NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Ngoại Truyện Van Đạo Thần Chủ Chương 6: TUYỆT CẢNH?!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Số lượng tộc nhân của Thư Gia cũng chẳng quá nhiều, tính hết tất cả thế hệ từ trong ra ngoài chỉ tầm nghìn người mà thôi…
Đây đã là con số rất khiêm tốn so với một gia tộc cấp Thần Đạo, mà hiện tại còn có cả Siêu Thần trấn thủ.
Bất quá Thư Gia từ trước đến nay lánh đời, hành sự điệu thấp… gần nhất lại bị thụt lùi chậm phát triển, tộc nhân chưa từng tăng thêm.
Chờ toàn bộ tộc nhân tập hợp, Thư Vân đứng ở giữa không trung, hai tay kết ấn.
Nàng sử dụng Trận Đạo Quy Tắc kết hợp cùng Không Gian Quy Tắc, mở ra một toà Đại Trận Truyền Tống… muốn dịch chuyển đến Quy Giới.
“Chuẩn bị sẵn sàng!” Thư Hoài đứng cạnh quát lên:
“Khi có lệnh, lập tức toàn tộc tiến nhập!”
“Đã rõ thưa tộc trưởng!” Thư Gia đồng thanh quát lên.
Những năm qua ở Bất Hủ Hoả Vực với môi trường trái ngược với sở trường, các tộc nhân đã rất khổ sở rồi.
Bây giờ có cơ hội rời đi, bọn hắn đương nhiên vô cùng mừng rỡ.
Thư Vân vận dụng Quy Tắc uyển chuyển như mây trôi nước chảy, rốt cuộc thành công tạo ra Truyền Tống Trận quy mô lớn.
“Đi thôi!” Nàng trong trẻo nói.
“Muốn đi? Có hỏi qua ý bổn toạ?”
Có thanh âm thịnh nộ đột ngột vang lên.
Hừng hực…
Nhiệt độ cấp tốc kéo căng, hoả diễm thiêu đốt bầu trời tạo thành biển lửa…
Từ trong biển lửa, một cánh tay khổng lồ mang theo vầng mặt trời xoay tròn bên trong, thô bạo chưởng xuống:
“Viêm Nhật Chưởng!”
Tốc độ của người ra tay quá nhanh, thực lực lại mạnh.
ĐÙNG!
Toàn bộ Truyền Tống Trận nổ tung, Thư Vân và Thư Hoài bị chấn đến bay ngược.
“Phốc!” Thực lực Thư Hoài yếu hơn, trọng thương đến thổ huyết.
Mà Thư Vân cũng bị thương thế, nhưng nàng nhanh chóng vận chuyển Sinh Mệnh Quy Tắc trị liệu cho mình, ánh mắt ngưng trọng nhìn lên cao.
“Là kẻ nào tấn công Thư Gia chúng ta?” Mấy vị trưởng lão hãi hùng khiếp vía.
“Các ngươi còn dám hỏi sao?” Tiếng cười gằn giận dữ.
Một vầng thái dương sừng sững hiện ra, xoay tròn thiêu đốt vạn dặm.
Từ giữa mặt trời, nam tử cao lớn thân khoác chiến giáp đỏ rực với những hoa văn hình ngọn lửa xuất hiện.
Hoả Hệ Quy Tắc luân chuyển xung quanh, khí thế Siêu Thần Viên Mãn mênh mông dữ dội.
“Cánh tay đắc lực của Bất Hủ Viêm Thần – Viêm Nhật Hộ Pháp?” Thư Hoài sắc mặt kịch biến:
“Tại sao ngài xuất hiện ở đây?”
“Thư Gia các ngươi gia nhập Bất Hủ Hoả Vực còn chưa làm ra cống hiến gì lại muốn trốn, xem mặt mũi của Viêm Thần đại nhân ra gì?” Viêm Nhật Hộ Pháp lạnh lẽo quát:
“Hôm nay, Thư Gia phải trả giá thật nhiều!”
“SÁT!”
Hàng nghìn tiếng gầm vang lên, một đội Hoả Diệm Quân từ trong không gian bước ra, mỗi người đều được trang bị Hoả Hệ Chiến Giáp, cưỡi trên lưng Hoả Hệ Thần Thú.
Tất cả đều có tu vi Thiên Đạo Cảnh, thanh thế như hồng.
Tộc nhân Thư Gia từng người tâm linh run rẩy, sắc mặt tái nhợt, dù nhiệt độ và hơi nóng càng lúc càng tăng, bọn hắn lại cảm thấy nội tâm rét lạnh.
Viêm Nhật Hộ Pháp là cường giả chỉ dưới Bất Hủ Viêm Thần, hắn còn dẫn theo cả Hoả Diệm Quân giáng lâm, Thư Gia hôm nay mọc cánh cũng khó thoát.
“Viêm Nhật Hộ Pháp xin giơ cao đánh khẽ!” Thư Hoài cố gắng đè nén thương thế, mở miệng nói:
“Thư Gia từ khi gia nhập, mỗi năm đều dâng hiến bốn phần tài nguyên đến Bất Hủ Hoả Vực… nhưng chưa từng thu được bất cứ lợi ích nào, hôm nay rời đi xem như không ai nợ ai.”
“Hahaha, hay cho câu không ai nợ ai!” Viêm Nhật Hộ Pháp giận quá hoá cười:
“Bất Hủ Hoả Vực bảo kê cho Thư Gia, để gia tộc các ngươi được treo cờ dưới trướng của Viêm Thần đại nhân… đây chính là vinh quang vô thượng, còn muốn lợi ích gì?”
“Thư Gia các ngươi chết chắc rồi, trừ phi…”
Nói đến đây, ánh mắt Viêm Nhật Hộ Pháp đảo qua Thư Vân đang bình tĩnh đứng đó.
Thình thịch…
Dù là hắn, tim lúc này cũng đập rộn lên.
Nữ nhân này quá đẹp, nàng như một đoá thần hoa cao quý khó mà diễn tả thành lời, khí chất thong dong điềm tĩnh, nhan sắc càng là mười vạn năm chưa chắc sinh ra một người.
Viêm Nhật Hộ Pháp dám đảm bảo, nàng là mỹ nhân đẹp nhất mình từng thấy…
Bao gồm cả hậu cung của Bất Hủ Viêm Thần cũng chẳng ai sánh bằng.
Nếu không phải vì tôn thờ Bất Hủ Viêm Thần đến đỉnh điểm, Viêm Nhật Hộ Pháp thậm chí sinh ra suy nghĩ chiếm lấy nàng làm của riêng.
“Trừ phi cái gì?” Thư Hoài đáy lòng trầm xuống, cảm thấy không ổn.
“Trừ phi tiểu thư của các ngươi gả cho Viêm Thần đại nhân!” Viêm Nhật Hộ Pháp trầm thấp nói.
“Thư Gia đồng ý!” Đại Trưởng Lão của Thư Gia chỉ chờ có thế liền mở miệng quát lên:
“Toàn thể tộc nhân nghe đây, Thư Gia đã đắc tội với Bất Hủ Hoả Vực rồi… hôm nay chỉ còn cách gả tiểu thư cho Viêm Thần mới có hy vọng sống sót.”
“Hơn nữa, nếu tiểu thư trở thành thê tử của Viêm Thần, địa vị của Thư Gia sẽ biến hoá nghiêng trời lệch đất, trở thành gia tộc số một tại Bất Hủ Hoả Vực.”
Lời này nói ra, ánh mắt tuyệt vọng và sợ hãi của đám đông có chút sáng lên, như tìm được ngọn đèn trong đêm tối.
“Không sai, lời của Đại Trưởng Lão rất có lý… đây là cơ hội tuyệt vời, không thể bỏ qua!” Nhị Trưởng Lão nhanh chóng phụ hoạ, hướng về phía Thư Vân chắp tay:
“Tiểu thư, xin ngài hãy vì đại cục của Thư Gia làm trọng, vì tính mạng và an toàn của hàng nghìn tộc nhân!”
“Các ngươi… các ngươi…” Thư Hoài ngón tay run lẩy bẩy chỉ vào Đại Trưởng Lão đám người, phẫn nộ rống giận:
“Chính các ngươi dẫn dắt Thư Gia nhập vào Bất Hủ Hoả Vực làm gia tộc suy tàn, bây giờ lại muốn hy sinh hạnh phúc nữ nhi của ta?”
“Hừ!” Đại Trưởng Lão phản bác quát lên:
“Nếu Thư Gia không gia nhập Bất Hủ Hoả Vực, lấy gì đảm bảo không bị diệt vong?”
“Còn nữa, được gả cho Viêm Thần đại nhân là vinh dự của Thư Vân, sao lại nói là hy sinh hạnh phúc?”
Đại Trưởng Lão lẽ thẳng khí hùng, lại thêm áp lực cực lớn từ phía Viêm Nhật Hộ Pháp và Hoả Diệm Quân, ngay cả các tộc nhân Thư Gia cũng bắt đầu cảm thấy lời của ông ta rất có lý.
Thay vì bị Viêm Nhật Hộ Pháp và đại quân tiêu diệt, chi bằng để đại tiểu thư gả cho Viêm Thần, đổi lấy kết quả tốt nhất…
“Thế nào đây?” Viêm Nhật Hộ Pháp quét mắt nhìn Thư Vân, nhàn nhạt nói:
“Cho nàng năm giây quyết định trước khi bổn toạ huyết tẩy Thư Gia!”
KENG KENG KENG KENG…
Hoả Diệm Quân rút ra vũ khí, Quân Thế tung hoành, Thần Thú gào thét… phong toả toàn bộ tộc nhân vào trung tâm.
“Lão phu nguyện ý thần phục, trung thành với Bất Hủ Viêm Thần!” Đại Trưởng Lão cung kính quỳ gối:
“Chấp nhận gả tiểu thư!”
“Chúng ta chấp nhận gả tiểu thư!” Những trưởng lão khác vội vàng quỳ theo.
Không lâu sau, đến lượt tộc nhân của Thư Gia cũng quỳ xuống…
Người thứ nhất, người thứ hai… rồi đến người thứ mười, thứ một trăm…
“Xin tiểu thư thành toàn! Chúng ta chưa muốn chết!” Để rồi tất cả tộc nhân đồng thanh nhìn về phía Thư Vân cầu khẩn.
Nhưng vẫn không giấu được vẻ tham lam cháy bỏng…
Hiển nhiên, rất hy vọng Thư Vân trở thành sủng thê của Bất Hủ Viêm Thần, để bọn hắn được một bước lên trời.
Nước mắt Thư Hoài chảy xuống, cảm giác bất lực dâng lên khắp toàn thân.
Đây chính là sự tàn khốc của thế giới mạnh được yếu thua này.
Lão không trách các tộc nhân, lão chỉ trách bản thân quá yếu ớt và vô dụng, không thể bảo vệ và trở thành chỗ dựa của nữ nhi và gia tộc…
“Phụ thân!” Cảm nhận được tâm tình của Thư Hoài sắp sụp đổ, Thư Vân dự định bước đến nâng đỡ.
Nhưng mà hoả diễm loé lên, Viêm Nhật Hộ Pháp đã chặn ngang trước mặt của nàng, ngang tàn nói:
“Còn hai giây quyết định!”
Ánh mắt Thư Vân loé lên một tia sát ý…
Với thực lực của nàng, cũng không sợ một trận chiến với Siêu Thần Viên Mãn…
Nhưng mà, phía sau nàng còn có phụ thân…
Nếu nàng chiến đấu với Viêm Nhật Hộ Pháp, chẳng khác nào đắc tội Bất Hủ Viêm Thần phía sau đối phương.
Thư Gia đắc tội thế lực cấp Bất Hủ, kết cục chính là vạn kiếp bất phục.
Thư Vân cảm thấy bất đắc dĩ, dù biết rằng Thời Đại Bất Hủ bành trướng đã là thế không thể đỡ, đã là xu hướng của toàn thế giới.
Nhưng khi chính bản thân và gia tộc của mình bị cuốn vào, nàng mới hiểu mình thật sự nhỏ bé trước cái gọi là Bất Hủ Thần.
Mọi thứ diễn ra thật sự quá nhanh, nhanh đến mức không cho nàng cơ hội trưởng thành, đi theo lý tưởng của riêng nàng…
Nhưng đúng lúc này, Thư Hoài bỗng nhiên ngửa đầu cuồng tiếu:
“Một gia tộc phải cần đến một nữ nhi hy sinh để bảo toàn tính mạng… thì gia tộc đó đã quá mức thấp hèn, quá mức yếu kém, không xứng đáng để tiếp tục tồn tại!”
“Vân Nhi… hãy tìm kiếm sự tự do thuộc về mình, nợ nần của Thư Gia… phụ thân sẽ thay ngươi gánh hết!”
Lời vừa dứt, cơ thể và linh hồn Thư Hoài đột ngột phình to.
Ánh mắt hiền từ và ôn hoà của hắn nhìn về phía nữ nhi của mình, mỉm cười mãn nguyện:
“Vi phụ cả đời này chưa từng thắng ai… nhưng lần này, ta muốn thắng số mệnh.”
“Không!” Thư Vân hoảng hốt quát lớn:
“Phụ thân đừng!”
Thời Gian và Không Gian hai loại Quy Tắc kết hợp trong lòng bàn tay chưởng ra, muốn ngăn cản Thư Hoài tự bạo.
Nhưng Viêm Nhật Hộ Pháp một lần nữa cười gằn, Siêu Thần Hoả Hệ Quy Tắc hình thành một đường kiếm bắn ra, thiêu đốt Thời Không Quy Tắc của nàng.
PHỐC!
Thư Hoài tự bạo, linh hồn và cơ thể tan thành tro bụi, một đời Thần Đạo cứ thế tiêu tan, hoà nhập cùng trời đất.
Y muốn dùng cái chết của mình để xoá sạch tình nghĩa với Thư Gia, dùng cái chết của mình để nữ nhi có thể tìm một lối thoát mà không phải bị cưỡng ép gả đi theo cách như vậy.
Không phải nói Bất Hủ Viêm Thần không xứng…
Vấn đề chính là, Thư Hoài hiểu rõ hoài bão và khát khao của nữ nhi, chân trời rộng lớn, đại đạo vô ngần mới là thứ mà Thư Vân hướng tới.
Chứ không phải là một mỹ nhân được Bất Hủ Viêm Thần sủng ái trong chốn hậu cung.
“Phụ thân!” Đồng tử trong mắt Thư Vân co lại…
Hai hàng thanh lệ chảy xuống trên gò má.
Toàn bộ Thư Gia ngơ ngác, thất thần… nhất thời không kịp phản ứng.
Nhưng mà… không một ai đứng lên.
Tất cả vẫn quỳ trên mặt đất trước khí thế và uy áp đến từ Viêm Nhật Hộ Pháp và Hoả Diệm Quân.
Sự hy sinh của Thư Hoài có vẻ như không thể cảnh tỉnh một gia tộc đã đến bờ vực sụp đổ.
“Gia chủ thật là cổ hủ!” Đại Trưởng Lão lạnh lùng nói:
“Chết cũng tốt, Thư Gia do ta tiếp quản… sẽ mở ra chương huy hoàng!”
“CHẾT!”
Đáp lại lời này, hàng trăm loại Quy Tắc Chi Lực bỗng nhiên bùng nổ.
“Bách Quy Hoá Sát Chưởng!”
Thư Vân sắc mặt lãnh khốc vô tình, một trái tim trong suốt như gương đã sớm chết lặng.
Đau đớn và thống khổ như chuyển thành sức mạnh và sát khí của nàng…
Hàng trăm loại Quy Tắc chuyển hoá thành Sát Đạo Quy Tắc trong một ý niệm.
Sát Thế trùng thiên ngưng tụ trong lòng bàn tay, chưởng thẳng vào Viêm Nhật Hộ Pháp.
Cảm nhận nguy hiểm, Viêm Nhật Hộ Pháp phản ứng cực nhanh, vung tay chưởng ra:
“Liệt Nhật Thần Chưởng!”
Vầng mặt trời xoay tròn táo bạo, phô thiên cái địa đối thẳng với Thư Vân.
OÀNH!
Càn khôn rung chuyển, mặt trời tan tành, Viêm Nhật Hộ Pháp liên tục trượt dài giữa không trung.
Hàng nghìn Hoả Diệm Quân bị dư ba chấn cho hộc máu.
Mà Thư Vân cũng phải lùi lại hàng chục bước…
Chênh lệch hai đại cảnh giới trong Siêu Thần, vốn không phải là nhỏ.
“Làm sao có thể?” Viêm Nhật Hộ Pháp nhìn lòng bàn tay đã bị xé toạc của mình, không dám tin nhìn lấy Thư Vân:
“Vượt hai tiểu cảnh giới trong Siêu Thần khiến bổn toạ bị thương?”
Nội tâm của hắn trở nên cuồng hỉ, mỹ nhân tài sắc vẹn toàn như thế này, nhất định sẽ được Bất Hủ Viêm Thần say đắm.
Mình mang nàng về dâng lên, chính là đại công.
“Viêm Nhật Yêu Pháp – Ngũ Yêu Phần Thiên!”
Viêm Nhật Hộ Pháp quyết đoán ra tay, bạo phát toàn lực.
Trong nháy mắt, Siêu Thần Hoả từ cơ thể hắn phóng thẳng lên trời cao, ngưng kết thành năm tôn Hoả Hệ Thần Thú.
Hoả Phượng – Hoả Lân – Kim Ô – Hoả Long – Viêm Tước.
RỐNG!
Chúng nó như có được sinh mệnh, mỗi một tôn đều có chiến lực cấp Siêu Thần, cuốn theo hoả diễm vô biên lao thẳng đến Thư Vân.
“Hừ!”
Trước thế công dữ dội, Thư Vân hai tay kết ấn…
Theo ý niệm, Nguyên Thuỷ Hỗn Độn tuôn trào Hỗn Độn Thuỷ Thần Lực bắn lên.
Hàng trăm Quy Tắc của Thư Vân diễn hoá thành Thuỷ Đạo Quy Tắc trong một ý niệm.
Chưa dừng ở đó, năng lực của Quy Giới Bản Nguyên kích hoạt, cường hoá Quy Tắc.
Tầng tầng lớp lớp, Thuỷ Đạo Quy Tắc do Thư Vân tạo ra đã sánh ngang với Siêu Thần Viên Mãn.
“Diễn hoá!” Nàng điểm đầu ngón tay.
Thuỷ Long – Thuỷ Phượng – Thuỷ Lân – Côn Bằng…
Từng tuôn hư ảnh Thuỷ Hệ Thần Thú được tạo ra, số lượng còn nhiều gấp đôi, lao thẳng đến kịch chiến.
Thuỷ khắc Hoả…
BÙM BÙM BÙM…
Trước sự phản kích của Thư Vân, Ngũ Yêu Phần Thiên của Viêm Nhật Hộ Pháp bị huỷ diệt hoàn toàn.
“Ngươi…” Viêm Nhật Hộ Pháp không chút giận dữ, trái lại như phát hiện bảo vật lớn nhất thế gian:
“Mỹ nhân này quá tuyệt vời, Viêm Thần đại nhân sẽ đích thân thu phục nàng, ta cũng sẽ được thưởng!”
Không hề do dự, hắn lấy ra một khối Lệnh Bài hình ngọn lửa, quyết đoán bóp nát.
Hiển nhiên, Viêm Nhật Hộ Pháp hiểu rằng mình khó mà bắt được Thư Vân… nếu sơ hở có thể khiến nàng bỏ chạy mất dạng.
Thay vì như vậy, hãy triệu hoán Bất Hủ Viêm Thần hàng lâm, đích thân bắt nàng.
Nhận ra ý đồ của Viêm Nhật Hộ Pháp, Thư Vân đáy lòng chìm xuống…
Nếu Bất Hủ Viêm Thần đích thân ra tay, nàng không còn đường thoát.
Nghĩ đến đây, Thư Vân không muốn ở lại…
Tất cả Quy Tắc vận chuyển đến cực hạn, thiêu đốt cả tinh huyết và linh hồn.
Điên cuồng thoát thân…
Phụ thân đã dùng cái chết để đổi lấy tự do cho nàng, tuyệt đối không thể để người thất vọng được.
Về phần Thư Gia… từ nay về sau không còn bất cứ quan hệ nào với nàng.
Nhìn bóng lưng Thư Vân biến mất, khoé môi Viêm Nhật Hộ Pháp nhếch lên:
“Vô ích, trước quyền năng của Bất Hủ… chạy đến chân trời góc biển cũng không thoát!”
Quả nhiên hắn vừa dứt lời, một đôi mắt như hai vầng thái dương cự đại mở ra giữa thương khung.
Bên trong đôi mắt này có hàng nghìn loại Bất Hủ Đạo Hoả thiêu đốt, đủ biến một phiến đại lục tại Chung Cực Giới thành tro tàn…
Bất Hủ Viêm Thần hàng lâm…
Uy áp Bất Hủ quét ngang thiên địa, hàng tỷ sinh linh run rẩy quỳ gối, cúi thấp đầu.
Thư Vân cảm nhận được đôi mắt kia đang nhìn chằm chằm phía sau lưng mình…
Nội tâm lạnh lẽo…
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
