NGHE TRUYỆN
Giọng đọc tự động
Truyện Con đường bá chủ phần Ngoại truyện Chúa Tể Chi LộChương 16: TUYỆT THẾ SONG CƠ!tại conduongbachu.com. Nếu muốn tìm chương khác vui lòng nhấp vào ô
Cùng lúc, tại tầng thấp nhất của Âm Gian – nơi ranh giới tăm tối tiếp giáp với vách màn Âm Dương.
Cảnh tượng nơi đây u uất đến rợn người… Bầu trời mang một màu xám xịt như tro tàn, nơi mặt trời đen và khuyết nguyệt cùng tồn tại.
ẦM!
Đại địa Âm Gian đột ngột nứt ra một hố đen sâu thẳm.
Từ trong khe nứt ấy, một bóng hình tuyệt mỹ thanh tao bước ra, đặt bàn chân trần ngọc ngà tinh xảo.
Nàng mặc bộ váy dài màu vàng óng gợn sóng như ánh mặt trời buổi bình minh, nhưng khi vừa đặt chân xuống cõi u minh này, toàn bộ sinh khí Dương Thế trên người nàng liền biến mất một cách kỳ diệu.
Chiếc váy vàng óng gợn sóng khẽ biến đổi màu sắc, phủ lên một lớp hắc kim uy nghiêm, thêu hình những đóa hắc liên đầy ma mị.
Địa Linh Nhi ngẩng đầu nhìn trời, không có mây đen tụ tập, cảm giác dưới đại địa cũng không gặp địa hoả sôi trào, nhất thời thở ra một hơi:
“Thành công!”
Âm Dương Hậu Thổ Kinh giúp nàng chuyển hoá toàn bộ lực lượng, hơi thở và cả bản chất của chính mình để hoàn toàn trở thành một sinh linh thuộc Âm Gian, không bị thiên địa bài xích, càng không lo lắng có Vị Diện giáng kiếp xuống đầu.
Nhưng nói gì thì nói, môn công pháp này vẫn là lần đầu tiên được Địa Linh Nhi đưa vào thực tiễn, trước đó vẫn có chút khẩn trương.
Bây giờ xem ra, nàng đã thực sự thành công… cũng không uổng phí thời gian nghiên cứu và sáng tạo thay vì tập trung vào tu luyện.
May mắn nàng được Dị Thổ hoang dã ở Địa Tâm Giới ưu ái nhận chủ, bằng không dù có sáng tạo ra công pháp để đi lại giữa hai giới, nàng vẫn phải mất thêm nhiều năm đề thăng tu vi.
Xoẹt…
Nhan sắc của nàng… đẹp đến mức kinh hãi thế tục, đẹp đến mức thời không nơi này cũng phải ngưng đọng trong giây lát.
Mái tóc đen tuyền dài ngang lưng tung bay trong gió âm phong, làn da trắng như tuyết tinh khiết nhất giữa cõi u đàm, đôi mắt trong veo thâm thuý và trí tuệ…
Nàng đứng đó, giữa vùng đất chết chóc… như một đóa Tuyết Liên rực rỡ và thánh thiện nhất, đối lập hoàn toàn với sự tà u ám của thế giới này.
“Âm Gian… Nơi bản nương từng đứng trên đỉnh cao nhất…” Địa Linh Nhi thở nhẹ một hơi, cảm nhận từng dòng Âm Khí, Tử Khí, Hồn Khí lưu đọng quen thuộc.
Nàng cúi người, vốc một nắm đất xám của Âm Gian lên tay.
Có vẻ như sự bẩn thỉu của đất cũng vô pháp làm mất đi vẻ cao quý của bàn tay nõn nà, ngược lại càng khiến hình tượng của nàng thêm vài phần thân thiết.
Vận chuyển Âm Dương Hậu Thổ Kinh, nắm đất xám trong tay nàng thay đổi bản chất…
Vậy mà từ đất xám cõi âm ti, trở thành một loại đất tràn ngập phù sa dào dạt của Dương Thế.
Nàng thả lỏng tay, đất trượt xuống… lại hoá trở thành Âm Thổ.
Địa Linh Nhi hài lòng gật đầu, đây là bước đầu tiên để nàng chinh phục đại đạo chí cao, viễn siêu Bất Hủ của chính mình.
“Cấm Chủ, Ngục Đế… Bá Chủ, các vị đã đến đâu rồi?” Bờ môi anh đào nhẹ mím, mang vài phần chờ mong.
Chợt, mí mắt giai nhân khẽ động.
Sự xuất hiện của một mỹ nhân tuyệt sắc với khí chất thoát tục như vậy tại vùng đất hoang hoang này nhanh chóng thu hút những kẻ săn mồi của cõi u minh.
Từ trong làn sương mù u ám gần rặng núi xương trắng, hai luồng khí tức tà ác, tham lam chứa đầy dục vọng bùng phát kịch liệt!
XOẸT!
Hai bóng đen đáp xuống cách Địa Linh Nhi không xa, một trước một sau, chặn đứng đường đi của nàng.
“Quỷ Tộc!” Địa Linh Nhi than khẽ.
Kẻ bên trái là Huyết Mộc – cường giả thuộc Huyết Quỷ Tộc… Hắn cao lớn tám thước, toàn thân bao phủ bởi một lớp vảy màu đỏ máu, trên đầu mọc hai chiếc sừng quỷ nhọn xắt, đôi mắt đỏ ngầu chực nuốt sống tươi thịt sinh linh.
Tu vi của hắn đã đạt đến Bát Chuyển Minh Tu Sơ Kỳ!
Kẻ bên phải là Ám Dạ – thuộc Ám Quỷ Tộc… Thân thể hắn hư ảo như một bóng đen, nửa mặt là xương trắng, nửa mặt là thịt thối rữa, tay cầm một thanh Âm Ma Đao tỏa ra ma khí ngùn ngụt. Tu vi cũng ngang ngửa, cũng là Bát Chuyển Minh Tu khét tiếng vùng này!
“Khặc khặc khặc…” Huyết Mộc liếm đôi nanh quỷ dài nhọn, đôi mắt tham lam quét qua từng tấc thịt trên thân thể Địa Linh Nhi, nước bọt thối rữa chảy rỉ ra:
“Lạ thật! Quá mức kỳ lạ! Tại vùng đất hoang vu ranh giới này, sao lại xuất hiện một cực phẩm mỹ nhân như thế này?!”
“Mỹ nữ, nàng thuộc chủng tộc nào thế?”
Ám Dạ nheo đôi mắt ma quái, giọng nói ngập tràn thèm khát:
“Mỹ nữ này… Khí tức trên người nàng ta kỳ lạ thật! Không hề có Quỷ Khí của Quỷ Tộc chúng ta, cũng không có mùi thịt người giống nhân tộc thường thấy… Nhìn làn da mỏng manh kia đi, đủ tư cách làm đạo lữ song tu của ta rồi.”
“Ta cũng có phần!” Huyết Mộc cười lạnh.
Bọn hắn đạt thành ăn ý, lập tức lao vọt đến.
Cả hai tên Quỷ Tộc đều bộc phát uy áp kinh hoàng!
Cần biết rằng, tại Âm Gian, Minh Tu phân thành chín chuyển… Nhất Chuyển đến Cửu Chuyển, tương đương với các cảnh giới từ Luyện Khí đến Đại Thừa của Dương Thế… Bát Chuyển Minh Tu đã tương đương với cường giả Đại Thừa Kỳ, đủ sức xưng bá một phương, tàn sát hàng vạn sinh linh!
Thế nhưng, đứng trước uy áp cuồng bạo của hai đại Bát Chuyển Minh Tu, Địa Linh Nhi lại không hề lộ ra một chút hoảng sợ nào.
Sống lưng thẳng tắp, bàn chân trần khẽ nhích nhẹ trên mặt đất, đôi mắt thanh tịnh nhìn hai tên Quỷ Tộc như nhìn hai con sâu bọ đang nhúc nhích dưới lòng đất.
“Hai sinh linh đáng thương…” Địa Linh Nhi cất giọng, âm thanh thanh thoát như tiếng chuông bạc rung động giữa đêm tĩnh mịch, nhưng lại mang theo một loại cao cao tại thượng không thuộc về nơi đây:
“Đừng cản đường, bằng không các ngươi sẽ chết.”
“Cái gì?!” Huyết Mộc gầm lên giận dữ, vảy máu trên người bùng phát huyết quang đẫm máu:
“Hừ, khí tức của ngươi yếu hơn chúng ta một Đại Cảnh Giới, còn dám mạnh miệng!”
“Ám Dạ! giữ lại mạng sống để chúng ta luân phiên hưởng thụ!”
“Được!” Ám Dạ cười biến thái, thân hình hư ảo nháy mắt biến mất vào trong bóng đêm, thanh Âm Ma Đao chém ra hàng ngàn vệt đao quang ma mị, xé rách không gian, bao phủ lấy toàn bộ thượng hạ của Địa Linh Nhi!
Vút vút vút!
Huyết Mộc giậm mạnh chân, hai tay kết ấn Huyết Minh Quỷ Lực biến thành một quả cầu máu khổng lồ, chưởng thẳng vào đan điền Địa Linh Nhi nhằm khiến nàng tàn phế.
Hai đại Bát Chuyển Minh Tu phối hợp hoàn hảo, đao quang và huyết quang đan xen chặt chẽ, không cho mục tiêu bất kỳ con đường lui nào!
Thế nhưng, Địa Linh Nhi chỉ khẽ nhắm mắt lại.
Nàng không rút binh khí, cũng không dùng bí thuật huyễn ảo nào. Nàng chỉ đơn giản là vận chuyển công pháp.
“Đại Địa… là nhà của ta.”
ẦM!
Trong đan điền nàng, mảnh đại địa Thái Cực Âm Dương xoay chuyển kịch liệt!
Địa Linh Nhi nhẹ đặt tay xuống mặt đất, Thổ Linh Lực điên cuồng từ trong lòng bàn tay, cuồn cuộn truyền xuống…
OÀNH!
Nhất thời, toàn bộ đại địa trong bán kính ngàn dặm quanh đồng loạt rung chuyển dữ dội!
Mặt đất vốn khô cằn chết chóc đột nhiên hóa thành một vòng Thái Cực Âm Dương khổng lồ, nửa trắng nửa đen, điên cuồng giao thoa và xoay tròn.
Trọng lực trong phạm vi này, lập tức nặng lên gấp vạn lần như thái sơn áp đỉnh.
RẮC! RẮC!
Đao quang, huyết cầu… thủ đoạn công kích của hai vị Bát Chuyển Minh Tu lập tức sụp đổ, bị chính trọng lực nghiền nát trong vùng không gian này.
“PHỐC!”
“Cái gì?!” Ám Dạ đang ẩn nấp, liền bị tầng tầng lớp lớp không gian đè lên, toàn thân như bánh dẹp, thổ huyết điên cuồng, bắn thẳng ra ngoài.
Huyết Mộc càng không dễ chịu, toàn thân bị vòng xoáy Âm Dương dưới chân đè ép, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.
RẮC!
Hai chiếc sừng quỷ kiên cố của Huyết Mộc lập tức gãy vụn! Lớp vảy máu trên người hắn nổ tung thành tia máu, gào lên thảm thiết…
“Khặc… Thổ Hệ Tu Sĩ?! Không… đây không phải là Thổ Thuộc Tính thông thường!” Huyết Mộc thở hổn hển, hai mắt ngập tràn sự kinh hoàng tột độ, máu quỷ chảy ròng ròng từ mồm:
“Ngươi… Ngươi là tồn tại cảnh giới gì?! Tại sao lại có thể điều động được sức mạnh Đại Địa chốn Âm Ti?”
Hắn biết, mình đang không đối mặt với Địa Linh Nhi.
Đối thủ của hắn, là cả một vùng đại địa hình thành Thái Cực đồ án…
Nơi đâu cũng có thiên địa, thiên là trời, địa là đất…
Nếu Dương Thế sùng bái trời cao, thì ở Âm Gian… Đại Địa mới là thứ khiến chúng sinh kính sợ.
Đại Địa là nguồn sức mạnh bất tận, là một phần thuộc về Vị Diện Chi Linh… tại sao có thể bị người khác khống chế?
Nếu bọn hắn biết vị trước mắt đã từng là nhân vật dựa vào Thổ Đạo đăng đỉnh 18 tầng địa ngục, sẽ không có những thắc mắc ngây thơ như vậy.
Bằng vào Âm Dương Hậu Thổ Kinh, Địa Linh Nhi thấu hiểu bản chất của từng hạt nguyên tố, dùng Linh Lực của mình khống chế, trở thành chủ nhân vạn dặm.
Đối với từng li từng tí, từng tất thổ địa tại nơi này… Địa Linh Nhi hiểu rõ trong lòng bàn tay.
Nàng có thể thao túng tất cả!
Ám Dạ bị ghì chặt trên mặt đất, xương sống nứt nẻ, gào lên trong tuyệt vọng: “Tha mạng! Đại nhân tha mạng! Bọn ta có mắt không thấy Thái Sơn!”
Địa Linh Nhi thong thả bước đi, từng bước chân nàng hạ xuống đều được mặt đất dịu dàng nâng đỡ, như sợ làm đau lòng bàn chân lá ngọc cành vàng…
Nàng nhìn hai tên Quỷ Tộc từ trên cao xuống, trong ánh mắt không chứa một hạt bụi nào.
“Bát Chuyển Minh Tu… không được tính là hạt bụi trong dòng lịch sử.”
Địa Linh Nhi giơ bàn tay thon nhỏ ra…
VÙ VÙ VÙ…
Theo động tác của nàng, vài chục loại Dị Thổ phô thiên cái địa gào thét mà ra, bát phương quy tụ, trấn áp trực diện.
Đáng sợ chính là, Dị Thổ của nàng còn được mặt đất phía dưới cộng hưởng, cường hoá sức mạnh, có thể phát ra uy lực vượt xa đẳng cấp vốn có của chúng nó.
“Không!!! Thiêu đốt Minh Hồn! hiến tể Quỷ Tộc Huyết Mạch, phá cho ta!” Huyết Mộc và Ám Dạ gào lên cuồng loạn, thiêu đốt toàn bộ Minh Hồn và huyết mạch để bùng phát đến mức tối đa, hòng thoát thân.
Thế nhưng, trước quyền năng tuyệt đối, mọi chống cự đều vô nghĩa.
Không sai, đây là quyền năng, không phải sức mạnh!
BÙM BÙM…
Chỉ trong ba nhịp thở, hai đại cường giả Bát Chuyển Minh Tu xưng bá một phương đã bị Dị Thổ nghiền nát hoàn toàn, hóa thành chất dinh dưỡng bồi bổ cho đại địa Âm Gian!
Địa Linh Nhi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Nàng phất tay, từ đống bùn đất do hai tên Quỷ Tộc hóa thành bay lên hai chiếc Quỷ Nhẫn.
Linh thức nàng quét qua, gật gật đầu, tài sản của Bát Chuyển Minh Tu cũng miễn cưỡng đủ làm lộ phí…
Phía dưới chân, Âm Dương Thái Cực đã biến mất từ bao giờ, không còn Trọng Lực vô hạn nghiền ép bát phương… mặt đất khôi phục sự tĩnh lặng vốn có.
Địa Linh Nhi thu lấy nhẫn lưu trữ, nhìn Quỷ Hồn của bọn chúng đang tiêu tan… bờ môi nhẹ lẩm bẩm:
“Ta đã là Linh Tu… nhưng nếu muốn hoạt động thuận tiện và tiến triển nhanh chóng ở nơi đây, vẫn nên tu Minh Hồn!”
Nhưng muốn từ Linh Hồn ngưng ra Minh Hồn để thích ứng với Âm Gian không phải việc đơn giản, cần sử dụng một vài loại tài nguyên khan hiếm chỉ xuất hiện trong số ít môi trường đặc thù.
Bằng vào kiến thức của Thổ Nương Nương, Địa Linh Nhi xác định phương hướng.
Chân nhỏ khẽ đạp, hước về một chỗ hiểm địa cất bước.
Nơi đó, sẽ có thứ nàng cần!
…
Ánh trăng máu treo lơ lửng trên tầng không u tối của U Hồn Cốc, buông xuống những dải ánh sáng đỏ thẫm như máu loãng, nhạt nhòa phủ vùng tử địa hùng vĩ…
Hôm nay là ngày khai mạc Thí Luyện Thiên Tài – đại hội trăm năm có một của Tử Vong Cổ Tộc.
Ngay từ tảng sáng, tiếng trống cổ xưa rùng rợn đã vang lên giòn giã khắp bốn phương:
BOONG! BOONG! BOONG!
Tiếng trống này vang vọng nhưng lại như ma tru, chứa đầy tử khí màu tím như khói sương nghi ngút, truyền đi hàng ngàn dặm…
Vô số tộc nhân Tử Vong Cổ Tộc từ khắp các chi nhánh, động phủ tu luyện đồng loạt trút ra, đổ về phía Tử Vong Đấu Trường – một kiến trúc bằng đá đen cổ xưa khổng lồ nằm ngay trung tâm gia tộc, nơi được gia cố bằng hàng ngàn đạo phù văn cấm chế của các đời Bán Tiên qua từng thời kỳ.
Khí tức âm tà, tử khí, hồn khí hòa quyện vào nhau tạo thành một tầng mây đen che kín cả bầu trời.
Trong bầu không khí ngột ngạt đầy áp lực, ba bóng hình bước đi từ phía hậu sơn u tĩnh.
Tử Thiên Nhai mặc một bộ chiến bào, khí thế của cường giả Bán Địa Tiên như đồi núi ngất ngưởng…
Bên cạnh ông, Tử Mộc Lan khoác trên mình dải lụa đen tuyền, dung nhan quý phái nhưng ánh mắt tràn ngập vẻ sầu lo…
Và đi giữa hai người… chính là Uyển Nhi.
Thiếu nữ mười sáu tuổi mang vóc dáng mảnh mai, thanh thoát như đóa sen tuyết mọc giữa lòng địa ngục.
Nàng khoác bộ trang phục bằng vải trúc đơn sơ tím nhạt…
Mái tóc đen tuyền dài ngang lưng nhung huyền, đôi mắt màu tím nhạt trong trẻo nhưng sâu thẳm như chứa đựng vạn cổ u minh.
Nàng không tỏ ra một chút lo sợ hay xao động trước hàng vạn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
“Xem kìa! Đó không phải là phế đản Uyển Nhi sao?”
“Thật sự là nàng ta! Đã mười sáu tuổi rồi mà toàn thân vẫn trống rỗng, không có một tẹo Tử Vong Minh Lực nào! Nàng ta đến đây làm gì?”
“Nghe nói nàng ta đòi tham gia Thí Luyện Thiên Tài đấy! Đúng là điên rồi! Nàng ta tưởng đây là trò chơi con nít ở hậu sơn sao?”
“Xuy! công chúa phế vật đòi đọ sức với các đại thiên tài như Tử Vô Nhiên, Tử Tuyết Băng… Đúng là tự tìm đường chết! Nếu không có Tộc Trưởng đại nhân che chở, nàng ta căn bản không có tư cách tồn tại ở đại tộc chúng ta.”
Những tiếng xì xầm, khinh bỉ, chê bai vang lên từ khắp các dãy khán đài. Những ánh mắt coi thường, giễu cợt của hàng vạn tộc nhân như muốn đè bẹp thiếu nữ nhỏ nhắn ấy.
Tử Mộc Lan siết chặt tay Uyển Nhi, lòng đau như cắt, nhưng vẫn không nói lời nào.
Tử Thiên Nhai nghiến răng, mắt trừng to như chuông đồng, quét nhìn xung quanh khiến mấy đệ tử vừa thốt lời xúc phạm phải rụt cổ lại.
Bằng bất cứ giá nào, phu thê hai người vẫn sẽ ủng hộ và đồng hành cùng nhi nữ.
Uyển Nhi nhẹ nhàng mỉm cười, nội tâm lại theo đuổi một dòng suy nghĩ khác:
“Cảm giác này… họ Lạc kia đã từng trải qua sao?”
Hắn mang thân phàm thịt, bị gia tộc khinh rẻ và tra tấn, bị chính phụ thân móc đi đôi mắt cho đệ đệ, bị gia tộc truy sát…
So với hắn, nàng hiện tại đã tốt hơn nhiều lắm… ít nhất, nàng còn có phụ mẫu bên cạnh.
Bá Chủ từ nghịch cảnh như thế mà trưởng thành, thì cớ gì một Cấm Chủ như nàng lại không thể?
Tử Thiên Nhai ngẩn ngơ nhìn con gái. Khí thái này, sự bình tĩnh này… Rốt cuộc là từ đâu ra?
Tại khu vực cao nhất của đấu trường – Đài Tiên Tổ, năm ngai vàng bằng Tử Long Chi Cốt sừng sững tọa lạc.
Xung quanh năm ngai vàng ấy, không gian bị bóp méo hoàn toàn, tử khí ngưng tụ thành năm quầng đại dương Tử Khí mênh mông.
Đó chính là chỗ ngồi của Ngũ Đại Lão Tổ, những kẻ ngay từ đầu đã không muốn trong tộc đường xuất hiện một phế vật.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Năm bóng hình uy áp kinh thiên động địa lặng lẽ xuất hiện trên ngai vàng.
Lão tổ dẫn đầu – Tử Khô Lâu – một lão gia như thi thể sấy khô, đôi mắt là hai luồng ma hỏa màu xanh lục, lạnh lùng quét nhìn xuống toàn bộ đấu trường.
Ánh mắt của ông ta lập tức dừng lại trên thân ảnh áo trắng của Uyển Nhi bên cạnh Tử Thiên Nhai.
“Hừ! Vậy mà dám rời khỏi hậu sơn!” Tử Khô Lâu truyền âm lạnh lẽo cho bốn lão tổ bên cạnh.
Lão tổ thứ hai – Tử Huyết Cốt, một lão phu khoác huyết bào hừ lạnh:
“Nếu để sự tồn tại của nó truyền ra ngoài, Tử Vong Cổ Tộc sẽ rất mất mặt.”
Lão tổ thứ ba – Tử Ma U nheo mắt đầy âm hiểm: “Thí luyện theo quy định cũ là lôi đài một đối một. Nếu đấu theo luật đó, Tử Thiên Nhai và Tử Mộc Lan ngồi trên khán đài, chỉ cần con ranh Uyển Nhi gặp nguy hiểm hay chuẩn bị nhận thua, phu thê họ có thể kịp thời xuất thủ, cưỡng ép cứu nó ra!”
“Đúng vậy!” Tử Khô Lâu nghiến răng, ma hỏa trong mắt lóe lên sự tàn nhẫn:
“Phải nhân cơ hội này, nhổ bỏ cái gai trong mắt.”
“Vậy thì…” Tử Khô Lâu nhếch môi nở một nụ cười tàn độc:
“Đổi luật chơi!”
Bốn người nhìn nhau, cùng lúc cười gằn.
Tiếng loa bằng xương sọ cất lên rung chuyển bầu trời. Tử Khô Lâu đứng dậy từ long cốt toạ, ma hỏa xanh lục rực cháy chói lóa cả U Hồn Cốc.
Toàn bộ đấu trường lập tức im bặt. Hàng vạn tộc nhân đồng loạt hô vang thành kính:
“Bái kiến Ngũ Đại Lão Tổ!”
Tử Khô Lâu xòe bàn tay ra, vung nhẹ một cái. Một đạo trận đồ khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ Tử Vong Đấu Trường.
Giọng nói ầm ầm như sấm truyền của ông ta vang vọng khắp thiên địa:
“Tộc nhân Tử Vong Cổ Tộc! Thí Luyện Thiên Tài trăm năm một lần là nơi để tìm ra những hạt giống xông phá u minh, bảo vệ uy danh Cổ Tộc! Luật thi đấu lôi đài một đối một năm xưa… quá ôn hòa! Không đủ để tôi luyện huyết tính của thiên tài tộc ta!”
Cái gì?
Toàn bộ tộc nhân trên khán đài bắt đầu xôn xao. Bọn họ cảm nhận được một luồng không khí bất thường đang lan tỏa.
Tử Thiên Nhai và Tử Mộc Lan biến sắc, trong lòng trào dâng một luồng cảm giác bất an…
Tử Khô Lâu tiếp tục cất giọng lạnh lùng, mỗi từ mỗi chữ như băng tảng nện xuống lòng người:
“Do đó, các Lão Tổ chúng ta đã quyết định: Thí Luyện năm nay sẽ huỷ bỏ hình thức lôi đài tỷ đấu.”
“Thay vào đó… Chúng ta sẽ mở ra Tử Vong Hỗn Chiến!”
ẦM!
Lời vừa thốt ra, cả đấu trường bùng nổ như một hũ thuốc súng bị châm ngòi!
“Hỗn chiến?! Toàn bộ đệ tử vào chung một đấu trường hỗn chiến sao?!”
“Trời ơi! Năm nay có hơn ngàn đệ tử tinh anh tham gia! Hỗn chiến nghĩa là tàn sát lẫn nhau không nương tay!”
Tử Khô Lâu nhếch miệng, tiếp tục công bố chi tiết: “Toàn bộ đệ tử tham dự sẽ đồng loạt tiến vào Tử Vong Đấu Trường – nơi đã được gia cố trận pháp mở rộng thành một không gian độc lập. Bất kỳ thủ đoạn nào cũng được phép sử dụng! Bất kỳ đệ tử nào bị đánh văng ra khỏi phạm vi trận pháp hoặc tử vong… đều bị tính là thất bại!”
“Thí luyện chỉ kết thúc khi… chỉ còn đúng 3 người cuối cùng trụ lại trên sân!”
“3 người này sẽ giành chiến thắng tuyệt đối, nhận trọn vẹn phần thưởng của tộc và quyền bước vào Tử Vong Thánh Địa!”
“Khô Lâu Lão Tổ! Ngài làm vậy là có ý gì?!” Một tiếng gầm nổ tung như thiên lôi!
Tử Thiên Nhai bước ra một bước, gạt phắt đám đông, Bán Tiên Uy Áp trên người bùng phát dữ dội hóa thành một con Tử Vong Hắc Long cuồn cuộn gầm rống trên bầu trời!
Lưng ông đứng thẳng tắp, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào năm lão tổ trên bảo toạ.
“Luật thi đấu của gia tộc đã kéo dài hàng vạn năm qua! Đột ngột đổi thành hỗn chiến sinh tử không giới hạn… Bọn trẻ vô cảm ra tay tàn sát, đây là luyện thiên tài hay là tuyệt diệt mầm mống của gia tộc?!”
Thực chất, Tử Thiên Nhai thừa hiểu âm mưu thâm độc của năm lão già này!
Nếu là thi đấu lôi đài một đối một, Uyển Nhi lên đài, ông và Tử Mộc Lan đứng ngay bên cạnh lôi đài.
Chỉ cần đối thủ ra chiêu độc thủ hay Uyển Nhi chịu không nổi, ông chỉ cần phất tay một cái là có thể nhận thua và cứu Uyển Nhi ra an toàn!
Nhưng một khi đã chuyển thành hỗn chiến trong trận pháp không gian độc lập:
Hàng ngàn thiên tài đồng loạt vây sát!
Tử khí, hỗn loạn, chiêu thức bùng nổ cùng lúc từ mọi hướng!
Trận pháp gia cố xung quanh, khó lòng cứu viện kịp lúc!
Trong một chiến trường hỗn loạn đến mức tột cùng như vậy, một phàm nhân không có linh lực như Uyển Nhi sẽ bị sóng chấn động của hàng ngàn tu sĩ nghiền nát thành bọt máu chỉ trong tích tắc…
Bọn họ hoàn toàn không cho Tử Thiên Nhai cơ hội để can thiệp!
Đây là một đòn Dương Mưu! Một cái bẫy giăng sẵn để mượn tay hàng ngàn đệ tử diệt trừ Uyển Nhi!
Tử Mộc Lan mặt tái nhạt, nàng nắm chặt tay Tử Thiên Nhai, giọng run rẩy nghẹn ngào:
“Thiên Nhai… Bọn họ… Bọn họ muốn giết Uyển Nhi của chúng ta!”
Trên Đài Tiên Tổ, Tử Khô Lâu nhìn Tử Thiên Nhai bằng đôi mắt ma hỏa tràn ngập sự khinh bỉ và uy áp:
“Tử Thiên Nhai! Ngươi dám nghi ngờ quyết định của Năm Đại Lão Tổ sao?”
Lão tổ Tử Huyết Cốt cất giọng lạnh như tiền: “Thí luyện là dành cho thiên tài chân chính! Kẻ yếu bước vào, tự tìm đường chết thì trách được ai? Tử Thiên Nhai, nếu ngươi cảm thấy nữ nhi Uyển Nhi của ngươi không đủ tư cách… hoàn toàn có thể để nó rút lui ngay bây giờ!”
“Đúng vậy! Rút lui đi! Một phế vật không linh căn, ở lại chỉ làm trò cười cho thiên hạ!” Tử Ma U hùa theo, tiếng cười chói tai vang vọng.
Bọn họ đang dùng phép khích tướng!
Nếu Uyển Nhi rút lui trước mặt hàng vạn tộc nhân, cái danh “phế vật” của nàng sẽ vĩnh viễn bị ghim chặt, nhánh của Tử Thiên Nhai sẽ vĩnh viễn bị coi thường, không bao giờ ngẩng đầu lên được nữa trong Tử Vong Cổ Tộc!
Còn nếu nàng bước vào… Nàng chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn!
Tử Thiên Nhai nghiến răng đến mức ứa máu, bàn tay siết chặt chiến đao bên hông. Bán Tiên Chi Lực trong cơ thể ông cuồng bạo cuộn trào. Ông quay sang nhìn Uyển Nhi, giọng khàn đục tràn ngập đau đớn:
“Uyển Nhi… Rút lui thôi con! Phụ thân không cần cái mặt già này nữa! Bọn họ giăng bẫy muốn hại con… Phụ thân tuyệt đối không để con bước vào cái ma trận đó!”
Tử Mộc Lan cũng ôm lấy Uyển Nhi, cố gắng khuyên bảo: “Uyển Nhi, nghe lời phụ mẫu! Chúng ta về nhà… Chúng ta về hậu sơn sống an bình cả đời!”
Tất cả ánh mắt trên khán đài – hàng vạn tộc nhân, năm đại lão tổ, cùng ngàn đệ tử thiên tài đang chuẩn bị bước vào đấu trường – đều dồn trọn vẹn về phía thiếu nữ áo trắng.
Có kẻ chế giễu, có kẻ khinh bỉ, có kẻ thương hại, và cũng có những kẻ tràn ngập sát khí!
Đặc biệt là ba vị đại thiên tài kiệt xuất nhất thế hệ trẻ của tộc:
Tử Vô Nhiên… Đại công tử chi trưởng, mười tám tuổi đã đạt tới Ngũ Chuyển Minh Tu Đỉnh Phong, toàn thân bao phủ bởi một tầng Tử Vong Hắc Diệm hống hách. Hắn đứng trên đỉnh đài, khoanh tay nhìn Uyển Nhi với ánh mắt coi thường như nhìn một con kiến hèn mọn.
Tử Tuyết Băng… Đệ nhất thiên tài nữ của gia tộc, mười bảy tuổi, sở hữu Tử Băng Linh Thể, khí chất lạnh lẽo như tảng băng vĩnh cửu, thậm chí không buồn liếc mắt nhìn Uyển Nhi lấy một cái.
Tử Huyết Đao: Huyết ma điên cuồng của chi thứ, mười sáu tuổi, tay lăm lăm thanh đại đao nhuốm máu, nhìn dung nhan của Uyển Nhi liếm môi:
“Chơi đùa trước rồi giải quyết cũng không muộn mà…”
Bọn họ đã nhận được mật lệnh ngầm từ năm đại lão tổ… Chỉ cần trận pháp hỗn chiến vừa mở ra, lập tức dùng sóng chấn động nghiền nát Uyển Nhi ngay từ những giây đầu tiên.
Giữa bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở ấy…
Uyển Nhi nhẹ nhàng gỡ tay mẫu thân Tử Mộc Lan ra. Nàng bước lên một bước, đối diện với Tử Thiên Nhai.
Đôi mắt màu tím nhạt của nàng không hề có một chút hoảng sợ, không có một chút do dự, mà thay vào đó… là một luồng uy nghiêm thanh cao tuyệt đối của một vị Cấm Chủ từng trấn áp bát phương!
Nàng khẽ mỉm cười, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân vang giữa cõi u âm:
“Phụ thân… Ngươi nghĩ năm lão già kia đổi luật chơi là để giăng bẫy ta sao?”
Tử Thiên Nhai ngẩn ngơ: “Uyển Nhi… Con…”
Uyển Nhi quay đầu, ánh mắt tím nhạt lướt qua năm đại lão tổ trên ngai vàng, rồi quét qua hơn năm ngàn đệ tử thiên tài đang đằng đằng sát khí bên dưới.
Nàng khẽ lắc đầu, thì thầm bằng một âm lượng đủ để phụ mẫu nghe thấy:
“Bọn họ nghĩ rằng… Hỗn chiến là cách để diệt trừ ta nhanh nhất.”
“Nhưng bọn họ làm sao hiểu được… Lôi đài một đối một quá tốn thời gian của ta.”
“Hỗn chiến… Mới là cách nhanh nhất để ta dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ cái đấu trường này!”
Cái gì?
Tử Thiên Nhai và Tử Mộc Lan chết đứng tại chỗ! Bọn họ hoàn toàn không thể tin vào tai mình!
Một thiếu nữ mười sáu tuổi không linh căn… Lại coi hơn năm ngàn thiên tài gia tộc là “rác rưởi cần dọn dẹp”?!
Chưa dừng lại ở đó, Uyển Nhi ngẩng cao đầu, hướng thẳng về phía Tử Khô Lâu trên Đài Tiên Tổ, cất giọng bình thản nhưng truyền đi khắp bốn phương tám hướng:
“Tử Khô Lâu Lão Tổ… Luật hỗn chiến này, ta đồng ý!”
“Cái gì?! Nàng ta đồng ý?!”
“Nàng ta muốn tự sát sao?!”
Toàn bộ đấu trường bùng nổ những tiếng la ó, kinh ngạc dữ dội!
Trên Đài Tiên Tổ, năm đại lão tổ ngẩn người ra trong chốc lát, sau đó Tử Khô Lâu cất tiếng cười khoái trá, tàn nhẫn:
“Khặc khặc khặc! Hảo! Hảo một câu đồng ý! Lời đã thốt ra, tuyệt đối không thể rút lại! Tử Thiên Nhai, ngươi nghe thấy chưa? Chính nữ nhi của ngươi tự nguyện bước vào Hỗn Chiến!”
Tử Thiên Nhai nghiến răng, sắc mặt tái nhợt. Nhưng nhìn ánh mắt kiên định đến kỳ lạ của nữ nhi…
Uyển Nhi đột ngột nắm tay phụ mẫu…
Khoảnh khắc đó, đồng tử hai người co rụt lại.
Bởi vì Tử Vong Minh Hồn trong cơ thể hai người, đang đình trệ…
Nội tâm cả hai dâng lên sóng to gió lớn, kinh hãi ngút trời…
Một cảm giác khác thường tự tin sinh ra trong lòng, Tử Thiên Nhai và Tử Mộc Lan nhìn ánh mắt thâm thuý của nữ nhi…
Cắn răng gật đầu…
“TẤT CẢ THÍ SINH… TIẾN VÀO ĐẤU TRƯỜNG!”
Tiếng loa sọ lại vang lên rung chuyển bầu trời!
Từ khắp các khu vực chuẩn bị, hàng nghìn đệ tử Tử Vong Cổ Tộc đồng loạt thi triển thân pháp lao thẳng vào Tử Vong Đấu Trường!
Tử Vô Nhiên hóa thành một luồng hắc diệm kiêu hãnh đáp xuống trung tâm đấu trường!
Tử Tuyết Băng hóa thành một bông sen tuyết lạnh lẽo đáp xuống góc bắc!
Tử Huyết Đao xách đại đao nhuốm máu, đứng ở góc nam, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào cổng vào!
Và cuối cùng…
Bộ trang phục vải trúc nhẹ nhàng lướt đi.
Uyển Nhi thong thả bước qua cổng đấu trường.
Nàng đặt đôi chân trần nhẹ nhàng lên mặt đá đen tàn tịnh của Tử Vong Đấu Trường.
BÙM!
Ngay khi vị trí thí sinh cuối cùng – Uyển Nhi – bước vào, năm đại lão tổ trên ngai vàng đồng loạt bấm pháp ấn!
Một trận đồ cấm chế màu đỏ thẫm khổng lồ từ trên bầu trời hạ xuống, bao phủ toàn bộ Tử Vong Đấu Trường! Trận pháp không gian bóp méo, mở rộng diện tích bên trong lên gấp mười lần, phong toả…
Người bên trong có thể bị đánh văng ra, nhưng người bên ngoài khó lòng can thiệp.
Hào quang cấm chế khép lại hoàn toàn!
Tử Thiên Nhai đứng bên ngoài, hai tay nắm chặt thành quyền đến mức móng tay găm sâu vào thịt, máu chảy rỉ ra. Tử Mộc Lan khóc nghẹn ngào, chắp tay cầu nguyện.
Bên trong cuộc Hỗn Chiến…
Khí tức tàn sát, cuồng bạo của tất cả đệ tử tinh anh lập tức bùng phát như núi lửa phun trào!
Thế nhưng, một cảnh tượng kỳ quái đã xảy ra…
Thay vì lao vào đánh giết lẫn nhau ngay lập tức, hơn ngàn ánh mắt của toàn bộ đệ tử thiên tài trong đấu trường… đồng loạt quay sang, ghim chặt vào thiếu nữ đơn sơ đang đứng cô độc ở góc đấu trường!
Tử Vô Nhiên nhếch miệng cười lạnh, cất bước đi về phía Uyển Nhi, Tử Vong Hắc Diệm trên người bùng cháy ngút trời.
Tử Huyết Đao giơ cao thanh đại đao nhuốm máu, cười biến thái: “Mấy huynh đệ! Diệt con ranh phế vật này trước để lập công với Lão Tổ rồi tính tiếp!”
“Haha, đứng cùng với phế vật… thật là sỉ nhục!”
“Loại bỏ ả nhanh!”
Hàng ngàn đệ tử thiên tài đồng thanh gào thét, tử khí, hồn khí, ma hỏa từ hơn năm ngàn con người đồng loạt bùng phát, hóa thành một luồng ma áp kinh thiên động địa, càn quét cuồng bạo về phía Uyển Nhi…
Giữa cơn bão sát khí muốn nghiền nát cả thiên địa ấy…
Uyển Nhi đứng yên tại chỗ… Mái tóc đen tuyền của nàng khẽ tung bay trong gió lạnh chết chóc…
Nàng nhắm nhẹ đôi mắt màu tím nhạt lại, khoé môi lại cong lên:
“Cuộc chơi, bắt đầu rồi!”
…
Xem truyện con đường bá chủ cập nhật đầy đủ nhất tại conduongbachu.com
