NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 15: SĂN SỨ GIẢ – NGỤC HOÀNG?tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Thiên địa rộng lớn, hai cõi Âm Dương dẫu bị cách trở bởi bức màn quy tắc vĩnh hằng, nhưng bánh xe vận mệnh của những tồn tại xưng bá từ tiền kiếp đã bắt đầu âm thầm chệch khỏi quỹ đạo vốn có.
Rời khỏi Bình An Thôn, bóng lưng Tần Đô cô độc đi giữa một vùng đại ngàn mù sương…
Thiếu niên mười sáu tuổi mang làn da ngăm đen như than, vai đeo chiếc túi vải rách rưới của bốn lão già, tay cầm thanh sáo trúc tự gọt.
Trên môi hắn luôn đọng lại một nụ cười ngông ngênh, nhưng sâu trong đôi mắt màu đỏ rực lại là sự thâm trầm của một Ngục Đế từng xưng bá cõi u minh.
Mục tiêu đầu tiên của hắn rất rõ ràng: Báo thù!
Dù không có quá nhiều tình cảm, nhưng đời này dù sao cũng là Thái Tử của Tượng Ngục Vương, nếu không nhờ lão phụ hoàng và mấy bị bộ hạ trung thành tuyệt đối kia liều chết cản đường, hắn đã sớm bị hai Cửu Tinh Tu Chân Quốc là Huyết Ma Hoàng Triều và Thiên Quang Hoàng Triều tiêu diệt rồi.
Ân oán sòng phẳng, Tần Đô phải giải quyết chúng…
Bất quá hiện tại, Huyết Ma Hoàng Triều cùng Thiên Quang Hoàng Triều đều có những lão quái vật cảnh giới Độ Kiếp Kỳ trấn thủ.
Với tu vi hiện tại, nếu xông thẳng đến Huyết Ma Kinh hay Thiên Quang Thành, tỷ lệ thắng không cao…
Dù sao thì, hắn chỉ mới 16 tuổi mà thôi.
Tần Đô vuốt nhẹ chiếc túi vải trên vai, đôi mắt lóe lên:
“Mạng của các ngươi, trẫm sẽ từ từ đến gặt. Nhưng trước hết, trẫm cần chút thời gian phát triển!”
Hắn chọn đi xuyên qua ranh giới giữa hai đại phân giới – Hoang Mộc Cảnh, một vùng đất tranh chấp đầy hỗn loạn, nơi thế lực của các Hoàng Triều không thể vươn tay tới hoàn toàn.
Đêm đó, trăng treo lơ lửng trên rặng núi Hắc Lân. Gió đêm rít qua từng khe đá, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi tử khí nhàn nhạt.
Tần Đô ngồi trên một tảng đá lớn bên mép vực, tay cầm thanh sáo trúc đưa lên môi.
Viu… viu…
Tiếng sáo cất lên giữa đêm tĩnh mịch. Âm điệu không hề êm ái như khúc hát ru của nhân gian, cũng không du dương như tiên nhạc, mà nó mang theo một nhịp điệu kỳ quái, trầm đục, như tiếng thì thầm của muôn ngàn oan hồn gào thán từ cõi âm ti…
Đây là nhịp điệu mà hắn đã kết hợp giữa “Uy-Tình Chi Đạo” của Lão Chăn Trâu cùng ý chí cai trị của một tôn Ngục Đế.
Theo tiếng sáo vang xa, muông thú trong bán kính mười dặm nháy mắt im bạt… Những con Yêu Lang hung hãn, những con Độc Mãng khổng lồ ẩn nấp trong hang sâu đều mò ra, ngoan ngoãn nằm rạp, cái đuôi vẫy vẫy như những con mèo nhà thuần phục.
Hắn đang thuần phục bầy yêu trong vùng rừng rậm này canh gác, dò tìm tài nguyên cho mình…
Thế nhưng, giữa tiếng sáo ma mị ấy, đôi tai của Tần Đô khẽ động.
Hắn ngưng tiếng sáo, đôi mắt đỏ rực nheo lại nhìn về phía xa…
Nơi đó, có một tiểu trấn của tu sĩ…
Không khí đêm nay tà dị một cách khác thường.
Một luồng âm phong xám xịt, lạnh lẽo không thuộc về Dương Thế đang lặng lẽ bao trùm lấy ngôi làng.
Trong làn sương đen u ám ấy, ẩn hiện ba bóng người cao lênh khênh, mặc hắc bào thêu hình đầu lâu u ám, tay cầm Cờ Chiêu Hồn và Xích Câu Hồn bằng sắt đen.
“Hừm? Khí tức này…” Tần Đô nhếch miệng cười lạnh, ánh mắt phủ một lớp băng sương:
“Là đám Sứ Giả của Luân Hồi Cung, thế lực cạnh tranh với Diêm Vương Điện đây mà…”
Tại Âm Gian, không chỉ có mỗi Diêm Vương Điện là thế lực chuyên đến Dương Thế bắt hồn người chết, mang về Âm Gian để tích luỹ Điểm Công Đức.
Luân Hồi Cung cũng là thế lực hoạt động theo cách thức như vậy, cạnh tranh trực tiếp với Diêm Vương Điện.
Ở bất cứ đâu cũng có xảy ra cạnh tranh, bởi đó là điều kiện bắt buộc để sinh tồn và phát triển.
Không ít lần, Sứ Giả của hai thế lực này đụng độ, giao chiến tranh đoạt Linh Hồn người chết…
Bọn hắn là tu sĩ đến từ cõi Âm, hành động vô thanh vô thức, tu luyện thủ đoạn đặc thù qua mặt được cường giả ở Dương Thế… nhưng làm sao có thể thoát khỏi đôi mắt màu đỏ của một vị Đế Hoàng nơi Địa Ngục năm xưa?
“Xem thử các ngươi muốn gì…” Tần Đô thầm nghĩ.
Tiểu trấn lúc này chìm trong giấc ngủ…
Tuy nhiên, tại gian nhà của gia đình một người thợ săn, một người đàn ông trung niên đang nằm trên giường, hơi thở phập phồng, mặt mũi tím tái vì trúng phải Mãng Xà Chi Độc từ rừng sâu trước đó…
Mặc dù đã hấp hối gần đất xa trời, dương khí suy yếu đến mức thấp nhất, nhưng sinh mệnh vẫn chưa hề tận!
Nếu có danh y cứu chữa hoặc được uống linh dược thích hợp, người thợ săn này hoàn toàn có thể tỉnh lại.
Thế nhưng, ba bóng đen đã âm thầm lẻn vào gian nhà trúc.
Kẻ dẫn đầu là một tên Sứ Giả có khuôn mặt gầy như khô cốt, trên trán thêu chữ “Thất” bằng máu khô. Hắn nhìn người thợ săn trên giường, liếm đôi môi thâm tím, cười âm hiểm:
“Khặc khặc… Sinh khí tuy chưa dứt, nhưng cũng cách cái chết không xa. Đúng là một con mồi hoàn hảo!”
Tên bên trái cầm Cờ Chiêu Hồn lo lắng thì thầm: “Thất ca, hành sự nhanh lên! Quy tắc Âm Dương nghiêm ngặt, chúng ta không thể can thiệp vào người còn sống.”
“Hừ, sợ cái gì!” Tên Câu Hồn Sứ Giả thứ ba hừ lạnh, tay giơ thanh Xích Câu Hồn vung lên:
“Dạo này đang thiếu chỉ tiêu, tranh thủ bắt được bao nhiêu thì bắt, dù sao thì hắn cũng sắp chết rồi.”
“Đoạt Hồn!”
Sợi xích sắt đen tuyền tỏa ra luồng tử khí u ám, đâm thẳng về phía trán của người thợ săn, định cưỡng ép lôi kéo tàn hồn của ông ta ra khỏi thể xác!
Hiển nhiên, bọn hắn muốn gian lận… cướp đoạt Linh Hồn dù mục tiêu chưa hoàn toàn tử vong.
“Đoạt Hồn trước thời hạn, làm xáo trộn sổ sinh tử phàm gian… Lũ rác rưởi các ngươi có thể thối nát như vậy sao?”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng giá đột ngột vang lên ngay sau lưng ba tên Sứ Giả!
“Ai?!” Cả ba tên suýt chút hồn bay phách tán, đồng loạt quay đầu lại.
Từ bao giờ, tựa cửa gian nhà trúc đã xuất hiện một thiếu niên da ngăm đen. Hắn khoanh tay trước ngực, đôi mắt đỏ rực tựa như hai đốm lửa ma quái đang rực cháy trong đêm tối.
Dù trên người hắn không có một chút linh lực nào, nhưng khí chất uy nghiêm, bá đạo gặt hái vô vạn sinh linh tỏa ra từ hắn lại khiến Minh Hồn của ba tên Sứ Giả run rẩy kịch liệt!
Tên Thất ca cố nén sự sợ hãi, giơ Cờ Chiêu Hồn lên, quát lớn: “Thằng ranh phàm nhân ở đâu ra?! Chúng ta là Câu Hồn Sứ Giả của Diêm Vương Điện thuộc Âm Gian! Đang thi hành công vụ chiêu hồn, ngươi muốn can thiệp vào chuyện Âm Ti sao? Lá gan không nhỏ!”
“Diêm Vương Điện? moá nó, có thể vô liêm sỉ đến mức này!” Tần Đô bước chậm rãi vào phòng, từng bước chân của hắn thả lỏng nhưng nhẹ nhàng đến mức không phát ra một tiếng động, chính là cảnh giới mà Lão Ngư đã dạy hắn trên dòng U Giang.
Rõ ràng là ba tên khốn kiếp của Luân Hồi Cung, lại vừa mở miệng đã giội nước bẩn lên đầu Diêm Vương Điện.
“Đê tiện, người đê tiện như thế này sống không lâu đâu.” Tần Đô nhe răng cười:
“Chó không dám nhận chủ thật sao? Luân Hồi Cung Chủ nuôi dưỡng các ngươi thành cái dạng gì thế?”
“Cái gì?!” Tên Thất ca tức giận đến mức mặt mày méo xệch:
“Nói năng xấc láo! Tên ranh con điên khùng, bắt lấy hồn phách nó, rút xương lột da!”
Tên Sứ Giả thứ ba không ngần ngại, vẩy mạnh thanh Xích Câu Hồn!
Sợi xích sắt xé rách không khí, mang theo vô số tiếng gào khóc của ác hồn, hóa thành một luồng hắc quang đâm thẳng vào tim Tần Đô!
Đòn này nếu là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ trúng phải, linh hồn cũng sẽ lập tức bị kéo văng ra ngoài, biến thành cái xác không hồn.
Thế nhưng, Tần Đô lại không hề né tránh.
“Dùng thủ đoạn Âm Gian trước mặt trẫm? Ngu xuẩn!”
Ánh mắt Tần Đô lạnh lẽo… Hắn không dùng linh lực, mà chỉ nhẹ nhàng giơ hai ngón tay phàm phu tục tử ra, vẩy nhẹ một cái theo phương thức mà Lão Mù đã dạy!
Xoẹt!
Một luồng Ý Chí bùng phát từ đầu ngón tay hắn. Nó không va chạm trực diện với sợi xích sắt, mà đâm thẳng vào chuẩn xác kẻ hở, chỗ yếu điểm nhất nơi luồng âm lực hội tụ trên thanh Xích Câu Hồn!
RẮC!
Xích Câu Hồn đột nhiên tán loạn, Âm Lực phân tán dữ dội, toàn bộ sợi xích hoá thành hư vô.
“Cái… Cái gì?!” Tên Sứ Giả văng ra sau, hai tay tê dại, hồn thể chao đảo mãnh liệt:
“Hắn không có linh lực… hắn dùng cái gì để đánh nát Câu Hồn Xích?!”
“So với Hoả Ngục Xích của Diêm Vương Điện, Câu Hồn Xích của Luân Hồi Cung còn kém xa lắm mấy con gà!”
Tần Đô không cho chúng thời gian suy nghĩ.
Hắn rút từ trong quần ra một thanh củi khô tuỳ tiện nhặt trên đường…
Thế nhưng, khi thanh củi nằm trong tay Tần Đô, nó liền mang theo một uy thế hoàn toàn khác.
Tần Đô nhắm mắt lại theo thói quen luyện tập với Lão Mù, hoàn toàn buông bỏ thị lực phàm trần.
Hắn nghe tiếng vận chuyển từ Minh Hồn của ba tên Sứ Giả, nghe nhịp rung động của Âm Khí xung quanh chúng.
Vút!
Thanh củi khô đâm ra! Không hề có hoa mỹ, không có huyễn quang rực rỡ, chỉ là một đường thẳng đến mức tối giản.
Tên Sứ Giả thứ ba còn chưa kịp kêu lên một tiếng, thanh củi khô đã đâm xuyên qua ngực hắn.
Từ trên thanh củi, một luồng Ý Chí huỷ diệt chấn nát cấu trúc hồn phách của hắn từ bên trong, khiến hắn hóa thành một luồng khói đen, hồn phi phách tán ngay tại chỗ!
Sứ Giả có thực lực Tứ Chuyển Minh Tu, cứ thế vẫn lạc.
“Tam đệ?!” Tên Thất ca và tên còn lại giận dữ gầm lên, ánh mắt bất khả tư nghị nhìn lấy Tần Đô.
Đây là loại quái vật gì vậy? Dùng một thanh củi khô diệt sát một vị Sứ Giả?
Tại sao trong que củi đó ẩn chứa loại Ý Chí bất khả xâm phạm như thế?
“Chạy! Mau rút về!” Trong lòng quyết trốn, hai tên vung Cờ Chiêu Hồn tạo ra một trận sương độc màu tím bao phủ căn phòng.
“Chạy được sao?”
Tần Đô lạnh nheo mắt. Hắn không cần nhìn, ngửi thấy mùi độc tố kia, hắn lập tức nhận ra đây là loại “Âm Tụ Độc” được chế tạo từ những tạp chất nơi hoàng tuyền.
Hắn thò tay vào chiếc túi vải của Lão Hói, lấy ra một viên bùn đen thui, quăng mạnh vào giữa làn sương độc!
BÙM!
Viên bùn đen nổ tung, tỏa ra một luồng dược ý kỳ dị.
Làn sương độc tím nháy mắt bị thôn phệ hoàn toàn, hóa thành một làn gió mát lành tịnh hóa cả gian nhà!
Đồng thời, Tần Đô đặt sáo lên miệng, tiếng sáo trúc vang lên một âm điệu sắc bén hùng hồn.
Ú… Ù…
Bên ngoài cửa sổ, ba con Yêu Lang tu vi Ngũ Giai đang chầu trực sẵn lập tức chồm lên, răng nanh rực lửa cắn chặt lấy chân của hai tên Sứ Giả còn lại, cưỡng ép kéo ngược bọn chúng.
Cả hai đang muốn kích phát Lệnh Bài trốn về Âm Gian, lại phát hiện hai khối Lệnh Bài chẳng biết từ bao giờ đã bị vài sợi dây câu trong suốt quấn chặt.
Tần Đô vung tay kéo mạnh, Lệnh Bài đã rơi vào trong tay của hắn, cười hắc hắc:
“Không tệ, có Luân Hồi Lệnh… trẫm có thể vào Âm Gian dạo chơi được rồi!”
Nói đến đây, Tần Đô chợt giật mình… đời này mình là sinh linh của Dương Thế, nếu như tự ý lợi dụng Luân Hồi Lệnh đi vào Âm Gian, kiểu gì cũng sẽ bị thiên địa bài xích, thậm chí Vị Diện Chi Linh Giáng kiếp.
Phải tìm thêm biện pháp nào đó mới hợp thức hoá thân phận được nha…
Tự tiện chạy vào Âm Gian, kiểu gì cũng bị đánh cho chết tươi!
“Ngoan ngoãn nằm xuống cho trẫm!” Tần Đô thầm giận bước tới, giậm mạnh chân lên ngực tên Thất, khiến hắn quỳ rụp xuống, hồn thể nứt nẻ.
Thất run rẩy, ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi tột cùng khi nhìn vào đôi mắt đỏ rực của thiếu niên trước mặt: “Ngươi rốt cuộc là ai?”
Tần Đô dẫm chân mạnh hơn, lạnh lùng nói: “Ngươi không có quyền hỏi trẫm!”
Tên Sứ Giả còn lại căm hận nghiến răng: “Liều mạng với hắn đi!”
Tên Thất nghiến răng, giấu tay sau lưng định kích hoạt Phù Chú Bạo Hồn.
Nhưng Tần Đô là ai? xảo quyệt nào mà hắn chưa từng thấy?
Xoẹt!
Thanh củi khô đâm xuống như chớp giật, xuyên thủng bàn tay đang giấu phù chú của tên Thất ca, chấn nát thành tro bụi!
“Trước mặt trẫm chơi trò nổ tung?” Tần Đô nhếch miệng.
Xoẹt! Xoẹt!
Gậy khô trong tay hắn vung lên hai đường, là củi nhưng lại toả ra Kiếm Ý mang theo uy thế huỷ diệt.
Hai tên Sứ Giả còn lại chưa kịp định thần đã bị chém đến hồn phi phách tán!
Tất cả bọn chúng đều là Tứ Chuyển Minh Tu…
Sau khi diệt sát ba tên Sứ Giả, Tần Đô phất tay thu lấy Nhẫn Trữ Vật của chúng.
Hắn mở ra kiểm tra, có chút hài lòng gật gù… nghiền ngẫm cười:
“Tiểu đồ nhi của Trẫm, Địa Ngục Hoàng… tương lai không xa, trẫm sẽ cùng ngươi chơi đùa!”
Truyền nhân Phong Đô Nhất Mạch – đồ đệ của Ngục Đế, danh xưng Ngục Hoàng!
“Nhắc đến, lại thèm rượu của tên nhóc đó…”
Tần Đô liếm liếm môi.
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
