NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 6: QUYẾT ĐỊNH!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
“Làm thịt nó là xong chuyện!”
Câu nói thốt ra từ miệng Lạc Nam nhẹ hẫng như lông hồng, vừa tự nhiên lại vừa mang theo sự điềm nhiên đến mức phi lý.
Giọng nói của hắn trong không khí tĩnh mịch của lòng vực sâu, dội vào vách đá, vang đi vang lại giữa khoảng không ngột ngạt.
Lão nhân áo xám sững người.
Đôi mắt đục ngầu, hằn học vết thời gian của lão chớp loé liên tục. Lão nhìn chằm chằm vào gương mặt góc cạnh, đôi mắt tĩnh lặng của thiếu niên mười sáu tuổi trước mặt.
Trong một khoảnh khắc, lão nghi ngờ tai mình có vấn đề vì đã ngồi dưới lòng đất tăm tối này quá hàng ngàn năm.
“Ngươi… ngươi vừa nói cái gì?” Lão nhân cất giọng khàn khàn, nồng đậm hoài nghi.
“Ta nói, chỉ cần làm thịt con Viễn Cổ Cự Ma này, cái trò hiến tế của các ngươi liền có thể chấm dứt.” Lạc Nam thong thả vỗ vỗ vai Diệu Ái, ra hiệu cho thiếu nữ đang nép trong lòng mình yên tâm.
“Ha… Haha… Hahaha!”
Lão nhân áo xám ngửa mặt lên trời, phát ra những tiếng cười điên dại. Tiếng cười của lão khan đục, chát chúa, chấn động cả không gian lòng vực khiến những vệt mạch máu đỏ thẫm trên mặt đất đen rực sáng lên nhịp nhàng.
“Ngươi có tâm tính vượt xa những thiếu niên đồng trang lứa khác, nhưng đây không phải vốn liếng cho sự cuồng vọng.”
Tiếng cười dừng lại đột ngột. Lão nhân trừng mắt nhìn Lạc Nam, vẻ xót xa mệt mỏi ban nãy hoàn toàn bị thay thế bởi sự giận dữ và thất vọng:
“Ngươi có biết Viễn Cổ Cự Ma là tồn tại thế nào không? Đó là sinh linh ra đời từ buổi bình minh xưa cổ! Xương cốt của nó là dãy sơn mạch, máu thịt của nó là đại địa, chỉ một cử động vô thức của nó đã đủ chấn động cả Lãng Cốt Khư! Ngay cả vị Cường Giả đạt đến Cửu Chuyển vĩ đại năm đó… người đã đúc ra Toả Ma Xích, cường thế xuyên thủng lồng ngực nó — cũng chỉ có thể phong ấn chứ không thể tiêu diệt!”
“Bởi vì Viễn Cổ Cự Ma là sinh linh có dòng máu bất tử!”
Lão già chỉ thẳng ngón tay gầy guộc vào mặt Lạc Nam, giọng nói run lên vì tức giận:
“Một đứa trẻ mười sáu tuổi, lại dám lớn lối nói ‘làm thịt’ nó? Lão phu gánh vác món nợ máu này hàng ngàn năm, chịu đựng sự cắn rứt của lương tâm từng ngày từng đêm để giữ bình yên cho hàng triệu sinh linh… không phải để nghe những lời hão huyền vô căn cứ!”
Lạc Nam đối mặt với sự phẫn nộ của lão già, sắc mặt vẫn không có lấy một nét xao động. Hắn thong dong chắp hai tay sau lưng, nhàn nhạt đáp:
“Ý ta không phải là bây giờ.”
“Hừ?” Lão nhân hừ lạnh.
“Bây giờ tu vi của ta chưa đủ, tự nhiên không giết nổi nó.” Lạc Nam thản nhiên thừa nhận, không hề có chút ngượng ngùng:
“Nhưng ta cần thời gian. Cho ta vài năm để trưởng thành, ta sẽ giải quyết dứt điểm.”
Đây là điều mà hắn phải thừa nhận, tuy hắn có 16 năm để lớn lên… nhưng lượng tài nguyên ở Làng Mộc Ma thật sự quá ít ỏi để phát triển đến mức cường đại.
Hắn cần ra ngoài lăn lộn một chuyến…
“Cho ngươi vài năm?” Lão nhân áo xám giận quá hóa cười:
“Tiểu tử, ngươi coi việc tu hành là trò chơi trẻ con sao? Cho ngươi luôn mười năm, ở trước mặt Cự Ma, thời gian đó đó còn chẳng bằng một hạt bụi…”
Lão nhân lắc đầu, ánh mắt trở nên lạnh lẽo và tàn nhẫn. Lão chậm rãi bước về phía cái dược đỉnh đồng cổ kính, ngọn lửa màu trắng tinh khôi dưới đáy đỉnh lại bùng lên mãnh liệt.
Lời nói của một thiếu niên không đủ tính thuyết phục, bởi vì nếu như không có Tế Ma Dịch duy trì… không ai dám tưởng tượng ngày Cự Ma thức tỉnh sẽ mang lại hậu quả gì.
“Lãng phí quá nhiều lời thoại rồi…” Lão già cất giọng u u:
“Ta từng nghĩ ngươi đặc biệt, nhưng hóa ra cũng chỉ là một kẻ tâm trí không bình thường. Dù sao thì, Minh Hồn mười sáu tuổi của hai đứa ngươi rất thuần khiết. Luyện hóa hai ngươi thành Tế Ma Dịch, ít nhất có thể kéo dài phong ấn thêm mười sáu năm nữa. Đó mới là giá trị thực sự của ngươi đối với thế giới này!”
ẦM!
Lão nhân khoát tay một cái. Màng Ma Khí và lực lượng không gian xung quanh bùng nổ, hóa thành một xiềng xích vô hình phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất phía sau lưng Lạc Nam và Diệu Ái.
“Lạc Nam ca…” Diệu Ái bấu chặt lấy vạt áo hắn, ánh mắt kiên định:
“Ta tin tưởng huynh sẽ làm được!”
“Đứng yên ở đây, đừng rời xa ta quá ba bước.” Lạc Nam vỗ nhẹ bàn tay nàng, giọng nói dịu dàng nhưng mang theo một sức nặng trấn an kỳ diệu.
Sau đó, hắn quay người lại, đối mặt với lão nhân áo xám…
“Lão già, ta nói cho ngươi biết một bí mật…” Lạc Nam thong thả bước lên phía trước một bước.
Mỗi bước chân hắn hạ xuống mặt đất đàn hồi màu đen, không có nửa điểm năng lượng dội ra, nhưng không gian xung quanh lại dường như gánh chịu một sức nặng ngàn cân.
“Trên đời này, có những tồn tại mà quy chuẩn tu hành bình thường không thể áp đặt lên được.” Lạc Nam nhìn thẳng vào lão già, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị:
“Ngươi không tin ta có thể giết Cự Ma? Được thôi… Vậy ta sẽ cho ngươi thấy, trọng lượng trong lời nói của ta đến từ đâu!”
“Mạnh mồm!” Lão nhân áo xám quát lớn, không hề chần chừ, tay phải vươn ra bấm ấn.
Tu vi Ngũ Chuyển Minh Tu toàn lực bùng nổ!
Ở hạ giới, đây đã là cường giả Hoá Thần Kỳ, chiến lực không tầm thường chút nào.
Một luồng áp lực cuồng bạo như sóng thần cuốn ra từ thân thể lão nhân.
Minh Lực màu đen gào thét, hóa thành một bàn tay rộng hàng chục trượng, chộp thẳng xuống đầu Lạc Nam!
Minh Lực Thủ, có thể phong toả ba hồn bảy phách.
Chiêu này không phải để giết, mà là để trấn áp, ép Lạc Nam nằm xuống và tóm hắn quăng vào dược đỉnh!
Bàn tay khổng lồ đè ép không khí tạo ra những tiếng nổ đốp đốp liên hồi.
Diệu Ái ở phía sau cảm thấy hô hấp khó khăn, nhưng cũng không phải quá mức đáng sợ…
Hiển nhiên, một người tu luyện Hoàng Tuyền Bạch Liên Quyết như nàng đã có chiến lực không tệ, tuy nhiên nàng chẳng có chút kinh nghiệm chiến đấu nào, nên chỉ có thể thụ động quan sát.
Lạc Nam vẫn đứng đó. Tà áo hắn thậm chí còn không buồn tung bay trước luồng cuồng phong áp lực.
Nhìn Minh Lực Thủ đè xuống, Lạc Nam không dùng binh khí, không kết ấn phức tạp, cũng chẳng hề triệu hồi bất kỳ vần phù văn hay dị tượng đặc biệt nào.
Hắn chỉ đơn giản là… giơ tay phải lên, thụt nắm tay về sau, rồi đấm ra một quyền đơn giản.
OÀNH!
Một quyền này trúng vào không trung, trông hết sức bình thường, không mang theo quyền phong rực rỡ, không có tiếng rồng ngâm hổ gầm.
Nhưng ngay khoảnh khắc nắm đấm của hắn chạm vào bàn tay khổng lồ do Ngũ Chuyển Minh Lực ngưng tụ…
Bàn tay hàng chục trượng kia đột ngột dừng khựng lại giữa khoảng không.
Ngay sau đó, từ điểm tiếp xúc giữa nắm đấm của Lạc Nam và lòng bàn tay năng lượng, hàng vạn đường nứt như mạng nhện bùng phát!
BÙM!
Bàn tay xám đục vỡ tan thành vô số đốm sáng u ám, biến mất sạch sẽ trong không khí!
Sóng xung kích từ cú va chạm đánh bạt ma khí xung quanh ra xa.
“Sao lại có thể?”
Lão nhân áo xám lùi lại nửa bước, ánh mắt hiện lên vẻ chấn động tột cùng. Bàn tay giấu trong tay áo của lão khẽ run lên.
“Không dùng chút Minh Lực nào? Chỉ dựa vào… nhục thân lực lượng?!” Lão già kinh hãi thốt lên.
Lão nhìn rõ ràng… Khoảnh khắc Lạc Nam vung quyền, trên người hắn không hề có sóng dao động của Minh Lực. Đó thuần túy là lực lượng của cơ bắp, của tế bào…
“Ta đã nói, vài năm mà thôi!”
Lạc Nam nhàn nhạt cất lời. Hắn không cho lão già thời gian định thần, thân ảnh khẽ chuyển động.
Một vệt bóng mờ kéo dài trên mặt đất đen. Tốc độ nhanh đến mức phá vỡ rào cản âm thanh, tạo ra một tiếng rít chói tai…
Lão nhân hít sâu, bản năng chiến đấu trải qua hàng ngàn năm cảnh báo nguy hiểm tột độ.
Lão lắc đầu, giậm mạnh chân xuống đất:
“Địa Ngục Hỏa — Lên!”
Từ dưới mặt đất đen xung quanh lão nhân, từng cột lửa màu đỏ rực bùng lên.
Đây là Địa Ngục Hỏa được lão dùng Minh Lực nuôi dưỡng dưới Tế Ma Uyên qua nhiều năm, hấp thụ tử khí và ma khí, có khả năng thiêu rụi cả linh hồn lẫn nhục thân của Minh Tu cùng cấp.
Hàng chục cột lửa hóa thành một cái lồng hỏa ngục kiên cố…
Ngang qua lồng lửa, lão thấy Lạc Nam đã xuất hiện ngay trước mặt.
“Tiểu tử! Địa Ngục Hỏa của ta có thể thiêu rụi xương thịt, ngươi dám xông vào…” Lão nhân chưa kịp nói hết câu.
Lạc Nam nhìn lồng lửa xám đen đang hừng hực thiêu đốt, mắt không chớp lấy một cái…
Ngọn lửa này, yếu hơn của Địa Ngục Tam Đầu Khuyển quá nhiều.
Đã từng đối chiến với Địa Ngục Đế Hoả trong Phong Đô, chút lửa này tính là thứ gì?
Hắn dồn lực vào chân phải, đơn giản là tung một cú đá quét ngang.
Chúa Tể Kinh vận hành!
Trong cơ thể Lạc Nam, hàng tỷ tế bào như những đan điền thu nhỏ đồng loạt giải phóng ra lực lượng.
Lực lượng này không chảy theo kinh mạch thông thường mà tràn ngập trong từng sợi cơ, từng giọt máu, từng thớ thịt.
Đây là tích luỹ trong những năm qua…
Cú đá của hắn quyết liệt, mang theo uy thế như một cột trụ trời giáng xuống!
OÀNH!
Không có cảnh tượng nhục thân bị thiêu rụi. Một cước của Lạc Nam mang theo áp lực không khí khủng khiếp đến mức… trực tiếp dập tắt.
Đúng vậy, là dập đi Lửa Địa Ngục…
Chân phải xuyên qua tàn lửa, trực tiếp quét trúng vào mạn sườn của lão nhân áo xám!
RẮC!
Tiếng xương sườn gãy giòn tan vang lên rõ mùng một giữa lòng vực tĩnh mịch.
“Phốc!” Lão nhân áo xám phun máu, thân hình như đạn pháo mất kiểm soát, bay vọt về phía sau.
Thân thể lão đập nát vài khối đá dưới vực sâu, cày trên mặt đất đen một đường rãnh dài chục mét mới dừng lại được.
Bụi mờ cuộn trào.
Lạc Nam từ từ thu chân về, đứng chắp tay, tà áo không dính lấy một hạt bụi.
Hắn nhìn về phía đống đổ nát, giọng nói thản nhiên đến mức đáng sợ:
“Lão già… sở trường của ngươi nằm ở Luyện Đan, chế Dịch, chiến lực trong cùng cấp yếu quá đấy!”
“Khụ… Khụ khụ!”
Từ trong đống đá vụn, lão nhân áo xám chật vật bò ra. Bộ xám bào mục nát của lão giờ đây rách rưới thêm vài chỗ, khóe miệng dính đầy máu tươi, mạn sườn trái biến dạng thấy rõ.
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Lão nhìn Lạc Nam bằng ánh mắt ngập tràn sự bàng hoàng và không thể tin nổi.
Một đá dập tắt Địa Ngục Hỏa? hoang đường!
Tất cả quá trình diễn ra chưa đầy ba nhịp thở! Không có phù văn rực rỡ, không có bảo vật hộ thân, hoàn toàn là sự đè đè tuyệt đối về mặt lực lượng thuần túy!
Lạc Nam khẽ mỉm cười, nhấn mạnh: “Cho ta thời gian, không cần đến mười năm!”
“Không… dù ngươi có là lão quái vật đoạt xác, vài năm cũng không đủ để diệt Viễn Cổ Cự Ma, lão phu không dám cược!” Lão nhân nghiến răng, trong mắt lóe lên một sự quyết tuyệt điên rồng:
“Ngươi có thể đi! nhưng hãy mang đứa trẻ khác xuống thay thế cho lão phu!”
“Câm mồm!” Lạc Nam nổi giận.
“Vậy thì chiến!” Lão già thò tay vào trong ngực áo, lấy ra một viên đan dược màu đỏ thẫm như máu.
Sự xuất hiện của viên đan dược khiến không khí xung quanh tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc và cuồng bạo.
“Huyết Ma Đan!” Lão nhân gầm lên:
“Đây là dùng một giọt máu của Cự Ma kết hợp mười loại dược tài luyện chế!”
Nói xong, lão nuốt chửng viên đan dược vào bụng!
Lập tức, khí thế kéo căng…
Thân thể lão nhân áo xám phồng rộp lên. Những đường mạch máu màu tím đen nổi phồng trên da thịt lão như những con giun đất lớn.
Mái tóc bạc phơ xõa xượi chuyển sang màu đỏ quạch như máu, đôi mắt đục ngầu đỏ lên như lệ quỷ.
Khí tức của lão bùng nổ vượt bậc!
Từ Ngũ Chuyển Minh Tu… vọt thẳng lên Lục Chuyển Minh Tu đỉnh phong, thậm chí mơ hồ chạm đến ngưỡng cửa của Thất Chuyển!
Toàn bộ lòng vực chấn động dữ dội. Tử khí từ vết thương của Cự Ma như tìm được chỗ đồng nguyên, sôi trào bay về phía thân thể lão nhân, hóa thành một bộ Ma Giáp bao bọc lấy lão.
RỐNG!
Lão nhân ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng không giống tiếng người… Lực lượng cuồng bạo biến vùng đất xung quanh chân lão thành một cái hố sâu rộng hàng chục thước.
Lão nhìn Lạc Nam, giọng nói đã khàn đặc như ma khiếu:
“Tiểu tử! ngươi đổi ý vẫn còn kịp! Lực lượng này… ngươi không thể chống lại được đâu!”
Lạc Nam nhìn lão già đang cuồng bạo hóa, trong mắt không những không có sợ hãi, mà lại hiện lên một sự hứng thú mỏng mảnh.
Hắn khẽ lắc đầu, thở dài: “Lão già, ta hiểu khổ tâm của ngươi… vậy chỉ còn cách đánh cho ngươi phục!”
“Xú tiểu tử, im miệng!” Lão nhân áo xám không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào nữa.
Thân hình biến mất.
Lần này, tốc độ của lão đã vượt xa rào cản nhận biết của mắt thường. Không không gian bị xé rách ra một đường rãnh ma khí đen kịt.
Ngay lập tức, lão nhân xuất hiện ngay trên đỉnh đầu Lạc Nam.
“Huyết Ma Trảo!”
Lão nhân vung hai tay ra, Ma Lực ngưng tụ thành hai cái móng vuốt lăng lệ, sát phạt vồ xuống.
Diệu Ái cắn răng quật cường, trong người như có lực lượng nào đó chực chờ nhảy ra đối kháng.
Đó là Hoàng Tuyền Chi Lực!
Bất quá Lạc Nam đã đẩy nàng về phía sau, đôi mắt hắc kim của hắn lóe sáng dữ dội.
“Đã muốn xem lực lượng thực sự… vậy liền cho ngươi xem!”
Lạc Nam nắm chặt tay phải, nội tạng trong cơ thể gầm lên, mỗi thứ như một tiểu thế giới.
Không có chiêu thức cầu kỳ, không có tên gọi mỹ miều.
Chỉ là một quyền gia tăng năng lượng nén ép.
“Đây là Chúa Tể Kinh!” Lạc Nam vung đấm, đánh ngược lên bầu trời, đối đâm thẳng vào ma trảo đang cào xuống!
Chúa Tể Ngự Thân và Chúa Tể Ngự Minh cùng lúc vận chuyển.
Minh Lực khảm vào nhục thân, gia trì nắm đấm…
ĐÙNG!
Một tiếng nổ chấn động không gian…
Thắng bại không hề kéo dài. Ngay khoảnh khắc nắm đấm của Lạc Nam chạm vào Huyết Ma Trảo…
Sóng xung kích cuồng bạo bùng phát…
Răng rắc…
Ma Trảo như hắc thuỷ tinh vụn vỡ…
Một quyền nghiền nát cả Ma Giáp trên thân, xông thẳng vào hai cánh tay của lão nhân!
PHỐC!”
Bạo tạc! lão nhân cảm giác như mình đối mặt với kinh thiên phích lịch, bị nghiền nát cả đôi tay…
“AAA!” Tiếng gào thảm thiết đau đớn vang dội.
Thân hình lão nhân như diều đứt dây, bị đánh bay vút lên không trung hàng trăm thước, rồi rơi xuống tự do…
“Hự!”
Lão nhân đập mạnh xuống đất, tạo thành một hố sâu. Dược đỉnh đằng xa rung lên bần bật, ngọn lửa màu trắng dưới đáy đỉnh lung lay như sắp tắt.
Khí tức Lục Chuyển Đỉnh Phong do đan dược mang lại tan biến sạch sẽ…
Lão nhân nằm trong hố sâu, hai tay đã nát bấy, máu tươi tuôn ra.
Ánh mắt đỏ ngầu hóa ma ban nãy giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng, bàng hoàng và hãi nhiên.
Lạc Nam thong thả bước lại gần hố sâu, cúi đầu nhìn lão già đang thoi hóp bên dưới.
“Bây giờ…” Lạc Nam mở lời, giọng nói phẳng lặng như hồ nước mùa thu: “Ngươi đã thấy trọng lượng trong lời nói của ta chưa?”
Lão nhân áo xám nằm đó, hô hấp đứt quãng… khó khăn nhìn thiếu niên mười sáu tuổi đang đứng.
Khoảnh khắc này, lão hoảng hốt…
Chẳng biết là thực hay ảo, một bóng dáng cao cao tại thượng, bễ nghễ thương sinh, bá tuyệt thiên hạ như ẩn như hiện sau lưng thiếu niên đang nhìn xuống lão.
Trước ánh mắt đó, lão như con sâu cái kiến.
Thậm chí, dù là Viễn Cổ Cự Ma bất tử ở trong suy nghĩ của lão cũng trở nên hèn mọn đến đáng thương hại.
Trời ơi! Đây là tồn tại gì vậy?!
Lòng tin… một niềm tin mãnh liệt dâng lên trong lòng lão nhân.
Không! Không hề hoang đường!
Đó là sự thật! Hắn thực sự có khả năng xé rách số phận u tối của Lãng Cốt Khư!
Một luồng hy vọng chói lóa đột ngột bùng cháy trong đôi mắt đục ngầu, kiệt huệ của lão.
Lương tâm bị giằng xé hàng ngàn năm, sự tự trách cắn rứt từng đêm khi phải dâng tế những đứa trẻ vô tội… tất cả như tìm thấy một lối thoát duy nhất!
Lão nhân run rẩy cất tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy nghẹn ngào: “Ngươi… Ngươi thực sự… Có thể làm được…”
Lạc Nam nhướng mày: “Ta chưa bao giờ nói dối.”
“Khụ… Khụ khụ!” Lão nhân ho ra một ngụm máu lớn, nhưng trong mắt lại hiện lên một nụ cười điên dại và hạnh phúc:
“Lão phu… Lão phu mù mắt rồi! Lão phu không nhìn ra thái sơn!”
Lão cố gắng dùng chút sức lực tàn uốn cong thân thể, hướng về phía Lạc Nam giương đôi mắt cầu xin:
“Cầu xin ngươi… Cầu xin thiếu hiệp! Hãy cứu lấy vùng đất này! Hãy tiêu diệt con Cự Ma này, kết thúc trò đùa tàn nhẫn Tế Ma cho hàng triệu sinh linh!”
“Ta đã nói sẽ làm.” Lạc Nam thản nhiên đáp:
“Nhưng ta đã nói rồi, ta cần thời gian…”
Hắn không thể khẳng định cột móc cụ thể, bởi vì hắn chưa biết tài nguyên tìm thấy tại Vị Diện này đủ cho mình phát triển trong bao lâu.
Bất kể kiếp trước hay kiếp này, hắn luôn là cái động không đáy, hao tốn tài nguyên gấp vô số lần tu sĩ đồng cấp.
“Năm năm…” Lão nhân lẩm nhẩm, ánh mắt lóe lên sự lo âu sâu sắc:
“Nhưng mà phong ấn hiện tại… Với tốc độ xói mòn này… Nhiều nhất chỉ có thể duy trì được hai năm nữa! Nếu không có Tế Ma Dịch liên tục bổ sung… Cự Ma sẽ tỉnh lại trước khi ngươi kịp trưởng thành!”
Lạc Nam nhíu mày.
Hai năm? Thời gian đó quả thực có chút ngắn. Dù hắn tu luyện Chúa Tể Kinh với tốc độ kinh hoàng, nhưng từ tu vi hiện tại lên đến mức đủ sức làm thịt một con Viễn Cổ Cự Ma Thái Cổ, hai năm vẫn là một thử thách cực kỳ mạo hiểm.
Con Cự Ma này có khả năng phục hồi kinh khủng nhưng chưa đến mức như Bất Tử Tộc, Lạc Nam vẫn có thể diệt nó nếu nghiền nát nó thành cặn bã.
Chỉ là trong hai năm, thật sự có chút khó…
Lúc này, lão nhân áo xám nhìn vào chiếc dược đỉnh khổng lồ đằng xa, rồi lại nhìn hai cánh tay đã cụt của mình.
Ánh mắt lão dần trở nên kiên định và quyết tuyệt chưa từng có.
“Hai năm… Không đủ…” Lão nhân thì thì thầm:
“Lão phu không có được sự thuần khiết và chân thiện của sinh mệnh vừa bước vào độ tuổi 16… nhưng lão phu có được Minh Hồn chứa đựng ý chí trấn ma, chấp niệm tế luyện Cự Ma cả đời… thứ này, vẫn có thể kiềm toả được một thời gian.”
Lạc Nam ngưng mắt, đã hiểu ra ý định của lão, trịnh trọng hỏi:
“Ngươi muốn tự tế luyện chính mình?”
“Bốn năm!” Lão nhân nghiêm nghị, khàn khàn nói:
“Mạng của lão phu, ước chừng có thể kéo dài thêm bốn năm!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
