Chương 11: TRƯỞNG THÀNH

Ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ / Chương 11: TRƯỞNG THÀNH

NGHE TRUYỆN

0:00
0:00

Chương 11: TRƯỞNG THÀNH · conduongbachu.com

Giọng đọc tự động

Truyện Con đường bá chủ ngoại truyện Chúa Tể Chi Lộ Chương 11: TRƯỞNG THÀNH tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô

Trăng máu treo lơ lửng trên bầu trời tăm tối tại U Hồn Cốc. 

Ánh sáng màu đỏ thẩm như máu loãng phủ lên khu hậu sơn tĩnh mịch như một lớp màn huyền bí.

Trong gian nhà trúc đơn sơ, Uyển Nhi – giờ đây đã là một thiếu nữ mười hai tuổi – đang ngồi xếp bằng trên tảng băng thạch lạnh giá. Thân hình nàng nhỏ nhắn nhưng tỏa ra một loại khí chất huyền diệu khó tả…

Nàng không hô hấp theo cách của tu sĩ bình thường, mà mỗi nhịp thở của nàng lại kéo theo sự ngưng trệ nhỏ của dòng chảy không khí xung quanh.

Năm năm qua, thế giới bên ngoài Tử Vong Cổ Tộc vẫn xem Uyển Nhi là một “phế vật” không linh căn, một phế đản bị năm đại lão tổ gạch tên khỏi gia phả… Nhưng không ai biết rằng, ngay dưới mí mắt của họ, một đại nhân vật từng xông qua Giới Bích đang dần tái sinh theo cách hoàn toàn khác biệt…

“Tử Vong trong Tộc… suy cho cùng cũng chỉ là một loại nhánh rất nhỏ bé…” Uyển Nhi mở mắt, trong con ngươi màu tím lóe lên một luồng quang mang uy nghiêm.

Nàng giơ bàn tay thon nhỏ ra. 

Không giống như các tộc nhân Tử Vong Cổ Tộc mỗi khi vận công lại bốc lên Tử Vong Minh Lực, lòng bàn tay Uyển Nhi hoàn toàn trống rỗng.

Nhưng nếu có cường giả rọi thần thức vào, họ sẽ kinh hoàng phát hiện: Không khí, ánh sáng, tà khí, tử khí, thậm chí là quy tắc không gian xung quanh bàn tay nàng… đều đang bị một lực lượng vô hình cưỡng ép “dập tắt”.

Đó là thành quả của Cấm Âm Quyết!

Kiếp trước, nàng dùng “Cấm” tung hoành Chung Cực, Vô Minh Thần Thế trấn áp bát phương.

Kiếp này, mang thân thể của sinh linh Âm Gian, nàng không còn bị Thiên Đạo Âm Ti bài xích. 

Nàng như một bọt biển khổng lồ, điên cuồng hấp thụ tất cả các loại khí có sẵn nơi Âm Gian… từ Âm Khí nguyên sơ, Hồn Khí hoang dại, Tử Khí âm trầm cho đến cả ánh sáng của nhật nguyệt lụi tàn…

Tất cả những nguồn năng lượng hỗn loạn ấy khi đi vào thể nội nàng đều bị Cấm Âm Quyết nghiền nát, tẩy rửa sạch sẽ cấu trúc ban đầu, chỉ giữ lại phần bản nguyên tinh thuần nhất để đúc nặn nên một thứ gì đó hoàn toàn mới.

OÀNH!

Sâu trong đan điền của Uyển Nhi, một luồng ánh đen bí hiểm lặng lẽ bùng phát. Hồn phách của nàng – vốn là Minh Hồn bình thường…  dưới sự trui rèn liên tục của Cấm Âm Quyết đã bắt đầu có sự thay đổi.

Lớp vỏ ngoài của Minh Hồn rạn vỡ, tiết ra những văn tự cổ xưa mang hình dáng của hàng vạn chiếc xích sắt hư ảo…

Minh Hồn như được giải phong khỏi gông cùm xiềng xích, lột xác và biến dị.

Thứ linh hồn biến dị này không hề tỏa ra uy áp kinh thiên động địa… nhưng nó lại mang một đặc tính cực kỳ bá đạo: Cấm!

So với Phong Cấm Quy Tắc năm xưa đã từng vang danh một cõi, đây là loại Cấm thuộc về cõi Âm Ti.

Tuy nhỏ yếu và mới hình thành, nhưng Uyển Nhi hiểu…

Cấm của mình không chỉ là Quy Tắc!

Đây là trạng thái biến dị xuất hiện khi nàng đã lý giải Cấm Âm Quyết đến một mức nào đó… độc nhất vô nhị, chưa từng có tên.

“Hồn này… gọi là Âm Ti Cấm Hồn đi!” Nàng tự đặt tên cho loại Minh Hồn Biến Dị của mình.

Khi Âm Ti Cấm Hồn hoàn toàn ngưng tụ, Uyển Nhi cảm nhận được hồn phách mình như biến thành một hố đen tuyệt đối.

Hố đen cấm đoán vạn vật…

“Hoàn hảo…” Uyển Nhi khẽ mỉm cười, vẻ đẹp thanh tao thoát tục hòa cùng sự lạnh lẽo của Cấm Chủ tạo nên một sức hút chết người:

“Âm Ti Cấm Hồn sẽ là át chủ bài đầu tiên của Cấm Chủ tại cõi u minh này.”

Thời gian như nước chảy qua kẽ tay, thoáng cái lại bốn năm nữa trôi qua.

Năm Uyển Nhi tròn mười sáu tuổi.

Thiếu nữ tuổi mười sáu sở hữu nhan sắc tuyệt mỹ nhưng thanh cao như đóa sen tuyết trắng tinh khiết mọc giữa u đàm sâu thẳm…

Thê lương, tịnh mịch nhưng đẹp đến mức đến thiên địa phải đố kỵ.

Nàng vẫn mặc bộ trang phục đơn sơ, hàng ngày quét dọn lá rơi ở hậu sơn, giữ vững hình ảnh một đứa trẻ ngoan ngoãn, lặng lẽ.

Thế nhưng, bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi một sự kiện trọng đại của Tử Vong Cổ Tộc: Thí Luyện Thiên Tài trăm năm một lần.

Đây là đại hội luận bàn quy mô nhất tộc, nơi tất cả các con cháu trẻ dưới 100 tuổi thi đấu để tranh giành tài nguyên tu luyện, địa vị gia tộc và quan trọng nhất là cơ hội được bước vào “Tử Vong Thánh Địa” để nhận sự ban phúc của các đời tiên tổ.

Sáng hôm ấy, tại căn nhà nhỏ ở hậu sơn, phụ thân Tử Thiên Nhai và mẫu thân Tử Mộc Lan ngồi thở dài nhìn con gái.

“Uyển Nhi, hôm nay trong tộc mở đại hội thí luyện, âm thanh náo nhiệt sẽ vang động khắp U Hồn Cốc. Ngươi nếu thấy tủi thân thì cứ ở trong phòng, phụ thân đã chuẩn bị cho con một ít linh quả ngon…” Tử Mộc Lan vuốt tóc nữ nhi, ánh mắt hiền từ. 

Nàng luôn cảm thấy mắc nợ đứa trẻ này vì không thể cho nó một tư chất tu luyện bình thường.

Tử Thiên Nhai đứng bên cạnh, lưng hơi còng xuống. Dù là cường giả Bán Địa Tiên uy chấn một phương, nhưng trước những tộc quy khắt khe, ông cũng không thể đòi lại công bằng cho nữ nhi.

Không thể nhận được những đãi ngộ xứng đáng của một công chúa Cổ Tộc.

Thế nhưng, Uyển Nhi lại ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo nhìn thẳng vào phụ mẫu, cất giọng bình tĩnh:

“Phụ thân, mẫu thân… ta muốn tham gia thí luyện.”

“Cái gì?”

Tử Thiên Nhai giật mình, ấm trà trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. 

Tử Mộc Lan thì hoảng hốt nắm lấy tay con: “Uyển Nhi đừng nghĩ quẫn! Những kẻ tham gia thí luyện đều là tinh anh của tộc, thấp nhất cũng là Tam Chuyển Minh Tu! Bọn chúng ra tay không biết nặng nhẹ, rất nguy hiểm!”

“Đúng vậy, Uyển Nhi!” Tử Thiên Nhai nghiêm mặt, giọng trầm xuống đầy lo lắng: 

“Mặt mũi của phụ mẫu không quan trọng, chủ yếu là an nguy của ngươi!”

Uyển Nhi không vội vã phản bác. Nàng nhẹ nhàng rót hai tách trà, dâng lên cho phụ mẫu rồi thong thả nói:

“Phụ thân, mẫu thân… Ta hiểu tình thương của hai người, muốn bảo vệ nữ nhi cả đời trong u cốc này. Nhưng con người ta sinh ra dưới bầu trời, đâu thể sống mãi trong sự che chở? Ta không muốn mãi là chim sẻ bị nhốt trong lồng gỗ.”

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi rặng núi U Hồn trùng điệp: “Ta muốn tự do, khám phá chốn Âm Gian rộng lớn này. Và cách duy nhất để gia tộc không ngăn cấm ta ra ngoài… chính là chứng minh bản thân!”

Tử Thiên Nhai ngơ ngác nhìn con gái… Lời nói này phát ra từ miệng một thiếu nữ mười sáu tuổi không hề có linh căn, sao nghe lại mang theo một loại khí thế khiến một Bán Tiên như ông cũng phải chấn động?

“Nhưng… ngươi vốn không thể tu luyện Tử Vong Chi Lực!” Tử Mộc Lan nghẹn ngào.

“Thất bại thì sao chứ?” Uyển Nhi cười nhẹ, một nụ cười rực rỡ đến mức làm bừng sáng cả căn nhà trúc u tối:

“Cùng lắm thì thua, có phụ mẫu xuất thủ cứu viện, ta sẽ không đến mức mất mạng chứ?”

“Đương nhiên là không!” Tử Thiên Nhai đập bàn đứng phắt dậy, râu tóc dựng ngược: 

“Nói đúng lắm, thua thì thua! Cùng lắm phụ thân mang cái mặt già này ra che chở cho con!”

Sau một hồi tranh luận, trước sự kiên quyết lạ kỳ của Uyển Nhi, vợ chồng Tử Thiên Nhai cuối cùng cũng phải thở dài đồng ý. 

Bọn họ hoàn toàn không tin nữ nhi mỏng manh của mình có thể làm nên chuyện lạ kỳ gì, nhưng bọn họ muốn cho nàng một trải nghiệm, để nàng hiểu sự tàn khốc của giới tu chân mà tự nguyện quay về sống an bình.

“Được! Phụ thân sẽ đăng ký cho ngươi!” Tử Thiên Nhai nghiến răng nói:

“Nhưng nhớ kỹ, chỉ cần thấy nguy hiểm, phải lập tức nhận thua! Có phụ thân ở đó, không ai dám ép ngươi hay ra tay quá giới hạn!”

Uyển Nhi cúi đầu: “Tạ ơn phụ thân.”

Nàng háo hức nhìn ra bầu trời…

Một thế này, nàng tuyệt đối không thể lẫn mãi trong tộc.

Bởi vì nàng hiểu, mình cần chinh phục từ thấp đến cao ở cả Âm và Dương.

Tuy đã từng tung hoành Chung Cực, hoàn thiện vạn đạo ở Dương Thế… nhưng suy cho cùng, nàng chưa từng từ nơi thấp nhất leo lên.

Chưa thoả mãn điều kiện bước vào cảnh giới phía trên…

Cảnh giới mà ngay cả Bất Hủ Thần… cũng phải ngưỡng vọng!

Dương Thế – Bình An Thôn.

Thời gian dần trôi kể từ ngày Tần Đô được vớt ra từ bụng U Giang Quái Ngư.

Đứa trẻ da đen thui năm nào nay đã trở thành một cậu bé linh động. 

Tần Đô không thể rảnh rỗi… Bởi vì bốn lão già trong làng đã “bắt buộc” hắn phải theo học những kỹ năng sinh tồn của họ.

Sáng sớm, mây sương còn giăng kín rặng núi.

Lão Ngư… ông già câu cá với chiếc nón lá rách, lôi kéo Tần Đô ra bờ sông U Giang cuồng bạo.

“Tiểu Hắc Đô!” Lão Ngư văng một ngụm nước bọt, chỉ tay xuống dòng hắc thủy đang cuộn trào sóng dữ: 

“Hôm nay bài học đầu tiên của ngươi là: Ngồi thiền trên dây câu!”

Tần Đô tròn mắt nhìn sợi chỉ gai mỏng dẻo được buộc nối giữa hai bờ sông, phía dưới là dòng nước đen ngòm chứa đầy oán hồn và xoáy nước.

“Lão Ngư, ngươi đùa trẫm à?” Tần Đô bĩu môi, khoanh tay trước ngực: 

“Thân thể này của trẫm chưa tu đến đâu cả, trèo lên sợi dây đó chẳng khác nào nộp mạng cho cá?”

“Bốp!”

Lão Ngư lấy cán trúc gõ nhẹ vào đầu Tần Đô một cái đau điếng: “Thằng ranh con! Mới tí tuổi đã xưng trẫm với ai vậy? Ta bảo ngươi ngồi là ngồi! Cơ thể ngươi yếu như sên, linh hồn lại cứng như đá, không hoà hợp chút nào!”

“Sợi dây câu cá là phụ, nhưng câu ‘Tâm’ mới là chính. Khi nào ngươi ngồi trên dây mà dòng nước cuồng bạo bên dưới không làm mí mắt ngươi giật một cái, khi đó thân thể ngươi mới đạt đến cảnh giới ‘Dụng Lực Như Tơ’.”

Tần Đô hờn dỗi bước lên sợi dây, chân dùng lực khá mạnh.

“Ạch… khặc… Lão Ngư… khặc…” Tần Đô sặc nước điên cuồng.

Lão Ngư đứng trên bờ thong thả buông cần câu, sợi chỉ gai tự động quấn lấy cổ chân Tần Đô, kéo hắn lên bờ.

“Tiếp tục!” Lão Ngư cười hì hì, móc hũ rượu ra uống.

“Ta xxx!” Tần Đông cái đầu to lên, nội tâm thầm nghĩ:

“Tu sĩ ở Dương Thế đều tu luyện theo kiểu tào lao này sao?”

Đường đường Ngục Đế, ra đời đã đứng ở tầng cao nhất Âm Gian, sở hữu huyết thống của các đời Ngục Đế, hắn chưa từng phải làm chuyện vô lý như vậy.

Trước đây luyện thân thể ra sao chứ? Một chân đạp nát bát hoang, một quyền bình định thiên địa.

Cường thế và thô bạo, sòng phẳng và trực diện, cái loại động tác nhẹ nhàng khéo léo như lông hồng này? Để nữ nhân luyện đi!

Nhưng nấm đấm của Lão Ngư lớn hơn, đạo lý cường giả vi tôn, Tần Đô cũng phải ngoan ngoãn…

Cứ thế, Tần Đô bị ném xuống sông rồi lại kéo lên không biết bao nhiêu lần.

Ban đầu, hắn chửi thầm trong lòng, nhưng dần dần, với bản lĩnh của một Ngục Đế từng xưng bá cõi Âm, hắn bắt đầu nhận ra đạo lý đằng sau bài học thô sơ này!

Lão Ngư không dạy hắn công pháp, mà đang dạy hắn cách điều khiển từng cơ bắp, thậm chí là từng tế bào.

Để không bị rơi khỏi dây câu, Tần Đô phải phân bổ trọng lượng cơ thể nhỏ bé của mình nương theo nhịp sóng của dòng sông.

Đến năm tám tuổi, Tần Đô đã có thể đứng một chân trên sợi chỉ gai mỏng manh, mặc cho sóng dữ gầm rống dưới chân. 

Thậm chí, hắn còn tự diễn hóa: Dùng lực rung động của cơ thể truyền xuống sợi dây, cưỡng ép tạo ra sóng âm dưới lòng sông để… chấn chết hàng loạt U Giang Quái Ngư!

Lão Ngư đứng trên bờ nhìn thấy cảnh đó, khóe miệng giật giật, thầm nghĩ: “Thằng ranh này con này! Ta dạy nó thả lỏng đạo tâm, nó lại tự ngộ ra thủ đoạn quái thai gì thế?”

Buổi chiều, Tần Đô lại bị kéo sang khu vườn của Lão Hói – ông lão mặc yếm đỏ thích đánh cờ.

Gọi là khu vườn, nhưng nơi đây trồng toàn những loại cây kỳ lạ: hoa mặt người biết cười hi hì, cỏ răng cưa biết cắn người, và những loại nấm tỏa ra khói độc màu tím.

“Tiểu Hắc Đô, lại đây!” Lão Hói tay cầm một củ cải thối, cười biến thái: “Hôm nay học làm dược!”

“Học làm dược sao không vào dược phòng mà lại ra cái đống phân phân bón này?” Tần Đô bịt mũi, khinh bỉ nói.

“Ngu ngốc!” Lão Hói cốc đầu hắn một cái: 

“Thuốc là độc, độc là thuốc! Thiên hạ vô số kẻ luyện đan bằng thần dược đắt tiền, đó là trơ trẽn! Đạo chế dược chân chính là lấy rác rưởi của thiên địa mà tạo ra linh đan cứu người, lấy hoa cỏ bình thường mà ngưng tụ độc khí diệt Tiên!”

Lão Hói bắt Tần Đô dùng tay trần bới đống đất độc, phân biệt từng loại độc tố bằng cách… nếm thử!

“Lão Hói! Ngươi muốn ám hại trẫm à?!” Tần Đô tím tái mặt mày sau khi liếm phải một giọt nhựa cây làm lưỡi hắn sưng to như củ cải.

“Khặc khặc, sợ gì! Có lão già này ở đây, ngươi chết thế nào được?” Lão Hói thản nhiên nhét vào miệng Tần Đô một hạt đậu phộng mốc. 

Kỳ diệu thay, hạt đậu phộng vừa vào bụng, độc tố lập tức tiêu tan!

Lão Hói giảng giải: “Trồng trọt phải biết tính chất của đất. Dược liệu muốn có linh tính phải chịu đựng sự hà khắc. Ngươi điều chế dược chất, không phải dùng lửa linh lực, mà là dùng Ý.”

“Thôi đi, cái loại Y Đạo này để cho Quỷ Cốc Nhất Mạch nghiên cứu… trẫm thèm vào!’ Tần Đô trong lòng khinh bỉ.

Nhưng quyền đầu của Lão Hói quá cứng, hắn chỉ đành ngoan ngoãn nghe theo.

Tần Đô học một hiểu mười, hiểu trăm, hiểu thiên vạn… đã từng tiếp xúc với hàng triệu loại tà độc ở Mười Tám Tầng Địa Ngục… 

Dưới sự chỉ dẫn “dân dã” của Lão Hói, Tần Đô bắt đầu kết hợp tri thức Âm Ti với đạo lý chế dược của Lão Hói.

Hắn dùng bùn hôi bẩn trộn với lá cây rụng, không cần lò luyện đan, chỉ dùng tay nắn thành những viên bùn đen thui. 

Nhưng khi hắn quăng viên bùn đó vào hồ nước, cả hồ nước độc lập tức biến thành suối trong tinh khiết! 

Ngược lại, hắn ném một viên bùn khác xuống đất, trong vòng mười dặm thảo mộc lập tức héo khô.

Tần Đô cũng không kén chọn hay chê bai nữa, đời này lăn lộn ở Dương Thế… có thêm chút bài tẩy cũng là nên.

Dương Thế là nơi sản sinh ra tên quái vật như Bá Chủ, Ngục Đế ta không thể xem thường…

Lão Hói nhìn viên bùn đen trên tay Tần Đô, mồ hôi hột chảy dài trên cái đầu trọc: “Mẹ kiếp, thằng nhãi này ngộ tính không theo lẽ thường…”

Chưa dừng lại ở đó, buổi tối là thời gian của Lão Mù.

Lão Mù – ông lão xám áo cầm gậy trúc – dẫn Tần Đô vào rừng rậm tối đen như mực.

“Tiểu Hắc Đô, đôi mắt đỏ của ngươi rất đẹp, nhưng đôi khi đôi mắt lại là thứ lừa dối ngươi nhiều nhất.” Lão Mù dùng một dải vải đen bịt chặt mắt Tần Đô lại, rồi quăng cho hắn một thanh củi khô.

“Lão Mù, không thấy đường thì đánh đập cái gì?” Tần Đô quơ quơ thanh củi.

“Vũ khí trong tay ngươi là đao, là kiếm, là thương hay là thanh củi… điều đó không quan trọng.” Lão Mù thong thả gõ gậy trúc xuống đất: 

Cốc! Cốc! Cốc!

“Thế giới này chuyển động bằng âm thanh, bằng nhịp đập của trái tim, bằng sự rung động của gió. Thương pháp đỉnh cao không phải là đâm xuyên giáp sắt, mà là đâm trúng ‘điểm yếu’ của kẻ thù. Kiếm pháp chí cao không phải là chém rách bầu trời, mà là chém tan “ý chí” của đối thủ.”

“Trẫm đếch quan tâm!” Tần Đô thầm nghĩ:

“Phong Đô vừa ra, các ngươi đều phải quỳ!”

Lão Mù vụt gậy trúc tới!

Vút!

Dù không có linh lực, thanh gậy trúc đơn sơ của Lão Mù lại tạo ra hàng vạn tàn ảnh, bao vây Tần Đô từ mọi hướng. 

Bẹp bẹp bẹp, phốc suy…

Tần Đô bị ăn đòn tới tấp, bầm dập khắp người.

Nhưng Ngục Đế có đạo tâm kiên định đến nhường nào! Hắn chịu đau, nhắm mắt lại, hoàn toàn từ bỏ việc dùng thị lực. 

Hắn lắng nghe tiếng gió vút qua sợi tóc, nghe tiếng gậy trúc xé rách không khí, nghe nhịp thở của Lão Mù.

Ba năm luyện tập cùng Lão Mù!

Đến năm mười ba tuổi, Tần Đô bịt mắt, tay cầm thanh củi khô. Khi Lão Mù đâm gậy trúc tới, Tần Đô không tránh né, chỉ nhẹ nhàng vẩy thanh củi một cái!

Xoạt!

Thanh củi khô không chạm vào gậy trúc, nhưng một luồng “Ý” vô hình phát ra từ đầu thanh củi đã đánh trúng vào điểm rung động yếu nhất của gậy trúc, khiến thanh gậy trên tay Lão Mù văng ra xa!

Lão Mù đứng ngẩn ngơ, đôi mắt mù chớp chớp: “Ta dạy nó Vô Hình Binh Pháp, sao nó lại ngộ ra cả Ý thế này?”

Cuối cùng là Lão Chăn Trâu.

Lão già này bình thản nhất, hàng ngày chỉ bắt Tần Đô đi dắt… một con trâu đen già khú đế.

Con trâu già này cực kỳ bướng bỉnh, nó không bao giờ chịu đi theo đường đàng hoàng, thích ăn lúa của dân làng và sẵn sàng húc văng bất kỳ ai tiếp cận.

“Tiểu Hắc Đô, thuần phục vạn vật không phải dùng sức mạnh cưỡng ép, mà là dùng ‘Uy’ và ‘Tình’.” Lão Chăn Trâu nằm trên lưng trâu, tu rượu ừng ực: 

“Sinh vật nào cũng có linh tính. Ngươi coi nó là súc sinh, nó sẽ coi ngươi là kẻ thù. Ngươi coi nó là một sinh mệnh bình đẳng, nó sẽ dốc sức vì ngươi.”

Tần Đô nhìn con trâu già. Hắn chi phối hàng tỷ ác hồn nơi Mười Tám Tầng Địa Ngục, cái gọi là “Uy” của hắn đã ngấm vào tận xương tủy.

Hắn bước đến trước mặt con trâu già, không dùng roi, không kéo dây xỏ mũi. Hắn chỉ cần trừng đôi mắt đỏ rực lên, giải phóng một tia khí chất Ngục Đế dù là nhỏ nhất!

Ôôô…

Con trâu già hung hãn lập tức quỳ gối xuống, bốn chân run rẩy như cầy sấy, đầu rúc vào lòng đất không dám ngẩng lên.

Lão Chăn Trâu ngã lộn cổ từ lưng trâu xuống đất, rượu đổ lênh láng, không hài lòng mắng to: “Ấy ấy! Đừng hù nó chứ! Ta bảo ngươi thuần phục, sao ngươi lại dọa nó thành ra thế này?!”

Tần Đô thu hồi khí chất, nhếch miệng cười: “Lão Chăn Trâu, uy áp của trẫm chính là ‘Tình thương’ lớn nhất dành cho nó đấy. Để nó biết ai là chủ, nó mới không đi phá hoại lúa gạo!”

“Câm miệng! thuần phục vạn linh đều phải dụng “Tình”, không được cưỡng ép!” Lão Chăn Trâu giáo dục:

“Chỉ khi liên kết giữa một chữ “Tình”, mối quan hệ đó mới bền vững.”

Tần Đông hiểu lời này…

Giả sử cưỡng ép thu phục, khế ước giải trừ… người và thú liền có thể lao vào tẫn nhau.

Nhưng nếu khiến yêu thú cam tâm tình nguyện phục tùng, thì dù không có khế ước ràng buộc, nó vẫn mãi mãi trung thành với ngươi.

Cái đôi Bỉ Dực Điểu kia của Vạn Đạo Thần Chủ chính là ví dụ điển hình.

Bất quá với tính cách của Ngục Đế, hắn không quá để ý…

Sau đó, Tần Đô lại được Lão Chăn Trâu hướng dẫn…

Hắn không dùng roi điều khiển, mà dùng tiếng sáo rỗng tự làm bằng trúc. 

Tiếng sáo của hắn mang theo nhịp điệu kỳ quái nào đó, không chỉ con trâu già ngoan ngoãn nghe lời, mà cả những con hung thú đỉnh cấp ngoài rặng núi mù sương cũng rủ nhau bò đến trước sân Bình An Thôn, ngoan ngoãn nằm như những con mèo…

Dường như có thể nghe được tiếng sáo của Tần Đô, đối với chúng chính là một đặc ân.

Trung tâm Địa Tâm Giới, cuộc đời của Địa Linh Nhi lại là một quang cảnh khác.

Năm mười tuổi, Địa Linh Nhi từ bỏ việc ngồi lỳ chơi với đất phàm tục. 

Nàng đứng dậy trên đỉnh Địa Tâm Sơn, hướng tay về phía hư không.

Rầm rầm rầm!

Ngay lập tức, hàng trăm loại Dị Thổ đỉnh cấp vốn đã chầu trực xung quanh nàng suốt nhiều năm qua đồng loạt reo hò cuồng nhiệt!

Bản Nguyên Ma Thổ, Thiên Tố Linh Thổ, Ngũ Hành Chân Thổ, Huyền Mộc Thổ, Tử Hoàng Kim Thổ… tất cả hóa thành những dòng ánh sáng rực rỡ, lao điên cuồng về phía cơ thể nhỏ nhắn của nàng.

Nếu là một tu sĩ bình thường hấp thụ nhiều loại Dị Thổ xung khắc nhau như vậy, thân thể chắc chắn sẽ bị xung đột năng lượng mà nổ tung thành mây máu. 

Ngay cả phụ thân nàng – Địa Vô Cực… cũng chỉ dám luyện hóa vài loại Dị Thổ mà thôi.

Nhưng Địa Linh Nhi thì khác!

Nàng vận chuyển Âm Dương Hậu Thổ Kinh. Trong đan điền nàng, một mảnh đại địa khổng lồ với hai màu trắng đen xoay tròn luân chuyển.

Mảnh đất trong đan điền nàng như một Thái Cực Âm Dương tuần hoàn…

Dị Thổ mang thuộc tính bộc phát, sinh cơ dào dạt của Dương gian đi vào bên phải Thái Cực, lập tức hóa thành sức mạnh âm trầm tà dị của Âm phủ. 

Ngược lại, Dị Thổ mang thuộc tính lạnh lẽo, trầm tích đi vào bên trái Thái Cực, lập tức lại thay đổi bản chất và cấu trúc bên trong.

Kỳ diệu hơn nữa, nhờ sự thấu hiểu bản chất của hai cõi Âm Dương, Địa Linh Nhi có thể dễ dàng chuyển hóa Dương Thổ thành Âm Thổ và ngược lại!

Nàng đã có thể đem các loại Thổ Linh Lực, Thổ Thuộc Tính ở Dương Thế thành bản chất ở Âm Gian bất cứ lúc nào…

Xoẹt.

Nàng điều động Thiên Tố Linh Thổ trên tay… Chỉ trong một nhịp thở, khí Thái Cực xoay chuyển, nắm đất vàng óng lập tức biến thành màu đen xám, tỏa ra tử khí u uất của Âm Ti Địa Phủ! Rồi chỉ cần nàng phất tay một cái, nắm Âm Thổ ấy lại quay trở về trạng thái dạt dào sinh khí ban đầu!
“Chuyển hóa Âm Dương… Đại Địa Bản Nguyên…” Địa Linh Nhi thì thầm, đôi mắt trong veo bừng sáng trí tuệ.

Sự chuyển hóa mượt mà này đã khiến nàng chấp nhận thu phục Dị Thổ ở Dương Thế, tu vi cuồn cuộn tăng lên.

15 tuổi, đạt đến Đại Thừa Kỳ!

Thành tích vô tiền khoáng hậu, chấn kinh Địa Tâm Giới.

Mười năm ngắn ngủi, từ một đứa trẻ sơ sinh trở thành một cường giả Đại Thừa Kỳ! Đây là kỷ lục chưa từng có trong lịch sử.

Cả Địa Gia chấn động! Địa Tâm Lão Tổ vả vào mặt mình bôm bốp để xác nhận mình không nằm mơ…

Thế nhưng, khi đạt đến Đại Thừa Kỳ, Địa Linh Nhi không hề kiêu ngạo. Nàng đứng trên đỉnh núi cao nhất, cảm nhận Âm Dương Địa Mạch đang thức tỉnh trong sâu thẳm nơi thể nội.

Đây giống như một loại thiên phú tự động hình thành sau khoảng thời gian nàng tu luyện Âm Dương Hậu Thổ Kinh!

Nhờ Âm Dương Địa Mạch, giác quan của nàng đã vượt qua giới hạn luân hồi. 

Ánh mắt, tai nghe, mùi vị, tất cả cảm ứng… của nàng chạm phải một vách màn năng lượng vô hình nhưng cực kỳ kiên cố.

Vách Màn Ngăn Cách Âm Dương!

Đó là ranh giới thiên định giữa cõi sống và cõi chết, giữa Dương Thế dạt dào sinh khí và Âm Gian tối tăm.

Trong mắt thanh tịnh của nàng xuất hiện vẻ vui mừng khó tả.

Không cần Giới Bích, không phụ thuộc vào Bất Hủ Thần Vật, không cần tu vi cao thâm…

Bằng vào tự thân thiên phú và công pháp sáng tạo, nàng cảm nhận được sự tồn tại của Đại Địa tại cõi Âm.

Quan trọng nhất, nàng đang ở Dương Thế.

Đây là điều mà dù là đời trước, khi còn là Thổ Nương Nương cao cao tại thượng cũng vô pháp làm được.

Rõ ràng, đây mới là thành tựu lớn nhất.

“Đã đến lúc rồi…” Địa Linh Nhi thì thầm.

Năm mười sáu tuổi…. Thiếu nữ Địa Linh Nhi xinh đẹp như một tiên nữ bước ra từ tranh vẽ, mặc bộ váy dài màu vàng óng gợn sóng.

Nàng đứng trước mặt phụ thân Địa Vô Cực và Địa Tâm Lão Tổ, bình thản nói:

“Phụ thân, Tổ phụ… ta phải rời đi một chuyến!”

“Cái gì?!” Địa Vô Cực suýt chút nữa rớt quai hàm:

“Linh Nhi! Quá nguy hiểm, Đại Thừa Kỳ tuy là cảnh giới cao… nhưng ngoài kia còn có Tiên, còn những tồn tại cường đại.”

Địa Tâm Lão Tổ cũng cuống quít khuyên ngăn: “Đúng vậy, Linh Nhi! Con là tương lai của Giới ta! Con muốn tài nguyên gì, chúng ta cũng kiếm cho con. Mới mười sáu tuổi, sao lại muốn mạo hiểm?”

Địa Linh Nhi không giải thích nhiều. Nàng chỉ khẽ nhắm mắt lại.
BÙM!

Toàn bộ Dị Thổ cực phẩm trong cơ thể nàng – từng tỏa ra ánh sáng kim sắc dạt dào sinh cơ – trong khoảnh khắc đồng loạt chuyển hóa!

Ánh sáng vàng biến mất, thay vào đó là một luồng Âm Thổ Chi Lực tinh thuần, cổ xưa và ma mị đến cực điểm bùng phát từ cơ thể nàng! Thân thể nàng hoàn toàn che giấu đi toàn bộ sinh khí của người sống, biến thành một sinh linh mang đậm dấu ấn của Âm Ti!

Địa Vô Cực và Địa Tâm Lão Tổ chết đứng tại chỗ. 

Bọn họ hoàn toàn không thể tin vào mắt mình…

Tại sao chỉ trong một thoáng ngắn ngủi, lại có sự biến hoá về bản chất một cách khủng bố như vậy?

“Ta phải tu luyện ở cả hai cõi.” Địa Linh Nhi mỉm cười, giọng nói thanh thoát: 

“Đó mới là con đường đúng đắn để đạt đến đỉnh cao!”

Nàng hiểu, nếu một thế này chỉ đăng đỉnh ở Dương Thế… vẫn chưa đủ điều kiện để đặt chân vào cánh cửa kia.

Nàng cũng phải kinh qua đầy đủ 18 tầng.

Từ thấp nhất đến cao nhất!

Song song cùng lúc.

Nói rồi, không đợi hai người kịp phản ứng, Địa Linh Nhi giậm nhẹ chân xuống đất.

ẦM!
Đại địa dưới chân nàng nứt ra một hố đen… 

Thân hình nhỏ nhắn của nàng rơi xuống khe hở…

Thông qua liên kết với Đại Địa, tự mình xuyên giới!

Thổ Nương Nương, chính là nghịch thiên như vậy.

Thời gian trôi qua, chớp mắt Tần Đô đã tròn mười sáu tuổi.

Cậu bé da đen năm nào nay đã trở thành một thiếu niên cao ráo, làn da ngăm đen rắn rỏi, mái tóc ngắn đen tuyền cùng đôi mắt màu đỏ rực tỏa ra khí chất bá đạo độc nhất vô nhị.

Trong 16 năm qua, Tần Đô đã hút sạch mọi “bí kíp dân dã” của bốn lão già:

Lão Ngư dạy hắn cách dùng dây câu câu Tâm, trui rèn thân thể đạt đến mức “Dụng Lực Như Tơ”, tự tạo ra sóng chấn nát linh hồn.

Lão Hói dạy hắn Dược, Độc, Đan… hoà quyện hoàn mỹ.

Lão Mù dạy hắn chấp chưởng đa dạng binh khí… một khúc củi mục vẫn có thể hoá thành đại kiếm sắc bén.

Lão Chăn Trâu dạy hắn thu khống, ngự yêu chi pháp, thuần phục vạn linh…

Mỗi bài học của bốn lão già đều có một bản sắc riêng, Tần Đô với bản lĩnh Ngục Đế kiếp trước đã nâng tầm chúng lên một tầm cao mới…

Sáng hôm đó, Tần Đô đứng trước bàn đá tròn giữa làng. Bốn lão già đang ngồi uống rượu nhắm với thịt cá trắm nướng.

“Bốn lão già…” Tần Đô khoanh tay, bĩu môi nói: 

“Trẫm… à không, ta mười sáu tuổi rồi. Nơi làng quê hẻo lánh này chán chết đi được. Ta quyết định xuất sơn!”

Bốn lão già dừng tay chén.

Lão Hói đầu trọc bĩu môi: “Thằng ranh! Đi thì đi đi, làm như bọn ta thèm giữ ngươi ở lại không bằng! Tốn cả đống gạo!”

Lão Mù gõ gậy trúc: “Tiểu Hắc Đô, ra ngoài giang hồ không có Lão Mù ta che chở, đừng để người ta đánh cho bầm dập đấy.”

Lão Chăn Trâu cười khà khà: “Cầm lấy hũ rượu nếp này mà uống dọc đường.”

Chỉ có Lão Ngư là đứng dậy, đi vào trong nhà mang ra một cái túi vải, quăng bộp xuống trước mặt Tần Đô.

“Tiểu Hắc Đô, tuy ngươi đã học được sơ sơ chút da lông của chúng ta, đủ để tung hoành thiên hạ… nhưng từ nhỏ đến lớn vẫn mãi quanh quẩn ở thôn làng, ngoài kia giang hồ hiểm ác, bốn lão già chúng ta chẳng có gì quý giá cho ngươi…” Lão Ngư chỉ vào túi vải:

“Trong đây có đồ nghề của bốn lão nhân chúng ta, cho ngươi mang theo phòng thân!”

Tần Đô khóe miệng giật giật, sâu trong lòng lại dấy lên một luồng ấm áp kỳ lạ.

 Bốn lão già này dù ăn nói tào lao, dạy học bằng cách đày đọa hắn, nhưng thực chất đã truyền cho hắn những đại đạo thâm thúy nhất của bọn họ rồi…

“Được rồi, ta nhận.” Tần Đô nhặt túi vải lên, vắt qua vai.

Hắn quay lưng bước đi về phía cổng làng Bình An.

Khi đi được mươi bước, Tần Đô dừng lại, không quay đầu nhưng nội tâm lại thầm nghĩ:

“Bốn lão già các ngươi! Ở lại giữ sức khỏe cho tốt! Tương lai trẫm lập nên Dương Thế Đô Thành, sánh ngang với Địa Ngục Đô Thành kiếp trước… sẽ đón bốn người các ngươi về làm tay chân!”

Hắn bước đi thẳng, tiếng sáo trúc vang lên réo rắt giữa núi rừng mù sương.

Bốn lão già ngồi quanh bàn đá nhìn theo bóng lưng thiếu niên da đen ấy.

Lão Hói nuốt ngụm rượu, thầm thì: “Thằng ranh con… Khí chất gánh vác cả Càn Khôn đấy.”

Lão Mù gật đầu: “Ý chí vững như sắt đá, ra ngoài chắc chắn sẽ khuấy đảo một phen phong vân.”

Lão Chăn Trâu cười khà: “Không uổng công giáo dục nó!”

Lão Ngư cầm cần câu lên, mỉm cười: “Đi đi, Tiểu Hắc Đô… thiên địa vô tận, xem ngươi có thể bay xa đến mức nào.”

Dứt lời, bốn người nhìn nhau, ánh mắt đầy hoài niệm, lẩm bẩm nói:

“Một kiếp phàm thịt này cũng nên kết thúc rồi… Thần Đạo đang chờ chúng ta!”

Oành!

Tại tầng thấp nhất của Âm Gian – nơi tiếp giáp với vách màn ngăn cách hai cõi Âm Dương.

Không gian nơi đây tràn ngập mù sương u ám, sông hắc thủy chảy ngoằn ngoèo và những ngọn núi xương trắng sừng sững. 

Tử khí và tà khí đậm đặc đến mức có thể ăn mòn thần hồn của tu sĩ thông thường.

Nhưng lúc này, đại địa rạn nứt…

Một thiếu nữ mười sáu tuổi mặc váy dài màu vàng óng gợn sóng như từ dưới đất chui lên.

Địa Linh Nhi đặt chân trần lên mặt đất màu xám của Âm Gian. Nàng hít một hơi thật sâu khí lạnh lẽo của cõi âm, trong đôi mắt hiện lên sự hoài niệm sâu sắc.

“Âm Gian… Nơi bản nương từng đứng trên đỉnh cao nhất…”

Thân thể nàng lúc này đã chuyển hóa hoàn toàn sang Âm Thổ Chi Lực. 

Các loại oán hồn xung quanh cảm nhận được khí tức của nàng, không những không dám tấn công, mà còn tránh càng xa càng tốt…

Địa Linh Nhi cúi xuống, vốc một nắm đất xám của Âm Gian lên tay.

Nàng vận chuyển Âm Dương Hậu Thổ Kinh. Nắm Âm Thổ trong tay nàng bắt đầu xoay chuyển, hòa quyện với luồng Dương Thổ Chi Lực còn ẩn giấu trong đan điền.

BÙM!

Một luồng ánh sáng hai màu Đen – Vàng bùng phát từ lòng bàn tay nàng, ngưng tụ thành một hạt giống đất nguyên sơ chưa từng có…

“Âm Dương Hậu Thổ… Sự kết hợp giữa Sinh và Tử, giữa Khởi Đầu và Kết Thúc…” Địa Linh Nhi mỉm cười thanh tao: 

“Ngục Đế, Cấm Chủ và Bá Chủ… các ngươi đến đâu rồi?”

Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com