NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 7: LỜI HỨA CỦA BÁ CHỦ!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
“Mạng của lão phu, ước chừng có thể kéo dài thêm 4 năm!”
“Lão già, thật sự làm đến mức đó sao?” Lạc Nam nhướn mày, cảm thấy có thể nghĩ biện pháp khác.
Với hiểu biết của hắn, chỉ cần chịu khó nghiên cứu một chút… nói không chừng sẽ tìm ra những nguyên liệu thích hợp để luyện chế, kéo dài quá trình thức tỉnh của Cự Ma thêm thời gian.
Nhưng đây chỉ là giả thuyết, dù sao thì Lạc Nam không quá hiểu rõ những thứ tồn tại ở Vị Diện này, chưa chắc sẽ tìm thấy thứ cần thiết.
“Hahaha!” Lão nhân nở nụ cười chua chát nhưng vô cùng thanh thản:
“Lão phu sống vạn năm dưới lòng đất này, tay đã dính đầy máu tươi của vô số đồng nam đồng nữ… Dù là vì đại nghĩa, tội lỗi của ta cũng sâu như biển cả. Ta vốn dĩ là một tên ác nhân không thể tha thứ!”
Lão nhìn Lạc Nam, đôi mắt ngấn lệ:
“Hôm nay, gặp được thiếu hiệp, biết được hàng triệu sinh linh vẫn còn hy vọng… Lão phu dù chết cũng nhắm mắt! Dùng cái thân tàn ma dại này, dùng cái mạng quèn này để thiêu đốt thành giọt Tế Ma Dịch cuối cùng… Lão phu có thể giúp ngươi kéo dài phong ấn thêm Bốn Năm!”
“Tổng cộng là sáu năm!” Lão già nhìn Lạc Nam bằng ánh mắt phó thác toàn bộ sinh mệnh và vận mệnh:
“Sáu năm! Lão phu dùng tính mạng này đổi lấy sáu năm cho ngươi! Thiếu hiệp… Liệu sáu năm có đủ để ngươi quay lại… Làm thịt con quái vật này không?!”
Không gian rơi vào sự tĩnh mịch tuyệt đối.
Diệu Ái đã đi lại gần, đứng bên cạnh Lạc Nam, nhìn lão nhân cụt tay đang nằm dưới hố sâu. Thiếu nữ không còn sợ hãi, trong mắt nàng lúc này chỉ có sự thương cảm và kính trọng đối với một kẻ đã gánh vác bi kịch.
Lạc Nam nhìn thẳng vào mắt lão nhân áo xám.
Hắn nhận ra sự chân thành và thanh thản tuyệt đối trong đôi mắt ấy. Đó không phải là sự xốc nổi, mà là sự cứu rỗi cuối cùng của một linh hồn đã chịu đựng quá nhiều đau khổ.
Được rồi, điều này đối với lão nhân cũng là một cách “chuộc tội” hay giải thoát… hắn sẽ không cưỡng cầu nữa.
Lạc Nam gật đầu, cất giọng kiên định như đinh đóng cột: “Sáu năm… Là quá đủ với bổn toạ.”
Vào khoảnh khắc này, uy thế Bá Chủ vô hình hiện ra, hư ảnh một nam tử đỉnh thiên lập địa, kinh luân hồi, động vạn cổ chấp chưởng toà tháp trong tay mơ hồ hiển hiện…
Lão nhân toàn thân chấn động, tim đập thình thịch một cách điên cuồng…
Sống đủ lâu để biết rằng, mình đã cược đúng chỗ!
Cái loại khí thế vô hình ngưng thực như ảo ảnh này, tuyệt đối không phải một tên nhóc hư trương thanh thế có thể tạo ra được.
“Hahaha! Tốt! Tốt lắm!” Lão ngửa đầu cười lớn, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đầy nếp nhăn.
“Vậy thì… trước khi ra đi, ta có thứ này cho ngươi!”
Lão già lấy ra một tấm Lệnh Bài.
Tấm lệnh bài trong tay lão nhân áo xám dường như không phải chế tác từ kim loại thông thường, cũng không phải loại ngọc thạch xa hoa.
Nó có màu xám xịt của tro tàn, bề mặt xù xì thô ráp nhưng lại toát ra một luồng khí tức cổ xưa, u tịch cùng cực.
Trên mặt lệnh bài, hình ảnh một sợi xiềng xích quấn quanh một ngọn núi lớn được chạm khắc vô cùng tinh xảo, từng vệt vằn vện rực lên ánh sáng bạc nhạt, đập theo nhịp như một trái tim đang thoi thóp.
Lạc Nam giơ tay chộp một cái… nhẹ nhàng đưa nó từ cái gốc tay cụt của lão già bay về phía mình.
Hắn vừa nhìn, liền nhận ra có những Trận Văn được ẩn giấu trong tấm lệnh bài.
Lão nhân áo xám ho sặc sụa vài tiếng, ngẩng đôi mắt đỏ ngầu nhưng đã lấy lại sự minh mẫn cuối cùng, khàn khàn cất lời:
“Lão phu… tên là Tống Triết. Năm xưa, lão phu chỉ là một đệ tử ngoại môn nhỏ bé, phụ trách việc lau dọn đan phòng và trông coi linh thảo tại Đoạn Ma Tông…”
Hai từ “Đoạn Ma Tông” vừa thốt ra, trong mắt Tống Triết hiện lên một vệt hoài niệm xót xa cùng sự tự hào sâu sắc.
Tống Triết run rẩy cố gắng ngẩng đầu lên cao hơn một chút, nhìn về phía trần vực sâu tăm tối như muốn nhìn xuyên qua tầng tầng đất đá để trở về với quá khứ xa xôi ngàn năm trước.
“Năm đó, Viễn Cổ Cự Ma hoành hành ngang ngược, reo rắc tai họa… Sinh linh lầm than, máu chảy thành sông, vạn dặm đại địa hóa thành đầm lầy chết chóc. Khi đó, Tổ Tiên của Đoạn Ma Tông chúng ta… người sở hữu danh xưng Đoạn Ma Lão Tổ đã không ngần ngại đứng ra đồng quy vu tận, thành công phong ấn nó, tạo thành Tế Ma Uyên!”
Giọng Tống Triết nghẹn ngào, từng lời từng chữ như được rút ra từ trong tâm khảm:
“Lão phu vì tu vi yếu kém nhưng có tài luyện đan, được giao cho nhiệm vụ ở lại lòng đất, trông coi Tế Ma Uyên và luyện chế Tế Ma Dịch…”
Lão nhìn chằm chằm vào tấm lệnh bài trong tay Lạc Nam, tiếp tục giải thích:
“Tấm lệnh bài ngươi đang cầm trên tay chính là Đoạn Ma Lệnh — tín vật đại biểu cho thân phận Đệ Tử của Lão Tổ năm xưa. Trong lệnh bài này có ẩn chứa một trận pháp truyền tống, có thể đưa ngươi đến Đoạn Ma Tông!”
Lão hít một hơi sâu, lồng ngực gầy guộc phập phồng:
“Đoạn Ma Tông nằm ở phía Nam Vị Diện — nơi có ngọn Đoạn Ma Phong sừng sững nối liền trời đất. Dù mấy nghìn năm lão phu không quay về, tông môn có thể đã suy tàn hoặc đổi tên, nhưng nguồn tài nguyên tu luyện ở đó chắc chắn vượt xa cái làng Mộc Ma hẻo vô số lần.”
“Ngươi muốn ta đến Đoạn Ma Tông?” Lạc Nam lật đi lật lại tấm lệnh bài trong tay.
“Phải!” Tống Triết gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực cháy niềm hy vọng:
“Thiếu hiệp, ngươi sở hữu nhục thân lực lượng và tâm tính kinh thiên động địa. Nhưng Lãng Cốt Khư này chỉ là mặt trên thân xác Cự Ma, quá thiếu thốn tài nguyên… Sáu năm ngắn ngủi e rằng sẽ rất khó tiến triển! Chỉ có đến Đoạn Ma Tông một chuyến sẽ gia tăng tỷ lệ thành công.”
Lão già dừng một chút, liếc nhìn Diệu Ái đang đứng yên lặng bên cạnh Lạc Nam:
“Kích hoạt tấm lệnh bài này, trận pháp truyền tống sẽ trực tiếp đưa hai ngươi vượt qua hàng vạn dặm không gian, xuyên qua lớp sương mù ma khí nguy hiểm để đi thẳng vào bên trong trung tâm Đoạn Ma Tông. Đây là cơ duyên tốt nhất mà lão phu có thể dành cho ngươi!”
Diệu Ái nghe vậy, đôi mắt trong trẻo nhấy nháy… Nàng nắm chặt lấy tay áo nam nhân, không hề cất tiếng can thiệp.
Đối với nàng, dù Lạc Nam quyết định đi đâu, làm gì, nàng cũng sẽ lặng lẽ bước theo sau, tuyệt đối không có nửa lời dị nghị.
Lạc Nam nhìn Tống Triết, cảm nhận được luồng sinh mệnh lực đang trôi tuột đi rất nhanh trong cơ thể lão già. Dù sao thì việc cắn nuốt Huyết Ma Đan, bộc phát sức mạnh vượt cấp rồi bị mình một quyền đánh nát hai tay, lão đã như đèn dầu trong gió…
“Tống Triết…” Lạc Nam mở lời, giọng nói không còn vẻ giễu cợt ban đầu mà mang theo sự tôn trọng dành cho một kẻ đã kiên trì vì lý tưởng “Tế Ma” suốt hàng ngàn năm:
“Ngươi có hối hận không?”
“Hối hận?”
Tống Triết ngẩn ngơ một chút, rồi đột nhiên bật cười. Tiếng cười lần này không còn điên dại, chát chúa như trước mà lại mang theo một sự nhẹ nhõm, thanh thản đến lạ kỳ.
“Lão phu từng hối hận… Hối hận vì bản thân bất tài… hối hận khi mỗi lần nhìn những đứa trẻ ngây thơ rơi vào dược đỉnh, tiếng gào khóc của chúng lại ám ảnh ta trong từng thời khắc… Nhưng hôm nay, gặp được ngươi, nhìn thấy một tia hy vọng… lão phu không còn gì để hối hận nữa!”
Tống Triết dùng chút lực tàn còn lại ở hai chân, chậm rãi tựa lưng vào vách đá ngô nghê. Lão nhìn về phía dược đỉnh bằng đồng cổ kính đằng xa, nơi ngọn lửa màu trắng tinh khôi vẫn đang bùng cháy nhẹ nhàng.
“Lời hứa sáu năm… Thiếu hiệp, lão phu sẽ dùng linh hồn này, ở trong dược đỉnh giám sát ngươi! Sáu năm sau, nếu ngươi không đến… lão phu dù hóa thành lệ quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!”
“Nhưng nếu ngươi thật sự đến… bất kể kết quả thế nào, ngươi cũng không nợ nần gì lão phu, cũng không nợ hàng triệu sinh linh Lãng Cốt Khư bất cứ điều gì cả.”
Nói xong câu đó, Tống Triết không chờ Lạc Nam trả lời thêm.
Lão già nhắm nghiền hai mắt, miệng lẩm nhẩm những câu chú ngữ cổ xưa và phức tạp.
ÂM… ÂM… ÂM!
Trần vực sâu chấn động mạnh mẽ. Ngọn lửa trắng dưới đáy dược đỉnh đồng đùng một cái bùng lên cao hàng chục thước!
Ánh sáng màu trắng tinh khôi tràn ngập khắp không gian tăm tối, xua tan đi toàn bộ tử khí và ma khí hôi hám tích tụ xung quanh.
Từ trên thân thể Tống Triết, từng luồng ánh sáng bắt đầu thoát ra. Đó không phải là Minh Lực thông thường, mà là Minh Hồn mang theo ý chí phong ma, cùng toàn bộ tinh huyết, sinh mệnh và cả chấp niệm tích tụ suốt nhiều năm tháng của lão nhân.
Thân thể lão già tựa vào vách đá bắt đầu hóa thành những hạt sáng như đom đóm, chầm chậm bay về phía dược đỉnh khổng lồ.
Trong quá trình thiêu đốt bản thân, gương mặt gầy guộc, nhăn nheo của Tống Triết không hề có nửa điểm đau đớn hay sợ hãi.
Trái lại, khóe miệng lão nhếch lên một nụ cười cực kỳ mãn nguyện và thanh thản.
Mớ tóc bạc xơ xác tung bay trong ngọn lửa trắng, giống như một kẻ lữ hành mệt mỏi cuối cùng cũng tìm thấy bến đỗ cho cuộc đời mình.
“Đã đến lúc… lão phu đi gặp lại Lão Tổ rồi, ngẩng cao đầu và không hổ thẹn…”
Một tiếng thì thầm mơ hồ vang lên trong không gian, rồi biến mất hoàn toàn.
Thân thể và linh hồn của Tống Triết đã tan biến, biến thành một luồng dải ngân hà màu bạc chui tọt vào bên trong chiếc dược đỉnh cổ kính!
Nắp đỉnh tự đóng lại!
OÀNH!
Ngọn lửa trắng bên dưới dược đỉnh cuồng bạo xoay tròn.
Tiếng luyện đan rầm rộ như tiếng sóng biển xô bờ vang lên từ bên trong. Qua thành đỉnh đồng tương đối dày, Lạc Nam có thể cảm nhận rõ ràng một giọt chất dịch màu xám bạc vô cùng thuần khiết, mang theo ý chí kiên cường và chấp niệm trấn ma to lớn đang dần dần ngưng tụ.
Đó chính là giọt Tế Ma Dịch cuối cùng — giọt chất dịch được đánh đổi bằng toàn bộ tính mạng, linh hồn và thọ nguyên của “kẻ tế ma”.
VÚT!
Từ trên miệng dược đỉnh, một vệt sáng bắn ra, lao thẳng về phía vệt mạch máu đỏ thẫm lớn nhất dưới lòng đại địa — nơi xích phong ấn đang đâm sâu vào tim của Viễn Cổ Cự Ma.
Khi giọt Tế Ma Dịch chạm vào mạch máu, một làn sóng năng lượng ôn hòa nhưng vô cùng kiên cố lập tức lan tỏa ra xung quanh.
Những vệt nứt xói mòn trên Xiềng Xích bắt đầu được chữa lành với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Tiếng gầm rú mơ hồ, âm hống từ sâu trong lòng đất của Cự Ma giống như bị một bàn tay vô hình đè nén xuống, dần dần trở nên phẳng lặng và chìm vào giấc ngủ sâu.
Xung quanh Tế Ma Uyên, không khí ngột ngạt ban nãy đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh mịch và lạnh lẽo.
Lạc Nam đứng yên tại chỗ, lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình hiến tế của Tống Triết từ đầu đến cuối… Đôi mắt của hắn không hề chớp lấy một cái, sâu trong đáy mắt ánh lên những vệt sáng phức tạp.
“Không phải thiện nhân, nhưng chắc chắn không phải ác nhân…” Lạc Nam thong thả lên tiếng, giọng nói dịu nhẹ hòa vào hư không.
Diệu Ái tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay hắn, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào:
“Lạc Nam ca… ông ấy thực sự đã giải thoát rồi đúng không?”
“Đúng vậy.” Lạc Nam vỗ nhẹ lên bàn tay thiếu nữ: “Đối với ông ta, tiếp tục sống trong sự dằn vặt của lương tâm mới là hình phạt tàn nhẫn nhất. Chết đi như thế này, dùng chút sức tàn cuối cùng để để lại hy vọng cho Lãng Cốt Khư… đó là sự cứu rỗi tốt nhất mà ông ta tự dành cho chính mình.”
Chết ở Âm Gian chính là kết thúc triệt để, không thể đầu thai, vô pháp luân hồi… cũng là giải thoát thật sự.
Hắn cúi đầu, nhìn lại tấm lệnh bài Đoạn Ma Phong Mệnh Lệnh trong tay.
Sáu năm!
Lạc Nam chưa bao giờ là một kẻ thích gánh vác trách nhiệm thiên hạ, hắn sống trên đời này chỉ làm những gì mình thích, theo đuổi đỉnh cao của lực lượng và bảo vệ những người xung quanh.
Tuy nhiên, một khi hắn đã cất lời hứa.. nhất là lời hứa trước sự hy sinh của một linh hồn kiên cường — dù trả bất cứ cái giá nào, cũng phải thực hiện.
Bằng không, sao đủ tư cách chạm đến cảnh giới ấy…
“Viễn Cổ Cự Ma sao…” Lạc Nam nhếch môi nở một nụ cười tà mị:
“Sáu năm sau, ta sẽ quay lại đây, dùng nắm đấm này đập nát đầu ngươi!”
Hắn quay sang nhìn Diệu Ái, ánh mắt trở nên ôn hòa:
“Diệu Ái, chúng ta sắp sửa rời khỏi vùng đất này… có sợ không?”
Diệu Ái ngẩng khuôn mặt xinh đẹp, kiều diễm lên nhìn Lạc Nam. Đôi mắt nàng rực sáng sự tin tưởng tuyệt đối, không có nửa điểm do dự hay sợ hãi:
“Có ca ở bên cạnh, dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, Diệu Ái cũng không sợ! Chỉ cần huynh không bỏ rơi muội…”
“Nói bậy, sao có thể bỏ rơi bé con đáng yêu như thế?” Lạc Nam gõ nhẹ lên trán nàng một cái.
Hắn bước đến, thu hồi Dược Đỉnh của Tống Triết vào trong đan điền, ẩn giấu vào thể nội.
Lạc Nam không chậm trễ nữa. Hắn dồn một luồng Minh Lực khiêm tốn vào bên trong lệnh bài.
ONG!
Tấm lệnh bài màu tro tàn lập tức phát ra tiếng rền vang chấn động. Những vệt phù văn bạc trên bề mặt bùng nổ ánh sáng, hóa thành vô số tia sáng không gian quấn quanh thân thể Lạc Nam và Diệu Ái.
Một trận pháp truyền tống hình tròn phức tạp dựng lên dưới chân hai người.
Dọc theo các vệt trận văn, không gian xung quanh bắt đầu vặn quẹo, nứt nẻ ra những khe hở đen kịt.
Đôi nam nữ hư không tiêu thất.
Tế Ma Uyên chìm vào tĩnh lặng tưởng như vĩnh hằng…
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
