NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 3: CHÚA TỂ KINH!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Trở lại phàm thể, vừa là rủi ro… nhưng cũng là một cơ hội.
Phụ thuộc vào Bất Hủ Thần Vật do Thiên Địa thai nghén, Lạc Nam không muốn!
Cánh cửa cũ đã đóng lại, hắn không muốn lại mở ra.
Thay vào đó, hắn sẽ tạo ra cánh cửa mới cho riêng mình.
Những công pháp vô thượng kiếp trước như Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, Đạo Bá Kinh hay Tình Đạo Bá Quyết… hắn không ngó đến.
Một thế này, Lạc Nam quyết tâm tự sáng tạo công pháp, tự tu luyện.
“Thế giới này vận hành bằng Minh Lực, tử khí và oán hồn Âm Gian…” Lạc Nam ngồi xếp bằng trong Thánh Tế Đình, đôi mắt phản chiếu ánh sáng u tối của từng đống Minh Thạch xếp xung quanh.
Hắn nhắm mắt lại, lục tìm trong biển tâm thức mênh mông của một đời Bá Chủ.
Hắn nhớ lại Bá Chủ Quốc Độ tập hợp vạn đạo, hắn cảm ngộ về quy tắc Luân Hồi, hồi tưởng lại cách vận hành sinh tử của đại đạo, cảm nhận từng luồng âm khí đang cuộn trào ngoài kia, và nghiên cứu cấu trúc của Minh Hồn nơi phàm thể Âm Gian.
Dương Thế hắn đã nắm trong lòng bàn tay, còn Âm Gian lại hoàn toàn lạ lẫm…
Nếu như vậy, hắn phải tạo ra thứ gì đó có thể diễn Dương thành Âm, phát huy tối đa nguồn lực và kiến thức sẵn có.
Lạc Nam híp mắt, khí thế trong người bắt đầu biến đổi:
“Nguyên Khí Dương Thế hay Minh Khí Âm Gian, tất cả đều là công cụ…”
Diễn Dương hoá Âm, biến đổi Âm Dương, lĩnh ngộ đại đạo.
Một thế này, Bá Chủ không phải điểm đến cuối cùng.
Chúa Tể mới là cảnh giới mà hắn truy phủng.
Trọng tâm suy nghĩ vừa định hình, sâu trong hồn của Lạc Nam vang lên một tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc!
Hắn bắt đầu vận hành khí huyết.
Hắn dùng tư duy cấp độ Bá Chủ để cải tạo lại toàn bộ hệ thống kinh mạch trong thân thể phàm nhân.
Hắn không dẫn Minh Lực vào đan điền đã bị phong ấn, mà muốn biến toàn bộ tế bào, từng thớ thịt và từng giọt máu trong cơ thể thành những “đan điền” độc lập!
Tất cả chúng nó sẽ là nơi trữ lực lượng và rót vào Minh Hồn.
Ngộ tính của Lạc Nam từng được Thần Huyền Huân, Diệp Đài Trang, Vân Tiêu… và rất nhiều nhân vật khác thừa nhận là nghịch thiên.
Ý tưởng của hắn cũng điên cuồng không kém.
Công pháp này hướng đến sự phát triển toàn diện của hệ thống tu luyện tại Âm Gian.
Dồn hết cho Minh Hồn!
Và một khi tu đến đỉnh phong, khai mở phong ấn, Âm Dương kết hợp… sẽ đạt đến lộ tuyến mà Lạc Nam muốn nhìn thấy.
Chúa Tể Kinh!
Không sai, bằng tất cả sự tự tin và niềm kiêu hãnh, Lạc Nam đặt tên cho công pháp một cách đơn giản nhất nhưng cũng đỉnh cao nhất.
Chúa Tể Kinh không chia thành nhiều chương cú phức tạp, mà cốt lõi nằm ở ba đại cảnh giới sáng tạo riêng cho Âm Gian…
Chúa Tể Ngự Thân – luyện thể.
Chúa Tể Ngự Minh – luyện hồn.
Chúa Tể Ngự Đạo – luyện quy tắc.
Từ năm tám tuổi, Lạc Nam chính thức vận hành Chúa Tể Kinh.
Hắn mất tám năm ròng để sáng tạo ra công pháp này.
Công pháp dựa vào Âm Gian, dựa vào chính bản thân hắn… mà không dựa vào bất cứ loại Bất Hủ Thần Vật nào làm nền tảng.
Hằng đêm, khi Diệu Ái đã ngủ say, Lạc Nam lại điên cuồng hấp thu mười phần trăm tài nguyên của Làng Mộc Ma dâng nộp.
Đương nhiên, hắn vừa tu luyện vừa từng chút hoàn thiện công pháp, cũng không thể lập tức nhất phi trùng thiên, nhưng bước đầu xem như đã có căn cơ vững vàng…
Yêu Đan của ma thú, Minh Thạch, các loại ma thảo… tất cả khi đi vào cơ thể Lạc Nam đều bị Chúa Tể Kinh nghiền nát một cách tàn nhẫn.
Luồng Minh Lực màu đen kim mờ nhạt bắt đầu luân chuyển trong kinh mạch hắn, tỏa ra một luồng uy áp uy nghiêm tôn quý đến mức khiến không khí xung quanh phải uốn cong…
Từng tế bào, từng giọt máu, từng nội tạng, từng đường gân cốt, từng sợi kinh mạch đều trở thành nơi tích luỹ lực lượng.
Khắp toàn thân hắn, đâu đâu cũng là vật chứa.
Thời gian thấm thoát…
Diệu Ái đã trổ mã thành một thiếu nữ mười hai tuổi xinh đẹp tuyệt diễm.
Nàng như một đóa hoa bạch liên nở rộ giữa đầm lầy tàn độc nơi Lãng Cốt Khư.
Tuy nhiên, dù được nuôi dưỡng trong môi trường tài nguyên dồi dào, tu vi của nàng tiến triển rất chậm.
Công pháp mà Trưởng lão Lạc Cửu truyền cho nàng chỉ là một bộ Mộc Ma Quyết thuộc hàng hạ phẩm, tiến độ trì trệ và dễ tích tụ tạp chất trong kinh mạch.
Hết cách rồi, với nội tình của ngôi làng này… đây đã là công pháp tốt nhất.
Lạc Nam bề ngoài cũng tu luyện Mộc Ma Quyết, chủ luyện ra Minh Mộc Hồn Khí…
Một đêm trăng đỏ…
Diệu Ái ngồi trong gian phòng riêng, cố gắng vận chuyển Minh Lực nhưng liên tục bị gián đoạn.
Nàng tức giận nén ngực, khuôn mặt tái nhợt vì bị âm khí dội ngược, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi.
“A…” Nàng khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
“Xú nha đầu gặp khó!”
Thanh âm trầm ổn của Lạc Nam vang lên. Hắn thong thả đẩy cửa bước vào, tay cầm một chiếc khăn trắng mịn tiến tới bên cạnh nàng, nhẹ nhàng lau đi vệt máu trên khóe môi Diệu Ái.
Hành động thân mật của Lạc Nam khiến Diệu Ái giật mình, hai má lập tức ửng hồng. Nàng cúi đầu, giọng lí nhí tủi thân:
“Lạc Nam ca ca… Ái Nhi thật vô dụng. Trưởng lão nói ta là Thánh Nữ, sau này phải sát cánh bên huynh để bảo vệ làng… Vậy mà tu luyện mãi vẫn chỉ là Nhất Chuyển Minh Tu Trung kỳ…”
Lạc Nam nhìn thiếu nữ e ấp trước mặt, ánh mắt lộ ra một tia trầm ngâm.
Hắn biết, nếu cứ để Diệu Ái tu luyện công pháp rác rưởi này, tiền đồ mờ mịt…
Nghĩ đến mấy năm qua nha đầu ngốc này chăm sóc tận tình, Lạc Nam đã quyết.
Hắn đưa ngón tay trỏ ra, một luồng ánh sáng màu trắng tinh khôi, tỏa ra mùi hương thanh khiết tuyệt đối ngưng tụ trên đầu ngón tay hắn.
Đó là Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết!
Một bộ công pháp mà kiếp trước Lạc Nam đã thu được từ tài sản của Hoàng Tuyền Cổ Tộc.
Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết có thể giúp tu sĩ luyện đến Siêu Thần Tối Đỉnh…
Bộ công pháp này sinh ra là để dành riêng cho những nữ tử có thể chất thuần âm thanh khiết, biến tất cả tài nguyên thành Bạch Liên Minh Lực vừa mang tính sát thương vừa có khả năng chữa lành bá đạo…
“Ái, thả lỏng tâm trí.” Lạc Nam nghiêm giọng ra lệnh.
Diệu Ái ngơ ngác nhìn ngón tay nam nhân, nhưng sự tin tưởng tuyệt đối dành cho trượng phu tương lai khiến nàng không chút ngần ngại nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ Minh Hồn.
Điểm!
Ngón tay Lạc Nam ấn nhẹ lên trán Diệu Ái.
Hàng vạn ký tự cổ xưa tỏa ra ánh hào quang bạch liên rực rỡ lập tức tràn vào tâm thức Diệu Ái.
Lạc Nam chỉ truyền thụ tầng thấp nhất của công pháp, nhưng từng ấy cũng khiến đầu não của nha đầu như sắp nổ tung.
Nước mắt chảy dài, đau đớn tê tâm liệt phế nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, không rên một tiếng.
Những đường vận hành minh lực diệu kỳ, những khẩu quyết huyền ảo tuyệt mĩ hiện lên rõ ràng như khắc sâu vào ý thức của nàng.
Diệu Ái chấn động toàn thân.
Nàng cảm nhận được luồng âm khí tắc nghẽn, tạp chất trong cơ thể mình ngay khi tiếp xúc với khẩu quyết đã lập tức bị chuyển hóa thành những dòng suối ấm áp, tinh khiết như sương mai…
Hồi lâu sau, Diệu Ái mở mắt ra.
Xung quanh thân thể nàng, một hình ảnh đóa hoa Bạch Liên mờ ảo hoa lệ hiện ra rồi ẩn đi.
Khí chất của nàng biến đổi hoàn toàn, trở nên thoát tục, thanh cao tựa như nụ hoa sen tuyết vươn lên từ cõi Hoàng Tuyền! Tu vi của nàng trong chớp mắt đã đột phá thẳng lên Nhất Chuyển Minh Tu Đỉnh Phong!
“Lạc… Lạc Nam ca ca! Đây… đây là công pháp gì?!” Diệu Ái kinh ngạc đến mức hai mắt trợn tròn, đôi môi nhỏ nhắn há ra không khép lại được.
Lạc Nam chắp hai tay sau lưng, dặn dò bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc, chứa đựng uy áp không thể chối bỏ:
“Đây là Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết. Từ nay về sau, chỉ tu luyện bộ công pháp này. Nhưng nhớ kỹ…”
Lạc Nam cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng:
“Tuyệt đối không nói cho bất kỳ ai! Kể cả phụ thân hay Trưởng lão Lạc Cửu. Nếu có ai hỏi vì sao tu vi cô tăng tiến, cứ nói là do tài nguyên của làng cung cấp tốt, có hiểu chưa?”
Nhìn khuôn mặt tuấn tú ở cự ly gần và ánh mắt kiên định của Lạc Nam, trái tim Diệu Ái đập liên hồi như trống ngực. Nàng ngoan ngoãn gật đầu thật mạnh, hai tay chắp lại trước ngực thề thốt:
“Dạ! muội nghe lời huynh! Đây sẽ là bí mật nhỏ chỉ riêng hai chúng ta biết!”
Nàng nở một nụ cười rạng rỡ, ngọt ngào đến mức làm bừng sáng cả gian phòng tối tăm.
Thời gian trôi qua như thoi đưa.
Năm mười bốn tuổi, mười lăm tuổi… rồi ngày định mệnh mười sáu tuổi đã cận kề.
Tại Làng Mộc Ma, bầu không khí ngày càng trở nên ngột ngạt…
Càng gần đến đêm Trăng Máu trùng phùng mười sáu năm, từ dưới lòng Tế Ma Uyên lại bốc lên những trận cuồng phong dữ dội.
Tiếng gầm hú điên loạn, tàn nhẫn của “Ma Thần” vang lên từ sâu trong lòng đất mỗi đêm, khiến vách đá Lãng Cốt Khư rung chuyển.
Dân làng Mộc Ma nhìn về phía Thánh Tế Đình bằng những ánh mắt phức tạp đến mức cực điểm.
Họ thấy Thánh Tử Lạc Nam vẫn hằng ngày ung dung đi lại, khuôn mặt bình thản như nước giếng cổ.
Họ thấy Thánh Nữ Diệu Ái càng lớn càng xinh đẹp kiều diễm, lúc nào cũng ríu rít như chim sẻ bên cạnh Lạc Nam, chăm sóc hắn từng chút một.
“Thật đáng thương… Hai đứa trẻ đó vẫn tưởng mình là tương lai của làng…”
“Hưm, mười sáu năm hưởng thụ vinh hoa phú quý, ăn toàn đồ bổ… Giờ đến lúc phải trả giá rồi.”
“Đêm Trăng Máu tới… Tế Ma Uyên làm mồi cho Ma Thần… Ôi, tội lỗi, tội lỗi!”
Những tiếng bàn tán xì xào lén lút vang lên khắp các ngõ ngách.
Lạc Vĩnh và Mộc Thu Vân ngày một gầy rộc đi. Mộc Thu Vân đêm nào cũng ôm lấy áo của Lạc Nam mà khóc.
Lạc Vĩnh ngày ngày mượn rượu giải sầu…
Diệu Trọng phụ thân của Diệu Ái thậm chí còn lén lút tích trữ một lượng ma dược bộc phát, do dự đêm hiến tế sẽ dốc toàn lực xông ra đánh chết Trưởng lão Lạc Cửu để giải cứu con gái, dù biết rõ hành động đó chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Duy chỉ có Lạc Nam là vẫn vô cùng tĩnh lặng.
Nhưng bên dưới sự tĩnh lặng đó là một ngọn núi lửa sức mạnh đang chực chờ bùng nổ!
Nhờ bộ Chúa Tể Kinh tàn bạo, trong suốt những tháng ngày nuốt trọn mười phần trăm tài nguyên của cả Làng Mộc Ma, hắn cũng chưa biết mình mạnh đến đâu…
Nhưng trong cơ thể hắn…
Minh Hồn đã đạt đến độ ngưng tụ cứng như bàn thạch.
Không chỉ thế, thân thể Chúa Tể ban sơ cũng đã có chút thành tựu nho nhỏ.
Lạc Nam đứng trên ban công Thánh Tế Đình, phóng tầm mắt nhìn về phía Tế Ma Uyên đang trào dâng ma khí đen kịt.
Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi đao tàn nhẫn:
“Ma Thần dưới vực sao? Mười sáu năm nuôi béo ta… Đêm nay, để xem ngươi là đồ chơi gì.”
Đêm định mệnh rốt cuộc đến…
Trên bầu trời Lãng Cốt Khư, vẫn là ánh trăng màu đỏ thê lương và cô tịch…
Ánh trăng máu tà mị chiếu rọi xuống mặt đất nứt nẻ, phủ lên Làng Mộc Ma một lớp màn sắc đỏ tang thương.
RẦM! RẦM! RẦM!
Tế Ma Uyên bùng nổ! Từ dưới lòng vực, những vòi ma khí màu đen quánh như mực bắn vọt lên không trung.
Tiếng gầm rống cuồng nộ, đói khát của ma vật bên dưới chấn động làm toàn bộ nhà cửa trong làng rung lắc dữ dội.
“ĐẾN GIỜ RỒI! DÂNG TẾ PHẨM!”
Tiếng gầm trầm đục, nghẹn ngào của Trưởng lão Lạc Cửu vang lên.
Toàn bộ vài ngàn dân làng Làng Mộc Ma mặc hắc bào, tay cầm đuốc đá, quỳ rụp xuống xung quanh bờ vực Tế Ma Uyên.
Tiếng khấn nguyện khàn khàn hòa lẫn với tiếng khóc than xé lòng của Mộc Thu Vân và Diệu Trọng tạo thành một khúc nhạc bi ai đẫm máu.
Trên đài đá cao nhất nhô ra sát miệng vực, hai thân ảnh đang đứng đó.
Diệu Ái khoác trên mình bộ tế phục màu trắng tuyết thêu viền vàng hoa lệ.
Nàng lúc này đã là một thiếu nữ mười sáu tuổi tuyệt sắc gia nhân. Nàng đứng bên cạnh Lạc Nam, hai tay nắm chặt lấy vạt áo hắn.
Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng cuồng loạn của dân làng, nghe thấy những tiếng khấn nguyện tàn nhẫn “Xin Ma Thần nhận lấy vật tế mà tha cho làng chúng ta!”, Diệu Ái mới bàng hoàng nhận ra sự thật!
Nàng run rẩy, đôi mắt to tròn đong đầy nước mắt, nhìn xung quanh:
“Phụ thân… Trưởng lão… Mọi người… Mọi người nói cái gì vậy? Vật tế… Con và Lạc Nam ca ca… là vật tế sao?!”
Diệu Trọng dưới tế đài gầm lên đau đớn: “Nữ nhi của ta!”
Hắn định lao lên nhưng đã bị bốn tu sĩ Tam Chuyển trong làng ghì chặt xuống đất.
Lạc Cửu Trưởng lão nhắm mắt lại, lệ rơi đầm đìa: “Diệu Ái… Lạc Nam… Vì sự sống còn của hàng ngàn tộc nhân Mộc Ma… Xin hai đứa hãy tha thứ cho chúng ta!”
Chân tướng tàn khốc nổ tung như một cú đập ngàn cân vào tâm trí Diệu Ái.
Nàng ngơ ngác, toàn thân run bần bật, cảm giác bị cả thế giới mà nàng yêu thương dối trá và phản bội suốt mười sáu năm qua.
Đúng lúc nàng tưởng như sắp sụp đổ trong tuyệt vọng, một bàn tay to lớn, ấm áp và kiên định đã vươn ra, nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của nàng.
Lạc Nam!
Lạc Nam kéo nàng vào sát người mình. Hắn vẫn mặc bộ hắc y đơn sơ, khuôn mặt tuấn tú không có nửa điểm sợ hãi hay giận dữ, chỉ có vẻ thong dong.
Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Diệu Ái, giọng nói trầm ấm truyền vào tai nàng:
“Sợ cái gì? Có ta ở đây, quên công pháp ta truyền cho muội à? Rất lợi hại đấy!”
Diệu Ái nhìn khuôn mặt bình thản của Lạc Nam, trái tim đang hoảng loạn đột nhiên dịu lại một cách thần kỳ.
Nàng nức nở: “Lạc Nam ca… Bọn họ… Bọn họ muốn chúng ta chết…”
“Bọn họ muốn?” Lạc Nam cười một tiếng, thanh âm vang vọng khắp miệng vực Tế Ma Uyên, lấn át cả tiếng ma khí rít gào:
“Là thứ dưới kia muốn, giải quyết nó là xong!”
Nói xong, Lạc Nam ôm chặt lấy eo Diệu Ái, kéo nàng vào lòng.
“Lạc Nam ca?!” Diệu Ái giật mình ôm lấy cổ hắn.
Lạc Nam nhìn xuống Tế Ma Uyên sâu hun hút đầy ma khí tàn độc, lẩm bẩm nói:
“Ta mang nàng đi đồ Thần!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
