Chương 10: BÍ ẨN BÊN DƯỚI!

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 10: BÍ ẨN BÊN DƯỚI!

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 10: BÍ ẨN BÊN DƯỚI! · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 10: BÍ ẨN BÊN DƯỚI!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Khi khí trời thay đổi, Lạc Nam đứng chống gánh nước ở giữa Dược Điền, hít một hơi thật sâu.

Toàn bộ Dược Điền lúc này tỏa ra một tầng hào quang lung linh, tinh khiết hơn bất kỳ khu vực Dược Điền nào khác trong tông môn.

Tạp khí mỏng manh ban đầu đã bị thay thế bởi những luồng Hồn Khí dịu nhẹ, dạt dào sức sống.

Khi Lạc Nam hoàn thành việc tưới tắm cho gốc Huyết Linh Chi cuối cùng, hắn ngồi xuống một mỏm đá nhẵn nhụi để điều hòa hơi thở.

Chính vào khoảnh khắc hắn thả lỏng ý thức, để Chúa Tể Ngự Minh bao trùm lấy toàn bộ các mẫu Dược Điền nhằm lắng nghe sự hài hòa của vạn vật, một cảm giác vô cùng bất thường đột ngột phản ứng ngược trở lại tâm trí hắn.

“Hửm?” Lạc Nam cau mày.

Khi quan sát bằng mắt thường, Dược Điền chỉ là những ô đất vuông vắn được phân chia ngẫu nhiên.

Những con đường nhỏ ngoằn ngoèo, những gốc cây cổ thụ già cỗi mọc rải rác ở các góc đồi, cùng những mỏm đá xám nhô lên trông hoàn toàn tự nhiên.

Nhưng trong thế giới quan của Lạc Nam… nơi được mọi dòng chảy năng lượng và tiếng nói linh tính của thảo mộc được liên kết lại – một bức tranh hoàn toàn khác biệt hiện ra!

Mỗi khóm U Minh Thảo mà hắn vừa tưới tắm không đơn thuần là cây cỏ, mà điểm cắm rễ của chúng lại chính là một Điểm Quy Tụ Năng Lượng!

Hàng ngàn gốc U Minh Thảo nối liền với nhau bằng những đường rễ ngầm dưới lòng đất, tạo thành hàng trăm vệt đường cong phức tạp, uốn lượn tựa như những Trận Văn cổ xưa!

“Có huyền cơ…” Lạc Nam đứng dậy.

Hắn lùi lại vài bước, leo lên một ngọn đồi nhỏ quan sát toàn cảnh Dược Điền từ trên cao.

Bốn gốc cây Đại Thụ cổ thụ màu đen tuyền… vốn tưởng là những cây gỗ mục không giá trị đứng ở bốn góc Dược Điền — thực chất lại tỏa ra những luồng ma lực vô hình, cắm sâu rễ xuống lòng đất hàng vạn mét.

Bốn gốc Đại Thụ này chính là bốn Mắt Trận cực kỳ kiên cố!

“Đây… không phải là một Dược Điền bình thường!” Lạc Nam thì thầm, ánh mắt ngưng tụ:

“Văn Minh Tu Luyện ở Âm Gian quả nhiên viễn siêu Dương Thế… đây là thủ đoạn mà ở Hạ Giới chắc chắn không thể nhìn thấy.”

Toàn bộ Dược Điền thực chất là một Đại Trận khổng lồ!

Việc trồng linh dược ở đây không phải chỉ để thu hoạch tài nguyên cho tông môn, mà là một phương thức ngụy trang và vận hành trận pháp vô cùng tinh vi!
Mỗi gốc linh dược sinh trưởng ở đây đều liên tục hấp thụ Âm Khí và Tử Khí, sau đó thông qua hệ thống rễ cây chuyển hóa thành năng lượng Phong Ấn, liên tục rót xuống lòng đất!

Đại Trận này dùng để Phong Ấn thứ gì?

Càng kinh ngạc hơn, Lạc Nam nhận ra rằng, hai gã sư huynh Trương Lực và Bàng Sơn trước đó vì vô trách nhiệm, tưới nước Âm Tuyền và bón Tử Khí Phân lúc dày lúc ít, đã khiến cho các đường Trận Văn bằng rễ cây bị tắc nghẽn, làm cho lực lượng phong ấn của đại trận này bị suy giảm khá nhiều trong vài năm qua!

Chính hành động vô tình làm sạch rễ cây và thuần hóa nước Âm Tuyền của Lạc Nam đêm qua đã khai thông lại hàng trăm vệt Trận Văn bị tắc nghẽn, khiến đại trận phong ấn dưới lòng đất bất ngờ vận hành trơn tru trở lại!

ÙN ÙN…

Từ sâu trong lòng đất, cách mặt đất hàng vạn thước, một nhịp rung nhẹ phát ra.

Luồng nhịp rung này cực kỳ kín kẽ, chỉ có kẻ đang kết nối thần thức với toàn bộ linh thảo như Lạc Nam mới có thể cảm nhận được.

Đó là một nhịp đập oán hận, hung dữ, chứa đựng ma uy vô biên đang cố gắng chống cự lại lực lượng phong ấn vừa được gia cố!

“Rốt cuộc… phía dưới ẩn giấu cái gì?” Lạc Nam nheo mắt.

Hắn cảm giác… đây có thể là hoạ, nhưng cũng có thể là cơ duyên cho mình.

“OÁP!”

Tiếng ngáp dài của Bàng Sơn vang lên từ căn nhà gỗ. Gã mập bước ra, vươn vai một cái rồi khinh khỉnh đi về phía Dược Điền để kiểm tra thành quả của “tên tạp dịch” Lạc Nam.

Trương Lực cũng chậm rãi bước ra sau, tay cầm một chiếc roi mây, chuẩn bị sẵn tư thế kiếm cớ chửi mắng nếu Lạc Nam làm không xong việc.

Tuy nhiên, khi hai kẻ đó vừa bước chân vào, cả hai lập tức đứng khựng lại, mắt trợn ngược như gặp ma!

Trước mắt bọn hắn, năm mươi mẫu Dược Điền không hề héo hon hay u ám như mọi ngày.

Ngược lại, hàng ngàn khóm U Minh Thảo vươn mình xanh tốt, lá cây tỏa ra Minh Khí đen tuyền tinh khiết, từng giọt sương mai đọng trên phiến lá lấp lánh như ngọc bảo. Khu vực Huyết Linh Chi thì đỏ rực một vùng, hương thơm thanh nhã dạt dào xua tan toàn bộ mùi hôi hám của Tử Khí Phân!

“Cái… Cái gì thế này?!” Bàng Sơn dụi mắt liên tục, không tin vào những gì mình đang thấy:

“Cái tên này… hắn đã làm cái gì với Dược Điền vậy?!”

Trương Lực cũng bàng hoàng không kém. Gã chạy xồng xộc đến trước một gốc Huyết Linh Chi, cẩn thận quan sát rồi thốt lên:

“Tốt quá! Phẩm chất này… Đây đều là U Minh Thảo và Huyết Linh Chi Thượng Phẩm! Làm sao có thể như vậy được? Dù là Chấp sự Trưởng lão của Dược Đường ra tay cũng chưa chắc nuôi dưỡng ra phẩm chất tinh khiết thế này trong một đêm!”

Dược Điền này chỉ là vùng ngoại vi, ở trong chủ tông có một nơi khác gọi là Tài Bảo Điền… đó mới là nơi trồng trọt thiên tài địa bảo cao cấp, được các Trưởng Lão tinh thông Dược Đạo đích thân quản lý.

Nhưng dù là Trưởng Lão đó cũng khó cải biến được cả Dược Điền trong một đêm…

Lạc Nam từ trên đồi nhỏ thong thả đi xuống, tay vẫn cầm gáo gỗ tưới nước, vẻ mặt lộ ra chút mệt mỏi:

“Hai vị sư huynh, đệ đã hoàn thành công việc tưới nước và dọn dẹp theo đúng dặn dò. Không biết… hai huynh có hài lòng không?”

Trương Lực nuốt nước bọt gượng gạo, lập tức thu lại chiếc roi mây, cố gắng giữ vẻ uy nghiêm của kẻ bề trên nhưng mắt thì sáng rực lên vì tham vọng:

“Khụ… Hừm! Tạm được! Xem ra ngươi cũng có chút tay nghề chăm sóc cây cỏ. Nhờ có hướng dẫn đúng đắn của hai huynh đệ ta ngày qua nên ngươi mới làm được như vậy đấy!”

Bàng Sơn liền vỗ đùi đánh đốp, hỉ hả hùa theo: “Đúng đúng! Là do hai huynh đệ ta chỉ dẫn tốt! Lạc Nam, ngươi làm khá lắm. Xem ra ngươi rất hợp với ca đêm. Từ nay về sau, toàn bộ công việc chăm sóc Dược Điền vào ban đêm tiếp tục giao cho ngươi!”

Bọn hắn trong lòng đang mừng rỡ đến điên cuồng. Linh dược có phẩm chất cao thế này khi nộp lên sẽ đổi được vô số Cống Hiến Điểm và tài nguyên tu luyện, mà toàn bộ công sức bỏ ra lại thuộc về tên tạp dịch ngây ngô này.

Lạc Nam mỉm cười gật đầu: “Đa tạ hai vị sư huynh chiếu cố. Đệ nhất định sẽ cố gắng.”

Sau khi Trương Lực và Bàng Sơn hối hả mang một ít linh dược mẫu đi vào trong tông để lập công, Dược Điền lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

Lạc Nam bước đến chòi tranh.

Lão già Lão Mộc đã trở lại chiếc ghế mây từ lúc nào. Lão vẫn nằm đó, tay ôm hồ lô rượu, râu tóc lộn xộn, tiếng ngáp dài thỉnh thoảng lại vang lên đầy lười biếng.

Lạc Nam không nói gì, lấy từ trong ngực áo ra một vò rượu nhỏ… rượu này, tìm thấy trong Đỉnh của Tống Triết.

“Chút thành ý bái kiến Lão Mộc Chấp sự.” Lạc Nam điềm nhiên nói.

Lão Mộc không mở mắt, nhưng mũi lão khẽ giật giật. Mùi hương đậm đà của loại rượu cổ xưa tức thì xông vào mũi lão.
Lão già bật giật mình ngồi dậy nhanh như chớp…

Đôi mắt đục ngầu của lão bắn ra một vệt sáng sắc lẹm như thần kiếm xé tan hư không, nhưng vệt sáng đó biến mất nhanh tới mức nếu là người bình thường sẽ tưởng mình bị hoa mắt.

Lão Mộc chộp lấy vò rượu, mở nút bấc ra, hít một hơi thật sâu rồi ngửa cổ nốc một hớp lớn.

“Khàaaa…!” Lão Mộc khè ra một luồng hỏa khí, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào Lạc Nam, giọng nói khàn khàn:

“Loại rượu này… mang theo mùi của Tế Ma Uyên. Ngươi chính là kẻ đã cầm theo Đoạn Ma Lệnh truyền tống đến quảng trường ngày hôm qua?”

“Đúng vậy!” Lạc Nam chắp tay.

Lão Mộc im lặng nhìn Lạc Nam một hồi lâu. Ánh mắt lão như muốn xuyên thấu qua thân thể Lạc Nam, nhưng đáp lại lão chỉ là một luồng khí tức bình thản, sâu không thấy đáy…

Lão Mộc thở dài một tiếng, tự giễu cười: “Đoạn Ma Lệnh… Đã mấy ngàn năm rồi, ta tưởng cái lệnh bài đó đã vĩnh viễn vùi lấp dưới lòng đất lạnh lẽo cùng với tên ngốc kia rồi chứ. Ngươi nói… ngươi nhận được sự phó thác của một kẻ tên Tống Triết?”

“Quả nhiên, lão già này không tầm thường!” Lạc Nam thầm nghĩ.

Cả Đoạn Ma Tông đều quên mất Tống Triết, nhưng Lão Mộc lại nhận thức…

Rõ ràng, đây cũng là một lão quái vật.

Hắn gật đầu: “Lão Tống đã dốc hết Minh Hồn của bản thân phong ấn Cự Ma… Trước khi tiêu tán, đã giao Đoạn Ma Lệnh cho ta, hy vọng ta có thể đến đây tu luyện thật tốt.”

Lão Mộc nghe đến cái chết của Tống Triết, bàn tay ôm hồ lô rượu khẽ rung lên.

Lão ngửa cổ uống thêm một hớp rượu lớn, những giọt rượu chảy ròng ròng xuống bộ râu bạc xơ xác.

“Tống Triết… Tống Triết…” Lão Mộc thì thầm, giọng nói chứa đựng sự chua chát và thương cảm sâu sắc:

“Đám trưởng lão và đệ tử đứng trên đài cao kia làm sao nhớ được cái tên đó… Bọn hắn chỉ biết hưởng thụ sự bình yên và huy hoàng của Đoạn Ma Tông hôm nay, làm sao biết được thật nhiều năm trước, đã có những kẻ phải hy sinh cả thân xác lẫn hồn phách ở nơi tối tăm nhất để giữ vững nền móng cho cái tông môn này!”

Lạc Nam ánh mắt khẽ động: “Lão Mộc… ngươi và Lão Tống…”

“Ta là sư huynh của nó!” Lão Mộc đột ngột cất lời, ánh mắt lóe lên một vệt ký ức xa xăm, lầu bầu nói:

“Theo lời sư tôn… Nó nhận nhiệm vụ trấn giữ Tế Ma Uyên, còn ta… ta được lệnh ở lại gia cố trận pháp tại Dược Điền này!”

Lạc Nam gật gù… Mọi mảnh ghép trong đầu hắn lập tức được nối liền!

Hóa ra lão già lười biếng, nát rượu bị cả tông môn coi thường này lại chính là vị sư huynh cùng thời với Tống Triết!

Lão không hề lười biếng, cũng không hề trốn tránh, mà lão đã âm thầm cắm rễ tại cái Dược Điền hẻo lánh này suốt nhiều năm qua để làm một việc duy nhất…

Trấn giữ phong ấn!

Chẳng lẽ bên dưới lại là một thứ gì đó sánh ngang Viễn Cổ Cự Ma?

Hay nói nó không chỉ có một?

Lão Mộc nhìn Lạc Nam, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ:

“Tiểu tử, ngươi rất khá. Đêm qua ngươi dùng công pháp gì ta không cần biết, nhưng ngươi đã vô tình khai thông lại Trận Văn của Dược Điền đại trận, giúp ta giảm bớt không ít gánh nặng. Nếu không… e rằng đêm qua cái thứ bên dưới đã lại chuyển mình rồi.”

Lạc Nam đi lên từ Tế Ma Uyên, Lão Mộc hiểu hắn đã biết những việc mà đa số người ở thời đại này đã sớm quên lãng… nên cũng không có ý che giấu gì cả.

Lạc Nam nheo mắt hỏi: “Tiền bối, thứ phong ấn sâu dưới lòng Dược Điền này… rốt cuộc là gì?”

Lão Mộc siết chặt hồ lô rượu, ánh mắt trở nên vô cùng ngưng trọng, ghé sát lại gần Lạc Nam, hạ thấp giọng nói:

“Dưới lòng đất này… phong ấn Tam Đầu Ma Long Sư — Tọa kỵ hung tàn năm xưa của Viễn Cổ Cự Ma!”

Lời nói của Lão Mộc như một luồng gió lạnh buốt sống lưng dội qua tâm trí Lạc Nam.

Tam Đầu Ma Long Sư? Toạ kỵ của Viễn Cổ Cự Ma?

“Năm xưa…” Lão Mộc trầm giọng kể, ánh mắt tràn ngập sự dè chừng với vùng đất dưới chân:

“Khi Đoạn Ma Lão Tổ dốc toàn lực phong ấn Viễn Cổ Cự Ma tại Tế Ma Uyên, con quái thú này đã điên cuồng tàn sát vạn dặm đại địa hòng giải cứu chủ nhân. Tổ sư lúc này đã suy yếu… gần đất xa trời, không thể hoàn toàn đánh giết nó, đành phải dùng kế tách rời nó khỏi Cự Ma, dùng toàn bộ địa mạch của dãy núi phía Tây này cùng cả Dược Điền để lập nên Đoạn Mạch Phong Ma Trận, khoá chặt nó sâu vạn thước dưới lòng đất!”

“Tháng năm trôi qua, người đời đều tưởng Dược Điền chỉ là nơi trồng linh thảo cho đệ tử ngoại môn. Bọn hắn không biết rằng, mỗi gốc thực vật gieo trồng ở đây chính là những mắt xích liên tục rút đi ma khí của Tam Đầu Ma Long Sư, biến ma khí của nó thành chất dinh dưỡng cho linh thảo!”

Lão Mộc thở dài một tiếng đầy mệt mỏi: “Nhưng thời gian tàn nhẫn lắm tiểu tử… Đại trận qua ngàn năm đã bắt đầu suy yếu… Cách một thời gian, ta lại phải âm thầm hao tổn thọ nguyên và Minh Lực, đi xuống lòng đất gia cố lại những xích sắt phong ấn.”

Lạc Nam gật đầu hiểu ra… bảo sao lão già này lại đột ngột biến mất khỏi chòi tranh. Toàn bộ tông môn đều nghĩ lão đi uống rượu gục ở góc đường nào đó, nhưng thực chất lão đang một mình gánh vác sự an nguy của cả Đoạn Ma Tông dưới lòng đất tối tăm!

Mà chiến lực của Lão Mộc này chắc chắn vượt xa Tống Triết… khả năng sánh ngang Đoạn Bích Vân.

“Hôm nay ta nói cho ngươi biết những điều này…” Lão Mộc nhìn sâu vào mắt Lạc Nam:

“Vì ta nhận ra ngươi không đơn giản… Ngươi sở hữu một khả năng điều hòa linh tính vạn vật cực kỳ khủng khiếp. Tống Triết chọn ngươi mang Đoạn Ma Lệnh về… quả nhiên không sai lầm.”

Lạc Nam khoé miệng giật giật, nếu để Lão Mộc biết sở dĩ Tống Triết tin tưởng là vì bị mình đè ra đánh một trận, không biết sẽ có cảm nghĩ gì.

Lão Mộc cười khàn khàn: “Nơi này là nơi tĩnh lặng nhất, nhưng cũng là nơi nguy hiểm nhất. Thứ bên dưới đã bắt đầu thức tỉnh nhịp đập. Sớm muộn gì… trận phong ấn này cũng sẽ đến giới hạn.”

Lạc Nam siết chặt nắm tay, Viễn Cổ Cự Ma và cả toạ kỵ của nó, áp lực không nhỏ nha…

“Lão Mộc, khi nào thuận tiện… mang ta xuống dưới xem thử!”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com