NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 44: TU LUYỆN! tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Gió lạnh rít gào qua lòng hố sâu tại tàn tích, mang theo mùi nồng nặc của tro bụi và huyết khí đã tan biến gần hết.
Không gian tại cõi U Minh tịch mịch và hiu quạnh. Thân thể Lạc Nam lảo đảo, tay trái gồng lên dùng chút tàn lực cuối cùng ôm trọn lấy Tiểu Bát vào lồng ngực mình.
Thân thể nàng nhỏ nhắn, mềm nhũn, hơi thở mỏng manh như tơ hồng, đôi mắt bạc nhắm nghiền, mi mắt khẽ run rẩy vì kiệt lực sau khi bộc phát toàn bộ uy thế của một vị Ma Đế.
Cú giáng “Bát Hoang Ma Chưởng” vừa rồi tuy nghiền nát Tứ Đại Thế Lực thành tro bụi, nhưng nó lại như một vết dao mới tiếp tục cứa vào Ma Tâm đang tổn thương.
Thân thể nàng lúc này nóng bừng, từng vệt đế văn trên trán lặn sâu vào dưới da thịt, trả nàng về lại dáng vẻ của một đứa trẻ yếu ớt, ngây thơ và đầy thương tổn.
“Khặc…”
Lạc Nam ho ra một ngụm máu tươi chứa đầy nội tạng vụn. Nhục thân của hắn lúc này tàn tạ tới mức thê thảm… cánh tay phải bạo liệt rách nát, lộ cả xương cẳng tay rạn nứt vụn, lồng ngực lõm xuống một mảng, vai trái gãy lìa, hàng chục vết thương từ vai xuống hông vẫn không ngừng rỉ ra tinh huyết đỏ thẫm.
Thế nhưng, đôi mắt hắn vẫn giữ nguyên vẻ tỉnh táo. Nhục thân tàn phế, lực lượng cơ thể cạn kiệt, nhưng Minh Hồn của Lạc Nam vẫn hoàn toàn nguyên vẹn, thậm chí còn hừng hực như liệt hoả.
Hắn biết rõ, trận chiến vừa rồi gây ra động tĩnh quá lớn. Bốn vị Đại Trưởng Lão cùng đại lượng đệ tử tinh anh của La Huyết Minh, Vẫn Thiên Các, Âm Sát Tông và Cửu U Điện bị xóa sổ trong một chiêu, chắc chắn Bài Vị Minh Hồn của bọn hắn ở tông môn đã đồng loạt vỡ vụn.
Tông Chủ của bốn thế lực này… những tồn tại Ngọc Tiên, Ngọc Ma tối đỉnh, thậm chí có thể tiệm cận Vương Cấp – sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Nơi này, tuyệt không thể ở lâu!
“Xuất!”
Lạc Nam khẽ quát một tiếng. Từ giữa lông mày, một luồng hắc quang bắn ra, ngưng thành một đạo hư ảnh ngưng thực, toàn thân tỏa ra Minh Lực tinh khiết và uy áp mênh mông…
Đó chính là Minh Hồn của Lạc Nam!
Minh Hồn vừa xuất thể, không chút chậm trễ, liền nhẹ nhàng bước tới, vươn hai tay đỡ lấy thể xác đã tàn phế của Lạc Nam cùng thân thể mềm mại của Tiểu Bát.
Minh Lực cuồn cuộn bao bọc lấy cả hai, phong tỏa hoàn toàn hơi thở, triệt tiêu mọi biến động tinh huyết và ma khí phát ra bên ngoài.
Đây chính là ưu thế của Minh Tu, Minh Hồn cứng rắn và vững vàng chẳng khác nào nhục thân, mạnh hơn nhiều so với Linh Hồn là điểm yếu của tu sĩ.
Tu Sĩ ở Dương Thế, nếu không luyện Hồn… phần lớn Linh Hồn sẽ rất yếu ớt.
Nhưng tu sĩ ở Âm Gian, dù không chủ tu Minh… thì Minh Hồn bẩm sinh của bọn hắn vẫn cứng rắn không thua gì cơ thể, gần như không có điểm yếu.
Đây là ưu thế của sinh linh tại cõi Âm.
Đương nhiên mọi thứ luôn có giá của nó, tu sĩ ở Dương Thế sau khi chết, nếu vẫn còn linh hồn, sẽ có cơ hội tiến nhập Âm Gian, đầu thai chuyển thế hoặc tiếp tục phát triển… trái lại ở Âm Gian, một khi bị diệt chính là vẫn lạc triệt để, xoá sổ hoàn toàn.
Khi định thi triển thân pháp rời đi, mắt Minh Hồn của Lạc Nam chợt chớp nhẹ. Ánh mắt hắn quét qua vạn dặm tàn tích vừa bị Bát Hoang Ma Chưởng nghiền nát.
“Chết hết rồi… nhưng gia tài của đám Ngọc Tiên, Ngọc Ma và hàng ngàn Ất Tiên này, không thể để lãng phí được!”
Muốn chữa trị nhục thân tàn phế, muốn chữa lành vết thương tâm trí cho Tiểu Bát, tài nguyên chính là thứ bắt buộc phải có!
“Ý Thức Vạn Vật!”
Minh Hồn của Lạc Nam chấn động nhẹ… Luồng sóng ý thức vô hình như gợn sóng nước lan tỏa ra tứ đại hướng, phủ kín bán kính xung quanh.
Ý Thức Vạn Vật của hắn câu thông với từng hạt bụi, từng mảnh đá nát…
Trong thế giới quan của Ý Thức Vạn Vật, dù thân thể của đám tu sĩ đã bị đập nát thành tro bụi dưới uy lực của Ma Đế, nhưng một số chiếc Nhẫn Trữ Vật chế tác từ không gian thạch kiên cố, hoặc các loại túi không gian ẩn giấu trong hư không vẫn còn trôi dạt rải rác.
“Tạm được!” Năm ngón tay của Minh Hồn chộp mạnh vào không trung.
“Không Gian Thao Túng!”
XOẠT! XOẠT! XOẠT!
Theo động tác của hắn, hàng trăm, hàng ngàn chiếc Nhẫn Trữ Vật… từ trong các kẽ nứt hư không bay vọt lên, lao thẳng về phía Lạc Nam!
Nhẫn Trữ Vật của La Huyết Ma Trưởng Lao, Kiếm Ngọc Tiên, Âm Sát Đại Trưởng Lao, Cửu U Trưởng Lão… tất cả những chiếc nhẫn tích tụ tài nguyên tích góp hàng nghìn năm của bốn Ngọc Cấp Viên Mãn đều rơi trọn vào tay hắn.
Không tốn một giây suy nghĩ, Minh Hồn Lạc Nam vung tay thu sạch toàn bộ vào không gian riêng, sau đó ôm lấy thể xác của mình cùng Tiểu Bát, hóa thành một vệt tàn ảnh, xé rách màn đêm U Minh, lao thẳng về phía dãy núi hoang vu hẻo lánh phía xa xa.
Chỉ vài nhịp thở sau khi Lạc Nam biến mất, không gian trên hố sâu vạn dặm đột nhiên bạo liệt nổ tung!
Bốn luồng uy áp cuồng bạo giáng lâm, xé rách hư không bước ra.
Đó là bốn thân ảnh uy nghiêm, tỏa ra thứ hào quang Ngọc Cấp đỉnh phong, thậm chí trút xuống sự tức giận giằng xé cả bầu trời. Nhưng đáp lại bọn hắn, chỉ là một hố sâu hoang tàn, không còn một giọt khí tức, không một mảnh linh hồn tàn dư.
Tiên Thức, Minh Thức, Ma Thức điên cuồng quét khắp bốn phương tám hướng tìm kiếm, sắc mặt dần trở nên cực độ khó coi.
Lần tổn thất này, khó mà vực dậy nổi!
…
Lạc Nam đã xoá sạch toàn bộ vết tích, biến mất như một bóng ma…
Sâu trong dãy núi hoang vu cách chiến trường trăm vạn dặm.
Nơi đây quanh năm bị mù sương che phủ, vách đá dựng đứng, không khí âm u buốt giá. Minh Hồn Lạc Nam đảo mắt nhìn qua, vung tay chém ra một luồng đánh nát vách núi, tạo ra một động phủ u tĩnh sâu hàng chục thước.
Hắn tiến vào bên trong, dùng Ý Thức Vạn Vật biến mọi thứ xung quanh thành tai mắt canh gác giúp mình…
Thậm chí, hắn thao túng cả hoàn cảnh, địa hình, vật chất, cây cối, núi non tạo thành một toà Trận Pháp Thiên Nhiên, bảo vệ xung quanh động phủ.
Lúc này, Minh Hồn mới thu hồi nhập thể.
“Hừm…”
Lạc Nam mở mắt ra, cảm giác đau đớn xé thịt từ nhục thân lập tức cuộn trào, xao động từng tế bào.
Hắn mặt không biểu cảm, cẩn thận đặt Tiểu Bát nằm xuống một tảng đá phẳng đã được trải lên một lớp áo choàng mềm mại.
Tiểu Bát nằm đó, nét mặt nhỏ nhắn trắng bệch, lông mi cong vút rũ xuống, hai bàn tay nhỏ vẫn co quắp lại như muốn tìm kiếm thứ gì đó để bám vào.
Trong giấc ngủ mê man, nàng thỉnh thoảng lại giật mình, môi nhỏ thì thào run rẩy:
“Baba… đừng… máu… Tiểu Bát sợ…”
Cảnh tượng ấy khiến trái tim Lạc Nam khẽ thắt lại. Một nữ tử từng là Bát Hoang Ma Đế kiêu ngạo, thống trị một thời đại, giờ đây vì tổn thương ma tâm mà rơi vào trạng thái đứa trẻ mười tuổi đầy vết thương lòng.
Nàng đã bất chấp tất cả, bất chấp sự sợ hãi để bộc phát bảo vệ hắn.
“Nha đầu ngốc này…” Lạc Nam khẽ thở dài, trong mắt hiện lên sự nhu hòa hiếm có.
Hắn biết rõ, vết thương nhục thân của mình dù nghiêm trọng tới đâu, chỉ cần có tài nguyên và Chúa Tể Kinh là có thể tái tạo.
Nhưng vết thương trong tâm trí và ý thức của Tiểu Bát thì khác.
Nếu không kịp thời xoa dịu cơn đau nơi tâm hồn nàng, Ma Tâm của nàng có thể sẽ vĩnh viễn sụp đổ.
Lạc Nam vung tay ra… Hàng ngàn chiếc Nhẫn Trữ Vật thu thập được từ chiến trường lập tức trôi lơ lửng trước mặt.
Hắn nhắm mắt lại, ý thức quét qua từng chiếc nhẫn. Tài sản của Ngọc Cấp Thế Lực không làm hắn thất vọng.
Trong những chiếc nhẫn này chứa đựng hàng triệu Minh Tiên Thạch, vô số binh khí, đan dược, ma thảo, cùng những loại linh tài có giá trị.
Tất cả bọn chúng đều chưa kịp được chủ nhân sử dụng trước Bát Hoang Ma Chưởng.
Lạc Nam tỉ mỉ sàng lọc, gạt bỏ tất cả những loại tài nguyên vô dụng sang một bên, chỉ chọn ra những thứ hoàn hảo và thuần khiết nhất chuyên dùng cho Minh Hồn, Ý Thức và Tâm Cảnh.
Một viên Dưỡng Minh Thạch Nhũ màu lam nhạt tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ của Cửu U Điện.
Một hũ Cửu Mộc Hồn Tuyền ngào ngạt hương thơm, chứa đựng sinh khí tinh khiết của Vẫn Thiên Các.
Cùng hàng chục gốc Hồn An Thảo ngàn năm và Ngọc Minh Tinh Thạch.
Lạc Nam vận chuyển Minh Hồn, đem tất cả những tài nguyên bổ dưỡng hồn phách này nghiền nát giữa không trung.
Hắn luyện hoá, hấp thụ chúng vào thể nội, để chúng nó luân chuyển qua từng luồng Khẩu Quyết của Chúa Tể Kinh.
Bài trừ hết tạp chất, đề thăng phẩm cấp…
Lạc Nam dùng thân mình như một cái lò luyện, dung hợp và đề thăng hiệu quả, chất lượng tài nguyên.
Giống như cách hắn hấp thụ lực lượng của Tam Đầu Ma Long Sư, và khiến những lực lượng đó trở nên cao cấp vượt xa nguyên bản.
Làm xong tất cả, hắn hóa dòng dược lực ấy thành một quầng sáng màu lam dịu dàng, nhẹ nhàng phủ lên trán của Tiểu Bát.
Oa…
Dòng chảy ấm áp từ từ thấm qua làn da bạch ngọc, len lỏi vào sâu trong biển ý thức của Tiểu Bát.
Luồng lực lượng này như một bàn tay dịu dàng, vuốt ve từng vết rạn nứt trong tâm trí nàng, xua tan đi những hình ảnh chua xót, thê lương và sự cô độc trong đêm mưa lạnh lẽo của tiểu nữ hài trong quá khứ, âu yếm và trân trọng hành trình quân lâm Đế Vị của nàng…
Sắc mặt trắng bệch của Tiểu Bát dần dần lấy lại một chút hồng hào. Hơi thở dồn dập, sợ hãi của nàng bắt đầu ổn định trở lại. Hai bàn tay đang siết chặt lấy vạt áo Lạc Nam từ từ thả lỏng, bờ vai nhỏ không còn run rẩy.
Nàng thả mình vào một giấc ngủ sâu… một giấc ngủ an lành, không còn ác mộng, không còn sát khí, chỉ có sự che chở ấm áp và an toàn tuyệt đối.
Lạc Nam lặng lẽ quan sát, mãi đến khi xác định tổn hại nơi ý thức của nàng đã được chữa lành, quá trình tự phục hồi của Ma Tâm đang diễn ra một cách êm đềm, hắn mới trút được một ngụm khí lạnh.
“Giờ… đến lượt mình.”
Lạc Nam xoay người, ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh. Vừa cử động nhẹ, vô số rãnh thương tích trên cơ thể lại bùng lên cảm giác đau đớn dữ dội. Cánh tay phải tàn tạ rơi thõng xuống, nửa bên thân thể đẫm máu đã bắt đầu kết vảy.
Hắn nhìn đám Nhẫn còn lại.
Không một chút do dự, Lạc Nam vung tay ép nát toàn bộ cấm chế trên những chiếc nhẫn đó. Hàng vạn khối Minh Tiên Thạch, hàng trăm lọ Ma Đan, Tiên Đan, vô số ma huyết tinh thuần của La Huyết Minh, cùng các loại linh dược thuộc tính Lôi, Hỏa, Ma, Tiên đồng loạt phun trào ra ngoài, hóa thành một ngọn núi nhỏ chất đống trong động phủ!
Lạc Nam nhắm chặt đôi mắt lại, hít một hơi sâu.
“Chúa Tể Kinh – Vận Chuyển!”
ẦM!
Lạc Nam mở rộng toàn bộ lỗ lông trên cơ thể… Nhục thân của hắn, dù đang tàn phế, rách nát đến đâu, lúc này dưới sự điều khiển của Chúa Tể Kinh liền biến thành một hố sâu không đáy.
OÀNG! OÀNG! OÀNG!
Ngọn núi tài nguyên trước mặt Lạc Nam bạo liệt! Hàng vạn Minh Tiên Thạch vỡ nát, ma đan, tiên đan tan chảy, các loại ma huyết và linh dược ngàn năm hóa thành những dòng sông lực lượng đủ màu sắc… đỏ thẫm của Ma Lực, xanh lam của Tiên Lực, xám xịt của Âm Khí, tím đen của tử khí… rực rỡ thuộc tính.
Tất cả cuồn cuộn lao về phía Lạc Nam, bao bọc lấy hắn thành một cái kén ánh sáng khổng lồ!
Nếu là bất kỳ tu sĩ Ngọc Tiên hay Ngọc Ma nào khác, việc hấp thụ cùng lúc vô số loại lực lượng hỗn tạp, cuồng bạo và xung đột gay gắt như thế này chắc chắn sẽ dẫn đến kết cục nổ tung, bạo liệt mà chết.
Nhưng Lạc Nam thì khác!
Chúa Tể Ngự Thân của hắn mang theo đặc tính bá đạo… Hấp thụ và đồng hóa mọi loại lực lượng, biến chúng trở nên tinh khiết hơn!
Dòng sông lực lượng hỗn hợp tràn vào cơ thể Lạc Nam… Đi đến đâu, Chúa Tể Kinh nghiền nát tạp chất đến đó.
Tiên Lực cuồng bạo của Vẫn Thiên Các, Ma Khí tàn nhẫn của La Huyết Minh, Thi Độc u ám của Âm Sát Tông… khi đi qua sự tinh luyện, tất cả đều bị tước bỏ toàn bộ tạp hại, biến thành những giọt tinh tuý và nguyên sơ nhất!
“Tái tạo!” Lạc Nam gầm nhẹ trong tâm trí.
RẮC RẮC… RẮC RẮC…
Âm thanh xương thịt tái sinh vang lên giòn giã trong kén ánh sáng!
Xương cẳng tay phải đã rạn nứt của hắn bắt đầu hút lấy lượng lớn dược lực, các mảnh xương vỡ tự động gắn kết, dính chặt và ngưng tụ lại, trở nên kiên cố và óng ánh như ma thép.
Da thịt rách rưới trên vai, lưng và ngực Lạc Nam đùn lên những vệt thịt mới, các vệt thương sâu thấy xương khép lại với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Lồng ngực lõm xuống nảy lên trở lại, các bó cơ tái tạo kiên cố hơn, dẻo dai hơn. Dòng tinh huyết mới chảy trong kinh mạch hắn cuồn cuộn như sóng đại dương, tỏa ra thứ khí thế uy mãnh.
Không chỉ chữa trị thương thế, việc hấp thụ đại lượng tài nguyên còn giúp cho nhục thân của Lạc Nam đạt đến một tầm cao mới.
Mỗi một tế bào sau khi bị đập nát và tái tạo lại đều chứa đựng sức chứa lực lượng gấp đôi so với trước.
Nhục thân hắn lúc này cứng cáp hơn, dẻo dai hơn, khả năng chịu đựng va đập và bộc phát đòn đánh đã bước lên một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt!
Rõ ràng, chất lượng tài nguyên và dinh dưỡng lần này cao hơn nhiều so với những gì Tam Đầu Ma Long Sư hay Kiếp ở Vị Diện Tầng Một mang đến…
OÀNH!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong thể nội… Cái kén ánh sáng bao bọc xung quanh hắn vỡ tan thành vô số đốm sáng li ti rồi từ từ tan biến.
Lạc Nam mở mắt ra.
Hai đốm lửa Lôi Hỏa bùng lên trong đồng tử rồi chầm chậm thu vào sâu trong ánh mắt. Hắn vung nhẹ cánh tay phải.
RĂNG RẮC!
Cú nắm tay nhẹ nhàng của hắn ép nát không gian xung quanh, tạo ra tiếng nổ giòn giã. Vết thương dài từ vai xuống hông biến mất không để lại dù chỉ một vệt sẹo. Làn da hắn phẳng lỳ, nổi lên những đường cơ khỏe khoắn, tràn đầy lực lượng bộc phát.
Nhục thân đã hoàn toàn khôi phục, thậm chí còn mạnh mẽ hơn thời điểm trước trận chiến!
Với trạng thái này, Lạc Nam có thể dùng Vực mà không bạo liệt cơ thể nữa rồi.
Lạc Nam thở ra một hơi, quay đầu nhìn sang bên cạnh.
Tiểu Bát đã thức giấc từ lúc nào.
Nàng đang ngồi xếp bằng trên tảng đá, hai tay bó gối, đôi mắt bạc thuần khiết ngây thơ chớp chớp nhìn hắn.
Bộ quần áo nam rộng thùng thình vẫn trùm lên thân thể nhỏ nhắn của nàng. Mái tóc bạch kim búi củ tỏi đã được nàng tự tay cài lại bằng một cành cây nhỏ nhặt trên nền đất.
Thấy Lạc Nam quay sang, gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bát lập tức bừng sáng. Nàng tụt xuống khỏi tảng đá, đôi chân trần tung tăng chạy lại, không chút ngần ngại sà thẳng vào lòng hắn, hai tay ôm chặt lấy cổ Lạc Nam, mặt nịu vào ngực hắn như một con mèo nhỏ phụng phịu:
“Baba! Baba tỉnh rồi! Hì hì… Tiểu Bát ngoan không? Tiểu Bát không khóc nữa đâu nha!”
Lạc Nam khẽ giật giật khóe miệng, trong lòng lại dâng lên một luồng ấm áp khó tả… Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu nàng, dùng một thanh Pháp Bảo Ma Trâm gài trên tóc Tiểu Bát, giọng nói dịu xuống:
“Ừ, Tiểu Bát giỏi lắm. Ngoan ngoãn ngồi bên cạnh tu luyện thứ này cho ta!”
“Dạ! Tiểu Bát nghe lời baba nhất!” Tiểu Bát gật đầu cái rụp.
Lạc Nam mỉm cười, điểm nhẹ đầu ngón tay giữa mi tâm của nàng, ý thức truyền sang.
Từng dòng khẩu quyết như khảm thẳng vào não bộ của Tiểu Bát…
Ma Đế Biến!
Ánh mắt Tiểu Bát loé lên, ngoan ngoãn ngồi bệt xuống bên cạnh, chìm đắm vào sự ảo diệu và cường đại từ loại Bí Thuật mà baba vừa mới truyền thụ, bắt đầu tu luyện, chân mày dần hiện lên vẻ uy nghi.
Không thể không nói, nha đầu này rất chăm chú, ngộ tính phi thường.
Lạc Nam mỉm cười nhẹ, thu hồi tâm trí, bắt đầu đi vào phần quan trọng nhất lúc này…
Phát triển Chúa Tể Kinh!
Chúa Tể Kinh do hắn sáng tạo ra hiện tại mới chỉ bước những bước đầu tiên… tạm thời chưa tiếp xúc với Quy Tắc, tập chung và Thể và Hồn:
Chúa Tể Ngự Thân giúp hắn biến tất cả bộ phận cơ thể thành nơi tích trữ… hấp thụ, lọc bỏ tạp chất và đồng hóa mọi loại lực lượng, biến chúng thành nguồn năng lượng tinh khiết nhất để cường hoá nhục thân hoặc sử dụng trong chiến đấu.
Chúa Tể Ngự Minh giúp Minh Hồn của hắn đạt tới trạng thái ngưng tụ cao độ, có thể tách rời thể xác chiến đấu mà không lệ thuộc cơ thể, câu thông sâu sắc với Ý Thức Vạn Vật… giúp hắn cảm nhận, thao túng và lắng nghe mọi thứ trong phạm vi nhất định.
“Chúa Tể… không chỉ đơn thuần là chứa đựng hay câu thông…” Lạc Nam nhắm mắt lại, trong đầu hắn vô số suy nghĩ và ý niệm giao thoa, va chạm vào nhau mãnh liệt.
“Chúa Tể… là thống trị! Là dung hợp! Là điều phối tuyệt đối!”
Ánh mắt Lạc Nam trong không gian ý thức bừng sáng.
Hắn bắt đầu vạch ra lộ trình cải tiến và hoàn thiện cho Chúa Tể Kinh…
Vẫn tập trung vào Thể và Hồn, nhưng phải làm được nhiều hơn, bá đạo hơn.
Trước khi trở thành Chúa Tể – hắn chính là một Bá Chủ!
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
