Chương 1: SỐ PHẬN!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 1: SỐ PHẬN!
Chapter Trước Chapter Sau

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 1: SỐ PHẬN! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 1: SỐ PHẬN!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Luân Hồi Chuyển Thế là một con đường huyền diệu và tàn khốc bậc nhất vũ trụ.

Khi Vệ Âm và Vệ Dương hợp lực mở ra vòng xoáy Luân Hồi kết nối Âm Dương Đại Đạo, quy tắc càn khôn như bị bóp méo.

Bốn đạo quang mang tượng trưng cho bốn nhân vật cường đại từng chấn động một thời—Cấm Chủ, Thổ Nương Nương, Ngục Đế và Bất Hủ Bá Chủ Lạc Nam… đồng loạt gieo mình vào bão tố luân hồi.

Phong ấn chí cao của hai thực thể Vệ Âm và Vệ Dương đã khóa chặt toàn bộ tu vi, thần vật và ký ức ngút trời của bọn hắn, biến tất cả trở thành những linh hồn phàm tục tinh thuần nhất.

Bọn hắn phân tán theo các dòng chảy không gian, vượt qua muôn vàn tầng vách ngăn vị diện để tìm kiếm một thân phận mới, một điểm khởi đầu mới.

Cùng bước vào một luồng xoáy, nhưng số phận chí cao đã an bài, đẩy mỗi người đến một phương trời hoàn toàn biệt lập…

Âm Gian, Vị Diện Tầng Thứ Nhất.

Khác với khung cảnh rực rỡ và tràn đầy sinh khí của Dương Thế, Vị Diện Tầng 1 nơi Âm Gian chìm đắm trong u mờ, sương xám bao phủ quanh năm.

Âm khí như nước lũ, và tà khí tử vong bao trùm khắp ngóc ngách.

Tại một đại ngàn u tối mang tên U Hồn Cốc, có một gia tộc cổ xưa lánh đời đã tồn tại hàng vạn năm – Tử Vong Cổ Tộc.

Bọn hắn không màng thế sự, chuyên tâm tu luyện Tử Vong Chi Lực, lấy khí tử vong của thiên địa làm căn nguyên tu hành.

Đêm nay, trên đỉnh Tử Nguyệt Sơn — thánh địa của Tử Vong Cổ Tộc, ánh trăng màu tím chiếu rọi xuống, mây đen đè thấp xuống tận ngọn cây.

Lôi đình tử sắc oành oành giáng xuống như điềm báo cho sự ra đời của một sinh linh phi thường.

“Oa… Oa… Oa…”

Tiếng khóc trẻ thơ trong trẻo vang lên từ trong mật thất, xé tan không khí u ám của cổ tộc.

Trong mật thất, một người phụ nữ sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt đong đầy tình mẫu tử dịu dàng đang ôm lấy đứa trẻ sơ sinh vào lòng.

Nàng là Tử Mộc Lan, mẫu thân của đứa trẻ, một cường giả đã bước chân vào nửa bước Địa Tiên Cảnh, tầng thứ cực cao tại Vị Diện Tầng Thứ Nhất này.

Bên cạnh nàng, một nam nhân uy vũ, sống mũi cao như chém, ánh mắt như điện chớp cũng đang căng thẳng nhìn đứa trẻ.

Hắn chính là tộc trưởng đương nhiệm của Tử Vong Cổ Tộc, Tử Thiên Nhai, cũng mang tu vi Bán Địa Tiên hùng mạnh.

“Nhai lang… là một nữ nhi…” Tử Mộc Lan mỉm cười yếu ớt, ngón tay run run vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ.

Tử Thiên Nhai bước tới, ánh mắt tràn ngập vẻ ôn nhu… Hắn ôm lấy hai mẹ con vào lòng, giọng nói trầm ấm mà kiên định:

“Tốt! Là nữ nhi của chúng ta! Đặt tên cho con là Tử Uyển. Mong con như đóa hoa uyển chuyển, kiên cường sinh trưởng giữa cõi âm u này.”

Đứa trẻ trong lòng Tử Mộc Lan chính là Cấm Chủ chuyển sinh!

Cấm Chủ chớp chớp mắt, nội tâm thầm nghĩ: “Tử Uyển sao? Cũng không tồi đâu…”

Thế nhưng, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì cửa mật thất đột ngột bị một luồng chưởng phong u uất chấn động rầm rầm.

“Tộc trưởng! Mau mở đại môn! Chúng ta cần kiểm tra linh căn của hài nhi!”

Một thanh âm khàn khàn, lạnh lẽo như từ dưới cửu tuyền vọng lên. Đó là thanh âm của Đại Lão Tổ thuộc năm vị lão tổ tối cao của Tử Vong Cổ Tộc.

Tử Thiên Nhai nhíu mày, sắc mặt sa sầm. Hắn phất tay mở ra đại môn Mật Thất.

Bên ngoài, năm thân ảnh già nua khoác hắc bào, toàn thân tỏa ra tử khí cuồn cuộn đang đứng sừng sững.

Bọn hắn chính là Năm Đại Lão Tổ của Tử Vong Cổ Tộc, tất cả đều sở hữu tu vi Cửu Chuyển cho đến Bán Địa Tiên… những tồn tại đứng trên đỉnh cao nhất của vị diện này.

“Đại Lão Tổ, Nhị Lão Tổ… các vị làm gì mà vội vàng như vậy?” Tử Thiên Nhai trầm giọng hỏi, thân hình cao lớn vô tình che chắn trước giường của thê tử và con gái.

Đại Lão Tổ bước lên một bước, đôi mắt rực lên hai đốm hỏa quang màu xám:

“Thiên Nhai! Vừa rồi khi đứa trẻ này chào đời, dị tượng xám xịt giáng xuống nhưng Tử Vong Bia của cổ tộc lại không hề xao động. Bổn tọa cảm thấy có điều bất thường! Hãy đưa đứa trẻ ra đây để ngũ đại lão tổ chúng ta kiểm tra!”

Tử Mộc Lan ôm chặt Tử Uyển vào lòng, ánh mắt lộ vẻ lo âu và bất an. Tử Thiên Nhai hít một hơi sâu, biết không thể tránh khỏi, liền gật đầu:

“Được. Nhưng xin các vị lão tổ nhẹ tay, nữ nhi vừa mới ra đời.”

Đại Lão Tổ phất tay, một luồng tử khí dịu nhẹ cuốn lấy Tử Uyển, nâng đứa trẻ lên không trung.

Ngũ đại lão tổ lập tức vây quanh, năm lòng bàn tay đồng thời ấn ra, năm đạo Tử Vong Linh Thức mang theo quy tắc chí cao của cổ tộc tràn vào cơ thể bé nhỏ của Tử Uyển.

Tuy nhiên, thời gian từng giây từng phút trôi qua, nét mặt của năm vị lão tổ từ tò mò chuyển sang ngạc nhiên, rồi từ ngạc nhiên biến thành kinh hãi, và cuối cùng là… giận dữ vô cùng!

“Cái gì?! Sao có thể như vậy?!” Nhị Lão Tổ gầm lên một tiếng, râu tóc dựng ngược.

“Không thể nào! Đứa trẻ này… không có thiên phú liên quan đến Tử Vong, hơn nữa toàn thân trống rỗng?!” Tam Lão Tổ run rẩy chỉ tay.

Đại Lão Tổ thu hồi thần thức, sắc mặt u ám đến mức có thể vắt ra nước. Hắn nhìn Tử Thiên Nhai bằng ánh mắt lạnh băng:

“Tử Thiên Nhai! Ngươi nhìn xem sản phẩm do ngươi và Tử Mộc Lan sinh ra đi! Nó… là một phế vật!”

“Cái gì?!” Tử Thiên Nhai và Tử Mộc Lan sắc mặt kịch biến pha lẫn phẫn nộ.

Đại Lão Tổ gằn từng chữ, thanh âm vang vọng khắp đại điện:

“Nó hoàn toàn không có thiên phú tu hành! Không sở hữu dù chỉ một tia Tử Vong Chi Lực! Ngược lại, trong thể nội của nó như một vùng hư vô tuyệt đối, cự tuyệt tất cả tử khí thiên địa! Một sinh linh như vậy, đừng nói là tu luyện Tử Vong Ma Quyết của tộc ta, ngay cả làm một phàm nhân bình thường cũng chật vật!”

“Không… Không thể nào!” Tử Mộc Lan nước mắt chảy ra.

Nàng lao ra khỏi giường, giật lại Tử Uyển từ không trung, ôm chặt vào lòng như muốn dùng hơi ấm của mình để bảo vệ đứa con tội nghiệp.

Các tộc lão, trưởng lão của Tử Vong Cổ Tộc nghe tin cũng đã kéo đến đông đủ ngoài đại điện. Tiếng xì xào, bàn tán xôn xao nổi lên như ong vỡ tổ.

“Tộc trưởng và Phu Nhân lại sinh ra một phế vật sao?”

“Tử Vong Cổ Tộc chúng ta là huyết mạch Tử Vong chí cao nơi Âm Gian, làm sao có thể chấp nhận một đứa trẻ phàm thịt?”

“Đây là nỗi sỉ nhục của cổ tộc! Nếu truyền ra ngoài, các thế lực khác ở Vị Diện sẽ cười chê chúng ta!”

Đại Lão Tổ lạnh lùng nhìn Tử Uyển trong lòng Tử Mộc Lan, trong mắt không có lấy một chút tình cảm, chỉ có sự tàn nhẫn của kẻ theo đuổi quy tắc tối thượng:

“Cổ tộc chúng ta không nuôi kẻ vô dụng… Nếu nó đã không thể tu luyện, mang huyết mạch tộc trưởng nhưng lại là phế nhân, chính là vết dơ của dòng họ. Theo tộc quy… ta đề nghị phế bỏ nó, xóa đi sự tồn tại của đứa trẻ này để bảo toàn danh dự cho Tử Vong Cổ Tộc!”

“Đúng vậy! Xóa bỏ nó!”

“Xóa đi sự tồn tại của phế nhân!”

Hàng loạt trưởng lão phía dưới hùa theo, thanh âm lạnh lẽo xé rách tình mẫu tử.

“CẤM MIỆNG HẾT CHO TA!”

BÙM!

Một luồng uy áp kinh thiên động địa đột ngột bùng nổ từ trên người Tử Thiên Nhai. Bán Địa Tiên uy áp như càn khôn sụp đổ, đè ép toàn bộ các tộc nhân phía dưới phải quỳ rụp xuống đất, mặt cắt không còn một giọt máu.

Đôi mắt Tử Thiên Nhai đỏ ngầu, mái tóc dài tung bay cuồng loạn. Hắn bước lên một bước, chắn trước mặt thê tử và con gái, thanh âm như thạch phá thiên kinh:

“Ai dám động đến một sợi tóc của con gái ta, Tử Thiên Nhai ta thề sẽ san bằng kẻ đó!”

“Tử Thiên Nhai! Ngươi muốn phản lại cổ tộc sao?!” Đại Lão Tổ tức giận quát lớn, năm vị Độ Kiếp Đỉnh Phong lão tổ đồng thời bộc phát khí thế, chống lại uy áp của Tử Thiên Nhai.

Đúng lúc này, Tử Mộc Lan ôm đứa trẻ, chậm rãi bước lên bên cạnh trượng phu. Tuy sắc mặt nàng còn tái nhợt vì mới sinh, nhưng đôi mắt nàng lại rực lên ngọn lửa điên cuồng và kiên định chưa từng có.

XOẸT!

Một dải tử quang màu tím bùng ra từ cơ thể.

Bán Địa Tiên uy áp thứ hai bùng nổ!

Hai vợ chồng Bán Địa Tiên đứng song song, khí thế cuồn cuộn chấn động cả đỉnh Tử Nguyệt Sơn, khiến các tầng mây vỡ vụn…

“Năm vị lão tổ!” Tử Mộc Lan lạnh lùng lên tiếng, giọng nói tuy êm dịu nhưng chứa đựng sát khí thấu xương:

“Tử Uyển là do ta mang thai mười tháng sinh ra. Cho dù nó là phế nhân, cho dù nó không thể hấp thụ Tử Khí… nó vẫn là con gái của Tử Mộc Lan ta! Nếu năm vị muốn xóa bỏ nó, hãy bước qua xác của phu thê chúng ta trước!”

Toàn trường lặng đi như tờ.

Năm vị lão tổ sắc mặt biến đổi liên tục, bọn hắn tuy có đến ba vị Bán Địa Tiên, nhưng nếu hai vợ chồng Tử Thiên Nhai và Tử Mộc Lan liều mạng, Tử Vong Cổ Tộc chắc chắn sẽ tổn hại nguyên khí nặng nề, thậm chí bị diệt tộc trong tay các thế lực thù địch bên ngoài!

Đại Lão Tổ hít một hơi sâu, đè nén ngọn lửa giận trong lòng, lạnh lùng nói:

“Tốt! Tốt lắm! Hai người các ngươi vì một phế nhân mà muốn cùng cổ tộc trở mặt sao? Được rồi! Bổn tọa có thể giữ lại mạng sống cho nó!”

Đại Lão Tổ chỉ tay vào Tử Uyển, hờ hững phán quyết:

“Nhưng nó không được phép mang họ Tử của cổ tộc, không được bước chân vào Tử Địa tu luyện, không được hưởng bất kỳ tài nguyên nào của tộc! Nó chỉ có thể sống như một người hầu thấp kém ở hậu sơn! Nhớ kỹ, đây là giới hạn cuối cùng của bổn tọa!”

Nói xong, năm vị lão tổ phất tay áo, tức giận rời đi. Các trưởng lão khác cũng vội vàng lui tán, không ai dám nán lại trước sự giận dữ của hai đại Bán Tiên.

Trong mật thất vắng vẻ, Tử Mộc Lan ôm lấy Tử Uyển, nước mắt lại rơi xuống gò má bé nhỏ của đứa trẻ.

Tử Thiên Nhai ôm chặt lấy thê tử và nữ nhi, trầm giọng nói:

“Uyển nhi… phụ thân và mẫu thân sẽ bảo vệ con cả đời. Dù cả thế giới này coi thường con, con vẫn là bảo vật quý giá nhất của chúng ta!”

Cảm nhận được hơi ấm tình thân, nội tâm Tử Uyển cảm thấy có thứ gì đó khác lạ dâng trào, lặng lẽ suy nghĩ:

“Dựa theo lời tên Bá Chủ kia… đây là kịch bản máu chó quen thuộc!”

Sự khởi đầu của nàng Cấm Chủ nơi Âm Gian… đã bắt đầu như thế.

Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh âm u và bi kịch của Cấm Chủ nơi Âm Gian, tại Dương Thế là một quang cảnh khác biệt…

Tại trung tâm của Địa Tâm Giới, một giới vực bao la rộng lớn nổi tiếng với ngàn trùng thổ nguyên lực sung túc…

Giữa Địa Tâm Điện đang chìm trong ánh hào quang rực rỡ.

“BÁO—! TỘC TRƯỞNG! PHU NHÂN ĐÃ SINH RỒI!”

Thanh âm vui mừng của thị nữ vang vọng khắp không gian.

BÙM BÙM BÙM!

OE OE OE!!!

Ngay khoảnh khắc đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời, toàn bộ lãnh thổ Địa Tâm Giới bỗng nhiên chấn động dữ dội.

Thiên địa linh khí như reo hò, đại địa gầm vang.

Từ trong trời đất vô tận, vô số đạo thổ linh khí cuồn cuộn đổ dồn về bên ngoài chủ điện.

Ngay trên bầu trời đêm của Địa Tâm Giới, Thổ Linh Khí bỗng nhiên ngưng kết thành vô số đoá hoa sen, đồng loạt nở rộ, tỏa ra hương thơm thanh khiết ngập tràn hàng vạn dặm!

Thiên hạ dị tượng, điềm lành khắp muôn nơi…

Chưa dừng lại ở đó, từ sâu trong lòng đất Địa Tâm Giới, những luồng sáng kỳ dị bùng nổ, vốn ẩn nấp vô số năm đột ngột trồi lên.

“Trời ơi! Đó là Cửu Liên Huyền Thổ!”

“Cả Bản Nguyên Ma Thổ và Huyền Hoàng Linh Thổ nữa!”

“Dị Thổ, Dị Thổ từ đâu nhiều như vậy? hàng chục loại rồi!”

Hàng vạn tu sĩ kinh hãi ngẩng đầu lên trời.

Bọn hắn thấy hàng chục luồng sáng tượng trưng cho các loại Dị Thổ đỉnh cấp thiên địa đang như những đứa trẻ tìm về với mẹ, nô nức quỳ phục trước gian phòng nơi đứa trẻ vừa ra đời!

Thổ linh khí cuồn cuộn ngưng tụ lại trên bầu trời hoàng cung, hóa thành một đóa Thổ Liên Khổng Lồ rộng hàng ngàn trượng, tỏa ra hào quang như bảo vệ… lại như nịnh nọt.

Tại Hoàng Tọa của đại điện, một lão giả tóc bạc phơ nhưng uy phong lẫm liệt, đôi mắt như chứa đựng cả sơn hà đại địa đang đứng sừng sững.

Hắn chính là Địa Tâm Lão Tổ – cường giả trấn thủ Địa Tâm Giới, sở hữu tu vi Độ Kiếp Kỳ Đỉnh Phong!

Cùng lúc đó, Gia Chủ Địa Gia – Địa Vô Cực từ trong phòng sinh bước ra, trên tay bế đứa trẻ vừa chào đời, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui không thể che giấu.

Đó là đứa bé gái xinh xắn như búp bê sứ, đôi mắt mang theo hào quang luân chuyển, cao quý không thể hình dung.

Địa Tâm Lão Tổ bước nhanh tới, đôi tay run run đón lấy đứa trẻ. Ngay khi hắn chạm vào đứa bé, các loại Dị Thổ đang bay lượn trên bầu trời lập tức thu nhỏ lại, vây ở xung quanh…

Dị Thổ có linh, đồng loạt muốn nhận chủ!

“Hahaha! Hảo! hay lắm!” Địa Tâm Lão Tổ ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười chấn động cả tinh vân:

“Đại địa hân hoan, vạn thổ quỳ phục! Đứa trẻ này sinh ra đã là con cưng của Đại Địa! Đây chính là nữ cường giả mạnh nhất trong tương lai của Địa Tâm Giới chúng ta, dẫn dắt toàn giới đến huy hoàng!”

Địa Vô Cực hào hứng hỏi: “Phụ thân, nên đặt tên cho tiểu công chúa là gì?”

Địa Tâm Lão Tổ nhìn đứa trẻ trong tay, trong mắt tràn ngập vẻ yêu thương và kỳ vọng:

“Sự linh diệu của đại địa đều hội tụ trên người nó. Đặt tên cho nó là Địa Linh Nhi! Từ hôm nay trở đi, Địa Linh Nhi chính là Công Chúa duy nhất của Địa Tâm Giới! Ai dám vô lễ với nó, Địa Tâm Lão Tổ ta sẽ tìm hắn liều mạng!”

“Nguyện chúc mừng Linh Nhi Công Chúa! Địa Tâm Giới trường tồn!”

Hàng vạn thần dân, tướng sĩ quỳ phục xuống đất, thanh âm hô vang chấn động càn khôn.

“Công chúa… Linh Nhi…” Được bế ở trong lòng, Thổ Nương Nương chớp chớp đôi mắt thanh tịnh:

“Khởi đầu này, có vẻ không tệ…”

Ở một phương trời khác của Dương Thế, tại một phiến tiểu thế giới, máu và lửa đang hừng hực hoà quyện, tuôn trào và thiêu đốt.

Tượng Ngục Vương Triều – một phương quốc gia lâu đời đang rơi vào thảm cảnh diệt vong.

Hai đại Hoàng Triều thù địch là Huyết Ma Hoàng Triều và Thiên Quang Hoàng Triều đã hợp lực tung ra hàng triệu đại quân, bao vây toàn bộ kinh thành của Tượng Ngục Vương Triều.

Khói lửa mù mịt, tiếng gầm hú của toạ kỵ, chiến thú và tiếng binh khí va chạm vang vọng khắp không trung.

Trong cấm địa hoàng cung, Tượng Ngục Quốc Vương – Tần Thuỷ đang mình khoác chiến giáp đẫm máu, tay cầm Cự Phủ, một tay đứt lìa, ánh mắt tuyệt vọng nhìn đứa con trai vừa ra đời nằm trong nôi.

Đó là một bé trái với làn da ngâm đen đặc thù, dù có làn da chẳng khác nào bóng tối, nhưng đôi mắt đỏ đặc thù của hắn lại chứa đựng vẻ uy nghiêm của bậc hoàng giả… tuổi nhỏ nhưng khí chất ngút trời.

Đứa trẻ này được đặt tên là Tần Đô!

Mặc dù Tần Đô chào đời không có dị tượng kinh thiên như Địa Linh Nhi, thiên phú cũng u mờ không thể thăm dò nội tình, nhưng thần sắc tự nhiên trầm ổn, không hề có nửa điểm sợ hãi trước tiếng chém giết rợn người bên ngoài.

Điều này khiến Tần Thuỷ biết rằng, một khi nhi tử của mình thành công trưởng thành, chắc chắn sẽ làm nên đại nghiệp.

“Đại Tướng Quân Khôi Cương! Tam Đại Tổng Quản!” Tần Thuỷ quay người lại, gầm lên với bốn vị trung thần trước mặt.

Bốn người bọn hắn, Khôi Cương là cường giả Đại Thừa Kỳ Đỉnh Phong, ba vị Tổng Quản đều là Hợp Thể Kỳ Viên Mãn, toàn thân thương tích đầy mình.

“Thần có mặt!” Bốn người quỳ xuống.

“Tượng Ngục Vương Triều ta hôm nay gặp nạn diệt vong! Trẫm sẽ ở lại kích hoạt Ngục Tượng Trấn Quốc Trận, cố gắng kéo dài thời gian! Nhiệm vụ duy nhất của các ngươi… là đưa Thái Tử Tần Đô thoát khỏi vòng vây, bảo toàn giọt máu cuối cùng của Tần Gia ta!”

“Bệ hạ! Bọn thần xin chết cùng bệ hạ!” Ba vị tổng quản khóc lớn.

“LẮM LỜI! Đây là THIÊN MỆNH!” Tần Thuỷ gầm lên, vung tay ném Tần Đô vào lòng Đại Tướng Quân Khôi Cương:

“ĐI MAU!”

BÙM!

Quốc Vương lao ra ngoài mật thất, thiêu đốt sinh cơ để mở ra một con đường máu, dùng mạng hiến tế, kích hoạt Đại Trận Trấn Quốc.

“BỆ HẠ!”

Khôi Cương mắt lệ ròng ròng, ôm chặt Tần Đô vào lòng, quát lớn với ba vị tổng quản: “Rút! Bảo vệ Thái Tử!”

Một trận chém giết kinh thiên động địa diễn ra.

Khôi Cương cùng ba vị tổng quản như những con mãnh thú đường cùng, mở đường máu xuyên qua hàng vạn đại quân của hai đại Hoàng Triều.

“Đuổi theo! Đừng để Thái Tử Tượng Ngục thoát!”

“Kẻ nào lấy được đầu Thái Tử còn non, thưởng mười vạn linh thạch cấp cao!”

Hàng vạn cao thủ của Huyết Ma Hoàng Triều và Thiên Quang Hoàng Triều điên cuồng truy đuổi phía sau. Lôi điện, ma lực, ánh sáng, kiếm quang giội xuống như mưa.

Hai vị tổng quản lần lượt ngã xuống, lấy thân mình làm lá chắn để đỡ đòn cho Khôi Cương và Tần Đô.

“Đại Tướng Quân… sống sót… bảo vệ Thái Tử bằng mọi giá…” Vị tổng quản cuối cùng gầm lên một tiếng, tự bạo đan điền ngăn cản mười vị cao thủ Hợp Thể Kỳ phía sau, tan thành mây khói!

“Moẹ kiếp, thân thể phế vật này thật ngứa ngáy!” Ngục Đế – Tần Đô bất mãn lầm bầm, chỉ có thể trơ mắt nhìn các thuộc hạ trung thành vẫn lạc.

“A A A!” Khôi Cương gầm lên đau đớn, máu từ các vết thương trên người hắn chảy ra nhuộm đỏ cả bộ chiến giáp.

Hắn ôm chặt Tần Đô, dùng toàn bộ tu vi còn lại hóa thành một luồng huyết quang điên cuồng lao về phía ranh giới của thế giới.

Khôi Cương già đi không ngừng, từ một tráng hán lực lưỡng uy mãnh, từng chút biến thành lão nhân gần đất xa trời…

Phía trước hắn… là U Giang!

U Giang là một con sông nguy hiểm nổi tiếng bậc nhất thế gian này.

Nước sông màu đen, bên trong chứa đựng vô số lệ khí, oán khí, tử khí có thể ăn mòn tâm cảnh, ma diệt ý chí của bất cứ cường giả nào.

Ngay cả cường giả Độ Kiếp Kỳ lỡ rơi vào U Giang cũng thập tử vô sinh!

Phía sau, năm vị tướng quân của địch đã đuổi đến nơi, áp sát ngay sau lưng Khôi Cương, trong đó còn có một Độ Kiếp Kỳ.

“Khôi Cương! Ngươi hết đường chạy rồi! Mau giao nghiệt chủng đó ra đây!” Một tên Huyết Tướng cười tàn nhẫn.

Khôi Cương dừng lại bên bờ U Giang, nhìn con sông đen ngòm chảy thành từng dòng cuộn trào dưới chân.

Hắn quan sát đứa trẻ trong lòng—Tần Đô vẫn im lặng, đôi mắt màu đỏ nhìn hắn, không khóc không náo, lạ kỳ đến mức đáng sợ.

“Thái Tử… thần vô năng, không thể đưa ngài đến nơi an toàn…” Khôi Cương giọt lệ nóng hổi rơi xuống mặt Tần Đô.

Hắn ngước mắt nhìn năm tên kẻ thù, nụ cười trở nên cuồng loạn và tàn nhẫn:

“Nhưng muốn giết Thái Tử của Tượng Ngục Vương Triều… lũ chó các ngươi không đủ tư cách!”

BÙM!

Khôi Cương bộc phát toàn bộ sinh mệnh lực còn lại, vung chưởng đẩy Tần Đô rơi thẳng xuống dòng sông U Giang cuồng nộ!

Cùng lúc đó, Khôi Cương quay người lao vào năm vị Huyết Tướng, kích hoạt đan điền tự bạo:

“CÙNG CHẾT ĐI!”

“KHÔNGGG!”

Một tiếng nổ chấn động càn khôn bùng cháy trên bờ U Giang.

Trong khi đó, thân ảnh bé nhỏ của Tần Đô chìm dần vào làn nước đen ngòm tàn khốc của U Giang.

Luồng sóng dữ cuốn lấy đứa trẻ, nhấn chìm hắn vào lòng sông vô định, mất đi mọi tung tích…

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com