NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 2: THÁNH TỬ TẾ MA UYÊN!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Âm Dương Luân Hồi đại đạo cuồn cuộn nghiền nát thời không.
Khi chân linh của Cấm Chủ, Thổ Nương Nương và Ngục Đế đã lần lượt đáp xuống những bờ bến số phận đầy biến động ở cả Âm Gian lẫn Dương Thế, luồng sáng cuối cùng mang theo chân linh của Bất Hủ Bá Chủ Lạc Nam mới chậm rãi thoát khỏi vòng xoáy, xé rách ranh giới vị diện.
Bất Hủ Bá Chủ – tồn tại từng khiến Âm Dương hai giới phải khiếp sợ, kẻ sở hữu cả một Quốc Độ ngủ đông trong đan điền phong ấn — giờ đây như rơi tự do giữa bóng tối vĩnh hằng của Vị Diện Tầng Thứ Nhất nơi Âm Gian.
Một luồng linh hồn tinh thuần nhất giáng xuống…
Tại rìa phía Tây Nam của Vị Diện Tầng Thứ Nhất, có một vùng đất cằn cỗi bị gọi là Lãng Cốt Khư.
Nơi đây quanh năm mịt mù sương xám, mặt đất nứt nẻ thành những rãnh hẹp đen ngòm, sỏi đá khô khốc nhuốm màu tà khí.
Nằm chót vót trên đỉnh núi đá đen bao quanh một cái vực sâu vô đáy chính là Làng Mộc Ma – một ngôi làng tu sĩ thuộc tầng lớp dưới chót của Âm Gian.
Ngay trung tâm của Làng Mộc Ma là Tế Ma Uyên – vực sâu thăm thẳm tỏa ra ma khí hừng hực như một nồi nước sôi đen kịt…
Không ai biết dưới đáy Tế Ma Uyên ẩn chứa thứ gì, chỉ biết rằng từ hàng ngàn năm trước, cứ đúng mười sáu năm một lần, từ dưới đáy vực lại bốc lên những trận cuồng phong ma ma quái quái, kèm theo tiếng gầm rú cuồng loạn khiến cả vùng Lãng Cốt Khư chấn động.
Nếu không dâng nộp vật “tế ma”, ma uyên sẽ bùng nổ, tiêu diệt muôn làng, hạ sát hàng nghìn sinh linh…
Quy tắc của Tế Ma Uyên cực kỳ tàn khốc: Hiến tế một cặp đồng nam đồng nữ vừa tròn mười sáu tuổi làm vật tế cho thứ được gọi là “Ma Thần” dưới đáy vực.
Trên bầu trời Làng Mộc Ma, trăng máu treo cao như một con mắt quỷ quái lẳng lặng nhìn xuống nhân gian.
Tại gian nhà thô sơ dựng bằng đá đen của gia đình họ Lạc, một người phụ nữ trẻ tuổi đang oằn mình trên giường rên siết.
Nàng tên là Mộc Thu Vân, thê tử của Lạc Vĩnh – một tu sĩ Tam Chuyển Minh Tu trong làng.
“Khung cảnh này… khí tức tà ma này…”
Lạc Vĩnh lo âu đi qua đi lại trước cửa phòng. Gương mặt hắn phong sương, chắp hai tay sau lưng, ánh mắt liên tục ngước nhìn về phía Tế Ma Uyên đang tỏa ra từng trận hắc khí.
“Oa… oa… oa!”
Một tiếng khóc trẻ thơ bỗng nhiên cất lên, Lạc Vĩnh giật bắn mình…
Hắn biết thê tử vừa sinh hạ…
“Tại sao lại ngay ngày này cơ chứ?” Sắc mặt Lạc Vĩnh tái nhợt.
Nhưng điều kỳ lạ là, ngay khoảnh khắc đứa trẻ chào đời, toàn bộ Âm Khí, Tử Khí, Hồn Khí xung quanh gian nhà bỗng nhiên như gặp phải thứ gì đó khắc chế…
Bọn chúng hoảng loạn tháo chạy, dạt ra xa hàng trăm trượng, tạo thành một vùng chân không, tinh thuần tuyệt đối xung quanh đứa trẻ!
Gian phòng sinh vốn mù mịt âm khí bỗng chốc trở nên sạch sẽ, thanh khiết đến kỳ lạ.
Trong bọc vải thô, đứa trẻ non nớt mới sinh mở to đôi mắt đen nhánh, sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không vũ trụ.
Đó chính là Lạc Nam – Bất Hủ Bá Chủ chuyển sinh!
‘Đan điền bị phong ấn triệt để… Không một tia Quy Tắc, không một giọt Bá Lực…’
Lạc Nam trong thân thể hài nhi thầm đánh giá tình trạng bản thân.
“Nơi này là Vị Diện tầng thứ nhất sao? Khí tức yếu ớt như vậy… xem ra chỉ là vùng ngoại vi cùi bắp nhất.” Lạc Nam thầm mắng trong lòng:
“Moá, hai con hàng họ Vệ kia không cho ta vào chỗ ngon lành một chút được à?”
Đúng lúc này, một lão giả râu tóc bạc phơ, tay chống gậy xương thú bước nhanh vào phòng.
Hắn chính là Trưởng lão duy nhất của Làng Mộc Ma – Lạc Cửu, một cường giả Tứ Chuyển Minh Tu.
Đối với một ngôi làng nhỏ bé yếu ớt nơi biên thùy này, Tứ Chuyển Minh Tu đã là ngọn núi lớn có thể chống trời.
“Lạc Vĩnh! Đứa trẻ ra đời rồi sao?!” Lạc Cửu vội vã hỏi, giọng nói run run.
“Phụ thân! Là một nam hài!” Lạc Vĩnh sắc mặt phức tạp.
Lạc Cửu run rẩy vung tay, giơ lên một viên đá ma thử nghiệm – Tế Ma Thạch.
Đây là viên đá kết nối trực tiếp với ý chí nơi Tế Ma Uyên.
Cứ mỗi lần có đứa trẻ ra đời vào đúng đêm định mệnh cách 16 năm trước, Tế Ma Thạch sẽ tự động phản ứng để chọn lựa “Kẻ Được Chọn”.
Đêm nay, trong làng có tổng cộng 36 đứa trẻ thuộc các hộ gia đình đồng loạt ra đời!
Mặc dù tỷ lệ chọn rất thấp… nhưng chẳng ai hy vọng.
Khi Lạc Cửu đưa Tế Ma Thạch lại gần Lạc Nam, viên đá màu đen mù mịt bỗng nhiên bùng nổ ra một luồng hắc quang chói mắt!
Trên bề mặt viên đá hiện lên một ký tự tà ma cổ xưa, ngưng tụ thành hình một con mắt ngập tràn lệ khí…
Cùng lúc đó, từ hướng nhà của họ Diệu ở đầu làng, một luồng hắc quang tương tự cũng bốc lên trời!
“Đó là… Ý Chỉ Của Ma Thần!” Lạc Cửu lùi lại ba bước, gương mặt già nua bỗng chốc tái nhợt không còn một giọt máu.
Gậy xương thú trên tay hắn rơi ‘cạch’ xuống sàn đá.
Lạc Vĩnh như bị sét đánh ngang tai, toàn thân run rẩy: “Phụ thân… ý ngài là…”
“Trời đố tộc ta… Trời đố Lạc Gia ta rồi!” Lạc Cửu ngửa mặt lên trời than dài một tiếng, giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên nếp nhăn sâu quắm:
“Trong số trẻ nhỏ ra đời đêm nay… Tế Ma Uyên đã chọn con trai của ngươi! Và con gái của gia đình Diệu Trọng ở đầu làng!”
“KHÔNG! KHÔNG THỂ NHƯ VẬY!”
Từ trong phòng sinh, Mộc Thu Vân nghe thấy lời này liền gào lên thất thanh. Nàng cố gượng dậy, lao ra ôm lấy Lạc Nam vào lòng, nước mắt đầm đìa:
“Con ta vừa mới chào đời… Nó không phải vật tế! Nó không phải!”
Lạc Vĩnh quỳ gục xuống đất, hai tay đấm mạnh xuống sàn đá nứt nẻ, máu tươi chảy ra nhưng hắn không cảm thấy đau đớn bằng sự cào xé trong lồng ngực.
Hắn chỉ là một Tam Chuyển Minh Tu nhỏ bé, làm sao chống lại quy luật tàn khốc của Tế Ma Uyên? Làm sao chống lại toàn bộ dân làng?
Lạc Cửu thở dài, đôi mắt đầy vẻ tiếc hận và bất lực: “Thiên ý… Đây là ý chỉ của Ma Thần dưới vực. Đứa trẻ này khi ra đời đã khiến âm khí xua tan, Tế Ma Thạch phát quang chói lọi nhất… Trong mắt dân làng, nó sinh ra là để làm Thánh Tử Tế Lễ!”
Lạc Nam nằm trong lòng người mẫu thân xa lạ nhưng tràn ngập hơi ấm tình thân, đôi mắt chớp chớp.
“Thánh Tử Tế Lễ? Lấy ta làm vật tế sao?” Lạc Nam buồn cười:
“Không biết là đồ chơi nào ở dưới đáy vực?”
Ngày hôm sau, tin tức về việc tìm ra Thánh Tử và Thánh Nữ mới của Làng Mộc Ma lan truyền khắp vùng Lãng Cốt Khư.
Tộc nhân Làng Mộc Ma kéo đến chật cứng trước cửa nhà họ Lạc và họ Diệu.
Tuy nhiên, trên khuôn mặt của hàng ngàn dân làng, không hề có sự hoan hỷ hay chúc mừng thường thấy khi một vương quốc đón chào “Thánh Tử”.
Những ánh mắt nhìn về phía hai đứa trẻ tràn đầy sự thương hại, áy náy, ghen tị và cả sự nhẹ nhõm tàn nhẫn!
Bởi vì hai đứa trẻ này đã gánh chịu cái chết thay cho con cái của rất nhiều gia đình khác!
Đứa trẻ nam được đặt tên là Lạc Nam – Thánh Tử.
Đứa trẻ nữ tên là Diệu Ái – Thánh Nữ, con gái của Diệu Trọng, một tu sĩ Nhị Chuyển Minh Tu.
Theo quy định ngàn năm của Làng Mộc Ma… Trong vòng mười sáu năm tiếp theo, Thánh Tử và Thánh Nữ sẽ hưởng thụ đặc quyền cao nhất của làng.
Bọn hắn không cần phải làm bất cứ việc nặng nhọc nào, không cần phải đi săn bắt ma thú, yêu thú hiểm nguy.
Hàng tháng, toàn bộ Làng Mộc Ma phải gom góp mười phần trăm tài nguyên tu luyện, bao gồm Yêu Đan, Minh Thạch, các loại thảo dược trồng được tốt nhất để dâng nộp cho hai người!
Bọn hắn được ăn ngon nhất, ở nơi tốt nhất, được Trưởng lão Lạc Cửu đích thân chỉ dạy tu luyện.
Tất cả những sự chiều chuộng đó… chỉ nhằm một mục đích duy nhất: Bồi dưỡng cho thịt của bọn hắn được tinh thuần, Minh Hồn trong người được nồng đậm nhất để Ma Thần dưới vực hài lòng khi nuốt chửng!
Nói một cách tàn nhẫn: Bọn hắn là hai con “heo tế” được nuôi béo chờ ngày lên thớt!
Vô cùng tàn nhẫn…
…
Thời gian nơi Âm Gian không được đo đếm bằng những ngày nắng vàng hay đêm trăng thanh dịu mát, mà lăn trôi qua những chu kỳ cuộn trào của ánh thái dương nồng đậm tử khí âm u và màu đỏ tà dị của khuyết nguyệt đỏ rực như máu…
Mười sáu năm.
Đối với các đại năng tu sĩ ngự trị trên đỉnh cao, mười sáu năm chỉ bằng một cái búng tay hay một lần bế quan nhập định.
Nhưng đối với Làng Mộc Ma nằm hẻo lánh nơi Lãng Cốt Khư, mười sáu năm là một chặng đường dài đẵng đẵng chất chứa biết bao sự áy náy, kinh sợ và chờ đợi trong sầu lo.
Để phục vụ cho “Thánh Tử” và “Thánh Nữ”, Làng Mộc Ma đã dùng những tảng Hắc Thiết Thạch kiên cố nhất cùng gỗ Âm Nhai Tùng quý hiếm để dựng nên một khu đình viện rộng lớn nằm ở phía Bắc ngôi làng, gọi là Thánh Tế Đình.
Nơi đây có vườn hoa Âm Lăng bao quanh, có suối nước mát được dẫn trực tiếp từ mạch ngầm lòng núi, và có hồn khí tinh khiết nhất toàn vùng Lãng Cốt Khư nhờ vô số đống Minh Thạch do toàn thể dân làng quyên góp hằng tháng chất thành từng đống.
Nhưng ngôi đình viện xa hoa đó, trong mắt những người hiểu rõ sự thật như Trưởng lão Lạc Cửu, Lạc Vĩnh hay Diệu Trọng, chẳng qua chỉ là một cái chuồng vàng lộng lẫy dùng để “nuôi béo” hai đứa trẻ ngây thơ.
Để tránh cho hai đứa trẻ hoảng loạn hay nảy sinh tâm lý chống đối ảnh hưởng đến chất lượng “huyết tế”, Trưởng lão Lạc Cửu và dân làng đã lập ra một lời thề tuyệt mật, đó là giấu kín chân tướng vật tế đối với chúng…
Với Lạc Nam là lão quái vật đầu thai, hắn chẳng quá để tâm…
Nhưng Diệu Ái từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong suy nghĩ rằng mình là Thánh Nữ cao quý nhất của Làng Mộc Ma, sinh ra mang theo điềm lành để xua tan ma tà.
Và đứa trẻ sinh cùng đêm với nàng chính là Thánh Tử, người được định mệnh sắp đặt để trở thành trượng phu, cùng nàng gánh vác tương lai và sự thịnh vượng của toàn bộ tộc nhân.
Khác với Diệu Ái bị bao bọc trong lời dối trá ngọt ngào, Lạc Nam ngay từ khi lọt lòng đã lặng lẽ quan sát tất cả.
Hắn thấy những giọt nước mắt lén lút rơi của mẫu thân Mộc Thu Vân mỗi khi làm đồ ăn cho hắn.
Hắn thấy bàn tay run rẩy, ánh mắt ngập tràn sự tự trách đau đớn của phụ thân Lạc Vĩnh mỗi khi nhìn hắn tập đi.
Hắn thấy cả sự áy náy sâu xé trong đôi mắt mờ đục của gia gia Lạc Cửu.
Nhưng Lạc Nam không nói. Hắn chỉ nhàn nhạt đón nhận mọi sự chăm sóc, tận hưởng từng chút tài nguyên dâng nộp, rồi âm thầm tích tụ.
Năm sáu tuổi, lần đầu tiên Diệu Ái được đưa sang sống chung tại Thánh Tế Đình cùng Lạc Nam.
Đó là một cô bé xinh đẹp tựa như búp bê tạc từ ngọc tuyết trên đỉnh âm sơn.
Nàng có làn da trắng mịn màng đối lập hoàn toàn với màu đất xám xịt của Lãng Cốt Khư, đôi mắt to tròn trong veo như nước hồ thu, và mái tóc đen dài mềm mại luôn giắt một cành hoa Âm Lăng nhỏ.
Âm Lăng là một loại hoa đặc thù ở địa ngục, như hoa tím bằng lăng nhưng có những đường chỉ đen viền theo từng cánh… vừa đẹp nên thơ nhưng cũng vừa tà dị, u lãnh.
Ngày đầu tiên bước vào Thánh Tế Đình, nhìn thấy tên nhóc Lạc Nam đang ngồi khoanh chân trên phiến đá đen, tư thái thẳng tắp như ngọn giáo cắm trời, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ nét ngạo nghễ bẩm sinh, Diệu Ái đã ngượng ngùng đến mức hai má đỏ bừng.
Nàng ôm chặt lấy góc áo của phụ thân Diệu Trọng, lí nhí không dám ngẩng đầu:
“Phụ… phụ thân… Đây thực sự là Lạc Nam ca ca… trượng… trượng phu tương lai của con sao?”
Diệu Trọng nghe thấy hai chữ “trượng phu”, lòng đau như dao cắt. Hắn vuốt tóc con gái, cổ họng nghẹn đắng không nói nên lời, chỉ biết gật đầu gượng gạo rồi quay đi lau vội giọt nước mắt cay đắng.
Từ ngày hôm đó, Thánh Tế Đình trở thành thế giới riêng của hai đứa trẻ.
Diệu Ái rất ngoan ngoãn và dịu dàng. Nàng tin sái cổ vào những lời phụ thân và Trưởng lão dặn dò rằng phải chăm sóc Thánh Tử thật tốt.
Hằng ngày, nàng tự tay pha những chén hồn trà thơm phức mang đến cho Lạc Nam.
Khi Lạc Nam ngồi thiền, nàng lặng lẽ ngồi bên cạnh cầm quạt lông thêu nhẹ nhàng quạt mát cho hắn, đôi mắt đẹp thỉnh thoảng lại lén nhìn nghiêng khuôn mặt góc cạnh của rồi mỉm cười e ấp.
“Lạc Nam ca ca…”
Một buổi chiều dưới vầng trăng máu, Diệu Ái ngồi bên bờ hồ trong đình viện, hai chân nhỏ nhắn đung đưa dưới dòng nước mát. Nàng nghiêng đầu nhìn Lạc Nam đang nhắm mắt tĩnh tọa, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió:
“Dân làng ai cũng nói, sau mười sáu tuổi, chúng ta sẽ cử hành đại lễ trưởng thành, tiến vào Tế Uyên cùng nhau theo tập quán… Huynh… huynh có thích… à không, Ái Nhi làm thê tử của huynh không?”
Lạc Nam từ từ mở mắt. Đôi mắt đen nhánh của hắn chứa đựng sự thâm trầm vượt xa lứa tuổi và chút buồn cười.
Trong đan điền hắn, mấy lão bà chỉ biết che miệng cười trộm đầy thích thú…
Nhìn Bá Chủ oai phong lẫm liệt ngày nào đang bị một tiểu cô nương trêu đùa, cũng thật là có ý tứ…
Hắn nhìn cô bé đang thẹn thùng giấu mặt sau hai bàn tay nhỏ nhắn, khóe miệng không khỏi nhếch lên, nhưng lại pha chút ấm áp hiếm hoi:
“Trượng phu và thê tử sao? Nhỏ như muội mà đã nghĩ đến chuyện thành thân rồi?”
“Người ta… người ta không có nghĩ tào lao đâu!” Diệu Ái phồng má, hai má càng đỏ gay gắt, giọng giận dỗi nhưng vô cùng đáng yêu:
“Tại Trưởng lão Lạc Cửu bảo… Thánh Tử và Thánh Nữ sinh ra là phải cùng nhau. Mẫu thân cũng bảo, sau này ta phải nghe lời huynh, nâng khăn sửa túi cho huynh cả đời…”
Nói đến đây, giọng nàng nhỏ dần như tiếng muỗi kêu, đầu cúi thấp đến mức suýt chạm vào gối.
Lạc Nam vung tay phất nhẹ ống tay áo, đứng dậy đi tới bên cạnh nàng, đưa tay xoa nhẹ cái đầu nhỏ của Diệu Ái.
Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay hắn, thân thể Diệu Ái hơi run lên, nhưng nhanh chóng gục đầu vào chân hắn, tựa như một chú mèo nhỏ tìm được chỗ dựa an toàn nhất thế gian.
Cốc xuống đỉnh đầu cô bé, trong lòng Lạc Nam khẽ thở dài một tiếng, lại có chút gì đó kiên định trong đáy mắt…
Nếu như Diệu Ái dành thời gian để học thêu thùa, pha trà và chăm sóc Lạc Nam, thì hắn lại dốc toàn bộ tâm trí vào một việc trọng đại…
Tự khai phá con đường tu hành mới!
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
