rãnh huyết văn cuồn cuộn…
Đôi mắt lão không có lòng trắng, tỏa ra thứ hào quang tàn nhẫn… Đây chính là Đại Trưởng Lão của La Huyết Minh – La Huyết Ma Trưởng Lão, một vị cường giả đã bước chân vào Ngọc Ma Viên Mãn từ hàng nghìn năm trước.
Ngay sát bên cạnh, ở hướng Tây, một phong cách hoàn toàn trái ngược nhưng không kém phần uy hiếp.
Hàng vạn luồng kiếm khí xé gió “vù vù” chói tai, đem toàn bộ mây đen trên đỉnh đầu chém nát thành từng mảnh vụn. Hàng ngàn đệ tử Vẫn Thiên Các mang trường bào màu tuyết trắng, trên ngực áo thêu họa tiết một ngôi sao rơi đâm xuyên qua vòm trời, lưng đeo cổ kiếm, khí thái kiêu ngạo đến cực điểm lơ lửng giữa không trung.
Bọn hắn đứng thành hình tròn, kiếm ý của hàng ngàn người đan xen vào nhau hóa thành một toà Thiên Kiếm Trận bao phủ lấy càn khôn.
Người đứng đầu Vẫn Thiên Các lần này là một trung niên nam tử khoác phong bào màu tro, râu dài chấm ngực, đôi mắt lại sắc lẹm như hai thanh bảo kiếm vừa ra khỏi vỏ.
Xung quanh thân thể hắn, tử khí liên tục bị cắt xới thành những vệt nứt bởi Ngọc Linh Kiếm.
Hắn là Đệ Nhất Kiếm Lão của Vẫn Thiên Các – Kiếm Ngọc Tiên, kẻ nổi danh với khả năng một kiếm san bằng ba mươi sáu ngọn núi lớn, Ngọc Tiên cao cấp…
Tại hướng Nam, không gian lại trầm xuống một tầng u ám đến rợn người.
Một cỗ quan tài bằng đá khổng lồ từ từ trồi lên, xung quanh là hàng ngàn tu sĩ Âm Sát Tông mặc ma bào đen tuyền rộng thùng thình, che kín từ đầu đến chân.
Khuôn mặt bọn hắn hốc hác, làn da như tử thi, ánh mắt u hồn chớp tắt bất định. Điểm đáng sợ nhất là quanh người mỗi đệ tử Âm Sát Tông đều kéo theo vài ba bộ Âm Thi được quấn chặt bằng vải liệm trắng xoá…
Lão già ngồi xếp bằng trên nắp cỗ quan tài đá, tay cầm một thanh trượng bằng xương, đỉnh trượng gắn một chiếc đầu sọ trẻ con đang phun ra những luồng khói xanh lục…
Lão chính là Âm Sát Đại Trưởng Lão… Ngọc Ma đỉnh phong, chuyên nghiên cứu tà thuật luyện thi và kịch độc…
Cuối cùng, ở hướng Bắc, không gian vặn vẹo thành một vũng xoáy, không một tia sáng nào có thể lọt vào.
Mấy ngàn cường giả Cửu U Điện lơ lửng trong xoáy đen như những u hồn thật sự. Thân thể bọn hắn nửa hư nửa thực, không có thực thể rõ ràng…
Dẫn đầu Cửu U Điện là một mụ già nua, da mặt nhăn nheo dính sát vào xương cốt, đôi mắt đục ngầu không chút thần sắc nhưng uy áp Hắc Ám từ người mụ tỏa ra lại khiến không gian xung quanh biến thành màn đêm…
Mụ là Cửu U Đại Trưởng Lão, một kẻ chuyên dùng bóng tối thôn phệ Minh Hồn, vẫn là Ngọc Tiên Viên Mãn cấp cường giả chủ tu Hắc Ám Chi Đạo.
Hai vị Ngọc Tiên, hai vị Ngọc Ma hàng đầu! Phía sau bọn hắn là một đám Ngọc Cấp dưới trướng, vài chục tôn Ất Tiên, Ất Ma cùng hàng ngàn tu sĩ Cực Cấp!
Trận hình vây quét này được chuẩn bị vô cùng chu đáo. Bọn hắn không tiếc tiêu hao đại lượng Minh Tiên Thạch và vận dụng thủ đoạn Truy Tung cấp cao để khóa chặt vị trí của Lạc Nam ngay khi hắn vừa rời khỏi phế tích.
Đây là kẻ duy nhất dám khinh nhờn, khiêu khích tứ đại thế lực trong những năm qua, còn cả gan phá vỡ Diện Tháp do bọn hắn sáng lập.
Nếu không dốc hết thủ đoạn, bằng mọi giá tiêu diệt tên này để giết gà doạ khỉ, mặt mũi của bốn thế lực biết để ở đâu?
Tại Vị Diện Tầng Thứ Hai này, Vương Cấp đã là tồn tại đỉnh phong, nhưng Vương Cấp như thần long thấy đầu không thấy đuôi, cực kỳ khó tiếp cận.
Mà dưới Vương, chính là Ngọc Cấp Thế Lực như bọn hắn.
Ngọc Cấp Thế Lực – tuyệt đối không thể chịu thua thiệt.
Lạc Nam đứng ở trung tâm, hắc bào khẽ tung bay trong gió lạnh.
Hắn đưa mắt quét qua một vòng, ánh mắt sâu thẫm như hố đen không hề có lấy một tia hoảng loạn… Khóe môi hắn nhếch lên thành một vệt cong.
Trận hình này dù có hoành tráng gấp đôi cũng chẳng thể làm hắn bận tâm… Đánh không lại thì cùng lắm bỏ chạy, Ngọc Tiên cũng khó mà truy đuổi được hắn.
Quan trọng nhất… bên cạnh hắn lúc này chính là Bát Hoang Ma Đế! Dù tu vi nàng chưa khôi phục đỉnh phong, nhưng nhục thân đỉnh cấp Vị Diện cùng bản năng chiến đấu của một vịMa Đế từng tung hoành thế giới vẫn còn đó.
Chỉ cần nàng tiện tay vung ra một chiêu… đám Ngọc Tiên, Ngọc Ma này e rằng phải dập đầu cầu xin tha mạng.
Lạc Nam hơi nghiêng đầu, giọng điệu thản nhiên như không thì thầm với nữ tử đang bám sát sau lưng mình:
“Tiểu Bát, đám sâu bọ này đến gây sự. Nàng ra vỗ cho mỗi đứa một phát cho chúng nó tỉnh ngộ ra xem nào!”
Lạc Nam lười ra tay, hắn cần tiết kiệm sức lực, trước đó cố gắng đón đỡ một chiêu của Bát Hoang Ma Đế đã khiến hắn tiêu hao rất nhiều rồi.
Nên biết rằng người khác độ kiếp phi thăng, đều sẽ được thiên địa chúc phúc, thân thể đạt đến trạng thái toàn thịnh.
Còn hắn khác người ở chỗ, hắn không phi thăng mà là bị Vị Diện đuổi đi, lại trải qua liên tiếp nhiều chuyện, Minh Thuỷ còn bị Ma Đế hút mất, lực lượng đang dần cạn rồi.
Trước trận thế đông đảo như thế này, để Tiểu Bát ra tay là cách tốt nhất.
Thế nhưng, phản ứng đáp lại nằm ngoài toàn bộ kịch bản mà Lạc Nam có thể lường trước!
“Hu hu hu… Baba ơi! Nhiều người hung dữ quá… Mắt bọn hắn đỏ rực kìa… Tiểu Bát sợ… Tiểu Bát sợ lắm…”
Tiểu Bát… kẻ vừa vài phút trước còn đưa khối Huyết Tinh Thạch cứng như thép lên cắn nát như nhai kẹo, kẻ dùng một ngón tay đập bẹp dí Thiên Niên Độc Xà – lúc này lại run lên như cầy sấy!
Nàng co quắp toàn bộ thân thể nhỏ nhắn trong bộ quần áo nam rộng thùng thình. Hai bàn tay bạch ngọc siết chặt lấy thắt lưng hắn đến mức vải áo nhăn túm lại, đầu rúc sâu vào giữa hai bả vai của hắn không dám ngẩng lên.
Đôi mắt thuần khiết đong đầy sự hoảng sợ, hàng mi dài cong vút run rẩy liên hồi, nước mắt lã chã rơi xuống làm ướt một mảng lớn vạt áo.
Tâm lý của Tiểu Bát lúc này đang rơi vào trạng thái khó tả. Nhân cách đứa trẻ mười tuổi từng bị giam cầm trong lãnh cung tối tăm, từng trải qua đêm mưa lạnh tự tay đào đất chôn mẫu thân, vô cùng nhạy cảm và sợ hãi trước sát khí cùng sự đông đúc tàn bạo.
Khi Ma Tâm bị Lạc Nam hung hăng đập vỡ, lớp vỏ bọc kiên cường của Nữ Đế bị bóc tách, phần ký ức yếu ớt và tổn thương nhất trỗi dậy nắm quyền kiểm soát.
Nàng không biết mình sở hữu sức mạnh hủy thiên diệt địa, trong mắt nàng lúc này, hàng ngàn tu sĩ đao kiếm ngút trời cùng bốn vị Ngọc Cấp cường giả tỏa ra ma khí ngột ngạt ngoài kia chính là những con quái vật đáng sợ nhất mà đứa trẻ năm đó từng tưởng tượng ra trong những cơn ác mộng đen tối nhất!
Sự sợ hãi bản năng đã hoàn toàn chèn ép, như một gông cùm khoá chặt toàn bộ Ma Uy lẫn tu vi của nàng.
Nàng không dám vận công, không dám chống trả, chỉ biết thu mình lại thành một cục nhỏ xíu, coi Lạc Nam như ngọn núi cao duy nhất có thể che chắn cho nàng trước giông bão.
Nàng cần chỗ dựa từ baba!
Lạc Nam khóe miệng giật giật, gân xanh trên trán nảy lên bần bật.
Hắn chợt nhận ra một thực tế phũ phàng…
Một vũ khí tối thượng dù có sắc bén đến đâu nhưng nằm trong tay một đứa trẻ không dám xuất chiêu thì cũng chỉ là phế sắt!
Bây giờ, Bát Hoang Ma Đế không những không giúp được hắn, mà còn biến thành một cục thịt! Hắn không thể để nàng lại bỏ chạy một mình…
“Ha ha ha ha! Cười chết lão phu mất!” La Huyết Ma bước lên một bước, tiếng cười như sấm nổ chấn động vòm trời phế tích, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ:
“Tên nhãi ranh vừa phi thăng kia! Ngươi dắt theo một con ngốc ngơ ngơ ngác ngác ở đâu ra thế? Hay là định dùng mỹ nhân kế để xin lão phu tha mạng?”
Kiếm Ngọc Tiên của Vẫn Thiên Các nhíu mày, giọng nói lạnh lẽo mang theo kiếm ý:
“Tiểu tử! Tự tay dâng lên toàn bộ công pháp và bí mật trên người ngươi, sau đó quỳ xuống dập đầu, lão phu có thể giữ cho ngươi toàn thây, cho linh hồn ngươi nhập vào luân hồi!”
“Cần gì tốn lời với một kẻ sắp chết?” Mụ già Cửu U Điện cất giọng như tiếng quạ kêu chói tai:
“Đập nát tay chân hắn, rút hồn phách hắn ra luyện thành Hồn Nô là được.”
“Sát!”
Âm Sát Trưởng Lão không chút chậm trễ, vung mạnh thanh trượng bằng xương người xuống!
“ẦM ẦM ẦM ẦM!”
Không một lời báo trước, hàng ngàn đệ tử Cực Tiên và Ất Tiên từ bốn phương tám hướng đồng loạt phát động đòn tấn công!
Từ hướng Đông, hàng ngàn đạo đao mang màu máu dài hàng chục trượng do đệ tử La Huyết Minh chém ra đan xen thành một mạng lưới đao quang ngợp trời.
Từ hướng Tây, hàng vạn vệt kiếm khí rực sáng của Vẫn Thiên Các xé nát không gian mang theo tiếng rít gào chói tai.
Phía Nam, biển Thi Độc màu xanh lục từ các quan tài đá của Âm Sát Tông cuộn trào thành từng đợt sóng thần.
Phía Bắc, những làn sóng xung kích Hắc Ám vô hình nhưng hiểm hóc của Cửu U Điện bắn ra oanh tạc hồn phách.
Tất cả công kích hội tụ lại thành một quầng sáng hủy diệt đường kính hàng ngàn trượng, che phủ thương khung, hung hăng ép xuống đỉnh đầu Lạc Nam!
Mặt Lạc Nam trầm xuống, sự lạnh lẽo và sát ý bùng lên đến đỉnh điểm.
Hắn không thể lùi, cũng không thể né!
“Vòng tay lại!” Lạc Nam gầm lên một tiếng ngắn gọn.
Hắn vươn tay trái ra, vòng qua vòng eo con kiến thon gọn của Tiểu Bát, ép chặt thân thể nàng vào sườn và lồng ngực mình.
Tay phải hắn xòe ra, một luồng Lôi Hoả bùng nổ, một thanh cự kiếm do Thiên Địa Chi Kiếp ngưng tụ nắm ở trong tay.
“XOẠT!”
Lạc Nam thi triển thân pháp đến mức tối đa, hóa thành một đạo tàn ảnh màu đen lướt đi giữa những vệt đao quang kiếm ảnh.
Một tay ôm chặt lấy Tiểu Bát, một tay hắn vung kiếm chém ra hàng ngàn đạo kiếm mang!
“Hãm Quân Xa Luân Trảm!”
OÀNH OÀNH OÀNH…
Kiếm sau chồng lên kiếm trước, kiếm sau mạnh hơn kiếm trước.
Tầng tầng lớp lớp Lôi Hoả Kiếm Khí như đại hồng thuỷ quét ngang.
Tiếng va chạm và tiếng nổ bạo liệt vang lên liên hồi không ngắt đoạn.
Hắc bào của Lạc Nam tung bay mãnh liệt…
Hắn vừa phải xoay chuyển để chắn toàn bộ các luồng dư ba văng tới, vừa phải dốc lực vung kiếm đánh nát những đợt công kích hướng vào vị trí của Tiểu Bát.
Không phải vì sợ nàng bị thương, hắn sợ tâm linh yếu ớt lúc này của nàng không gánh nổi, Ma Cảnh sẽ tổn hại nghiêm trọng hơn…
“Á… Baba ơi… Máu… Máu kìa…”
Tiểu Bát trong lòng hắn khóc nấc lên, hai tay nàng quấn chặt lấy cổ Lạc Nam như con mèo nhỏ.
Nàng áp chặt khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực hắn, nhắm tịt mắt lại. Mỗi lần một tiếng nổ bùng vang lên ngay bên tai, hoặc một luồng dư ba uy áp quét qua, thân thể nàng lại giật lên vì sợ.
Nhưng mà dù sợ đến vậy, đáy lòng lại cảm thấy an tâm đến lạ kỳ…
Từ trước đến nay, chưa từng có ai liều mình bảo vệ Tiểu Bát như thế cả.
“Yên tâm, có ta ở đây, thiên hạ này không kẻ nào chạm được vào một sợi tóc của Tiểu Bát!” Lạc Nam vỗ về trấn an, giọng nói mang theo sự kiên định.
Hắn đem toàn bộ bờ vai, tấm lưng và lồng ngực của mình biến thành một tấm lá chắn bất khả xâm phạm.
“XOẠT!”
Một vị Trưởng lão Ngọc Tiên của La Huyết Minh từ góc chết đâm tới một đao cực kỳ hiểm hóc, mục tiêu chính là đôi chân trần đang đung đưa của Tiểu Bát.
Bọn hắn đã nhận ra, Tiểu Bát chính là điểm yếu của Lạc Nam.
Lạc Nam lúc này tay phải đang bận vung kiếm đánh bạt kiếm khí của Vẫn Thiên Các, không kịp thu kiếm về đỡ.
Giữa ranh giới, hắn không một chút do dự, cưỡng ép vặn xoay thân thể giữa không trung 180 độ, dùng chính tấm lưng trần của mình trực tiếp đỡ lấy cú chém này!
“PHỐC!”
Lưỡi đao sắc bén chém thẳng vào lưng Lạc Nam, rách nát lớp da, tạo nên một đường thương tích dài từ vai xuống hông!
Huyết quang bắn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một mảng lớn vạt áo hắc bào và bắn bắn vài giọt lên gò má trắng ngần của Tiểu Bát.
Thân thể Tiểu Bát run bắn lên. Giọt máu nóng hổi của hắn chạm vào da thịt nàng khiến nàng bừng tỉnh trong chớp mắt.
Đôi mắt xám bạc trợn tròn, nhìn giọt máu tươi đang chảy dọc theo cằm Lạc Nam. Tiếng khóc của nàng đột nhiên nghẹn lại trong cổ họng, một cảm giác tội lỗi và đau đớn chưa từng có cuộn trào trong tâm trí.
“Không sao cả! Máu của sâu bọ thôi!”
Lạc Nam gạt phăng cảm giác xé thịt trên lưng. Hắn cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, đôi mắt rực lên hai đốm lửa huyết sát điên cuồng.
Hắn tiếp tục lăn xả!
Một trăm đợt giao thủ… Hai trăm đợt giao thủ… Ba trăm đợt giao thủ!
Hàng nghìn đợt…
Tu sĩ của tứ đại thế lực nằm xuống không ít dưới Lôi Hoả Kiếm trong tay Lạc Nam.
Nhưng lớp y phục trên người hắn đã rách tươm thành từng vệt vải vụn.
Trên vai, ngực, bụng và hai chân hắn xuất hiện hàng chục vết thương sâu thấy xương. Máu tươi dọc theo bắp tay hắn chảy xuống, nhỏ thành từng giọt…
Thế nhưng, cánh tay trái của hắn… cánh tay đang ôm chặt lấy thân thể Tiểu Bát vẫn vững như một Bất Hủ Thần Sơn! Không một lực chấn động nào, không một vệt kiếm khí tàn dư nào có thể lướt qua cánh tay ấy để chạm tới người nàng!
Đứng trên vòm trời cao, bốn vị Đại Trưởng Lão đăm đăm nhìn xuống tình cảnh giằng co kéo dài bên dưới.
Ánh mắt kinh ngạc ban đầu của bọn hắn dần chuyển thành sự hiểm độc…
“Nhục thân tên này tà môn tới mức nào vậy?! Nhận hàng ngàn chiêu công kích mà vẫn chưa ngã xuống?!” Kiếm Ngọc Tiên sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
“Khè khè… Hắn sắp dốc hết lực lượng rồi!” Mụ già Cửu U Điện cười ghê rợn:
“Hắn đang cố gắng bảo vệ con nha đầu kia lành lặn. Đây chính là điểm yếu chết người của hắn!”
“Tất cả nghe lệnh!” La Huyết Ma Trưởng Lao gầm lên như thú dữ, tiếng hống chấn động cả hư không:
“Hợp sát tiêu diệt! Gom toàn bộ lực lượng, huỷ hắn trong một đòn!”
“RÕ!”
Hàng ngàn đệ tử còn sống sót của bốn đại thế lực đồng loạt gầm lên hưởng ứng.
Bọn hắn dốc toàn bộ Ma Lực, Tiên Lực còn lại trong đan điền, hóa thành những dòng chảy cuồn cuộn rót thẳng vào thân thể của bốn vị Đại Trưởng lão!
Trời đất đảo lộn! thương khung nổ vang.
La Huyết Ma ngửa mặt lên trời gầm lớn. Biển máu sau lưng lão cuộn trào dữ dội, ngưng tụ thành một con Huyết Ma Tướng khổng lồ cao vạn trượng!
Hai tay nó cầm hai chiếc huyết trảm đao to như hai ngọn núi, mang theo lực lượng nén ép của ngàn ma tu La Huyết Minh, hung hăng chém xuống!
Kiếm Ngọc Tiên chắp hai tay trước ngực, toàn thân hóa thành một thanh Tuyệt Thiên Cổ Kiếm dài vạn thước! Thanh cổ kiếm rực sáng chói mắt, tỏa ra Cửu Tầng Kiếm Ý xé nát vạn vật, hướng thẳng vào đầu Lạc Nam đâm tới!
Âm Sát Ma đập mạnh thanh trượng xương người xuống cỗ quan tài đá. Cỗ quan tài mở phăng nắp, một dòng sông Âm Thi Ma Hỏa phun trào như núi lửa bùng nổ, bên trong vô số bộ xương khô gào rú cuốn về phía trước!
Cửu U Trưởng Lão giơ hai tay lên… Một chiếc Cửu U Tuyệt Hồn Đinh ngưng tụ từ Hắc Ám Chi Lực tàn khốc bắn ra, xé rách không gian, nhắm thẳng vào ba hồn bảy phách của Lạc Nam!
Bốn đòn diệt sát đỉnh phong của bốn vị Ngọc Tiên, Ngọc Ma Viên Mãn!
Tứ Đại Sát Chiêu đan xen vào nhau, khóa chặt toàn bộ khoảng không gian xung quanh Lạc Nam!
Không còn đường lui, không còn góc chết để né tránh! Đây là một đòn quy mô tổng lực nhằm trực tiếp nghiền nát Lạc Nam cùng Tiểu Bát thành tro bụi!
“RẮC RẮC RẮC!”
Áp lực tàn khốc ép đến, Lạc Nam lùi vài bước chân. Huyết từ các vết thương trên thân hắn bốc hơi thành từng luồng sương hồng tiêu tán.
Tiểu Bát nằm trọn trong vòng tay hắn lúc này đã im thin thít. Nàng cảm nhận được tử khí nồng nặc đến mức đóng băng cả không khí đang sà xuống.
Đôi mắt tròn ngước lên, ngơ ngác nhìn gò má góc cạnh đầm đìa mồ hôi trộn lẫn máu tươi của Lạc Nam.
Nam nhân này… kẻ vừa đánh vỡ cái hộp đen tối trong đầu nàng… kẻ mà nàng tự nhiên gọi là Baba… lúc này đang dùng chính xương máu, da thịt và hơi thở của mình để dựng lên một bức tường thành kiên cố nhất, che chắn cho nàng trước đại kiếp.
Nàng thấy vẻ mặt hắn… dù đã mờ đi vì mệt mỏi, nhưng chưa từng có lấy một tia hối hận hay sợ hãi!
Lạc Nam từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt sâu thẫm của hắn bùng lên sự ngạo nghễ và điên cuồng!
“Muốn giết ta… đám sâu bọ các ngươi… chưa xứng!” Lạc Nam cười dài.
Hắn buông Kiếm trong tay. Cánh tay phải tự do của hắn vươn ra không trung, năm ngón tay siết chặt lại thành một nắm đấm…
Nội tại trong cơ thể hắn bùng nổ như hàng ngàn ngôi sao cùng lúc bạo liệt.
“Chiến Vực!”
“Sát Vực!”
“Quyền Vực!”
“OÀNG! OÀNG! OÀNG!”
Ba luồng Vực mang theo ý chí chiến đấu kinh hoàng, chiến ý mênh mông, sát khí ngập trời và quyền kình kinh thiên từ sâu trong Lạc Nam cuồn cuộn bộc phát, hóa thành một lĩnh vực bá đạo không gì cản nổi.
“Bá Quyền!”
Lạc Nam chân đạp nát hư không, thân thể hơi xoay chuyển, hướng về phía bốn đòn đánh hủy diệt, đấm ra một quyền duy nhất!
“ĐÙNG!”
Một quyền này đấm ra, không gian bán kính ngàn trượng lập tức hóa thành vô số mảnh vụn thủy tinh!
Một đầu Quyền Kình mang theo uy thế nghiền nát vạn vật xông lên, va chạm trực diện với Huyết Ma, Cổ Kiếm, Ma Hỏa và Ám Đinh!
Cả thế giới như chìm vào sự im lặng trong một nhịp thở.
Ngay sau đó, vụ nổ như vũ trụ nổ tung bạo phát!
Bá Quyền quét qua bốn phương tám hướng… Huyết Ma Tướng khổng lồ gầm lên một tiếng đau đớn rồi nổ tung thành sương đỏ…
Tuyệt Thiên Cổ Kiếm gãy đôi, nổ nát thành hàng vạn mảnh kiếm ma văng tung tóe…
Ma Thi Hỏa bị quyền phong thổi bùng bốc hơi sạch sẽ…
Cửu U Tuyệt Hồn Đinh vỡ vụn…
Hàng ngàn đệ tử Cực Tiên và Ất Tiên đứng ở phía xa bị sóng xung kích từ cú va chạm đánh trúng, hàng loạt người hộc máu văng ra xa như những chiếc lá khô trước cơn bão, không ít kẻ tu vi yếu kém trực tiếp nổ nát thân thể ngay giữa không trung…
Thế nhưng… cái giá mà Lạc Nam bỏ ra không hề nhỏ.
“RẮC… RẮC… BỐP!”
Lực phản chấn khủng khíp từ cuộc va chạm dội ngược trở lại!
Tay của Lạc Nam… cánh tay vừa đấm ra quyền kinh thế kia bạo liệt! Da thịt tan nát, xương cẳng tay rạn nứt vụn, tinh huyết bắn ra như mưa!
Nhiều vết thương cũ trên cơ thể hắn đồng loạt nổ tung. Lồng ngực hắn lõm xuống một mảng lớn, vai trái gãy lìa, nửa bên thân thể đẫm máu, lộ ra cả những múi cơ và xương trắng bệch tàn tạ.
Hắn lảo đảo gục một chân xuống, một ngụm máu lớn chứa đầy mảnh vỡ nội tạng phun mạnh ra khỏi miệng, nhuộm đỏ cả vệt đất trước mặt.
Không chỉ vì dư chấn, mà còn vì phản phệ thi triển ba loại Vực cùng lúc khi cường độ thân thể chưa cho phép.
Dù vậy, tay trái của hắn vẫn siết chặt, ôm sát Tiểu Bát vào lòng, không để nàng chịu chút tổn hại nào từ lực chấn động!
“Khè khè… Hắn sắp ngất rồi! Nhục thân hắn sụp đổ một nửa rồi!”
Trưởng lão La Huyết Minh bay lơ lửng trên không, thân thể đau đớn vì phản chấn, nhưng biểu cảm lại rực lên sự phấn khích.
Ba vị Đại Trưởng Lão còn lại cũng thổ huyết mà lảo đảo, khí thế giảm sút nghiêm trọng, nhưng khuôn mặt bọn hắn đều lộ ra nụ cười hiểm độc khi thấy Lạc Nam đã gần như tàn phế…
“Tiến lên! Băm hắn ra! Lấy hồn phách hắn!” Đại Trưởng Lão Vẫn Thiên Các gầm lên, tay chỉ về phía Lạc Nam.
Tu sĩ còn sống sót của bốn đại thế lực, tràn ngập sát khí, lại một lần nữa lao xuống như một đàn kền kền đói khát!
Dưới nền đá lạnh lẽo, Lạc Nam hô hấp khó khăn, ánh mắt lạnh tĩnh lặng đến đáng sợ, rặn ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, thì thào nói:
“Tiểu Bát đừng sợ, có ta ở đây!”
Dù có bạo liệt nhục thân này, chỉ giữ lại Minh Hồn thoát ly cơ thể… hắn vẫn có thể tiễn hết lũ sâu kiến này thêm một đoạn.
Nhưng ngay lúc này…
Một giọt máu nóng hổi từ cằm Lạc Nam rơi xuống, đọng lại ngay trên gò má trắng ngần của Tiểu Bát.
Nàng ngơ ngác nhìn khuôn mặt tàn tạ, nửa bên thân thể bạo liệt của nam nhân.
Nhìn cánh tay phải rách rưới xương cốt lìa ra của hắn…
Nhìn bờ vai gãy nhưng vẫn gồng lên để che chắn gió bão cho nàng…
Nhìn đôi mắt đã mờ đi vì kiệt lực nhưng vẫn lẩm bẩm trong miệng: “Tiểu… Bát… đừng sợ…”
“ẦM!”
Một luồng điện dữ dội xé rách tận sâu trong linh hồn của nữ tử!
Trong không gian ý thức của nàng, hình ảnh nam nhân thân thể tàn tạ nhưng vẫn ôm chặt lấy nàng chồng chéo lên hình ảnh người mẫu thân năm mười tuổi ôm lấy nàng trong đêm mưa lạnh lẽo trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Chiếc hộp đen trong đầu nàng… cái nơi giấu kín những ký ức u tối, sự tàn nhẫn, kiêu hãnh và uy thế vô địch của vị Bát Hoang Ma Đế… đã bị hình ảnh hiện trạng của Lạc Nam hung hăng đập vỡ!
Đám sâu bọ này…
Đám kiến hôi này…
Chúng nó… dám đánh baba của nàng?
“RĂNG RẮC… OÀNH!”
Ma Âm chấn động trong hư không…
Tiểu Bát đứng khựng lại…
Đôi mắt xám bạc thuần khiết, ngơ ngác của nàng… trong một nhịp thở ngắn ngủi, đột nhiên bùng lên màu đỏ rực rỡ như ánh hoàng hôn.
ONG!
Miện đế vương ảo ảnh bằng ma ngọc tự động ngưng tụ trên đỉnh đầu nàng!
Mái tóc bạch kim búi củ tỏi gài bằng thanh trúc nhỏ lập tức tung xõa ra! Thanh trúc vỡ nát thành bụi mịn. Mái tóc bạch kim dài chấm gót từng tung bay ngạo nghễ năm xưa lại một lần nữa cuộn trào như sóng dữ…
ẦM!
Ma uy ngút trời… thứ tưởng đã bị đóng băng và chôn giấu… từ trong từng tế bào thức tỉnh!
Ma khí vô biên từ thân thể nhỏ nhắn của nàng phun trào, hóa thành một cột ma quang cực đại đâm thủng vòm trời, thổi bạt toàn bộ mây đen và sóng xung kích trong bán kính vạn dặm!
“CÁI GÌ?!”
Tất cả tu sĩ đang lao xuống khựng lại giữa không trung, khuôn mặt đầy sự khiếp đảm.
Bốn vị Đại Trưởng Lão trên trời cao đồng loạt trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy như rơi vào hầm băng.
Khí tức này… uy áp này… sự đè ép tàn khốc từ cấp độ linh hồn này…
“Đó… Đó là…” Trưởng lão Âm Sát Tông gậy trên tay rơi “cạch” xuống, giọng run rẩy không thành tiếng:
“Vượt qua Ngọc Ma?”
“Không thể nào! ả rốt cuộc là ai?” Trưởng lão La Huyết Minh gầm lên hoảng loạn.
Tiểu Bát – hay lúc này chính là Bát Hoang Ma Đế vừa thức tỉnh… nhẹ nhàng gạt tay Lạc Nam ra.
Nàng bước một bước về phía trước.
Chỉ một bước chân! Giày vải đạp nứt không gian.
ẦM!
Bán kính vạn dặm xung quanh nàng lập tức biến thành một Ma Vực!
Lớp ma văn cổ xưa rực sáng trở lại trên trán nàng, tỏa ra thứ hào quang của một vị tuyệt thế Ma Đầu.
Nàng không nhìn đám tu sĩ trên trời. Nàng cúi đầu, dùng ngón tay bạch ngọc lướt qua vết máu trên mặt Lạc Nam, giọng nói của nàng cất lên…
Đó không còn là giọng nói nũng nịu, ngọt ngào của đứa trẻ mười tuổi.
Đó là chất giọng u ám, lạnh lẽo như vang lên từ cõi sâu nhất của Địa Ngục, mang theo sức mạnh khiến thiên địa phải rên rỉ:
“Đám sâu bọ các ngươi… dám làm hắn chảy máu?”
Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi huyết đồng không chút nhiệt độ quét qua từng gương mặt sợ hãi trên không trung.
“Trẫm… Cho Các Ngươi Tan Thành Mây Khói!”
Nàng vươn bàn tay tinh tế ra.
Không cần kết ấn, không cần tích tụ lực lượng… Chỉ đơn giản là một động tác nhấn bàn tay từ trên không trung xuống, môi xinh lẩm bẩm:
“Bát Hoang Ma Chưởng!”
BÙM!
Ma Lực rít gào, toàn bộ lực lượng xung quanh dung nhập, kết hợp cùng Ma Vực bao phủ bán kính vạn dặm, giáng xuống chiến trường!
Trên lòng bàn tay khủng bố ấy, vô số ma văn xoay chuyển, sát cơ tối thượng…
“TRỐN!”
Trưởng lão La Huyết Minh gầm lên một tiếng xé họng, hóa thành một đạo huyết quang điên cuồng lao về phía xa. Ba tên còn lại cùng toàn thể tu sĩ chính thức vỡ tổ, hoảng loạn, nháo nhào phân tán bỏ chạy như đàn kiến bị giội nước sôi.
Nhưng… trước mặt một vị Ma Đế từng đối đầu với Vị Diện Chi Linh, chạy trốn chỉ là ảo vọng.
“PHỐC PHỐC PHỐC…”
Ma Chưởng còn chưa giáng lâm, chỉ riêng uy áp từ lòng bàn tay nghiền ép đã khiến không gian bị nén chặt.
Hàng ngàn Cực Tiên và Ất Tiên đang bay trên không trung nổ tung thành hồng sương ngay tại chỗ, không kịp để lại dù chỉ một tiếng thét gào…
Cửu U Đinh, quan tài đá, cổ kiếm, pháp bảo… tất cả hoá thành bụi mịn!
“KHÔNGGGGGGGGGG!”
Bốn vị Đại Trưởng Lão gào lên trong sự phẫn uất và tuyệt vọng. Thân thể Ngọc Tiên, Ngọc Ma kiên cố của bọn hắn bắt đầu xuất hiện vô số vết rạn nứt.
“BÙM BÙM BÙM BÙM…”
Bốn tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên! Bốn vị cường giả hùng mạnh đến từ các Ngọc Cấp Thế Lực… những kẻ vài giây trước còn kiêu ngạo vô cùng, trực tiếp bạo liệt!
Minh Hồn của bọn hắn chưa kịp thoát ra đã bị Ma Uy nghiền nát thành hư vô!
OÀNH!
Bát Hoang Ma Chưởng cuối cùng cũng đập xuống mặt đất!
Vạn dặm hoang tàn rung chuyển như muốn sụp đổ hoàn toàn.
Địa hình hóa thành tro bụi, mặt đất rạn nứt sâu hàng vạn thước, toàn bộ sinh linh thuộc bốn đại thế lực trong bán kính… bị xóa sổ khỏi u minh.
Không một ai sống sót! Không một bộ phận nào còn nguyên vẹn! Đều biến thành huyết vụ…
Chỉ một chiêu! San bằng bát hoang.
Đúng với tên gọi Bát Hoang Ma Chưởng!
“Cũng khá đấy!” Lạc Nam tặc lưỡi nhìn lấy cảnh này, chẳng lẽ tiếp theo đến lượt mình bị nàng ta làm thịt?
Sát khí ngút trời dần dần lắng xuống. Ma Vực dần dần thu liễm vào thể nội yêu kiều vô song…
Bát Hoang Ma Đế đứng giữa hố sâu do mình tạo ra. Mái tóc bạch kim nhẹ lay động…
Nàng xoay người lại, nhìn về phía Lạc Nam đang thở dốc..
Nhìn thấy khuôn mặt của hắn, sự cuồng bạo và tàn nhẫn trong đôi huyết đồng của nàng bắt đầu rạn nứt…
Sức mạnh Ma Đế duy trì trong chốc lát đã dốc sạch toàn bộ sức lực còn lại của ma tâm đang tổn thương.
Màu đỏ trong mắt nàng nhạt dần, nhạt dần… rồi biến mất.
Đôi mắt bạc thuần khiết, ngơ ngác của đứa trẻ mười tuổi lại một lần nữa trở lại.
“Baba…” Giọng nói ngọt ngào, run rẩy vang lên.
Thân thể mềm mại của Tiểu Bát đảo qua đảo lại vài cái bước về phía hắn. Lớp ma văn trên trán tan biến sạch sẽ.
“Tiểu Bát bảo vệ được ngươi rồi…”
Nàng thì thào yếu ớt , thân thể mềm nhũn gục xuống, rơi thẳng vào lòng Lạc Nam…
Gió lạnh quét qua hố sâu vạn dặm tàn tích, mang theo mùi vị tro bụi tàn dư…
Lạc Nam cố gắng gạt chút lực lượng cuối cùng, vươn cánh tay trái tàn tạ ra, đỡ lấy thân thể nhỏ nhắn của nàng chèn vào lòng mình…
Thật lâu không lên tiếng…
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
