NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 41: HOẢNG! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Tiếng cười của Lạc Nam ban đầu chỉ là một tiếng “phốc” bật ra từ cổ họng, nhưng sau đó nó lan rộng, hóa thành từng tràng cười khoái trá, vang vọng khắp vòm trời u ám của tiểu thế giới hoang tàn.
Tiếng cười ấy không hề mang theo chút hoảng sợ nào, cũng chẳng có nửa điểm kiêng dè trước uy áp ngút trời của vị Ma Đế từng xưng bá một thời đại.
Nó cuồng ngạo, phóng túng, và chứa đựng một chút gì đó… tinh nghịch.
Có vẻ như trong mắt nam nhân này, thái độ của Ma Đế hung tàn khá là… đáng yêu.
Sắc mặt của Bát Hoang Ma Đế lập tức đanh lại.
Đôi huyết đồng rực ma quang của nàng co rút thành hai đường kim ngân sắc lẹm. Vô số năm trôi qua, từ khi nàng quật khởi từ bụi trần cho đến khi đứng trên đỉnh cao quyền lực, chưa từng có bất kỳ ai… dù là Tiên Vương đỉnh phong hay chính ý chí của Vị Diện này dám cười nhạo nàng một cách trắng trợn và khinh khỉnh đến thế!
“Ngươi cười cái gì?” Bát Hoang Ma Đế lạnh giọng hỏi.
Giọng nói của nàng lúc này không còn sự uy nghiêm trêu đùa ban đầu, mà đã hạ xuống nhiệt độ của cửu tuyền. Ma khí xung quanh thân thể nàng bùng phát dữ dội, ngưng tụ thành hàng ngàn hư ảnh ma binh, ma tướng chực chờ lao xuống băm vằn Lạc Nam thành muôn vạn mảnh.
Lạc Nam từ từ ngừng cười… Hắn vươn tay phủi đi một chút tro bụi vươn trên vai áo bào, ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt máu kiêu hãnh của nàng, mở miệng đáp:
“Ta cười nàng… danh không xứng với thực! Ta cười cho một kẻ bại trận bị giam cầm hàng vạn năm mà vẫn giữ cái thói ảo tưởng sức mạnh của kẻ đứng trên đỉnh cao!”
Bát Hoang Ma Đế nheo mắt, Ma Uy ngưng thành thực thể: “Ý ngươi là sao?”
“Ý trên mặt chữ!” Lạc Nam tiến lên một bước, khí thế cuồn cuộn cuộn dâng, trực tiếp chống đỡ lại ma uy của nàng mà không hề nao núng.
“Vị Diện Tầng Thứ Hai này, trần giới hạn tu vi tối đa vốn dĩ chỉ dừng lại ở cảnh giới Ma Vương! Dù nàng có đạt đến đỉnh phong của thế giới này, dù nàng có mạnh nhất tại nơi đây… thì chung quy lại, nàng cũng chỉ là một vị Vương! Nàng lấy đâu ra tư cách xưng Đế?”
“Muốn xưng danh, phải có thực lực, có phong thái!” Lạc Nam cong môi, nụ cười nửa miệng:
“Nàng tự xưng là Bát Hoang Ma Đế… chẳng qua chỉ là tự xưng trong một mảnh đầm lầy thu nhỏ mà thôi. Một vị “Đế” bị Thiên Địa của Vương đánh bại, bị giam cầm đến mức phải nhờ kẻ xa lạ như ta mới chui ra được… Chẳng lẽ không đáng cười sao?”
“BỐP!”
Một tiếng nổ giòn giã vang lên trong không khí!
Đó là tiếng ma khí nổ tung do sự phẫn nộ đỉnh điểm của Bát Hoang Ma Đế. Lời nói của Lạc Nam như một lưỡi dao sắc bén nhất, không đánh vào thân thể nàng, nhưng lại đâm thẳng vào sự tự tôn lớn nhất, vào điểm yếu đau đớn nhất trong tâm khảm của vị ma nữ kiêu hùng này!
Nàng từng tung hoành thượng cổ, từng giết đến mức cả Vị Diện này phải run rẩy, từng nhuộm đỏ máu các Tiên Vương.
Thế nên nàng cho rằng… mình đủ tư cách xưng Đế!
Nàng kiêu ngạo vì mình dám nghĩ dám làm, dám có dã tâm và niềm kiêu hãnh! Nhưng qua khuôn miệng của Lạc Nam, tất cả những vinh quang, những cay đắng và chiến tích đó lại biến thành vô nghĩa.
Nàng nhận mình là Đế vì đã từng quét ngang chúng Vương.
Nhưng nàng chưa từng được tiếp xúc với cái gọi là Đế chân chính dựa vào thực lực.
Bởi suy cho cùng, khoảng cách giữa Tiên Vương, Ma Vương vẫn còn kém quá xa so với Tiên Đế, Ma Đế chân chính.
Thậm chí, Bát Hoang Ma Đế chưa đặt chân đến Vị Diện phía trên, vẫn chưa rõ trên Vương sẽ là những cảnh giới gì cho đến khi chạm Đế.
Thế nên từng lời của Lạc Nam, nàng không phản biện nổi.
“Rắc…”
Bát Hoang Ma Đế siết chặt bàn tay bạch ngọc, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt của nàng dường như muốn phun ra Ma Hỏa đốt cháy Lạc Nam thành tro bụi.
“Ngươi thì hiểu cái gì?” Bát Hoang Ma Đế mím môi, âm thanh như thạch thấu xương:
“Nếu như không bị Vị Diện Chi Linh phong ấn, trẫm đã sớm thống nhất nơi này, xông lên tầng cao hơn, sớm muộn cũng sẽ quân lâm Đế Vị!”
“Ồ? Một mộng tưởng hoàn hảo!” Lạc Nam cười tủm tỉm:
“Đó chỉ là kịch bản tốt đẹp nàng tự vẽ ra. Bại… thì chỉ là kẻ thất bại! Nàng kiêu ngạo vì chỉ có Thiên Địa ngăn cản được mình? vậy kết quả là gì? Thuộc hạ của nàng chết sạch, đại bản doanh của nàng thành phế tích, bản thân nàng bị trấn áp từng ấy năm…”
Nói đến đây, Lạc Nam khoanh tay trước ngực, giọng nói trở nên trầm ổn nhưng mang theo một loại sức nặng ngàn cân:
“Đế chân chính… là những tồn tại có thể vượt qua cả thiên địa, nghịch thiên mà đi, không phải bị thiên địa trấn áp!”
“CÂM MIỆNG!” Bát Hoang Ma Đế gầm lên một tiếng!
“ẦM!”
Ma Uy bùng nổ, toàn bộ quảng trường Cửu Tiêu Ma Ngọc bên dưới chân hai người rạn nứt thành vô số dải rãnh sâu hun hút. Những ngọn núi ngọc thạch xa xa sụp đổ hoàn toàn dưới cơn giận của nàng.
Nàng lơ lửng trên không, mái tóc bạch kim điên cuồng tung bay như sóng biển cuộn trào, bộ đế bào hắc tím sặc sỡ ma quang.
Nàng chỉ ngón tay về phía Lạc Nam, sát ý lạnh lẽo ngập tràn:
“Lời nói sắc bén đấy, tiểu tử! Nhưng trên thế giới tu chân này, nắm đấm mới là đạo lý lớn nhất! Dù Trẫm chưa phục hồi toàn thịnh, dù Trẫm chỉ còn lại một phần mười sức mạnh năm đó… thì muốn nghiền nát ngươi, vẫn dễ như trở bàn tay!”
“Ngươi muốn chứng minh Trẫm không phải là Đế? Vậy thì hãy dùng thực lực cho Trẫm thấy, đừng dùng miệng lưỡi!”
Nhìn thấy Bát Hoang Ma Đế đã hoàn toàn bị mình chọc giận, Lạc Nam trong lòng lại vô cùng tỉnh táo. Hắn đánh giá khí tức đang cuồng bạo của đối phương, ánh mắt thâm thuý lấp loé…
Lạc Nam vẫn tỉnh táo…
Nhục thân của hắn hiện tại quả thật không tồi, Huyết Sát Kiếp Lôi và Quyền Vực có thể giúp hắn vượt cấp khiêu chiến, thậm chí giao thủ một hai chiêu với cường giả tiệm cận Tiên Vương.
Nhưng vị Bát Hoang Ma Đế trước mặt này… vốn dĩ là một nhân vật từng vô địch dưới Tiên Tôn, thậm chí là có thể vượt cấp chiến cả Tiên Tôn nên mới bị Vị Diện ra tay trấn áp!
Nàng cũng giống hắn, từng đạt ngưỡng sức mạnh viễn siêu Vị Diện.
Chỉ là chưa rõ lý do vì sao Vị Diện phong ấn nàng ta thay vì trục xuất lên tầng cao hơn…
Nếu bây giờ toàn diện bạo phát sinh tử chiến, trạng thái hiện tại không cho phép Lạc Nam xuất ra những thủ đoạn cường đại hơn để đánh bại nàng.
Hắn vừa phi thăng, thậm chí còn chưa có thời gian nghiên cứu và phát triển Chúa Tể Kinh lên một tầng thứ mới.
Đánh cứng… không phải là lựa chọn khôn ngoan lúc này!
Nhưng nhận thua? Làm thuộc hạ cho một tiểu nha đầu bướng bỉnh? Điều đó lại càng không thể!
Cùng lắm thì bỏ chạy, bất quá trước tiên thử cách khác một phen…
Nghĩ đến đây, khóe miệng Lạc Nam hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười tà mị toan tính.
“Muốn thu phục ta đến thế sao? Nàng chưa đủ tư cách.” Lạc Nam thản nhiên nói, giọng điệu không hề có chút hoảng loạn:
“Nhưng ta biết, nàng bây giờ thắng ta bằng tu vi và tuổi tác thì nàng cũng chẳng thấy vinh quang gì. Nàng tự cho mình là Bát Hoang Ma Đế, sở hữu Ma Tâm và Ý Chí không ai sánh kịp… Vậy nàng có dám cùng ta so kè một thứ hay không?”
Bát Hoang Ma Đế khựng lại, ma quang quanh người hơi thu hãm. Nàng nheo mắt nhìn hắn:
“So cái gì?”
“So tâm cảnh!” Lạc Nam ung dung nói:
“Tu vi có thể luyện, thủ đoạn cường đại có thể tìm, nhưng Tâm Cảnh và Ý Chí thì không thể dối trá! Chúng ta không dùng lực lượng nhục thân, không dùng tu vi. Chúng ta mở ra một góc tâm trí, cho đối phương quan sát ý thức táo bạo nào đó của bản thân!”
Lạc Nam vươn một ngón tay ra, lắc lắc trước mặt nàng:
“Luật rất đơn giản, cả hai bên mở ra một phần ý thức tâm trí. Người này sẽ đi vào tâm cảnh của người kia, chứng kiến những thứ người kia muốn cho mình thấy. Kẻ nào chịu không nổi áp lực tâm trí của đối phương… Kẻ đó bại!”
Lạc Nam nhìn thẳng vào huyết đồng của nàng, dùng chiêu “kích tướng”:
“Sao hả, vị Ma Đế? Nàng từng thống trị một thời đại, từng đối đầu với Vị Diện Chi Linh, Tâm Cảnh của nàng chắc phải vững như bàn thạch? Chẳng lẽ… nàng lại sợ Tâm Cảnh của một tên tiểu tử như ta?”
“Khanh khách!” Bát Hoang Ma Đế ngửa đầu cười, tiếng cười chứa đựng sự tự tin và kiêu hãnh tuyệt đối.
“So tâm cảnh? Ngươi muốn so tâm cảnh với Trẫm?” Nàng nhìn Lạc Nam bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc tự chui đầu vào lưới.
“Trẫm bò lên từ đống xác chết, trải qua vô số trận chiến đẫm máu, nuốt chửng hàng vạn ma đầu, trải qua nỗi đau diệt tộc, diệt quốc, bị Vị Diện Kiếp Phạt trấn giữ vô số năm mà Ma Tâm vẫn không hề rung chuyển! Tâm Cảnh của Trẫm đã đạt đến cảnh giới không thể lay chuyển! Ngươi… một tên tiểu tử chưa rậm lông, lại muốn dùng tâm cảnh để khiêu chiến Trẫm?”
Nàng tiến lại gần Lạc Nam, khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chừng ba thước.
Hương thơm yêu mị pha lẫn mùi tử khí cổ xưa u lạnh trên người nàng phả nhẹ vào mặt hắn.
“Được! Trẫm đồng ý với ngươi!” Nữ Đế bạch phát nhếch môi, nụ cười đầy sự tàn nhẫn:
“Trẫm sẽ cho ngươi thấy thế nào là địa ngục của một vị Ma Đế! Sau khi tâm trí ngươi vỡ vụn trước ý chí của Trẫm, ngươi sẽ ngoan ngoãn dâng nộp linh hồn, trở thành nô lệ trung thành nhất của Trẫm!”
“Vậy thì… bắt đầu đi.” Lạc Nam khoanh tay, thản nhiên đáp.
“Để tỏ ra Trẫm không ỷ lớn hiếp nhỏ…” Bát Hoang Ma Đế ngạo mạn giơ tay ra:
“Cho ngươi xem tâm cảnh của Trẫm trước! Để ngươi biết thế nào là sự vô vọng!”
“Rất sẵn lòng.” Lạc Nam mỉm cười.
Hai người đồng thời nhắm mắt lại.
“ONG!”
Một luồng sóng ý thức dịu nhẹ nhưng vô cùng kiên định kết nối giữa trán của Lạc Nam và Bát Hoang Ma Đế.
Không gian xung quanh hai người như biến mất, nhường chỗ cho một biển mênh mông của ý thức và ký ức.
Trong không gian tâm cảnh của Bát Hoang Ma Đế.
Lạc Nam cảm thấy ý thức của mình tan ra, rơi vào một vòng xoáy thời gian ngược dòng về xa xăm.
Cảnh tượng đầu tiên xuất hiện trước mắt hắn… là một góc lãnh cung u uất, lạnh lẽo trong một đại hoàng cung nguy nga.
Nơi đó, một cô bé mười tuổi với mái tóc bạch kim rách rưới, thân thể gầy còm, đang bị các hoàng tử và công chúa khác vây quanh chửi rủa, đánh đập. Mẫu thân của nàng — một phi tần thất sủng… đang nằm chết dần chết mòn trên chiếc giường bẩn thỉu vì thiếu linh dược chữa bệnh.
Đó là khởi đầu của Bát Hoang Ma Đế.
Nàng sinh ra trong sự ghẻ lạnh, hoàng thất vô tình… phe cánh bên nhà mẫu phi thất thế, bị diệt tộc.
Lạc Nam chứng kiến cảnh cô bé ấy nghiến răng, không khóc lấy một giọt nước mắt. Khi mẫu thân nàng trút hơi thở cuối cùng, cô bé ấy đã dùng đôi bàn tay nhỏ bé gầy guộc tự tay đào đất chôn mẹ.
Cũng ngay đêm đó, nàng từ hố sâu nơi mộ địa, nhặt được một cuốn Ma Công tàn khuyết.
Nàng tự rạch tay mình, dùng máu tươi làm vật tế để nhập Ma!
Cảnh tượng chuyển dời…
Cô bé mười lăm tuổi, đôi mắt đã chuyển sang màu đỏ máu. Nàng trở lại hoàng cung trong một đêm mưa bão. Một tay nàng cầm ma đao, một tay kéo lê cái đầu của tên tội thần đã hãm hại mẫu tộc của mình…
Nàng sát phạt hoàng tộc! Tự tay đốt cháy toàn bộ đại cung điện đã giam cầm tuổi thơ của nàng.
Giữa ngọn lửa ma hỏa ngút trời, nàng cất tiếng cười u lãnh, chính thức bước vào con đường Ma Đạo!
Cảnh tượng lại tiếp tục quay nhanh như chớp giật…
Nàng chinh phạt Bát Hoang!
Nàng từ một ma nữ cô độc, từng bước xây dựng nên Bát Hoang Ma Triều. Nàng quyết đấu với các đại giáo phái, nuốt chửng ma tâm của các ma đầu viễn cổ, chém nát hàng vạn cường giả dám cản đường.
Nàng lãnh huyết, kiên định với việc tự tay viết nên vận mệnh của bản thân, nàng xem chúng sinh như kiến hôi, xem chiến tích lẫy lừng là những phong cảnh tuyệt mỹ nhất.
Vận mệnh ấy được viết lên từ xương và máu, đối với người ngoài nàng không chút cảm xúc, đối với thuộc hạ và Ma Triều dưới tay nàng chính là phong cảnh phồn vinh, quốc thái dân an… được lòng toàn bộ bá tánh, Quốc Vận trường thịnh như long khiếu cửu tiêu.
Cho đến đỉnh cao… Nàng đứng trên đài tế chín tầng, khoác lên mình bộ hắc tím đế bào, phía dưới là hàng tỷ tỷ ma tu đang quỳ phục, tung hô tên nàng:
“BÁT HOANG MA ĐẾ!”
Và rồi… Trận chiến cuối cùng.
Thiên địa biến sắc, Vị Diện Chi Linh tức giận giáng xuống kiếp phạt.
Lạc Nam chứng kiến cảnh Bát Hoang Ma Đế một mình một đao, tắm máu chiến đấu với mấy chục vị Tiên Vương đỉnh phong cùng hàng loạt xích sắt Thiên Địa Quy Tắc.
Thuộc hạ của nàng rơi xuống như mưa, ma triều của nàng tan thành tro bụi, nhưng nàng vẫn chiến đấu đến giọt máu cuối cùng!
Dù bị xích sắt xuyên thấu qua vai, bị Kiếp Phạt đánh nát Ma Vực, nàng vẫn ngửa mặt lên trời nhổ ra một ngụm máu tươi, không phục Thế Giới ngăn cản bước tiến của mình!
Một tâm cảnh kiên định đến mức đáng sợ! Một ý chí quật cường, kiêu ngạo, được tôi luyện qua hàng vạn lần sinh tử, sát phạt và nỗi đau!
Nếu là một tu sĩ thông thường, dù là Tiên Vương, khi chứng kiến ma tâm và hành trình sát phạt khủng bố này của Bát Hoang Ma Đế, chắc chắn sẽ bị ma ý của nàng nuốt chửng, bị đế uy của nàng đè nát, dẫn đến tâm trí hoảng loạn mà sụp đổ, nguyện ý quỳ phục dưới chân nàng.
Trong không gian ý thức, Bát Hoang Ma Đế đứng lơ lửng bên cạnh Lạc Nam, đôi huyết đồng nhìn hắn với vẻ nghiền ngẫm và chờ đợi.
Nàng muốn thấy sự bàng hoàng trong mắt hắn. Nàng muốn thấy đôi chân hắn run rẩy trước Đế Uy của nàng!
Thế nhưng…
Lạc Nam vẫn đứng đó.
Vạt hắc bào của hắn khẽ lay động. Đôi mắt sâu thẫm như đêm đen của hắn trôi qua từng cảnh tượng khốc liệt, trôi qua từng khoảnh khắc huy hoàng lẫn thảm liệt của nàng… nhưng không hề có nửa điểm sóng gợn!
Không sợ hãi. Không bàng hoàng. Không hề có sự hoảng loạn!
Ngược lại, trong mắt hắn chỉ xuất hiện một tia… tán thưởng nhàn nhạt.
Như thể một vị khán giả đang xem một bộ phim tương đối kịch tính, nhưng hoàn toàn không thể làm lay động trái tim của vị khán giả ấy!
Lạc Nam chậm rãi quay sang nhìn Bát Hoang Ma Đế, gật đầu nhẹ:
“Nữ nhi phi tần thất sủng, tự lực cánh sinh, nhập ma sát phạt, lập nên Ma Triều… Hành trình của nàng quả thật không tệ. Ý chí của nàng cũng coi như có chút bản lĩnh, xứng đáng với danh xưng kiêu hùng một thời.”
Lạc Nam mỉm cười, giọng điệu thản nhiên đến mức đáng sợ:
“Nhưng… chỉ có thế thôi sao?”
“GÌ CƠ?!”
Bát Hoang Ma Đế trợn tròn mắt, suýt chút nữa rớt cả cằm!
Chỉ… chỉ có thế thôi sao?!
Nàng đã mở ra toàn bộ ký ức sát phạt đẫm máu nhất, ma tâm kiên định nhất của mình! Đó là hành trình quật khởi của một vị Ma Đế đã ép đến Vị Diện phải ra tay!
Vậy mà rơi vào mắt tên tiểu tử này, chỉ đổi lại được hai chữ “không tệ” và một cái gật đầu tán thưởng như kẻ bề trên đánh giá kẻ bề dưới?!
“Làm sao có thể… Tâm Cảnh của ngươi… Tại sao không bị Ma Ý của Trẫm ảnh hưởng?!” Bát Hoang Ma Đế run giọng hỏi, sự tự tin tuyệt đối trong mắt nàng lần đầu tiên rạn nứt một vết lớn.
Lạc Nam lắc đầu, nụ cười trên môi càng thêm tà mị:
“Ta đã nói rồi, đầm lầy thì mãi là đầm lầy. Hành trình của nàng hoành tráng trong mảnh thế giới nhỏ bé này.”
Lạc Nam rút ý thức ra khỏi tâm cảnh của nàng, trở lại thực tại.
Hắn mở mắt nhìn vị mỹ nhân bạch phát đang lơ lửng trước mặt, ung dung làm động tác mời:
“Đến lượt nàng rồi… Bát Hoang Ma Đế. Nàng không phục đúng không? Vậy thì vào đây… xem thử của ta!”
“Hừ! Trẫm không tin!” Bát Hoang Ma Đế nghiến răng ken kẹt. Nàng không thể chấp nhận được việc Ma Tâm của mình lại thất bại trong việc đàn áp một tên tiểu tử.
“Trẫm muốn xem xem, trong cái đầu của ngươi giấu giếm cái gì mà dám cuồng vọng như vậy!”
“ONG!”
Nữ tử lập tức ngưng tụ toàn bộ ý thức của mình, điên cuồng đâm thẳng vào thức hải của Lạc Nam, cố gắng xông vào tầng sâu nhất trong không gian tâm trí hắn!
Nàng muốn xé rách tâm cảnh của hắn! Nàng muốn chứng minh hắn chỉ là đang giả vờ bình tĩnh!
Thế nhưng…
Ngay khoảnh khắc ý thức của Bát Hoang Ma Đế vừa bước chân vào viền ngoài của ý thức…
“ONG!”
Một tiếng chuông đại đạo vô hình rung lên vang dội, chấn động đến mức Ma Tâm của Bát Hoang Ma Đế suýt nữa vỡ vụn ngay tại chỗ!
Xuất hiện trước mắt nàng… không phải là một góc hoàng cung, không phải là một phế tích hay một thế giới nhỏ bé.
Mà là… Vạn Kiếp Luân Hồi!
Nàng thấy cái gì?!
Nàng thấy một vùng hỗn độn không có giới hạn, nơi hàng loạt đại thế giới đang cuồng loạn sụp đổ!
Nàng thấy những tồn tại như các vị Thần, các vị Ma, thân thể cao đến không tưởng, một tay trấn áp thiên địa, một chân đạp vỡ càn khôn!
Nàng thấy máu của Chư Thiên Cường Giả chảy xuống thành những dòng sông ngân hà đỏ rực, nhuộm thắm cả thương khung!
Và giữa trung tâm của hư vô tàn khốc, của càn khôn vỡ vụn, của thời không đảo điên ấy…
Là một bóng hình!
Bóng hình mờ ảo…
Bóng hình ấy quay đầu lại…
Chỉ một ánh mắt!
Một ánh mắt nhìn lướt qua ý thức của Bát Hoang Ma Đế!
Trong ánh mắt đó, có sự chinh phạt vạn vũ, có thế giới huỷ diệt rồi tái sinh, có những vệt ký ức mà nàng không thể lý giải nổi…
“Cũng khá đấy!” Lạc Nam hơi bất ngờ, hắn không nghĩ nữ nhân này có thể trụ lâu đến vậy.
Nhưng cũng chẳng kéo dài thêm được…
Áp lực tâm cảnh giờ đây đã như một ngọn đại sơn không có giới hạn, điên cuồng đè ập xuống ma trí nhỏ bé!
“KHÔNGGGGGG!”
Bát Hoang Ma Đế kêu lên thảm thiết trong tâm trí!
Ma tâm mà nàng luôn tự hào… thứ Ma Tâm được tôi luyện lúc này rạn nứt dữ dội như một tấm kính mỏng bị búa thép nện xuống!
Sự tự tôn, sự ngông cuồng, sự kiêu ngạo của vị Ma Đế thống trị một thời đại… hoàn toàn bị nghiền nát thành tro bụi trước sự vĩ đại quá mức tưởng tượng.
Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé. Nhỏ bé đến mức đáng thương! Nhỏ bé như một con kiến đứng trước tinh không vô hạn…
“PHỐC!”
Bát Hoang Ma Đế đột ngột mở bừng mắt ra!
Nàng ngửa mặt lên trời, phun ra một ngụm ma huyết!
Thân thể tuyệt mỹ lảo đảo, ma khí toàn thân tan biến sạch sẽ…
Nữ tử lùi lại liên tiếp hàng chục bước, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc bạch kim rối tung rối mù.
Đôi huyết đồng từng chứa đựng sự lạnh lẽo và kiêu ngạo, lúc này lại hoảng hốt đến mức tối đa, đong đầy sự khiếp sợ và bàng hoàng…
Ma Đế nhìn Lạc Nam… người thanh niên mặc hắc bào vẫn đang đứng chắp tay, bình thản nhìn nàng với đôi mắt sâu thẳm, mà thân thể nàng không tự chủ được phải run rẩy!
“Ngươi… Ngươi…”
Giọng nói của Bát Hoang Ma Đế thì thào yếu ớt, không thể thốt nên lời trọn vẹn.
Ngón tay bạch ngọc chỉ về phía hắn rung lên bần bật:
“Ngươi rốt cuộc… là cái thứ quỷ gì?!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
